Chương 59

Cô không dám nghĩ, Ngụy Tây Trầm cũng sẽ không đề cập tới. Anh khởi động xe, một đường đi Cẩm Thành, vốn dĩ lộ trình cũng đã đi được một nửa. Hiện tại Đào Nhiễm vẫn có cảm giác không thoải mái. Cô không thể ngủ trong xe Ngụy Tây Trầm, trong lúc nhất thời sắc mặt có chút tái nhợt.

Ngụy Tây Trầm xuống xe: "Đổi chỗ đi, ngồi phía trước sẽ dễ chịu hơn một chút. "

Anh lái xe sắp không nhìn đường chỉ nhìn cô, cứ tiếp tục như vậy anh sẽ càng thêm tinh thần không yên.

Đào Nhiễm gật đầu, cô không cần phải đối đầu với anh trong loại chuyện này.

Anh cong môi, bỏ cửa sổ xuống một nửa cho cô.

Rất nhanh đến Cẩm Thành, Ngụy Tây Trầm không hỏi cô đi đâu, lái xe trực tiếp đến nghĩa trang. Một trong những mục đích mà Đào Nhiễm trở về vốn là ở đây, nhưng đến lúc này, các loại cảm xúc hỗn loạn vẫn khiến cô sợ hãi.

Bên ngoài nghĩa trang có người bán hoa, Đào Nhiễm xuống xe mua một bó hoa, đi theo Ngụy Tây Trầm vào trong nghĩa trang.

Anh đi trước dẫn đường cho cô.

Lại là một mùa đông tới, anh mặc áo gió màu đen, hoàn toàn không hợp với áo sơ mi bên trong. Chắc là đuổi theo vội vàng, chỉ kịp vội vàng khoác thêm quần áo.

Cẩm Thành vừa mưa, trên mặt đất ướt sũng, không khí lạnh làm cho cô tỉnh táo rất nhiều, cô kinh ngạc nhìn bóng lưng anh, có chút xuất thần.

Anh quay đầu lại, nhìn bộ dạng này của cô, cho rằng cô không thích mình đặt chân vào mảnh đất này. Ngụy Tây Trầm xuống đưa tay xoa xoa tóc cô, nhưng sợ cô lộ ra thần sắc chán ghét, cuối cùng chỉ nhẹ giọng nói: "Anh ở bên ngoài chờ em, em đi về phía trước một chút là có thể nhìn thấy bác Đào."

Sau khi anh đi ngang qua cô, Đào Nhiễm vẫn quay đầu lại.

Nghĩa trang vắng vẻ, bóng lưng của anh càng cô đơn.

Cô chớp chớp mắt, chạm vào nước mắt ướt át mới giật mình phát hiện mình khóc.

6 năm trước khi ở nước ngoài, đêm Đào Hồng Ba chết, cô và Trình Tú Quyên không ai ngủ. 

Trình Tú Quyên không có rơi một giọt nước mắt, chịu đựng đến bình minh mới nói một câu: "Cũng là ông ấy đáng đời, ngay cả xương cốt cũng không có người thu."

Tốt xấu gì cũng bên nhau hơn nửa đời người, cuối cùng chết trong ngục giam, cái gì cũng không có, ngay cả người thu thi thể cũng không có.

Đây vốn là chuyện của Đào Nhiễm, cô cơ hồ cầu xin Trình Tú Quyên. "Mẹ, chúng ta trở về đi. Cha..."

"Không cần nhắc tới, ai cũng không cần nhắc tới."

Đào Nhiễm nhớ tới người đàn ông lặng lẽ tặng quà cho mình, lặng lẽ cho rất nhiều tiền tiêu vặt, trong lòng đau đớn. Cô là con gái ông, mặc kệ ông tốt hay xấu, có làm sai chuyện gì, sau khi ông chết, ít nhất cô phải chuẩn bị hậu sự cho ông, nhưng cô cái gì cũng không làm được, cái gì cũng không dám làm.

Nhiều năm sau, cô và Trình Tú Quyên chưa bao giờ dám nhắc tới chuyện này.

Không nghĩ tới lại là Ngụy Tây Trầm sắp xếp ông ở nghĩa trang.

Không phải anh cho rằng cô quay lưng lại vứt bỏ anh sao? Tại sao lại làm điều đó?

Đào Nhiễm đi vào, đặt hoa trước bia mộ của Đào Hồng Ba: "Cha ơi, con đến thăm cha."

Cô áp trán lên bia mộ, "Mẹ cũng đi rồi, mẹ còn giận cha sao, có đến thăm cha không. "

Tuy nhiên không ai có thể trả lời cô, gió thổi mái tóc của cô, và những giọt nước mắt ấm áp của cô rơi trên bia mộ lạnh lẽo.

"Cha có hối hận không?"

Nhiều năm trăm phương ngàn kế muốn lợi dụng Ngụy Tây Trầm để cả giới thượng lưu thừa nhận, không nghĩ tới rơi vào kết cục này.

Chỉ là ngắn ngủi vài năm, cô mất đi quá nhiều.

Đào Nhiễm nhắm mắt lại, yên lặng cạnh ông một lát. Rốt cuộc cũng không nói gì khác.

"Sau này con lại đến thăm cha."

Cô đi ra khỏi nghĩa trang, Ngụy Tây Trầm dựa trước xe, yên lặng nhìn cô, hốc mắt cô đỏ bừng, có lẽ đã khóc.

"Đi đâu đây?" Ngụy Tây Trầm hỏi cô.

Cô không trả lời, lại hỏi: "Tại sao anh vẫn chọn chôn cất ông ấy, anh không hận ông ấy sao?"

Ngụy Tây Trầm cười cười, ngữ khí nhẹ tênh: "Không hận."

Đào Nhiễm có cảm giác vô lực nồng đậm, cô khô khốc nói: "Ông ấy, ông ấy suýt nữa hại chết anh."

Anh cười ra tiếng, rõ ràng rất vui vẻ.

Đào Nhiễm có chút tức giận: "Anh cười cái gì vậy? "

"Em rốt cuộc cũng bỏ xuống được, đối với anh công bằng một chút."

Anh không đợi Đào Nhiễm phủ nhận, nói tiếp: "Ạnh là người yêu hận cũng không nhiều, tất cả đều cho em, không có tâm tư đi hận người khác. "

Những lời tình cảm trần trụi như vậy làm cho trái tim cô hoảng loạn, cô lùi lại một bước: "Anh không cần lại nói bậy."

"Được, không nói nữa." Anh lại liếc cô một cái, người đâu, công bằng không? Yêu cũng giữ lại, hận cũng không triệt để. Tóm lại "tất cả" cả đều không là anh.

Đào Nhiễm nhớ lại nơi trước đó ở cùng Trình Tú Quyên ở Cẩm Thành, Ngụy Tây Trầm ngăn cản cô: "Em về với anh về nhà họ Ngụy đi, chúng ta đi tìm Ngụy Vân Vân, không phải em muốn biết sự thật sao? "

Đào Nhiễm kinh ngạc nhìn anh ta, anh nói: "Anh đã bày ra một số cục diện, có thể có thu hoạch."

Tâm tư anh kín đáo, cơ hồ là treo dục vọng của cô dẫn đến thế giới của anh. Cô thậm chí còn bất lực trong việc từ chối.

Cô chớp mắt liền sợ một vòng lặp như vậy.

"Không, tôi không đi." Cô cũng không biết mình đang sợ cái gì, một thế giới chỉ cho phép mình cô, cô sợ mình cuối cùng sẽ thỏa hiệp.

Cô thấy một trạm xe buýt gần đó và đi về phía đó.

"Đào Nhiễm." Anh nhẹ nhàng gọi cô, cô không quay đầu lại, anh ở phía sau cô, cúi đầu lại hô một tiếng: "Đào Nhiễm..."

Nhưng cô đã đi xa, không thể nghe thấy bất cứ điều gì.

~

Đào Nhiễm đi xe buýt đến khu phố cổ.

Ở đây rất nhiều kiến trúc đều giữ lại kiến trúc thời Dân Quốc, tất cả cho dù các thành phố lớn thay đổi từng ngày, nó vẫn có thể bảo vệ kiên trì cuối cùng.

Cô xuống xe chậm rãi đi trên đường phố, đã là hoàng hôn, thời tiết Cẩm Thành không quá giống thành phố A, chạng vạng gió rất lạnh.

Cô đi ngang qua phòng tranh trước kia, trong phòng tranh trống rỗng, những thanh xuân kích động, tràn ngập ước mơ kia phảng phất trong nháy mắt trở về trước mắt cô.

Tuy nhiên cô đã không thực hiện được ước mơ của mình, trong nhiều năm lang thang, cô đã không trở thành một họa sĩ vĩ đại. Chỉ là một họa sĩ truyện tranh tay mơ.

Cô có lẽ là học sinh đáng xấu hổ nhất của cô giáo Vạn.

Cô sờ cánh cửa kia, lại nghe thấy phía sau có người gọi cô, Đào Nhiễm quay đầu lại, thật đúng là thầy Vạn. Ông tinh thần phấn chấn, thấy cô thì bộ dạng rất cao hứng, râu tóc đều trắng một mảng lớn: "Đào Nhiễm, thật đúng là em, nhiều năm như vậy cũng không trở về xem sao? "

Đào Nhiễm có chút xấu hổ: "Thầy Vạn, em xin lỗi." Thầy Vạn là thầy giáo chân chính nổi danh khắp thiên hạ, cô không nghĩ tới chỉ làm học sinh của ông hơn nửa năm nhưng ông còn nhớ rõ mình.

"Bạn trai nhỏ kia của em đâu, sao lại không đi cùng em? Cậu ta luôn nói em bận rộn với công việc, có thời gian sẽ trở lại, kết quả là cậu ta nói dối, em cũng vài năm cũng chưa tới đây." Thầy Vạn hiển nhiên là nổi giận với cô gái ngốc này.

"Thầy nói, Ngụy Tây Trầm anh ta... Thường xuyên tới sao?"

Thầy Vạn gật gật đầu: "Mỗi lần đến còn nói lần sau đi với em, kết quả..." Ông liếc mắt một cái.

Đào Nhiễm bất chấp xấu hổ.

Cô đứng tại chỗ, luống cuống tay chân.

Tiếng cười khẽ của người đàn ông cứ như vậy truyền tới, Ngụy Tây Trầm mang theo rượu mua biếu thầy Vạn: "Thầy uống ít một chút, em cũng không lừa thầy, đây không phải là cùng nhau sao? Em đi lấy đồ chậm trễ một lúc."

Thầy Vạn không cần: "Đều bảo cậu đừng mua đồ, cậu cũng không phải học trò của ta, mua cái gì mua, lão già này nhận không nổi phần ân tình này của cậu."

Ngụy Tây Trầm bình tĩnh: "Đào Đào là học trò của thầy, cũng giống nhau."

Thầy Vạn cười ha ha: "Kết hôn rồi sao?"

Ngụy Tây Trầm liếc mắt nhìn Đào Nhiễm một cái, tay chân cô cứng ngắc, anh lập tức nghĩ kỹ rồi nói như thế nào: "Không có. "

Lúc thầy Vạn đi ngang qua bên cạnh anh còn không quên nhỏ giọng quở trách: "Cậu thật ngu xuẩn, lâu như vậy, vợ còn chưa cưới được. "

Anh không thèm để ý cười, nhìn theo thầy Vạn đang khoát tay ngâm nga bài hát đi xa: ", hai đứa vô tư..."

Đào Nhiễm nghe không thấy bọn họ nói chuyện, đã biết sự thật, cô có chút không thở nổi.

Thì ra 6 năm qua, anh đều như vậy.

Giả vờ sống một cuộc sống có cô, đi tảo mộ cha cô và đến thăm thầy giáo ngày càng già đi của cô. Cảnh thái bình giả tạo, nghĩ đến một khắc, cô liền trở lại. Không biết anh đã dệt lên bao nhiêu lời nói dối để lừa dối người khác, lừa dối chính mình.

Chỉ cần anh vẫn còn chờ đợi, có lẽ ngày mai cô sẽ trở lại.

Ngày này qua ngày khác, anh đã chờ đợi 6 năm. Cuối cùng cũng tuyệt vọng, hiểu rằng cô không cần mình. Một mặt hận cô, một mặt yêu cô, hận không thể tự tay giết cô, lại sống trong giấc mộng mình tự tay dệt, khát vọng cô trở về sẽ rủ lòng thương mình.

Có lẽ nếu cô không trở lại, anh sẽ sống như vậy cả đời.

Cô trước đây đã nghe qua một câu, tất cả sắt trong cơ thể con người, chỉ đủ để đúc thành một cái đinh, đóng đinh vào trong lòng người mình yêu. Cô cảm thấy anh dùng cái đinh sắt kia, gắt gao đóng đinh vào trong lòng cô, làm cho cô hơi run rẩy.

Làm thế nào anh có thể... 6 năm tự lừa dối mình?

Cô rốt cục hiểu được, giữa hai người bọn họ, ai nhẫn tâm hơn ai, ai tuyệt tình hơn ai.

Thầy Vạn vừa đi, ý cười cả người anh nhạt đi, không dám lộ ra thái độ thân cận, nhìn sắc trời: "Lại sắp mưa rồi, Đào Nhiễm, về nhà đi. "

Về nhà đi, Đào Nhiễm.

Cơn mưa tiếp theo vẫn chưa đến, bầu trời đang tối xuống.

Cô lắc đầu nhìn anh: "Nguỵ Tây Trầm." Giọng điệu của cô tuyệt vọng, "Tôi không có nhà, không có nhà." Nước ngoài, Cẩm Thành, hay là thành phố A? Nhà của cô ở đâu?

"Em có nhà." Anh từng bước đi tới trước mặt cô, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô, đặt ở lồng ngực ấm áp của mình. "Anh cho em một mái nhà, được không?"

Ông ôm cô vào lòng: "Anh đã sai, tất cả đều là lỗi của anh." Anh ôm cô vào lòng mới phát hiện cả người cô lạnh như băng đáng sợ, anh vỗ lưng cô, cuối cùng cũng không trấn tĩnh, vài phần hoảng hốt dỗ dành cô, "Em đánh anh để bớt giận được không? "

Cô không đáp lại, ngực anh ấm áp sau đó lại lạnh một trận. Những giọt nước mắt của cô thấm vào da và nhỏ giọt trong trái tim anh.

Là anh không tốt, là hắn hỗn trướng, anh không nên để cho cô rơi nhiều nước mắt như vậy.

Đời này anh chỉ cần còn sống một giây sẽ không để cho cô không có người nương tựa, không có chỗ nào để đi. Khi anh sớm đi thành phố A tìm cô đã nghĩ thông suốt, cô yêu anh cũng tốt, hận anh cũng được, chết trong tay cô cũng tốt, chỉ cần không cần rời khỏi anh nữa.

Cô khóc nức nở trong vòng tay anh.

Chapter
1 Chương 1: Đồ Xấu xa
2 Chương 2: Kiêu ngạo
3 Chương 3: Đau tim
4 Chương 4: Không phải người tốt
5 Chương 5: Little fool
6 Chương 6: Tôi không nhìn ra...
7 Chương 6-2: Tôi không nhìn ra... 2
8 Chương 7: Hơn phân nửa là có ý rồi
9 Chương 8: Giang Diệp
10 Chương 9: Quốc vương
11 Chương 10: Mềm lòng
12 Chương 11
13 Chương 12: Truyện tranh mới
14 Chương 13: Giao dịch
15 Chương 14: Khi dễ
16 Chương 15: Tránh còn không kịp
17 Chương 16: Đau mắt
18 Chương 17: Chào cậu, bạn học Giang!
19 Chương 18: Chìa khóa
20 Chương 19: Làm nũng
21 Chương 20: Làm nũng
22 Chương 21: Tôi không phải mẹ cậu
23 Chương 22
24 Chương 23
25 Chương 24
26 Chương 25
27 Chương 26
28 Chương 27
29 Chương 28
30 Chương 29
31 Chương 30
32 Chương 31
33 Chương 32
34 Chương 33
35 Chương 34
36 Chương 35
37 Chương 36
38 Chương 37
39 Chương 38
40 Chương 39
41 Chương 40
42 Chương 41
43 Chương 42
44 Chương 43
45 Chương 44
46 Chương 45
47 Chương 46
48 Chương 47
49 Chương 48
50 Chương 49
51 Chương 50
52 Chương 51
53 Chương 52
54 Chương 53
55 Chương 54
56 Chương 55
57 Chương 56
58 Chương 57
59 Chương 58
60 Chương 59
61 Chương 60
62 Chương 61: Kết thúc
63 Chương 62: (Phiên ngoại) 3 năm theo góc nhìn của nam chính
64 Chương 63: Phiên ngoại (ngọt sủng) Ngụy Tiểu Hằng
65 64: Phiên Ngoại Ngọt Sủng Ngụy Tiểu Hằng
66 63: Phiên Ngoại 3 Năm Theo Góc Nhìn Của Nam Chính
67 62: Kết Thúc
Chapter

Updated 67 Episodes

1
Chương 1: Đồ Xấu xa
2
Chương 2: Kiêu ngạo
3
Chương 3: Đau tim
4
Chương 4: Không phải người tốt
5
Chương 5: Little fool
6
Chương 6: Tôi không nhìn ra...
7
Chương 6-2: Tôi không nhìn ra... 2
8
Chương 7: Hơn phân nửa là có ý rồi
9
Chương 8: Giang Diệp
10
Chương 9: Quốc vương
11
Chương 10: Mềm lòng
12
Chương 11
13
Chương 12: Truyện tranh mới
14
Chương 13: Giao dịch
15
Chương 14: Khi dễ
16
Chương 15: Tránh còn không kịp
17
Chương 16: Đau mắt
18
Chương 17: Chào cậu, bạn học Giang!
19
Chương 18: Chìa khóa
20
Chương 19: Làm nũng
21
Chương 20: Làm nũng
22
Chương 21: Tôi không phải mẹ cậu
23
Chương 22
24
Chương 23
25
Chương 24
26
Chương 25
27
Chương 26
28
Chương 27
29
Chương 28
30
Chương 29
31
Chương 30
32
Chương 31
33
Chương 32
34
Chương 33
35
Chương 34
36
Chương 35
37
Chương 36
38
Chương 37
39
Chương 38
40
Chương 39
41
Chương 40
42
Chương 41
43
Chương 42
44
Chương 43
45
Chương 44
46
Chương 45
47
Chương 46
48
Chương 47
49
Chương 48
50
Chương 49
51
Chương 50
52
Chương 51
53
Chương 52
54
Chương 53
55
Chương 54
56
Chương 55
57
Chương 56
58
Chương 57
59
Chương 58
60
Chương 59
61
Chương 60
62
Chương 61: Kết thúc
63
Chương 62: (Phiên ngoại) 3 năm theo góc nhìn của nam chính
64
Chương 63: Phiên ngoại (ngọt sủng) Ngụy Tiểu Hằng
65
64: Phiên Ngoại Ngọt Sủng Ngụy Tiểu Hằng
66
63: Phiên Ngoại 3 Năm Theo Góc Nhìn Của Nam Chính
67
62: Kết Thúc