Chương 11: Người đẹp xe thơm

Cuối cùng, "đoàn bảo tiêu" cũng lên đường.
Hy Bình đánh xe chạy chầm chậm ra khỏi thành, Lãnh Như Băng trong xe vẫn trùm mạng kín mặt.
Hy Bình nhất nhất làm theo chỉ dẫn của Lãnh Như Băng. Có điều nếu hắn biết cô nương đang chỉ tay năm ngón trong xe kia chính là kỹ nữ Lãnh Như Băng ở Quần Phương Lầu thì không biết hắn sẽ nổi đóa đến thế nào?
Lãnh Như Băng thì ngược lại, biết rõ người đánh xe chính là Hoàng Hy Bình, kẻ hôm qua đã làm nàng tức chết. Nàng đòi đúng hắn đưa nàng đi, chính là muốn hành hạ Hy Bình cho bõ tức, không ngờ Lôi Dũng lại phái có mỗi mình hắn hộ tống nàng, quả đúng là trò cười cho thiên hạ. Lẽ nào họ Lôi lại nghĩ tên nhãi nhép này có thể đối phó bằng ấy cao thủ của Địa Ngục Môn?
Lôi Dũng có lẽ đã đánh giá quá cao tiểu tử này rồi! Nghĩ đến đây Lãnh Như Băng bắt đầu hối hận, chuyện liên quan đến sinh tử bản thân, nàng không nên hiếu thắng tranh cường mấy thứ lặt vặt này mới phải.
Vừa ra khỏi thành chưa bao xa, gã thối tha ấy đã như chim sổ lồng, luôn mồm nghêu ngao mấy bài ca ngang như cua bò. Như Băng đã bao nhiêu lần bảo Hy Bình không hát nữa mà hắn không chịu nghe, lại còn dương dương đắc ý tự cho mình là ca thần tái thế.
Suốt dọc đường, tiếng hát cứ ầm vang ngay bên tai Như Băng. Nàng bắt đầu hận bà mụ tại sao lại nặn mình ra có đôi tai làm gì. Nhưng rốt cuộc sức lực kẻ thối tha kia hóa ra cũng có hạn, hắn ngoái đầu lại vẻ áy náy, bảo hôm nay không thể trổ tài thêm được nữa, ngày mai nhất định sẽ hát bài hay nhất cho cô nương nghe!
Tối đó họ đến một thôn nhỏ có tên là Thạch Đầu Trấn, Hy Bình nói phải nghỉ qua đêm. Lãnh Như Băng lại nghĩ mới cách thành Phượng Tiên chưa bao xa, người của Địa Ngục Môn khéo lại đuổi kịp nên nhất quyết bắt Hy Bình đi tiếp.
Cả đêm trước quần nhau với Lôi Phượng, giờ đây Hy Bình chỉ muốn lăn ra ngủ vùi, nhưng vì không thắng nổi sự ngang ngạnh của Như Băng nên đành vừa ngáp vừa đánh xe đi dưới trăng. Ban đầu còn nghe hắn húng hắng vài cơn ho rồi mọi âm thanh bỗng im bặt, ngựa cũng dừng lại giữa đường không chịu đi nữa.
Như Băng cảm thấy kỳ quặc, gọi tên hắn mấy lần nhưng không nghe thấy tiếng đáp lại. Nàng đành phải ra khỏi thùng xe xem xét, thì ra kẻ thối tha đang ngồi dựa thành xe ngủ ngon lành.
Như Băng hét to mấy tiếng bên tai Hy Bình làm hắn giật mình choàng tỉnh. Mở mắt thấy cô nương trùm mạng đang đứng ngay bên cạnh, bèn vội vã: "Ây a, cô nương là ai? Gọi cái quỷ gì vậy?"
Lãnh Như Băng hằm hằm: "Ta bảo ngươi đánh xe ngươi lại lăn ra ngủ, thế là nghĩa gì vậy?"
Hy Bình nghe đúng là tiếng cô nương trong xe, nhìn từ đầu đến chân thấy cũng có dáng lắm, chỉ thấp hơn Lôi Phượng một chút. Có việc gì mà cứ phải trùm mạng nhỉ?
Phải rồi, khuôn mặt cô ta chắc là rất khó coi!
Lãnh Như Băng trông bộ dạng soi mói của Hy Bình mới chột dạ nhìn lại mình, không thấy gì khác thường, nàng nổi cáu: "Ngươi câm à?"
Hy Bình cười hề hề:
- Cô nương đã biết lại còn hỏi! Ta đã vì cô nương hát suốt cả ngày đến khản hết cổ. Đêm nay nghỉ lấy sức, ngày mai và sẽ cống hiến miễn phí cho cô nương tuyệt tác đắc ý nhất của ta, thế mà cô nương lại ép ta phải đi suốt đêm! Ôi chao, mấy hôm trước suy nghĩ đao pháp không ngủ được, hôm qua cùng Lôi Phượng tỉ thí cả đêm, hôm nay lại một ngày vừa đánh xe vừa ca hát. Cô nương xem, sao ta lại không buồn ngủ chứ?
Lãnh Như Băng nghe mà dở khóc dở cười, tức quá đến không tức nổi nữa, chỉ còn biết tự trách mình đã quyết định nông nổi. Nói đến mặt dày, làm sao nàng đấu lại hắn ta?
Cuối cùng nàng cũng phải đưa ra quyết định: "Được rồi, Điền Đông Trấn phía trước kia có khách trạm. Đến đó hẵng nghỉ!"
Hy Bình cho xe dừng lại trước khách điếm "Phúc lai", không đợi Như Băng phân phó đã gõ cửa gọi ầm lên:
- Chủ quán, khách đến! Mau mở cửa!
Tất cả mọi người trong nhà đều phải thức dậy bởi tiếng gọi như vỡ tai của hắn. Một tiểu nhị nhỏ con ra mở cửa, nhìn thấy gã đàn ông oai phong tay cầm đại đao liền run bắn lên. Ngỡ là kẻ cướp đâu đến, hắn lẩy bẩy: "Khách quan, người cần gì?"
Tay không cầm đao của Hy Bình gõ lên đầu tiểu nhị một cái: "Đến khách điếm đương nhiên là ngủ trọ, hỏi gì dốt thế?"
Tiểu nhị vâng dạ lia lịa, hỏi tiếp: "Xin hỏi quan khách cần mấy phòng?"
Hy Bình trả lời: "Hai phòng!" Tiểu nhị nghi hoặc: "Hai phòng?"
Hy Bình né người, tiểu nhị nhìn thấy một nữ nhân trùm mạng đằng sau mới hiểu ra: "Vâng, vâng!. Xin mời hai quan khách vào, cứ để ngựa đó sẽ có người chăm sóc!"
Hy Bình lấy hai phòng trọ liền sát nhau. Trước khi vào phòng hắn nói với Lãnh Như Băng: 
- Nếu có chuyện gì thì kêu lên một tiếng, ta khắc tới giúp. Còn nếu không có chuyện gì thì tốt nhất chớ gọi, ta phải ngủ một giấc để mai còn hát cho cô nương nghe. À còn điều này, ta muốn hỏi một câu, cô nương khi ngủ có đội mạng không vậy?
Lãnh Như Băng lạnh nhạt: "Chuyện đó khỏi cần ngươi lo!" Hy Bình cười khà khà mấy tiếng, vào phòng cài cửa lại, ném mình lên giường ngủ luôn.
Phòng bên cạnh, Lãnh Như Băng không tài nào ngủ được. Nàng vì muốn đoạt được Địa táng hoàn của Điạ Ngục Môn mà đến Phượng Tiên Thành, kết hợp vũ lực với kim lượng chế ngự Quần Phương Lâu chủ để mụ ta tung tin nàng là ca kỹ thượng thặng đến Quần Phương Lâu tầm khách, còn bày ra trò ba cửa ải nhằm thu hút sự chú ý của Thi Trúc Sinh.
Mẫu thân nàng đã dặn, cốt lõi của võ học Địa Ngục Môn là hai chữ "tuyệt tình", có điều muốn luyện thành Địa táng chi khí lại cần phải giao hoan với Chí âm chi nữ nên Thi Trúc Sinh nhất định sẽ cắn câu. Nào ngờ Thi Trúc Sinh cũng đã sớm dò la biết trước ngọn ngành, kẻ cắp bà già, cả hai bên cùng chịu thiệt.
Nàng đã lấy được Địa táng hoàn nhưng thân phận lại bại lộ, khó lòng trốn khỏi Phượng Tiên Thành nên phải nhờ tới Lôi Dũng. Ấy vậy mà Lôi Dũng lại chỉ cử có mỗi một Hy Bình hộ tống nàng đi khiến Như Băng lâm vào cảnh khóc dở mếu dở. Tức nhất là kẻ thối tha kia không mảy may ý thức được nguy hiểm, suốt ngày chỉ nghêu ngao mấy bài hát chết bằm của hắn, giọng lại khê đến mức không thể nào chịu nổi. Lại còn dương dương bảo ngày mai vẫn tiếp tục hát để phục vụ nàng nữa mới điên tiết!
Nghĩ tới đây Lãnh Như Băng lại càng không ngủ được, bằng mọi giá phải ngăn không để ngày mai hắn ta lại hát. Với nàng bây giờ, Hy Bình còn đáng sợ hơn cả Địa Ngục Môn.
Nhưng hối hận thì đã muộn mất rồi!
- Hoàng Hy Bình!
Lãnh Như Băng đến trước cửa phòng Hy Bình gọi lên mấy lần nhưng bên trong chẳng có một âm thanh nào vọng ra. Kẻ thối tha này ngủ chẳng khác nào con heo chết! Đêm qua còn bảo có chuyện gì thì gọi, gọi ắt sẽ tỉnh. Thế mà sáng nay nàng đã gọi to đến mức phát xấu hổ mà hắn vẫn mặc xác nàng ngoài cửa. Mấy lần Như Băng đã định bỏ hắn lại một mình lên đường, nhưng lại lo không tìm được ai đánh xe. 
"Hoàng Hy Bình!" Lãnh Như Băng lại gọi to lên.
Tiếng Hy Bình ngái ngủ vọng ra: "Nghe rồi nghe rồi. Cô nương không thể để ta ngủ thêm một lúc nữa ư?"
Như Băng đanh giọng: "Không được!"
Cửa bỗng vụt mở, Hy Bình mình trần ló ra, những bắp thịt rắn chắc khiến người ta phải vị nể, không có lấy một chút mỡ thừa. Như Băng không thể không thừa nhận thể hình cùng tướng mạo kẻ thối tha này thật là tuấn tú đẹp đẽ. Vật mà tại sao hắn lại có cái tính cách buồn cười đến vậy?
Lãnh Như Băng vốn đã tự nhủ bản thân không bao giờ được động lòng trước nam nhân, nhưng giây lát ấy tâm hồn băng giá của nàng bỗng chùng lại. Kẻ thối tha trước mặt nàng chẳng phải là một tuyệt tác của Tạo hóa đó ư?
Nàng cố trấn tĩnh, nói với vẻ lạnh lùng cố hữu: "Mặc áo vào, chớ có bê tha như vậy!"
Hy Bình dụi cặp mắt còn ngái ngủ, hề hề: "Thế ư? Thế mà ta lại nghĩ, nếu ta cứ cởi trần thế này dạo phố ắt nữ nhân sẽ xô đến cả đống đấy!"
Rốt cuộc Lãnh Như Băng đành chịu thua. Gã trai này tuyệt không phải là kẻ thối tha bình thường mà là tuyệt đỉnh thối tha trong thiên hạ!
Nhớ đến tuyệt chiêu nghĩ ra đêm qua, Như Băng cố nén phẫn nộ đi vào phòng Hy Bình. Đợi hắn đóng cửa lại, nàng mới nói: "Để khỏi lộ hành tung, ta sẽ cải trang cho ngươi."
Thế là Lãnh Như Băng cải trang cho Hy Bình, xong rồi đem gương để trước mặt hắn. Hy Bình vừa nhìn vào đã nhảy dựng lên, trong gương là một khuôn mặt trung niên, xấu đến mức không thể xấu hơn được nữa? 
Hy Bình cáu kỉnh: "Ả chết bằmkia, làm khuôn mặt anh tuấn của ta thành ra thế này ư? Khôn hồn thì xóa ngay đi, mau lên, kẻo không lão tử sẽ cắt cái mũi của ngươi xuống!" Trong cơn tức giận, Hy Bình nắm chặt hai vai Lãnh Như Băng, nhấc nàng lên cao lắc mạnh. 
Lãnh Như Băng thản nhiên: "Thả ta ra, nếu không suốt đời ngươi cũng không lấy lại được khuôn mặt của ngươi đâu! Đây là tuyệt kỹ độc môn của nhà ta, ta mà không đích thân ra tay thì không ai xóa nổi!"
Hy Bình đành phải thả Lãnh Như Băng xuống đất. Nàng không ngừng phải dùng tay xoa nắn hai vai, kẻ thối tha này không ngờ lại mạnh mẽ đến vậy.
Hy Bình đổi giọng từ dọa nạt sang cầu khẩn, bảo nếu nàng khôi phục lại khuôn mặt ban đầu thì bảo làm gì hắn cũng làm. Lãnh Như Băng đã có kinh nghiệm, biết chỉ tin được chừng một phần mười lời hắn mà thôi, còn chín phần kia hắn sẵn sàng quên ngay. Bởi vậy nàng mới ra điều kiện, phải đưa nàng đến được Trường Xuân Đường thì nàng mới xóa dịch dung cho hắn, trên dọc đường đi còn phải nhất nhất nghe theo lời nàng, lệnh đầu tiên là cấm không được hát!
Hy Bình chỉ còn biết thiểu não mà tuân lời. Mồm miệng đang tự do thật khó mà thay đổi, thỉnh thoảng lại quên khuấy bất giác hát lên một câu, chợt nghĩ đến lời cảnh cáo của Lãnh Như Băng lập tức lại im bặt cố nuốt câu hát vào trong họng, cảm giác anh ách còn tức hơn bò đá.
Lãnh Như Băng thì ngược lại, hết sức tự hào về thành quả của mình. Suốt đêm qua không ngủ nàng đã nghĩ ra tuyệt chiêu này, cuối cùng cũng bắt được Hy Bình ngoan ngoãn nghe theo, cũng để dân chúng bên đường khỏi tò mò vì hai người. Thân hình to cao lực lưỡng của kẻ thối tha này dọc đường đi rất dễ gây chú ý, lại thêm khuôn mặt tuấn tú trời ban, đừng nói con gái mà nam nhân thấy cũng muốn ngắm, vậy thì còn gọi gì là che dấu hành tung!
Để cho an toàn, không những mặt mà tên cũng phải đổi, thế là Lãnh Như Băng đổi ngay tên Hoàng Hy Bình thành Hoàng Ngưu.
Đầu tiên Hy Bình chống lại quyết liệt, nhưng rồi cũng không thắng nổi Như Băng. Chống đối không hiệu quả, Lãnh Như Băng cứ nhơn nhơn gọi hắn là Hoàng Ngưu, đã vậy còn khen tên ấy thích hợp bởi đầu hắn trông đúng như đầu bò. Nàng thậm chí còn định gọi hắn là Thủy Ngưu (trâu nước) nhưng hắn chết cũng không để nàng đổi họ Hoàng thành họ Thủy!
Kết quả Hy Bình chấp nhận biến thành Hoàng Ngưu con bò vàng!
Lãnh Như Băng muốn hắn thêm xấu xí, dứt khoát bảo hắn là Ngưu Lang. Đầu tiên hắn điên tiết lên, nhưng rồi lại cười ha hả bảo rằng ta là Ngưu Lang, vậy thì nàng là Chức Nữ, hai ta trời sinh một đôi, thế thì đêm nay ngủ với nhau quách!
Lãnh Như Băng nghe mấy lời bẩn thỉu đó của Hy Bình, tím mặt chồm lên bắt hắn phải ngậm miệng lại, bằng không nàng sẽ không xóa dịch dung cho hắn. Hy Bình đành dùng tay bịt chặt miệng, sợ rằng quen thói lại tuôn ra những lời bẩn thỉu khiến cô nương không chịu nổi.
Cuối cùng Lãnh Như Băng không gọi hắn là Hoàng Ngưu, cũng không gọi là Ngưu Lang mà gọi tắt là "A Ngưu". Hy Bình không tỏ ra bực tức hay phản đối, từ đó trở đi Lãnh Như Băng luôn gọi hắn là A Ngưu, Hy Bình nghe hai chữ giản đơn như vậy dần cũng quen, thậm chí dường như đã quên hẳn mình là ai, cái tên A Ngưu dân dã rốt cuộc cũng khoác được lên tấm thân đại soái.
Hắn cũng không thèm soi gương nữa, vẻ ngoài của hắn giờ đây thế nào cũng được. Hy Bình làm phu xe cho Lãnh Như Băng đến nửa tháng, suốt chặng đường đi thỉnh thoảng lại ngủ gật, để cho ngựa chạy loạn lên hoặc đứng ỳ ven đường không đi. Nhưng lần nào cũng vậy, mộng đẹp vừa tới thì bị Lãnh Như Băng lôi dậy, đôi mắt còn đỏ đòng đọc đã phải tiếp tục đánh xe. Đến tối hai người lại thuê mỗi người một phòng qua đêm, hôm sau lai tiếp tục hành trình.
Suốt trong thời gian ấy, Hy Bình chẳng hiểu gì thêm về cô nương mình phải hộ tống, chỉ biết cô ta có một cặp mắt diễm lệ đáng yêu và một tấm mạng trùm đáng ghét khiến hắn không tài nào nhìn thấy khuôn dung phía sau. Đầu tiên hắn có chút hiếu kỳ nhưng lòng hiếu kỳ dần cũng qua đi, chỉ có nỗi thèm được hát là ngày càng mãnh liệt.
Ngày hôm đó, họ đến con đường qua Hoả vân sơn. Đường núi vừa đủ cho hai xe ngựa tránh nhau, hai bên đường cây cối rậm rạp. Lãnh Như Băng cảm thấy có điều khác lạ, nói với Hy Bình: "Cẩn thận, hình như có người theo dõi!"
Hy Bình chu du đã hơn mười ngày, nhìn thấy vô số những điều mới lạ nhưng vẫn không thấy ai chặn đường nên cũng ngứa ngáy tay chân. Nghe cô nương trong xe nói vậy, lại thấy cô ta không dám gặp người nên phấn khởi nghĩ thầm: "Đến đi! Đến nhanh mà cướp bà chằn này, để lão tử đây múa may một trận. Con bà nó, hát không được, lại chẳng có ai để đánh nhau, cả ngày chỉ có mỗi con ngựa và tảng đá trong xe, chán chết đi được!"
Thế nhưng mãi chẳng thấy kẻ cưóp nào xuất hiện, Hy Bình thất vọng:
- Cô nương chẳng bảo có người đang theo dõi chúng ta là gì? Sao lâu thế? Có thấy quái ai đâu? Hay là bọn chúng bò còn chậm hơn ốc sên?
Nói rồi ngoái đầu nhìn vào trong xe cười hì hì. Vừa quay lại định giục ngựa đi bỗng thấy phía trước đã có đến hơn chục đại hán cầm kiếm chắn lối, bèn dừng ngựa lại, quát lớn: "Này, các ngươi là ai vậy? Có phải là muốn cướp cô nương trên xe không hử?"
Cả bọn không ngờ thằng cha đánh xe lại thẳng thắn như thế, cả Lãnh Như Băng cũng không hiểu ý tứ Hy Bình là gì, tại sao vừa mở miệng đã hỏi người ta có muốn cướp người trong xe của mình hay không! 
Đám người phía tách ra, một đại hán có vẻ đầu lĩnh chắp tay nói với Hy Bình: "Chào huynh, chúng ta quả thực vì cô nương trên xe mà tìm tới, muốn mời cô nương đến gặp Thiếu môn chủ chúng tôi một lát!"
Hy Bình đoán Thiếu môn chủ của đám người này quen biết cô nương, bèn hiếu kỳ hét lên: "Thiếu môn chủ các ngươi là ai?"
Đại hán đầu lĩnh trả lời: "Là Địa Ngục Môn Thi Trúc Sinh!"
Hy Bình không đợi hắn ta nói hết, phẩy tay hét lớn:
- Đi, đi! Người khác còn có thể thương lượng, hắn thì đừng hòng. Cái gì là Thi súc sinh Tử súc sinh! Lão đây đã định tính sổ với nó ở Quần Phương Lầu, còn dám đến cướp cô nương của ta. Gọi hắn tới đây, để ta sống chết với nó một phen!
Lãnh Như Băng nghe Hy Bình nói lái "Thi Trúc Sinh" thành "Thi Súc Sinh" mà suýt bật cười, đến khi nghe hắn gọi nàng bằng "cô nương của ta" thì lại bừng bừng nộ hỏa, suýt nữa thì vọt ra giáng cho mấy cái bạt tai. Nàng đã thành cô nương của hắn từ bao giờ?
Tốp người kia nghe vậy lại không hề giận dữ. Đại hán đầu lĩnh vẫn bình tĩnh nói: "Công tử chúng ta có việc không đến được. Chúng ta vâng mệnh mời Lãnh cô nương về."
Hy Bình tức tối quát: "Vậy thì xuống ngựa tới đây, nếu không thì xê ra nhường đường, đừng có đứng đó mà lải nhải!"
Đại hán đầu lĩnh cười cười: "Cung kính không bằng tuân lệnh. Các anh em, chúng ta mời Lãnh cô nương đến Địa ngục phủ làm khách vậy!"
Hy Bình rút phắt Liệt dương chân đao, nhảy xuống xe đón đầu kẻ địch. Cây đao của hắn chặt chém tới tấp, tiếng gió vun vút nhưng không có sức sát thương, chém vào kiếm đối thủ cũng không để lại đến một vết mẻ, đã vậy còn bị gã đầu lĩnh đá cho một cú vào bụng bắn tung sang một gốc cây bên đường.
Hy Bình lồm cồm bò dậy, thấy cỗ xe đã bị phá tan tành, con ngựa kinh hãi bỏ chạy đi đâu mất, còn Lãnh Như Băng đang giao đấu kịch liệt với mười bảy đại hán nọ. Hắn ngồi dựa vào gốc cây quan sát trận giao tranh, thản nhiên như mấy người kia không liên quan gì tới mình. 
Lãnh Như Băng sử "Lạc hoa vô tình kiếm", chỉ thấy nàng bay từ trên cao xuống, thanh kiếm trong tay toả ra muôn vàn đóa hoa chụp lên đầu đối phương. Sau mấy âm thanh chát chúa, đã thấy mấy đại hán nằm sóng xoài trên đất, còn Lãnh Như Băng vẫn giống như cánh hoa nhẹ tênh, không thấy bóng dáng đâu cả. Bỗng nhiên nàng lại xuất hiện đỉnh đầu đám người, phía trước, sau lưng, bên cạnh, Vô tình kiếm xuất làm mười mấy kẻ còn lại tối tăm mặt mũi, giơ kiếm đâm chém loạn xạ nhưng chỉ trúng vào khoảng không. Chưa đầy khoảnh khắc, mười bảy đại hán đã gục ngã tới bảy tám người. 
Gã đầu lĩnh bỗng nhằm hướng Lãnh Như Băng xông tới đánh thốc một kiếm, đoạn lùi lại hô to: "Các anh em, rút!"
Nhanh như lúc đến, cả toán lủi vào rừng cây nháy mắt đã không thấy bóng dáng, chỉ còn gần chục cái xác ngổn ngang trên mặt đất
Hy Bình vỗ tay đôm đốp khen ngợi:
- Tuyệt, tuyệt quá! Sớm biết cô nương võ công như thế thì khỏi cần cao thủ ta ra tay nữa. Ha, bọn chúng đều sợ cả nên chẳng thằng nào lại đánh với ta, đến nỗi ta chỉ còn biết ngồi xem cô nương ra tay. Có điều cô nương cũng hơi quá đấy, đánh nhau là đánh nhau, việc gì phải giết người?
Lãnh Như Băng nhìn Hy Bình an nhàn ngồi dưới gốc cây, trong lòng nghĩ không biết kẻ kia là cái giống gì? Vốn nàng thuê hắn đi bảo vệ mình, không ngờ lúc có chuyện lại thành ra mình bảo vệ hắn, còn hắn thì ngồi một bên quan sát, đã vậy lại còn ra vẻ chính nghĩa oán nàng sao lại giết người!
Lúc đầu nàng còn cho rằng hắn là một đại cao thủ. Nhớ lại cảnh Hy Bình đánh gục Nhân Kiệt trong Quần Phương Lâu, nàng phải chau mày nhớ lại xem mình có nhìn nhầm hay không. 
Một luồng khí lạnh bỗng dâng lên xâm chiếm toàn thân, Lãnh Như Băng rùng mình, nghĩ ngay đến Địa táng hoàn đã bắt đầu phát tác. Nàng phải làm thế nào đây? Giá như kẻ thối tha này có võ công để nàng không phải ra tay thì còn có thể gắng chịu về Trường Xuân Đường cứu chữa, nhưng hắn ta chỉ có mấy tên nhãi nhép mà cũng không đối phó nổi.
Xem ra nàng nếu không chết thì cũng bị Thi Trúc Sinh chiếm đoạt mất rồi!
Lãnh Như Băng thầm nghiến răng. Nàng thà cho kẻ thối tha trước mặt chà đạp, quyết không để Thi Trúc Sinh dùng thân thể nàng để luyện Địa táng chi khí.
Nghĩ tới đó, Như Băng bỗng rùng mình. Thế là thế nào? Cớ sao nàng lại nhụt chí như vậy? Không, bất cứ nam nhân nào cũng không sở hữu thân thể nàng được! Bất quá nàng thà chịu chết! 
Lãnh Như Băng nghiêm giọng: "Đừng lải nhải nữa, cẩn thận ta giết cả ngươi bây giờ!"
Hy Bình tiến lên phía trước mặt Như Băng, ra vẻ sợ sệt: "Cô nương quả thật là thủ đoạn, không còn xe ngựa thì muốn giết cả ta bịt miệng."
Thấy Như Băng không nói gì, hắn lại tiếp: "Được rồi, không làm phu xe nữa thì ta làm vệ sĩ cho cô nương vậy."
Lãnh Như Băng chằm chằm nhìn hắn rồi cười khẩy: "Ngươi? Vệ sĩ? Vừa nãy ngươi bảo vệ ta như vậy à?"
Hy Bình gãi đầu, ngắm nhìn hai đầu con đường, cả hai phía đều không có người. Hắn quay đầu nhìn Lãnh Như Băng, hai tay nắm vào nhau cười hề hề: "Ta nhìn cô nương đánh đến là ngon nên không muốn hớt tay trên, để cho cô nương uy phong lẫm liệt một phen. Vậy mà cô nương lại trách ta!"
Giọng hắn cứ thản nhiên như không, Lãnh Như Băng càng tức tối, nghĩ thầm: "Có con trâu nào da dày như da mặt hắn không biết?" 
Hy Bình vô tư hỏi: "Không còn xe ngựa thì làm thế nào?"
Lãnh Như Băng chán nản: "Qua khu rừng kia là Trúc Sơn Trấn, đến đó hãy mua xe ngựa khác. Nhà ngươi trở lại làm phu xe, còn chuyện bảo vệ thì ta vái cả nón. Đi mau, A Ngưu!"
Hy Bình đi sau lưng Lãnh Như Băng, lén giơ lên một nắm đấm rồi lại đá mạnh một chân, trong lòng tức tối: "Ả thối tha kia, dám gọi ta là A Ngưu. Sẽ có ngày ngươi biết sự lợi hại của ta, ta phải bắt ngươi gọi ta là ca ca!"

Chapter
1 Chương 1: Sơn thôn kỳ biến
2 Chương 2: Thú liệp đại hội
3 Chương 3: Thất chích thải điệp
4 Chương 4: Hổ báo nữ lang
5 Chương 5: Si Tình Công Tử
6 Chương 6: Lôi Kiếp thần đao
7 Chương 7: Đại náo kỹ viện
8 Chương 8: Thố hải nan bình
9 Chương 9: Đêm mưa bão bùng
10 Chương 10: Cáo biệt tiêu cục
11 Chương 11: Người đẹp xe thơm
12 Chương 12: Vì nàng đổ máu
13 Chương 13: Cho nàng hơi ấm
14 Chương 14: Trăng vẫn chưa tròn
15 Chương 15: Như đã từng quen
16 Chương 16: Ôm nàng vào mộng
17 Chương 17: Ma quỷ thiên sứ
18 Chương 18: Tối sơ chiếm hữu
19 Chương 19: Trở thành phụ thân
20 Chương 20: Tuấn ca ăn mày
21 Chương 21: Cùng nàng tắm chung
22 Chương 22: Mỹ nữ tụ tập
23 Chương 23: Trăng vẫn chưa sáng
24 Chương 24: Bức ngã thú nhĩ!
25 Chương 25: Túy nhân chi dạ
26 Chương 26: Khoái lai thưởng ngã
27 Chương 27: Ái ngã cân ngã
28 Chương 28: Nhĩ ngôn ngã thuyết
29 Chương 29: Y nhân bí mật
30 Chương 30: Ái đích vô nại
31 Chương 31: Nguyệt điểu mông lung
32 Chương 32: Dữ lang cộng vũ
33 Chương 33: Vô hạn tình hoài
34 Chương 34: Biện mệnh ngũ lang
35 Chương 35: Ái đích cáo bạch
36 Chương 36: Võ sanh chủng mã
37 Chương 37: Giảo nhĩ như hà
38 Chương 38: Phong tao phụ nhân
39 Chương 39: Các hiển thần thông
40 Chương 40: Thiên Phong Song Kiều
41 Chương 41: Lang Đạo truy tùy
42 Chương 42: Long hổ phân thân
43 Chương 43: Chí ái sa mạc
44 Chương 44: Hà thủy du du
45 Chương 45: Bạch Hoạt chi nhân
46 Chương 46: Hoàng hôn cù triền
47 Chương 47: Cuồng dã Bạch Dương
48 Chương 48: Xuất chinh chi tiền
49 Chương 49: Bạch Dương chi chiến
50 Chương 50: Xạ nhập phương tâm
51 Chương 51: Hôn ước thủy mạt
52 Chương 52: Vô lại lão công
53 Chương 53: Nhĩ ái ngã mạ
54 Chương 54: Tề thuyết tòng tiền
55 Chương 55: Thiên Tự bí mật
56 Chương 56: Tặng quân giai nhân
57 Chương 57: Minh Nguyệt tiệm minh
58 Chương 58: Nhất dạ phong tình
59 Chương 59: Tiên duyên nam nữ
60 Chương 60: Tuyết Kình Chi Nữ
61 Chương 61: Vị tri thiêu chiến
62 Chương 62: Nhân yêu phụ thân
63 Chương 63: Trư ca lạt muội
64 Chương 64: Thất hãm dã mã
65 Chương 65: Sủng nam sinh hoạt
66 Chương 66: Mộng chuyển bạch dương
67 Chương 67: Khai thác chi mê
68 Chương 68:  Nam nữ chi chiến
69 Chương 69: Dã mã chi hành
70 Chương 70: Tầm Hoa Khai Thác
71 Chương 71: Dã Mã đại điển
72 Chương 72: Tâm Linh Cảm Ứng
73 Chương 73: Li Tiền Kích Tình
74 Chương 74: Bạch Dương chi tai
75 Chương 75: Trì lai đích ái
76 Chương 76: Âm dương chi chiến
77 Chương 77: Khảng tạng chi vẫn
78 Chương 78: Trướng nội mê cảnh
79 Chương 79: Cáo biệt Bạch Dương
80 Chương 80: Cửu biệt tân hôn
81 Chương 81: Nhạ Thượng Vô Lại
82 Chương 82: Long Xà Tương Ngộ
83 Chương 83: Phật tiền nhất bão
84 Chương 84: Ôn tuyền diệu ni
85 Chương 85: Nguyệt Ánh Thi Tâm
86 Chương 86: Nan dĩ hồi vị
87 Chương 87: Anh hùng cứu mỹ nhân
88 Chương 88: Hoan bi vô ngôn
89 Chương 89: Thần dạ giao tế
90 Chương 90: Quyết đấu sàng thượng
91 Chương 91: Trọng tụ viễn dương
92 Chương 92: Huynh muội chi mê
93 Chương 93: Mân côi chi dạ
94 Chương 94: Địa ngục huynh muội
95 Chương 95: Địa ngục phu phụ
96 Chương 96: Nhất dạ phu thê
97 Chương 97: Địa ngục huyết chiến
98 Chương 98: Thiên Sơn bất tài
99 Chương 99: Hương diễm nan đề
100 Chương 100: Tân đích nhất tiên
101 Chương 101: Thiên tự tuyệt học
102 Chương 102: Thuỷ mộng Đỗ Quyên
103 Chương 103: Cường gian truyền thuyết
104 Chương 104: Thiên Trúc vũ nữ
105 Chương 105: Duyên Túy trường dạ
106 Chương 106: Cừu ái đồng độ
107 Chương 107: Tráng sĩ mỹ nữ
108 Chương 108: Phủ cầm nữ nhân
109 Chương 109: La phủ tuyệt xướng
110 Chương 110: Thái Hoa cường nhân
111 Chương 111: Thánh toả hồn phách
112 Chương 112: Dạ khứ mộng tại
113 Chương 113: Đương ngã nhập mộng
114 Chương 114: Vạn diệu chi am
115 Chương 115: Ôn tuyền phong vận
116 Chương 116: Để ta chọc ghẹo
117 Chương 117: Hồ Mâu Nhất Tiếu
118 Chương 118: Công Cẩu Tình Thoại
119 Chương 119: Tình xưa trốn cũ
120 Chương 120: Tân nhân truyện xướng
121 Chương 121: Vị vong thần dục
122 Chương 122: Yêu không hối hận
123 Chương 123: Thuỳ tại phiến thuỳ
124 Chương 124: Bảo nguyệt lạc sa
125 Chương 125: Cái Bang tổng luận
126 Chương 126: Nhu vân tâm tự
127 Chương 127: Dị tình dụ hoặc
128 Chương 128: Hồi xuân Mộng Lôi
129 Chương 129: Các vi ngẫu tượng
130 Chương 130: Túy Tâm Nguyệt Vũ
131 Chương 131: Tiến thối chi gian
132 Chương 132: Dạ Lộ Khinh Nhu
133 Chương 133: Xà Ảnh Phi Thăng
134 Chương 134: Mẫu Tử Đồng Thai
135 Chương 135: Ái Đích Diễn Dịch
136 Chương 136: Cao Thủ Quá Chiêu
137 Chương 137: Tề Tập Long Thành
138 Chương 138: Bạch Phát U Nữ
139 Chương 139: Thi Vận Vô Hối
140 Chương 140: Cẩu Tiên Tịnh Thang
141 Chương 141: Cựu Tình Trọng Tụ
142 Chương 142: Thanh Phong Cô Tuyết
143 Chương 143: Nguyệt Thượng Sao Đầu
144 Chương 144: Thi đích quốc độ
145 Chương 145: Chúng Tụ Nhất Đường
146 Chương 146: Ấu Thì Mật ước
147 Chương 147: Hoạ Lý Hoàng Hôn
148 Chương 148: Đại Địa Chi Ước
149 Chương 149: Dạ Sắc di mạn
150 Chương 150: Hùng tình diệu tâm
151 Chương 151: Lãng đãng dã mã
152 Chương 152: Tương Kiến Dĩ Vãn
153 Chương 153: Bí mật chi đổ
154 Chương 154: Tạp loạn vô chương
155 Chương 155: Phong tuyết hà xuy
156 Chương 156: Huyết đích hô hoán
157 Chương 157: Điệp phi hoa nộ
158 Chương 158: Thanh Phong Bối Hậu
159 Chương 159: Thú tính phục nhiên
160 Chương 160: Phong nhân đồng xuất
161 Chương 161: Tử vong chi thi
162 Chương 162: Hi Mộng nhất Chiến
163 Chương 163: Thú Tính Hồi Quy
164 Chương 164: Ma thê chi thuyết
165 Chương 165: Vô tâm phiền não
166 Chương 166: Ôn nhu bạo lực
167 Chương 167: Phiêu nhiên nhi lai
168 Chương 168: Đại địa đính hôn
169 Chương 169: Đính Hôn Phong Vũ
170 Chương 170: U Mộng Tương Ngộ
171 Chương 171: Cổ Phong Diệu Vận
172 Chương 172: Nhu Thanh Tiêu Âm
173 Chương 173: Thiên Vũ Địa Mặc
174 Chương 174: Quyền Khuynh Đại Địa
175 Chương 175: Bí Thám Mật Nghị
176 Chương 176: Chân Ái Tiên Duyên
177 Chương 177: Hỏa Hoa Thủy Thảo
178 Chương 178: Mộng Tỉnh Thì Phân
179 Chương 179: Tranh Chiến Thái Âm
Chapter

Updated 179 Episodes

1
Chương 1: Sơn thôn kỳ biến
2
Chương 2: Thú liệp đại hội
3
Chương 3: Thất chích thải điệp
4
Chương 4: Hổ báo nữ lang
5
Chương 5: Si Tình Công Tử
6
Chương 6: Lôi Kiếp thần đao
7
Chương 7: Đại náo kỹ viện
8
Chương 8: Thố hải nan bình
9
Chương 9: Đêm mưa bão bùng
10
Chương 10: Cáo biệt tiêu cục
11
Chương 11: Người đẹp xe thơm
12
Chương 12: Vì nàng đổ máu
13
Chương 13: Cho nàng hơi ấm
14
Chương 14: Trăng vẫn chưa tròn
15
Chương 15: Như đã từng quen
16
Chương 16: Ôm nàng vào mộng
17
Chương 17: Ma quỷ thiên sứ
18
Chương 18: Tối sơ chiếm hữu
19
Chương 19: Trở thành phụ thân
20
Chương 20: Tuấn ca ăn mày
21
Chương 21: Cùng nàng tắm chung
22
Chương 22: Mỹ nữ tụ tập
23
Chương 23: Trăng vẫn chưa sáng
24
Chương 24: Bức ngã thú nhĩ!
25
Chương 25: Túy nhân chi dạ
26
Chương 26: Khoái lai thưởng ngã
27
Chương 27: Ái ngã cân ngã
28
Chương 28: Nhĩ ngôn ngã thuyết
29
Chương 29: Y nhân bí mật
30
Chương 30: Ái đích vô nại
31
Chương 31: Nguyệt điểu mông lung
32
Chương 32: Dữ lang cộng vũ
33
Chương 33: Vô hạn tình hoài
34
Chương 34: Biện mệnh ngũ lang
35
Chương 35: Ái đích cáo bạch
36
Chương 36: Võ sanh chủng mã
37
Chương 37: Giảo nhĩ như hà
38
Chương 38: Phong tao phụ nhân
39
Chương 39: Các hiển thần thông
40
Chương 40: Thiên Phong Song Kiều
41
Chương 41: Lang Đạo truy tùy
42
Chương 42: Long hổ phân thân
43
Chương 43: Chí ái sa mạc
44
Chương 44: Hà thủy du du
45
Chương 45: Bạch Hoạt chi nhân
46
Chương 46: Hoàng hôn cù triền
47
Chương 47: Cuồng dã Bạch Dương
48
Chương 48: Xuất chinh chi tiền
49
Chương 49: Bạch Dương chi chiến
50
Chương 50: Xạ nhập phương tâm
51
Chương 51: Hôn ước thủy mạt
52
Chương 52: Vô lại lão công
53
Chương 53: Nhĩ ái ngã mạ
54
Chương 54: Tề thuyết tòng tiền
55
Chương 55: Thiên Tự bí mật
56
Chương 56: Tặng quân giai nhân
57
Chương 57: Minh Nguyệt tiệm minh
58
Chương 58: Nhất dạ phong tình
59
Chương 59: Tiên duyên nam nữ
60
Chương 60: Tuyết Kình Chi Nữ
61
Chương 61: Vị tri thiêu chiến
62
Chương 62: Nhân yêu phụ thân
63
Chương 63: Trư ca lạt muội
64
Chương 64: Thất hãm dã mã
65
Chương 65: Sủng nam sinh hoạt
66
Chương 66: Mộng chuyển bạch dương
67
Chương 67: Khai thác chi mê
68
Chương 68:  Nam nữ chi chiến
69
Chương 69: Dã mã chi hành
70
Chương 70: Tầm Hoa Khai Thác
71
Chương 71: Dã Mã đại điển
72
Chương 72: Tâm Linh Cảm Ứng
73
Chương 73: Li Tiền Kích Tình
74
Chương 74: Bạch Dương chi tai
75
Chương 75: Trì lai đích ái
76
Chương 76: Âm dương chi chiến
77
Chương 77: Khảng tạng chi vẫn
78
Chương 78: Trướng nội mê cảnh
79
Chương 79: Cáo biệt Bạch Dương
80
Chương 80: Cửu biệt tân hôn
81
Chương 81: Nhạ Thượng Vô Lại
82
Chương 82: Long Xà Tương Ngộ
83
Chương 83: Phật tiền nhất bão
84
Chương 84: Ôn tuyền diệu ni
85
Chương 85: Nguyệt Ánh Thi Tâm
86
Chương 86: Nan dĩ hồi vị
87
Chương 87: Anh hùng cứu mỹ nhân
88
Chương 88: Hoan bi vô ngôn
89
Chương 89: Thần dạ giao tế
90
Chương 90: Quyết đấu sàng thượng
91
Chương 91: Trọng tụ viễn dương
92
Chương 92: Huynh muội chi mê
93
Chương 93: Mân côi chi dạ
94
Chương 94: Địa ngục huynh muội
95
Chương 95: Địa ngục phu phụ
96
Chương 96: Nhất dạ phu thê
97
Chương 97: Địa ngục huyết chiến
98
Chương 98: Thiên Sơn bất tài
99
Chương 99: Hương diễm nan đề
100
Chương 100: Tân đích nhất tiên
101
Chương 101: Thiên tự tuyệt học
102
Chương 102: Thuỷ mộng Đỗ Quyên
103
Chương 103: Cường gian truyền thuyết
104
Chương 104: Thiên Trúc vũ nữ
105
Chương 105: Duyên Túy trường dạ
106
Chương 106: Cừu ái đồng độ
107
Chương 107: Tráng sĩ mỹ nữ
108
Chương 108: Phủ cầm nữ nhân
109
Chương 109: La phủ tuyệt xướng
110
Chương 110: Thái Hoa cường nhân
111
Chương 111: Thánh toả hồn phách
112
Chương 112: Dạ khứ mộng tại
113
Chương 113: Đương ngã nhập mộng
114
Chương 114: Vạn diệu chi am
115
Chương 115: Ôn tuyền phong vận
116
Chương 116: Để ta chọc ghẹo
117
Chương 117: Hồ Mâu Nhất Tiếu
118
Chương 118: Công Cẩu Tình Thoại
119
Chương 119: Tình xưa trốn cũ
120
Chương 120: Tân nhân truyện xướng
121
Chương 121: Vị vong thần dục
122
Chương 122: Yêu không hối hận
123
Chương 123: Thuỳ tại phiến thuỳ
124
Chương 124: Bảo nguyệt lạc sa
125
Chương 125: Cái Bang tổng luận
126
Chương 126: Nhu vân tâm tự
127
Chương 127: Dị tình dụ hoặc
128
Chương 128: Hồi xuân Mộng Lôi
129
Chương 129: Các vi ngẫu tượng
130
Chương 130: Túy Tâm Nguyệt Vũ
131
Chương 131: Tiến thối chi gian
132
Chương 132: Dạ Lộ Khinh Nhu
133
Chương 133: Xà Ảnh Phi Thăng
134
Chương 134: Mẫu Tử Đồng Thai
135
Chương 135: Ái Đích Diễn Dịch
136
Chương 136: Cao Thủ Quá Chiêu
137
Chương 137: Tề Tập Long Thành
138
Chương 138: Bạch Phát U Nữ
139
Chương 139: Thi Vận Vô Hối
140
Chương 140: Cẩu Tiên Tịnh Thang
141
Chương 141: Cựu Tình Trọng Tụ
142
Chương 142: Thanh Phong Cô Tuyết
143
Chương 143: Nguyệt Thượng Sao Đầu
144
Chương 144: Thi đích quốc độ
145
Chương 145: Chúng Tụ Nhất Đường
146
Chương 146: Ấu Thì Mật ước
147
Chương 147: Hoạ Lý Hoàng Hôn
148
Chương 148: Đại Địa Chi Ước
149
Chương 149: Dạ Sắc di mạn
150
Chương 150: Hùng tình diệu tâm
151
Chương 151: Lãng đãng dã mã
152
Chương 152: Tương Kiến Dĩ Vãn
153
Chương 153: Bí mật chi đổ
154
Chương 154: Tạp loạn vô chương
155
Chương 155: Phong tuyết hà xuy
156
Chương 156: Huyết đích hô hoán
157
Chương 157: Điệp phi hoa nộ
158
Chương 158: Thanh Phong Bối Hậu
159
Chương 159: Thú tính phục nhiên
160
Chương 160: Phong nhân đồng xuất
161
Chương 161: Tử vong chi thi
162
Chương 162: Hi Mộng nhất Chiến
163
Chương 163: Thú Tính Hồi Quy
164
Chương 164: Ma thê chi thuyết
165
Chương 165: Vô tâm phiền não
166
Chương 166: Ôn nhu bạo lực
167
Chương 167: Phiêu nhiên nhi lai
168
Chương 168: Đại địa đính hôn
169
Chương 169: Đính Hôn Phong Vũ
170
Chương 170: U Mộng Tương Ngộ
171
Chương 171: Cổ Phong Diệu Vận
172
Chương 172: Nhu Thanh Tiêu Âm
173
Chương 173: Thiên Vũ Địa Mặc
174
Chương 174: Quyền Khuynh Đại Địa
175
Chương 175: Bí Thám Mật Nghị
176
Chương 176: Chân Ái Tiên Duyên
177
Chương 177: Hỏa Hoa Thủy Thảo
178
Chương 178: Mộng Tỉnh Thì Phân
179
Chương 179: Tranh Chiến Thái Âm