Chương 42: C42: Sư tôn tiền bối hắn rất tốt

Trong và ngoài Mạch Ngọc trấn chìm trong sự im lặng quỷ dị.

Mọi người đều ngơ ngác nhìn nam tử mặc y phục màu xanh vừa xuất hiện trong không trung.

Người tinh mắt đã phát hiện ra rằng sau khi nam tử y phục xanh này xuất hiện, gió lớn đã ngừng thổi, sấm chớp trên bầu trời đã dừng lại, mây đen dần tan ra.

Ánh trăng hoàn mỹ chiếu xuống, ánh sáng bạc bao phủ toàn bộ mặt đất.

“Tiên sinh!”

“Tiên nhân!”

Trên tường trấn, Trần Đại Đao, quốc vương Ly Thủy và nhóm quan viên đều tỏ ra vui mừng, trong lòng lại nhen nhóm lên hy vọng một lần nữa.

“Tiền bối…” Đồng Tâm đột nhiên lơ lửng trên không trung, đứng trên trường kiếm, ngơ ngác lấm bấm.

Lúc này mọi người mới giật mình nhớ đến vẫn còn Uyên Ma trường thương đáng sợ kia, lập tức nhìn lại!

Sau đó bọn họ kinh ngạc phát hiện ra rằng, Uyên Ma trường thương khí thế hung hãn kia vậy mà lại đang đứng im phía sau nam tử y phục xanh

kia… run rẩy kịch liệt, không thể tiến thêm một tấc nào!

Hoặc nói cách khác chính là trỏng có vẻ như đang sợ hãi đến mức không dám đến gần!

Cùng lúc đó, trên bầu trời cao.

Cố Hạc Lâm cũng kinh ngạc nhìn về phía Uyên Ma trường thương đang dừng lại phía sau lưng nam tử y phục xanh, sau đó cứng nhắc đưa mắt nhìn sang nam tử đó, miệng lưỡi khô khốc gọi: “Tiền, tiền bối…”

Lục Trường Sinh không đợi cố Hạc Lâm nói xong đã xoay người nhìn đám người tộc trưởng Hắc Thiệt Yêu đang giật mình kinh hãi ở phía xa, ánh mắt không lộ ra chút cảm xúc nào, giống như đang nhìn một con kiến…

Ánh mắt coi thường mạng sống này…

Khiến cho tộc trưởng Hắc Thiệt Yêu vốn đã đang sợ hãi chợt cảm thấy rùng mình!

Thời điểm nhìn thấy Uyên Ma trường thương bị chặn lại, bọn chúng đã mất hết tinh thần chiến đấu, quả thật bọn chúng có thể không được thông minh lắm, nhưng cũng không phải là kẻ ngốc!

Nam tử y phục xanh trước mắt quá mức bí ấn!

Có thế ngăn chặn được Uyên Ma trường

thương do bọn chúng thi triến, ít nhất phải là lão tố Nguyên Anh trong Tu Tiên Giới!

“Các, các hạ là ai?”

Tộc trưởng Hắc Thiệt Yêu cố trấn an hỏi, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó.

Một lúc sau, thấy hắn vẫn im lặng không nói lời nào, mồ hôi lạnh của tộc trưởng Hắc Thiệt Yêu đã chảy ra như suối, áp lực quá lớn.

“Tộc, tộc trưởng, chúng ta chạy trốn trước đi, nếu tiếp tục như vậy…”

Tên cao tầng của Hắc Thiệt Yêu ở bên cạnh dùng truyền âm nói, giọng điệu hoảng sợ gấp gáp không yên.

Ánh mắt tộc trưởng Hắc Thiệt Yêu mờ mịt nhìn về phía quả cầu ánh sáng, bên trong đó còn có mấy chục tộc nhân của Hắc Thiệt Yêu tộc của gã.

Sau đó gã nghiến răng nghiến lợi nói: “Rút lui!”

Ngay sau đó, sương mù đen cuồn cuộn kéo tới, năm bóng dáng ma quái của bọn chúng nhanh chóng lui về phía sau, ý đồ chạy trốn!

Trong lúc gấp gáp rút lui, tộc trưởng Hắc Thiệt Yêu vung tay gọi Uyên Ma trường thương đang ở trước mặt Lục Trường Sinh, muốn triệu hồi lại nó!

Đây chính là ma bảo của Thâm Uyên Ma vương đại nhân, lần này chỉ cho gã mượn sử dụng thôi, nhất định phải thu hồi!

Nhưng không lâu sau, gã sợ hãi phát hiện ra, cho dù gã triệu hồi thế nào đi nữa, Uyên Ma trường thương đều không hề phản ứng!

“Đáng chết! Đây là bảo vật của Ma vương đại nhân, ngươi không sợ chết thì cứ giữ đi! Đi thôi!”

Giờ phút này tộc trưởng Hắc Thiệt Yêu không còn thời gian đế nghĩ đến chuyện gì khác nữa, bỏ lại những lời cay nghiệt rồi nhanh chóng muốn trốn khỏi không gian này!

Nhìn thấy thế, mọi người đều mừng rỡ!

Đám yêu ma này chắn chắc là đang sợ hãi muốn bỏ trốn.

“Tiền bối, bọn họ muốn chạy trốn…!”

Không đợi cố Hạc Lâm gấp gáp nói xong.

Lục Trường Sinh đã nhẹ nhàng vung tay áo bào, giống như đang phủi bụi đất.

Ầm!

Đám người tộc trưởng Hắc Thiệt Yêu nổ tung giống như pháo hoa màu đen dưới ánh trăng, thậm chí còn không thể hét lên một tiếng nào…

Chỉ có tiếng nố nặng nề vang vọng trong

đêm tối.

Cố Hạc Lâm hoàn toàn choáng váng…

Đây là thủ đoạn quỷ thần gì vậy? Tại sao ngay cả linh lực cũng không dao động, năm tên Hắc Thiệt Yêu kia đã…

Đồng Tâm đang ở giữa không trung cũng lập tức cảm thấy không thở nổi.

Chỉ có người tu tiên như bọn họ mới biết cảnh tượng vừa rồi khủng bổ đến mức nào.

Những người phía dưới đã hoàn toàn chết lặng, quốc vương Ly Thủy và đám quan viên trừng lớn hai mắt, hồi lâu vẫn không thể phục hồi tinh thần, rốt cuộc bọn họ cũng đã hiểu được chuyện Trần Đại Đao nói vị tiên nhân này tiêu diệt hết tất cả yêu ma là như thế nào!

Thật sự vừa nhanh lại vừa tàn nhẫn!

Mà lúc này, bản thân của Trần Đại Đao cũng bị dọa đến choáng váng!

Trước đây hắn ta chưa từng nhìn thấy tiên sinh diệt yêu, là tự tiên sinh nói với hắn ta, hắn ta cũng không biết cái gọi là diệt yêu của tiên sinh là đồ pháp gì.

Chỉ một chiêu, không, thậm chí còn chưa nhìn thấy bất kỳ thuật pháp tiên gia hoa mỹ nào, đám yêu ma này đã phát nố một cách kỳ quài…

Chapter
1 Chương 1: C1: Trường sinh
2 Chương 2: C2: Mới đến mạch ngọc
3 Chương 3: C3: Trấn chủ đến tìm
4 Chương 4: C4: Căn cốt của ngươi không tốt
5 Chương 5: C5: Tiên sinh có yêu hoạ thế
6 Chương 6: C6: Có có yêu hoạ thế
7 Chương 7: C7: Trấn chủ yên tâm
8 Chương 8: C8: Yên lặng
9 Chương 9: C9: Tạ ơn tiên nhân
10 Chương 10: C10: Trấn chủ
11 Chương 11: C11: Quản gia
12 Chương 12: C12: Tiên sinh nào
13 Chương 13: C13: Chỉ cần tiên sinh
14 Chương 14: C14: Một lúc lâu sau
15 Chương 15: C15: Đồng sư huynh
16 Chương 16: C16: Tiên đế trường sinh
17 Chương 17: C17: Trận chiến sắp nổ ra
18 Chương 18: C18: Các ngươi rất dũng cảm
19 Chương 19: C19: Giết hắn
20 Chương 20: C20: Giết chóc
21 Chương 21: C21: Bọn họ ngây người
22 Chương 22: C22: Rời núi mưu dồ
23 Chương 23: C23: Ngươi ngốc à
24 Chương 24: C24: Mạch ngọc trấn
25 Chương 25: C25: Truyền lệnh xuống
26 Chương 26: C26: Hai vị lại gặp nhau rồi
27 Chương 27: C27: Hậu viện của phủ trấn chủ
28 Chương 28: C28: Hơi có duyên
29 Chương 30: C30: Xuyên qua thời gian vượt qua đại đạo
30 Chương 31: C31: Lục trường sinh
31 Chương 32: C32: Nơi này không thế vào
32 Chương 33: C33: Vi sư cũng chỉ phỏng đoán mà thôi
33 Chương 34: C34: Thêm nửa canh giờ
34 Chương 35: C35: Ta hiếu rồi
35 Chương 36: C36: Lời nói cứng rắn nhưng mềm lòng yêu ma bất ngờ xuất hiện
36 Chương 37: C37: Cùng lúc đó
37 Chương 38: C38: Vô cùng căng thẳng
38 Chương 39: C39: Nhìn thấy cảnh này
39 Chương 40: C40: Cầu một chút chính trực trong lòng hơn
40 Chương 41: C41: Giây tiếp theo
41 Chương 42: C42: Sư tôn tiền bối hắn rất tốt
42 Chương 43: C43: Trên tường trấn
43 Chương 44: C44: Tiền bối họ lục tên là trường sinh
44 Chương 45: C45: Rõ ràng cố hạc lâm có biết
45 Chương 46: C46: Bổn tông đi cùng các ngươi
46 Chương 47: C47: Cẩn tuân mệnh lệnh của tông chủ
47 Chương 48: C48: Ngài làm vậy là sao
48 Chương 49: C49: Hắn đâu rồi
49 Chương 50: C50: Bà lão hơi bực mình
50 Chương 51: C51: Rượu đã hết
51 Chương 52: C52: Con không muốn
52 Chương 53: C53: Còn ngươi chỉ mới mười một tuổi
53 Chương 54: C54: Tiên nhân tới trước ư
54 Chương 55: C55: Sao vậy
55 Chương 56: C56: Tiên sinh
56 Chương 57: C57: Lão cổ
57 Chương 58: C58: Đêm đã khuya
58 Chương 59: C59: Dường như nghĩ đến điều gì đó
59 Chương 60: C60: Nhưng đó không phải trọng điểm
60 Chương 61: C61: Ngươi không hiểu
61 Chương 62: C62: Linh thuyền
62 Chương 63: C63: Hậu viện phủ trấn chủ
63 Chương 64: C64: Không thể nào
64 Chương 65: C65: Quốc vương
65 Chương 66: C66: Vào đi
66 Chương 67: C67: Đúng đấy
67 Chương 68: C68: Ánh mắt lệ đăng xà
68 Chương 69: C69: Lời tiền bối nói
69 Chương 70: C70: Hỏa linh căn cực phẩm
70 Chương 72: C72: Vài năm đối với thế tục là rất lâu
71 Chương 73: C73: Không được không được
72 Chương 74: C74: Vẫn là quán rượu nhỏ ấy
73 Chương 75: C75: Chẳng lẽ yêu giới cũng tham gia ư
74 C75: Chẳng lẽ yêu giới cũng tham gia ư
75 C74: Vẫn là quán rượu nhỏ ấy
76 C73: Không được không được
Chapter

Updated 76 Episodes

1
Chương 1: C1: Trường sinh
2
Chương 2: C2: Mới đến mạch ngọc
3
Chương 3: C3: Trấn chủ đến tìm
4
Chương 4: C4: Căn cốt của ngươi không tốt
5
Chương 5: C5: Tiên sinh có yêu hoạ thế
6
Chương 6: C6: Có có yêu hoạ thế
7
Chương 7: C7: Trấn chủ yên tâm
8
Chương 8: C8: Yên lặng
9
Chương 9: C9: Tạ ơn tiên nhân
10
Chương 10: C10: Trấn chủ
11
Chương 11: C11: Quản gia
12
Chương 12: C12: Tiên sinh nào
13
Chương 13: C13: Chỉ cần tiên sinh
14
Chương 14: C14: Một lúc lâu sau
15
Chương 15: C15: Đồng sư huynh
16
Chương 16: C16: Tiên đế trường sinh
17
Chương 17: C17: Trận chiến sắp nổ ra
18
Chương 18: C18: Các ngươi rất dũng cảm
19
Chương 19: C19: Giết hắn
20
Chương 20: C20: Giết chóc
21
Chương 21: C21: Bọn họ ngây người
22
Chương 22: C22: Rời núi mưu dồ
23
Chương 23: C23: Ngươi ngốc à
24
Chương 24: C24: Mạch ngọc trấn
25
Chương 25: C25: Truyền lệnh xuống
26
Chương 26: C26: Hai vị lại gặp nhau rồi
27
Chương 27: C27: Hậu viện của phủ trấn chủ
28
Chương 28: C28: Hơi có duyên
29
Chương 30: C30: Xuyên qua thời gian vượt qua đại đạo
30
Chương 31: C31: Lục trường sinh
31
Chương 32: C32: Nơi này không thế vào
32
Chương 33: C33: Vi sư cũng chỉ phỏng đoán mà thôi
33
Chương 34: C34: Thêm nửa canh giờ
34
Chương 35: C35: Ta hiếu rồi
35
Chương 36: C36: Lời nói cứng rắn nhưng mềm lòng yêu ma bất ngờ xuất hiện
36
Chương 37: C37: Cùng lúc đó
37
Chương 38: C38: Vô cùng căng thẳng
38
Chương 39: C39: Nhìn thấy cảnh này
39
Chương 40: C40: Cầu một chút chính trực trong lòng hơn
40
Chương 41: C41: Giây tiếp theo
41
Chương 42: C42: Sư tôn tiền bối hắn rất tốt
42
Chương 43: C43: Trên tường trấn
43
Chương 44: C44: Tiền bối họ lục tên là trường sinh
44
Chương 45: C45: Rõ ràng cố hạc lâm có biết
45
Chương 46: C46: Bổn tông đi cùng các ngươi
46
Chương 47: C47: Cẩn tuân mệnh lệnh của tông chủ
47
Chương 48: C48: Ngài làm vậy là sao
48
Chương 49: C49: Hắn đâu rồi
49
Chương 50: C50: Bà lão hơi bực mình
50
Chương 51: C51: Rượu đã hết
51
Chương 52: C52: Con không muốn
52
Chương 53: C53: Còn ngươi chỉ mới mười một tuổi
53
Chương 54: C54: Tiên nhân tới trước ư
54
Chương 55: C55: Sao vậy
55
Chương 56: C56: Tiên sinh
56
Chương 57: C57: Lão cổ
57
Chương 58: C58: Đêm đã khuya
58
Chương 59: C59: Dường như nghĩ đến điều gì đó
59
Chương 60: C60: Nhưng đó không phải trọng điểm
60
Chương 61: C61: Ngươi không hiểu
61
Chương 62: C62: Linh thuyền
62
Chương 63: C63: Hậu viện phủ trấn chủ
63
Chương 64: C64: Không thể nào
64
Chương 65: C65: Quốc vương
65
Chương 66: C66: Vào đi
66
Chương 67: C67: Đúng đấy
67
Chương 68: C68: Ánh mắt lệ đăng xà
68
Chương 69: C69: Lời tiền bối nói
69
Chương 70: C70: Hỏa linh căn cực phẩm
70
Chương 72: C72: Vài năm đối với thế tục là rất lâu
71
Chương 73: C73: Không được không được
72
Chương 74: C74: Vẫn là quán rượu nhỏ ấy
73
Chương 75: C75: Chẳng lẽ yêu giới cũng tham gia ư
74
C75: Chẳng lẽ yêu giới cũng tham gia ư
75
C74: Vẫn là quán rượu nhỏ ấy
76
C73: Không được không được