Chương 6: Hiểu lầm

Edit: Cửu Linh

Vết máu vẫn còn chưa khô, chắc hẳn là vừa mới được viết xong.

Cai ngục trong đại lao không có bản lĩnh này, có lẽ đã nhờ tới sư gia tư vấn giúp.

Tô Tô lại càng không có bản lĩnh này, học vấn của nàng ta còn thấp hơn cả cai ngục. Nghe nói nàng ta lớn đến tuổi này rồi, còn không biết đọc, ngay cả tên của mình còn chưa biết viết thì làm sao có thể viết được văn thư ưu tú như này...

Hay là đám thuộc hạ của nàng ta viết? Có lẽ đây chính là chân tướng.

Phụ thân của Tô Tô là Tể Tướng đương triều, Tô Trung Chính. Tiên đế băng hà sớm, trước khi chết tuyển năm đại thần trong triều làm Cố mệnh đại thần, trợ giúp cho tiểu hoàng đế tuổi còn nhỏ. Cuối cùng, bốn người kia đều chết không rõ nguyên do, chỉ còn mỗi Tô Trung Chính là còn sống.

Quyền hành dần dần rơi vào trong tay lão. Nhiều người âm thầm suy đoán, lão ta ám sát bốn Cố mệnh đại thần kia để sau này lấy danh nghĩa “Hiệp thiên tử nhi lệnh chư hầu” (*). Tuy là Tể tướng nhưng trên thực tế lại là Thái Thượng Hoàng.

Có người còn ngầm trêu chọc, nói tất cả sự âm ngoan xảo trá của tám đời người đều di truyền lại cho lão. Cho nên, lão ta không thể sinh con trai, chỉ có thể sinh ra một đứa con gái ngốc nghếch, ngu si mà thôi.

Tuy sinh ra đứa con gái có hơi ngốc một tý nhưng Tô Trung Chính vô cùng cưng chiều và thương yêu Tô Tô.

Bên người Tô Trung Chính nhiều kỳ nhân dị sĩ như vậy, rất có thể đã thưởng hai ba người cho Tô Tô. Bề ngoài cùng nàng ta ăn nhậu chơi bời nhưng trên thực tế là giúp xử lý hậu hoạ mà nàng ta gây ra.

Đúng thật là… Người tài giỏi lại không được trọng dụng. Thật là phí phạm nhân tài....

“Thái phó, Thái phó đại nhân.”

Nam Bình đang bóp cổ tay thở dài, Tô Tô nói với hắn toàn lời hay ý đẹp nhưng hắn chẳng để lọt câu nào, chỉ nhạt nhẽo ậm ừ vài tiếng.

“Mời.” Tô Tô cầm chén rượu trong tay, “Kính ngài ly này, từ nay về sau chúng ta xoá bỏ mọi hiềm khích.”

“Ừ, ừ.” Nam Bình chỉ thuận miệng trả lời cho có lệ, chờ đến khi nhận lấy ly rượu uống một ngụm, mới phát hiện mình đang làm cái gì.

Hắn trừng to mắt nhìn Tô Tô, ly rượu trong tay hắn rơi xuống, hắn chỉ vào Tô Tô: “Ngươi....”

Tô Tô nhìn ly rượu lăn trên mặt đất, lại nhìn đám thuộc hạ mình dẫn theo. Họ mới là kẻ chủ mưu hạ thôi tình tán vào trong rượu cơ~ Thấy vậy, nàng bèn quay đầu lại nhìn hắn, tỏ vẻ ngây thơ vô (số) tội, chớp chớp mắt nói: “Việc này kỳ thực là ngoài ý muốn… Ngài nhất định phải tin tưởng ta đấy!”

Nam Bình nổi giận đùng đùng đứng dậy, đầu đau nhức, đi đứng loạng choạng giống như núi sắp sập xuống, ngã quỵ ở trong lòng nàng.

Thế là một trận cái vã ầm ĩ vang lên.

Ở bên ngoài, mấy tên thuộc hạ nằm bò hoặc ngồi xổm trước cửa phòng, chăm chú lắng nghe động tĩnh bên trong.

Mở đầu là tiếng gầm gừ của Thái phó, nói đúng hơn là tiếng quát chói tai: “Quỷ mới tin ngươi!”

Tiếp theo là giọng của Tô đại tiểu thư: “Xin lỗi, ta thật sự xin lỗi. Tất cả đều là lỗi của ta, là lỗi của ta!”

“Mau tránh ra! Khụ khụ.... Khụ khụ khụ....” Thái phó ho sặc sụa.

“Xin lỗi, xin lỗi, ta thực sự xin lỗi!” Tô đại tiểu thư đang làm cái gì thế? Sao lại giống như nghe thấy tiếng quần áo sột soạt vậy?

“Phù.... Phù.... Phù.....” Giọng của Thái phó ngày càng không thích hợp, càng lúc càng ái muội. Đám thuộc hạ đầy kinh nghiệm hành nghề này gật đầu liếc nhau. Xem ra Tô đại tiểu thư đã thành công, chúng ta sắp được ban thưởng hậu hĩnh rồi!

Quả nhiên, ngay sau đó, nghe thấy tiếng Thái phó có một phần khuất nhục, trong khuất nhục có tiếng khóc nức nở, trong tiếng khóc lại có một phần nài nỉ.

“Phù.... Phù.... Tô Tô.” Hắn nói, “Mau.... mau lại đây.”

(*) “Hiệp thiên tử nhi lệnh chư hầu”: lợi dụng danh nghĩa của vua để sai khiến quần thần, mưu đồ lợi lộc cho bản thân.

Chapter
1 Chương 1: Xuyên không
2 Chương 2: Gϊếŧ người diệt khẩu
3 Chương 3: Gây thù chuốc oán
4 Chương 4: Huyết thư
5 Chương 5: Thái phó Nam Bình
6 Chương 6: Hiểu lầm
7 Chương 7: Phản công
8 Chương 8: Ám muội trong phòng
9 Chương 9: Gặp lại Diệp tướng quân
10 Chương 10: Diệp Kinh Cức hắc hoá
11 Chương 11: Người thân
12 Chương 12: Nửa đêm bị tập kích
13 Chương 13: Trả thù
14 Chương 14: Tương ái tương sát
15 Chương 15: Vũ nhục
16 Chương 16: Đêm đầu
17 Chương 17: Cướp đoạt
18 Chương 18: Diệp Lạc Anh
19 Chương 19: Dẫn sói vào nhà
20 Chương 20: Diệp Lạc Anh thổ lộ
21 Chương 21: Kiểm tra phòng
22 Chương 22: Nhìn trúng ai?
23 Chương 23: Bàn tính chuyện hôn sự
24 Chương 24: Gần gũi
25 Chương 25: Ngươi quá bẩn!
26 Chương 26: Vì sao lại muốn chạm vào ta?
27 Chương 27: Ngài thấy ta thế nào?
28 Chương 28: Bị bệnh
29 Chương 29: Tâm địa rắn rết
30 Chương 30: Ngươi là ai?!
31 Chương 31: Y Thánh
32 Chương 32: Lòi đuôi
33 Chương 34: Trong mộng bái sư
34 Chương 35: Trí tuệ trong núi sách
35 Chương 36: Giấc mơ về quá khứ
36 Chương 37: Ký ức và tình cảm
37 Chương 38: Vĩnh viễn không bao giờ cho hắn biết
38 Chương 39: Thị vệ
39 Chương 40: Diệp Lạc Anh gặp nạn
40 Chương 41: Mẫu Đơn công chúa
41 Chương 42: Biện thần cơ
42 Chương 43: Ăn cắp thơ
43 Chương 44: Thí chủ, cô có tuệ căn!
44 Chương 45: Bùa bình an
45 Chương 46: Nàng ấy là đại tẩu của đệ
46 Chương 47: Để ý tới hòa thượng
47 Chương 48: Tránh mặt
48 Chương 49: Tạo hiểu lầm
49 Chương 50: Hoà thượng tới cửa
50 Chương 51: Hỏi ý kiến Nam Bình
51 Chương 52: Lễ vật
52 Chương 53: Phản loạn nảy sinh
53 Chương 54: Cầu hôn
54 Chương 55: Cô nam quả nữ
55 Chương 56: "Lang" quân như ý
56 Chương 57: Nhầm người
57 Chương 59: Thiên hạ đạo môn quan chủ
58 Chương 60: Y hay độc?!
Chapter

Updated 58 Episodes

1
Chương 1: Xuyên không
2
Chương 2: Gϊếŧ người diệt khẩu
3
Chương 3: Gây thù chuốc oán
4
Chương 4: Huyết thư
5
Chương 5: Thái phó Nam Bình
6
Chương 6: Hiểu lầm
7
Chương 7: Phản công
8
Chương 8: Ám muội trong phòng
9
Chương 9: Gặp lại Diệp tướng quân
10
Chương 10: Diệp Kinh Cức hắc hoá
11
Chương 11: Người thân
12
Chương 12: Nửa đêm bị tập kích
13
Chương 13: Trả thù
14
Chương 14: Tương ái tương sát
15
Chương 15: Vũ nhục
16
Chương 16: Đêm đầu
17
Chương 17: Cướp đoạt
18
Chương 18: Diệp Lạc Anh
19
Chương 19: Dẫn sói vào nhà
20
Chương 20: Diệp Lạc Anh thổ lộ
21
Chương 21: Kiểm tra phòng
22
Chương 22: Nhìn trúng ai?
23
Chương 23: Bàn tính chuyện hôn sự
24
Chương 24: Gần gũi
25
Chương 25: Ngươi quá bẩn!
26
Chương 26: Vì sao lại muốn chạm vào ta?
27
Chương 27: Ngài thấy ta thế nào?
28
Chương 28: Bị bệnh
29
Chương 29: Tâm địa rắn rết
30
Chương 30: Ngươi là ai?!
31
Chương 31: Y Thánh
32
Chương 32: Lòi đuôi
33
Chương 34: Trong mộng bái sư
34
Chương 35: Trí tuệ trong núi sách
35
Chương 36: Giấc mơ về quá khứ
36
Chương 37: Ký ức và tình cảm
37
Chương 38: Vĩnh viễn không bao giờ cho hắn biết
38
Chương 39: Thị vệ
39
Chương 40: Diệp Lạc Anh gặp nạn
40
Chương 41: Mẫu Đơn công chúa
41
Chương 42: Biện thần cơ
42
Chương 43: Ăn cắp thơ
43
Chương 44: Thí chủ, cô có tuệ căn!
44
Chương 45: Bùa bình an
45
Chương 46: Nàng ấy là đại tẩu của đệ
46
Chương 47: Để ý tới hòa thượng
47
Chương 48: Tránh mặt
48
Chương 49: Tạo hiểu lầm
49
Chương 50: Hoà thượng tới cửa
50
Chương 51: Hỏi ý kiến Nam Bình
51
Chương 52: Lễ vật
52
Chương 53: Phản loạn nảy sinh
53
Chương 54: Cầu hôn
54
Chương 55: Cô nam quả nữ
55
Chương 56: "Lang" quân như ý
56
Chương 57: Nhầm người
57
Chương 59: Thiên hạ đạo môn quan chủ
58
Chương 60: Y hay độc?!