Chương 77: Bản nhạc tuyệt diệu

Gần hai tháng ở Hồng Diệp Thành, Hàn Phong ít nhiều cũng nghe nói đến những thế lực ở đây.
 
Trương gia là một thế lực không nhỏ trong Hồng Diệp Thành, nghe nói thống lĩnh thủ vệ quân là người của Trương gia, ngoài ra sản nghiệp trong Hồng Diệp Thành cũng khá.
 
Đương nhiên, so với Phong Vân thương hội thì chỉ là một cọng lông tơ.
 
Nhưng, bất luận đối phương là ai, chỉ cần uy hiếp đến những người bên cạnh hắn, hắn đều không bỏ qua.
 
- Đúng rồi, hai ngày ngươi không đến, ta lại có linh cảm mới, ta dung nhập những linh cảm đó vào cầm nghệ của mình, bây giờ đánh thử cho ngươi nghe nhé!
 
Liên Linh hình như không muốn nhắc đến vấn đề này thêm nữa, nhanh chóng chuyển chủ đề.
 
Nghe Liên Linh nói vậy, Hàn Phong đương nhiên gật đầu lia lịa.
 
Sau đó, Liên Linh quay về vị trí, một chuỗi những âm thanh dìu dịu lại nổi lên, phiêu lãng trong rừng.
 
Dần dần, những u ám trong lòng dường như cũng tan biến theo tiếng đàn dìu dặt, tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều.
 
Hàn Phong có thể cảm nhận được, tiếng đàn của Liên Linh tràn ngập niềm vui.
 
Hơi ngẩng đầu, thấy Hàn Phong đang nhắm mắt, mặt đầy vẻ hưởng thụ, Liên Linh trong lòng cũng vui sướng vô cùng.
 
Động tác ngón tay không ngừng biến hóa, mười đầu ngón tay như nhảy nhót trên băng huyền cổ cầm, âm thanh như trực tiếp bắn ra từ lòng bàn tay.
 
Cô không biết mình đã thay đổi từ lúc nào, chỉ cần có Hàn Phong bên cạnh, tiếng đàn của cô sẽ mang theo một tâm trạng vui vẻ. Hai ngày Hàn Phong không đến, tinh thần cô bắt đầu hoảng hốt, tiếng đàn đánh ra cũng mang theo một tia u buồn.
 
Cô không muốn nghĩ những chuyện đó, bây giờ cô chỉ muốn dồn hết khả năng của mình, đánh cho Hàn Phong nghe một khúc thật vui.
 
Chỉ cần nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của Hàn Phong, là niềm vui lớn nhất của cô.
 
Những cây liễu bên cạnh cũng bị tiếng đàn của Liên Linh cảm nhiễm, không hẹn mà gặp, nhẹ nhàng lay động.
 
Khúc nhạc đã kết thúc rồi mà Hàn Phong cảm thấy mình vẫn còn chìm đắm trong âm thanh mỹ diệu.
 
Đôi mắt lấp lánh như bảo thạch của Liên Linh bừng sáng, khẽ cong lên, mỉm cười nhìn về phía Hàn Phong.
 
Cảm nhận được ánh mắt đối phương, Hàn Phong từ từ mở mắt, trầm trồ:
 
- Hai ngày không gặp, cầm nghệ của Liên Linh lại nâng cao không ít!
 
Được Hàn Phong khen ngợi, Liên Linh đương nhiên thích thú vô cùng.
 
Lúc này, Hàn Phong đột nhiên nhớ ra có quà muốn tặng cho Liên Linh, kết quả vì chuyện của Trương Tử Lăng mà quên đi mất.
 
Nghĩ đến đây, Hàn Phong không khỏi cười nói:
 
- Đúng rồi, hôm nay ta có thứ này cho cô, hi vọng cô sẽ thích nó.
 
- Tặng cho ta?
 
Liên Linh nghe vậy, trong lòng có chút nghi hoặc, sao tự nhiên Hàn Phong lại muốn tặng đồ cho cô. Mắt không khỏi lóe lên một tia kì dị, nhưng nhiều nhất vẫn là sự vui thích.
 
Thấy ánh mắt Liên Linh có chút chờ đợi, Hàn Phong cười cười, rút ra một cuốn sổ nhỏ cuộn tròn trong ngực, đưa cho Liên Linh.
 
Liên Linh nhận cuốn sổ từ tay Hàn Phong, mắt lóe lên một tia kì quái.
 
- Đây là gì?
 
- Mở ra xem, cô sẽ biết ngay!
 
Hàn Phong thần bí nói.
 
Liên Linh không nghĩ gì nhiều, với cô, là thứ gì đều không quan trọng, quan trọng là thứ do Hàn Phong tặng cho cô.
 
Nhưng Liên Linh cũng tò mò muốn xem Hàn Phong rốt cục tặng cô thứ gì, nên nhẹ nhàng lật giở cuốn sổ.
 
Ngay từ trang đầu tiên, Liên Linh đã nhìn thấy mấy kí hiệu quen thuộc.
 
Quanh năm làm bạn với cây đàn, Liên Linh đương nhiên nhận ra những kí hiệu này, thì ra Hàn Phong tặng cô một cuốn nhạc phổ, hơn nữa, chỉ cần nhìn qua Liên Linh cũng có thể đoán đây là cuốn nhạc phổ do Hàn Phong tự viết, cô nghĩ trên đại lục này, phàm là nhạc phổ nổi tiếng, cô chỉ nhìn qua là có thể nhận ra.
 
Năm đó, Thiên Nguyệt đại đế biết cô thích đánh đàn, tiêu hao đại lực, tìm hết mọi loại nhạc phổ quý giá về cho cô, nhưng phần nhạc phổ trước mắt này, cô chưa từng nhìn thấy.
 
Phát hiện này khiến Liên Linh có chút kinh ngạc, trước đây trò chuyện cùng Hàn Phong, mặc dù có biết Hàn Phong hiểu biết khá nhiều về cầm nghệ, nhưng cô không ngờ Hàn Phong còn biết soạn nhạc nữa. Kì thực cô không biết, những kiến thức này của Hàn Phong kiếp này căn bản không có.
 
Ôm theo tâm trạng hiếu kì, Liên Linh tiếp tục nhìn xuống dưới.
 
Ai ngờ, cuốn nhạc phổ nhất thời thu hút toàn bộ tâm thần Liên Linh.
 
Càng xem, Liên Linh càng thấy chấn động.
 
Cho đến khi đọc hết cuốn nhạc phổ, Liên Linh mởi ngẩng đầu, đôi mắt đen láy tràn đầy ý tứ khó đoán.
 
Một lúc lâu sau, Liên Linh nhìn Hàn Phong, có chút không xác nhận, hỏi:
 
- Bản nhạc này là do ngươi viết?
 
Nghe Liên Linh hỏi vậy, Hàn Phong do dự một lúc mới chịu thừa nhận, nhưng trong lòng không khỏi có chút ngượng ngùng.
 
Mặc dù hắn có nghiên cứu một chút về cầm nghệ, nhưng so với Liên Linh, thực sự chẳng là gì.
 
Kì thực, nhạc phổ này sản phẩm mà Liên Linh tạo ra từ kiếp trước, nhưng lúc đó cầm nghệ của cô đã đạt tới cảnh giới viên mãn, không ai có thể hiểu biết về cầm nghệ bằng cô.
 
Cho nên phàm là nhạc do cô sáng tác, sẽ đều nổi danh thiên hạ, được mọi người biết đến.
 
Liên Linh cũng được người đời ca tụng là thiên tài sáng tác.
 
Lúc đó Hàn Phong rất thích cầm nghệ của Liên Linh, tất cả những bản nhạc do Liên Linh sáng tác đều được hắn thuộc làu làu.
 
Hắn biết Liên Linh cả đời này chỉ thích cầm nghệ, nên mới chép lại một vài bản nhạc mà hắn nhớ tặng cho Liên Linh. Hi vọng có thể giúp Liên Linh nhanh chóng đạt tới cao độ của kiếp trước.
 
Nhưng, lúc Liên Linh đột nhiên hỏi hắn nguồn gốc nhạc phổ, hắn không thể nói ra sự thật, đành phải liều gật đầu.
 
Liên Linh mặc dù đoán nhạc phổ là do Hàn Phong sáng tác nhưng lúc này thấy Hàn Phong gật đầu thừa nhận, không khỏi kinh ngạc, trầm trồ tán dương:
 
- Đây là nhạc phổ hay nhất mà ta được thấy từ khi sinh ra đến giờ. Hàn Phong, với thiên phú này, ngươi không đánh đàn thì thực sự quá đáng tiếc.
 
Hàn Phong nghe vậy, cũng chỉ biết cười, không nói thêm điều gì.
 
Tránh không để cho mình phải khó xử thêm, Hàn Phong chuyển chủ đề:
 
- Sao, có thích không?
 
Liên Linh nghe vậy, dùng hai tay nâng nhạc phổ lên ngang ngực, tán dương:
 
- Đây là món quà tốt nhất ta từng nhận được! Hàn Phong, cảm ơn ngươi!
 
Dừng lại một lúc, Liên Linh lại hiếu kì hỏi:
 
- Nhưng, cũng không biết vì sao, nhìn thấy nhạc phổ này, ta lại cảm thấy vô cùng quen thuộc, giống như nó sinh ra là để chuẩn bị cho ta vậy.
 
Càng nói, Liên Linh càng cảm thấy ngượng, trong lòng không khỏi xuất hiện một suy nghĩ kì cục, nhạc phổ này không lẽ là Hàn Phong cố ý viết cho riêng cô?
 
Nghĩ đến đây, Liên Linh cảm thấy trong lòng có chút ngọt ngào, nhưng nghĩ đến dung mạo của mình, ánh mắt không khỏi sầm xuống.
 
Nhưng chút cảm xúc được cô giấu đi rất nhanh, Hàn Phong căn bản không phát hiện.
 
Nghe Liên Linh nói vậy, Hàn Phong thầm nghĩ, nhạc phổ này vốn dĩ thuộc về Liên Linh, đương nhiên phải viết theo phong cách của cô, mặc dù kiếp này cô chưa từng nhìn thấy, nhưng tin rằng trên không ai thích hợp với nhạc phổ này bằng cô.
 
Nghĩ đến đây, Hàn Phong đột nhiên có chút kích động, kiếp trước mặc dù hắn có biết những bản nhạc này, nhưng lúc đó Hàn Phong chỉ là một nhân vật nhỏ đang vật vã trên con đường tu luyện.
 
Với thân phận đó, hắn chẳng bao giờ có duyên được nghe Liên Linh đàn, trong lòng không khỏi cảm thấy nuối tiếc.
 
Lúc này, Liên Linh đang ngồi trước mặt hắn, có thể cầm nghệ của cô vẫn chưa cao bằng kiếp trước nhưng người thường không thể sánh được. Huống hồ nhạc phổ này được do chính tay cô soạn ra, tin rằng dù chưa đạt tới cảnh giới kiếp trước, Liên Linh vẫn có thể đàn tốt.
 
Nghĩ vậy, Hàn Phong lên tiếng nói với Liên Linh:
 
- Có thể đánh một khúc cho ta nghe không?
 
Liên Linh rất thích nhạc phổ này, vốn đã có chút ngứa ngáy tay chân, lúc này nghe Hàn Phong thỉnh cầu vậy, đương nhiên vui vẻ đồng ý.
 
Mặc dù chỉ xem qua một lần, nhưng đối với một người nghiên cứu cầm nghệ nhiều năm như Liên Linh, cuốn nhạc phổ sớm đã được cô ghi nhớ sâu sắc.
 
Liên Linh nhắm mắt suy tư, sau đó đặt đôi bàn tay ngọc lên băng huyền cổ cầm.
 
Một trận âm thanh thanh nhã truyền nhập vào tai Hàn Phong.
 
Tiếng đàn lúc nhanh lúc chậm, được nghe khúc điệu quen thuộc, Hàn Phong trong lòng không khỏi thầm run rẩy, mặc dù hắn vẫn có thể nghe thấy một chút tì vết nho nhỏ trong tiếng đàn.
 
Nhưng, không thể không thừa nhận, đây là khúc nhạc hoàn mỹ nhất mà hắn được nghe từ trước đến giờ.
 
Hàn Phong không khỏi có chút cảm khái, đây có thể coi như một tia cảm khái đền bù cho kiếp trước.
 
Liên Linh lúc này đã hoàn toàn chìm đắm trong tiếng đàn của mình, cảm giác này dường như sớm đã ăn vào linh hồn cô.
 
Từ lúc đàn nốt nhạc đầu tiên, mọi thứ hiện ra rất tự nhiên, hơn nữa kĩ xảo ban đầu còn ngượng nghịu, bây giờ đã trở nên vô cùng thuần thục.
 
Như tiến nhập vào một cảnh giới mới, điều này bản thân Hàn Phong cũng không ngờ đến.
 
Chỉ có thể nói thiên phú cầm nghệ của Liên Linh thực sự khiến người ta ngưỡng mộ.
 
Một người nghe đến mê đắm, một người đàn đến quên luôn cả bản thân.
 
Cả khu rừng liễu đều chìm đắm trong tiếng đàn mỹ diệu.
 
Lúc Hàn Phong hồi lại thần, phát hiện sắc trời đã dần tối.
 
Lúc này, Liên Linh vừa mới kết thúc một bản nhạc, vẫn còn chìm đắm trong đó.
 
Hàn Phong cũng không làm phiền cô, một lúc lâu sau cô mới hồi thần lại, phát ra một tiếng cảm khái:
 
- Kiếp này được đàn một bản nhạc hay như vậy, có chết cũng không hối hận!
 
Hàn Phong đương nhiên hiểu tâm trạng Liên Linh, cũng cười cười, nói:
 
- Sao lại cảm khái vậy, ta tin với năng lực của cô, sau này có thể viết ra những bản nhạc hay hơn nữa.
 
Nghe vậy, Liên Linh quay sang Hàn Phong cười rạng rỡ, mặc dù có một lớp mạng che mặt nhưng Hàn Phong vẫn có thể cảm nhận được.
 
Sau đó, hai người lại cùng trò chuyện một lúc, Liên Linh rõ ràng rất hứng thú với cuốn nhạc phổ này. Hàn Phong thấy vậy cũng không muốn làm phiền cô thêm nữa, chuyện phiếm vài câu rồi đứng dậy rời đi.
 
Lúc quay về nhà, Hàn Phong phát hiện bọn La Mạn không biết đã ngồi ở mấy chiếc ghế đá trong sân tự lúc nào.
 
Thấy Hàn Phong xuất hiện, La Mạn lập tức lao đến, tóm chặt lấy cánh tay Hàn Phong, nói:
 
- Cuối cùng thì ngươi cũng về rồi, ta đợi ngươi mãi.
 
Nghe vậy, Hàn Phong có chút ngạc nhiên, hỏi:
 
- Tìm ta có việc gì không?
 
- Liên quan đến kế hoạch tửu lầu đã nói trước đây, ta nghĩ kĩ xong rồi, viết hết ra đây, ngươi xem xem thế nào.
 
La Mạn hưng phấn nói.
 
Nghe La Mạn nói vậy, Hàn Phong cũng có chút tò mò, nhận cuốn kế hoạch từ tay La Mạn, giở ra đọc.
 
Cẩn thận xem hết một lượt từ đầu đến cuối, Hàn Phong không khỏi bội phục La Mạn cũng như những suy nghĩ phi thường của hắn.
 
- Những thứ này, làm sao ngươi nghĩ ra được.
 
Hàn Phong nói, hắn có sự cảm, chỉ cần xây xong tửu lầu, tất cả mọi người đều sẽ phải kinh ngạc.
 
Thì ra, hôm bọn họ cùng ăn cơm ngoài tửu lầu, bởi vì công việc kinh doanh quá phát đạt nên phải đợi nửa ngày thức ăn mới được dọn ra.
 
La Mạn không hổ danh có đầu óc thương nghiệp cường đại, trong thời gian đợi thức ăn dọn lên, hắn đã nghĩ ra ý tưởng tuyệt diệu này.
 
Hắn dự định mở một tửu lầu phục vụ khách hàng những mon ăn ngon nhất trong thời gian ngắn nhất.
 
Hắn đương nhiên biết, Hồng Diệp Thành có cả thảy mấy chục tửu lầu lớn nhỏ, nếu như đã quyết định lựa chọn ngành nghề này, nhất định phải có ưu điểm vượt trội so với quần chúng, nếu không sẽ không thể cạnh tranh được với các tửu lầu khác.
 
Hắn nghĩ, từ xưa đến nay chưa từng ai kinh doanh kiểu này trên đại lục nên cũng rất tin tưởng vào kế hoạch của La Mạn.
 
Sáng kiến này được La Mạn giải thích nguồn gốc như sau, trước đây khi còn chưa rời khỏi gia tộc của mình, mỗi ngày bất luận lúc nào, chỉ cần hắn muốn ăn gì, một lúc sau đầu bếp trong nhà sẽ tự mình mang đồ ăn đến trước mặt hắn. Hắn được kích phát chính từ phương diện đó.
 
Đối với quá trình chế biến trong gia tộc, La Mạn đương nhiên biết.
 
Mặc dù ý tưởng không tồi, nhưng nhất định phải trải qua một số công đoạn chuẩn bị.
 
Sau đó, La Mạn lại giới thiệu thêm cho Hàn Phong về kế hoạch của hắn, Hàn Phong sau khi nghe xong, đương nhiên không có bất cứ ý kiến gì. Hắn không nghĩ năng lực thương nghiệp của mình lại mạnh bằng La Mạn.
 
Hai người thương thảo một hồi, sau khi xác nhận không còn sai sót gì, Hàn Phong một mình trở về phòng.
 
Còn cụ thể phải làm gì, Hàn Phong không rõ, bởi hắn tin La Mạn chắc chắn sẽ xử lý tốt, căn bản không cần hắn phải lo lắng.
 
Trở về phòng, Hàn Phong phát hiện Tiểu Bạch đã tỉnh ngủ, đang lười biếng nằm dài trên giường hắn.
 
Thấy Hàn Phong trở về, Tiểu Bạch sáng mắt, tung người, lao về phía Hàn Phong. Chớp mắt đã thấy đứng cạnh chân hắn, động tác vô cùng thân mật.
 
Hàn Phong thấy vậy, quỳ xuống bế Tiểu Bạch lên, sau đó mới bắt đầu quan sát.
 
Thực lực của Tiểu Bạch lại tăng lên, giờ đã có nhân giai ngũ phẩm thực lực.
 
Phát hiện này khiến Hàn Phong không khỏi ghen tị.
 
Hắn vất vả tu luyện bao lâu nay mà cũng mới tiến nhập nhân giai ngũ phẩm, còn Tiểu Bạch chỉ có ăn đan dược và ngủ, vậy mà có thể dễ dàng đạt được cảnh giới tương đương, thời gian tiêu hao ít hơn hắn mấy lần.
 
Nghĩ đến đây, Hàn Phong cũng có chút cảm khái!
 
Nhưng, hắn lại không nghĩ rằng, so với người thường, tốc độ tu luyện của hắn cũng được dùng hai chữ kinh khủng để hình dung, chỉ là hắn vô tình quên mất mà thôi!
 
Nhìn bộ dạng Tiểu Bạch, rõ ràng là lại muốn tìm hắn xin tụ năng tán.
 
Nhưng, Hàn Phong có chút lo lắng, Tiểu Bạch cứ ăn dan dược mãi như vậy, không biết có ảnh hưởng gì không tốt không. Nhưng xét từ vị trí trước mắt, Tiểu Bạch không có bất cứ vấn đề gì không ổn.
 
Trừ năng lượng cơ thể không ngừng tăng trưởng ra, Hàn Phong có thể cảm nhận được luồng sức mạnh cường đại ẩn chứa trong cơ thể Tiểu Bạch. Nếu như chỉ đơn thuần so sức mạnh, bản thân hắn cũng không phải đối thủ của Tiểu Bạch.
 
Nhìn Tiểu Bạch đang không ngừng gọi mình, Hàn Phong có chút buồn bực, nhưng vẫn lấy ra một viên tụ năng tán ném cho Tiểu Bạch. Thực lực của Tiểu Bạch càng tăng, hiệu quả của tụ năng tán càng lúc càng yếu.
 
Vốn dĩ chỉ cần ăn một viên đan dược, Tiểu Bạch sẽ ngủ say hết một ngày, sau khi tỉnh lại, sức mạnh sẽ gia tăng nhanh chóng. Bây giờ chỉ cần nửa ngày, Tiểu Bạch đã tỉnh lại, mặc dù thực lực của nó đã lên đến nhân giai ngũ phẩm nhưng so với trước đây, hiệu quả có vẻ hơi chậm.
 
Nhìn mấy viên tụ năng tán lèo tèo trong lọ, Hàn Phong đau đầu vô cùng.
 
Không lẽ mấy ngày lại phải điều chế đan dược cao cấp hơn tụ năng tán cho Tiểu Bạch ăn?
 
Phải biết bình tụ năng tán này, chỉ tính tiền nguyên liệu thôi đã gần ngàn kim tệ, vậy mà mới có vài ngày, Tiểu Bạch đã ăn gần hết.
 
May mà trên người hắn vẫn còn nhiều tiền, nếu không không thể nuôi nổi con thiên giai ma thú này!
 
Lúc này Tiểu Bạch đang nuốt xong tụ năng tán, tự giác lẩn vào một góc ngủ.
 
Hàn Phong thở dài, tạm thời gác chuyện Tiểu Bạch sang một bên, bắt đầu tu luyện.
 
Sáng sớm hôm sau, Hàn Phong bước ra sân, cảm thấy toàn thân vô cùng sảng khoái. Một đêm tu luyện khiến hắn sau khi tiến nhập nhân giai ngũ phẩm, đấu khí nâng cao không ít.
 
Hàn Phong vận dụng tiên thiên đấu khí để tu luyện nên tốc độ tu luyện bây giờ đã không còn giống như trước nữa.
 
Lên tiếng chào hỏi Trầm Ngọc và La Mạn, Hàn Phong bước ra khỏi nhà, đi vào trong thành, cầm theo cả linh tê kiếm đã gãy.
 
Hôm trước mua được thiên mặc linh thiết, Hàn Phong sự định tìm một cửa hàng luyện khí, sửa lại linh tê kiếm. Linh tê kiếm đối với hắn mà nói ý nghĩa phi phàm, kiếp này hắn không muốn làm mất nó nữa.
 

Chapter
1 Chương 1: Giấc mộng bốn trăm năm
2 Chương 2: Phụ tử tình thâm
3 Chương 3:  Ngạo Thị Thiên Địa Quyết
4 Chương 4: Tiến cảnh thần tốc
5 Chương 5: Tâm nguyện báo ân
6 Chương 6: Đổ cuộc
7 Chương 7: Kinh hỉ ở chợ
8 Chương 8: Phương thuốc thần kỳ
9 Chương 9: Đổi trắng thay đen
10 Chương 10: Chiến đấu khó tin!
11 Chương 11: Lấy yếu thắng mạnh
12 Chương 12: Tâm pháp thần bí
13 Chương 13: Phần Tẫn Bát Hoang
14 Chương 14: Xuân quang sạ tiết
15 Chương 15: Tiên thiên đấu khí
16 Chương 16: Tìm bí mật trong bảo khố
17 Chương 17: Phạt kinh tẩy tuỷ
18 Chương 18: Gặp lại cừu nhân
19 Chương 19: Sư đồ gặp nhau
20 Chương 20: Lần thứ hai nhập môn
21 Chương 21: Âm thầm chỉ điểm
22 Chương 22: Bạn cũ đoàn tụ
23 Chương 23: Quyết đấu
24 Chương 24: Phách Viêm tam thức
25 Chương 25: Lần thứ hai tiến cấp
26 Chương 26: Xấu hổ!
27 Chương 27: Giáo huấn khó quên!
28 Chương 28: Kẻ phản bội ngày xưa
29 Chương 29: Tu luyện đặc thù
30 Chương 30: Củng cố cảnh giới
31 Chương 31: Nổi cơn thịnh nộ
32 Chương 32: Đại lễ đưa đến
33 Chương 33: Đan dược
34 Chương 34: Giết!
35 Chương 35: Thiên tài dược vương
36 Chương 36: Phương pháp nuôi dưỡng Tử La thảo
37 Chương 37: Cường hoá linh tê kiếm
38 Chương 38: Nhân tài tiềm ẩn
39 Chương 39: Giúp đỡ
40 Chương 40: Nghĩ cách cứu người
41 Chương 41: Đối đầu đại địch
42 Chương 42: Ngàn dặm đào sinh
43 Chương 43: U Ám sâm lâm
44 Chương 44: Chiến đấu trong U Ám sâm lâm
45 Chương 45: Kim Nhãn linh quy
46 Chương 46: Trúng độc
47 Chương 47: Cảnh tượng kinh nhân
48 Chương 48: Khoảnh khắc kinh hồn
49 Chương 49: Tìm đường sống trong chỗ chết!
50 Chương 50: Lưỡng cường tranh phong
51 Chương 51: Tiểu Bạch Hổ đáng yêu
52 Chương 52: Cuộc gặp gỡ trong rừng
53 Chương 53: Thiên tài kinh doanh tương lai
54 Chương 54: Nhìn xa trông rộng
55 Chương 55: Thiếu niên thần bí
56 Chương 56: Thoát hiểm
57 Chương 57: U lan thảo
58 Chương 58: Phong ba vào thành
59 Chương 59: Bảo vật hiếm có
60 Chương 60: Thiên thạch Huyền Thiên
61 Chương 61: Tuyệt ảnh mê tung
62 Chương 62: Niềm tin của thiếu nữ
63 Chương 63: Khách quý
64 Chương 64: Tiểu Bạch thần kì
65 Chương 65: Tiếng đàn sâu trong kí ức
66 Chương 66: Công chúa Khuynh Thành
67 Chương 67: Tấn cấp lần nữa
68 Chương 68: Trao đổi cầm nghệ
69 Chương 69: Vô cùng kì diệu
70 Chương 70: Hợp tác
71 Chương 71: Hội đấu giá
72 Chương 72: Theo dõi
73 Chương 73: Ưu thế lớn nhất – Tiên Thiên đấu khí
74 Chương 74: Tấn cấp ngũ phẩm
75 Chương 75: Trương Tử Lăng
76 Chương 76: Liên Linh phát uy
77 Chương 77: Bản nhạc tuyệt diệu
78 Chương 78: Mạc gia
79 Chương 79: Đầu tư siêu lãi
80 Chương 80: Đúc lại linh tê kiếm
81 Chương 81: Thanh Liên Bảo Đan – Uy thế của Tiểu Bạch
82 Chương 82: Liên Linh mất tích
83 Chương 83: Mặc cảm về diện mạo
84 Chương 84: Xuân quang mê hoặc
85 Chương 85: Liên Linh cùng nhập hội
86 Chương 86: Ác khách đến tửu lầu
87 Chương 87: Sát cơ – Thủ đoạn của Đỗ thành chủ
88 Chương 88: Cường địch
89 Chương 89: Đòi bắt người
90 Chương 90: Giật mình
91 Chương 91: Thiên giai cường giả Bố Lôi Địch
92 Chương 92: Quyền quý
93 Chương 93: Hai vị điện hạ
94 Chương 94: Hãm hại
95 Chương 95: Đối chiến cùng cường giả
96 Chương 96: Phát hiện của Tiểu Bạch
97 Chương 97: Giao Long Châu
98 Chương 98: Bao vây
99 Chương 99: Thiên Giai đụng độ Thiên Giai
100 Chương 100: Giật mình kinh ngạc
101 Chương 101: Đoàn tụ
102 Chương 102: Nguy cơ của Thiên Nguyệt đế quốc
103 Chương 103: Giải nguy
104 Chương 104: Đế quốc thoát nạn
105 Chương 105: Thiên đại công lao
106 Chương 106: Ban thưởng
107 Chương 107: Đột phá
108 Chương 108: Trở về
109 Chương 109: Quyết định của Tiêu Linh
110 Chương 110: Xấu hổ kiều diễm
111 Chương 111: Dung nhan tuyệt thế
112 Chương 112: Hồi phục dung nhan
113 Chương 113: Nhân giai đỉnh phong
114 Chương 114: Trùng kích địa giai
115 Chương 115: Hải quái
116 Chương 116: Hộ thuyền
117 Chương 117: Huyền Thiên Tông
118 Chương 118: Trở về cố thổ
119 Chương 119: Trở lại sơn môn
120 Chương 120: Doãn Băng Hinh
121 Chương 121: Sư đồ
122 Chương 122: Tu vi đột tăng
123 Chương 123: Sư huynh muội
124 Chương 124: Âu Dương Y Y
125 Chương 125: Kiểm tra nhập môn
126 Chương 126: Môn đồ tuyệt hảo
127 Chương 127: Trắc thí nhập môn của Phí Lão
128 Chương 128: Môn đồ Thiên giai
129 Chương 129: Tiến bộ
130 Chương 130: Thanh lý môn hộ
131 Chương 131: Địa giai nhị phẩm
132 Chương 132: Thiên tài
133 Chương 133: Thiên Thánh Đại Hội
134 Chương 134: Xung đột
135 Chương 135: Chèn ép
136 Chương 136: Kiêu ngạo tan biến
137 Chương 137: Giao dịch đại hội
138 Chương 138: Bích Linh Cổ Mộc!
139 Chương 139: Oan gia ngõ hẹp
140 Chương 140: Hồi Dung Sinh Huyết Đan
141 Chương 141: Ngũ Sắc Tuyết Liên
142 Chương 142: Hỗ trợ
143 Chương 143: Đại hội mở màn
144 Chương 144: Luận võ
145 Chương 145: Tiêu Linh xuất trận
146 Chương 146: Cường giả đỉnh phong tương lai
147 Chương 147: Hàn Phong lên đài
148 Chương 148: Dâm tặc ?
149 Chương 149: Mập mờ
150 Chương 150: Gặp gỡ trên đường đi
151 Chương 151: May mắn vô cùng
152 Chương 152: Vận may hay là thực lực ?
153 Chương 153: Thực lực của Hàn Phong
154 Chương 154: Đối thủ
155 Chương 155: Theo ngươi liền
156 Chương 156: Hàn Phong đấu Chu Di
157 Chương 157: Cường giả đối chiến
158 Chương 158: Yêu cầu nho nhỏ
159 Chương 159: Đánh giá thấp
160 Chương 160: Đánh tới cùng
161 Chương 161: Một chiêu
162 Chương 162: Oan gia tụ hội
163 Chương 163: Coi nhẹ ngươi
164 Chương 164: Điệp ảnh thiên huyễn đấu điệp ảnh thiên huyễn
165 Chương 165: Xuất thủ
166 Chương 166: Cả gan làm càn
167 Chương 167: Vòng đấu thứ tám
168 Chương 168: Ta sẽ đánh bại ngươi!
169 Chương 169: Kết thúc vòng tám
170 Chương 170: Băng Tuyết Tế
171 Chương 171: Trận chiến kết thúc
172 Chương 172: Địa giai chi chiến
173 Chương 173: Ta chính là Hàn Phong
174 Chương 174: Tốc độ thăng cấp đáng sợ
175 Chương 175: Chiến thắng
176 Chương 176: Thánh Thụ
177 Chương 177: Trở lại thiên giai?
178 Chương 178: Kì dị
179 Chương 179: Thoáng cái đã bốn trăm năm
180 Chương 180: Long Bào Hao
181 Chương 181: Cảm giác tử vong
182 Chương 182: Tinh thần hải tăng vọt
183 Chương 183: Thoát khỏi Hư Linh Huyễn Cảnh
184 Chương 184: Điên cuồng thăng cấp
185 Chương 185: Mưa gió nổi lên
186 Chương 186: Trở lại tông môn
187 Chương 187: Xuất thủ
188 Chương 188: Tiểu Bạch phát uy
189 Chương 189: Huyết Sát Huyền Chưởng
190 Chương 190: Hoàng thất xuất thủ
191 Chương 191: Đại lễ tặng cho hoàng thất
192 Chương 192: Lại đột phá
193 Chương 193: Huyền Ky Tử khiếp sợ
194 Chương 194: Đoạt Thiên Đan
195 Chương 195: Tìm kiếm cố nhân
196 Chương 196: Tin tức bất ngờ
197 Chương 197: Kỷ Thanh Thanh
198 Chương 198: Đuổi tận giết tuyệt
199 Chương 199: Đến Băng Tuyết Các
200 Chương 200: Linh Ngọc Băng Thể
201 Chương 201: Vũ Hoàng Điện
202 Chương 202: Làm khách Băng Tuyết Các
203 Chương 203: Hoạt Hóa Sinh Linh Đan
204 Chương 204: Bạo Đan
205 Chương 205: Phát hiện kinh ngạc
206 Chương 206: Xuân quang
207 Chương 207: Tô Du đại trưởng lão
208 Chương 208: Thiên giai đối chiến
209 Chương 209: Phát hiện của Hàn Phong
210 Chương 210: Ly Khai
211 Chương 211: Trầm Ngọc thiên phú kinh người
212 Chương 212: Biến hóa của Huyền Thiên Tông
213 Chương 213: Chuẩn bị trước thiên giai
214 Chương 214: Tiến giai gặp khó
215 Chương 215: Trở lại Thiên giai
216 Chương 216: Cửu Chuyển Huyền Công
217 Chương 217: Tiến cảnh thần tốc
218 Chương 218: Vô tình gặp được
219 Chương 219: Bị cản đường
220 Chương 220: Tin đồn từ đế đô
221 Chương 221: Trên đường trở lại đế đô
222 Chương 222: Phương tung của giai nhân
223 Chương 223: Cầm nghệ hội
224 Chương 224: Động thủ
225 Chương 225: Phí Lão ra tay
226 Chương 226: Tiến cung
227 Chương 227: Ban thưởng
228 Chương 228: Yêu cầu của Tiêu Tấn
229 Chương 229: Địa đồ kỳ quái
230 Chương 230: Tiêu Vũ điều tra
231 Chương 231: Sự cố chấp của Tiêu Linh
232 Chương 232: Tìm tới cửa
233 Chương 233: Giáo huấn
234 Chương 234: Thế cục đế đô
235 Chương 235: Phát hiện khiếp sợ
236 Chương 236: Giúp hay không giúp
237 Chương 237: Kiều diễm
Chapter

Updated 237 Episodes

1
Chương 1: Giấc mộng bốn trăm năm
2
Chương 2: Phụ tử tình thâm
3
Chương 3:  Ngạo Thị Thiên Địa Quyết
4
Chương 4: Tiến cảnh thần tốc
5
Chương 5: Tâm nguyện báo ân
6
Chương 6: Đổ cuộc
7
Chương 7: Kinh hỉ ở chợ
8
Chương 8: Phương thuốc thần kỳ
9
Chương 9: Đổi trắng thay đen
10
Chương 10: Chiến đấu khó tin!
11
Chương 11: Lấy yếu thắng mạnh
12
Chương 12: Tâm pháp thần bí
13
Chương 13: Phần Tẫn Bát Hoang
14
Chương 14: Xuân quang sạ tiết
15
Chương 15: Tiên thiên đấu khí
16
Chương 16: Tìm bí mật trong bảo khố
17
Chương 17: Phạt kinh tẩy tuỷ
18
Chương 18: Gặp lại cừu nhân
19
Chương 19: Sư đồ gặp nhau
20
Chương 20: Lần thứ hai nhập môn
21
Chương 21: Âm thầm chỉ điểm
22
Chương 22: Bạn cũ đoàn tụ
23
Chương 23: Quyết đấu
24
Chương 24: Phách Viêm tam thức
25
Chương 25: Lần thứ hai tiến cấp
26
Chương 26: Xấu hổ!
27
Chương 27: Giáo huấn khó quên!
28
Chương 28: Kẻ phản bội ngày xưa
29
Chương 29: Tu luyện đặc thù
30
Chương 30: Củng cố cảnh giới
31
Chương 31: Nổi cơn thịnh nộ
32
Chương 32: Đại lễ đưa đến
33
Chương 33: Đan dược
34
Chương 34: Giết!
35
Chương 35: Thiên tài dược vương
36
Chương 36: Phương pháp nuôi dưỡng Tử La thảo
37
Chương 37: Cường hoá linh tê kiếm
38
Chương 38: Nhân tài tiềm ẩn
39
Chương 39: Giúp đỡ
40
Chương 40: Nghĩ cách cứu người
41
Chương 41: Đối đầu đại địch
42
Chương 42: Ngàn dặm đào sinh
43
Chương 43: U Ám sâm lâm
44
Chương 44: Chiến đấu trong U Ám sâm lâm
45
Chương 45: Kim Nhãn linh quy
46
Chương 46: Trúng độc
47
Chương 47: Cảnh tượng kinh nhân
48
Chương 48: Khoảnh khắc kinh hồn
49
Chương 49: Tìm đường sống trong chỗ chết!
50
Chương 50: Lưỡng cường tranh phong
51
Chương 51: Tiểu Bạch Hổ đáng yêu
52
Chương 52: Cuộc gặp gỡ trong rừng
53
Chương 53: Thiên tài kinh doanh tương lai
54
Chương 54: Nhìn xa trông rộng
55
Chương 55: Thiếu niên thần bí
56
Chương 56: Thoát hiểm
57
Chương 57: U lan thảo
58
Chương 58: Phong ba vào thành
59
Chương 59: Bảo vật hiếm có
60
Chương 60: Thiên thạch Huyền Thiên
61
Chương 61: Tuyệt ảnh mê tung
62
Chương 62: Niềm tin của thiếu nữ
63
Chương 63: Khách quý
64
Chương 64: Tiểu Bạch thần kì
65
Chương 65: Tiếng đàn sâu trong kí ức
66
Chương 66: Công chúa Khuynh Thành
67
Chương 67: Tấn cấp lần nữa
68
Chương 68: Trao đổi cầm nghệ
69
Chương 69: Vô cùng kì diệu
70
Chương 70: Hợp tác
71
Chương 71: Hội đấu giá
72
Chương 72: Theo dõi
73
Chương 73: Ưu thế lớn nhất – Tiên Thiên đấu khí
74
Chương 74: Tấn cấp ngũ phẩm
75
Chương 75: Trương Tử Lăng
76
Chương 76: Liên Linh phát uy
77
Chương 77: Bản nhạc tuyệt diệu
78
Chương 78: Mạc gia
79
Chương 79: Đầu tư siêu lãi
80
Chương 80: Đúc lại linh tê kiếm
81
Chương 81: Thanh Liên Bảo Đan – Uy thế của Tiểu Bạch
82
Chương 82: Liên Linh mất tích
83
Chương 83: Mặc cảm về diện mạo
84
Chương 84: Xuân quang mê hoặc
85
Chương 85: Liên Linh cùng nhập hội
86
Chương 86: Ác khách đến tửu lầu
87
Chương 87: Sát cơ – Thủ đoạn của Đỗ thành chủ
88
Chương 88: Cường địch
89
Chương 89: Đòi bắt người
90
Chương 90: Giật mình
91
Chương 91: Thiên giai cường giả Bố Lôi Địch
92
Chương 92: Quyền quý
93
Chương 93: Hai vị điện hạ
94
Chương 94: Hãm hại
95
Chương 95: Đối chiến cùng cường giả
96
Chương 96: Phát hiện của Tiểu Bạch
97
Chương 97: Giao Long Châu
98
Chương 98: Bao vây
99
Chương 99: Thiên Giai đụng độ Thiên Giai
100
Chương 100: Giật mình kinh ngạc
101
Chương 101: Đoàn tụ
102
Chương 102: Nguy cơ của Thiên Nguyệt đế quốc
103
Chương 103: Giải nguy
104
Chương 104: Đế quốc thoát nạn
105
Chương 105: Thiên đại công lao
106
Chương 106: Ban thưởng
107
Chương 107: Đột phá
108
Chương 108: Trở về
109
Chương 109: Quyết định của Tiêu Linh
110
Chương 110: Xấu hổ kiều diễm
111
Chương 111: Dung nhan tuyệt thế
112
Chương 112: Hồi phục dung nhan
113
Chương 113: Nhân giai đỉnh phong
114
Chương 114: Trùng kích địa giai
115
Chương 115: Hải quái
116
Chương 116: Hộ thuyền
117
Chương 117: Huyền Thiên Tông
118
Chương 118: Trở về cố thổ
119
Chương 119: Trở lại sơn môn
120
Chương 120: Doãn Băng Hinh
121
Chương 121: Sư đồ
122
Chương 122: Tu vi đột tăng
123
Chương 123: Sư huynh muội
124
Chương 124: Âu Dương Y Y
125
Chương 125: Kiểm tra nhập môn
126
Chương 126: Môn đồ tuyệt hảo
127
Chương 127: Trắc thí nhập môn của Phí Lão
128
Chương 128: Môn đồ Thiên giai
129
Chương 129: Tiến bộ
130
Chương 130: Thanh lý môn hộ
131
Chương 131: Địa giai nhị phẩm
132
Chương 132: Thiên tài
133
Chương 133: Thiên Thánh Đại Hội
134
Chương 134: Xung đột
135
Chương 135: Chèn ép
136
Chương 136: Kiêu ngạo tan biến
137
Chương 137: Giao dịch đại hội
138
Chương 138: Bích Linh Cổ Mộc!
139
Chương 139: Oan gia ngõ hẹp
140
Chương 140: Hồi Dung Sinh Huyết Đan
141
Chương 141: Ngũ Sắc Tuyết Liên
142
Chương 142: Hỗ trợ
143
Chương 143: Đại hội mở màn
144
Chương 144: Luận võ
145
Chương 145: Tiêu Linh xuất trận
146
Chương 146: Cường giả đỉnh phong tương lai
147
Chương 147: Hàn Phong lên đài
148
Chương 148: Dâm tặc ?
149
Chương 149: Mập mờ
150
Chương 150: Gặp gỡ trên đường đi
151
Chương 151: May mắn vô cùng
152
Chương 152: Vận may hay là thực lực ?
153
Chương 153: Thực lực của Hàn Phong
154
Chương 154: Đối thủ
155
Chương 155: Theo ngươi liền
156
Chương 156: Hàn Phong đấu Chu Di
157
Chương 157: Cường giả đối chiến
158
Chương 158: Yêu cầu nho nhỏ
159
Chương 159: Đánh giá thấp
160
Chương 160: Đánh tới cùng
161
Chương 161: Một chiêu
162
Chương 162: Oan gia tụ hội
163
Chương 163: Coi nhẹ ngươi
164
Chương 164: Điệp ảnh thiên huyễn đấu điệp ảnh thiên huyễn
165
Chương 165: Xuất thủ
166
Chương 166: Cả gan làm càn
167
Chương 167: Vòng đấu thứ tám
168
Chương 168: Ta sẽ đánh bại ngươi!
169
Chương 169: Kết thúc vòng tám
170
Chương 170: Băng Tuyết Tế
171
Chương 171: Trận chiến kết thúc
172
Chương 172: Địa giai chi chiến
173
Chương 173: Ta chính là Hàn Phong
174
Chương 174: Tốc độ thăng cấp đáng sợ
175
Chương 175: Chiến thắng
176
Chương 176: Thánh Thụ
177
Chương 177: Trở lại thiên giai?
178
Chương 178: Kì dị
179
Chương 179: Thoáng cái đã bốn trăm năm
180
Chương 180: Long Bào Hao
181
Chương 181: Cảm giác tử vong
182
Chương 182: Tinh thần hải tăng vọt
183
Chương 183: Thoát khỏi Hư Linh Huyễn Cảnh
184
Chương 184: Điên cuồng thăng cấp
185
Chương 185: Mưa gió nổi lên
186
Chương 186: Trở lại tông môn
187
Chương 187: Xuất thủ
188
Chương 188: Tiểu Bạch phát uy
189
Chương 189: Huyết Sát Huyền Chưởng
190
Chương 190: Hoàng thất xuất thủ
191
Chương 191: Đại lễ tặng cho hoàng thất
192
Chương 192: Lại đột phá
193
Chương 193: Huyền Ky Tử khiếp sợ
194
Chương 194: Đoạt Thiên Đan
195
Chương 195: Tìm kiếm cố nhân
196
Chương 196: Tin tức bất ngờ
197
Chương 197: Kỷ Thanh Thanh
198
Chương 198: Đuổi tận giết tuyệt
199
Chương 199: Đến Băng Tuyết Các
200
Chương 200: Linh Ngọc Băng Thể
201
Chương 201: Vũ Hoàng Điện
202
Chương 202: Làm khách Băng Tuyết Các
203
Chương 203: Hoạt Hóa Sinh Linh Đan
204
Chương 204: Bạo Đan
205
Chương 205: Phát hiện kinh ngạc
206
Chương 206: Xuân quang
207
Chương 207: Tô Du đại trưởng lão
208
Chương 208: Thiên giai đối chiến
209
Chương 209: Phát hiện của Hàn Phong
210
Chương 210: Ly Khai
211
Chương 211: Trầm Ngọc thiên phú kinh người
212
Chương 212: Biến hóa của Huyền Thiên Tông
213
Chương 213: Chuẩn bị trước thiên giai
214
Chương 214: Tiến giai gặp khó
215
Chương 215: Trở lại Thiên giai
216
Chương 216: Cửu Chuyển Huyền Công
217
Chương 217: Tiến cảnh thần tốc
218
Chương 218: Vô tình gặp được
219
Chương 219: Bị cản đường
220
Chương 220: Tin đồn từ đế đô
221
Chương 221: Trên đường trở lại đế đô
222
Chương 222: Phương tung của giai nhân
223
Chương 223: Cầm nghệ hội
224
Chương 224: Động thủ
225
Chương 225: Phí Lão ra tay
226
Chương 226: Tiến cung
227
Chương 227: Ban thưởng
228
Chương 228: Yêu cầu của Tiêu Tấn
229
Chương 229: Địa đồ kỳ quái
230
Chương 230: Tiêu Vũ điều tra
231
Chương 231: Sự cố chấp của Tiêu Linh
232
Chương 232: Tìm tới cửa
233
Chương 233: Giáo huấn
234
Chương 234: Thế cục đế đô
235
Chương 235: Phát hiện khiếp sợ
236
Chương 236: Giúp hay không giúp
237
Chương 237: Kiều diễm