Chương 52: Ghanh tỵ

Tạ Đình Phong nghe Ngô Mẫn nói thế thì cũng không muốn từ chối nữa, anh đặt Tuyết Nhi xuống, tầm mắt nhìn về hướng Ngô Mẫn " Vậy phiền cô cho chúng tôi đi nhờ đến bệnh viện. "

Ngô Mẫn ngồi trong xe khẽ mỉm môi cười, cô chìa bàn tay đảo một cái thể hiện ý mời giám đốc Tạ lên xe.

Tạ Đình Phong nắm tay Tuyết Nhi đi vòng ra phía sau, anh đưa tay mở cửa xe để Tuyết Nhi lên trước, sau đó là đến lượt anh. Đình Phong và Tuyết Nhi ngồi ở hàng ghế cuối, còn Ngô Mẫn thì ngồi ở phía trên lại, đôi môi hồng cam của cô khẽ nhếch lên cất một giọng thanh thoát " Trợ lý Du hãy đến bệnh viện G"

Trợ lý Du nghe xong thì lập tức đạp chân ga cho xe chạy thẳng đến bệnh viện quốc tế G, là một trong những bệnh viện lớn và uy tính nhất thành phố.

Chiếc xe đi được một đoạn đường, thì Tạ Đình Phong mới lên tiếng '' Hãy rẽ trái ở đèn giao thông trước mặt, tôi muốn đến bệnh viện L."

Ánh mắt Ngô Mẫn liền loé lên một tia khó hiểu '' Tại sao anh lại muốn đến bệnh viện L, mà lại không phải là G."

Trong đầu Ngô Mẫn lúc này đang suy nghĩ, không hiểu sao một người có địa vị như giám đốc Tạ đây lại muốn đến một bệnh viện tầm thường, trong khi G là tiêu chuẩn quốc tế và đầy đủ tiện nghi, đó là chưa kể đến đội ngũ y bác sĩ tài giỏi. " Rốt cuộc anh ta đã nghĩ như thế nào vậy?"

Tạ Đình Phong nghiêng đầu nhìn qua Tuyết Nhi bằng đôi mắt trìu mến, trong cái nhìn ấy còn hiện lên một sự quan tâm và yêu thương, anh cất giọng nói " Vợ tôi đang bị thương, tôi muốn vết thương của cô ấy được nhanh chóng xử lý, đến G sẽ phải khá lâu nên hãy vào L trước."

Cử chỉ của Đình Phong đối với Hạ Tuyết Nhi khiến cho Ngô Mẫn trong lòng bỗng dấy lên một sự ghanh tỵ, anh ta nhìn vợ của mình bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng, Tạ Đình Phong muốn đến L thì ra là vì nghĩ đến vết thương của vợ, anh ta không muốn cô ấy phải chịu đau thêm, mặc dù bây giờ đến G thì chỉ mất nữa tiếng thôi, thế mà anh ta vẫn lo lắng cho cô ấy như vậy.

Ngô Mẫn hít một hơi rồi nhẹ thở ra, cô nói với trợ lý Du " Đến L đi.''

"Vâng." Trợ lý Du đáp.

--------

Sau đó chiếc xe đã rẽ trái để đến bệnh viện L.

Tạ Đình Phong leo xuống mở cửa, anh nắm tay Tuyết Nhi từ từ kéo cô đi xuống xe. Ngô Mẫn cũng nhân tiện bước xuống, mặc dù cô chẳng việc gì phải vào trong, nhưng sự hiếu kỳ và tò mò đã cho cô cái ý định đi theo họ.

"Giám đốc à, cô vào đó làm gì?" Trợ lý Du thắc mắc.

"Đây không phải việc của cô cần hỏi, hãy ở đây mà đợi tôi đi." Ngô Mẫn khẽ liếc qua, cô ta nói dứt câu thì mặc kệ đôi mắt khó hiểu của trợ ly Du mà thản thường đi vào bên trong.

Đình Phong đã đưa Tuyết Nhi vào kiểm tra tổng quát, các bác sĩ đã tận tình làm việc và kiểm tra kỹ lưỡng cho cô ấy. Vết thương trên tay cô được băng bó và xử lý cẩn thận, làm xong các bước kiểm tra, lúc này Đình Phong mới vào gặp bác sĩ để nghe kết quả.

Bác sĩ đưa ra tờ kết quả khám bệnh cùng một số ảnh chụp X quang, bác sĩ điềm giọng nói " Cô ấy chỉ bị xây xát ngoài da, riêng phần cánh tay phải thì bị thâm tím do va chạm, ngoài ra không có vấn đề gì nghiêm trọng."

Nghe bác sĩ nói là không có vấn đề nghiêm trọng, lòng Đình Phong mới nhẹ hẳn ra " Cám ơn bác sĩ.''

Sau đó anh ra ngoài, Tuyết Nhi đang ngồi trên một cái ghế đá ở ngoài khuông viên của bệnh viện. Đôi tay cô đặt lên phần đùi, mi mắt hạ xuống suy nghĩ chuyện gì đó, đến khi Đình Phong bước tới cô cũng không biết.

'' Em đang nghĩ gì vậy? "

Tạ Đình Phong ngồi xuống bên cạnh, mấy ngón tay thon dài nhẹ nhàng núm thả vài sợi tóc của cô.

Tuyết Nhi ngẩn lên, cô nhìn anh rồi khẽ hỏi một câu " Đình Phong sao anh biết em xảy ra chuyện mà tìm em?''

Tay anh bỗng ngừng thao tác, nơi hàng chân mày đen đậm bỗng nhíu lại khi anh nhớ đến tiếng thét của cô ấy, âm thanh đó làm tim anh như muốn nghẹn lại, cũng may cô ấy vẫn an toàn nếu không....

Đình Phong chưng ra nét mặt sầm sầm, anh lạnh giọng nói " Cái đó anh phải hỏi em trước, tại sao khi bị thương như vậy mà không vào tìm anh?"

Tuyết Nhi mím môi, cô cuối thấp đầu không giám nhìn thẳng vào mắt của Đình Phong " Anh là giám đốc của Long Dean, anh có thể diện của anh, và em có nghĩa vụ phải giữ thể diện cho chồng của mình."

" Hạ Tuyết Nhi em có biết mình đang nói gì không?" Giọng Đình Phong trở nên nặng nề,lời nói của cô ấy đã làm anh nổi giận.

"Em không muốn anh vì em mà bị ảnh hưởng. Với lại em cũng chỉ bị thương nhẹ thôi, nên..."

Tuyết Nhi đang nói thì Đình Phong chặn lời "Em nghĩ cái thể diện mà em nói quan trọng hơn bản thân của em? Trong mắt em anh là gì? Là giám đốc của Long Dean thôi sao? "

Tuyết Nhi rụt rè nhìn lên Đình Phong, bắt gặp ánh mặt nghiêm nghị của anh tự dưng cô hơi sợ liền hạ tầm mắt nhìn lãng sang một bên " Đương nhiên là không, anh là chồng của em.''

"Nếu anh xảy ra chuyện và cũng cư xử như vậy thì em sẽ thế nào?.''

Đình Phong đột nhiên nhẹ giọng rồi nói như thế, lời nói đó làm cõi lòng Tuyết Nhi quạnh lại, sắc mặt cô không giấu được sự lo lắng, cô liền hướng đôi ngươi màu đen láy nhìn thẳng vào gương mặt của Đình Phong, bất giác cô ôm lấy anh rồi ngủi giọng thốt lên

" Em không muốn, anh đừng làm thế."

"Nếu em nói vậy, thì đã hiểu tâm trạng của anh rồi đúng không?"

"Lúc đó em đã rất muốn vào gặp anh, nhưng em chỉ nghĩ sẽ làm anh mất thể diện, em chỉ nghĩ đến thế. Em xin lỗi vì đã không nghĩ đến cảm nhận của anh, em biết anh lo cho em, nhưng kể từ khi kết hôn đến giờ lúc nào em cũng khiến anh phải lo cho em, nên em chỉ muốn bản thân mình bớt đi sự phiền toái, bớt đi sự quáy rầy đến anh, hôm nay em muốn mang đồ ăn trưa đến cho anh, nhưng ai ngờ em lại làm hỏng hết mọi chuyện, chiếc điện thoại mà anh mua cho, em còn chưa kịp lưu số của anh thì cũng bị hỏng mất rồi... Em xin lỗi, em đúng là một kẻ phiền phức phải không?.."

Giọng cô nói nghe buồn đến man mác, tấm thân nhỏ nhắn của cô tựa vào người của Đình Phong, lúc này anh không còn giận cô nữa, chỉ là anh không muốn cô ấy có cái suy nghĩ ngốc nghếch như vậy trong đầu, nên mới phải nói với cô ấy như thế.

Anh vỗ vỗ nhẹ bã vai Tuyết Nhi rồi bảo " Anh chưa từng nghĩ việc quan tâm và lo lắng cho em là một sự phiền phức, vì anh là chồng của em, cho dù sau này anh có kế thừa vị trí của ông Nội trở thành chủ tịch kế nhiệm của Long Dean thì anh vẫn là chồng của em, điều đó sẽ không thay đổi, anh không sợ mất thể diện mà thứ thật sự phải sợ đó là mất em... Em có hiểu không?"

Giọt lệ rưng trong hốc mắt, Tuyết Nhi cảm động và hạnh phúc, cô mở miệng nói " Em hiểu, em hiểu mà...."

"Sau này đừng có doạ anh nữa đấy." Đình Phong cuối đầu hôn lên tóc cô, rồi dịu dàng vuốt ve cánh tay cô ấy.

"Không ngờ Tạ Đình Phong lại là chàng trai ngọt ngào đến như vậy, từng lời nói và cử chỉ đều cho thấy tình cảm của anh ta dành cho Hạ Tuyết Nhi. Cô gái kia nhìn thoáng cũng chỉ là một cô gái bình thường, tuy gương mặt không xinh đẹp nhưng lại mang nét đáng yêu và dễ thương, hờ.. giám đốc Tạ không lẽ đó là gu của anh ư? Nhìn họ mà mình thấy phát tức, thật tức, tại sao mình lại không gặp anh ta sớm hơn chứ? Nhưng bây giờ liệu có còn hai chữ có thể không? Có thể là của riêng tôi "

Ngô Mẫn đứng ở đằng sau nghe lén cuộc nói chuyện, đường đường là giám đốc của tập đoàn Ngô Thị mà cô lại làm cái chuyện lén lúc này, nhưng sức hút từ Tạ Đình Phong đối với cô thật quá lớn, cô thích anh ta, đúng là rất thích anh ta, từ khi xem qua thông tin đám cưới của Tạ gia cô đã ấn tượng với chàng trai này. Cho đến lúc cô bị ngã, lúc anh đã đỡ cho cô thì trái tim của Ngô Mẫn đã rung động, thế nhưng nghiệt thay Tạ Đình Phong đã kết hôn và còn rất thương yêu Hạ Tuyết Nhi, Ngô Mẫn phải thua phu nhân của Đình Phong ở một chữ tình, ý đồ muốn giành giật tình yêu này có lẽ sẽ không có cơ hội, nhưng sự độc đoán của Ngô Mẫn vẫn khiến cô ta muốn đánh cược một phen, sinh ra trong quyền quý thứ mà cô ta muốn sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy.

Khoé miệng Ngô Mẫn kéo lên một độ cong, trong thâm tâm đang nghĩ " Tôi sẽ thử anh, nếu anh bị tôi cuốn hút thì coi như đó là lỗi của anh, không phải lỗi do tôi, vì anh đã khiến tôi phải thích anh, vợ của anh cũng không thể nào trách móc được tôi."

Ngô Mẫn xoay lưng đi ra ngoài, thấy trợ lý Du cô ta liền bảo " Về thôi."

"Cô không đợi họ sao?" Trợ lý Du lên tiếng.

"Chẳng liên quan gì đến tôi cả." Ngô Mẫn hời hợt thốt lên rồi bước vào xe.

Trợ lý Du không hỏi thêm mà chỉ nhướng bã vai, sau đó cũng nhanh chóng lên xe và chạy đi.

Chapter
1 Chương 1: Giới thiệu
2 Chương 2: Đó không phải là hôn
3 Chương 4: Con tim không nghe lời
4 Chương 5: Một người mang họ Hạ
5 Chương 6: Quán coffee
6 Chương 7: Giá như được yêu thương
7 Chương 8: Công viên
8 Chương 10: Đến nhà
9 Chương 11: Gần anh
10 Chương 12: Kẻ trộm
11 Chương 13: Thương con gái
12 Chương 14: Phòng cô gái ấy ở đâu?
13 Chương 16: Sé đánh ngang tai
14 Chương 17: Về quê
15 Chương 18: Tại sao nhớ đến cô ấy?
16 Chương 19: Tìm ông Tạ
17 Chương 20: Gặp ông Tạ
18 Chương 22: Chuyến đi
19 Chương 23: Anh Đến
20 Chương 24: Buông tay cô ấy ra
21 Chương 25: ...Anh ở đâu thì em ở đó
22 Chương 27: Thông tin bí mật
23 Chương 28: Buột lòng chấp nhận
24 Chương 29: Em muốn làm vợ của anh
25 Chương 30: Thử đồ Cưới
26 Chương 31: Âm mưu
27 Chương 32: Hôn lễ
28 Chương 33: Cảm thấy đau
29 Chương 34: Cô ta thật ngốc
30 Chương 35: Paparazzi
31 Chương 36: Hôm nay đã khác
32 Chương 37: Đi trăng mật
33 Chương 38: Đi trăng mật 2
34 Chương 39: Lý trí và ái tình
35 Chương 40: Hokkaido
36 Chương 42: Khi tình yêu bắt đầu
37 Chương 43: Anh có ghét em không?
38 Chương 44: Ngô Thị
39 Chương 45: Thông tin từ Ailend
40 Chương 50: Đến tập đoàn
41 Chương 51: Quá giang
42 Chương 52: Ghanh tỵ
43 Chương 54: Món quà thứ hai
44 Chương 55: Bỏ trốn
45 Chương 56: Sự thật kinh hoàng
46 Chương 59: Là một chiếc điện thoại
47 Chương 60: Lời cầu xin
48 Chương 62: Thế cũng tốt
49 Chương 63: Câu nói vô tình
50 Chương 64: Lý lẽ gì
51 Chương 65: Cổ phần
52 Chương 66: Anh không nói lý lẽ
53 Chương 67: Rời khỏi Tạ gia
54 Chương 68: Vợ yêu?
55 Chương 69: Hỏi em lần cuối
56 Chương 70: Giả tạo
57 Chương 72: Tình ý
58 Chương 74: Tháo nó ra
59 Chương 75: Sự lựa chọn..
60 Chương 76: Kẹo ngọt
61 Chương 77: Phải uống
62 Chương 78: Tuyệt tình
63 Chương 79: Phu nhân của Tạ Đình Phong
64 Chương 81: Khu phố I
65 Chương 82: Xông vào
66 Chương 83: Phụ nữ đẹp thì có gai
67 Chương 84: Em xin lỗi
68 Chương 85: End
69 Chương 87: Nguy hiểm bắt đầu
70 Chương 88: Em yêu anh
71 Chương 89: Ý nghĩa cuối cùng
Chapter

Updated 71 Episodes

1
Chương 1: Giới thiệu
2
Chương 2: Đó không phải là hôn
3
Chương 4: Con tim không nghe lời
4
Chương 5: Một người mang họ Hạ
5
Chương 6: Quán coffee
6
Chương 7: Giá như được yêu thương
7
Chương 8: Công viên
8
Chương 10: Đến nhà
9
Chương 11: Gần anh
10
Chương 12: Kẻ trộm
11
Chương 13: Thương con gái
12
Chương 14: Phòng cô gái ấy ở đâu?
13
Chương 16: Sé đánh ngang tai
14
Chương 17: Về quê
15
Chương 18: Tại sao nhớ đến cô ấy?
16
Chương 19: Tìm ông Tạ
17
Chương 20: Gặp ông Tạ
18
Chương 22: Chuyến đi
19
Chương 23: Anh Đến
20
Chương 24: Buông tay cô ấy ra
21
Chương 25: ...Anh ở đâu thì em ở đó
22
Chương 27: Thông tin bí mật
23
Chương 28: Buột lòng chấp nhận
24
Chương 29: Em muốn làm vợ của anh
25
Chương 30: Thử đồ Cưới
26
Chương 31: Âm mưu
27
Chương 32: Hôn lễ
28
Chương 33: Cảm thấy đau
29
Chương 34: Cô ta thật ngốc
30
Chương 35: Paparazzi
31
Chương 36: Hôm nay đã khác
32
Chương 37: Đi trăng mật
33
Chương 38: Đi trăng mật 2
34
Chương 39: Lý trí và ái tình
35
Chương 40: Hokkaido
36
Chương 42: Khi tình yêu bắt đầu
37
Chương 43: Anh có ghét em không?
38
Chương 44: Ngô Thị
39
Chương 45: Thông tin từ Ailend
40
Chương 50: Đến tập đoàn
41
Chương 51: Quá giang
42
Chương 52: Ghanh tỵ
43
Chương 54: Món quà thứ hai
44
Chương 55: Bỏ trốn
45
Chương 56: Sự thật kinh hoàng
46
Chương 59: Là một chiếc điện thoại
47
Chương 60: Lời cầu xin
48
Chương 62: Thế cũng tốt
49
Chương 63: Câu nói vô tình
50
Chương 64: Lý lẽ gì
51
Chương 65: Cổ phần
52
Chương 66: Anh không nói lý lẽ
53
Chương 67: Rời khỏi Tạ gia
54
Chương 68: Vợ yêu?
55
Chương 69: Hỏi em lần cuối
56
Chương 70: Giả tạo
57
Chương 72: Tình ý
58
Chương 74: Tháo nó ra
59
Chương 75: Sự lựa chọn..
60
Chương 76: Kẹo ngọt
61
Chương 77: Phải uống
62
Chương 78: Tuyệt tình
63
Chương 79: Phu nhân của Tạ Đình Phong
64
Chương 81: Khu phố I
65
Chương 82: Xông vào
66
Chương 83: Phụ nữ đẹp thì có gai
67
Chương 84: Em xin lỗi
68
Chương 85: End
69
Chương 87: Nguy hiểm bắt đầu
70
Chương 88: Em yêu anh
71
Chương 89: Ý nghĩa cuối cùng