Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây

Đi ra đến chỗ đỗ xe, Phục Thăng đưa nón cho Ngọc Phương.

Chợt nhớ ra bọc quần áo mà cô bé đã mặc trên người khi bị nạn mà bệnh viện gói lại.

Phục Thăng mở cốp xe lấy ra rồi nói với cô:
-Quên mất, cô đứng đây chờ tôi chút, chiếc áo cô mặc khi bị nạn có thể là manh mối để tìm kiếm.
-Có thanh chủy thủ không?- Ngọc Phương hỏi khẽ.
Phục Thăng ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu:
-Chỉ có bộ quần áo như ninja này thôi.
Ngọc Phương gật đầu, xem ra thanh chủy thủ đã bị chìm xuống đáy sông rồi.

Cũng hơi tiếc vì thứ vũ khí này rất vừa tay, dễ giấu và sử dụng.

Phục Thăng chạy nhanh vào đồn đưa bộ quần áo rồi trở ra.

Anh leo lên xe, Ngọc Phương thành thạo ngồi lên yên sau, hai tay ôm chặt anh.

Phục Thăng mỉm cười:
-Biết sợ rồi à?
-Không phải sợ, mà là đã có kinh nghiệm.

- Ngọc Phương hờ hững đáp.
Phục Thăng cười khẽ, rồ máy đưa cô về nhà mình.

Nhà của anh cách đồn hơn tám cây số, nằm trong một ngõ hẻm nhỏ.

Căn nhà khá nhỏ, có một chỗ để trồng hoa và một ít cây.

Anh dừng xe mở cổng rồi đẩy xe vào.

Thấy Ngọc Phương vẫn chưa chịu vào mà cứ đứng bên ngoài ngó nghiêng hết chỗ nọ đến chỗ kia, Phục Thăng cất tiếng gọi:
-Ngắm nghía đủ chưa, vào đây đi để tôi đóng cổng.
Ngọc Phương gật đầu đáp:
-Đủ rồi.
Đoạn lững thửng đi vào trong, vẫn tiếp tục ngó hết chỗ này đến chỗ khác.

Phục Thăng tò mò hỏi:
-Những thứ này đều lạ lùng với cô vậy sao?
Ngọc Phương lắc đầu:
-Tôi có thói quen quan sát xung quanh, thế thôi.
Kỳ thực đó chính là bản năng của một sát thủ, phải luôn nắm rõ mọi thứ xung quanh vị trí nơi mình ở và nơi mình ra tay.

Phục Thăng mở cửa vào nhà, căn nhà chỉ có một phòng vệ sinh, nơi ngủ trãi một chiếc đệm, bàn bếp đặt ngay ở góc bên phải cuối phòng.

Tuy nhỏ nhưng nhà cửa rất gọn gàng ngăn nắp.

Ngọc Phương thấy anh cởi giày đặt lên chiếc kệ gỗ, cô cũng bắt chước làm theo, tháo đôi dép của bệnh viện cho đặt ngay bên cạnh.

Phục Thăng lấy một chiếc bàn bệt đặt ở góc phòng bê ra rồi đặt xuống, anh mở tủ lạnh lấy một chai nước trà lạnh và hai cái ly thủy tinh đặt trên bàn rồi ngồi bệt xuống, anh hỏi cô:
-Cô đói bụng chưa?
Ngọc Phương ngồi xuống, nhìn đắm đuối chai nước trà đáp:
-Đói lắm, anh có đồ ăn và cơm không?
-Để tôi nấu mì gói cho cô ăn, hôm nay chưa đi chợ, mời cô uống nước trong khi chờ đợi tôi nấu.
Ngọc Phương với tay lấy chai nước, loay hoay tìm cách mở, Phục Thăng bật cười:
-Đến chai nước cũng không biết mở, tôi mở cho.
Anh xoay nắp chai rồi rót cho cô một ly.

Cô bé bưng ly lên uống một hơi cạn sạch, lấy tay chùi miệng rồi tự với lấy chai nước rót cho Phục Thăng một ly.

Phục Thăng mỉm cười:
-Cô cứ tự nhiên, đây là nhà tôi mà, ngồi chơi chút đợi tôi nấu mì.
Ngọc Phương thầm nghĩ thứ trà lạnh này thật ngon, từ nhỏ đến lớn cô chỉ uống mỗi trà nóng.

Phục Thăng vừa nấu nước sôi để làm mì gói vừa để ý đến cô bé.

Thấy cô cứ ngồi im nhìn quanh quẩn, anh lấy remote tivi rồi đề nghị:
-Cô xem tivi không, tôi mở cho cô xem nhé.
-Anh làm gì cũng được.

- Ngọc Phương vừa nhấm nháp trà lạnh vừa đáp.
Phục Thăng gật đầu, anh mở kênh tivi.

Trùng hợp sao hôm nay đài truyền hình lại có chương trình Lịch Sử hình thành Việt Nam.

Thấy tivi bật lên, Ngọc Phương hoảng hốt la lớn:
-Trong cái hộp này có người kìa.
Phục Thăng kinh ngạc nhìn cô, nhất thời không biết nói gì, anh trấn an chính mình rồi hỏi:
-Cô chưa từng xem tivi hay là không nhớ được nó là cái gì?
Ngọc Phương cũng đã bình tĩnh lại, cô lấp liếm:
-Tôi bị mất trí nhớ, nên không nhớ ra nó là cái gì.
Phục Thăng gật đầu rồi giải thích:
-Tivi chỉ chiếu đi hình ảnh tiếng nói đã được người ta thu lại, chứ không phải là có người bên trong.
Ngọc Phương khẽ ừ một tiếng rồi ngồi chăm chú xem tivi.

Phục Thăng nghe tiếng nước réo đã sôi, anh để cô ngồi xem rồi quay lại bàn bếp pha mì.

Đến lúc mì xong, anh bưng hai tô mì ra đặt trên bàn, ngước mắt nhìn cô, đã thấy hai hàng lệ tuôn ra ướt đẫm gương mặt đẹp như một thiên thần kia.

Anh quay lại nhìn tivi để xác nhận, không phải phim tình cảm bi lụy, chỉ là chương trình về Lịch Sử Việt Nam mà cô bé này lại khóc.

Phục Thăng ngạc nhiên hỏi:
-Tại sao cô lại khóc?
Ngọc Phương không trả lời, cô hỏi lại anh:
-Năm nay là năm bao nhiêu?
-Năm nay là 2123, sao cô hỏi vậy?
Ngọc Phương không đáp lại, đôi mắt vẫn dán chặt vào màn hình tivi.

Cô đã hiểu ra tất cả, tia sét kia đã đưa cô đến tương lai 400 năm sau.

Nơi này không phải là quốc gia khác, không phải Âm Ty cũng chẳng phải Thiên Giới, mà chính là tương lai.

Đặng Phục Thăng, không lẽ đây chính là báo ứng mà anh đã nói với tôi trước khi trút hơi thở cuối cùng sao.

Cô quay qua nhìn Phục Thăng:
-Không có gì.
Nhưng thật ra thâm tâm cô đang muốn nói:
-"Phục Thăng, em hiểu ra rồi, tia sét kia đã đưa em đến đây để trả nợ cho anh."

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi