Chương 11: 11: Xóm Mả

-"Phụ nữ thời đại này sung sướng hơn thời mình nhiều, trước đây lúc đến kỳ, mình phải ngừng mọi hoạt động mạnh.

Ba ngày qua không hoạt động chân tay, giờ phải giãn gân giãn cốt một chút."
Nghĩ đến đó, Ngọc Phương co duỗi tay chân kêu rôm rốp.

Loay hoay một hồi cũng khóa được cửa và cổng nhà, nhét chìa khóa vào túi, cô lê đôi dép mà bệnh viện cho, tiến thẳng về phía con hẻm dẫn vào xóm Mả.
Xóm Mả là một khu vực gồm ba đường hẻm lớn, ở giữa có một bãi đất trống khá rộng.

Cả ba đường hẻm này đều là ngõ cụt, thuận tiện cho việc cảnh giới để mở sòng bài lậu và tránh cảnh sát truy quét.

Dân cư trong hẻm đều là họ hàng hoặc đàn em của Tuấn Mã, biến nơi đây thành căn cứ vững chắc của gã.

Biệt danh Tuấn Mã có được do thành tích từ thời còn làm tiểu tốt đâm thuê chém mướn.

Hắn chuyên sử dụng mã tấu đi rừng, loại của lính biệt kích Mỹ hay xài.

Hình ảnh Tuấn với cây mã tấu trên tay tung hoành ngang dọc, lì lợm không biết sợ chết là gì đã khiến cho một đàn anh thích thú đặt cho hắn biệt danh này.
Ở quán cafe nhỏ đầu hẻm có hai thanh niên đang ngồi hút thuốc lào, rít khói sòng sọc.

Gã ở trần, xăm mình chi chít, nhìn thấy Ngọc Phương đi vào xóm liền huýt sáo, to tiếng hỏi:
-Gái đẹp, em đi lộn đường hay vào đây đòi nợ tình anh nào?
Nói xong tự mình cười hô hố, tên bên cạnh cũng cười theo.

Không thèm đếm xỉa đến chúng, Ngọc Phương đi thẳng về phía bãi đất trống.

Hai gã đó kỳ thật là đàn em của Tuấn Mã, sáng nay chúng có nhiệm vụ trực cảnh giới bên ngoài.

Thấy cô cứ tự nhiên đi vào bên trong, gã xăm mình đứng dậy nói với tên còn lại:
-Mày ở đây, tao đi theo xem con này muốn làm gì?
Gã kia liền gật đầu, ngồi đó nhìn theo.

Tên xăm mình tất tả đuổi theo Ngọc Phương, đến gần cô ở bãi đất trống, hắn không nể nang gì nữa đưa tay định kéo vai cô lại:
-Nè, con kia, chỗ này không phải là chỗ....
Lời chưa nói hết, tay chưa kịp chạm vào vai của cô gái.

Hắn đã nghe "rắc" một tiếng lớn, cơn đau chạy từ cổ tay lên đến tận óc.

Gã xăm mình hét lên đau đớn.

Tiếng thét mới đi được một nữa, giữa chấn thủy đã bị ăn trọn một đòn gối của Ngọc Phương.

Gã xăm mình khuỵa xuống đất, thở ko ra hơi, miệng phát ra những tiếng khùng khục vô nghĩa.
Gã ngồi cảnh giới thấy bạn mình bị đánh gục, hắn hét to một tiếng rồi vác chiếc điếu cày lao đến Ngọc Phương.

Không thương hoa tiếc ngọc gì nữa, mày đánh bạn tao, tao đập mày.

Gã vung chiếc điếu cày đập thẳng xuống đầu cô.
Ngọc Phương khẽ lui về phía sau nữa bước, đầu ống điếu sượt qua mũi của cô.

Ngọc Phương thuận đà đá thẳng từ dưới lên trúng ngay cằm của đối phương.

Một tiếng "Cốp" ghê rợn vang lên, gã bật ngửa ra sau, mấy chiếc răng bay lên không trung rồi rơi lã tã xuống mặt đất.

Hắn ngã bịch xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Nghe tiếng đánh nhau la hét ồn ào, mọi người bên trong xóm Mả ùn ùn kéo ra bãi đất trống, vây kín xung quanh Ngọc Phương.

Một bà sồn sồn hơn bốn mươi, gương mặt đánh son dày cộm tru tréo:
-Con quỉ cái, mày ở đâu tới đây, gây sự ở xóm Mả này là coi như mày hết đường về rồi con ạ.
-Cho nó về chứ dì Tám, tặng cho nó vài cái thẹo trên mặt rồi mới cho nó về.
-M..

nó, dám đánh thằng Tâm với thằng Bin ra nông nỗi này, chém nó mỏi tay luôn chứ cho về cái gì?
-Ai vô gọi anh Tuấn dậy chưa? Chưa thì vô liền đi.
Già trẻ lớn bé, đàn ông đàn bà thi nhau chửi bới, la hét, người nào cũng vác theo hung khí trên tay, ánh mắt dữ tợn trừng trừng nhìn Ngọc Phương.
Cô đảo mắt nhìn quanh, phải hơn ba mươi người.

Cô mỉm cười cúi xuống nhặt chiếc điếu cày nằm trên mặt đất.

Chiếc điếu làm bằng tre, đầu có bọc sắt cứng.

Ngẩng đầu lên, Ngọc Phương hờ hững nói:
-Các người ồn ào quá, giờ lên một lượt hay từng người.
Nghe giọng điệu cô gái này quá sức ngạo mạn, dân trong xóm Mả phát khùng chửi bới tiếp:
-Con điên này muốn chết, ùa lên cho nó no đòn đi anh em.
-Cho nó gãy tay gãy răng.
-Chém chết cha nó đi...!
Ngọc Phương bất ngờ vung tay, nghe vút một tiếng, chiếc điếu cày phóng với tốc độ tên lửa, lao thẳng vào bức tường của một ngôi nhà gần đó kêu rầm một tiếng rồi vỡ tan nát thành từng mảnh nhỏ.

Không khí lập tức im ắng như đang trong nghĩa trang, mà thật ra trước đây nơi này là nghĩa trang thật, sau khi di dời các mộ phần đi hết, qui hoạch lại rồi mới cho dân về mua đất xây dựng để ở.

Chữ Mả trong đó chính là chỉ mồ mả.
Dân trong xóm, hay nói đúng hơn là các thành viên trong băng của Tuấn Mả bị sốc khi chứng kiến sức mạnh của cô gái này.

Thứ sức mạnh họ chưa từng được chứng kiến trên đời, nhất thời bị áp đảo tinh thần.

Sự hung hăng ban đầu lập tức được thay thế bằng một nỗi sợ hãi.

Nỗi sợ của bầy cừu khi đối diện với sói.
Ngọc Phương mỉm cười nhắc lại:
-Bây giờ tất cả lên một lượt hay từng người?
-Cô là ai? Tại sao lại đến đây gây sự? - Một người thanh niên cao hơn mét tám, mặc quần sọt jean và áo thun rẽ đám đông, bước ra hỏi cô.
Những người xung quanh vừa thấy thanh niên này bước ra lập tức hồi phục lại tinh thần, tựa như đàn cừu gặp sói mà lại phát hiện ra chó chăn cừu đã đến.

Vài người nhao nhao lên:
-Anh Tuấn tới rồi.
-Anh Bảy, xử nó đi anh Bảy.
Người thanh niên quay lại quát lớn:
-Câm mồm hết đi, phải hỏi rõ ràng cái đã.
Cả đám ngơ ngác nhìn nhau, ơ ơ ơ, phong cách đụng là chạm thường ngày của Tuấn Mã đâu mất tiẻu rồi.

Chỉ thấy anh ta quay qua nhìn Ngọc Phương, đợi cô trả lời.

Chỉ có điều cô gái này trả lời anh bằng một câu hỏi khác:
-Anh là Tuấn Mã?
Thanh niên kia gật đầu, Ngọc Phương hỏi tiếp:
-Thượng cấp của anh là ai?
-Thượng cấp là gì, à ý cô hỏi tôi có làm việc cho người nào hay không chứ gì? Tôi không rảnh trả lời thứ câu hỏi này.

Mà nhắc lại nhé, tại sao cô đến gây sự ở nơi này?
Hay tại con nhỏ này đẹp ta? Nên Tuấn Mã thay đổi phong cách muốn tiên lễ hậu binh trước nhỉ? Hàng vạn câu hỏi vì sao vang lên trong đầu những người xung quanh.

Có Trời Phật chứng giám, Tuấn Mã đã nhìn thấy hết những gì xảy ra từ đầu đến giờ.

Con nhỏ này tuyệt đối là một cao thủ hàng thiệt thứ thiệt.

Trong lòng Tuấn Mã cảm thấy ....!hơi run khi đối diện với cô ta.
Ngọc Phương mỉm cười nhìn Tuấn Mã:
-Không có gì, nếu anh có thượng cấp thì cho tôi biết danh tính.

Tôi sẽ nói chuyện với người đó, còn nếu anh không có thì...
-Thì sao? - Tuấn Mã trừng mắt nhìn Ngọc Phương.
Ngọc Phương nhún vai nói tiếp:
-Nếu không có thì từ hôm nay, tôi sẽ là thượng cấp của anh.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi