Chương 42: Người Cố gia thì vẫn là người Cố gia

Trong căn phòng ở bệnh viện, một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi đeo mắt kính, khí chất nho nhã lịch sự đang ngồi trên giường Giải Thừa, vẻ mặt nhu hòa khyên bảo: “Sư đệ, về hội học huyền thuật đi, sư phụ đi rồi, đệ cũng đi, ngay cả một người tri kỷ huynh cũng không có.”

Giải Thừa mặt mày đơ đơ chơi game, vì điện thoại bị bể nên đánh nhau hơi lag, hắn tức giận đập đập điện thoại một cái, nhịn không được nói: “Huynh đi mà nói với mấy người đó, không phải đều là thân tín sao?”

“Không bằng huynh đệ thân thiết, em cũng là lớn lên trước mắt ta mà.”

Giải Thừa cũng không ngẩng đầu lên: “Chúng ta đều lớn lên trước mắt sư phụ, là cô nhi được ông nuôi lớn, ông lớn tuổi rồi, bên cạnh không thể không có ai chăm sóc được.”

Cảnh Liên Trung hừ một tiếng, bất mãn nói: “Câu này của em, anh cũng không nói là không để ông ta dưỡng già đâu, hôm qua anh đến thăm thì ông tức giận, không muốn gặp anh.” Hắn nói, vẻ mặt lại càng thêm cô đơn.

Giải Thừa ngước mắt, nở nụ cười gằn, lần đầu tiên hắn thấy sư huynh mình giả mù sa mưa, nhiều năm như thế y biến thành như thế này khiến hắn hơi giật mình: “Sư huynh, nếu anh không muốn để sư phụ nhọc lòng thì cứ giải tán cái hội học đấy đi, mấy năm này anh thế nào ai cũng đều rõ cả. Hội học huyền thuật vốn là nơi để mọi người trong giới huyền thuật họp lại, cùng nhau học tập huyền thuật khi trừ gian diệt ác cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau. Bây giờ thế nào, hội học cũng không còn tự do nữa, là các người đưa ra, các quy củ cũng phải theo các người. Em hiểu, không có quy củ thì không thành khuôn phép, xây dựng một nơi chuyện trò cũng cần có quy tắt, nhưng các anh không thể quá đáng đến mức bây giờ cái gì cũng phải nghe theo! A! Mọi bang phái đều khác nhau, có đến bao nhiêu đạo thuật đã thất truyền? Anh muốn thống nhất giới huyền thuật để mình làm chủ sao?”

“Em nói vớ vẩn gì đấy?” Sắc mặt Cảnh Liên Trung thay đổi: “Nếu anh không quản thì sẽ có kẻ lợi dụng huyền thuật để hại người, trước kia dùng huyền thuật để giết người còn ít sao? Chúng ta phải lập quy củ, không được học cấm thuật, phải học những thứ chính thống cũng chỉ vì bảo vệ người dân.”

Giải Thừa ha ha hai tiếng, vì vẻ đạo mạo cố gắng giải thích này mà hoàn toàn thất vọng: “Anh thật là dụng tâm lương khổ.”

(Dụng tâm lương khổ: dùng nhiều tâm tư trí lực để suy đi tính lại)

Cảnh Liên Trung giận đến tái mặt, mất kiên nhẫn: “Em đừng cáu kỉnh nữa, về với anh, chúng ta có bác sĩ chuyên trị những thương tổn này.”

“Tôi biết vì sao anh muốn đem tôi về đấy.” Giải Thừa dừng chơi, nghiêm mặc nói: “Anh chơi đùa với tôi vì chắc người khác đều đã lui giới rồi phải không? Không biết làm gì sau lưng tôi, thanh niên cũng không muốn chơi với anh nữa. Sư huynh, anh làm thì cứ làm đi, tâm sư phụ đã lạnh thấu rồi, xảy ra chuyện gì cũng đừng mong sư phụ sẽ chùi đít cho anh.”

Sắc mặt Cảnh Liên Trung càng lúc càng khó coi, cũng nổi cơn tức giận: “Em thật sự không muốn về sao?”

Giản Thừa nằm bẹp xuống giường: “Bạn tôi cho tìm cho tôi cái bệnh viện tư nhân cao cấp thế này, còn cho tiền thuốc men, một mình một phòng, ngày được ba bữa còn uống thuốc, có y tá xinh đẹp chăm sóc tôi, sao tôi lại muốn về với anh? Não tôi đâu có bị tàn!”

“Được! Em không về thì cũng đường có vớ va vớ vẩn với người không ra gì, lão Lý!”

Người ở ngoài nghe câu này thì nhanh chóng đẩy cửa ra: “Nói xong rồi?”

Mặt mày Cảnh Liên Trung lạnh ngắt: “Đem thằng nghịch ngợm không biết nghe lời này về cho tôi!”

Hai người ngoài cửa liếc nhìn nhau, không thể không đi lên kéo Giải Thừa: “Cậu mau nghe đại sư huynh đi, đừng lộn xộn nữa, mau về với chúng tôi nào.”

“Tại sao tôi phải về với các người? Tôi đã rời khỏi hội học rồi!” Giải Thừa cũng cố chấp, cọ một chút khí đã bốc lửa lên, bình thường cà lơ phất phơ, chín con trâu còn chưa chắc kéo được, hắn tóm lấy vạc giường, nhấc chân đạo người nào đi tới: “Hôm nay hoặc là các người chết hoặc là tôi chết, lôi xác tôi về hoặc là các người cút ngay cho tôi, tôi đã nói không về là không về! Sư phụ không về thì tôi vĩnh viễn cũng không!”

“Ôi chao! Các người đừng động vào cậu ấy!” Lúc này, y tá đáng lấp ló quan sát bên ngoài lập tức chạy vào, đẩy một người đàn ông chuẩn bị ra tay, tức giận nói: “Các người làm gì vậy? Bệnh nhân còn chưa khỏi đâu, xương sườn cậu ấy còn nứt, nếu các cậu hoạt động mạnh lỡ gãy xương thì phải làm sao?”

Người đàn ông họ Lý nhịn không được quát y tá: “Đây là chuyện nhà chúng tôi, cô tránh ra.”

Người đàn ông này mạnh tay, mà y tá lại rất gầy, thế là bị đẩy một cái đã loạng choạng, chân đập vào bên cạnh bàn đau đến đỏ cả vành mắt. Giải Thừa lập tức nổi nóng, đứng lên giường móc roi dưới gối ra

Cảnh Liên Trung vỗ bàn: “Em muốn ra tay với anh sao? Thật sự phản rồi!”

“Ra tay với anh thì làm sao? Để tôi xem xem hôm nay ai dám mang cậu ta đi?”

Tất cả mọi người nhìn về phía cửa nơi truyền đến tiếng động, sắc mặt Cảnh Liên Trung trầm xuống: “Cố Diệp?”

“Xem ra hội trưởng Cảnh đã xem tài liệu và biết tôi là ai, hay là sư huynh tôi báo mộng cho kẻ phế vật như anh thế?” Cố Diệp cười, đối phương không thích nghe cậu nói gì thì cậu sẽ nói cái nấy, quả nhiên, vừa nghe đến ‘sư huynh’ vẻ mặt của Cảnh Liên Trung lập tức trở nên phức tạp

Sau khi Cố Diệp đi vào, nhìn y tá nhẹ nhàng nói một câu: “Chị à, ra ngoài trước đi, đừng làm gì nhé, súc vật cắn một cái thì cặn bã cũng không biết thương hương tiếc ngọc đâu.”

Cảnh Liên Trung đứng phía sau tức giận hỏi: “Cậu nói ai là súc sinh?”

“Ai trả lời thì mắng người đấy.” Cố Diệp đỡ Giải Thừa để hắn nằm xuống: “Bị thương còn thích nhảy nhót, cậu nằm xuống cho tôi, ở thêm một ngày là tốn không ít tiền đấy.”

Sau khi Giải Thừa bị họ đụng phải xương sườn thì bây giờ đau trắng cả mặt, nhưng mà thấy Cố Diệp tới nên cuối cùng cũng cười toe, nằm xuống

Sắc mặt Cảnh Liên Trung càng khó coi hơn, sư đệ này dám cùng phe với Cố Diệp!

Cố Diệp ngước mắt: “Làm sao? Ban ngày ban mặt mà các người định bắt cóc à?”

Cảnh Liên Trung híp mắt tỏ vẻ nho nhã: “Giải Thừa là sư đệ tôi, sao có thể nói là bắt cóc?”

Cố Diệp nhìn hắn đầy vẻ coi thường: “Nghe nói cậu ta lớn lên với anh, nếu anh thật sự tốt thì có thể nào không quan tâm sống chết của cậu ta không? Thứ cặn bã!”

Người đứng sau Cảnh Liên Trung xông lên: “Mày đang chửi ai đấy?”

“Chửi các người đấy thì sao? Tôi còn phải báo cảnh sát bắt mấy người đi!” Cố Diệp đứng lên, ánh mắt sáng rực nhìn ba người đối diện: “Các người biết bệnh viện này do ai mở không? Chủ tịch bệnh viện này là trưởng nữ của Úc lão gia, mấy người cho là bắt cóc bệnh nhân thì Úc gia sẽ tha cho các người sao? Cha chồng Úc phu nhân vừa qua đời hai năm trước, là lão hồng quân đường đường chính chính, các người gây khó dễ với Triệu gia, không sợ nửa đêm lão gia tử cho người tiêu diệt đám cặn bã các người sao?”

“Mày!”

“Thằng nhóc mày thì biết cái gì!”

Ba người bị Cố Diệp nhanh mồm nhanh miệng nói đến mức đỏ cả mặt lên, một câu phản bác cũng không nói được, bọn họ đúng thật là không dám đắc tội với Úc gia và Triệu gia. Hội học huyền thuật nói cho cùng là thành lập tư nhân, không quá đông mà phần lớn đều không có nhà có việc. Quan hệ giữa các gia đình bề thế này đều rắc rối phức tạp, còn có nguồn lực kinh tế hùng mạnh, nếu như đối đầu với họ e rằng hậu quả sẽ không biết thế nào?

Lúc này y tá đẩy cửa mang theo hai cảnh sát mặt thường phục tới, y tá kích động nói: “Chính là bọn họ! Họ định cướp bệnh nhân đi!”

Vừa thấy khí thế giương nỏ trong phòng này, một nữ cảnh sát bước lên, mặt mày lạnh tanh hỏi một câu: “Xảy ra chuyện gì?”

Cố Diệp nhìn bên ngoài, nhíu mày lại, vẫn là người quen

Nữ cảnh sát cũng nhận ra Cố Diệp, tâm trạng có vẻ phức tạp mà nói: “Lại là cậu? Cậu gặp chuyện gì nữa sao?”

Cố Diệp đứng lên, chạy hai ba nước đáng thương vô cùng, chỉ chỉ vào ba người đàn ông đối diện: “Chị cảnh sát ơi, chính là người này! Hắn muốn kéo bạn của em đi!”

Đôi mắt nữ cảnh sát lạnh lẽo: “Không phải cướp thì là bắt, xảy ra chuyện gì rồi, em nói rõ đi.”

Kỹ thuật trở mặt trong một giây này khiến tất cả mọi người ngây ngẩn, Cảnh Liên Trung cũng không biết phải giải thích làm sao. Vừa rồi Cố Diệp còn khiêu khích nói móc, vừa kiêu ngạo chửi người, miệng mồm không khác Hạc Đỉnh Hồng là bao, mấy người không thích nghe cái gì thì tôi sẽ nói cái nấy. Bây giờ cảnh sát tới, cậu ta lập tức biến thành thằng nhóc tội nghiệp? Mẹ nó sao mà làm được vậy!

Giải Thừa cũng mở to mắt nhìn người bạn mình diễn kịch trong một giây, còn chưa phản ứng kịp

Trong lòng Cố Diệp căm phẫn, tức đến dậm chân: “Bạn em bị viêm dạ dày, không thể ra khỏi bồn cầu được, ra ngoài còn không kéo quần được, thế mà bọn họ còn không biết lo lắng gì cả! Ba người này là đồ khốn nạn! Nhìn cậu bé kéo quần thì đẹp mắt lắm sao?!”

Giải Thừa ôm bụng, hít thở khó khăng, không nói được câu nào

“Còn chỗ này!” Cố Diệp chỉ vào xương sườn mình: “Bạn em gãy xương ở đây! Một khúc xương vận động cũng gãy luôn rồi! Hình như đâm vào trong chỗ tim gan tỳ phổi gì rồi, bọn người này đúng là khốn nạn! Rõ ràng là muốn hại chết bạn em!

Cả bọn Cảnh Liên Trung há to miêng, ba tên nói ai nói câu gì giống như Cố Diệp đã nói đúng, nhưng mà mẹ nó lại không hề có một chút đáng tin!

Vẻ mặt cảnh sát, lý trí hỏi Giải Thừa: “Em quen họ không?”

Giải Thừa mau chóng phản ứng: “Quen ạ, nhưng em không muốn đi với họ.” Giải Thừa thấy Cố Diệp cười với hắn, thế là cũng già mồm ôm vạc giường kêu to: “Em còn đang bệnh mà! Anh ta nhất quyết bắt em về! Em nói em không có gia nhập vào hội học của anh ta đâu!”

“Hội học? Chuyện này là sao?”

Cố Diệp thầm xuýt xoa: “Ai biết hội học kỳ lạ nào chứ, có hội trưởng có cán bộ, bạn em đã nói là không đi thì anh ta còn cho cả người đến bắt, coi thường bạn em là trẻ mồ côi không cha không mẹ? Còn một hai phải bắt em nữa! Em có cha, cha em là Cố Đức Thành!”‘

Đám người Cảnh Liên Trung thật sự muốn quất cho Cố Diệp một trận, nghĩ bụng nếu Cố Đức Thành không phải cha mày thì ông đây đã quất chết cái thằng nhóc ngỗ nghịch này rồi! Từng câu từng chữ của Cố Diệp đều nói hội học của họ là tà giáo, hoặc không thì là bán hàng đa cấp, mẹ nó phải giải thích làm sao đây?

“Đồng chí cảnh sát, không phải như anh chị nghĩ đâu.” Cảnh Liên Trung tức đến đỏ cả mặt, cắn răng nghiến lợi giải thích: “Chúng tôi là hội học huyền thuật.”

“Đừng giải thích nữa, các người đi theo chúng tôi một chuyến, về cục hãy giải thích là hội học gì, còn dám đến bệnh viện cướp người sao?”

“Chúng tôi thật sự không phải là hội học tà giáo! Sao nữ đồng chí này không nghe tôi giải thích vậy?”

Nữ cảnh sát cười: “Giải thích? Tôi chỉ nhìn chứng cứ, đem đi!”

Cảnh sát phía đằng sau mở cửa: “Đừng nói nhảm nữa, đi thôi, không nói đến chuyện hội học các người có vấn đề hay không, riêng chuyện đến bệnh viện làm ồn thì phải về chịu đào tạo rồi.”

Cố Diệp thấy bọn họ bị mang đi, lộ ra cái đầu ngay cửa, cậu cười đến cong cả mắt: “Chị cảnh sát ngầu quá!”

Nữ cảnh sát đi được hai bước thì nghe Cố Diệp nói vậy lập tức dừng lại, quay người về sau: “Những tên vô đạo đức đó đều đã bị chúng tôi bắt được, tài liệu phạm tội đã đưa lên tòa án, bọn họ nợ máu sẽ phải trả máu. Cảm ơn em đã phát hiện ra những đứa bé đó, nếu không có em, không biết chúng nó còn bị chôn ở trong sân nhà đó bao nhiêu năm nữa.”

Nụ cười của Cố Diệp dần dần tắt đi, nghiêm túc nói: “Mọi người vất vả rồi, nhất định các em ấy đã đầu thai chuyển kiếp, đời sau sẽ có được một cuộc sống thoải mái hơn.”

“Đúng vậy.” Nữ cảnh sát gật đầu dường như là đang an ủi bản thân.

Sau khi Cố Diệp tiễn họ đi thì đóng cửa lại, cười nhếch miệng. Lại nhìn vẻ mặt mất mát của Giải Thừa, Cố Diệp lắc đầu bất đắc dĩ mà nói: “Bạn ơi, cậu có ngốc không vậy? Sao lại bị bọn chúng ăn hiếp thế?”

Giải Thừa sửng sốt một chút: “Bạn ơi, bạn lợi hại thật đấy!”

Giải Thừa không biết làm sao để khen Cố Diệp, chỉ có thể bật ngón tay cái, trăm ngàn lời nói đều nằm ở bên trong.

Cố Diệp cười lạnh một tiếng: “Cậu cho rằng xong chuyện rồi chắc? Ngây thơ thế, làm sao tôi có thể buông tha cho họ như vậy được?”

Cố Diệp lấy điện thoại tìm anh hai: “Anh hai, cho em mượn bộ phận PR của anh dùng một chút, tìm cách liên lạc ạ.”

Không quá nửa phút say Cố Lâm đã gửi cho cậu một email, quản lý bộ phận PR, Bạch Tả. Cấp quản lý của công ty Cố Lâm đều là người trẻ, quản lý cũng tầm tầm tuổi y.

Cố Diệp thêm bạn, ghi chú: Em trai Cố Lâm, Cố Diệp

Đối phương không dám do dự, tranh thủ đồng ý, lờ mờ nhắn cho cậu cái tin: Cậu ba?

Cố Diệp: Quản lý Bạch, chỗ anh có bộ phận thủy quân không?

Bạch Tả: Ý cậu ba là…

(Thủy quân: nick clone)

Thấy đối phương cẩn thận thăm dò từng ly từng tý, Cố Diệp cứ thấy mình như một thằng nhóc gây rắc rối. Cậu trả lời: đừng lo em không làm chuyện gì xấu đâu, em chỉ muốn thuê bọn họ đi report một tà giáo.

Bạch Tả: Có nhóm trên wechat, làm với công ty mình lâu năm rồi.

Cố Diệp: Vậy tốt quá, add em vào nhóm nhé, cảm ơn.

Bạch Tả: Cậu ba, thật sự cậu không làm gì áo loạn chứ?

Cố Diệp: Em là tên nhóc không hiểu chuyện như vậy sao?

Lúc này Bạch Tả mới đồng ý: Được rồi, tiểu vương gia, trước khi ngài làm gì cũng phải suy nghĩ, đừng để tiểu nhân chúng thần bị liên quan!

Cố Diệp cười cười: Được rồi ~

Giải Thừa thật thà hỏi: “Lúc trước cậu làm gì mà anh ta đề phòng cậu quá vậy?”

Cố Diệp lắc đầu vô tội: “Chịu thôi, chắc là thấy tớ còn nhỏ đến không đáng tin cậy chăng.”

Giải Thừa ha ha hai tiếng, vẻ mặt đầy sự không tin

Đang nói chuyện thì Cố Diệp đã được add vào nhóm, toàn bộ có hơn chín trăm người, còn chưa chờ đám người này nói gì thì Cố Diệp đã phát bộ bao lì xì thật to.

Lì xì bị cướp trong chớp mắt, đám người trong nhóm đều lao nhao cả lên: Ai vừa vào vậy? Tui cướp được mười đồng nè!

Wowww cuộc so tài thật hào phóng, tui cướp được mười hai! Thổ hào nào vừa tới vậy?

Vừa vào đã làm một phát nổ siêu to khổng lồ!

Đù má là quản lý trực tiếp thêm luôn, người mới vào này có chỗ dựa sao?

Nhân viên quản lý: Đừng lao nhao, lão Bạch nói đây là em trai của bệ hạ nhà chúng ta đấy.

Đám người ồn ào vài giây sau lập tức im phăn phắt, sau đó cả đám làm trò post icon quỳ sấp xuống đất cảm ơn tiểu vương gia đã ban thưởng.

Khóe miệng Cố Diệp co giật, đám người màu mè này…một lời khó nói hết. Nhưng nhập gia thì tùy tục, cậu cũng không giả bộ cao ngạo lạnh lùng gì: Chào các anh các chị, em có một trận mua bán lớn và lâu dài muốn mọi người làm ~

Dân tình trả lời: Aiyo~ tới luôn anh hùng ơi, ký hợp đồng một trăm triệu trước nhé ~~

Cố Diệp híp mắt, nhìn Giải Thừa một chút: “Biết tại sao sư huynh cậu làm trời làm đất vậy không?”

Giải thừa lắc đầu, không biết là Cố Diệp đang định nói gì

“Bởi vì không có người trị hắn, được chiều quen rồi.” Cố Diệp cười nhạo một tiếng: “Sư huynh tôi khi đó không muốn đáp hắn không phải vì sợ, mà là thấy giới huyền thuật cũng không được nhiều người, tự giết hại lẫn nhau chỉ cô đơn hơn thôi. Bây giờ nhìn mà xem, sư huynh sai rồi, hội học huyền thuật tồn tại chính là một thanh đao nhằm bóp chết người trong giới.”

Cố Diệp im lặng nhắn tin: Các anh các chị trong nhóm! Ở Hoa Hạ ta có một website official của một tổ

Chúng ta đến sẽ report website chính thức của một hội học huyền học nguồn gốc bất thường không có thương hiệu gì cả! Tên hội trưởng là đồ vô nhân tính, đánh sư đệ coi thường sư phụ! Không quan tâm đến sống chết của sư đệ mình mà nhất quyết lôi y ra khỏi giường bệnh! Mọi người đi thăm dò diễn đàn này một chút đi, phải chửi từng chút từng chút một, các dũng sĩ tiến lên nào! Report bọn chúng thôi!

Bao lì xì!

Bao lì xì!

Bao lì xì!

Cố Diệp phát liên tục ba bao lì xì, hô: Mỗi ngày chúng ta báo cáo một lần, em sẽ phát lì xì cho mọi người, người anh em ơi, xuống xác nào!

Nhóm thủy quân này chỉ sợ là thiên hạ bất loạn, bọn họ giỏi nhất là đem theo khí thế, sau khi nhận lì xì ai cũng vui vẻ: Không phải chỉ là đi report thôi sao? Ok thôi, dễ như ăn kẹo.

Thời đại này mà còn có hội học huyền thuật nha, bọn họ làm gì thế nhỉ? Không hiểu lắm.

Các anh em tỷ mội ơi, đi report bọn chúng nào!

Mọi người cứ report, tôi sẽ đi đến diễn đàn lấy tài liệu về bọn họ, tri kỷ hiểu nhau thì mới trăm trận trăm thắng.

Cậu đi thu góp ở diễn đàn, tôi sẽ hỏi thăm paparazi một chút xem có lấy được tin tức gì không để còn làm tài liệu. Báo cáo không không cũng chả ích lợi gì, muốn thật sự tin tưởng thì phải có chứng cứ.

Đúng vậy! Nếu bọn chúng dám hàm hồ thì cứ lấy bằng chứ đập vào mặt chúng!

….

Đây là đội thủy quân rất có hội học, trước khi làm việc thì phải có đẩy đủ bằng chứng thì mới điều tra được. Cố Diệp đã nói là tà giáo thì họ sẽ đào sâu vào chuyện này. Mặc dù là em trai của boss nhưng họ cũng sẽ làm hết mình.

Không biết bao lâu, cuối cùng họ cũng tìm ra được bằng chứng, sau khi chụp ảnh màn hình diễn đàn rồi soạn nguyên một bài sớ để post lên weibo, dùng nick ảo post lên mạng rồi tìm người khác đi phát tán

Chuyện này thật sự được chứng minh, đây chính là một hội học mê tính dị đoan, có boss, có nhân viên, cấp bậc rõ ràng.

Dân tình hóng phốt dần rục rịch: Thời đại nào rồi mà còn có thứ hội học này nhỉ? Chọn chúng làm cái gì thế? Còn chia hẳn cấp bậc coi có khác gì đa cấp không?

Nhìn đi, ghê tởm quá, bên trong có rất nhiều người còn trẻ tuổi nghe nói là cô nhi không cha không mẹ, đây không phải là lừa gạt trẻ em sao? Đúng là quá giống tà giáo!

Ngày đó diễn đàn hội học huyền thuật bị dân tình hóng phốt vây xem, lại thêm khí thế đùng đùng của thủy quân, tất cả mọi người đều đi report website chính thức của tà giáo ở Hoa Hạ, thứ hội học này sao mà tồn tại được vậy? Xùy xùy!

Cùng ngày, cấp trên của hội học huyền thuật sắp bị bức điên, có một ngày lại trở thành tâm điểm để cư dân mạng vây xem. Cảnh Liên Trung vất vả lắm mới giải thích rõ ở cục cảnh sát, lúc về nhìn thấy đống report này thì lập tức choáng váng: “Sao chúng ta lại bị nhiều dân mạng chú ý thế? Là ai dở trò?!”

Trợ lý cũng sứt đầu mẻ trán: “Không biết, có rất nhiều người kích động, có thể là một hội học nhưng dù sao cũng không thể có năng lực lớn như vậy được, đẩy chúng ta lên rất nhanh. Bây giờ tôi đang tìm người khống chế ngôn luận, nhưng một đám độc mồm độc miệng này một hai không chịu, không thể nào khống chế nổi nữa.”

Cảnh Liên Trung nghiêm mặt, tháo mắt kính xuống, day day chân mày: “Nhất định phải áp dư luận xuống, nếu không sau này còn phiền phức hơn đấy.”

Giải Thừa thấy tình hình trên mạng thì phục Cố Diệp sát đất: “Cái cách này đúng là chỉ có thổ hào nghĩ ra được, rốt cuộc cậu có bao nhiêu tiền thế?”

Cố Diệp cười: “Người nghèo như cậu vĩnh viễn không hiểu thổ hào được đâu, sau khi tớ thi đại học thì cha tớ mua hẳn căn biệt thự hai tầng, cậu có hâm mộ không?”

Giải Thừa đỡ trán, lúc trước hắn ở ký túc xá tập thể, bây giờ ở nhà sư phụ, ngay cả tiền thuê phòng ở ngoài còn không có

Cố Diệp nheo mắt lại: “Tớ ra ngoài xem phong thủy cho người ta, ai giàu có thể trả tớ một trăm triệu, còn cậu?”

Giải Thừa suy sụp ôm mặt, trước đây đều nhận nhiệm vụ của hội học rồi lãnh lương hàng tháng, hắn chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy, cũng không biết bọn họ kiếm cho hội học được bao nhiêu tiền.

Cố Diệp khinh bỉ nói: “Kém thông minh thế, đừng nói các cậu đều là đồ đần nhé! Hội học rác rưởi, mau đi đời đi!”

Giải Thừa khó hiểu: “Không phải sắp bị cậu làm cho đi đời rồi sao?”

“Không đơn giản vậy đâu, thành lập nhiều năm vậy rồi, sao có thể không có chút quan hệ nào? Nhưng ồn ào một trận như vậy, chắc chắn bọn hắn sẽ bị đàm tiếu, phải tra nguyên nhân trước, nên sẽ không dám tìm cậu đâu, cũng đừng có lăn tăn ở ngoài.” Cố Diệp cười xấu xa: “Tớ muốn Cảnh Liên Trung tức đến mức trọc đầu, ngày nào cũng phải cho hắn ăn cứt.”

Quả nhiên, Cảnh Liên Trung nhanh chóng bị những ngành liên qua mời sang nói chuyện, các bộ ngành đều điều tra hắn, đúng là sắp trọc đầu thật. Trước kia có chuyện Đường lão sẽ giúp hắn xử lý, bầu bạn với Đường lão nhiều năm, Úc lão cũng sẽ hỗ trợ. Lần này, lại không có ai giúp hắn.

Các bộ ngành liên quan hỏi: “Chuyện này là sao, đã làm nên chuyện táng tận lương tâm gì mà khiến người người báo cáo đến thế? Các người là hội học không có thương hiệu gì, Phật giáo người ta hay Đạo giáo đều được các quốc gia thừa nhận, đạo sĩ nghiên cứu đạo pháp còn phải có chứng nhận tốt nghiệp của khoa, các người tự lập ra còn không biết thân biết phận, còn mắt nhắm mắt mở để các người thành lập hội học. Bây giờ ngày nào cũng có người báo cáo, còn liên quan đến tà giáo, nếu cứ như thế thì phải bắt buộc các người giải tán đấy biết chưa?”

Bây giờ, cấp cao của hội học huyền thuật phải chụp cái đuôi lại mà đối nhân xử thế, mà nhóm thanh thiếu niên ở cấp cuối cùng phát hiện tình hình không ổn, thêm sự bất mãn tích trữ dần dần, cả một đoàn người trẻ tuổi cùng như từ chức.

Toàn bộ hội học huyền thuật trở nên như vậy, loạn trong giặc ngoài, ốc còn không mang nổi mình ốc.

****

Cố Diệp ăn cơm trưa xong thì nằm trên giường lướt weibo, đột nhiên wechat hiện lên một tin, Cố Diệp mở ra xem thì khóe miệng lại chợt cười

Úc Trạch: Làm chuyện xấu như vậy thì có vui không?

Cố Diệp trở mình, nằm lỳ trên giường dùng hai tay gõ chữ: Anh cũng biết ạ?

Úc Trạch: Chuyện xấu em là tôi đều biết.

Cố Diệp cười cười, trả lời: Anh giỏi vậy thế? Anh có thiên lý nhãn đấy à?

Úc Trạch: Luôn để ý đến em

Cố Diệp: Quan tâm em vậy sao, cảm động.jpg

Úc Trạch: Và?

Cố Diệp: Và phải cảm ơn anh đấy ~

Úc Trạch đứng bên cửa sổ trong văn phòng, động tác tay chợt dừng lại, không biết nên trả lời ra sao, trò chuyện câm nín

Một lát sau, Cố Diệp: Giám đốc Úc, phiền anh gửi một tấm chụp tự sướng cho em với!

Úc Trạch do dự một chút, trả lời:?

Cố Diệp: Em để làm màn hình nền, trừ tà! Chiêu tài lộc!

Khóe miệng Úc Trạch giật giật một cái

Cố Diệp: Sao giám đốc Úc không trả lời? Chẳng lẽ anh đang tìm ống kính ạ? Chụp đại là được rồi, anh chụp kiểu gì cũng đẹp trai mà!

Úc Trạch mỉm cười, nhìn con gấu trúc mập ú lăn qua lộn lại tỏ vẻ dễ thương mà Cố Diệp vừa gửi tới, cuối cùng cũng bật cười: “Thư ký Lưu?”

Thư ký Lưu còn đang sửa lại văn bản cuộc họp, tranh thủ ngẩng đầu một cái hỏi: “Có chuyện gì sao giám đốc?”

Úc Trạch đen mặt, nhịn cười mười mấy giây rồi đưa điện thoại cho thư ký Lưu

Thư ký Lưu khó hiểu không dám nhận

Úc Trạch ghét bỏ trừng hắn một cái: “Chụp cho tôi một tấm ảnh.”

“Hả?” Thư ký Lưu cầm điện thoại, phản ứng không kịp: ” À à, ảnh hộ chiếu ấy ạ?”

Úc Trạch ‘hừ’ một tiếng, ánh mắt nhìn thư ký Lưu càng lúc càng ghét bỏ: “Không phải, chụp tự nhiên một chút, chụp xong đưa tôi xe.”

Thư ký Lưu hoảng hồn sửng sốt hồi lâu mới phản ứng lại được, có thể giám đốc Úc đang tán chuyện với Cố đại sư, giây sau đã hiểu ý Úc Trạch: “Tôi hiểu rồi! hiểu hiểu hiểu!”

Phải chụp ra được một tấm mang tính nghệ thuật, làm sao chụp cho đẹp, đẹp đến mức khí chất nho nhã lịch sự nứt ra khỏi khung hình! Là một thư ký toàn năng, thư ký Lưu đã quyết định, tối nay sẽ lên mạng đăng ký vào một lớp chụp ảnh

Sau khi Cố Diệp nhận được ảnh, cậu đã say mê sững sờ trong thoáng chốc. Úc Trạch trong ảnh nghiêng người, người đàn ông ấy đứng bên cửa sổ nhìn qua ống kính, phía sau là bầu trời xanh thẳm, áo sơ mi trên người sạch sẽ như không nhiễm một chút trần thế. Cố Diệp cảm thấy, Úc Trạch chính là người mặc sơ mi đẹp nhất mà cậu từng thấy, anh phát huy sự sạch sẽ của màu trắng đến mức cực kỳ tinh tế. Đột nhiên tim cậu thịch một cái, bị giá trị nhan sắc này của Úc Trạch chạm phải rồi

“Trưởng thành thế này đúng là câu dẫn người ta phạm tội.” Cố Diệp nhìn một chút, khóe miệng lại cười lên, nhất quyết đem tấm ảnh này làm màn hình nền, quả nhiên, khí chất còn hơn cả ngôi sao nữa, quá đẹp!

Sau khi Cố Diệp ngắm nhìn một hồi thứ đứng dậy, đứng trên giường chắp tay lạy chiếc điện thoại: “Thiên linh linh địa linh linh, Úc Trạch lão ca mau mau hiển linh, để bọn người hội học huyền thuật đều biến thành lũ trọc đầu!”

Sau đó cậu lại nhìn khuôn mặt Úc Trạch, ‘phụt’ một cái cười thành tiếng, nghĩ cũng biết, chắc chắn Úc Trạch không ngờ cậu lại dùng ảnh anh đi bái thần, nghĩ thôi đã thấy vui rồi: “Ha ha ha ha ha ~~~”

Cố phu nhân gõ cửa phòng Cố Diệp còn chưa đóng: “Cái thằng nhóc này, điên đấy à! Nếu không ngủ đi thì giờ đến cửa hàng với mẹ.”

“Dạ.” Cố Diệp uể oải trượt xuống giường

Cố phu nhân không vừa ý: “Thay đồ rồi ra ngoài với mẹ.”

“Tại sao vậy, bộ này có sao đâu?” Cố Diệp nhìn quần áo thoải mái của mình, chả thấy bất ổn chỗ nào

“Không đẹp, uổng mấy cái móc treo quần áo.” Cố phu nhân lấy một bộ quần áo sọc trắng xanh: “Mặc cái này, nhanh lên đấy!”

Cố Diệp buồn phiền thay đồ, vừa định ra ngoài thì điện thoại reo lên, Úc Trạch: Còn của em đâu?

Cố Diệp mỏ to mắt, trả lời: Sao ạ?

Úc Trạch: Ảnh chụp, tôi cũng muốn làm hình nền, trừ tà, tránh tai họa.

Cố Diệp bị chọc cười, cứ coi là Úc Trạch đang nói đùa, cậu tiện tay nhe răng nhăn mặt chụp tấm chân dung lớn: Cầm đi, ngoại hiệu của em là Quỷ Kiến Sầu, dù chết bọn chúng!

Điều Cố Diệp không ngờ là, sau khi Úc Trạch nhìn một lúc thì ôm miệng, đặt làm hình nền

Sau khi thay đồ, Cố Diệp và Cố Dương theo mẹ ra cửa hàng, còn phải mua vài thứ quan trọng cho cậu đi học, theo như Cố phu nhân nói thì, đổi trường mới thì tất cả đều phải mới, quần áo, giày, chăn mền, ba lô, vali… tất cả vật dùng hằng ngày đều phải mới

Cố phu nhân là khách quen nơi này, người bán hàng vừa thấy bà đã đến chào hỏi, Cố phu nhân thấy người lập tức nói hai đứa đều là con tôi, rồi chợt có tiếng than thở: “Con của bà đúng là đẹp trai, bà trẻ vậy mà, không nhìn ra được là mẹ hai con luôn đấy.”

Cố phu nhân hưng phấn, giày cao gót giẫm cộp cộp, Cố Diệp và Cố Dương như hai kẻ đau khổ, vác túi lớn túi nhỏ trên người, quay đầu lại nhìn phía sau

Mua đến trưa đủ tất cả mọi thứ, hai anh em đã mệt đến mức không muốn nói chuyện.

Sau bữa cơm chiều, Cố phu nhân mới dọn balo cho Cố Diệp, vừa dọn vừa lẩm bẩm: “Đúng là con ruột của mẹ mà, cái gì cũng cho con hết.” Nói bóng nói gió là lo mà ghi nhớ cho bà đây, bà đây đối xử với con tốt lắm đấy.

Cố Diệp ôm quẻ yếu ớt gật đầu, nói qua loa: “Yêu mẹ mà.”

Động tác của Cố phu nhân dừng lại, quay đầu hỏi: “Sao thế? Mệt à?”

Cố Diêp buồn bã dạ một tiếng: “Mệt mỏi là một chuyện, con vừa coi quẻ cho mình năm lần, tính ra chuyện không tốt lắm.”

Cố phu nhân sợ hãi hỏi: “Là sao? Có gì không tốt?”

Cố Diệp nhíu mày: “Không coi cụ thể được, là ở trường học sẽ có người dòm ngó con, cảm giác không hay lắm.”

Cố phu nhân nghĩ nghĩ rồi an ủi: “Đừng sợ, lúc đó cha mẹ sẽ cùng đưa con đi học, xem ai dám bắt nạt con? Không chừng là cô bé nào thầm mến con đấy, không được thì con cứ dọn về nhà.”

Cố Diệp ôm đầu, chỉ muốn nói, mẹ có thể đừng như thế được nữa không?!

Chapter
1 Chương 1: Tôi bấm tay tính, cô bị cắm sừng rồi
2 Chương 2
3 Chương 3: Để con gọi hồn ông nội lên
4 Chương 4: Bị bạo lực học đường
5 Chương 5: Cố Diệp, có chút kỳ quái
6 Chương 6: Ta đã nói là đừng có lảng vảng nữa!
7 Chương 7: Đưa tiền, không có tiền thì không cần bàn nữa
8 Chương 8: Tới rồi, bắt cóc kìa!!!
9 Chương 9: Quỳ xuống, nói phục rồi
10 Chương 10: Lần đầu tiên gặp anh ấy
11 Chương 11: Một bữa tiệc không thể thiếu đi chính nghĩa
12 Chương 12: Luân hồi của đất trời, ông đây không bỏ qua ai
13 Chương 13: Cứu một tên ăn cháo đá bát
14 Chương 14: Trời mưa, đừng qua cầu
15 Chương 15: Một đường huyền mệnh
16 Chương 16: Gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ
17 Chương 17: Tam quan ngài úc vỡ đầy đất
18 Chương 18: Vì cái gì con gái lại là bồi tiền hóa*?
19 Chương 19: Em đây có cung. Cấp. Dịch. Vụ. Cao. Cấp!
20 Chương 20: Chọc em giận em đi chiêu hồn
21 Chương 21: Có người muốn cả nhà dì ấy chết hết
22 Chương 22: Đừng nói nữa, làm đi!
23 Chương 23: Cậu ta còn sống hả?
24 Chương 24: Theo tôi tính thì ông sắp tới số rồi
25 Chương 25: Ngài úc, đến chơi không?
26 Chương 26: Vì tiền bán con gái
27 Chương 27: Đại chiến giành cô dâu
28 Chương 28: Nó không gả, cưng gả!
29 Chương 29: Sock, anh trai tôi bỏ nhà theo trai!
30 Chương 30: Cố diệp: Tôi muốn yêu anh ta!
31 Chương 31: Quỷ tướng đại ca, chào anh!
32 Chương 32: Trần truồng! chạy rông hơn ngàn năm
33 Chương 33: Nửa đêm đi nhà ma
34 Chương 34: Vụ thảm án cực kỳ bi thảm
35 Chương 35: Chúng ta đi khách sạn hả?
36 Chương 36: Tính hướng mới là vấn đề
37 Chương 37: Showbiz thiệt kích thích
38 Chương 38: Vì gả vào hào môn
39 Chương 39: Úc trạch: Ba cậu thích cái gì?
40 Chương 40: Tôi chờ em ấy bốn năm thì có là gì?
41 Chương 41: Tết quỷ không đuổi tà ma thì sao gọi là tết quỷ?
42 Chương 42: Người Cố gia thì vẫn là người Cố gia
43 Chương 43: Bạo lực Internet
44 Chương 44: Trời mới biết là sẽ xảy ra chuyện gì
45 Chương 45: Có phải giám đốc Úc ‘bất lực’ rồi không?
46 Chương 46: Búp bê đáng yêu
47 Chương 47: Tự mình lộ diện
48 Chương 48: Con muốn tất cả chúng nó đều phải chết!
49 Chương 49: Ta chọn tự sát!
50 Chương 50: Cứu người cứu quỷ khó cứu tâm
51 Chương 51: Đừng để hối hận đeo bám cô cả đời này
52 Chương 52: Cố đại sư ‘bị ép’ debut.
53 Chương 53: Lại bắt nạt tui!
54 Chương 54: Cho anh cơ hội theo đuổi em
55 Chương 55: Quỷ nhỏ đuổi không đi
56 Chương 56: Hot mạng “Tôi không muốn làm loli”
57 Chương 57: Sau này anh ấy phải để tớ nuôi rồi
58 Chương 58: Chết rồi lại sống
59 Chương 59
60 Chương 60: Anh trai gì ơi, đến đây bàn chuyện nhân sinh đi ~
61 Chương 61: Một người không còn hơi thở của sự sống
62 Chương 62: Đứa bé xin giúp đỡ
63 Chương 63: Trả lại cho em một người ba tốt
64 Chương 64: Cố Diệp: Tôi đến gây chuyện nè, mau ra đây đi!
65 Chương 65: Cố Diệp: Nhịn không được thì xử lý đi!
66 Chương 66: Kẻ thù gặp nhau đỏ mặt tía tai
67 Chương 67: Hot search của Cố đại sư không giảm tẹo nào
68 Chương 68: Ông đây bước lên con đường mới
69 Chương 69: Anh trai nhỏ, nhớ tới tìm em nha!
70 Chương 70: Hoán đổi búp bê trong dân gian
71 Chương 71: Phong thuỷ giết người
72 Chương 72: Ngũ quỷ nâng quan
73 Chương 73: Chú Cố, con muốn chăm sóc Cố Diệp cả đời
74 Chương 74: Dưới gầm giường nhà tôi có quỷ!
75 Chương 75: Đơn hàng tử thần đã được gửi
76 Chương 76: Tra tới tận chân trời
77 Chương 77: Có nguyên nhân ắt có hậu quả
78 Chương 78: Có tiền mà không kiếm là đồ Khốn kiếp
79 Chương 79: Không thoát khỏi kiếp đào hoa
80 Chương 80: Áo của Cố đại sư chịu không nổi
81 Chương 81: Quả báo í a quả báo
82 Chương 82: Xe buôn người
83 Chương 83: Giết hết đám cặn bã này đi
84 Chương 84: Linh hồn ma nữ gây rắc rối cho đoàn phim
85 Chương 85: Đi, đi tìm mẹ Úc Trạch của con
86 Chương 86: Kích thích quá
87 Chương 87: Sống không bằng một con chim
88 Chương 88: Anh mà không khóc thì coi như tôi thua
89 Chương 89: Lòng người khó dò
90 Chương 90: Chắn đao cho bạn
91 Chương 91: Nhân tính vặn vẹo
92 Chương 92: Bọn em thấy cô ấy ở kia
93 Chương 93: Say rượu loạn tính
94 Chương 94: Định tình
95 Chương 95: Người trong cơ thể rốt cuộc là ai?
96 Chương 96: Bảo vệ con trai hay con gái
97 Chương 97: Không được thì gọi daddy thôi~
98 Chương 98: Quỷ môn rộng mở
99 Chương 99: Quá tội nghiệp
100 Chương 100: Tiền có thể mua mọi thứ thật sao?
101 Chương 101: Giày vò, mặc sức giày vò
102 Chương 102: Á á! Chết hết rồi à!
103 Chương 103: Đánh chết mày cái thằng cháu này!
104 Chương 104: Phần mềm diệt virus thương hiệu đại sư Cố
105 Chương 105: Không sợ tiểu nhân chân chính, chỉ sợ kẻ đạo đức giả
106 Chương 106: Hỏi quỷ tra án
107 Chương 107: Con gái của những người khác thì không phải là con người à?
108 Chương 108: Là vàng thì sẽ sáng lên
109 Chương 109: Một ngày làm ba
110 Chương 110: Không được, lại cháy nữa
111 Chương 111: Lại có người tự sát
112 Chương 112: Ai cũng là kẻ giết người
113 Chương 113: Anh em tốt là phải đào mộ chung
114 Chương 114: Ý! Hộp tro cốt của mình đẹp quá đi!
115 Chương 115: Tôi không giỏi mắng chửi
116 Chương 116: Bà là gì của anh ấy?
117 Chương 117: Chúc bà sống lâu trăm tuổi, nửa đời cô độc
118 Chương 118: Xác ướp công chúa và lịch sử tình cảm hỗn loạn
119 Chương 119: Công chúa đi thật rồi!
120 Chương 120: Để Cố Diệp đi quyến rũ nàng
121 Chương 121: Cố Diệp là người đẹp rắn rết hại nước hại dân
122 Chương 122: Nhìn một người sống dưới địa ngục
123 Chương 123: Đây không phải bạo lực gia đình mà là âm mưu giết người!
124 Chương 124: Em sẽ chiêu hồn
125 Chương 125: Nghe lời hoặc chết
126 Chương 126: Nói cho cả thế giới biết rằng anh yêu em
127 Chương 127: Người yêu từ trong phim bò ra
128 Chương 128: Tình sử hỗn loạn của công chúa xác ướp
129 Chương 129: Nghiệt duyên mà, nghiệt duyên!
130 Chương 130: Thả một cái rắm hại cả đội
131 Chương 131: Giống như bắt sư huynh cậu
132 Chương 132: Bách quỷ vây xem thầm khích lệ
133 Chương 133: Rốt cuộc con có mấy người cha tốt?
134 Chương 134: Một nhà ba người đi nhảy cầu
135 Chương 135: Gông xiềng đạo đức nặng đến mức nào?
136 Chương 136: Đứa bé chịu tội thay ai?
137 Chương 137: Ông cụ đúng là ông cụ mà!
138 Chương 138: Sau khi chết xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi
139 Chương 139: Đến đây nào, chế tạo nào ~
140 Chương 140: Hôm nay Úc Trạch thật biết cách nói chuyện!
141 Chương 141: Cố Diệp: Tử thần đi bộ
142 Chương 142: Ngoại trừ khuôn mặt, em còn có cái gì?
143 Chương 143: Cố Diệp đây là người yêu tôi
144 Chương 144: Trong thoáng chốc nó trở thành con chó của tôi
145 Chương 145: Chữa khỏi trăm bệnh
146 Chương 146: Đào hố và đẩy nó xuống!
147 Chương 147: Kiếp sau cho mi làm heo mẹ!
148 Chương 148: Đúng là một trò chơi gia đình hạnh phúc
149 Chương 149: Thứ mà đại sư Cố sợ nhất
150 Chương 150: Có những người, tuyệt đối không thể đắc tội
151 Chương 151: Dùng máu tươi của Cố Diệp, rửa sạch nổi nhục
152 Chương 152: Một tên cũng không để lại, giết hết!
153 Chương 153: Cố Diệp mới là con của trời
154 Chương 154: Trận pháp huyết tanh
155 Chương 155: Cách chết quỷ dị
156 Chương 156: Ký tên
157 Chương 157: Khi một đám người điên ở cùng một chỗ
158 Chương 158: Sống lại
159 Chương 159: Đầu đâu rồi? Đầu đâu rồi?
160 Chương 160: Rốt cuộc kì tích ở đâu?
161 Chương 161: Một người cũng không thể thiếu
162 Chương 162: Rốt cuộc là ai?
163 Chương 163: Mục tiêu của chúng ta là sao trời biển rộng
164 Chương 164: Hôn sự
165 Chương 165: Hôn lễ
166 Chương 166: Kết thúc
Chapter

Updated 166 Episodes

1
Chương 1: Tôi bấm tay tính, cô bị cắm sừng rồi
2
Chương 2
3
Chương 3: Để con gọi hồn ông nội lên
4
Chương 4: Bị bạo lực học đường
5
Chương 5: Cố Diệp, có chút kỳ quái
6
Chương 6: Ta đã nói là đừng có lảng vảng nữa!
7
Chương 7: Đưa tiền, không có tiền thì không cần bàn nữa
8
Chương 8: Tới rồi, bắt cóc kìa!!!
9
Chương 9: Quỳ xuống, nói phục rồi
10
Chương 10: Lần đầu tiên gặp anh ấy
11
Chương 11: Một bữa tiệc không thể thiếu đi chính nghĩa
12
Chương 12: Luân hồi của đất trời, ông đây không bỏ qua ai
13
Chương 13: Cứu một tên ăn cháo đá bát
14
Chương 14: Trời mưa, đừng qua cầu
15
Chương 15: Một đường huyền mệnh
16
Chương 16: Gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ
17
Chương 17: Tam quan ngài úc vỡ đầy đất
18
Chương 18: Vì cái gì con gái lại là bồi tiền hóa*?
19
Chương 19: Em đây có cung. Cấp. Dịch. Vụ. Cao. Cấp!
20
Chương 20: Chọc em giận em đi chiêu hồn
21
Chương 21: Có người muốn cả nhà dì ấy chết hết
22
Chương 22: Đừng nói nữa, làm đi!
23
Chương 23: Cậu ta còn sống hả?
24
Chương 24: Theo tôi tính thì ông sắp tới số rồi
25
Chương 25: Ngài úc, đến chơi không?
26
Chương 26: Vì tiền bán con gái
27
Chương 27: Đại chiến giành cô dâu
28
Chương 28: Nó không gả, cưng gả!
29
Chương 29: Sock, anh trai tôi bỏ nhà theo trai!
30
Chương 30: Cố diệp: Tôi muốn yêu anh ta!
31
Chương 31: Quỷ tướng đại ca, chào anh!
32
Chương 32: Trần truồng! chạy rông hơn ngàn năm
33
Chương 33: Nửa đêm đi nhà ma
34
Chương 34: Vụ thảm án cực kỳ bi thảm
35
Chương 35: Chúng ta đi khách sạn hả?
36
Chương 36: Tính hướng mới là vấn đề
37
Chương 37: Showbiz thiệt kích thích
38
Chương 38: Vì gả vào hào môn
39
Chương 39: Úc trạch: Ba cậu thích cái gì?
40
Chương 40: Tôi chờ em ấy bốn năm thì có là gì?
41
Chương 41: Tết quỷ không đuổi tà ma thì sao gọi là tết quỷ?
42
Chương 42: Người Cố gia thì vẫn là người Cố gia
43
Chương 43: Bạo lực Internet
44
Chương 44: Trời mới biết là sẽ xảy ra chuyện gì
45
Chương 45: Có phải giám đốc Úc ‘bất lực’ rồi không?
46
Chương 46: Búp bê đáng yêu
47
Chương 47: Tự mình lộ diện
48
Chương 48: Con muốn tất cả chúng nó đều phải chết!
49
Chương 49: Ta chọn tự sát!
50
Chương 50: Cứu người cứu quỷ khó cứu tâm
51
Chương 51: Đừng để hối hận đeo bám cô cả đời này
52
Chương 52: Cố đại sư ‘bị ép’ debut.
53
Chương 53: Lại bắt nạt tui!
54
Chương 54: Cho anh cơ hội theo đuổi em
55
Chương 55: Quỷ nhỏ đuổi không đi
56
Chương 56: Hot mạng “Tôi không muốn làm loli”
57
Chương 57: Sau này anh ấy phải để tớ nuôi rồi
58
Chương 58: Chết rồi lại sống
59
Chương 59
60
Chương 60: Anh trai gì ơi, đến đây bàn chuyện nhân sinh đi ~
61
Chương 61: Một người không còn hơi thở của sự sống
62
Chương 62: Đứa bé xin giúp đỡ
63
Chương 63: Trả lại cho em một người ba tốt
64
Chương 64: Cố Diệp: Tôi đến gây chuyện nè, mau ra đây đi!
65
Chương 65: Cố Diệp: Nhịn không được thì xử lý đi!
66
Chương 66: Kẻ thù gặp nhau đỏ mặt tía tai
67
Chương 67: Hot search của Cố đại sư không giảm tẹo nào
68
Chương 68: Ông đây bước lên con đường mới
69
Chương 69: Anh trai nhỏ, nhớ tới tìm em nha!
70
Chương 70: Hoán đổi búp bê trong dân gian
71
Chương 71: Phong thuỷ giết người
72
Chương 72: Ngũ quỷ nâng quan
73
Chương 73: Chú Cố, con muốn chăm sóc Cố Diệp cả đời
74
Chương 74: Dưới gầm giường nhà tôi có quỷ!
75
Chương 75: Đơn hàng tử thần đã được gửi
76
Chương 76: Tra tới tận chân trời
77
Chương 77: Có nguyên nhân ắt có hậu quả
78
Chương 78: Có tiền mà không kiếm là đồ Khốn kiếp
79
Chương 79: Không thoát khỏi kiếp đào hoa
80
Chương 80: Áo của Cố đại sư chịu không nổi
81
Chương 81: Quả báo í a quả báo
82
Chương 82: Xe buôn người
83
Chương 83: Giết hết đám cặn bã này đi
84
Chương 84: Linh hồn ma nữ gây rắc rối cho đoàn phim
85
Chương 85: Đi, đi tìm mẹ Úc Trạch của con
86
Chương 86: Kích thích quá
87
Chương 87: Sống không bằng một con chim
88
Chương 88: Anh mà không khóc thì coi như tôi thua
89
Chương 89: Lòng người khó dò
90
Chương 90: Chắn đao cho bạn
91
Chương 91: Nhân tính vặn vẹo
92
Chương 92: Bọn em thấy cô ấy ở kia
93
Chương 93: Say rượu loạn tính
94
Chương 94: Định tình
95
Chương 95: Người trong cơ thể rốt cuộc là ai?
96
Chương 96: Bảo vệ con trai hay con gái
97
Chương 97: Không được thì gọi daddy thôi~
98
Chương 98: Quỷ môn rộng mở
99
Chương 99: Quá tội nghiệp
100
Chương 100: Tiền có thể mua mọi thứ thật sao?
101
Chương 101: Giày vò, mặc sức giày vò
102
Chương 102: Á á! Chết hết rồi à!
103
Chương 103: Đánh chết mày cái thằng cháu này!
104
Chương 104: Phần mềm diệt virus thương hiệu đại sư Cố
105
Chương 105: Không sợ tiểu nhân chân chính, chỉ sợ kẻ đạo đức giả
106
Chương 106: Hỏi quỷ tra án
107
Chương 107: Con gái của những người khác thì không phải là con người à?
108
Chương 108: Là vàng thì sẽ sáng lên
109
Chương 109: Một ngày làm ba
110
Chương 110: Không được, lại cháy nữa
111
Chương 111: Lại có người tự sát
112
Chương 112: Ai cũng là kẻ giết người
113
Chương 113: Anh em tốt là phải đào mộ chung
114
Chương 114: Ý! Hộp tro cốt của mình đẹp quá đi!
115
Chương 115: Tôi không giỏi mắng chửi
116
Chương 116: Bà là gì của anh ấy?
117
Chương 117: Chúc bà sống lâu trăm tuổi, nửa đời cô độc
118
Chương 118: Xác ướp công chúa và lịch sử tình cảm hỗn loạn
119
Chương 119: Công chúa đi thật rồi!
120
Chương 120: Để Cố Diệp đi quyến rũ nàng
121
Chương 121: Cố Diệp là người đẹp rắn rết hại nước hại dân
122
Chương 122: Nhìn một người sống dưới địa ngục
123
Chương 123: Đây không phải bạo lực gia đình mà là âm mưu giết người!
124
Chương 124: Em sẽ chiêu hồn
125
Chương 125: Nghe lời hoặc chết
126
Chương 126: Nói cho cả thế giới biết rằng anh yêu em
127
Chương 127: Người yêu từ trong phim bò ra
128
Chương 128: Tình sử hỗn loạn của công chúa xác ướp
129
Chương 129: Nghiệt duyên mà, nghiệt duyên!
130
Chương 130: Thả một cái rắm hại cả đội
131
Chương 131: Giống như bắt sư huynh cậu
132
Chương 132: Bách quỷ vây xem thầm khích lệ
133
Chương 133: Rốt cuộc con có mấy người cha tốt?
134
Chương 134: Một nhà ba người đi nhảy cầu
135
Chương 135: Gông xiềng đạo đức nặng đến mức nào?
136
Chương 136: Đứa bé chịu tội thay ai?
137
Chương 137: Ông cụ đúng là ông cụ mà!
138
Chương 138: Sau khi chết xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi
139
Chương 139: Đến đây nào, chế tạo nào ~
140
Chương 140: Hôm nay Úc Trạch thật biết cách nói chuyện!
141
Chương 141: Cố Diệp: Tử thần đi bộ
142
Chương 142: Ngoại trừ khuôn mặt, em còn có cái gì?
143
Chương 143: Cố Diệp đây là người yêu tôi
144
Chương 144: Trong thoáng chốc nó trở thành con chó của tôi
145
Chương 145: Chữa khỏi trăm bệnh
146
Chương 146: Đào hố và đẩy nó xuống!
147
Chương 147: Kiếp sau cho mi làm heo mẹ!
148
Chương 148: Đúng là một trò chơi gia đình hạnh phúc
149
Chương 149: Thứ mà đại sư Cố sợ nhất
150
Chương 150: Có những người, tuyệt đối không thể đắc tội
151
Chương 151: Dùng máu tươi của Cố Diệp, rửa sạch nổi nhục
152
Chương 152: Một tên cũng không để lại, giết hết!
153
Chương 153: Cố Diệp mới là con của trời
154
Chương 154: Trận pháp huyết tanh
155
Chương 155: Cách chết quỷ dị
156
Chương 156: Ký tên
157
Chương 157: Khi một đám người điên ở cùng một chỗ
158
Chương 158: Sống lại
159
Chương 159: Đầu đâu rồi? Đầu đâu rồi?
160
Chương 160: Rốt cuộc kì tích ở đâu?
161
Chương 161: Một người cũng không thể thiếu
162
Chương 162: Rốt cuộc là ai?
163
Chương 163: Mục tiêu của chúng ta là sao trời biển rộng
164
Chương 164: Hôn sự
165
Chương 165: Hôn lễ
166
Chương 166: Kết thúc