Chương 7: Phản công

Edit: Cửu Linh

Đám thuộc hạ nghe thế bèn vui như trẩy hội nhưng sau đó bỗng nghe thấy tiếng khó xử của Tô Tô: "Như vậy không tốt lắm đâu, ta cũng không phải là người như vậy."

"Giỏi thật!" Một tên thuộc hạ nhịn không được mắt trợn trắng lên.

"Đúng, thật là giỏi." Một tên khác cũng nhịn không được nói, "Quá giỏi lừa gạt người khác!"

Ở trong lòng bọn họ, Tô đại tiểu thư vô sỉ này sớm đã luyện được cảnh giới thượng thừa. Nàng chính là bậc bạc tiện và hạ tiện trong truyền thuyết, còn là người - tiện hợp nhất, gọi tắt là tiện nhân!

Nhìn xem, không biết Tô đại tiểu thư tra tấn Thái phó như nào mà khiến hắn phải đồng ý thay vì cự tuyệt như lúc đầu. Tô đại tiểu thư sớm đã đạt tới cảnh giới cao siêu của bậc đại tiện nhân rồi~~~

Đám thuộc hạ một bên thầm mắng nàng đê tiện, một bên thì suy nghĩ chuyện bậy bạ.

Tô đại tiểu thư tính cách tuy rằng đê tiện nhưng luận về dung mạo hay vóc dáng cũng được xếp bậc nhất, nói nàng khuynh quốc khuynh thành cũng không phải nói quá. Thái phó tuy tính cách cao ngạo, dễ khiến người ta ghen ghét nhưng vẻ bên ngoài cũng rất tuấn mỹ. Hai người này mà ở bên nhau lăn lộn, mây mưa thì... chậc chậc... Đám thuộc hạ nhịn không được xoa xoa nước dãi.

Nhưng thực tế thì lại trái ngược hoàn toàn với tưởng tượng của họ.

Lúc này, ở trong tĩnh thất, Tô Tô hai tay ôm đầu, đi vòng quanh Nam Bình, nhìn ánh mắt của hắn giống như một quả bom hẹn giờ chỉ đếm ngược từng giây phát nổ.

Nam Bình cuộn tròn trên mặt đất, khí thế ngạo nghễ vốn đã bị du͙ƈ vọиɠ che mờ mắt rồi, giờ chỉ còn hành vi phóng đãng và dâʍ ɖu͙ƈ.

Hai mắt hắn mất hết cả khí sắc, bên trong sương mù cuồn cuộn vây kín, cảm giác như tiên nhân bị sa đoạ vào cõi phàm trần.

Một bàn tay vô thức kéo vạt áo xuống, lộ ra yết hầu cùng xương quai xanh.

Mồ hôi theo cằm hắn nhỏ xuống, một sợi tóc đen ướt đẫm rơi trên xương quai xanh, giống như một con rắn nhỏ đang trườn trên da hắn vậy.

Tô Tô nhịn không được nuốt nước miếng, sau đó nhắm mắt lại, bắt đầu

niệm chú: "Sắc tức thị không, không tức thị sắc.... Sắc tức thị không, không tức thị sắc...."

Nam Bình mê mang một hồi, mắt mới chậm rãi tìm được phương hướng. Hắn nhìn nàng, đôi mắt giống như hút toàn bộ nước Tây Hồ, long lanh câu hồn đoạt phách. Rồi hắn đột nhiên duỗi tay, nắm chặt cổ tay nàng, nở một nụ cười tà mị, nhỏ giọng nói: "Lại đây, giúp ta."

Ta phi! Ngươi rốt cuộc là trúng thôi tình dược hay là say rượu phát điên!

Tô Tô giữ vững ý chí của Đảng, đứng yên bất động, nghiêm túc lắc đầu: "Ta không phải loại người này."

"Vậy ngươi là loại người nào?" Đột nhiên Nam Bình dường như thay đổi thành một người khác, một tay giữ chặt cổ tay nàng, tay kia sờ mắt cá chân nàng, sau đó men theo một đường thẳng hướng lên trên, thiếu chút nữa là tới váy Tô Tô.

Rốt cuộc ai mới là lưu manh đây?!

Tô Tô sợ tới mức hoá con thỏ nhảy xa cách hai mét, đứng sát mép tường trừng hắn.

"Ta cảnh cáo ngươi, ta chính là hoàng hoa khuê nữ...." Tô Tô nói xong, đột nhiên trong đầu hiện lên khuôn mặt của Diệp Kinh Cức. Sau đó chua xót phát hiện mình có khả năng đã không còn là hoàng hoa khuê nữ, đàng phải thay thành câu khác, "Phía trên ta còn có người, ngươi dám động vào ta thử xem!"

Nam Bình chậm rãi từ trên đất đứng lên, quần áo xộc xệch, trâm cài tóc cũng sớm rơi ra, đầu tóc rối tung. Hắn không kiềm chế được cảm xúc, giống như một vị tiên đang say.

Hắn loạng choạng đi tới chỗ Tô Tô, đột nhiên vươn tay ra, chống ở cạnh đầu nàng. Tay kia vuốt ve môi nàng, từng chút từng chút một đùa nghịch cánh môi nàng.

"Ta rất ngạc nhiên." Đôi mắt tà tứ quan sát nàng, nhéo cằm nàng, hôn môi nàng vài cái, sau đó cắn vành tai nàng và nói, "Không ngừng ngạc nhiên... Và còn muốn nhiều, muốn nhiều hơn nữa..."

Chapter
1 Chương 1: Xuyên không
2 Chương 2: Gϊếŧ người diệt khẩu
3 Chương 3: Gây thù chuốc oán
4 Chương 4: Huyết thư
5 Chương 5: Thái phó Nam Bình
6 Chương 6: Hiểu lầm
7 Chương 7: Phản công
8 Chương 8: Ám muội trong phòng
9 Chương 9: Gặp lại Diệp tướng quân
10 Chương 10: Diệp Kinh Cức hắc hoá
11 Chương 11: Người thân
12 Chương 12: Nửa đêm bị tập kích
13 Chương 13: Trả thù
14 Chương 14: Tương ái tương sát
15 Chương 15: Vũ nhục
16 Chương 16: Đêm đầu
17 Chương 17: Cướp đoạt
18 Chương 18: Diệp Lạc Anh
19 Chương 19: Dẫn sói vào nhà
20 Chương 20: Diệp Lạc Anh thổ lộ
21 Chương 21: Kiểm tra phòng
22 Chương 22: Nhìn trúng ai?
23 Chương 23: Bàn tính chuyện hôn sự
24 Chương 24: Gần gũi
25 Chương 25: Ngươi quá bẩn!
26 Chương 26: Vì sao lại muốn chạm vào ta?
27 Chương 27: Ngài thấy ta thế nào?
28 Chương 28: Bị bệnh
29 Chương 29: Tâm địa rắn rết
30 Chương 30: Ngươi là ai?!
31 Chương 31: Y Thánh
32 Chương 32: Lòi đuôi
33 Chương 34: Trong mộng bái sư
34 Chương 35: Trí tuệ trong núi sách
35 Chương 36: Giấc mơ về quá khứ
36 Chương 37: Ký ức và tình cảm
37 Chương 38: Vĩnh viễn không bao giờ cho hắn biết
38 Chương 39: Thị vệ
39 Chương 40: Diệp Lạc Anh gặp nạn
40 Chương 41: Mẫu Đơn công chúa
41 Chương 42: Biện thần cơ
42 Chương 43: Ăn cắp thơ
43 Chương 44: Thí chủ, cô có tuệ căn!
44 Chương 45: Bùa bình an
45 Chương 46: Nàng ấy là đại tẩu của đệ
46 Chương 47: Để ý tới hòa thượng
47 Chương 48: Tránh mặt
48 Chương 49: Tạo hiểu lầm
49 Chương 50: Hoà thượng tới cửa
50 Chương 51: Hỏi ý kiến Nam Bình
51 Chương 52: Lễ vật
52 Chương 53: Phản loạn nảy sinh
53 Chương 54: Cầu hôn
54 Chương 55: Cô nam quả nữ
55 Chương 56: "Lang" quân như ý
56 Chương 57: Nhầm người
57 Chương 59: Thiên hạ đạo môn quan chủ
58 Chương 60: Y hay độc?!
Chapter

Updated 58 Episodes

1
Chương 1: Xuyên không
2
Chương 2: Gϊếŧ người diệt khẩu
3
Chương 3: Gây thù chuốc oán
4
Chương 4: Huyết thư
5
Chương 5: Thái phó Nam Bình
6
Chương 6: Hiểu lầm
7
Chương 7: Phản công
8
Chương 8: Ám muội trong phòng
9
Chương 9: Gặp lại Diệp tướng quân
10
Chương 10: Diệp Kinh Cức hắc hoá
11
Chương 11: Người thân
12
Chương 12: Nửa đêm bị tập kích
13
Chương 13: Trả thù
14
Chương 14: Tương ái tương sát
15
Chương 15: Vũ nhục
16
Chương 16: Đêm đầu
17
Chương 17: Cướp đoạt
18
Chương 18: Diệp Lạc Anh
19
Chương 19: Dẫn sói vào nhà
20
Chương 20: Diệp Lạc Anh thổ lộ
21
Chương 21: Kiểm tra phòng
22
Chương 22: Nhìn trúng ai?
23
Chương 23: Bàn tính chuyện hôn sự
24
Chương 24: Gần gũi
25
Chương 25: Ngươi quá bẩn!
26
Chương 26: Vì sao lại muốn chạm vào ta?
27
Chương 27: Ngài thấy ta thế nào?
28
Chương 28: Bị bệnh
29
Chương 29: Tâm địa rắn rết
30
Chương 30: Ngươi là ai?!
31
Chương 31: Y Thánh
32
Chương 32: Lòi đuôi
33
Chương 34: Trong mộng bái sư
34
Chương 35: Trí tuệ trong núi sách
35
Chương 36: Giấc mơ về quá khứ
36
Chương 37: Ký ức và tình cảm
37
Chương 38: Vĩnh viễn không bao giờ cho hắn biết
38
Chương 39: Thị vệ
39
Chương 40: Diệp Lạc Anh gặp nạn
40
Chương 41: Mẫu Đơn công chúa
41
Chương 42: Biện thần cơ
42
Chương 43: Ăn cắp thơ
43
Chương 44: Thí chủ, cô có tuệ căn!
44
Chương 45: Bùa bình an
45
Chương 46: Nàng ấy là đại tẩu của đệ
46
Chương 47: Để ý tới hòa thượng
47
Chương 48: Tránh mặt
48
Chương 49: Tạo hiểu lầm
49
Chương 50: Hoà thượng tới cửa
50
Chương 51: Hỏi ý kiến Nam Bình
51
Chương 52: Lễ vật
52
Chương 53: Phản loạn nảy sinh
53
Chương 54: Cầu hôn
54
Chương 55: Cô nam quả nữ
55
Chương 56: "Lang" quân như ý
56
Chương 57: Nhầm người
57
Chương 59: Thiên hạ đạo môn quan chủ
58
Chương 60: Y hay độc?!