Chương 39: Vật Đối Kháng

*

Lam Anh lấy ra cây rìu từ trong không gian, nhảy sang một bên né đi cú táp trời giáng của con rắn, vung búa lên, vì khoảng cách không cho phép nên lưỡi búa liền chém chếch phía dưới thân nó.

Keng_____ Tay Lam Anh suýt trật khớp.

"A!"

Ngân Đa nhìn từ phía xa liền vô cùng lo lắng, sắc mặt Trung thay đổi một chút. Nếu lúc này bọn họ lựa chọn rời đi, sau khi Lam Anh thất thủ, con rắn này chắc chắn sẽ không buông tha cho họ.

Không hiểu sao ngay lúc nào suy nghĩ của Trung đột nhiên thay đổi. Anh ta giao bé gái cho Kim Đỉnh, cắn răng cầm vũ khí nhào tới.

 

Tay Lam Anh đau đớn vì lực dội lại, thật không thể ngờ là da thịt con rắn này lại cứng như sắt, lưỡi búa chém qua liền chỉ để lại một vết sẹo nho nhỏ, chẳng khác gì gãi ngứa. Búa đã sắp vô dụng.

Thân dưới con rắn quất tới, lưỡi liên tục thè kêu, một lớp bụi càn quét lên. Lam Anh cố lùi lại né nhưng bắp đùi liền bị cái đuôi hất trúng lảo đảo, động tác liền lộn xộn, cảm giác đau điếng cho cô biết đùi đã bị bầm tím nghiêm trọng, thậm chí là nứt xương.

Nó quay đầu lại, há cái miệng đỏ lòm tanh hôi bổ đến, trong bóng tối còn lờ mờ thấy hai cây răng nanh lóe sáng. Lam Anh nhìn rõ nhưng thân thể không theo đại não mà né kịp, theo bản năng liền dùng hết lực tay cầm búa chém xuống họng rắn trước mắt.

Bốp!

Có tác dụng,

hàm dưới của con rắn liền đứt lìa một góc, đồng thời cán búa bị gãy làm đôi. "Chết đi!" Mũi tên nước xanh lam tụ lại từ lòng bàn tay, kịp thời được tung ra, gim thẳng vào cổ họng nó, sau đó tan ra. Nhưng Lam Anh cũng bị nó bổ trúng vào bả vai phải, va chạm khiến cô bị văng xa vài mét. Chân và tay cọ sát mặt đường, liền rách da, đau rát. Lam Anh không nhịn được đau rên lên một tiếng.

Con rắn tức giận lắc lắc quả đầu, cổ họng của nó thủng một lỗ, có máu tanh chảy ra ồ ạt, hàm dưới lung lay, nhưng ánh mắt vẫn lạnh thấu tim gan, tham lam nhìn con mồi gần ngay trước mắt.

Phập.

Con rắn vùng vẫy,

thì ra là Trung đã cắm thanh thép gim phần thân giữa của nó vào mặt đường, sức lực cánh tay của Trung rất cường, đầu nhọn của thép trực tiếp xuyên thủng lớp vảy cứng rắn vào đất. Anh ta cũng bị phần đuôi của nó hất văng ra, Ngân Đa nhanh chóng đỡ anh ta và dịch ra xa. Sau đó cô ấy quay lại, mắt hồng hồng muốn khóc nhưng vẫn nhịn, đỡ Lam Anh dịch xa năm mét.

- Tránh ra đi...

Lam Anh mềm giọng nói, thật ra là giọng không có cảm xúc, ánh mắt cô tối sầm, đẩy Ngân Đa ra, từ không gian lấy ra hai thanh thép, tiến đến gần con rắn đang vùng vẫy.

Cạch... một tiếng.

Con rắn biến dị thoát khỏi giam giữ ở phần đuôi, nó lần nữa há mồm nhào tới tấn công con mồi, bộ dạng hung ác hơn lúc nãy.

Dị năng thủy nhanh chóng được thúc giục, Lam Anh liên tiếp tung ra hai dao nước ba centimeter: "Đi!" Cắm thẳng vào hai mắt con rắn.

Zx!! Con rắn không vì thế dừng lại, nó dùng lưỡi cảm nhận vị trí của Lam Anh, điên tiết giáng xuống một cú bổ, răng nanh lóe ánh sáng lạnh. Lam Anh lần nữa tránh không kịp, hai tay liền dùng hết sức đâm thẳng hai thanh thép vào vòm họng nó, ý muốn từ vị trí vòm họng cắm xuyên não rắn.

- Hưʍ...

Xung lực mạnh mẽ đẩy lùi Lam Anh, phần eo bị con rắn con đuôi quất mạnh, đau điếng. Đầu gối cô khuỵu xuống, lòng bàn tay trắng bệch, đã muốn rách da, cô ngẩng đầu liền nhét luôn đầu còn lại của thanh thép chống lên hàm dưới của nó.

Vũ khí, cô cần vũ khí lợi hại hơn!

Giờ phút này Lam Anh chợt nhận ra điều đó. Lỡ như sau này chạm phải con vật lợi hại hơn, không có vũ khí cứng rắn, cô không thắng được lực lượng trời ban của lũ động vật này, cho dù có dị năng.

Rxx!! Con rắn quẩy mạnh, máu tanh văng tung tóe từ vết thương, cái đuôi vung ầm ầm, đường lộ nứt ra theo từng cú va chạm, Lam Anh bị buộc lùi ra.

Phía bên kia bụi rậm,

chó tang thi xanh lòe mắt nhìn chằm chằm, ánh mắt đói khát và thèm muốn. Hai chân nó cong lên, sẵn sàng cho một phát nhảy ra cắn vào đầu con rắn_____cướp lấy đầu rắn!

Bỗng con rắn như biết mình sắp chết, nó ngưng giẫy dụa, sau đó đột ngột tăng tốc bổ lên_____mục tiêu là Lam Anh!!

"A-----!" Sau lưng cô có ai đó thét lên kinh hoàng.

Tim Lam Anh như ngừng đập,

gió thổi đến như lưỡi dao sắc bén đập vào mặt cô, mùi tanh nồng nặc, sát ý khát máu.

Khoảnh khắc đó,

cô thậm sự cảm thấy cái chết cận kề...

 

 

  

__________

_____

"Khôngggggg!"

Khàn giọng hét lớn,

Lam Anh đưa tay lên,

bỏ đi chiêu bảo mệnh dành cho con chó tang thi đang ẩn núp.

Nhất định phải gϊếŧ con rắn, nhất định... Không thể chết!

- Không Gian, Bạo..!!

A-----!

Luồng khí cách một mét trước mặt điên loạn vặn vẹo, cái đầu phủ đầy máu của con rắn rốt cuộc cũng bị lực lượng vô hình níu chặt lại.

Nó ré lên thê lương, rồi...

Bụppp!

Một búng máu tanh hôi văng lên khuôn mặt tái mét của thiếu nữ.

Thân hình con rắn vặn vẹo hấp hối, sau đó đổ rầm xuống, cái đầu đã hoàn toàn nát bét, thứ còn sót lại chỉ là một đống máu thịt bầy nhầy trên mặt đường. Ẩn trong khối máu nát bương là một tia sáng nhỏ xíu, nhưng chẳng có kẻ nào để ý đến.

Lam Anh đưa ống tay áo lên lau mặt, máu thịt be bét của con rắn biến dị vơi đi, thay vào đó là máu tươi của chính lòng bàn tay mình. Cả người toàn là máu tanh hôi kinh khủng, nhưng mũi đã sớm nghẹt lại. Lòng bàn tay bị rách huyết nhục lẫn lộn, ẩn ẩn thấy cả mạch máu bị vỡ, tí tách nhiễu xuống lòng đường.

Hoàn hồn thoát ra từ khiếp sợ tột độ, nhóm Ngân Đa không dám tin nhìn bóng lưng thiếu nữ, một hồi lâu cũng không ai nói được câu chữ nào, thở mạnh cũng không dám.

Tang thi từ phía xa có lẽ ngửi thấy mùi máu nóng tươi ngon, gào thét vang dội.

Chó tang thi chân cứng đờ, do dự đứng yên tĩnh chưa dám nhảy ra trước mặt thiếu nữ, đồng tử trong mắt xanh lập lòe như một ác quỷ.

_____Ngón tay Lam Anh run rẩy,

cô không thể mệt mỏi kiệt sức mà ngã gục xuống được. Vẫn còn một con chó tang thi sẵn sàng xé xác cô. Chiêu vừa rồi là chiêu bảo mệnh mà cô học được từ hồi là tang thi - ngày đầu mạt thế.

Giờ cô không nhìn rõ đường nữa vì đại não choáng váng, con mắt biến dị hơi mờ đi, thậm chí có giọt máu chảy ra, ấm nóng tựa nước mắt.

Lam Anh xoay người.

"!!!"

Tinh thần đột nhiên run lên, không gian có dị động, cô nhắm mắt lại.

Gì vậy?

Nhóm Trung và Ngân Đa nhìn nhau, bé Trâm vừa bừng tỉnh giấc vì tiếng hét lúc nãy của Lam Anh, nhưng bị Trung bịt miệng lại, không cho khóc. Họ lo lắng, Ngân Đa bước lên vài bước:

- ...Lam Anh, chúng ta rời đi đã, zombie từ xa nghe mùi máu sẽ kéo đến...

Chó tang thi cũng nhếch răng nanh, bước ra.

Nhưng_____

Phần..phật..

Sải cánh rộng của đại bằng gương lên đột ngột phía sau lưng Lam Anh. Nhóm người nhìn thấy điều ngừng hô hấp, tim đình trệ, bé Trâm ló lên từ sau lưng Trung cũng chậm chạp hô nhỏ: "Thiên.. sứ..."

.

Chapter
1 Chương 1-2: Tức Dịch Bệnh
2 Chương 2: Thống
3 Chương 3: Thống Nhận Chủ(1)
4 Chương 4: Thống Nhận Chủ(2)
5 Chương 5: Kích Phát Dị Năng
6 Chương 6: Bị
7 Chương 7-8: Thế Đến(1+2)
8 Chương 9: Sống (1)
9 Chương 10: Sống(2)
10 Chương 11: Giới Loạn
11 Chương 12: Vật Phẩm
12 Chương 13: Họp
13 Chương 14: Khỏi
14 Chương 15: Nguy Hiểm
15 Chương 16: Phục
16 Chương 17: Vọng
17 Chương 18: Dạ(1)
18 Chương 19: Dạ(2)
19 Chương 20-21: Gặp Mặt
20 Chương 22: Tượng Ẩn Thân
21 Chương 23: Thi Khát Máu
22 Chương 24
23 Chương 25
24 Chương 26
25 Chương 27: Kiếp
26 Chương 28: Tang Thi
27 Chương 29: Vào Ngủ Say
28 Chương 30: Tháng Mạt Thế
29 Chương 31: Mới!(1)
30 Chương 32: Mới! (2)
31 Chương 33: Thoáng An Bình
32 Chương 34
33 Chương 35: Tranh Giành & Chém Gϊếŧ(1)
34 Chương 36: Tranh Giành & Chém Gϊếŧ(2)
35 Chương 37: Cố Phát Sinh!
36 Chương 38: Biến Dị!
37 Chương 39: Vật Đối Kháng
38 Chương 40: Lạc Giả Rời Đi
39 Chương 41: Thoáng Dị Biến
40 Chương 42: Người(1)
41 Chương 43: Người(2)
42 Chương 44: Vây Ngắn Ngủi
43 Chương 45: Giam Giữ(1)
44 Chương 46: Giam Giữ(2)
45 Chương 47: Hệ Thống Thức Tỉnh?(1)
46 Chương 48: Thống Thức Tỉnh?(2)
47 Chương 49
48 Chương 50: Phiến Hệ Thống
49 Chương 51
50 Chương 52: Quái Vật
51 Chương 53: Đả Kích!
52 Chương 54: Phát Tìm Vật Tư
53 Chương 55: Thanh Đáng Sợ
54 Chương 56: Vật Đầm Hiện Thân
55 Chương 57: Đen Kì Lạ
56 Chương 58: Hiểm Đang Chờ Đợi
57 Chương 59
58 Chương 60
59 Chương 61
60 Chương 62
61 Chương 63
62 Chương 64
63 Chương 65
64 Chương 66
65 Chương 67
66 Chương 68
67 Chương 69
68 68: Chương 69
69 67: Chương 68
70 66: Chương 67
Chapter

Updated 70 Episodes

1
Chương 1-2: Tức Dịch Bệnh
2
Chương 2: Thống
3
Chương 3: Thống Nhận Chủ(1)
4
Chương 4: Thống Nhận Chủ(2)
5
Chương 5: Kích Phát Dị Năng
6
Chương 6: Bị
7
Chương 7-8: Thế Đến(1+2)
8
Chương 9: Sống (1)
9
Chương 10: Sống(2)
10
Chương 11: Giới Loạn
11
Chương 12: Vật Phẩm
12
Chương 13: Họp
13
Chương 14: Khỏi
14
Chương 15: Nguy Hiểm
15
Chương 16: Phục
16
Chương 17: Vọng
17
Chương 18: Dạ(1)
18
Chương 19: Dạ(2)
19
Chương 20-21: Gặp Mặt
20
Chương 22: Tượng Ẩn Thân
21
Chương 23: Thi Khát Máu
22
Chương 24
23
Chương 25
24
Chương 26
25
Chương 27: Kiếp
26
Chương 28: Tang Thi
27
Chương 29: Vào Ngủ Say
28
Chương 30: Tháng Mạt Thế
29
Chương 31: Mới!(1)
30
Chương 32: Mới! (2)
31
Chương 33: Thoáng An Bình
32
Chương 34
33
Chương 35: Tranh Giành & Chém Gϊếŧ(1)
34
Chương 36: Tranh Giành & Chém Gϊếŧ(2)
35
Chương 37: Cố Phát Sinh!
36
Chương 38: Biến Dị!
37
Chương 39: Vật Đối Kháng
38
Chương 40: Lạc Giả Rời Đi
39
Chương 41: Thoáng Dị Biến
40
Chương 42: Người(1)
41
Chương 43: Người(2)
42
Chương 44: Vây Ngắn Ngủi
43
Chương 45: Giam Giữ(1)
44
Chương 46: Giam Giữ(2)
45
Chương 47: Hệ Thống Thức Tỉnh?(1)
46
Chương 48: Thống Thức Tỉnh?(2)
47
Chương 49
48
Chương 50: Phiến Hệ Thống
49
Chương 51
50
Chương 52: Quái Vật
51
Chương 53: Đả Kích!
52
Chương 54: Phát Tìm Vật Tư
53
Chương 55: Thanh Đáng Sợ
54
Chương 56: Vật Đầm Hiện Thân
55
Chương 57: Đen Kì Lạ
56
Chương 58: Hiểm Đang Chờ Đợi
57
Chương 59
58
Chương 60
59
Chương 61
60
Chương 62
61
Chương 63
62
Chương 64
63
Chương 65
64
Chương 66
65
Chương 67
66
Chương 68
67
Chương 69
68
68: Chương 69
69
67: Chương 68
70
66: Chương 67