Chương 137: Bé con à, tôi lo lắng cho em

Cái này tuyệt đối chính là kiệt tác của Nguyễn Hạo Thiên, các bài báo của những tờ báo này đã hoàn toàn bóp méo câu chuyện của bọn họ thành một câu chuyện tình yêu bi đát. Mặc dù là nó có phần giống với sự thật đến mấy phần, nhưng mà chân tướng quả thật khác rất xa.

Mặc dù là các bài báo ở trên tạp chí và báo này mặc dù không giống nhau hoàn toàn, nhưng mà phần lớn đều là có cùng một ý.

Đó chính là Nguyễn Hạo Thiên không giống như lời đồn là không thích phụ nữ giống như là người ngoài đã nghe thấy, bất quá là bởi vì người mà anh yêu là Tô Thiên Kiều, bởi vì mất tích ngoài ý muốn, anh chờ đợi bảy năm, mà Tô Thiên Kiều lại mất trí nhớ, được một người có lòng tốt cứu giúp, gương mặt được thay đổi thành bộ dạng của thiên kim nhà họ Thẩm, được người của Thẩm thị ngộ nhận, hai người lại yêu nhau một lần nữa, trời xui đất khiến rốt cuộc cũng vui mừng nhận ra đối phương ở buổi lễ đính hôn.

Trời đất... các phương tiện truyền thông ngày nay cũng biết giật gân quá!

Có điều là người nhà họ Thẩm cũng không phản đối hả? Rốt cuộc Nguyễn Hạo Thiên có ý gì vậy chứ? Vì ca tụng hình tượng của mình, hay là vì bảo vệ cho Tô Thiên Kiều?

Lúc nghĩ đến khả năng thứ hai, trái tim của Tô Thiên Kiều đột nhiên đập mạnh, Nguyễn Hạo Thiên... sẽ bảo vệ cho mình à?

Kỷ Vân Huy vẫn luôn nghiêm túc đánh giá sắc mặt của Tô Thiên Kiều, một hồi nào lâu sau, rốt cuộc cũng nhịn không được mà nói: “Bé con, mặc dù tôi rất không muốn thừa nhận, nhưng mà cũng không thể không nói... lần này cậu ta đúng là đang bảo vệ cho em.”

Tô Thiên Kiều sửng sờ nhìn Kỷ Vân Huy một chút, trong lúc nhất thời nói không nên lời, nếu như là Kỷ Vân Huy cũng nói như vậy, vậy thì...

Nhưng mà Nguyễn Hạo Thiên, tại sao Nguyễn Hạo Thiên lại muốn bảo vệ cô chứ?

“Vân Huy, anh cho rằng anh ta đang bảo vệ cho tôi hả?” Tô Thiên Kiều do dự một chút, nhìn về phía Kỷ Vân Huy, nhịn không được mà hỏi.

Kỷ Vân Huy gật gật đầu, nói: “Mặc dù là tôi rất không muốn thừa nhận, cũng không muốn nói cho em biết, nhưng mà đây là sự thật, những bài báo như vậy được tung ra, mặc dù là cũng có trợ giúp đối với cậu ta, nhưng mà đa số đều là đang che đậy cho những chuyện... xấu xa của em.”

“Không, không có khả năng...” Tô Thiên Kiều lắc đầu nói: “Người giống như anh ta không thể nào vô duyên vô cớ bảo vệ cho tôi được đâu, chắc là... còn có nguyên nhân gì đó lớn hơn?”

Kỷ Vân Huy gật đầu: “Tôi cũng nghĩ như vậy đó, bé con à, tôi thật sự rất lo lắng cho em.”

Trong đầu của Tô Thiên Kiều nhanh chóng lướt qua cái gì đó, chợt lóe lên, cũng không biết đó là cái gì, cũng đã biến mất không thấy.

Chỉ là trong lòng của Tô Thiên Kiều có một loại cảm giác rất kỳ quái, chính là... chuyện này tuyệt đối liên quan đến việc năm đó Nguyễn Hạo Thiên muốn cô sinh con.

Tại sao vậy chứ? Nguyễn Hạo Thiên là một người như vậy, anh có thể chịu đựng Tô Thiên Kiều lừa gạt như thế này à? Hơn nữa tối ngày hôm qua rõ ràng anh cũng đã nói muốn Tô Thiên Kiều làm người giúp việc miễn phí cho anh. Rõ ràng là anh còn nói vợ sắp cưới của anh chính là Thẩm Nghiêng Thành, nói tất cả đều là của Thẩm Nghiêng Thành.

Nhưng mà hôm nay lại có tin tức này tung ra, những tờ báo này hiển nhiên chính là do anh sắp xếp, rốt cuộc là cái gì vậy?

Chẳng lẽ tối ngày hôm qua nói với mình chỉ là mấy lời nói nhảm, hoặc là... anh đang che giấu một bí mật gì đó rất lớn?

Bí mật đó là cái gì vậy chứ, chẳng lẽ còn lớn hơn sự lừa dối của Tô Thiên Kiều?

Tô Thiên Kiều lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ kỳ lạ ở trong đầu, nói với Kỷ Vân Huy: “Vân Huy, tôi phải đi vào trong phòng bệnh trước, tôi muốn hỏi Nguyễn Hạo Thiên xem đây là có chuyện gì.”

Kỷ Vân Huy lo lắng nói: “Em nhất định phải kiên trì ư, tôi cứ luôn cảm thấy... hoàn cảnh của em rất nguy hiểm.”

Tô Thiên Kiều thở dài một hơi, nhìn về phía Kỷ Vân Huy rồi nói: “Trừ cái đó ra thì tôi lại có thể như thế nào nữa đây? Tôi chỉ có thể ở bên cạnh của anh ta, không phải sao?”

Trong mắt của Kỷ Vân Huy có bi thương nồng đậm, nắm thật chặt lấy tay của Tô Thiên Kiều, nói: “Bé con, em chờ tôi, một ngày nào đó tôi sẽ cứu em khỏi cậu ta.”

Tô Thiên Kiều đang muốn nói chuyện thì liền nghe thấy ở sau lưng có một giọng nói lịch sự: “Đây không phải là cậu hai nhà họ Kỷ à?”

Hai người quay đầu nhìn lại theo nơi phát ra âm thanh, đều kinh ngạc không thôi.

Đứng sau lưng của bọn họ gần như là toàn bộ thành viên của nhà họ Nguyễn, bà cụ Nguyễn và bà Nguyễn ở đây thì cũng không có chuyện kỳ quái, kỳ quái nhất chính là... Nguyễn Đông Hoa vậy mà cũng tới đây?

“Ông đến đây làm gì vậy?” Kỷ Vân Huy bước lên phía trước một bước, không khỏi ngăn ở trước mặt của Tô Thiên Kiều, lạnh lùng hỏi.

Trong lòng của Tô Thiên Kiều cũng nghi ngờ, nhìn bộ dạng của ông ta không hề có bộ dạng xấu hổ và căng thẳng, ông ta có ý gì đây chứ? Sao ông ta còn dám đến bệnh viện?

Tô Thiên Kiều đảo mắt nhìn lại, nhìn thấy ở trên mặt của bà cụ Nguyễn đối với Nguyễn Đông Hoa không có một tia khác thường, chẳng lẽ là bà cụ Nguyễn không biết Nguyễn Hạo Thiên bị thương là do Nguyễn Đông Hoa tạo thành?

Cho dù là không biết, đợi một lát nữa nhìn thấy Nguyễn Hạo Thiên, vậy thì chuyện này sẽ không phải bị vạch trần à? Sao ông ta lại dám đến bệnh viện một cách trắng trợn như thế chứ, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Tô Thiên Kiều nhíu chặt lông mày lại, từ đầu đến cúi trong ánh mắt của bà Nguyễn đều là thần sắc không vui.

Trong lòng của Tô Thiên Kiều có chút chột dạ, sợ bà ta sẽ hiểu lầm mối quan hệ của mình và Kỷ Vân Huy, không khỏi lui về phía sau một bước.

Nguyễn Đông Hoa nhìn thấy tất cả những chuyện này vào trong mắt, cười khẽ một tiếng, cười nói với Kỷ Vân Huy: “Cậu Kỷ, tôi đến đây để thăm Hạo Thiên, nghe nói là thằng bé bị thương.”

“Nghe nói cậu ta bị thương à? Chẳng lẽ là ông không biết...”

“Vân Huy...” Tô Thiên Kiều bỗng nhiên bước lên phía trước một bước kéo lấy góc áo của Kỷ Vân Huy, lắc đầu ra hiệu với anh ta, không cho anh ta nói ra tình hình thực tế.

Nguyễn Đông Hoa lại dám trắng trợn đi theo bà cụ Nguyễn và bà Nguyễn đến bệnh viện, tất nhiên là đã có chiến lược vẹn toàn và có lý do không sợ hãi, nếu như thật sự phải nói ra tình hình thực tế, vậy thì cũng phải để Nguyễn Hạo Thiên nói mà không phải là Kỷ Vân Huy.

Kỷ Vân Huy hình như là cũng đã kịp phản ứng lại, không nói gì thêm.

Bà cụ Nguyễn nhìn thấy sắc mặt của bọn họ khác thường, không khỏi nhíu mày lại, hỏi: “Sao vậy? Các người có chuyện gì giấu diếm tôi à?”

Chapter
1 Chương 1: Cậu chủ, buổi biểu diễn đặc biệt bắt đầu rồi
2 Chương 2: Trời ơi, thiên kim tiểu thư một thời
3 Chương 3: Khế ước giá trên trời
4 Chương 4: Đưa đi
5 Chương 5: Lồng ngực ấm áp
6 Chương 6: Hiệp nghị
7 Chương 7: Điều kiện
8 Chương 8: Sinh con xong thì rời khỏi!
9 Chương 9: Cần phải bồi bổ
10 Chương 10: Phải đi bơi
11 Chương 11: Cô… không có tư cách
12 Chương 12: Cảm giác khuất nhục lần nữa kéo đến
13 Chương 13: Giám sát
14 Chương 14: Anh...đêm nay không về?
15 Chương 15: Anh đang giám sát cô
16 Chương 16: Cô thật sự nên chạy trốn
17 Chương 17: Ai? ai đi vào?
18 Chương 18: Anh quen ba của cô?
19 Chương 19: Uy hiếp cô
20 Chương 20: Phát sốt
21 Chương 21: Làm theo cách ngu ngốc 1
22 Chương 22: Làm theo cách ngu ngốc 2
23 Chương 23: Đèn trong phòng bỗng dưng tắt
24 Chương 24: Cô không có bất kỳ tư cách phản kháng
25 Chương 25: Sự chọn lựa tốt nhất
26 Chương 26: Suy nghĩ kỳ lạ
27 Chương 27: Nóng quá, tôi muốn lạnh
28 Chương 28: Tim như muốn ngừng đập
29 Chương 29: Hô hấp ngưng lại
30 Chương 30: Đúng là một người phụ nữ đẹp
31 Chương 31: Bụng dưới phẳng lì
32 Chương 32: Cô rất giống ông ta
33 Chương 33: Muốn chạy rồi đúng không?
34 Chương 34: Ông ta hoàn toàn mắc bẩy rồi!
35 Chương 35: Anh thật sự không cần mạng nữa sao?o?
36 Chương 36: Nam sinh, nữ giết!
37 Chương 37: Cảm giác mềm mềm ngứa ngứa
38 Chương 38: Người thân huyết mạch tương liên
39 Chương 39: Một tay che bụng
40 Chương 40: Sự yên tĩnh kỳ dị
41 Chương 41: Sinh con, thật sự rất đau
42 Chương 42: Nếu như có chuyện gì xảy ra, phải bảo toàn tính mạng cho người mẹ
43 Chương 43: Một chút dấu vết cũng nhìn không ra
44 Chương 44: Mùi khí ga gay mũi
45 Chương 45: Bạch như, mau buông tôi ra
46 Chương 46: Đừng để con hận bà
47 Chương 47: Anh họ, mau chạy thôi!
48 Chương 48: Lần đầu tiên cảm động như vậy
49 Chương 49: Bất ngờ lớn nhất
50 Chương 50: Đủ bất ngờ hay không
51 Chương 51: Đau thương hối hận
52 Chương 52: Mau dậy đi, cậu uống say rồi
53 Chương 53: Hoàn toàn kinh sợ rồi
54 Chương 54: Nhịp cười duyên dáng
55 Chương 55: Cuối cùng, anh đã nở nụ cười
56 Chương 56: Cảm giác áp bức quen thuộc
57 Chương 57: Tại sao nửa đêm nửa hôm lại ra đây?
58 Chương 58: Nụ cười đắc ý
59 Chương 59: Hệ số nguy hiểm
60 Chương 60: Tôi nào có phải con nít đâu
61 Chương 61: Sao lại trở nên nhếch nhác như vậy
62 Chương 62: Tin đồn bị lộ ra
63 Chương 63: Cảm giác mê hoặc
64 Chương 64: Cúi đầu nghẹn ngào
65 Chương 65: Tuyệt đối đừng đặt ở trong lòng!
66 Chương 66: Bây giờ cô vừa lòng chưa?
67 Chương 67: Tốt nhất cô đừng đến gần anh ta quá
68 Chương 68: Cô thật sự rất quan tâm
69 Chương 69: Thứ tôi muốn là cô
70 Chương 70: Tôi xảy ra chuyện lớn rồi!
71 Chương 71: Gần như hôn mê
72 Chương 72: Lôi hắn ra ngoài!
73 Chương 73: Là tôi, mở cửa!
74 Chương 74: Đừng nhỏ mọn như thế
75 Chương 75: Người không phải cực kì tỉnh táo
76 Chương 76: Hít thở khó khăn
77 Chương 77: Lẽ nào muốn trở thành trò cười?
78 Chương 78: Sao tôi có thể dừng tay chứ?
79 Chương 79: Cháu cũng có ý với người ta nha
80 Chương 80: Cực kì quyến rũ
81 Chương 81: Từng trận xao động nho nhỏ
82 Chương 82: Cô muốn vào ván cược?
83 Chương 83: Anh chưa vợ, em chưa chồng
84 Chương 84: Cô muốn lợi ích gì?
85 Chương 85: Còn không phải đến đây để diễn trò à
86 Chương 86: Sau lưng vô cùng bất hòa!
87 Chương 87: Cô còn dám cãi lại
88 Chương 88: Củ sen vừa ra khỏi nước
89 Chương 89: Chiến tranh, dường như vô cùng căng thẳng
90 Chương 90: Thật sự ngoài dự đoán
91 Chương 91: Cảm giác
92 Chương 92: Hương thơm tươi mát
93 Chương 93: Sai lầm lạ lùng
94 Chương 94: Tiếng kêu cứu thảm thiết
95 Chương 95: Để tôi đưa cô đến một nơi
96 Chương 96: Chết không nhắm mắt
97 Chương 97: Muốn nói nhưng lại thôi
98 Chương 98: Tôi không biết hát tình ca
99 Chương 99: Cô muốn lấy mạng tôi sao?
100 Chương 100: Tư thái lười biếng
101 Chương 101: Điều tra thân phận của tôi à?
102 Chương 102: Cái gì là bốn gia tộc lớn
103 Chương 103: Ở nghĩa trang à?
104 Chương 104: Thẹn quá thành giận
105 Chương 105: Có thể có bí mật gì?
106 Chương 106: Quả thật rất đẹp
107 Chương 107: Rụt rè nhút nhát
108 Chương 108: Cô mới bồi tôi có một tối
109 Chương 109: Lòng bàn chân mềm mại
110 Chương 110: Hận vì gặp nhau quá muộn
111 Chương 111: Thiêu thân lao vào lửa
112 Chương 112: Đệ nhất mỹ nhân
113 Chương 113: Cô không muốn qua lại với tôi?
114 Chương 114: Thực sự quá đẹp
115 Chương 115: Nhất định sẽ giữ bí mật giúp cho cô
116 Chương 116: Tuyệt đối không được, quá nguy hiểm rồi
117 Chương 117: Khó lòng mở lời
118 Chương 118: Bị người khác đùa bỡn trong lòng bàn tay
119 Chương 119: Lưu ly dễ nát
120 Chương 120: Người đẹp tắm nước nhỏ giọt
121 Chương 121: Tôi, muốn uống chút rượu
122 Chương 122: Thật ngon, thật ngon
123 Chương 123: Kích động như thế làm gì
124 Chương 124: Ngạc nhiên mừng rỡ
125 Chương 125: Ldquo CỦA THẨM THỊ, THẢM TRẠNG &Ldquo
126 Chương 126: Anh đừng có quá đáng quá
127 Chương 127: Cậu lấy cái gì mà đòi cạnh tranh với tôi
128 Chương 128: Hận, chỉ có hận!
129 Chương 129: Tất cả những thứ này đều là âm mưu
130 Chương 130: Rốt cuộc có muốn lên theo không?
131 Chương 131: Nước mắt rơi như mưa
132 Chương 132: Vợ sắp cưới của tôi là cô?
133 Chương 133: Một cô gái rất đanh đá
134 Chương 134: Đừng làm tổn thương anh ấy
135 Chương 135: Thất thần trong nháy mắt
136 Chương 136: Người giúp việc miễn phí
137 Chương 137: Bé con à, tôi lo lắng cho em
138 Chương 138: Nhịp tim không ngừng tăng nhanh
139 Chương 139: Vợ sắp cưới và người giúp việc
140 Chương 140: Đừng quên cô chính là người của tôi
141 Chương 141: Tôi muốn khiến cô ấy yêu tôi
142 Chương 142: Anh ta...không tổn thương em?!
143 Chương 143: Quan hệ nguy hiểm
144 Chương 144: Thỏ trắng sinh tồn với hổ
145 Chương 145: Tối nay? cùng phòng?!
Chapter

Updated 145 Episodes

1
Chương 1: Cậu chủ, buổi biểu diễn đặc biệt bắt đầu rồi
2
Chương 2: Trời ơi, thiên kim tiểu thư một thời
3
Chương 3: Khế ước giá trên trời
4
Chương 4: Đưa đi
5
Chương 5: Lồng ngực ấm áp
6
Chương 6: Hiệp nghị
7
Chương 7: Điều kiện
8
Chương 8: Sinh con xong thì rời khỏi!
9
Chương 9: Cần phải bồi bổ
10
Chương 10: Phải đi bơi
11
Chương 11: Cô… không có tư cách
12
Chương 12: Cảm giác khuất nhục lần nữa kéo đến
13
Chương 13: Giám sát
14
Chương 14: Anh...đêm nay không về?
15
Chương 15: Anh đang giám sát cô
16
Chương 16: Cô thật sự nên chạy trốn
17
Chương 17: Ai? ai đi vào?
18
Chương 18: Anh quen ba của cô?
19
Chương 19: Uy hiếp cô
20
Chương 20: Phát sốt
21
Chương 21: Làm theo cách ngu ngốc 1
22
Chương 22: Làm theo cách ngu ngốc 2
23
Chương 23: Đèn trong phòng bỗng dưng tắt
24
Chương 24: Cô không có bất kỳ tư cách phản kháng
25
Chương 25: Sự chọn lựa tốt nhất
26
Chương 26: Suy nghĩ kỳ lạ
27
Chương 27: Nóng quá, tôi muốn lạnh
28
Chương 28: Tim như muốn ngừng đập
29
Chương 29: Hô hấp ngưng lại
30
Chương 30: Đúng là một người phụ nữ đẹp
31
Chương 31: Bụng dưới phẳng lì
32
Chương 32: Cô rất giống ông ta
33
Chương 33: Muốn chạy rồi đúng không?
34
Chương 34: Ông ta hoàn toàn mắc bẩy rồi!
35
Chương 35: Anh thật sự không cần mạng nữa sao?o?
36
Chương 36: Nam sinh, nữ giết!
37
Chương 37: Cảm giác mềm mềm ngứa ngứa
38
Chương 38: Người thân huyết mạch tương liên
39
Chương 39: Một tay che bụng
40
Chương 40: Sự yên tĩnh kỳ dị
41
Chương 41: Sinh con, thật sự rất đau
42
Chương 42: Nếu như có chuyện gì xảy ra, phải bảo toàn tính mạng cho người mẹ
43
Chương 43: Một chút dấu vết cũng nhìn không ra
44
Chương 44: Mùi khí ga gay mũi
45
Chương 45: Bạch như, mau buông tôi ra
46
Chương 46: Đừng để con hận bà
47
Chương 47: Anh họ, mau chạy thôi!
48
Chương 48: Lần đầu tiên cảm động như vậy
49
Chương 49: Bất ngờ lớn nhất
50
Chương 50: Đủ bất ngờ hay không
51
Chương 51: Đau thương hối hận
52
Chương 52: Mau dậy đi, cậu uống say rồi
53
Chương 53: Hoàn toàn kinh sợ rồi
54
Chương 54: Nhịp cười duyên dáng
55
Chương 55: Cuối cùng, anh đã nở nụ cười
56
Chương 56: Cảm giác áp bức quen thuộc
57
Chương 57: Tại sao nửa đêm nửa hôm lại ra đây?
58
Chương 58: Nụ cười đắc ý
59
Chương 59: Hệ số nguy hiểm
60
Chương 60: Tôi nào có phải con nít đâu
61
Chương 61: Sao lại trở nên nhếch nhác như vậy
62
Chương 62: Tin đồn bị lộ ra
63
Chương 63: Cảm giác mê hoặc
64
Chương 64: Cúi đầu nghẹn ngào
65
Chương 65: Tuyệt đối đừng đặt ở trong lòng!
66
Chương 66: Bây giờ cô vừa lòng chưa?
67
Chương 67: Tốt nhất cô đừng đến gần anh ta quá
68
Chương 68: Cô thật sự rất quan tâm
69
Chương 69: Thứ tôi muốn là cô
70
Chương 70: Tôi xảy ra chuyện lớn rồi!
71
Chương 71: Gần như hôn mê
72
Chương 72: Lôi hắn ra ngoài!
73
Chương 73: Là tôi, mở cửa!
74
Chương 74: Đừng nhỏ mọn như thế
75
Chương 75: Người không phải cực kì tỉnh táo
76
Chương 76: Hít thở khó khăn
77
Chương 77: Lẽ nào muốn trở thành trò cười?
78
Chương 78: Sao tôi có thể dừng tay chứ?
79
Chương 79: Cháu cũng có ý với người ta nha
80
Chương 80: Cực kì quyến rũ
81
Chương 81: Từng trận xao động nho nhỏ
82
Chương 82: Cô muốn vào ván cược?
83
Chương 83: Anh chưa vợ, em chưa chồng
84
Chương 84: Cô muốn lợi ích gì?
85
Chương 85: Còn không phải đến đây để diễn trò à
86
Chương 86: Sau lưng vô cùng bất hòa!
87
Chương 87: Cô còn dám cãi lại
88
Chương 88: Củ sen vừa ra khỏi nước
89
Chương 89: Chiến tranh, dường như vô cùng căng thẳng
90
Chương 90: Thật sự ngoài dự đoán
91
Chương 91: Cảm giác
92
Chương 92: Hương thơm tươi mát
93
Chương 93: Sai lầm lạ lùng
94
Chương 94: Tiếng kêu cứu thảm thiết
95
Chương 95: Để tôi đưa cô đến một nơi
96
Chương 96: Chết không nhắm mắt
97
Chương 97: Muốn nói nhưng lại thôi
98
Chương 98: Tôi không biết hát tình ca
99
Chương 99: Cô muốn lấy mạng tôi sao?
100
Chương 100: Tư thái lười biếng
101
Chương 101: Điều tra thân phận của tôi à?
102
Chương 102: Cái gì là bốn gia tộc lớn
103
Chương 103: Ở nghĩa trang à?
104
Chương 104: Thẹn quá thành giận
105
Chương 105: Có thể có bí mật gì?
106
Chương 106: Quả thật rất đẹp
107
Chương 107: Rụt rè nhút nhát
108
Chương 108: Cô mới bồi tôi có một tối
109
Chương 109: Lòng bàn chân mềm mại
110
Chương 110: Hận vì gặp nhau quá muộn
111
Chương 111: Thiêu thân lao vào lửa
112
Chương 112: Đệ nhất mỹ nhân
113
Chương 113: Cô không muốn qua lại với tôi?
114
Chương 114: Thực sự quá đẹp
115
Chương 115: Nhất định sẽ giữ bí mật giúp cho cô
116
Chương 116: Tuyệt đối không được, quá nguy hiểm rồi
117
Chương 117: Khó lòng mở lời
118
Chương 118: Bị người khác đùa bỡn trong lòng bàn tay
119
Chương 119: Lưu ly dễ nát
120
Chương 120: Người đẹp tắm nước nhỏ giọt
121
Chương 121: Tôi, muốn uống chút rượu
122
Chương 122: Thật ngon, thật ngon
123
Chương 123: Kích động như thế làm gì
124
Chương 124: Ngạc nhiên mừng rỡ
125
Chương 125: Ldquo CỦA THẨM THỊ, THẢM TRẠNG &Ldquo
126
Chương 126: Anh đừng có quá đáng quá
127
Chương 127: Cậu lấy cái gì mà đòi cạnh tranh với tôi
128
Chương 128: Hận, chỉ có hận!
129
Chương 129: Tất cả những thứ này đều là âm mưu
130
Chương 130: Rốt cuộc có muốn lên theo không?
131
Chương 131: Nước mắt rơi như mưa
132
Chương 132: Vợ sắp cưới của tôi là cô?
133
Chương 133: Một cô gái rất đanh đá
134
Chương 134: Đừng làm tổn thương anh ấy
135
Chương 135: Thất thần trong nháy mắt
136
Chương 136: Người giúp việc miễn phí
137
Chương 137: Bé con à, tôi lo lắng cho em
138
Chương 138: Nhịp tim không ngừng tăng nhanh
139
Chương 139: Vợ sắp cưới và người giúp việc
140
Chương 140: Đừng quên cô chính là người của tôi
141
Chương 141: Tôi muốn khiến cô ấy yêu tôi
142
Chương 142: Anh ta...không tổn thương em?!
143
Chương 143: Quan hệ nguy hiểm
144
Chương 144: Thỏ trắng sinh tồn với hổ
145
Chương 145: Tối nay? cùng phòng?!