Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp

-Bẩm đại nhân, đã đến canh ba, xin đại nhân dùng trà để trí óc thêm phần tỉnh táo rồi tiếp tục làm việc ạ.
Người gia nhân nói xong đặt khay trà đầy đủ ấm và tách xuống cạnh một thanh niên đang chăm chú với đống giấy tờ trước mặt.

Người thanh niên tuổi chừng 30, nét mặt thanh tú khẽ gật đầu nhưng mắt vẫn không rời khỏi bàn giấy, anh nói:
-Lão Phú cứ để trà ở đây rồi nghỉ ngơi đi, có lẽ đêm nay ta không thể ngủ.
Lão Phú dạ một tiếng rồi quay người đi, lúc ra khỏi cửa còn lo lắng nhìn người thanh niên thêm một lát rồi mới khép cửa lại.
Thời gian chưa tàn hết nén nhang, một bóng đen từ trần nhà nhẹ nhàng đáp xuống sau lưng người thanh niên.

Cảm nhận có người ở phía sau, người thanh niên đứng lên khỏi ghế rồi xoay người lại.

Đối diện với anh là một thích khách vận đồ dạ hành đen tuyền, ngay cả vùng mắt lộ ra cũng đã được bôi một lớp than đen sì.

Trên tay hắn đang cầm một thanh chủy thủ, người thanh niên bình tĩnh mỉm cười:
- Ngươi là người của tên gian tặc Trương Phúc Loan phái đến để giết ta đúng không?
Tên sát thủ vẫn im lặng đứng đó, đôi mắt như hổ dữ quan sát con mồi.

Người thanh niên nhìn hắn, thái độ không chút sợ sệt:
-Có lẽ đêm nay ta sẽ không toàn mạng, nhưng ngươi có thể chờ ta uống hết tách trà này rồi hãy ra tay cũng không muộn.
Tên sát thủ khẽ gật đầu, hắn phát ra thanh âm trong trẻo của nữ nhi hỏi:
-Ngươi không sợ chết sao?

-Đặng Phục Thăng ta là nam tử hán đại trượng phu, việc lớn không thành chỉ có thể trách trời già không có mắt.

Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, nay không thể thế thiên hành đạo, tiêu diệt tên loạn thần Trương Phúc Loan trừ hại cho dân.

Khi chết quả thật đúng là không thể nhắm mắt, nhưng ta tin rồi thế nào lão gian tặc ấy cũng sẽ phải nhận quả báo thảm khốc.

- Người thanh niên nói xong nhẹ nhàng rót trà rồi uống cạn.
Nữ sát thủ gật đầu khẽ nói:
-Phục Thăng, đây là lần đầu tiên ta gặp được một người xem cái chết nhẹ tựa lông hồng như ngươi, ngươi nhắm mắt đi, ta sẽ làm rất nhanh.
Phục Thăng mỉm cười, đặt tách trà xuống bàn rồi bước tới trước một bước, anh phanh chiếc áo của mình xuống, để lộ một khuôn ngực rắn rỏi:
-Không cần nhắm mắt, ta muốn đôi mắt này vẫn mở to khi chết, để chứng kiến ngày tên gian thần Trương Phúc Loan đền tội.
Nữ sát thủ đột nhiên thấy lúng túng, cô vốn là đệ nhất sát thủ mà Trương Phúc Loan đã đích thân nuôi dạy từ lúc mới ra đời.

Cô gái này được đích thân Trương Phúc Loan đặt cho cái tên Ngọc Phương.

Cô không có tình cảm, không yêu không ghét không sân hận, chỉ cần Trương Phúc Loan ra lệnh, cô sẽ lập tức giết người cho hắn mà không cần do dự.

Vô số người đã chết bởi đôi tay của Ngọc Phương, đối diện với cái chết trước mặt, người nào cũng đau đớn hoảng loạn, tìm mọi cách để được sống đến mức điên dại.
Thế mà gã Đặng Phục Thăng này lại bình tĩnh đến lạ.

Không nhịn được tò mò, Ngọc Phương cất tiếng hỏi:
-Tại sao ngươi không tìm cách chạy trốn hoặc cố gắng chống trả.

Phục Thăng nhìn nữ sát thủ, đôi mắt quắc sáng:
-Có ích gì, cử sát thủ đến ám hại ta, chắc chắn hắn đã phải đưa đệ nhất sát thủ của mình đến.

Ngươi có thể qua mặt được toàn bộ lính cận vệ của ta để vào được tận đây đã chứng minh điều này.

Thế thì làm sao ta có thể thoát được, vả lại ta cũng không muốn liên lụy thêm người khác.

Giết ta đi.
Ngọc Phương thoáng bối rối khi đối diện với ánh mắt của Phục Thăng.

Cảm xúc này lần đầu tiên cô cảm nhận được, tim đập liên hồi, gương mặt đỏ bừng và quan trọng nhất là đột nhiên cô muốn ...!không hạ sát người này.
Không gian như dừng lại, Phục Thăng chợt nhìn thấy lão Phú mở cửa phòng.

Chứng kiến sát thủ chuẩn bị làm hại chủ nhân của mình, lão hoảng hốt đến nỗi làm rơi bát canh xuống đất kêu loảng xoảng.

Phục Thăng hét lớn:
-Lão Phú chạy mau, đừng ở đây.
Lão gia nhân đã kịp định thần vừa hét to có thích khách vừa lao vào người Ngọc Phương hòng cản cô hạ sát Phục Thăng.

Đáng buồn thay, lão chưa kịp đến gần thì cổ họng đã bị Ngọc Phương cắt đứt, tim cũng bị đâm hai nhát.

Phục Thăng tức giận hét to:
-Khốn nạn.
Rồi lao vào người Ngọc Phương.

Giết người vốn dĩ đã thành phản xạ, đến khi mũi chủy thủ đã xuyên qua tim Phục Thăng.

Ngọc Phương mới ý thức được mình đã ám toán mục tiêu thành công.

Phục Thăng ôm chầm lấy cô, dùng chút hơi tàn thì thào:
-Cô...!cô thật độc ác, nhân..

nhân quả tuần hoàn, cô nhất định sẽ bị báo...!báo ...!ứng...
Dứt lời, Phục Thăng tắt thở ngay trên người Ngọc Phương.

Tim cô nhói đau tựa hồ như mũi chủy thủ kia đã xuyên qua tim cô chứ không phải của Phục Thăng.

Nước mắt chảy xuống ướt đẫm đôi gò má.
-"Mình bị gì thế này? Tại sao khi gã này chết, mình lại có cảm giác như không còn thiết tha tồn tại trên thế gian này nữa."

Cô ngây người đứng đó, mặc cho xác của Phục Thăng vẫn còn giữ chặt lấy người của mình.

Tiếng bước chân rầm rập đến ngay sau lưng làm cô choàng tỉnh.

Lính bên ngoài đã gần kéo vào đến nơi, Ngọc Phương vốn dĩ đã định xô cái xác không hồn của Phục Thăng ra rồi chạy trốn.

Nhưng thay vì vậy, không hiểu sao cô lại nhẹ nhàng quì xuống rồi đỡ thân xác của anh nằm xuống sàn nhà.

Lúc đứng lên thì lính canh đã vào đến nơi, nhìn thấy lão quản gia và đại nhân đã chết.

Những người lính điên cuồng lao vào muốn truy sát Ngọc Phương.
Nữ sát thủ nhún người phi thân qua cửa sổ để chạy trốn.

"Phụp", một mũi tên đã bắn trúng vào lưng cô xuyên từ phía sau ra phía trước.

Nén cơn đau, Ngọc Phương tăng hết tốc lực chạy về phía thân cây cổ thụ cạnh bờ tường.

Một mũi tên khác bắn sượt qua vai cô ghim thẳng vào thân cây.
Ngọc Phương nhảy lên, đạp mạnh vào thân cây cổ thụ rồi mượn đà phi thân qua khỏi vách tường,đoạn biến mất trong màn đêm tăm tối như chính cuộc đời của cô vậy.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi