Chương 1: Xuyên Đến Dị Thế

Editor: Aubrey.

Dư Thanh Trạch mới vừa khôi phục ý thức, cảm thấy giống như có ai đó đang rót một thứ chất lỏng vừa chua vừa đắng vào miệng hắn, hình như là thuốc Đông Y? Hắn theo bản năng nhíu mày, nghiêng đầu tránh qua một bên, chất lỏng dư thừa lập tức theo khoé miệng chảy xuống vành tai của hắn.

Ngay sau đó, bên tai hắn bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói thanh thúy của một thiếu niên.

"A! Ca! Ngươi xem, có phải hắn tỉnh rồi hay không?"

Dư Thanh Trạch không nghe thấy có tiếng trả lời, chỉ cảm thấy trên cổ và hai bên má được một miếng vải bố có chút thô ráp lau khô.

"Uy! Đại ca ca! Ngươi tỉnh mau."

Cánh tay của hắn bị lay động một chút, Dư Thanh Trạch mở mắt ra, trước mắt là một khuôn mặt phóng đại của một thiếu niên, bộ dạng khoảng tám chín tuổi, đang cúi người nhìn hắn. Làn da có hơi đen, đôi mắt tròn xoe, tóc trên đỉnh đầu được buộc thành hình một cái bánh bao nhỏ, là loại búi tóc phổ biến của thiếu niên cổ đại, trên người cũng đang mặc một bộ y phục màu xám, vóc dáng thì vô cùng nhỏ gầy.

Sao lại thế này? Dư Thanh Trạch chớp chớp mắt, nhìn thiếu niên đang tươi cười nhìn hắn.

Dư Thanh Trạch có chút ngốc lăng, hắn nhớ rõ hắn đang trên đường về quê tảo mộ ông nội. Trên quốc lộ bên cạnh sườn núi gặp phải mưa to, khiến cho núi đất bị sạt lở, còn mình thì bị... Chôn vùi?

Chôn vùi?!

Dư Thanh Trạch kinh ngạc ngồi dậy, nhìn cái áo ngắn màu xám trắng và quần dài màu lam trên người, lại ngẩn người một chút. Hắn nhớ rất rõ, bản thân bị vùi lấp sâu trong bùn đất, cảm giác hít thở không thông khiến cho hắn vô cùng tuyệt vọng. Lúc ấy, cũng bởi vì trời mưa quá to nên trước sau đều không có chiếc xe nào chạy qua. Hắn nghĩ, mình hẳn đã... Chết rồi?

Nhưng tình trạng hiện tại là như thế nào đây? Tại sao hắn vẫn... Còn sống?

Hắn thử cảm nhận tình trạng của cơ thể một chút, chân trái bỗng truyền đến cảm giác đau đớn, trên chân còn có một miếng vải được buộc lại, hắn còn có thể nhìn thấy dấu vết của thảo dược được đắp trên chân hắn qua mép vải.

Xem ra là đã được ai đó băng lại rồi, cánh tay và trên người cũng bị trầy một chút. Trừ những chỗ này ra, thì không còn trở ngại nào khác, chỉ là, hắn vẫn còn hơi suy yếu, không có sức lực gì.

"Ai da! Làm ta sợ đến mức nhảy dựng cả lên." Dư Thanh Trạch đột ngột ngồi dậy, khiến cho thiếu niên bị hoảng sợ một phen, thân thể không tự chủ bật người ra sau. Sau đó, nhóc quay đầu lại, nói với người bên cạnh: "Ca! Hắn thật sự đã tỉnh rồi!"

Ca? Sau khi nghe thiếu niên nói, lúc này Dư Thanh Trạch mới chú ý đến người thanh niên vẫn luôn ngồi bên cạnh thiếu niên.

Trông bộ dạng của thanh niên này, ước chừng khoảng hai mươi tuổi, thân thể mảnh khảnh, tóc mái trên trán rất dài, cũng rất dày, che khuất cả hai mắt, mái tóc dài tuỳ ý buộc ở sau đầu, lộ ra một gương mặt thanh tú. Đối phương hơi mím môi, mở to hai mắt nhìn Dư Thanh Trạch, trông như rất kinh hỉ, y còn đang cầm một cái khăn màu xám trắng trên tay, tay khác thì đang cầm một chén dược, nước thuốc bên trong chỉ còn lại một chút.

Thấy Dư Thanh Trạch đang nhìn mình, thanh niên kia bỗng có chút ngượng ngùng, nhanh chóng dời tầm mắt, khẽ mím môi, buông khăn vải và chén thuốc trên tay xuống. Y đưa tay chỉ vào hắn, sau đó, hai tay của y huơ huơ làm ra vài động tác, đôi mắt đen nhánh xuyên thấu qua mái tóc che khuất, ôn hoà nhìn hắn.

Dư Thanh Trạch chớp mắt, không hiểu gì nhìn chằm chằm thanh niên kia.

"Ca của ta hỏi ngươi sao rồi? Có chỗ nào cảm thấy không thoải mái hay không?" Thiếu niên quay đầu đáp.

"..." Thì ra là thanh niên này không nói được, sự kinh ngạc trong mắt Dư Thanh Trạch nhanh chóng tan biến. Sau đó, hắn nói với hai người bọn họ: "Ta không có việc gì, là hai người các ngươi đã cứu ta sao? Thật sự rất cảm ơn các ngươi."

Thiếu niên nhanh chóng đáp: "Là ca của ta cứu ngươi, ngươi không biết ngươi gặp nguy hiểm lớn như thế nào đâu. Trời mưa to, sau núi còn có một khu vực sườn núi bị đóng băng, ca của ta phát hiện ra ngươi khi ngươi đang trong tình trạng như thế này. Bị hai tảng đá lớn kẹp lại, cả người bị chôn vùi chỉ lộ ra cái đầu. Nếu không phải ca của ta có sức lực lớn, đẩy tảng đá kia ra, kéo ngươi ra ngoài, thì ngươi chắc chắn sẽ chết!"

Nói xong, thiếu niên còn dùng hai tay mô tả kích thướt của tảng đá, xem ra thật sự rất lớn, nhóc diễn tả chiều dài khoảng một mét, hai tay còn mở rộng khoảng một trăm tám mươi độ.

Dư Thanh Trạch xem như đã biết kích thướt của hai tảng đá kia, chỉ là, tiểu thiếu niên, ngươi có thể đừng khoa trương như vậy được không? Tảng đá kia thực sự rất... To đó! Chỉ bằng thân thể mảnh khảnh của ca ngươi, ngươi xác định y thật sự có thể khiêng nổi sao?

Thật sự không thể trách Dư Thanh Trạch âm thầm phun tào trong lòng, bởi vì thân thể của thanh niên này vô cùng gầy yếu, thoạt nhìn chỉ cần gió thổi một cái là cả người có thể bay đi luôn. Dù có như thế nào hắn cũng không thể tưởng tượng được, hình ảnh người thanh niên kia khiêng hai tảng đá lớn mà thiếu niên đã nói.

Đương nhiên, những lời này hắn sẽ không nói ra, đối phương có ân cứu mạng là không thể nghi ngờ. Chỉ là, hắn không biết, những gì mà tiểu thiếu niên nói thật sự không có khoa trương.

Hắn quay đầu lại, chân thành nói lời cảm ơn với thanh niên: "Cảm ơn ngươi đã cứu ta, xin hỏi nên xưng hô như thế nào?"

Thanh niên không trả lời được, thiếu niên lập tức thay ca của mình trả lời: "Ca của ta tên là Thường Nhạc, còn ta tên là Thường Hạo."

"Thật sự vô cùng cảm ơn các ngươi." Dư Thanh Trạch khom lưng nói lời cảm tạ, sau đó cũng tự giới thiệu: "Ta tên là Dư Thanh Trạch, Trạch trong đầm nước, Thanh trong nước trong vắt."

Thường Hạo thuận miệng đổi giọng, gọi tên hắn một cách tự nhiên: "Dư đại ca."

Thường Nhạc khẽ cười một chút, gật đầu chào một cái. Sau đó, y làm vài động tác với đệ đệ, rồi cầm khăn vải và chén thuốc đi ra ngoài.

Dư Thanh Trạch không hiểu ngôn ngữ của người câm, hắn nghi hoặc nhìn về phía thiếu niên, chờ nhóc phiên dịch cho mình.

Thường Hạo gật đầu với ca ca, sau đó mới nói với Dư Thanh Trạch: "Ca ta nói không cần cảm tạ, lát nữa y sẽ đi mời đại phu đến xem tình hình của ngươi. Ngươi không biết đâu, ngươi đã hôn mê hai ngày rồi, cơ thể vẫn luôn nóng hầm hập, đại phu nói nếu trong ngày hôm nay ngươi vẫn không hạ nhiệt, thì sẽ rất nguy hiểm."

"Cảm ơn các ngươi, ta đã không sao rồi." Dư Thanh Trạch đưa tay sờ trán một chút, không còn thấy phát sốt nữa. Sau đó, hắn lại hỏi thăm thiếu niên tình hình ở nơi này: "Tiểu đệ đệ, nơi này là nơi nào?"

Trên đỉnh đầu là một tấm màn màu xám, dưới thân là một cái chiếu trúc và giường gỗ thuộc kiểu hồi xưa, còn có cửa gỗ cũ kỹ, nền gạch là bằng đất thường thấy xuất hiện trong nhà tranh.

Đối diện còn có một cái "giường" được đặt ở cạnh tường, dùng hai cái ghế dài làm thành đầu giường và cuối giường, giữa hai cái ghế còn được gắn mấy tấm ván gỗ có chiều dài không đồng nhất, phía trên được phủ chiếu và rơm rạ, cùng hai cái gối đầu. Bên cạnh còn có một cái ghế dài bốn chân, trên đó có bốn cây gậy trúc, trong đó có hai cây được treo lên cột lại dùng để móc màn. Ở một vị trí hẻo lánh còn có một cái giá đỡ, trên đó còn được đặt một cái hộp hình vuông.

Thật là vô cùng đơn sơ.

Từ khi hắn chào đời cho đến nay, chưa bao giờ gặp người nào vẫn còn ở nhà tranh. Lại nghĩ đến cách ăn mặc của hai huynh đệ nhà này, hiển nhiên là trang phục của cổ đại.

Hết thảy những sự vật trước mắt, khiến trong lòng hắn dâng lên một dự cảm bất thường. Thậm chí, trong đầu Dư Thanh Trạch còn hiện lên một ý niệm cực kỳ hoang đường.

Chẳng lẽ hắn đã xuyên qua?

"Hả! Ngươi không biết thôn của bọn ta sao? Vậy tại sao ngươi lại chạy ra sau núi trong thôn bọn ta? Nơi này là thôn Ngưu Đầu, thuộc thành Đồng Sơn, thành Đồng Sơn cách nơi này khoảng mười hai đến mười ba dặm đường. Cũng không xa lắm, đi hơn nửa canh giờ là đến." Thường Hạo mở cặp mắt tròn xoe nhìn Dư Thanh Trạch, đáp.

Câu trả lời của thiếu niên, càng khiến cho Dư Thanh Trạch không còn nghi ngờ gì nữa, cũng càng thêm chứng thực suy đoán của hắn. Hắn trầm mặc trong chốc lát, sau đó bắt đầu trò chuyện với đối phương, với mục đích thăm dò.

Chờ đến khi Thường Nhạc mang đại phu tới, Dư Thanh Trạch cũng đã nắm được không ít tin tức, hắn biết đất nước này tên là Đại Thịnh, triều đại này đã tồn tại được mười lăm năm rồi. Sau này, thôn Ngưu Đầu có bốn mươi, năm mươi hộ gia đình, trong đó có hai cái họ phổ biến nhất, là họ Dư và họ Thường. Người cứu hắn là Thường Nhạc, song thân của hai huynh đệ đã sớm qua đời khi Thường Hạo chỉ mới hai tuổi, trong nhà còn một người gia gia.

Thường Hạo vẫn còn nhỏ, chỉ biết có vài việc trong thôn, xa hơn một chút thì chỉ biết ngoài thôn còn có thành Đồng Sơn, xa hơn thành Đồng Sơn là huyện Vân Châu, lại xa hơn một chút nữa là Kinh Thành, còn lại những chuyện khác đều không biết.

Dư Thanh Trạch cũng không vội, tin tức thì sau này có thể tiếp tục hỏi thăm, điều quan trọng trước mắt là làm sao để giải thích với người nhà Thường Nhạc về thân phận của mình.

Một người xa lạ không rõ lai lịch, bất luận là ở thời đại nào cũng sẽ khiến cho người ta bất an.

Sau khi đại phu kiểm tra xong, xác định Dư Thanh Trạch không còn việc gì đáng ngại, rồi dặn dò hắn mấy ngày nay hãy chú ý nghỉ ngơi nhiều một chút.

Trong đầu Dư Thanh Trạch vẫn đang tìm lý do thoái thác, nhưng hai huynh đệ kia không hỏi hắn từ đâu tới, hay là đến đây để làm gì. Thường Nhạc tiễn đại phu xong thì đi làm cơm, tạm thời không quay lại, còn Thường Hạo thì bị ca của mình đuổi đi làm việc khác.

Dư Thanh Trạch nhẹ nhàng thở ra, sau đó, hắn quyết định đi ra ngoài quan sát một chút. Trên mặt đất có một đôi guốc gỗ và một đôi giày rơm, trong lòng Dư Thanh Trạch có chút cảm động, chắc là đối phương không biết hắn thích mang loại nào, nên mới đem ra cả hai.

Hắn mang giày rơm vào, đi ra ngoài cửa, chân trái của hắn đau kinh khủng, gần như cả chân đều bị sưng, căn bản không dùng lực được, chỉ có thể bước từng bước một cách chậm rãi.

Mới vừa đi đến cửa phòng, hắn phát hiện Thường Hạo đã trở lại, còn cầm theo một cây gậy đã được tước xong trên tay, nhóc vừa nhìn thấy hắn, vội nói: "A! Dư đại ca! Sao ngươi lại ra đây? Cho ngươi cây gậy để chống này, ca ta vừa mới tước xong đó."

Dư Thanh Trạch nhận lấy, cây gậy được tước rất đơn giản, cười nói: "Cảm tạ, khiến các ngươi lo lắng rồi."

Nhà của Thường Nhạc không lớn, trung gian là nhà chính, phía đông có hai phòng, phía tây có một nhà bếp, sau nhà bếp là chuồng heo và một nơi dùng để tắm rửa.

Dư Thanh Trạch từ trong phòng đi tới nhà chính, nhà chính nằm ở hướng Bắc, chính giữa còn có một bàn thờ dựa tường, trên đó có hai bài vị, trước bài vị còn có một lư hương đầy tro. Nhìn chữ viết trên bài vị, hắn lập tức kinh hỉ phát hiện chữ viết ở nơi này và chữ viết ở thế giới của hắn khá là giống nhau, chẳng qua chữ viết ở đây là dạng phồn thể.

Bên vách tường được đặt một cái bàn bốn chân và bốn cái ghế gỗ, vách tường đối diện còn được đặt một gánh lúa, trên đó còn vướng vài cọng cỏ, hẳn là vừa thu hoạch xong nhưng vẫn chưa kịp đem ra phơi nắng. Trong góc tường còn có một cái chiếu chưa được dệt xong, cùng vài sọt tre.

Đơn giản đến mức vừa liếc mắt một cái là nhận ra ngay.

Trong nhà bếp, bên trong bỗng truyền đến tiếng lách cách như có ai đó đang đốt củi, Dư Thanh Trạch đi qua, phát hiện Thường Nhạc đang ở trong nhà bếp nhóm lửa nấu cơm. Sau đó, hắn còn được chứng kiến cảnh Thường Nhạc giơ hai cánh tay gầy như que củi của mình, tuỳ tiện bẻ một cái "rắc", thanh củi trên tay y bị bẻ thành hai đoạn.

"..." Dư Thanh Trạch há hốc nhìn hai cánh tay nhỏ gầy của Thường Nhạc, cúi đầu nhìn lại mình, hắn im lặng, trong lòng bị chấn kinh một phen.

Dư Thanh Trạch sửng sốt trong chốc lát, lại tiếp tục nhìn Thường Nhạc, hắn đỡ khung cửa, duỗi tay giơ cây gậy lên, cười nói: "Thường Nhạc huynh đệ, cảm ơn ngươi."

Thường Nhạc ngượng ngùng mỉm cười, y vẫy tay tỏ ý không cần nói lời cảm tạ, sau đó lại chỉ ra ngoài cửa.

"Ca ta bảo ngươi đi ra ngoài ngồi đi, trong nhà bếp có rất nhiều khói." Thường Hạo đúng lúc phiên dịch.

Dư Thanh Trạch hiểu, hắn cũng không muốn tiếp tục làm phiền hai huynh đệ bọn họ nữa, đành phải đi ra ngoài ngồi.

Bên ngoài có một hàng rào tre bao vây cái sân nhỏ, góc sân bên phải còn có một túp lều tranh, bên trong chứa không ít củi được chất thành đống. Hiện tại, trên sân đã được quét dọn sạch sẽ, vài tấm chiếu lớn được trải trên mặt đất, trên đó đang phơi từng hạt thóc màu vàng kim, còn được cào thành từng hình gợn sóng, bên cạnh còn có hai cái giá đỡ, đang phơi y phục và một cái lưới đánh cá.

Thấy Dư Thanh Trạch đã ngồi xuống, Thường Hạo lập tức cầm cái bồ cào để ở dưới mái hiên bắt đầu thu hạt thóc lại, vừa thu vừa nói với Dư Thanh Trạch: "Ca ta nói hôm nay sẽ được ăn gạo mới, ta đã ngửi được mùi thơm của gạo mới rồi. Hừm~ Thật là thơm quá đi."

Thường Hạo ngẩng đầu hít một hơi thật sâu, trông bộ dạng có vẻ vô cùng hưởng thụ.

Đến khi hoàng hôn, mặt trời dần dần ngả về phía tây, ánh nắng vàng như màu vỏ quýt khiến cho vạn vật phủ lên màu sắc của nó. Tiểu thiếu niên ngẩng đầu đón ánh nắng tà dương, trên khuôn mặt của nhóc được phủ lên một tia sáng khó có thể diễn tả thành lời, đó chính là vẻ mặt mong chờ vào một tương lai thật hạnh phúc.

Thật yên tĩnh.

Dư Thanh Trạch nhìn hết thảy sự vật trước mắt, trong đầu chỉ có một ý nghĩ như vậy.

"Đã thu hết hạt thóc vào trong nhà chưa?" Dư Thanh Trạch đi tới, cầm lấy cây chổi dựng bên cạnh, chuẩn bị hỗ trợ quét hạt thóc, Thường Hạo thấy vậy, nhanh chóng ngăn cản hắn.

"Aiz! Dư đại ca! Ngươi mau ngồi xuống đi, để ta làm một mình là được rồi, rất nhanh sẽ xong." Thiếu niên đoạt lấy cây chổi trong tay Dư Thanh Trạch, không cho Dư Thanh Trạch cự tuyệt, rồi đỡ hắn ngồi lên ghế. Sau đó, nhóc kéo ống tay áo và ống quần lên, tay chân lưu loát gập chiếu lại, lùa hạt thóc vào giữa chiếu, không quên trả lời vấn đề của Dư Thanh Trạch.

"Không có nhanh như vậy đâu, còn phải tốn vài ngày nữa. Nhà ta có ba mẫu ruộng, vừa gặt xong một mẫu, gặt xong rồi còn phải chuẩn bị cấy mạ, phải nhanh chóng trước khi sang thu cấy cho xong mới được. Hôm nay kết thúc công việc sớm một chút, ngày mai lại tiếp tục bận rộn."

"Vất vả rồi."

"Hắc hắc! Không vất vả, thu hoạch hạt thóc xong, bọn ta sẽ có gạo ăn, không cần chịu đói nữa." Trên mặt của thiếu niên tràn đầy vẻ thoả mãn.

"Sao ta không thấy gia gia của ngươi?"

"Gia gia đi lên núi hái thảo dược rồi, thảo dược đắp trên cổ chân của ngươi và thuốc mà ngày hôm nay ngươi uống, đều là do gia gia hái về."

Hai người cùng nhau tuỳ ý tán gẫu.

Đang nói chuyện, bỗng có một người nam nhân trung niên mặc một bộ xiêm y lộng lẫy, mi tâm có một nốt ruồi màu đỏ sậm đẩy cửa ra, sau đó trực tiếp bước vào. Vừa thấy Dư Thanh Trạch, ông sửng sốt một chút, sau đó cười nói: "Chà! Tiểu gia hoả này đã tỉnh rồi à?"

Dư Thanh Trạch không biết người này, chỉ có thể cười nhẹ gật đầu. Sau đó, hắn bất động thanh sắc đánh giá bộ trang phục kỳ lạ của nam nhân trung niên kia.

Nhưng Thường Hạo thì lại biết người này, nhóc lập tức dừng công việc trên tay, cẩn thận quan sát nam nhân trung niên, thần sắc mới vừa rồi vẫn còn cao hứng, bây giờ nhanh chóng lạnh xuống. Ánh mắt của bé loé lên một tia phiền chán, nhíu mày gọi một tiếng: "Thúc sao."

Nam nhân trung niên lên tiếng: "Ca của ngươi có ở nhà không? Nhạc ca nhi! Nhạc ca nhi!" Nam nhân trung niên không đợi Thường Hạo trả lời, trực tiếp tiến vào nhà bếp.

Thường Hạo thấy vậy, vội vàng vứt bồ cào trong tay xuống, nhanh chóng vọt tới trước người nam nhân trung niên, hai tay cản lại, la lớn: "Ca của ta không có ở nhà, y đã đi cắt tiết heo rồi! Thúc sao mau về nhà đi!"

"Ngươi đứa nhỏ này, sao lại nói như vậy? Ta tìm Nhạc ca nhi có việc, đừng cản trở nữa."

"Ta đã nói ca của ta không có ở nhà! Với lại, y cũng sẽ không gả cho cái ông già năm sáu chục tuổi kia đâu! Nếu ngươi thích thì tự mà gả đi!"

"..."

Dư Thanh Trạch: "..." Thường Nhạc lấy chồng? Tình huống như vậy là sao?!

_._._._

Tác giả có lời muốn nói: Dư Thanh Trạch vừa ra trận, vợ đã bị người khác để mắt tới, chuyện này có nên vui hay không?! _(:з" ∠)_

Một tác phẩm mới chính thức bắt đầu, lấy bối cảnh giá không, các nhân vật cùng nhau làm giàu, cùng nhau bàn chuyện yêu đương, còn cùng dưỡng bánh bao.

_._._._

Chapter
1 Chương 1: Xuyên Đến Dị Thế
2 Chương 2: Ca Nhi Lớn Tuổi
3 Chương 3: Muốn Nuốt Luôn Đầu Lưỡi
4 Chương 4: Đánh Hạt Thóc
5 Chương 5: Bắt Trộm
6 Chương 6: Cuộc Làm Ăn Đầu Tiên
7 Chương 7: Hợp Tác
8 Chương 8: Thuê Nhà Và Đầu Cá Hấp Ớt
9 Chương 9: Hộ Tịch
10 Chương 10: Nga Nga Nga
11 Chương 11: Bắt Đầu Rung Động
12 Chương 12: Tướng Phu Phu
13 Chương 13: Phu Phu Bày Kế Hoạch
14 Chương 14: Khai Trương Rồi!
15 Chương 15: Vang Dội Toàn Thành
16 Chương 16: Cùng Nghề
17 Chương 17: Các Loại Cháo
18 Chương 18: Gây Chuyện
19 Chương 19: Biến Cố
20 Chương 20: Kinh Hỉ Và Chuyện Cũ
21 Chương 21: Bảo Vật Trong Núi Và Cơ Hội Buôn Bán
22 Chương 22: Khách Tới Thăm
23 Chương 23: Tiến Thêm Một Bước
24 Chương 24: Thái Lão Gia
25 Chương 25: Nhạc Ca Nhi Dũng Mãnh
26 Chương 26: Thái Phủ
27 Chương 27: Sợ Nhất Là Bầu Không Khí Đột Ngột Yên Tĩnh
28 Chương 28: Ta Có Người Mình Thích Rồi
29 Chương 29: Bị Ghét?
30 Chương 30: Có Phải Ngươi Đang Tránh Mặt Ta Không?
31 Chương 31: Lẩu Quan Đông Và Tết Ca Nhi
32 Chương 32: Hẹn Hò
33 Chương 33: Thổ Lộ
34 Chương 34: Ngươi Chính Là Ca Nhi Tốt Nhất Trong Lòng Ta
35 Chương 35: Hành Trình Chinh Phục Tiểu Ô Quy
36 Chương 36: Cả Nhà Tổng Động Viên, Giúp Nhạc Ca Nhi Tự Tin
37 Chương 37: Tác Dụng Của Khuê Mật
38 Chương 38: Muốn Ngươi Nhìn Thấy Ta Đẹp Hơn
39 Chương 39: Nhạc Ca Nhi, Ta Tự Hào Về Ngươi
40 Chương 40: Dáng Vẻ Thẹn Thùng Của Ngươi, Ta Cũng Rất Thích!
41 Chương 41: Buôn Bán Bánh Trung Thu Gặp Khó Khăn
42 Chương 42: Sự Ảnh Hưởng Của Danh Môn Và Kế Hoạch Tiếp Theo
43 Chương 43: Đoạt Tất Cả Về Tay
44 Chương 44: Tửu Sắc Say Lòng Người
45 Chương 45: Mua Ruộng
46 Chương 46: Nhập Tịch, Chủ Bộ
47 Chương 47: Hoảng Sợ
48 Chương 48: Cầu Hôn
49 Chương 49: Đại Giang
50 Chương 50: Khách Tới Cửa
51 Chương 51: Hoạt Động Mới Và Gia Bảo
52 Chương 52: Trợ Giúp
53 Chương 53: Tiệc Mừng Thọ Của Triệu Phủ
54 Chương 54: Cấp Cứu
55 Chương 55: Bị Bắt Nạt
56 Chương 56: Mặt Bằng
57 Chương 57: Muốn Để Ngươi Nở Mày Nở Mặt Gả Cho Ta
58 Chương 58: Ý Tưởng Mở Tiệm Ăn Vặt
59 Chương 59: Hội Ngắm Hoa Ở Thái Phủ
60 Chương 60: Buổi Khai Trương Thử Nghiệm
61 Chương 61: Ngày Khai Trương Đại Cát
62 Chương 62: Ngủ Chung Một Giường?
63 Chương 63: Khoảng Thời Gian Vui Vẻ Bên Nhau
64 Chương 64: Ngày Tết Đoan Ngọ Ngọt Ngào
65 Chương 65: Sức Hút Của Món Mới
66 Chương 66: Món Mới Của Vương Ký
67 Chương 67: Lão Vương Cách Vách Đắc Ý
68 Chương 68: Xảy Ra Chuyện
69 Chương 69: Nguyên Nhân
70 Chương 70: Giải Quyết Việc Riêng Hay Việc Công?
71 Chương 71: Trời Lạnh Vương Phá
72 Chương 72: Chứng Thực
73 Chương 73: Quà Sinh Nhật
74 Chương 74: Có Người Coi Trọng Ngươi
75 Chương 75: Nhạc Ca Nhi Lẳng Lặng Học Cách Khoe Ân Ái
76 Chương 76: Tiệm Của Ta Không Chào Đón Ngươi!
77 Chương 77: Ngươi Có Để Ý Hay Không?
78 Chương 78: Chó Dại Và Nhà Ở
79 Chương 79: Người Nhà
80 Chương 80: Nôn Nóng
81 Chương 81: Vận Động Toàn Thôn
82 Chương 82: Kiếm Tiền Đến Khí Thế Ngất Trời
83 Chương 83: Tết Mồng Tám Tháng Chạp Và Hà Đại Phu
84 Chương 84: Đồ Khô Bán Chạy
85 Chương 85: Tiểu Tâm Tư
86 Chương 86: Ăn Tết Thôi!
87 Chương 87: Xây Nhà Mới
88 Chương 88: Thành Thân
89 Chương 89: Cùng Nhau Nghiên Cứu
90 Chương 90: Ngày Nghỉ Sau Tân Hôn
91 Chương 91: Thân Thế Của Gia Bảo
92 Chương 92: Đau Thương
93 Chương 93: Lựa Chọn
94 Chương 94: Tuyển Chọn Đồ Đệ
95 Chương 95: Đại Giang Trở Lại
96 Chương 96: Hợp Tác Với Đại Giang
97 Chương 97: Huyện Lệnh Mới
98 Chương 98: Mùi Của Bún Ốc Bị Nhiều Người Ghét Bỏ
99 Chương 99: Tiền Công Tuỳ Ngươi Tính
100 Chương 100: Ra Oai Phủ Đầu
101 Chương 101: Diệu Kế Thuần Phu Và Ánh Nến Bữa Tối
102 Chương 102: Hương Mãn Lâu
103 Chương 103: Nông Cụ Mới, Cây Trồng Mới Và Cửa Hàng Mới
104 Chương 104: Giả Hiếu Nhân
105 Chương 105: Tới Gần Từng Bước Một
106 Chương 106: Của Hiếm Thì Đắt
107 Chương 107: Tửu Lâu Khai Trương
108 Chương 108: Thái Đại Nhân Tới Chơi
109 Chương 109: Là Đồng Đạo?
110 Chương 110: Mục Đích Của Thái Đại Nhân
111 Chương 111: Có Rồi?
112 Chương 112: Khiêu Khích
113 Chương 113: Mấu Chốt
114 Chương 114: Diệp Đại Phu
115 Chương 115: Duyên Phận
116 Chương 116: Nhân Duyên Từ Chuyện Xưa
117 Chương 117: Kinh Hỉ
118 Chương 118: Đồng Loạt Tăng Giá
119 Chương 119: Đối Sách
120 Chương 120: Vận May
121 Chương 121: Kẻ Đứng Sau
122 Chương 122: Hắn Còn Non Lắm
123 Chương 123: Tức Đến Méo Mũi
124 Chương 124: Nhóm Ông Lớn
125 Chương 125: Quan Hệ Nội Bộ Tan Vỡ
126 Chương 126: Chỗ Dựa
127 Chương 127: Nói Xấu
128 Chương 128: Ta Không Chịu!
129 Chương 129: Thực Hiện Lời Hứa
130 Chương 130: Câu Cá
131 Chương 131: Nhân Chứng Vật Chứng Đều Có Đủ
132 Chương 132: Thăng Đường
133 Chương 133: Xoay Chuyển Tình Thế
134 Chương 134: Tề Tựu Nơi Công Đường
135 Chương 135: Giam Giữ Và Quấy Nhiễu
136 Chương 136: Giằng Co Và Nhân Chứng
137 Chương 137: Đối Chất
138 Chương 138: Vạch Trần Và Kết Quả
139 Chương 139: Biến Hoá
140 Chương 140: Tiệc Hải Sản
141 Chương 141: Kịch Bản Sắp Đặt
142 Chương 142: Hướng Ra Biển Lớn
143 Chương 143: Trông Dáng Vẻ Không Giống Biết Đánh Nhau
144 Chương 144: Dáng Vẻ Lúc Ăn Giấm Của Ngươi Đẹp Lắm
145 Chương 145: Bế Công Chúa
146 Chương 146: Tiết Đại Thiếu Gia Của Ta
147 Chương 147: Bạch Thuật Ca Ca
148 Chương 148: Ta Sốt Ruột, Ta Rất Gấp!
149 Chương 149: Nhiều Tin Vui
150 Chương 150: Chuyện Đó, Ngươi Biết Chưa?
151 Chương 151: Tiến Hành Chưng Bánh Bao [1]
152 Chương 152: Tiến Hành Chưng Bánh Bao [2]
153 Chương 153: Cha Ngốc, Cữu Cữu Ngốc, Thúc Thúc Ngốc
154 Chương 154: Bé Con Ra Đời
155 Chương 155: Bé Con Mất Tích
156 Chương 156: Manh Mối
157 Chương 157: Nguy Cơ
158 Chương 158: Thạch Sanh Tự Sát
159 Chương 159: Tình Có Thể Hiểu, Tội Không Thể Tha
160 Chương 160: Tên Của Bé Con
161 Chương 161: Âm Thanh Của Hạnh Phúc
162 Chương 162: Phiên Ngoại: Nỗi Khổ Tâm Của Bé Nhị Đản
163 Chương 163: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [1]
164 Chương 164: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [2]
165 Chương 165: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [3]
166 Chương 166: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [4]
167 Chương 167: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [5]
168 Chương 168: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [6]
169 Chương 169: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [7]
170 Chương 170: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [8]
171 Chương 171: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [9]
Chapter

Updated 171 Episodes

1
Chương 1: Xuyên Đến Dị Thế
2
Chương 2: Ca Nhi Lớn Tuổi
3
Chương 3: Muốn Nuốt Luôn Đầu Lưỡi
4
Chương 4: Đánh Hạt Thóc
5
Chương 5: Bắt Trộm
6
Chương 6: Cuộc Làm Ăn Đầu Tiên
7
Chương 7: Hợp Tác
8
Chương 8: Thuê Nhà Và Đầu Cá Hấp Ớt
9
Chương 9: Hộ Tịch
10
Chương 10: Nga Nga Nga
11
Chương 11: Bắt Đầu Rung Động
12
Chương 12: Tướng Phu Phu
13
Chương 13: Phu Phu Bày Kế Hoạch
14
Chương 14: Khai Trương Rồi!
15
Chương 15: Vang Dội Toàn Thành
16
Chương 16: Cùng Nghề
17
Chương 17: Các Loại Cháo
18
Chương 18: Gây Chuyện
19
Chương 19: Biến Cố
20
Chương 20: Kinh Hỉ Và Chuyện Cũ
21
Chương 21: Bảo Vật Trong Núi Và Cơ Hội Buôn Bán
22
Chương 22: Khách Tới Thăm
23
Chương 23: Tiến Thêm Một Bước
24
Chương 24: Thái Lão Gia
25
Chương 25: Nhạc Ca Nhi Dũng Mãnh
26
Chương 26: Thái Phủ
27
Chương 27: Sợ Nhất Là Bầu Không Khí Đột Ngột Yên Tĩnh
28
Chương 28: Ta Có Người Mình Thích Rồi
29
Chương 29: Bị Ghét?
30
Chương 30: Có Phải Ngươi Đang Tránh Mặt Ta Không?
31
Chương 31: Lẩu Quan Đông Và Tết Ca Nhi
32
Chương 32: Hẹn Hò
33
Chương 33: Thổ Lộ
34
Chương 34: Ngươi Chính Là Ca Nhi Tốt Nhất Trong Lòng Ta
35
Chương 35: Hành Trình Chinh Phục Tiểu Ô Quy
36
Chương 36: Cả Nhà Tổng Động Viên, Giúp Nhạc Ca Nhi Tự Tin
37
Chương 37: Tác Dụng Của Khuê Mật
38
Chương 38: Muốn Ngươi Nhìn Thấy Ta Đẹp Hơn
39
Chương 39: Nhạc Ca Nhi, Ta Tự Hào Về Ngươi
40
Chương 40: Dáng Vẻ Thẹn Thùng Của Ngươi, Ta Cũng Rất Thích!
41
Chương 41: Buôn Bán Bánh Trung Thu Gặp Khó Khăn
42
Chương 42: Sự Ảnh Hưởng Của Danh Môn Và Kế Hoạch Tiếp Theo
43
Chương 43: Đoạt Tất Cả Về Tay
44
Chương 44: Tửu Sắc Say Lòng Người
45
Chương 45: Mua Ruộng
46
Chương 46: Nhập Tịch, Chủ Bộ
47
Chương 47: Hoảng Sợ
48
Chương 48: Cầu Hôn
49
Chương 49: Đại Giang
50
Chương 50: Khách Tới Cửa
51
Chương 51: Hoạt Động Mới Và Gia Bảo
52
Chương 52: Trợ Giúp
53
Chương 53: Tiệc Mừng Thọ Của Triệu Phủ
54
Chương 54: Cấp Cứu
55
Chương 55: Bị Bắt Nạt
56
Chương 56: Mặt Bằng
57
Chương 57: Muốn Để Ngươi Nở Mày Nở Mặt Gả Cho Ta
58
Chương 58: Ý Tưởng Mở Tiệm Ăn Vặt
59
Chương 59: Hội Ngắm Hoa Ở Thái Phủ
60
Chương 60: Buổi Khai Trương Thử Nghiệm
61
Chương 61: Ngày Khai Trương Đại Cát
62
Chương 62: Ngủ Chung Một Giường?
63
Chương 63: Khoảng Thời Gian Vui Vẻ Bên Nhau
64
Chương 64: Ngày Tết Đoan Ngọ Ngọt Ngào
65
Chương 65: Sức Hút Của Món Mới
66
Chương 66: Món Mới Của Vương Ký
67
Chương 67: Lão Vương Cách Vách Đắc Ý
68
Chương 68: Xảy Ra Chuyện
69
Chương 69: Nguyên Nhân
70
Chương 70: Giải Quyết Việc Riêng Hay Việc Công?
71
Chương 71: Trời Lạnh Vương Phá
72
Chương 72: Chứng Thực
73
Chương 73: Quà Sinh Nhật
74
Chương 74: Có Người Coi Trọng Ngươi
75
Chương 75: Nhạc Ca Nhi Lẳng Lặng Học Cách Khoe Ân Ái
76
Chương 76: Tiệm Của Ta Không Chào Đón Ngươi!
77
Chương 77: Ngươi Có Để Ý Hay Không?
78
Chương 78: Chó Dại Và Nhà Ở
79
Chương 79: Người Nhà
80
Chương 80: Nôn Nóng
81
Chương 81: Vận Động Toàn Thôn
82
Chương 82: Kiếm Tiền Đến Khí Thế Ngất Trời
83
Chương 83: Tết Mồng Tám Tháng Chạp Và Hà Đại Phu
84
Chương 84: Đồ Khô Bán Chạy
85
Chương 85: Tiểu Tâm Tư
86
Chương 86: Ăn Tết Thôi!
87
Chương 87: Xây Nhà Mới
88
Chương 88: Thành Thân
89
Chương 89: Cùng Nhau Nghiên Cứu
90
Chương 90: Ngày Nghỉ Sau Tân Hôn
91
Chương 91: Thân Thế Của Gia Bảo
92
Chương 92: Đau Thương
93
Chương 93: Lựa Chọn
94
Chương 94: Tuyển Chọn Đồ Đệ
95
Chương 95: Đại Giang Trở Lại
96
Chương 96: Hợp Tác Với Đại Giang
97
Chương 97: Huyện Lệnh Mới
98
Chương 98: Mùi Của Bún Ốc Bị Nhiều Người Ghét Bỏ
99
Chương 99: Tiền Công Tuỳ Ngươi Tính
100
Chương 100: Ra Oai Phủ Đầu
101
Chương 101: Diệu Kế Thuần Phu Và Ánh Nến Bữa Tối
102
Chương 102: Hương Mãn Lâu
103
Chương 103: Nông Cụ Mới, Cây Trồng Mới Và Cửa Hàng Mới
104
Chương 104: Giả Hiếu Nhân
105
Chương 105: Tới Gần Từng Bước Một
106
Chương 106: Của Hiếm Thì Đắt
107
Chương 107: Tửu Lâu Khai Trương
108
Chương 108: Thái Đại Nhân Tới Chơi
109
Chương 109: Là Đồng Đạo?
110
Chương 110: Mục Đích Của Thái Đại Nhân
111
Chương 111: Có Rồi?
112
Chương 112: Khiêu Khích
113
Chương 113: Mấu Chốt
114
Chương 114: Diệp Đại Phu
115
Chương 115: Duyên Phận
116
Chương 116: Nhân Duyên Từ Chuyện Xưa
117
Chương 117: Kinh Hỉ
118
Chương 118: Đồng Loạt Tăng Giá
119
Chương 119: Đối Sách
120
Chương 120: Vận May
121
Chương 121: Kẻ Đứng Sau
122
Chương 122: Hắn Còn Non Lắm
123
Chương 123: Tức Đến Méo Mũi
124
Chương 124: Nhóm Ông Lớn
125
Chương 125: Quan Hệ Nội Bộ Tan Vỡ
126
Chương 126: Chỗ Dựa
127
Chương 127: Nói Xấu
128
Chương 128: Ta Không Chịu!
129
Chương 129: Thực Hiện Lời Hứa
130
Chương 130: Câu Cá
131
Chương 131: Nhân Chứng Vật Chứng Đều Có Đủ
132
Chương 132: Thăng Đường
133
Chương 133: Xoay Chuyển Tình Thế
134
Chương 134: Tề Tựu Nơi Công Đường
135
Chương 135: Giam Giữ Và Quấy Nhiễu
136
Chương 136: Giằng Co Và Nhân Chứng
137
Chương 137: Đối Chất
138
Chương 138: Vạch Trần Và Kết Quả
139
Chương 139: Biến Hoá
140
Chương 140: Tiệc Hải Sản
141
Chương 141: Kịch Bản Sắp Đặt
142
Chương 142: Hướng Ra Biển Lớn
143
Chương 143: Trông Dáng Vẻ Không Giống Biết Đánh Nhau
144
Chương 144: Dáng Vẻ Lúc Ăn Giấm Của Ngươi Đẹp Lắm
145
Chương 145: Bế Công Chúa
146
Chương 146: Tiết Đại Thiếu Gia Của Ta
147
Chương 147: Bạch Thuật Ca Ca
148
Chương 148: Ta Sốt Ruột, Ta Rất Gấp!
149
Chương 149: Nhiều Tin Vui
150
Chương 150: Chuyện Đó, Ngươi Biết Chưa?
151
Chương 151: Tiến Hành Chưng Bánh Bao [1]
152
Chương 152: Tiến Hành Chưng Bánh Bao [2]
153
Chương 153: Cha Ngốc, Cữu Cữu Ngốc, Thúc Thúc Ngốc
154
Chương 154: Bé Con Ra Đời
155
Chương 155: Bé Con Mất Tích
156
Chương 156: Manh Mối
157
Chương 157: Nguy Cơ
158
Chương 158: Thạch Sanh Tự Sát
159
Chương 159: Tình Có Thể Hiểu, Tội Không Thể Tha
160
Chương 160: Tên Của Bé Con
161
Chương 161: Âm Thanh Của Hạnh Phúc
162
Chương 162: Phiên Ngoại: Nỗi Khổ Tâm Của Bé Nhị Đản
163
Chương 163: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [1]
164
Chương 164: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [2]
165
Chương 165: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [3]
166
Chương 166: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [4]
167
Chương 167: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [5]
168
Chương 168: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [6]
169
Chương 169: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [7]
170
Chương 170: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [8]
171
Chương 171: Phiên Ngoại: Lạc Minh Đạt Và Lạc Phu Lang [9]