Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao

Tắm xong, thay chiếc quần đùi và áo thun đi ra, vẫn thấy cô bé đang nghịch điện thoại.

Phục Thăng vừa lấy khăn lau khô tóc vừa đứng sau lưng nhìn thử xem cô đang làm gì, Ngọc Phương không quay đầu lại, cất giọng lạnh lùng:
-Anh tò mò quá.
Phục Thăng cười xòa:
-Ừ, xin lỗi cô.

Định xem cô có thể làm chủ chiếc điện thoại này hay chưa mà thôi.
-Cũng không có gì, tôi đang học toán.
Phục Thăng ngạc nhiên:
-Cô quên mất cách tính luôn sao?
Lần này Ngọc Phương mới quay đầu lại nhìn anh, cười giễu cợt:
-Tôi có biết đâu mà quên, anh...
Trước mắt cô là anh chàng Phục Thăng mặc quần đùi áo thun bó, những cơ bắp rắn rỏi hằn lên lớp vải.

Gương mặt điển trai, hiền hậu nhưng đầy khí phách.

Cũng cái khí phách xem cái chết nhẹ tợ lông hồng đó đã làm cho tim cô loạn nhịp.

Đến mức khi mũi chủy thủ đã cắm vào tim anh, Ngọc Phương chỉ muốn quay luôn mũi chủy thủ lại đâm thẳng luôn vào tim mình.
-Nè ...!nè..

nãy giờ tôi nói gì cô có nghe không?
-Hả, anh nói gì?
Phục Thăng lắc đầu tặc lưỡi:
-Tôi nói là đừng đùa nữa, đi tắm đi.
Ngọc Phương phì cười đáp:
-Ừ, tôi đi tắm rồi học tiếp.
Phục Thăng đi lại gần bọc đồ đã mua khi nãy, lấy ra một bộ đồ pyjama nữ ra đưa cho cô:
-Mặc đỡ bộ này đi, ngày mai đi làm về tôi chở cô đi mua thêm quần áo và giày dép.

Khăn sạch tôi treo bên ngoài, cô cứ tự nhiên lấy mà dùng.
Ngọc Phương nhận lấy bộ đồ, mở ra ướm thử, cũng khá vừa vặn.

Cô bé ôm bộ đồ đứng dậy đi vào nhà tắm.

Phục Thăng la lớn:
-Ế, Phương ơi, cô quên bịch đen này nè.
-Cái gì trong đó vậy? Ngọc Phương ngạc nhiên quay lại, nhìn chằm chằm vào chiếc bọc nhỏ trong tay Phục Thăng.
Anh chàng đỏ mặt, lí nhí nói trong họng:
-Đồ...!đồ lót.
Ngọc Phương gật đầu:
-Ờ, tôi quên, sáng nay cái cô mặc áo xanh trong bệnh viện đã dặn phải mặc đồ lót rồi mới mặc áo quần vào.
Cô với tay lấy bọc đồ lót, nhìn vào mặt Phục Thăng phì cười:
-Anh làm gì mà mặt đỏ như cua luộc vậy, kim đồng hả?
-Kim..kim đồng là sao? - Phục Thăng bối rối.
-Kim đồng, ngọc nữ là tiếng lóng chỉ trai tân và gái trinh, có vậy cũng không biết.- Ngọc Phương mỉm cười nhìn anh thương hại.
-Cô...!cô...!- Hai tiếng "cô" phát ra từ miệng xong thì Phục Thăng cũng tắt tiếng, đầu óc trống rỗng.
Ngọc Phương quay lưng đi, cười ngặt nghẽo:
-Tôi là ngọc nữ, nhưng tôi không có tưởng tượng lung tung đến nỗi đỏ mặt tía tai như anh.
Nhìn bóng lưng cô bé khuất sau cánh cửa phòng tắm.

Tâm trí của Phục Thăng mới quay trở lại, anh thầm giận bản thân mình:
-"Thăng ơi, mày mất mặt quá, gái đẹp như mây cũng không thèm để ý, thế mà mày lại để cho cô bé này biến mày thành một thằng khờ."
-PHỤC THĂNG...
Nghe tiếng Ngọc Phương hét tên mình trong nhà tắm, anh lật đật đứng dậy đi nhanh đến sát cửa phòng tắm hỏi lớn:
-Có chuyện gì?
-Tôi...!tôi quên hỏi anh cách làm sao để tắm.
-À, cô thấy cái vòi sen trên đầu không, nhìn thẳng xuống sẽ thấy cái cần gạt, gạt qua phải sẽ có nước trên vòi sen.
-Anh vào đây mà chỉ, đứng ngoài đó nói làm sao hiểu được.
Phục Thăng nổi cáu:

-Sao lại vào được mà chỉ.
-Cáu cáu cái gì, tôi đã cởi đồ ra đâu.

- Ngọc Phương mở cửa thò đầu ra quắc mắt nhìn Phục Thăng.
Phục Thăng gãi đầu, cười cho qua chuyện:
-Xin lỗi, tối cứ tưởng....
-Nhanh lên, vào đây.

- Cô kéo tay anh vào nhà tắm.
Phục Thăng lúng túng đi theo cô vào trong, anh hướng dẫn cô cách sử dụng vòi sen, mở thử làm mẫu cho cô xem rồi chỉ vào hai cái bình có màu sắc sặc sỡ:
-Cái này là dầu gội đầu, còn cái này là sữa tắm để tắm toàn thân, có ghi chữ bên trên, giờ đọc được rồi thì tôi tin cô sẽ không nhầm lẫn.
Ngọc Phương ngoan ngoãn gật gù, Phục Thăng chỉ lên bồn rửa mặt:
-Cái bàn chải đánh răng màu xanh lá cây là của cô, cái màu đỏ là của tôi, đừng dùng nhầm .
-Nhớ rồi, cảm ơn anh.
Phục Thăng vội vàng đi ra ngoài đóng cửa lại, chợt nhớ ra không biết cô bé có nhớ kem đánh răng là gì hay không.

Anh mở cửa ra, thò đầu vào định chỉ tuýp kem cho cô thì....!một tòa thiên nhiên trắng ngần đã hiện ra trước mắt anh.

Ngọc Phương hoảng hốt xoay người lại hét lên:
-ĐI RA.
Phục Thăng giật mình, rụt đầu lại đóng cửa.

Anh lắp bắp nói với cô bé sau cánh cửa:
-Xin lỗi, tôi định chỉ cô tuýp kem đánh răng...!Tôi ..

tôi...!không biết cô cởi đồ nhanh như vậy.
Không có tiếng đáp lại, chỉ có tiếng nước từ vòi sen tuôn ra.

Phục Thăng ngồi xuống cạnh chiếc bàn bệt, đầu óc trôi lạc tận phương trời nao.

Không biết bao lâu, tiếng của Ngọc Phương vang lên kéo anh về với thực tại:
-Cái này sử dụng thế nào?
Phục Thăng ngước mặt nhìn lên đã thấy cô bé mặc bộ đồ pyjama đang chìa tuýp kem đánh răng ra trước mặt mình.

Anh im lặng, cầm lấy tuýp kem từ tay cô, đứng dậy đi vào nhà tắm, lấy chiếc bài chải màu xanh lá cây ra rồi hướng dẫn:
-Cô bật nắp nó lên như vầy, lấy tay nặn từ cuối tuýp kem, nặn nhẹ thôi, lấy vừa đủ một lượng kem đánh răng bôi lên bàn chải như thế này, rồi đánh theo thế từ trên xuống, từ dưới lên và xoay tròn...
-Biết rồi, cảm ơn anh.
Ngọc Phương nhận lấy chiếc bàn chải đã được bôi kem rồi đi vào nhà tắm.

Lát sau, cô đi ra, lấy hai tay bụm miệng thổi phù phù, thấy Phục Thăng nhìn mình, cô bé cười tươi:
-Thứ này thơm thật, đánh xong hơi thở trong miệng như vừa được xông hương vậy.
Phục Thăng nói:
-Thì lúc nào đánh răng xong mà chẳng thơm.
-Từ nhỏ đến lớn tôi chỉ đánh răng bằng muối, muối làm gì có mùi thơm thế này.
-Muối ? Gia cảnh nhà cô khốn khó lắm sao? Cô nhớ được thêm gì rồi à? - Phục Thăng hỏi dồn.
Ngọc Phương nhìn anh:
-Xem ra anh muốn tôi nhanh chóng rời khỏi nơi này lắm đúng không?
Có đất trời chứng giám, trong lòng anh chỉ muốn cô không nhớ được bất kỳ điều gì về quá khứ, để anh có thể ở mãi bên cô.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi