Chương 3: Gây thù chuốc oán

Tô Tô khiêng rìu, đi loanh quanh Diệp Kinh Cức cả một lúc lâu nhưng vẫn không có dũng khí ra tay.

Nàng chính là một công dân gương mẫu của thế kỷ 21, ngày thường chẳng dám gϊếŧ một con gà, huống chi kêu nàng gϊếŧ người thì phải làm sao đây!

Kết quả, trì hoãn một hồi lâu, thuốc mê trên người Diệp Kinh Cức hết tác dụng. Hắn hừ lạnh một tiếng, đẩy đám phủ binh đang giữ mình ra, từ trên giường ngồi dậy. Thảm cho hắn là toàn thân trừ bỏ sau lưng, các bộ phận khác đều trần trụi trước mắt Tô Tô.

Thân thể cường tráng, da thịt màu đồng vẫn còn lưu lại dấu vết hoan ái, mồ hôi từ gương mặt hắn chảy xuống, một đường thẳng tắp từ xương quai xanh xuống ngực, rồi tới cơ bụng tám múi...

Hắn lạnh lùng nhìn Tô Tô, môi mím chặt, toàn thân tràn ngập hận ý. Tay Tô Tô nắm rìu mà phát run.

Trong lòng Tô Tô tự thôi miên chính mình, trước mắt không phải là người, chỉ là một con gà, chỉ là một con gà tây nướng thôi. Cho nên mình không cần phải sợ, chỉ cần nhắm mắt lại rồi chém đại là xong....

Đám phủ binh bên cạnh hoàn toàn hiểu sai ý, thấy sắc mặt hoảng hốt và bộ dáng run rẩy của nàng, tưởng nàng bị Diệp Kinh Cức cự tuyệt nên trong lòng buồn bực thương tâm. Vì thế, thi nhau an ủi nàng:

“Đại tiểu thư, người đừng đau lòng quá! Dù gì người đã có được thân thể của hắn rồi, còn sợ không chiếm được trái tim hắn hay sao?! Cho dù không có được trái tim hắn cũng không sao. Cùng lắm thì lần sau chúng ta lại giúp người bắt cóc hắn, để người cướp thêm hắn mấy lần.”

“Muốn ta nói mấy lần nữa hả?!” Tô Tô thống giận, “Ta thực sự đối với hắn một chút hứng thú cũng không có!”

“Hừ.” Diệp Kinh Cức cười lạnh một tiếng, lười cùng nàng so đo, nhặt quần áo trên đất lên, mặc từng kiện từng kiện vào.

Diệp Kinh Cức không hổ là nam chính đẹp trai nhất bộ truyện, lúc cởi đồ thì mê người, lúc mặc đồ lại càng hấp dẫn hơn. Cổ áo kéo cao tới cổ, chỉ để lộ một chút da thịt. Cứ cho dáng vẻ nhìn người lãnh đạm nhưng cũng là mỹ cảm cấm dục.

Cũng chẳng trách nguyên chủ đến mặt mũi còn chẳng cần, nhất định phải lừa được hắn tới tay!

Nàng thật sự nhức não, đáng thương cho tác giả ta đây còn phải xuyên không vào xử lý hậu quả thay nàng ta!

Tô Tô hít một hơi thật sâu, cố gắng cải thiện quan hệ của hai người, nàng vừa mở miệng: “Diệp tướng quân…” thì Diệp Kinh Cức đã cắt ngang: “Chuyện đêm qua, Tô đại tiểu thư không cần nhắc lại.”

“Được! Được! Được!” Tô Tô vui mừng khôn xiết, “Chuyện đêm qua chỉ là hiểu lầm, mọi người quên đi chuyện cũ, bắt đầu lại từ đầu...”

“Hiểu lầm?” Giọng nói Diệp Kinh Cức càng lạnh lẽo hơn, “Đường đường là đích nữ của Tể tướng lại có thể làm ra chuyện không biết liêm sỉ như thế này. Cô còn dám nói với tại hạ đây chỉ là hiểu lầm?! Tô Tô, mỗi cử chỉ lời nói của cô đều khiến tại hạ cảm thấy ghê tởm! Cô chờ đó, chuyện ngày hôm qua, Diệp mỗ ngày sau sẽ báo đáp!”

Nói xong, hắn nhặt áo choàng trên đất lên, xoay người rời đi, cũng không thèm quay đầu lại, rời khỏi khách điếm.

Tim Tô Tô bỗng chợt lạnh, nhìn bóng dáng của hắn, một lúc lâu không nói nên lời.

“Đại tiểu thư, người đừng thương tâm quá.” Đám phủ binh tại bên cạnh an ủi nàng, “Người cũng không phải lần đầu tiên bị nam nhân cự tuyệt đâu!”

“Nhưng hắn mắng ta…” Tô Tô lẩm bẩm nói.

“Người cũng không phải lần đầu tiên bị nam nhân mắng đâu.” Đám thuộc hạ tiếp tục an ủi, “Mọi người đều hô đánh hô gϊếŧ người, người cũng dần quen rồi chứ~”

Tô Tô suýt nữa nôn ra máu, các ngươi như vậy là đang an ủi người sao?

Nguyên chủ đã sớm không biết xấu hổ là gì, người khác sao dám giữ thể diện cho nàng ta nữa?

“Đúng rồi, đại tiểu thư. Không còn sớm nữa, chúng ta bắt đầu hành động tiếp theo thôi.” Phủ binh lấy một quyển giống như vở ghi chú, liếm ngón tay cái, sau đó điểm lên một tờ giấy.

“Hành động gì?” Tô Tô trong lòng run sợ bèn hỏi hắn, nàng đột nhiên có dự cảm không lành.

“Đi đại lao ạ!” Lãnh binh nói.

“Đại lao?” Tô Tô kinh hãi, “Đi xem ai thế?”

“Đương nhiên là Thái phó ạ!” Lãnh binh kỳ quái nhìn nàng, “Lần này người không dễ gì mới hãm hại hắn vào đại lao. Hơn nữa, giờ bên cạnh hắn không có một tên hộ vệ nào, tất cả người trong ngục đều bị chúng ta mua chuộc. Đây là thời cơ tốt nhất để... ngủ cùng hắn đấy ạ!”

Chapter
1 Chương 1: Xuyên không
2 Chương 2: Gϊếŧ người diệt khẩu
3 Chương 3: Gây thù chuốc oán
4 Chương 4: Huyết thư
5 Chương 5: Thái phó Nam Bình
6 Chương 6: Hiểu lầm
7 Chương 7: Phản công
8 Chương 8: Ám muội trong phòng
9 Chương 9: Gặp lại Diệp tướng quân
10 Chương 10: Diệp Kinh Cức hắc hoá
11 Chương 11: Người thân
12 Chương 12: Nửa đêm bị tập kích
13 Chương 13: Trả thù
14 Chương 14: Tương ái tương sát
15 Chương 15: Vũ nhục
16 Chương 16: Đêm đầu
17 Chương 17: Cướp đoạt
18 Chương 18: Diệp Lạc Anh
19 Chương 19: Dẫn sói vào nhà
20 Chương 20: Diệp Lạc Anh thổ lộ
21 Chương 21: Kiểm tra phòng
22 Chương 22: Nhìn trúng ai?
23 Chương 23: Bàn tính chuyện hôn sự
24 Chương 24: Gần gũi
25 Chương 25: Ngươi quá bẩn!
26 Chương 26: Vì sao lại muốn chạm vào ta?
27 Chương 27: Ngài thấy ta thế nào?
28 Chương 28: Bị bệnh
29 Chương 29: Tâm địa rắn rết
30 Chương 30: Ngươi là ai?!
31 Chương 31: Y Thánh
32 Chương 32: Lòi đuôi
33 Chương 34: Trong mộng bái sư
34 Chương 35: Trí tuệ trong núi sách
35 Chương 36: Giấc mơ về quá khứ
36 Chương 37: Ký ức và tình cảm
37 Chương 38: Vĩnh viễn không bao giờ cho hắn biết
38 Chương 39: Thị vệ
39 Chương 40: Diệp Lạc Anh gặp nạn
40 Chương 41: Mẫu Đơn công chúa
41 Chương 42: Biện thần cơ
42 Chương 43: Ăn cắp thơ
43 Chương 44: Thí chủ, cô có tuệ căn!
44 Chương 45: Bùa bình an
45 Chương 46: Nàng ấy là đại tẩu của đệ
46 Chương 47: Để ý tới hòa thượng
47 Chương 48: Tránh mặt
48 Chương 49: Tạo hiểu lầm
49 Chương 50: Hoà thượng tới cửa
50 Chương 51: Hỏi ý kiến Nam Bình
51 Chương 52: Lễ vật
52 Chương 53: Phản loạn nảy sinh
53 Chương 54: Cầu hôn
54 Chương 55: Cô nam quả nữ
55 Chương 56: "Lang" quân như ý
56 Chương 57: Nhầm người
57 Chương 59: Thiên hạ đạo môn quan chủ
58 Chương 60: Y hay độc?!
Chapter

Updated 58 Episodes

1
Chương 1: Xuyên không
2
Chương 2: Gϊếŧ người diệt khẩu
3
Chương 3: Gây thù chuốc oán
4
Chương 4: Huyết thư
5
Chương 5: Thái phó Nam Bình
6
Chương 6: Hiểu lầm
7
Chương 7: Phản công
8
Chương 8: Ám muội trong phòng
9
Chương 9: Gặp lại Diệp tướng quân
10
Chương 10: Diệp Kinh Cức hắc hoá
11
Chương 11: Người thân
12
Chương 12: Nửa đêm bị tập kích
13
Chương 13: Trả thù
14
Chương 14: Tương ái tương sát
15
Chương 15: Vũ nhục
16
Chương 16: Đêm đầu
17
Chương 17: Cướp đoạt
18
Chương 18: Diệp Lạc Anh
19
Chương 19: Dẫn sói vào nhà
20
Chương 20: Diệp Lạc Anh thổ lộ
21
Chương 21: Kiểm tra phòng
22
Chương 22: Nhìn trúng ai?
23
Chương 23: Bàn tính chuyện hôn sự
24
Chương 24: Gần gũi
25
Chương 25: Ngươi quá bẩn!
26
Chương 26: Vì sao lại muốn chạm vào ta?
27
Chương 27: Ngài thấy ta thế nào?
28
Chương 28: Bị bệnh
29
Chương 29: Tâm địa rắn rết
30
Chương 30: Ngươi là ai?!
31
Chương 31: Y Thánh
32
Chương 32: Lòi đuôi
33
Chương 34: Trong mộng bái sư
34
Chương 35: Trí tuệ trong núi sách
35
Chương 36: Giấc mơ về quá khứ
36
Chương 37: Ký ức và tình cảm
37
Chương 38: Vĩnh viễn không bao giờ cho hắn biết
38
Chương 39: Thị vệ
39
Chương 40: Diệp Lạc Anh gặp nạn
40
Chương 41: Mẫu Đơn công chúa
41
Chương 42: Biện thần cơ
42
Chương 43: Ăn cắp thơ
43
Chương 44: Thí chủ, cô có tuệ căn!
44
Chương 45: Bùa bình an
45
Chương 46: Nàng ấy là đại tẩu của đệ
46
Chương 47: Để ý tới hòa thượng
47
Chương 48: Tránh mặt
48
Chương 49: Tạo hiểu lầm
49
Chương 50: Hoà thượng tới cửa
50
Chương 51: Hỏi ý kiến Nam Bình
51
Chương 52: Lễ vật
52
Chương 53: Phản loạn nảy sinh
53
Chương 54: Cầu hôn
54
Chương 55: Cô nam quả nữ
55
Chương 56: "Lang" quân như ý
56
Chương 57: Nhầm người
57
Chương 59: Thiên hạ đạo môn quan chủ
58
Chương 60: Y hay độc?!