Chương 50: Hoà thượng tới cửa

Edit: Cửu Linh (truyenwiki1.com by Hayashi_Nari)

Tô Tô nhanh chóng chạy về phòng giả bệnh, vừa mới đem hộp phấn dặm lên mặt thì một đám người vọt vào trong. Nàng sợ tới mức không kịp trét phấn lên, trực tiếp ngã xuống giả chết.

Ngay sau đó, một phu nhân quý tộc và một đám hòa thượng bước vào.

“Con ơi, đứa con đáng thương của ta!” Phụ nhân kia vừa bước vào đã lao thẳng đến bên giường, vén rèm lên nhìn Tô Tô nằm ở bên trong. Bà liếc nhìn, nước mắt liền chảy xuống, “Con, sao mặt con tái nhợt như này?”

Tô Tô cũng ngơ ngác nhìn đối phương.

Trong cuốn tiểu thuyết nàng tự tay viết này, nguyên mẫu của Tô Trung Chính chính là cha ruột của nàng, còn nguyên mẫu của Mẫn phu nhân không ai khác chính mẹ ruột nàng. Ở trong thế giới thực, mẹ Tô Tô đã mất vì bệnh khi Tô Tô còn nhỏ. Bây giờ nàng đột nhiên thấy mẹ mình còn sống và đứng ngay trước mặt mình, trong lúc nhất thời nàng không biết làm thế nào, chỉ có thể rơi nước mắt....

Nàng vừa khóc, Mẫn phu nhân liền khóc dữ dội hơn, làm như Tô Tô thực sự đang mắc bệnh nan y vậy. Trụ trì đại sư và mấy hoà thượng khác không khỏi nhìn nhau, nghĩ thầm: Không thể nào, không phải nàng đang giả bệnh à?

“Cố lên, nương sẽ tìm ngay cho con một đại phu, tìm một đại phu tốt nhất. Huhuhu.... Nương tuyệt đối không để con chết đâu.” Mẫn phu nhân vừa khóc vừa vươn tay lau nước mắt giúp Tô Tô.

Hả? Đây là cái gì?

Bà lau trên mặt Tô Tô lần nữa, sau đó nhìn ngón tay mình rồi nhìn mặt nàng.

Tô Tô nhìn thấy trên tay bà đầy bột phấn, rồi lại nhìn gương mặt méo mó của bà, nàng bèn cười nịnh nọt, đưa tay lên miệng thở dài.

Ngay sau đó cả người Tô Tô bị cuốn từ trên giường xuống đất, Mẫn phu nhân rống giận: “Tiểu súc sinh. Cánh ngươi đã lớn rồi! Ngay cả nương mà ngươi cũng lừa!”

Tô Tô vội vàng từ trên đất bò dậy: “Nương! Con có nỗi khổ tâm mà!”

Đám hòa thượng vừa thấy liền vui vẻ, quả nhiên là cô giả bệnh! Giả cũng không giả kỹ, phấn phủ trên mặt vẫn còn chưa đều đâu! Cô xem hòa thượng bọn ta là lũ ngốc à?

Trụ trì đại sư thuận thế nói: “A di đà phật, nữ thí chủ. Theo lão nạp thấy, lệnh ái thông minh lanh lợi, nhưng cái thông minh này chưa đặt đúng đường, cho nên tính tình ngày càng trở nên ương ngạnh, người đời ngày càng hiểu lầm cô ấy càng sâu....”

Mẫn phu nhân là một tín đồ của Phật, hơn nữa còn vô cùng sùng bái Phật. Khi nghe thấy lời của trụ trì đại sư, bà lập tức khôi phục bộ dạng phu nhân dịu dàng hiền thục như ban đầu. Bà buồn bã nói: “Đúng là như thế. Đại sư, ngài có biện pháp nào không?”

“Đừng, đừng hỏi ông ta!” Tô Tô kinh hãi.

Trụ trì đại sư cười thần bí: “Biện pháp đương nhiên là có...”

“Ta không xuất gia đâu!” Tô Tô chặn miệng trước.

“Xuất gia?” Nghe thấy từ này, Mẫn phu nhân cũng cảm thấy có chút khó xử, “Như vậy không được đâu, ta chỉ có một đứa con gái thôi....”

“Đúng vậy, đúng vậy.” Tô Tô vội vàng nói, “Huống hồ Bạch Mã Tự là chùa của hòa thượng, có thể thu nữ đệ tử à?”

“Chuyện đó không phải vấn đề!” Trụ trì đại sư cười giống hệt Phật Di Lặc, “Từ Hàng Trai ở Nam Hải thu nhận nữ ni, đồng thời có thể mang tóc tu hành.”

Mẹ kiếp!

Tô Tô lườm ông, nghĩ thầm: Hòa thượng ông thật độc, cư nhiên dám ra tuyệt chiêu này!

Nàng quay đầu ôm chầm lấy Mẫn phu nhân và khóc: “Nương, người bằng lòng để con vào trong miếu làm ni cô ư?”

Mẫn phu nhân đương nhiên không bằng lòng, nhưng mà trụ trì đại sư lại nói tiếp: “Theo lão nạp biết, ở Từ Hàng Trai có rất nhiều tiểu thư khuê các và phu nhân thế gia. Bọn họ cũng không phải ni cô, chỉ ở trong miếu tu thân dưỡng tính thôi....”

Tâm Mẫn phu nhân liền lay động!

Mấy ngày nay bà đi lễ Phật nên không biết Tô Tô xảy ra chuyện gì. Theo bà thấy, Tô Tô vẫn là đứa con gái ngang ngược và ngốc nghếch, khiến cho ruột bà tan nát.

Mẫn phu nhân do dự nhìn Tô Tô, mặc dù thấy tội nghiệp cho con gái nhưng bà không thể mặc kệ nó mãi như thế được. Nếu không hay là thử xem? Để nó vào Từ Hàng Trai tu thân dưỡng tính mấy ngày xem có hiệu quả không đã?

Tô Tô bị ánh mắt của bà nhìn đến sởn tóc gáy. Không phải đâu.... Nương sẽ không bị thuyết phục đâu...

Mắt thấy Mẫn phu nhân càng ngày càng xiêu lòng, bỗng xuất hiện một chuyện tốt.

“Phu nhân, tiểu thư!” Một tên thuộc hạ chó săn từ bên ngoài lao vào trong, vội vã nói, “Lão gia uống say trong Thái Bạch Lâu, ông chủ Thái Bạch Lâu cử người tới đây, bảo chúng ta qua đó cứu người.”

“Cái gì?” Tô Tô cùng Mẫn phu nhân cùng đồng thanh, không thèm để ý đến đám hòa thượng, cùng chạy ra ngoài.

Hai người giá vội vàng lên xe ngựa đến Thái Bạch Lâu, nhìn thoáng qua đã thấy Tô Trung Chính nằm sấp trên mặt đất, sợ tới mức hồn bay phách lạc.

“Cha!” Tô Tô vội vàng chạy tới.

“Lão gia!” Mẫn phu nhân cũng vội vàng chạy đến.

Thái y vốn đang bắt mạch cho Tô Trung Chính suýt nữa đã bị hai người đánh bay ra ngoài. Ông vội vàng ổn định thân mình rồi nói với bọn họ: “Phu nhân, tiểu thư. Tể tướng đại nhân không có việc gì, chỉ là say rượu thôi....”

“Thật không? Tốt quá.” Mẫn phu nhân lúc này mới yên lòng, nhưng cảm thấy cách chồng mình nằm bẹp trên đất quá khó coi. Hơn nữa, bên cạnh còn có không ít người vây xem, có vẻ là đồng liêu của ông ấy. Vì thế bà vội vàng nâng ông dậy, định đưa ông vào trong xe ngựa.

Cơ thể người say vô cùng nặng, bà cũng đỡ không nổi.

Tô Tô vừa định chạy đến giúp đỡ, sau lưng bỗng có một bàn tay vươn ra.

“Để cho ta đi.” Bàn tay kia đỡ lấy cơ thể Tô Trung Chính, chủ nhân của bàn tay cúi đầu cười nhẹ với Tô Tô, trông vô cùng tao nhã và ôn nhu.

Đó là Thái phó Nam Bình....

Sau khi đỡ Tô Trung Chính lên xe ngựa, Mẫn phu nhân cũng vào trong xe. Ngay khi Tô Tô định bước lên xe, giọng nói của Nam Bình lại truyền đến bên tai, hắn nói nhỏ: “Tô tiểu thư, nói chuyện một chút đi.”

Tô Tô liếc hắn một cái, ngẩng đầu nói với Mẫn phu nhân: “Nương, người đưa cha về trước nhé. Con và Thái phó đại nhân nói mấy câu đã.”

Mặc dù không biết con gái mình và Thái phó có quan hệ gì, nhưng hiếm có nam nhân nào thấy con gái mình mà không chạy, hơn nữa còn là một nam nhân rất ưu tú. Mẫn phu nhân cảm thấy vô cùng vui mừng nên nhẹ nhàng nói: “Được, các con cứ nói chuyện đi, nương đưa cha con về trước.”

Sau khi xe ngựa rời đi, Nam Bình liền gật đầu với Tô Tô, ra hiệu nàng đi theo mình.

Hai người lần lượt đi vào Thái Bạch Lâu, lên đến lầu hai thì chọn một căn phòng biệt lập. Sau khi Nam Bình ngồi xuống, hắn bèn gõ cây quạt vẽ tranh thủy mặc vào lòng bàn tay, cười nói với Tô Tô: “Cô không biết vì sao Tô Tể tướng giả say à?”

“Cái gì?” Tô Tô sửng sốt, “Cha ta đang giả say á?”

Vậy thì ông xong đời rồi, nếu như bị nương phát hiện, nhất định bà ấy sẽ vứt ra khỏi xe luôn.

“Đúng vậy. Từ Hoàng Thượng đến quần thần, từ Thái Hậu đến bá tánh, Khánh Quốc hôm nay ai cũng khuyên ngài ấy để cô đi làm ni cô.” Nam Bình cười nhìn Tô Tô, “Có người nói cô có tuệ căn, có người nói đây cũng coi như hạ dao của đồ tể để trở thành Phật, có người đơn giản cảm thấy làm như thế có thể cứu vớt nam tử đàng hoàng của Khánh Quốc này.... Tô Tô ơi Tô Tô, cô chỉ là một người giả mạo, rốt cuộc cô đã làm chuyện tốt gì thế khiến cho sự tình rối thành như vậy?”

Chapter
1 Chương 1: Xuyên không
2 Chương 2: Gϊếŧ người diệt khẩu
3 Chương 3: Gây thù chuốc oán
4 Chương 4: Huyết thư
5 Chương 5: Thái phó Nam Bình
6 Chương 6: Hiểu lầm
7 Chương 7: Phản công
8 Chương 8: Ám muội trong phòng
9 Chương 9: Gặp lại Diệp tướng quân
10 Chương 10: Diệp Kinh Cức hắc hoá
11 Chương 11: Người thân
12 Chương 12: Nửa đêm bị tập kích
13 Chương 13: Trả thù
14 Chương 14: Tương ái tương sát
15 Chương 15: Vũ nhục
16 Chương 16: Đêm đầu
17 Chương 17: Cướp đoạt
18 Chương 18: Diệp Lạc Anh
19 Chương 19: Dẫn sói vào nhà
20 Chương 20: Diệp Lạc Anh thổ lộ
21 Chương 21: Kiểm tra phòng
22 Chương 22: Nhìn trúng ai?
23 Chương 23: Bàn tính chuyện hôn sự
24 Chương 24: Gần gũi
25 Chương 25: Ngươi quá bẩn!
26 Chương 26: Vì sao lại muốn chạm vào ta?
27 Chương 27: Ngài thấy ta thế nào?
28 Chương 28: Bị bệnh
29 Chương 29: Tâm địa rắn rết
30 Chương 30: Ngươi là ai?!
31 Chương 31: Y Thánh
32 Chương 32: Lòi đuôi
33 Chương 34: Trong mộng bái sư
34 Chương 35: Trí tuệ trong núi sách
35 Chương 36: Giấc mơ về quá khứ
36 Chương 37: Ký ức và tình cảm
37 Chương 38: Vĩnh viễn không bao giờ cho hắn biết
38 Chương 39: Thị vệ
39 Chương 40: Diệp Lạc Anh gặp nạn
40 Chương 41: Mẫu Đơn công chúa
41 Chương 42: Biện thần cơ
42 Chương 43: Ăn cắp thơ
43 Chương 44: Thí chủ, cô có tuệ căn!
44 Chương 45: Bùa bình an
45 Chương 46: Nàng ấy là đại tẩu của đệ
46 Chương 47: Để ý tới hòa thượng
47 Chương 48: Tránh mặt
48 Chương 49: Tạo hiểu lầm
49 Chương 50: Hoà thượng tới cửa
50 Chương 51: Hỏi ý kiến Nam Bình
51 Chương 52: Lễ vật
52 Chương 53: Phản loạn nảy sinh
53 Chương 54: Cầu hôn
54 Chương 55: Cô nam quả nữ
55 Chương 56: "Lang" quân như ý
56 Chương 57: Nhầm người
57 Chương 59: Thiên hạ đạo môn quan chủ
58 Chương 60: Y hay độc?!
Chapter

Updated 58 Episodes

1
Chương 1: Xuyên không
2
Chương 2: Gϊếŧ người diệt khẩu
3
Chương 3: Gây thù chuốc oán
4
Chương 4: Huyết thư
5
Chương 5: Thái phó Nam Bình
6
Chương 6: Hiểu lầm
7
Chương 7: Phản công
8
Chương 8: Ám muội trong phòng
9
Chương 9: Gặp lại Diệp tướng quân
10
Chương 10: Diệp Kinh Cức hắc hoá
11
Chương 11: Người thân
12
Chương 12: Nửa đêm bị tập kích
13
Chương 13: Trả thù
14
Chương 14: Tương ái tương sát
15
Chương 15: Vũ nhục
16
Chương 16: Đêm đầu
17
Chương 17: Cướp đoạt
18
Chương 18: Diệp Lạc Anh
19
Chương 19: Dẫn sói vào nhà
20
Chương 20: Diệp Lạc Anh thổ lộ
21
Chương 21: Kiểm tra phòng
22
Chương 22: Nhìn trúng ai?
23
Chương 23: Bàn tính chuyện hôn sự
24
Chương 24: Gần gũi
25
Chương 25: Ngươi quá bẩn!
26
Chương 26: Vì sao lại muốn chạm vào ta?
27
Chương 27: Ngài thấy ta thế nào?
28
Chương 28: Bị bệnh
29
Chương 29: Tâm địa rắn rết
30
Chương 30: Ngươi là ai?!
31
Chương 31: Y Thánh
32
Chương 32: Lòi đuôi
33
Chương 34: Trong mộng bái sư
34
Chương 35: Trí tuệ trong núi sách
35
Chương 36: Giấc mơ về quá khứ
36
Chương 37: Ký ức và tình cảm
37
Chương 38: Vĩnh viễn không bao giờ cho hắn biết
38
Chương 39: Thị vệ
39
Chương 40: Diệp Lạc Anh gặp nạn
40
Chương 41: Mẫu Đơn công chúa
41
Chương 42: Biện thần cơ
42
Chương 43: Ăn cắp thơ
43
Chương 44: Thí chủ, cô có tuệ căn!
44
Chương 45: Bùa bình an
45
Chương 46: Nàng ấy là đại tẩu của đệ
46
Chương 47: Để ý tới hòa thượng
47
Chương 48: Tránh mặt
48
Chương 49: Tạo hiểu lầm
49
Chương 50: Hoà thượng tới cửa
50
Chương 51: Hỏi ý kiến Nam Bình
51
Chương 52: Lễ vật
52
Chương 53: Phản loạn nảy sinh
53
Chương 54: Cầu hôn
54
Chương 55: Cô nam quả nữ
55
Chương 56: "Lang" quân như ý
56
Chương 57: Nhầm người
57
Chương 59: Thiên hạ đạo môn quan chủ
58
Chương 60: Y hay độc?!