Chương 14: Tương ái tương sát

Edit: Cửu Linh

Mỗi khi Diệp Kinh Cức đi một bước, Tô Tô cảm thấy mình gần với cái chết thêm một bước. Nàng trước nay không nghĩ rằng mình sẽ rơi vào kết cục này, nàng chỉ muốn thay đổi cốt truyện một chút thôi, chỉ muốn tu thân dưỡng tính làm người tốt, chỉ muốn cách xa nam nhân nguy hiểm này một chút, không ngờ tình cảnh của mình càng thêm nguy hiểm.

Sớm biết như vậy…

Trong mắt Tô Tô hiện lên một tia sát khí.

Sớm biết như vậy... Ta đã xử lý ngươi ngay ở trong ngục rồi!

Nếu không thể yêu nhau, chi bằng gϊếŧ chết còn hơn!

“Diệp tướng quân, chuyện ngươi bị hãm hại, ta thật sự không biết gì cả. Ta cũng chỉ biết được chuyện nhà các ngươi vừa mới đây thôi.” Tô Tô gục xuống bả vai của Diệp Kinh Cức, cố chịu phẫn nộ cùng tuyệt vọng để bảo vệ bản thân, “Ta sẽ giúp ngươi, giúp ngươi phản cung, giúp ngươi tẩy thoát tội danh, giúp ngươi an táng lão tướng quân cùng lão phu nhân. Ngươi có thể thả ta ra được không?”

Diệp Kinh Cức căn bản không tin lời nàng nói, bước chân vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

“Huống hồ, cha mẹ ngươi tuy đã mất nhưng ngươi còn một đệ đệ nữa mà!” Trước mắt hiện lên con hẻm tối đen như mực, một tên ăn mày đứng trước hẻm, nàng nghĩ tên mày kia sẽ dùng một hai văn tiền vừa xin được tới ám diêu mua vui. Tô Tô trong lòng thấy tuyệt vọng, nước mắt nhịn không được mà chảy xuống, “Ta sẽ giúp ngươi cứu đệ đệ ra! Ngày mai… Không, bây giờ ta liền cứu hắn ra!”

Bước chân Diệp Kinh Cức dừng lại, sau đó chậm rãi quay đầu lại, đối diện với  nàng.

Trong đôi mắt tối om giống như xuất hiện một tia cảm tình, hắn hỏi: “Ngươi nói thật?”

“Ta nói thật, ta thề với trời!” Tô Tô nghĩ hắn bắt đầu tin tưởng mình, vội vàng nói, “Giờ ta sẽ đi cứu hắn! Nếu cứu không được, ngươi có thể xử trí ta như nào đều được.  Nhưng nếu ta cứu được, phiền ngươi tha cho ta, ta bảo đảm sẽ không tố giác ngươi. Thật đó! Ta thề, nếu ta nói ra, toàn thân ta lập tức thối rữa mà chết, sau khi chết bị đày xuống mười tám tầng địa ngục!”

Diệp Kinh Cức cười lạnh một tiếng: “Trái tim ngươi sớm đã thối rữa!”

Nói tới nói lui nhưng hắn vẫn thả Tô Tô xuống.

Tô Tô tinh thần vẫn chưa hồi phục, hai chân mềm nhũn, lúc bị hắn thả xuống, ngay cả sức lực cũng không còn, trực tiếp ngã nhào trước mặt hắn.

Diệp Kinh Cức thấy nhưng không có ý định đỡ nàng.

Hắn trơ mắt nhìn nàng ngã xuống đất bùn, ánh mắt nhìn nàng giống như đang nhìn bùn đất vậy.

“Ngươi tính cứu đệ đệ ta như nào?” Hắn lạnh lùng hỏi.

Tô Tô ngồi dưới đất, ngẩng đầu nhìn hắn, nước mưa theo gương mặt nàng rơi  xuống, giống như một đóa hoa sen lầy lội trong bùn. Nàng chống tay vào tường  đứng lên, lấy tay lau mặt rồi hỏi: “Đệ đệ ngươi bị đưa vào Giáo Phường Ty à?”

Dân gian có thanh lâu ám diêu, quan phủ có Giáo Phường Ty. Trong Giáo Phường Ty toàn là quan kỹ, chuyên cung cấp cho quan viên cùng tú tài hưởng dụng. Cộng thêm giả thiết ban đầu của Tô Tô, người dân Khánh Quốc chẳng những mê nữ sắc còn mê cả nam sắc. Cho nên, Giáo Phường Ty cũng phân ra thành thanh lâu và tiểu quan quán (kỹ viện nam). Đệ đệ Diệp Kinh Cức chắc hẳn bị đưa vào tiểu quan quán rồi. Nhưng trong kinh thành có tổng cộng bốn cái tiểu quan quán, ai biết hắn bị đưa tới nơi nào!

Để cho Tô Tô tìm thì chắc chắn tìm đến sáng mai cũng chưa xong. Nàng đã khoác lác với Diệp Kinh Cức phải cứu đệ đệ hắn ngay trong tối nay nhưng giờ không còn đủ thời gian nữa.

Nhưng vẫn còn may, chuyện liên quan đến đệ đệ mình, Diệp Kinh Cức cũng không cố làm khó nàng, vì thế lạnh lùng phun ra ba chữ: “Vân Vận Lâu.”

Chapter
1 Chương 1: Xuyên không
2 Chương 2: Gϊếŧ người diệt khẩu
3 Chương 3: Gây thù chuốc oán
4 Chương 4: Huyết thư
5 Chương 5: Thái phó Nam Bình
6 Chương 6: Hiểu lầm
7 Chương 7: Phản công
8 Chương 8: Ám muội trong phòng
9 Chương 9: Gặp lại Diệp tướng quân
10 Chương 10: Diệp Kinh Cức hắc hoá
11 Chương 11: Người thân
12 Chương 12: Nửa đêm bị tập kích
13 Chương 13: Trả thù
14 Chương 14: Tương ái tương sát
15 Chương 15: Vũ nhục
16 Chương 16: Đêm đầu
17 Chương 17: Cướp đoạt
18 Chương 18: Diệp Lạc Anh
19 Chương 19: Dẫn sói vào nhà
20 Chương 20: Diệp Lạc Anh thổ lộ
21 Chương 21: Kiểm tra phòng
22 Chương 22: Nhìn trúng ai?
23 Chương 23: Bàn tính chuyện hôn sự
24 Chương 24: Gần gũi
25 Chương 25: Ngươi quá bẩn!
26 Chương 26: Vì sao lại muốn chạm vào ta?
27 Chương 27: Ngài thấy ta thế nào?
28 Chương 28: Bị bệnh
29 Chương 29: Tâm địa rắn rết
30 Chương 30: Ngươi là ai?!
31 Chương 31: Y Thánh
32 Chương 32: Lòi đuôi
33 Chương 34: Trong mộng bái sư
34 Chương 35: Trí tuệ trong núi sách
35 Chương 36: Giấc mơ về quá khứ
36 Chương 37: Ký ức và tình cảm
37 Chương 38: Vĩnh viễn không bao giờ cho hắn biết
38 Chương 39: Thị vệ
39 Chương 40: Diệp Lạc Anh gặp nạn
40 Chương 41: Mẫu Đơn công chúa
41 Chương 42: Biện thần cơ
42 Chương 43: Ăn cắp thơ
43 Chương 44: Thí chủ, cô có tuệ căn!
44 Chương 45: Bùa bình an
45 Chương 46: Nàng ấy là đại tẩu của đệ
46 Chương 47: Để ý tới hòa thượng
47 Chương 48: Tránh mặt
48 Chương 49: Tạo hiểu lầm
49 Chương 50: Hoà thượng tới cửa
50 Chương 51: Hỏi ý kiến Nam Bình
51 Chương 52: Lễ vật
52 Chương 53: Phản loạn nảy sinh
53 Chương 54: Cầu hôn
54 Chương 55: Cô nam quả nữ
55 Chương 56: "Lang" quân như ý
56 Chương 57: Nhầm người
57 Chương 59: Thiên hạ đạo môn quan chủ
58 Chương 60: Y hay độc?!
Chapter

Updated 58 Episodes

1
Chương 1: Xuyên không
2
Chương 2: Gϊếŧ người diệt khẩu
3
Chương 3: Gây thù chuốc oán
4
Chương 4: Huyết thư
5
Chương 5: Thái phó Nam Bình
6
Chương 6: Hiểu lầm
7
Chương 7: Phản công
8
Chương 8: Ám muội trong phòng
9
Chương 9: Gặp lại Diệp tướng quân
10
Chương 10: Diệp Kinh Cức hắc hoá
11
Chương 11: Người thân
12
Chương 12: Nửa đêm bị tập kích
13
Chương 13: Trả thù
14
Chương 14: Tương ái tương sát
15
Chương 15: Vũ nhục
16
Chương 16: Đêm đầu
17
Chương 17: Cướp đoạt
18
Chương 18: Diệp Lạc Anh
19
Chương 19: Dẫn sói vào nhà
20
Chương 20: Diệp Lạc Anh thổ lộ
21
Chương 21: Kiểm tra phòng
22
Chương 22: Nhìn trúng ai?
23
Chương 23: Bàn tính chuyện hôn sự
24
Chương 24: Gần gũi
25
Chương 25: Ngươi quá bẩn!
26
Chương 26: Vì sao lại muốn chạm vào ta?
27
Chương 27: Ngài thấy ta thế nào?
28
Chương 28: Bị bệnh
29
Chương 29: Tâm địa rắn rết
30
Chương 30: Ngươi là ai?!
31
Chương 31: Y Thánh
32
Chương 32: Lòi đuôi
33
Chương 34: Trong mộng bái sư
34
Chương 35: Trí tuệ trong núi sách
35
Chương 36: Giấc mơ về quá khứ
36
Chương 37: Ký ức và tình cảm
37
Chương 38: Vĩnh viễn không bao giờ cho hắn biết
38
Chương 39: Thị vệ
39
Chương 40: Diệp Lạc Anh gặp nạn
40
Chương 41: Mẫu Đơn công chúa
41
Chương 42: Biện thần cơ
42
Chương 43: Ăn cắp thơ
43
Chương 44: Thí chủ, cô có tuệ căn!
44
Chương 45: Bùa bình an
45
Chương 46: Nàng ấy là đại tẩu của đệ
46
Chương 47: Để ý tới hòa thượng
47
Chương 48: Tránh mặt
48
Chương 49: Tạo hiểu lầm
49
Chương 50: Hoà thượng tới cửa
50
Chương 51: Hỏi ý kiến Nam Bình
51
Chương 52: Lễ vật
52
Chương 53: Phản loạn nảy sinh
53
Chương 54: Cầu hôn
54
Chương 55: Cô nam quả nữ
55
Chương 56: "Lang" quân như ý
56
Chương 57: Nhầm người
57
Chương 59: Thiên hạ đạo môn quan chủ
58
Chương 60: Y hay độc?!