Chương 11: Người thân

Edit: Cửu Linh

Tô Tô vẫn chưa biết Diệp Kinh Cức đã bắt đầu hắc hóa.

Xe ngựa đi trên phố, nàng vén màn che bằng lụa mỏng lên, một tay ấn huyệt Thái Dương, nhắm mắt lại tự hỏi… Không biết tại sao, nàng cứ cảm thấy mình quên mất điều gì đó, một chuyện rất là quan trọng... Là gì thế nhỉ?

Nhớ lại cốt truyện, nữ chính ở trong đại lao nhìn thấy Diệp Kinh Cức thì vô cùng vui sướng. Nàng ta một mặt không thể bỏ mặc hắn chết, mặt khác vì để đạt được mục tiêu chiếm hữu hắn mãi mãi, bèn sai thủ hạ cùng nhân sĩ giang hồ đi cướp ngục, cứu hắn ra rồi sắp xếp cho hắn ở trong một sơn trại, tính để Diệp Kinh Cức làm áp trại tướng công.

Diệp Kinh Cức vì báo thù, cố nhịn chán ghét cùng tức giận vào trong lòng, vẫn luôn ngây ngốc ở trong sơn trại, cho đến khi Thương Lãng trà hội tới tìm... Hắn mới bắt đầu giải tỏa hết áp lực nhịn đã lâu, giống như núi lửa phun trào!

Nghĩ đến đây, Tô Tô nhịn không được vỗ vỗ lồng ngực, trong lòng vẫn còn sợ hãi: “Còn may, còn may…”

Cũng may là nàng thận trọng, không dẫm vào vết xe đổ của nữ chính, thấy soái ca chân liền mềm nhũn, thấy mỹ nam ngay cả mạng cũng không màng.

Bạch nhãn lang (*) giống như Diệp Kinh Cức sao có thể cứu? Bạch nhãn lang lớn lên dù có đẹp cỡ mấy thì vẫn là Bạch nhãn lang, có thể lấy thân nuôi sói thì chỉ có mỗi Phật Tổ Như Lai cùng với nữ chính ngốc nghếch thôi...

(*) Bạch nhãn lang: ý chỉ loại người lúc bình thường thì có vẻ hiền lành, dễ bảo như chó, lúc không ngờ đến mới lộ ra bản chất hung tàn của loài sói.

Sau đó, chuyện về Diệp Kinh Cức hoàn toàn bị nàng quẳng sang một bên. Mọi người chỉ là bèo nước gặp nhau, thậm chí còn có quan hệ kẻ thù, nàng sẽ không thả hòn đá xuống giếng và cũng không rảnh chạy tới cứu hắn. Hắn là điển hình cho kiểu người ngoài lạnh trong nóng, chẳng những không thèm cảm ơn, ngược lại còn muốn mạng nàng!

“Đại tiểu thư, về tới nhà rồi.” Đám thuộc hạ một bên nói, một bên vén màn xe lên.

Tô Tô bước xuống xe ngựa, mới phát hiện trước mắt là cửa sau, trong lòng có chút kỳ quái. Hiện giờ, thân phận của nàng là đại tiểu thư của phủ Tể Tướng, không phải là đứa con gái thấp kém do thiếp sinh, cũng không phải là đứa con gái không được sủng ái của vợ lẽ, sao lại phải đi cửa sau vào nhà?

Đám thuộc hạ đúng lúc giải nghi hoặc của nàng.

“Đại tiểu thư, hôm nay lão gia hồi phủ.” Hắn hạ giọng nói, “Nếu bị lão gia phát hiện người cả đêm không về, nhất định sẽ nổi trận lôi đình.”

Tô Tô lúc này mới phản ứng lại, nhìn trời thì thấy trời đầy sao, vô cùng lộng lẫy, ước chừng giờ đang là 8 - 9 giờ. Nếu như sống ở hiện đại, giờ này mình đang ngồi xem mấy bộ phim điện ảnh tầm phào hoặc là đọc truyện tranh gϊếŧ thời gian. Mà ở cổ đại, ban đêm cấm đi lại nên giờ này trên đường chỉ có ba loại người dám ra đường: người gõ mõ cầm canh, lính tuần tra, cùng với ăn trộm… Có lẽ còn có kỹ nữ cùng khách làng chơi.

Nói tóm lại, tiểu thư của gia đình gia giáo chắc chắn sẽ không được phép ở bên ngoài vào giờ này.

Đương nhiên, nữ chính trong sách thì lại khác. Trong khái niệm thời gian của nàng ta không phân chia ban ngày hay ban đêm, mà là thời gian ngủ cùng nam nhân và thời gian không ngủ cùng nam nhân...

Nữ chính không sợ trời không sợ đất nhưng vẫn luôn sợ hãi một người, đó là cha nàng ta – Tô Trung Chính.

Nguyên mẫu của Tô Trung Chính vốn là cha của tác giả, hoặc nói dễ hiểu hơn là, tác giả trực tiếp đem tình trạng gia đình chính mình gắn trên người nữ chính.

Mẹ bị bệnh mất sớm, cha già cả đời không tái hôn, gà trống nuôi con nuôi Tô Tô khôn lớn.

Tuy rất được cha yêu thương nhưng khi đến trường, Tô Tô vẫn luôn bị bạn học trêu chọc, nói mình không có mẹ. Vì bị bạn bè xa lánh nên chỉ có thể ngồi một mình một góc tủi thân rồi viết cuốn tiểu thuyết này để trút hết bực dọc trong lòng bấy lâu.

Trong truyện, nàng làm đẹp cho cha đến đỉnh điểm, cho ông ấy trở thành Tể tướng, chức vụ cao nhất trong triều đình, có quyền có thế. Như vậy ông sẽ không còn phải vì thắt lưng kiếm năm thùng gạo, không còn phải khom lưng cúi đầu chào cấp trên nữa.

Nàng cũng hồi sinh mẹ mình ở trong sách, hơn nữa thân thể vô cùng khỏe mạnh, không bao giờ phải bị bệnh nằm liệt giường nữa, không phải dùng khăn che miệng ho khan ra máu nữa.

Nàng ngỗ nghịch ương bướng, chỉ có nàng bắt nạt người khác, không ai dám bắt nạt nàng.

Cả bộ truyện đều là hư cấu, là thứ để Tô Tô phát tiết nhưng chỉ có mỗi Tô Trung Chính là thật.

Cho dù trong truyện không có chút tiết tháo nào, chỉ cần có Tô Trung Chính ở đây, nữ chính liền trở thành tiểu thư khuê các bình thường.

Cử chỉ đoan trang, lời nói dịu dàng, giống như một cô con gái hoàn hảo. Mỗi ngày không hề ra khỏi cửa, ở nhà luyện chữ vẽ tranh, xem cá chơi cờ. Lúc cha luyện chữ, nàng ở một bên nhìn ông; lúc cha ăn cơm, nàng cùng ông ăn, thi thoảng lại gắp chút đồ ăn vào trong bát ông rồi cười nhìn ông ăn; lúc cha mắng nàng, nàng sẽ quỳ trước mặt ông khóc, im lặng không biện minh nửa câu.

Chỉ khi ở trước mặt Tô Trung Chính, cho dù là Tô Tô hay là nữ chính đều không cho phép bản thân có bất cứ vết nhơ nào.

Chapter
1 Chương 1: Xuyên không
2 Chương 2: Gϊếŧ người diệt khẩu
3 Chương 3: Gây thù chuốc oán
4 Chương 4: Huyết thư
5 Chương 5: Thái phó Nam Bình
6 Chương 6: Hiểu lầm
7 Chương 7: Phản công
8 Chương 8: Ám muội trong phòng
9 Chương 9: Gặp lại Diệp tướng quân
10 Chương 10: Diệp Kinh Cức hắc hoá
11 Chương 11: Người thân
12 Chương 12: Nửa đêm bị tập kích
13 Chương 13: Trả thù
14 Chương 14: Tương ái tương sát
15 Chương 15: Vũ nhục
16 Chương 16: Đêm đầu
17 Chương 17: Cướp đoạt
18 Chương 18: Diệp Lạc Anh
19 Chương 19: Dẫn sói vào nhà
20 Chương 20: Diệp Lạc Anh thổ lộ
21 Chương 21: Kiểm tra phòng
22 Chương 22: Nhìn trúng ai?
23 Chương 23: Bàn tính chuyện hôn sự
24 Chương 24: Gần gũi
25 Chương 25: Ngươi quá bẩn!
26 Chương 26: Vì sao lại muốn chạm vào ta?
27 Chương 27: Ngài thấy ta thế nào?
28 Chương 28: Bị bệnh
29 Chương 29: Tâm địa rắn rết
30 Chương 30: Ngươi là ai?!
31 Chương 31: Y Thánh
32 Chương 32: Lòi đuôi
33 Chương 34: Trong mộng bái sư
34 Chương 35: Trí tuệ trong núi sách
35 Chương 36: Giấc mơ về quá khứ
36 Chương 37: Ký ức và tình cảm
37 Chương 38: Vĩnh viễn không bao giờ cho hắn biết
38 Chương 39: Thị vệ
39 Chương 40: Diệp Lạc Anh gặp nạn
40 Chương 41: Mẫu Đơn công chúa
41 Chương 42: Biện thần cơ
42 Chương 43: Ăn cắp thơ
43 Chương 44: Thí chủ, cô có tuệ căn!
44 Chương 45: Bùa bình an
45 Chương 46: Nàng ấy là đại tẩu của đệ
46 Chương 47: Để ý tới hòa thượng
47 Chương 48: Tránh mặt
48 Chương 49: Tạo hiểu lầm
49 Chương 50: Hoà thượng tới cửa
50 Chương 51: Hỏi ý kiến Nam Bình
51 Chương 52: Lễ vật
52 Chương 53: Phản loạn nảy sinh
53 Chương 54: Cầu hôn
54 Chương 55: Cô nam quả nữ
55 Chương 56: "Lang" quân như ý
56 Chương 57: Nhầm người
57 Chương 59: Thiên hạ đạo môn quan chủ
58 Chương 60: Y hay độc?!
Chapter

Updated 58 Episodes

1
Chương 1: Xuyên không
2
Chương 2: Gϊếŧ người diệt khẩu
3
Chương 3: Gây thù chuốc oán
4
Chương 4: Huyết thư
5
Chương 5: Thái phó Nam Bình
6
Chương 6: Hiểu lầm
7
Chương 7: Phản công
8
Chương 8: Ám muội trong phòng
9
Chương 9: Gặp lại Diệp tướng quân
10
Chương 10: Diệp Kinh Cức hắc hoá
11
Chương 11: Người thân
12
Chương 12: Nửa đêm bị tập kích
13
Chương 13: Trả thù
14
Chương 14: Tương ái tương sát
15
Chương 15: Vũ nhục
16
Chương 16: Đêm đầu
17
Chương 17: Cướp đoạt
18
Chương 18: Diệp Lạc Anh
19
Chương 19: Dẫn sói vào nhà
20
Chương 20: Diệp Lạc Anh thổ lộ
21
Chương 21: Kiểm tra phòng
22
Chương 22: Nhìn trúng ai?
23
Chương 23: Bàn tính chuyện hôn sự
24
Chương 24: Gần gũi
25
Chương 25: Ngươi quá bẩn!
26
Chương 26: Vì sao lại muốn chạm vào ta?
27
Chương 27: Ngài thấy ta thế nào?
28
Chương 28: Bị bệnh
29
Chương 29: Tâm địa rắn rết
30
Chương 30: Ngươi là ai?!
31
Chương 31: Y Thánh
32
Chương 32: Lòi đuôi
33
Chương 34: Trong mộng bái sư
34
Chương 35: Trí tuệ trong núi sách
35
Chương 36: Giấc mơ về quá khứ
36
Chương 37: Ký ức và tình cảm
37
Chương 38: Vĩnh viễn không bao giờ cho hắn biết
38
Chương 39: Thị vệ
39
Chương 40: Diệp Lạc Anh gặp nạn
40
Chương 41: Mẫu Đơn công chúa
41
Chương 42: Biện thần cơ
42
Chương 43: Ăn cắp thơ
43
Chương 44: Thí chủ, cô có tuệ căn!
44
Chương 45: Bùa bình an
45
Chương 46: Nàng ấy là đại tẩu của đệ
46
Chương 47: Để ý tới hòa thượng
47
Chương 48: Tránh mặt
48
Chương 49: Tạo hiểu lầm
49
Chương 50: Hoà thượng tới cửa
50
Chương 51: Hỏi ý kiến Nam Bình
51
Chương 52: Lễ vật
52
Chương 53: Phản loạn nảy sinh
53
Chương 54: Cầu hôn
54
Chương 55: Cô nam quả nữ
55
Chương 56: "Lang" quân như ý
56
Chương 57: Nhầm người
57
Chương 59: Thiên hạ đạo môn quan chủ
58
Chương 60: Y hay độc?!