Chương 42: Tình thú

Lộ Trạch đang ở dưới lầu xem tivi, lập tức nhìn thấy Thẩm Di quấn khăn tắm xuống lầu, cầm chiếc hộp kia trong tay. Lộ Trạch dựng thẳng lưng, không biết đang ngồi trên ghế salon suy nghĩ cái gì, mãi cho đến khi Thẩm Di đứng sau lưng cậu, cúi người xuống dùng âm thanh trầm thấp hỏi: “Em thấy rồi?” Mặc dù là câu hỏi, nhưng Lộ Trạch biết Thẩm Di đang khẳng định trong lòng. Lộ Trạch cũng không nói gì, chỉ không rõ ràng gật gật đầu, Thẩm Di cười khẽ, ngược lại như vậy cũng tốt, đỡ cho anh còn không biết nên mở miệng thế nào, “Đi tắm chưa?”

Lộ Trạch tắt tivi, chợt đứng dậy đi lên lầu, Thẩm Di kéo tay cậu lại, “Đợi lát nữa mặc bộ quần áo này có được hay không?”

Lộ Trạch quay đầu nhìn anh, bởi vì vừa mới tắm xong nên tóc anh còn ướt sũng, trên người vẫn chưa lau khô, nước trên ngực còn nhỏ giọt, chảy vào trong khăn tắm, Lộ Trạch xấu hổ đỏ mặt, lắc đầu nói: “Không muốn.”

Thẩm Di đặt hộp vào tay cậu, cắn cắn tai cậu nói: “Hôm nay là lễ tình nhân.”

“Việc đó không quan hệ gì với em.”

“Ai nói? Chúng ta không phải người yêu sao?”

Lộ Trạch cúi đầu nhìn vật trên tay mình, do dự. Thẩm Di nhẹ giọng hỏi: “Thoả mãn anh một lần có được không?”

Thật ra Thẩm Di vẫn luôn đối xử rất dịu dàng với Lộ Trạch, tuy anh cũng muốn thử nhiều kiểu khác nhau, nhưng vẫn bỏ qua, bởi vì anh biết Lộ Trạch là người không quá phóng túng, cho dù là lúc động tình, cậu cũng sẽ kiềm chế âm thanh của mình một chút. Cho nên sống chung lâu như vậy, đại đa số hai người đều thuận theo tự nhiên, Thẩm Di cũng không có yêu cầu gì quá đáng ở cậu.

Lộ Trạch suy nghĩ một chút, mình còn từ chối nữa có phải sẽ không còn hứng thú gì nữa không? Dù sao trước đây Thẩm Di cũng ít khi đưa ra loại yêu cầu này. Thấy cậu có chút mềm lòng, Thẩm Di tiếp tục dụ dỗ, “Mấy hôm nay bận như vậy…” Ý nói là buổi tối vẫn chưa thoả mãn, rất nhiều lần đều là thuần khiết đắp chăn bông ngủ, anh nhịn rất lâu rồi. Cuối cùng Lộ Trạch không trả hộp lại cho anh, cầm nó lên lầu, để lại Thẩm Di đứng tại chỗ cười vô cùng phóng đãng.

Bên trong truyền ra tiếng nước tí tách, Thẩm Di tựa vào đầu giường giả vờ cầm tạp chí lật lật, cảm giác như không hề bị ảnh hưởng chút gì. Thật ra Thẩm Di đã không chuyển trang từ rất lâu, ánh mắt anh dừng lại trên tạp chí, trong lòng thắc mắc, tại sao lâu như vậy rồi mà vẫn chưa ra?

Lộ Trạch vẫn đang xoắn xuýt, cầm quần áo trên tay cả nửa ngày vẫn chưa mặc, thầm niệm tên Vu Tinh nhiều lần. Quần áo là một độ đồng phục, trông rất bình thường, hơn nữa so với khuôn mặt tuấn tú của Lộ Trạch, bộ đồng phục học sinh này rất phù hợp với cậu, dù sao cậu cũng là học sinh, mặc dù đã là học sinh không còn mặc đồng phục nữa.

Tổng thể bộ quần áo trông không có gì không ổn, nhưng từng món phối hợp lại thì rất khác biệt. Áo sơ mi trắng rất mỏng, mỏng đến chỉ có một lớp sa mỏng, mà thứ khiến cho Lộ Trạch xấu hổ chính là quần lót, chiếc quần nhỏ và chật, rất tiết kiệm vải.

Xoắn xuýt hồi lâu, cuối cùng Lộ Trạch vẫn cắn răng mặc từng món từng món lên người, sau đó lặng lẽ cầu nguyện người ở bên ngoài đã ngủ rồi, nhưng việc này hiển nhiên không thể, giám đóc Thẩm gặp cơ hội tốt thế này làm sao có thể ngủ? Vì Lộ Trạch ngây ngô bên trong quá lâu nên Thẩm Di không nhịn được, xuống giường bước tới cửa phòng tắm, định hỏi Lộ Trạch đã xong chưa. Đúng lúc này, cửa mở ra, Thẩm Di sửng sốt.

Anh đương nhiên biết tinh hoa của quần áo không nằm ở bề ngoài, nếu không phải anh đã nhìn thấy vật trong hộp, anh cũng sẽ không muốn Lộ Trạch mặc. Nhưng lúc này Thẩm Di ngây ngẩn ra là vì sự phù hợp của Lộ Trạch khi mặc đồng phục, thuần thuần khiết khiết, trên mặt còn hồng hồng, chọc cho người ta yêu thương. Nhưng bởi vì trường hợp nên trong mắt Thẩm Di còn có một tầng ý nghĩa khác: Tràn đầy chế phục dụ hoặc, đặc biệt khiến cho người ta muốn lột quần áo, lột từng món từng món không chừa lại gì.

Lộ Trạch thật sự không chịu nổi ánh mắt của anh, vì vậy đi vòng qua anh đến giường, nhưng rõ ràng cậu đã nghĩ bộ quần áo này quá đơn thuần, đi chưa được vài bước, cúc áo mở ra, đũng quần bị rách, dây quần bị đứt, tất cả đều sắp rơi xuống, nếu Vu Tinh thấy được hiệu quả này, nhất định sẽ khen người bán, và có cơ hội đến thăm thường xuyên.

Lộ Trạch thật sự sắp chảy nước mắt, lúc nãy cậu mặc bằng cách nào? Tuy Lộ Trạch đã phản ứng nhanh nhất kéo quần lại, nhưng Thẩm Di vẫn thấy được phong cảnh dưới quần, ánh mắt lập tức tối lại, bước nhanh tới phía sau cậu, khàn giọng nói: “Rách thì đừng mặc.” Sau đó kiên quyết kéo xuống.

Lộ Trạch khóc không ra nước mắt, bởi vì xấu hổ, không những trên mặt, mà cả người đều trở thành hồng nhạt, cực kỳ quyến rũ. Đến mức này, Thẩm Di cũng không vội, chậm rãi giúp cậu cởi áo ra, thấy được áo sơ mi trắng dính vào lưng cậu. Bởi vì mới tắm xong nên tất cả áo sơ mi đều dính lên người Lộ Trạch, anh có thể nhìn thấu qua ***g ngực, thấy rõ hơi thở gấp gáp của Lộ Trạch.

“Anh hai, đừng nhìn…” Lộ Trạch nhắm mắt lại, thật sự không dám nhìn Thẩm Di lúc này.

Thẩm Di không cho cậu toại nguyện, mở sáng đèn lên để nhìn rõ người dưới thân. “Mở mắt ra, nhìn anh.”

Lộ Trạch mở mắt, ánh mắt bị hơi nước che phủ, ướt át rất quyến rũ, một tiếng gọi ‘anh hai’ khiến Thẩm Di mềm nhũn cả người. Thẩm Di vuốt ve mặt cậu, thỉnh thoảng cắn một cái, xoa xoa, chậm rãi, chọc cho Lộ Trạch thấy nhột. “Thất tịch vui vẻ!”

Chúng ta đâu phải chỉ vì cái này! Lộ Trạch thầm phản bác trong lòng, đơn giản là tìm lý do mà thôi, nhưng khiến cho cậu mềm lòng.

Lúc ăn cơm tối, hai người có mở chai rượu đỏ, tửu lượng của Lộ Trạch không thể so với Thẩm Di, lúc vừa mới bắt đầu mặt có hơi nóng, bây giờ có hơi chóng mặt. Thật ra Diệp Tư Đình uống rất nhiều rượu, tửu lượng rất tốt, nhưng Lộ Trạch lại không thể, uống rượu cũng không biết có phải là do ám ảnh tâm lý hay không mà lần nào cũng chỉ uống vài ly là gục.

Thẩm Di nhìn gương mặt đỏ bừng của cậu, sau đó hôn lên má cậu, tiếp theo dời từng chút từng chút về phía môi, tay cũng không thành thật kéo quần cậu. Bởi vì do chiếc quần nên lúc này quần lót của Lộ Trạch lộ ra ngoài, anh vuốt ve cậu cách quần lót, Lộ Trạch khó nhịn mà ngửa đầu, không kiềm chế được khẽ hô thành tiếng. Thẩm Di nghe thấy cũng không nhịn được nữa, cởi chiếc quần rách bên ngoài trước, sau đó là quần lót…

Có lẽ do rượu nên hôm nay Thẩm Di cảm thấy Lộ Trạch đặc biệt nhiệt tình, đương nhiên cậu cũng hưng phấn, giật mình một cái, áo sơ mi lúc nãy vẫn chưa được cởi, tuy cúc áo lỏng lỏng lẻo lẻo, nhưng vẫn còn trên người Lộ Trạch, anh nhìn cậu ngồi trên người mình mà cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, động tác lại nhanh hơn không ít.

Sáng hôm sau Lộ Trạch dậy sớm, vì say rượu nên đầu hơi đau, nhưng vẫn tốt hơn sự nhức mỏi trên người. Tay Thẩm Di đặt trên hông cậu, ôm rất chặt, tuy trong phòng có bật điều hoà, nhưng cậu vẫn cảm thấy hơi nóng và khó chịu, không nhịn được giật giật người, người bên cạnh lập tức tỉnh dậy, “Sao vậy, không thoải mái?”

“Hơi nóng…” Nói mới phát hiện cổ họng cũng có chút khó chịu.

Thẩm Di sờ sờ trán cậu, cau mày nói: “Hình như hơi sốt rồi.” Nhưng nhiệt độ không quá cao, Thẩm Di xuống giường, “Anh rót nước cho em.”

Uống nước xong, trên đầu còn được chườm khăn lông ướt, Lộ Trạch cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, rất nhanh lại ngủ thật say.

“Hải Đường sao? Tôi là Thẩm Di… A Đình bị cảm… Đúng vậy, cho em ấy xin nghỉ… Không sao không sao, bây giờ đang ngủ… Ừ, được…”

“Trịnh Tuấn, là tôi, hôm nay có lẽ tôi không đến công ty… Đừng ồn ào, có chuyện quan trọng thì gọi cho tôi.”

Thẩm Di đứng trong bếp, sau khi cúp điện thoại, anh xem cháu trong nồi, xem ra là đã được. Tuy anh không biết nấu ăn, nhưng nấu cháo không làm khó được anh, chỉ cần chú ý đừng để dính nồi là được, Thẩm Di nghĩ, vẫn rất đơn giản!

Setoh: Coi như là phúc lợi =))))))))))))))))))))))))))) Mà hai người thử tư thế… (¬‿¬)

.

Chapter
1 Chương 1: Sống lại
2 Chương 2: Về nước
3 Chương 3: Triển lãm ảnh
4 Chương 4: Ăn chung
5 Chương 5: Mua xe
6 Chương 6: Bệnh viện
7 Chương 7: Đút cháo
8 Chương 8: Nấu cơm
9 Chương 9: Say rượu
10 Chương 10: Xuất ngoại
11 Chương 11: Ngả bài
12 Chương 12: Khuyên giải
13 Chương 13: Ra ngoài
14 Chương 14: Comeout
15 Chương 15: Sinh nhật
16 Chương 16: Quà tặng
17 Chương 17: Thân mật
18 Chương 18: Về trường
19 Chương 19: Đoạt giải
20 Chương 20: Gặp mặt
21 Chương 21: Nhớ
22 Chương 22: Chân tướng
23 Chương 23: Bị sốt
24 Chương 24: Xem phim
25 Chương 25: Vội vàng
26 Chương 26: Bí mật
27 Chương 27: Thẩm Thái
28 Chương 28: Vô tình gặp mặt
29 Chương 29: Bữa sáng
30 Chương 30: Giống nhau
31 Chương 31: Khai giảng
32 Chương 32: Làm việc
33 Chương 33: Mời
34 Chương 34: Chụp ảnh chung
35 Chương 35: Bạn bè
36 Chương 36: Quà tặng
37 Chương 37: Anh cả
38 Chương 38: Tảo mộ
39 Chương 39: Diệp gia
40 Chương 40: Jolie
41 Chương 41: Thất tịch
42 Chương 42: Tình thú
43 Chương 43: Bà ngoại
44 Chương 44: Tỉnh lại
45 Chương 45: Tốt nghiệp
46 Chương 46: Kết thúc
47 Chương 47: Thẩm Kì phiên ngoại [ nhất ]
Chapter

Updated 47 Episodes

1
Chương 1: Sống lại
2
Chương 2: Về nước
3
Chương 3: Triển lãm ảnh
4
Chương 4: Ăn chung
5
Chương 5: Mua xe
6
Chương 6: Bệnh viện
7
Chương 7: Đút cháo
8
Chương 8: Nấu cơm
9
Chương 9: Say rượu
10
Chương 10: Xuất ngoại
11
Chương 11: Ngả bài
12
Chương 12: Khuyên giải
13
Chương 13: Ra ngoài
14
Chương 14: Comeout
15
Chương 15: Sinh nhật
16
Chương 16: Quà tặng
17
Chương 17: Thân mật
18
Chương 18: Về trường
19
Chương 19: Đoạt giải
20
Chương 20: Gặp mặt
21
Chương 21: Nhớ
22
Chương 22: Chân tướng
23
Chương 23: Bị sốt
24
Chương 24: Xem phim
25
Chương 25: Vội vàng
26
Chương 26: Bí mật
27
Chương 27: Thẩm Thái
28
Chương 28: Vô tình gặp mặt
29
Chương 29: Bữa sáng
30
Chương 30: Giống nhau
31
Chương 31: Khai giảng
32
Chương 32: Làm việc
33
Chương 33: Mời
34
Chương 34: Chụp ảnh chung
35
Chương 35: Bạn bè
36
Chương 36: Quà tặng
37
Chương 37: Anh cả
38
Chương 38: Tảo mộ
39
Chương 39: Diệp gia
40
Chương 40: Jolie
41
Chương 41: Thất tịch
42
Chương 42: Tình thú
43
Chương 43: Bà ngoại
44
Chương 44: Tỉnh lại
45
Chương 45: Tốt nghiệp
46
Chương 46: Kết thúc
47
Chương 47: Thẩm Kì phiên ngoại [ nhất ]