Chương 29: Sock, anh trai tôi bỏ nhà theo trai!

Cố Diệp biết người đứng phía sau mình là ai, cũng biết đối phương tìm cậu vì cái gì, cậu vẫn như cũ, bình tĩnh đốt mấy em hotgirl với máy kéo cho sư phụ xong, lẩm bẩm nói với sư phụ cậu: "Tuy hôm nay không phải thanh minh hay mười lăm, con cảm thấy lão nhân gia ngài cũng không thèm để ý quy củ này nọ, coi như là nhận chuyển phát nhanh đi, lúc nào nhận được thì xài lúc đó. Rất lâu rồi không mơ thấy người, cũng không biết người có đầu thai hay chưa, nếu đầu thai rồi thật quá đáng tiếc, bao nhiêu em hotgirl này rất hiếm đó."

Tề Tông đứng phía sau Cố Diệp khóe miệng lại giật giật lần nữa.

Cố Diệp đem đồ đã mua đốt hết thì trời đã tối rồi, cậu đứng lên, phủi tro trêи tay, nhìn về phía tổ trưởng Tề, "Quý ông đây, đợi lâu rồi."

Tề Tông ho khan mộ tiếng, theo lời nhắc của Cố Diệp, hồi phục lại tinh thần, "Chào cậu, tôi là tổ trưởng tổ điều tra của Hội Huyền Thuật Học, Tề Tông."

Cố Diệp nghiên đầu, "Tìm tôi có việc à?"

"Cậu là nhị đồ đệ của ngài Thiệu sao? Theo tôi được biết, ngài Thiệu đây chỉ có một đồ đệ, chính là Cố Diệp."

"Đúng vậy, bởi vì tôi không phải do sư phụ nhận lúc còn sống, là sư huynh tôi nhận, trùng hợp, tôi cũng tên Cố Diệp." Cố Diệp cười tủm tỉm, "Sư huynh tôi nói, sau này sẽ thu thêm đồ đệ cũng tên Cố Diệp luôn."

Hô hâp Tề Tông ngưng lại, một tên Cố Diệp đã khiến bọn họ đau đầu, bây giờ có rất nhiều người trẻ tuổi mới nhập hội là fans Cố Diệp, đều cảm thấy tính tình vô pháp vô thiên của cậu ta rất ngầu, giờ lại xuất hiện thêm một sư đệ Cố Diệp, tính tình cũng vô pháp vô thiên giống cậu ta, còn trùng tên trùng họ, ngẫm lại liền đau đầu.

"Tôi tìm tới nơi này là muốn hỏi một chút, cậu có muốn gia nhập Hội Huyền Thuật Học hay không?" Tề Tông nghiêm túc đưa ra cành oliu*, "Chúng tôi có rất nhiều đồng nghiệp cùng nhau thảo luận học thuật, học tập lẫn nhau, giúp đỡ bá tánh giải quyết những sự kiện mơ hồ và nguy hiểm, mỗi tháng có tiền lương, còn có 5 hiểm 1 kim**. Hiện tại môn phái của cậu chỉ còn mình cậu, huyền học đã xuống dốc, mọi người ở bên nhau cũng có thể chiếu cố lẫn nhau."

*cành oliu: ý muốn hợp tác.

**5 hiểm 1 kim: các loại bảo hiểm và giấy tờ theo quy định của người chủ lao động đối với lao động bên TQ.

Cố Diệp xua tay, "Không không không, tôi nghĩ là ngài Tề hiểu lầm rồi, tôi cũng không cần tổ chức, cũng không cần cùng nhau học tập, càng không cần người khác giúp đỡ." Cố Diệp thẳng sống lưng, ngạo nghễ nói: "Ba tôi là Cố Đức Thành, ba tôi có tiền, còn rất nhiều tiền là đằng khác."

Tề Tông nghẹn lời, biết ba cậu ta có tiền, biết cả ba cậu ta không muốn cậu ta tham gia vào Hội Huyền Thuật Học cho nên hắn mới rượt đến chỗ này. Cố Diệp bây giờ còn nhỏ, bản lĩnh lại rất cao, thiên phú như vậy mà để mặc cậu ta trưởng thành, thật sự là quá đáng tiếc. Hơn nữa, với cái tính tình này, lơ là một chút, về sau chính là một Cố Diệp tiếp theo, bị kϊƈɦ thích sẽ dám vả mặt toàn bộ Huyền Thuật Giới.

"Lời đã nói xong, hẹn gặp lại ngài Tề."

"Được!"

"Đừng đi theo tôi!" Cố Diệp chớp mắt xụ mặt, chỉ vào đối phương nghiêm túc nói: "Bằng không sư phụ tôi đội mồ sống dậy, lôi ông theo ráng chịu."

Tề Tông: "......."

Nhịn không nổi nữa!

Cố Diệp nén cười, tay nhét vào túi quần jean, đi đôi giày Tiểu Bạch Cầu, dạo tới dạo lui, lúc đi qua hố nhỏ còn có thể nhảy nhót hai cái như thiếu niên ngây thơ sống không màng tới sự đời. Tề Tông bực bội nhưng cuối cùng cũng bất đắc dĩ lắc đầy, cả người dâng lên cảm giác bất lực.

Cố Diệp trở về thôn, dọn dẹp trong nhà một chút, chuẩn bị tốt ba lô, đốt chút giấy ở trong sân, nói với sân nhà vắng vẻ vài câu: "Mấy bé đáng thương không có chỗ đi thì tới nhà anh ở nha, nhớ tiện tay nhổ cỏ luôn, đừng để nhà cửa bề bộn."

Trong viện nổi lên một trận gió nhẹ, xoay mấy vòng quanh người Cố Diệp, khóe miệng cậu cong lên một độ cong xinh đẹp, gật đầu: "Được, sau này gặp lại."

Sáng sớm hôm sau, Cố Diệp đeo ba lô, cửa nhà cũng không thèm khóa, một mình lặng lẽ rời thôn. Đứng ở cửa thôn ngáp một cái, vành mắt đen thui, tối hôm qua cậu mơ thấy sư phụ mình, trở về những ngày còn bé sống ở ngõ nhỏ nơi đế đô, lão nhân giơ cây rượt cậu cả đêm, ước chừng chạy khoảng 8 con phố, Cố Diệp bây giờ mệt tới mức không muốn đi đường nữa. Bấm ngón tay tính toán, Cố Diệp giơ tay ngoắc một chiếc taxi, "Đi hướng bắc."

Tài xế khó hiểu, "Bắc? Tới chỗ nào ngừng?"

Cố Diệp lười biếng dựa vào ghế, nhắm mắt lại muốn ngủ, "Đi thẳng về hướng bắc, đừng quay đầu, đến chỗ nào tính chỗ đó, tôi có tài vận ở hướng bắt."

Tài xế taxi vô ngữ đạp chân ga, lòng nghĩ cậu thanh niên này đẹp trai mà bị khùng.

- -------

Cố Diệp bỏ nhà đi bụi một lần là đi vài ngày, Cố phu nhân thấy cậu chơi vui quá không có ý về nên gửi cho cậu tin nhắn: Chơi đã rồi thì về nhanh đi, ba con lại muốn phái người đi bắt con kìa.

Cố Diệp chụp bức ảnh một có đường nhỏ đặc biệt có phong vị nông thôn, xung quanh toàn là cỏ dại gửi cho mẹ nhỏ: Mẹ ới ời ơi, chừng nào mẹ già, con trai sẽ dẫn mẹ tới chỗ này du lịch nha, có đẹp hay không?

Cố phu nhân trả lời: Không đi, cảm ơn!

Cố Diệp lén lút post lên vòng bạn bè: Bà cô già này thật là không biết thưởng thức cảnh đẹp nhân gian.

Cố phu nhân thấy cái xưng hô "bà cô già" này giận đến mức muốn block thằng con bất hiếu này luôn cho rồi, không ngờ bà không làm vậy mà còn Like cho Cố Diệp, mẹ Triệu tò mò liếc nhìn màn hình di động của con trai một cái, cười, "Từ thái độ của Cố Diệp có thể thấy được mẹ Cố Diệp đối đãi với nó không tồi, không giống với mấy lời người ta đồn đãi bên ngoài."

Lúc này, dưới status của Cố Diệp có thêm một "trái tim", mắt Triệu Bằng Vũ trừng lớn, kiếp sợ giật mình làm cho mẹ Triệu đang nói chuyện cũng hoảng sợ.

"Mẹ! Mẹ nói thật đi, có phải con là cháu ruột của cậu không, sao cậu Like cho Cố Diệp, đó giờ cậu có Like cho con lần nào đâu!"

Triệu phu nhân cũng bất ngờ, Úc Trạch từ nhỏ tâm tư đã sâu, nó không nói ra thì người khác cũng không biết nó muốn cái gì, giao tiếp với người khác cũng là không nóng không lạnh, ai có thể nghĩ tới việc nó sẽ xem vòng bạn bè của Cố Diệp sao?

"Chắc là, tại con xấu." Mẹ Triệu không tìm được lý do thích hợp, chỉ có thể giải thích như vậy với con trai.

Triệu Bằng Vũ căm giận reply Cố Diệp một câu: Cùng một thế giới, cùng một mẹ!

Sở dĩ Cố Diệp chọn du lịch nông thôn là vì, một là hoàn cảnh tốt, không ô nhiễm, tiết tấu sinh hoạt chậm, có thể giảm stress. Hai là nông thôn có nhiều chuyện lạ, không chỉ có thể tìm được việc vui, còn có thể giúp bá tánh giải quyết được vấn đề, cũng coi như là một kiện công đức. Từ nhỏ sư phụ đã nói với cậu, muốn tu hành, trước tu tâm, tu tâm ở nhân gian chỉ có là ở gần sinh hoạt, hiểu biết nhân tình thế thái mới có thể hiểu được cảm ơn, hiểu được người nào cần được giúp đỡ. Cố Diệp xách ba lô, trong đoạt mệnh liên hoàn Call của Cố phu nhân, chơi gần nửa tháng. Cho đến khi Úc Trạch gọi điện thoại cho cậu, có việc tìm, Cố Diệp tính toán thành tích sắp được công bố, lúc này mới từ từ về nhà.

Vào cửa, Cố Diệp đem ba lô giao cho dì giúp việc, nhấc tay gian nan nói: "Mở điều hòa 18 độ giúp con, đem cho con một ly đá bào hương dâu, cảm ơn."

Cố phu nhân nhìn tóc cậu dài thượt, ghét bỏ, "Bỏ nhà đi bụi nhiều ngày như vậy sao con không đen được thêm miếng nào vậy? Nhìn đi, thắt bím được rồi đó, ở ngoài ăn ở ra sao hả?"

Cố Diệp ngã đầu vào sô pha, cả người không nhúc nhích như con cá khô, cười tủm tỉm nói: "Không biết nữa, ai nuôi thì giống người đó, mẹ con đẹo nên con phơi nắng kiểu nào cũng không đen được, giá trị nhan sắc nghịch thiên mà."

Cố phu nhân bập miệng trừng mắt nhìn cậu trong chốc lát, không nín được khóe miệng cong lên, vui vẻ vỗ bạch bạch vào bả vai Cố Diệp, "Ai nha, thằng ranh con này, ha ha ha, chị Vương, nói dưới bếp, trưa nay làm thêm vài món, Tiểu Diệp thích ăn thịt bò, làm thêm bò bít tết đi! Tôi thấy nó ôm rồi, phải bồi bổ một chút."

Cố Diệp toe toét, cầm ly đá bào người giúp việc đưa, cười theo, mẹ nhỏ quá dễ dỗ mà!

Lúc ăn cơm trưa, Cố Dương cũng đã đeo ba lô về tới nhà, thằng ranh con này buổi sáng tan học bị một đám con gái rủ đi chơi gắp thú bông, chiến lợi phẩm phong thú, vác trêи lưng mấy cái. Thấy anh nhóc về, Cố Diệp hưng phấn nhảy chân sáo, thú bông sau lưng theo đó cũng lay động theo, đủ mọi màu sắc, Cố Diệp thấy thế liền muốn thở dài.

"Anh! Lần sau anh đi đâu chơi nhớ dẫn em theo nha! Dẫn em theo với!" Cố Dương bổ nhào lên lưng Cố Diệp, ôm cổ Cố Diệp, cười xấu xa muốn ấn ngã anh nhóc.

Cố Diệp "chật" một tiếng, thằng ranh con này gần đây lớn nhanh ghê, đứa sinh khó như cậu hình như lùn nhất trong dàn anh em, nhóc con này bây giờ đã dám tạo phản, sau này còn tiếp tục nữa? Thân mình Cố Diệp nhoáng lên, né tránh lực đạo lao tới của Cố Dương, lòng bàn chân đá một cái, vừa đúng vào huyệt đạo trêи cổ chân của Cố Dương, thằng ranh con ây da một tiếng ngã vào sô pha, Cố Diệp dùng một tay liền đem nhóc ấn chặt, "Đồ ham chơi, có cơ hội sẽ dẫn chú theo, chú đừng để bị hù đái trong quần nha."

"Ai sợ người đó làm chó!" Cố Dương giãy giụa bất lực, há mồm kêu to, Cố Diệp lại dùng bạo lực trấn áp nhóc lần nữa, còn dùng thêm một chân ấn hai chân Cố Dương thẳng ra, giống như con rùa đen bị đè bẹp trêи đất, không thể lật lại.

Cố Diệp cũng không ngờ, những lời này của Cố Dương là thật, bởi vì lúc nghỉ hè cậu thật sự dẫn theo Cố Dương đi bắt quỷ, hơn nữa còn nhắc nhở nhóc: "Chính chú nói đó, ai sợ làm chó, không được bỏ chạy." Kết quả Cố Dương ôm cánh tay cậu "sủa" một tràng, chọc Cố Diệp giận đến mức không bao giờ muốn dẫn nó theo lần nào nữa.

Giữa trưa ngủ một giấc, Cố Diệp tắm rửa, thay quần áo, đi xuống lầu.

Cố Dương lén lút đi phía sau Cố Diệp, "Anh, anh đi đâu vậy?"

Cố Diệp cũng không quay đầu lại, nói: "Anh có việc ra ngoài một chút, cơm chiều khỏi chờ anh, anh chắc không ăn đâu."

Cố Dương cảnh giác hỏi: "Anh đi ăn cơm với ai? Bạn gái hả?"

Cố Diệp bất đắc dĩ quay đầu, "Bạn trai bạn gái cái gì, con nít đừng đoán mò."

Cố Dương bĩu mới, chạy một hơi lên đỉnh tầng gác mái, móc kính viễn vọng, nhìn ra bên ngoài thì thấy trong bóng râm ở cổng lớn, một chiếc siêu xe dừng lại, một người trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng đứng cạnh xe, cao chừng 1m85 trở lên, một cặp chân dài, sống lưng thẳng. Anh ta chỉ lẳng lặng đứng đó, khí tràng lại mười phần. Nhìn mặt, đẹp trai y như người mẫu trêи poster. Cố Diệp ra cửa, cười chào hỏi, đối phương giơ tay lên, nhẹ nhàng lung lay một chút xem như đáp lại, giơ tay nhấc chân ưu nhã soái khí. Cố Dương nhìn anh trai nhóc lên xe người ta, ghen tỵ ghê, không biết anh nhóc có được người bạn như vậy lúc nào, loại người này vừa nhìn là biết đi dụ dỗ con nít rồi!

Cố Diệp lên xe, Úc Trạch liền hỏi: "Nhà cậu có địch ý với tôi sao?"

"Nó là em trai tôi, là đứa con nít thôi, không biết cọng dây thần kinh nào chập mạch nữa." Cố Diệp ngoài mặt mỉm cười, trong lòng lại bội phục, cảm giác của người này nhạy bén đáng sợ, xa như vậy lại có thể cảm giác được địch ý, bộ anh còn là người hả? Càng đến gần, Cố Diệp càng cảm nhận được rõ ràng quỷ khí trêи người Úc Trạch, bay giờ là ban ngày, quỷ tướng cool ngầu kia không có xuất hiện, bất quá vẫn có thể cảm nhận được, đối phương đang bảo vệ Úc Trạch. Cố Diệp thấy kỳ quái, vì sao quỷ tướng đó lại lựa chọn đi theo người không thể nhìn thấy anh ta như Úc Trạch? Tới tìm tôi làm pokemon top 1 của tôi nè!

Úc Trạch thấy Cố Diệp không nói tiếng nào, từ trong ngăn kéo lấy ra máy chơi game, "Muốn chơi không?"

Cố Diệp cầm lấy thì thấy tới vỏ bao bên ngoài còn mở, "Anh đừng nói là mới mua nha."

"Cậu tuổi này, trêи đường đi có thể sẽ chán." Tiếng nói Úc Trạch rất nhẹ, làm người ta cảm giác không có mấy quan tâm, khóe miệng Cố Diệp lại bị làm cong lên, trêи thực tế cậu với Úc Trạch còn không nói được mấy câu, cậu cũng không biết tính tình của đối phương, bất quá từ tướng mạo cho thấy, Úc Trạch không phải là người sẽ chủ động quan tâm người khác. Ngược lại, anh ta còn lạnh lùng muốn chết, trừ người nhà, hẳn là không có chuyện gì có thể khiến cho anh ta để trong lòng.

"Kỳ thật ngài Úc không cần thiết phải luôn canh cánh chuyện tôi cứu Triệu Bằng Vũ, tôi với nó là anh em, cứu nó là do tôi muốn, thật sự không cần anh phải trả nợ." Cố Diệp mở máy chơi game ra, chọn tư thế ngồi thoải mái, đã quy chụp xong chuyện Úc Trạch đối tốt với cậu lên người Triệu Bằng Vũ, "Anh nói Úc lão tìm tôi xem cái gì? Là tiệc trà sao?"

"Không phải." Biểu tình Úc Trạch thật bất đắc dĩ, "Có người tặng ông một bức tranh, nói tranh này có vấn đề, muốn tìm thầy xem."

Cố Diệp nhịn cười, Úc Trạch cũng không dễ dàng, anh ta không tin quỷ thần chút nào nhưng cha anh ta lại tin chuyện này, mỗi này còn mời thầy bà về nhà họp mặt.

Lúc này tại cổ trạch Úc gia, trong thư phòng treo đầy các bức cổ họa giá trị liên thành, trêи bức phong cảnh sơn thủy, một mỹ nữ tuyệt sắc mặc bộ hồng y, ôm tỳ bà, cầm dù từ hòn đá dưới tàng cây đứng dậy, nhẹ nhàng bây lên cây.

Người giúp việc đang quét dọn thư phòng đứng cạnh bức tranh liền khẩn trương, nuốt nước miếng, đánh bạo nhìn vào bức tranh, bị hù đến quăng cả chổi lông gà: "Nhúc nhích thiệt kìa! Cô gái đó lại cử động rồi! Thiếu gia không có nhà cô ấy liền cử động!"

Chapter
1 Chương 1: Tôi bấm tay tính, cô bị cắm sừng rồi
2 Chương 2
3 Chương 3: Để con gọi hồn ông nội lên
4 Chương 4: Bị bạo lực học đường
5 Chương 5: Cố Diệp, có chút kỳ quái
6 Chương 6: Ta đã nói là đừng có lảng vảng nữa!
7 Chương 7: Đưa tiền, không có tiền thì không cần bàn nữa
8 Chương 8: Tới rồi, bắt cóc kìa!!!
9 Chương 9: Quỳ xuống, nói phục rồi
10 Chương 10: Lần đầu tiên gặp anh ấy
11 Chương 11: Một bữa tiệc không thể thiếu đi chính nghĩa
12 Chương 12: Luân hồi của đất trời, ông đây không bỏ qua ai
13 Chương 13: Cứu một tên ăn cháo đá bát
14 Chương 14: Trời mưa, đừng qua cầu
15 Chương 15: Một đường huyền mệnh
16 Chương 16: Gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ
17 Chương 17: Tam quan ngài úc vỡ đầy đất
18 Chương 18: Vì cái gì con gái lại là bồi tiền hóa*?
19 Chương 19: Em đây có cung. Cấp. Dịch. Vụ. Cao. Cấp!
20 Chương 20: Chọc em giận em đi chiêu hồn
21 Chương 21: Có người muốn cả nhà dì ấy chết hết
22 Chương 22: Đừng nói nữa, làm đi!
23 Chương 23: Cậu ta còn sống hả?
24 Chương 24: Theo tôi tính thì ông sắp tới số rồi
25 Chương 25: Ngài úc, đến chơi không?
26 Chương 26: Vì tiền bán con gái
27 Chương 27: Đại chiến giành cô dâu
28 Chương 28: Nó không gả, cưng gả!
29 Chương 29: Sock, anh trai tôi bỏ nhà theo trai!
30 Chương 30: Cố diệp: Tôi muốn yêu anh ta!
31 Chương 31: Quỷ tướng đại ca, chào anh!
32 Chương 32: Trần truồng! chạy rông hơn ngàn năm
33 Chương 33: Nửa đêm đi nhà ma
34 Chương 34: Vụ thảm án cực kỳ bi thảm
35 Chương 35: Chúng ta đi khách sạn hả?
36 Chương 36: Tính hướng mới là vấn đề
37 Chương 37: Showbiz thiệt kích thích
38 Chương 38: Vì gả vào hào môn
39 Chương 39: Úc trạch: Ba cậu thích cái gì?
40 Chương 40: Tôi chờ em ấy bốn năm thì có là gì?
41 Chương 41: Tết quỷ không đuổi tà ma thì sao gọi là tết quỷ?
42 Chương 42: Người Cố gia thì vẫn là người Cố gia
43 Chương 43: Bạo lực Internet
44 Chương 44: Trời mới biết là sẽ xảy ra chuyện gì
45 Chương 45: Có phải giám đốc Úc ‘bất lực’ rồi không?
46 Chương 46: Búp bê đáng yêu
47 Chương 47: Tự mình lộ diện
48 Chương 48: Con muốn tất cả chúng nó đều phải chết!
49 Chương 49: Ta chọn tự sát!
50 Chương 50: Cứu người cứu quỷ khó cứu tâm
51 Chương 51: Đừng để hối hận đeo bám cô cả đời này
52 Chương 52: Cố đại sư ‘bị ép’ debut.
53 Chương 53: Lại bắt nạt tui!
54 Chương 54: Cho anh cơ hội theo đuổi em
55 Chương 55: Quỷ nhỏ đuổi không đi
56 Chương 56: Hot mạng “Tôi không muốn làm loli”
57 Chương 57: Sau này anh ấy phải để tớ nuôi rồi
58 Chương 58: Chết rồi lại sống
59 Chương 59
60 Chương 60: Anh trai gì ơi, đến đây bàn chuyện nhân sinh đi ~
61 Chương 61: Một người không còn hơi thở của sự sống
62 Chương 62: Đứa bé xin giúp đỡ
63 Chương 63: Trả lại cho em một người ba tốt
64 Chương 64: Cố Diệp: Tôi đến gây chuyện nè, mau ra đây đi!
65 Chương 65: Cố Diệp: Nhịn không được thì xử lý đi!
66 Chương 66: Kẻ thù gặp nhau đỏ mặt tía tai
67 Chương 67: Hot search của Cố đại sư không giảm tẹo nào
68 Chương 68: Ông đây bước lên con đường mới
69 Chương 69: Anh trai nhỏ, nhớ tới tìm em nha!
70 Chương 70: Hoán đổi búp bê trong dân gian
71 Chương 71: Phong thuỷ giết người
72 Chương 72: Ngũ quỷ nâng quan
73 Chương 73: Chú Cố, con muốn chăm sóc Cố Diệp cả đời
74 Chương 74: Dưới gầm giường nhà tôi có quỷ!
75 Chương 75: Đơn hàng tử thần đã được gửi
76 Chương 76: Tra tới tận chân trời
77 Chương 77: Có nguyên nhân ắt có hậu quả
78 Chương 78: Có tiền mà không kiếm là đồ Khốn kiếp
79 Chương 79: Không thoát khỏi kiếp đào hoa
80 Chương 80: Áo của Cố đại sư chịu không nổi
81 Chương 81: Quả báo í a quả báo
82 Chương 82: Xe buôn người
83 Chương 83: Giết hết đám cặn bã này đi
84 Chương 84: Linh hồn ma nữ gây rắc rối cho đoàn phim
85 Chương 85: Đi, đi tìm mẹ Úc Trạch của con
86 Chương 86: Kích thích quá
87 Chương 87: Sống không bằng một con chim
88 Chương 88: Anh mà không khóc thì coi như tôi thua
89 Chương 89: Lòng người khó dò
90 Chương 90: Chắn đao cho bạn
91 Chương 91: Nhân tính vặn vẹo
92 Chương 92: Bọn em thấy cô ấy ở kia
93 Chương 93: Say rượu loạn tính
94 Chương 94: Định tình
95 Chương 95: Người trong cơ thể rốt cuộc là ai?
96 Chương 96: Bảo vệ con trai hay con gái
97 Chương 97: Không được thì gọi daddy thôi~
98 Chương 98: Quỷ môn rộng mở
99 Chương 99: Quá tội nghiệp
100 Chương 100: Tiền có thể mua mọi thứ thật sao?
101 Chương 101: Giày vò, mặc sức giày vò
102 Chương 102: Á á! Chết hết rồi à!
103 Chương 103: Đánh chết mày cái thằng cháu này!
104 Chương 104: Phần mềm diệt virus thương hiệu đại sư Cố
105 Chương 105: Không sợ tiểu nhân chân chính, chỉ sợ kẻ đạo đức giả
106 Chương 106: Hỏi quỷ tra án
107 Chương 107: Con gái của những người khác thì không phải là con người à?
108 Chương 108: Là vàng thì sẽ sáng lên
109 Chương 109: Một ngày làm ba
110 Chương 110: Không được, lại cháy nữa
111 Chương 111: Lại có người tự sát
112 Chương 112: Ai cũng là kẻ giết người
113 Chương 113: Anh em tốt là phải đào mộ chung
114 Chương 114: Ý! Hộp tro cốt của mình đẹp quá đi!
115 Chương 115: Tôi không giỏi mắng chửi
116 Chương 116: Bà là gì của anh ấy?
117 Chương 117: Chúc bà sống lâu trăm tuổi, nửa đời cô độc
118 Chương 118: Xác ướp công chúa và lịch sử tình cảm hỗn loạn
119 Chương 119: Công chúa đi thật rồi!
120 Chương 120: Để Cố Diệp đi quyến rũ nàng
121 Chương 121: Cố Diệp là người đẹp rắn rết hại nước hại dân
122 Chương 122: Nhìn một người sống dưới địa ngục
123 Chương 123: Đây không phải bạo lực gia đình mà là âm mưu giết người!
124 Chương 124: Em sẽ chiêu hồn
125 Chương 125: Nghe lời hoặc chết
126 Chương 126: Nói cho cả thế giới biết rằng anh yêu em
127 Chương 127: Người yêu từ trong phim bò ra
128 Chương 128: Tình sử hỗn loạn của công chúa xác ướp
129 Chương 129: Nghiệt duyên mà, nghiệt duyên!
130 Chương 130: Thả một cái rắm hại cả đội
131 Chương 131: Giống như bắt sư huynh cậu
132 Chương 132: Bách quỷ vây xem thầm khích lệ
133 Chương 133: Rốt cuộc con có mấy người cha tốt?
134 Chương 134: Một nhà ba người đi nhảy cầu
135 Chương 135: Gông xiềng đạo đức nặng đến mức nào?
136 Chương 136: Đứa bé chịu tội thay ai?
137 Chương 137: Ông cụ đúng là ông cụ mà!
138 Chương 138: Sau khi chết xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi
139 Chương 139: Đến đây nào, chế tạo nào ~
140 Chương 140: Hôm nay Úc Trạch thật biết cách nói chuyện!
141 Chương 141: Cố Diệp: Tử thần đi bộ
142 Chương 142: Ngoại trừ khuôn mặt, em còn có cái gì?
143 Chương 143: Cố Diệp đây là người yêu tôi
144 Chương 144: Trong thoáng chốc nó trở thành con chó của tôi
145 Chương 145: Chữa khỏi trăm bệnh
146 Chương 146: Đào hố và đẩy nó xuống!
147 Chương 147: Kiếp sau cho mi làm heo mẹ!
148 Chương 148: Đúng là một trò chơi gia đình hạnh phúc
149 Chương 149: Thứ mà đại sư Cố sợ nhất
150 Chương 150: Có những người, tuyệt đối không thể đắc tội
151 Chương 151: Dùng máu tươi của Cố Diệp, rửa sạch nổi nhục
152 Chương 152: Một tên cũng không để lại, giết hết!
153 Chương 153: Cố Diệp mới là con của trời
154 Chương 154: Trận pháp huyết tanh
155 Chương 155: Cách chết quỷ dị
156 Chương 156: Ký tên
157 Chương 157: Khi một đám người điên ở cùng một chỗ
158 Chương 158: Sống lại
159 Chương 159: Đầu đâu rồi? Đầu đâu rồi?
160 Chương 160: Rốt cuộc kì tích ở đâu?
161 Chương 161: Một người cũng không thể thiếu
162 Chương 162: Rốt cuộc là ai?
163 Chương 163: Mục tiêu của chúng ta là sao trời biển rộng
164 Chương 164: Hôn sự
165 Chương 165: Hôn lễ
166 Chương 166: Kết thúc
Chapter

Updated 166 Episodes

1
Chương 1: Tôi bấm tay tính, cô bị cắm sừng rồi
2
Chương 2
3
Chương 3: Để con gọi hồn ông nội lên
4
Chương 4: Bị bạo lực học đường
5
Chương 5: Cố Diệp, có chút kỳ quái
6
Chương 6: Ta đã nói là đừng có lảng vảng nữa!
7
Chương 7: Đưa tiền, không có tiền thì không cần bàn nữa
8
Chương 8: Tới rồi, bắt cóc kìa!!!
9
Chương 9: Quỳ xuống, nói phục rồi
10
Chương 10: Lần đầu tiên gặp anh ấy
11
Chương 11: Một bữa tiệc không thể thiếu đi chính nghĩa
12
Chương 12: Luân hồi của đất trời, ông đây không bỏ qua ai
13
Chương 13: Cứu một tên ăn cháo đá bát
14
Chương 14: Trời mưa, đừng qua cầu
15
Chương 15: Một đường huyền mệnh
16
Chương 16: Gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ
17
Chương 17: Tam quan ngài úc vỡ đầy đất
18
Chương 18: Vì cái gì con gái lại là bồi tiền hóa*?
19
Chương 19: Em đây có cung. Cấp. Dịch. Vụ. Cao. Cấp!
20
Chương 20: Chọc em giận em đi chiêu hồn
21
Chương 21: Có người muốn cả nhà dì ấy chết hết
22
Chương 22: Đừng nói nữa, làm đi!
23
Chương 23: Cậu ta còn sống hả?
24
Chương 24: Theo tôi tính thì ông sắp tới số rồi
25
Chương 25: Ngài úc, đến chơi không?
26
Chương 26: Vì tiền bán con gái
27
Chương 27: Đại chiến giành cô dâu
28
Chương 28: Nó không gả, cưng gả!
29
Chương 29: Sock, anh trai tôi bỏ nhà theo trai!
30
Chương 30: Cố diệp: Tôi muốn yêu anh ta!
31
Chương 31: Quỷ tướng đại ca, chào anh!
32
Chương 32: Trần truồng! chạy rông hơn ngàn năm
33
Chương 33: Nửa đêm đi nhà ma
34
Chương 34: Vụ thảm án cực kỳ bi thảm
35
Chương 35: Chúng ta đi khách sạn hả?
36
Chương 36: Tính hướng mới là vấn đề
37
Chương 37: Showbiz thiệt kích thích
38
Chương 38: Vì gả vào hào môn
39
Chương 39: Úc trạch: Ba cậu thích cái gì?
40
Chương 40: Tôi chờ em ấy bốn năm thì có là gì?
41
Chương 41: Tết quỷ không đuổi tà ma thì sao gọi là tết quỷ?
42
Chương 42: Người Cố gia thì vẫn là người Cố gia
43
Chương 43: Bạo lực Internet
44
Chương 44: Trời mới biết là sẽ xảy ra chuyện gì
45
Chương 45: Có phải giám đốc Úc ‘bất lực’ rồi không?
46
Chương 46: Búp bê đáng yêu
47
Chương 47: Tự mình lộ diện
48
Chương 48: Con muốn tất cả chúng nó đều phải chết!
49
Chương 49: Ta chọn tự sát!
50
Chương 50: Cứu người cứu quỷ khó cứu tâm
51
Chương 51: Đừng để hối hận đeo bám cô cả đời này
52
Chương 52: Cố đại sư ‘bị ép’ debut.
53
Chương 53: Lại bắt nạt tui!
54
Chương 54: Cho anh cơ hội theo đuổi em
55
Chương 55: Quỷ nhỏ đuổi không đi
56
Chương 56: Hot mạng “Tôi không muốn làm loli”
57
Chương 57: Sau này anh ấy phải để tớ nuôi rồi
58
Chương 58: Chết rồi lại sống
59
Chương 59
60
Chương 60: Anh trai gì ơi, đến đây bàn chuyện nhân sinh đi ~
61
Chương 61: Một người không còn hơi thở của sự sống
62
Chương 62: Đứa bé xin giúp đỡ
63
Chương 63: Trả lại cho em một người ba tốt
64
Chương 64: Cố Diệp: Tôi đến gây chuyện nè, mau ra đây đi!
65
Chương 65: Cố Diệp: Nhịn không được thì xử lý đi!
66
Chương 66: Kẻ thù gặp nhau đỏ mặt tía tai
67
Chương 67: Hot search của Cố đại sư không giảm tẹo nào
68
Chương 68: Ông đây bước lên con đường mới
69
Chương 69: Anh trai nhỏ, nhớ tới tìm em nha!
70
Chương 70: Hoán đổi búp bê trong dân gian
71
Chương 71: Phong thuỷ giết người
72
Chương 72: Ngũ quỷ nâng quan
73
Chương 73: Chú Cố, con muốn chăm sóc Cố Diệp cả đời
74
Chương 74: Dưới gầm giường nhà tôi có quỷ!
75
Chương 75: Đơn hàng tử thần đã được gửi
76
Chương 76: Tra tới tận chân trời
77
Chương 77: Có nguyên nhân ắt có hậu quả
78
Chương 78: Có tiền mà không kiếm là đồ Khốn kiếp
79
Chương 79: Không thoát khỏi kiếp đào hoa
80
Chương 80: Áo của Cố đại sư chịu không nổi
81
Chương 81: Quả báo í a quả báo
82
Chương 82: Xe buôn người
83
Chương 83: Giết hết đám cặn bã này đi
84
Chương 84: Linh hồn ma nữ gây rắc rối cho đoàn phim
85
Chương 85: Đi, đi tìm mẹ Úc Trạch của con
86
Chương 86: Kích thích quá
87
Chương 87: Sống không bằng một con chim
88
Chương 88: Anh mà không khóc thì coi như tôi thua
89
Chương 89: Lòng người khó dò
90
Chương 90: Chắn đao cho bạn
91
Chương 91: Nhân tính vặn vẹo
92
Chương 92: Bọn em thấy cô ấy ở kia
93
Chương 93: Say rượu loạn tính
94
Chương 94: Định tình
95
Chương 95: Người trong cơ thể rốt cuộc là ai?
96
Chương 96: Bảo vệ con trai hay con gái
97
Chương 97: Không được thì gọi daddy thôi~
98
Chương 98: Quỷ môn rộng mở
99
Chương 99: Quá tội nghiệp
100
Chương 100: Tiền có thể mua mọi thứ thật sao?
101
Chương 101: Giày vò, mặc sức giày vò
102
Chương 102: Á á! Chết hết rồi à!
103
Chương 103: Đánh chết mày cái thằng cháu này!
104
Chương 104: Phần mềm diệt virus thương hiệu đại sư Cố
105
Chương 105: Không sợ tiểu nhân chân chính, chỉ sợ kẻ đạo đức giả
106
Chương 106: Hỏi quỷ tra án
107
Chương 107: Con gái của những người khác thì không phải là con người à?
108
Chương 108: Là vàng thì sẽ sáng lên
109
Chương 109: Một ngày làm ba
110
Chương 110: Không được, lại cháy nữa
111
Chương 111: Lại có người tự sát
112
Chương 112: Ai cũng là kẻ giết người
113
Chương 113: Anh em tốt là phải đào mộ chung
114
Chương 114: Ý! Hộp tro cốt của mình đẹp quá đi!
115
Chương 115: Tôi không giỏi mắng chửi
116
Chương 116: Bà là gì của anh ấy?
117
Chương 117: Chúc bà sống lâu trăm tuổi, nửa đời cô độc
118
Chương 118: Xác ướp công chúa và lịch sử tình cảm hỗn loạn
119
Chương 119: Công chúa đi thật rồi!
120
Chương 120: Để Cố Diệp đi quyến rũ nàng
121
Chương 121: Cố Diệp là người đẹp rắn rết hại nước hại dân
122
Chương 122: Nhìn một người sống dưới địa ngục
123
Chương 123: Đây không phải bạo lực gia đình mà là âm mưu giết người!
124
Chương 124: Em sẽ chiêu hồn
125
Chương 125: Nghe lời hoặc chết
126
Chương 126: Nói cho cả thế giới biết rằng anh yêu em
127
Chương 127: Người yêu từ trong phim bò ra
128
Chương 128: Tình sử hỗn loạn của công chúa xác ướp
129
Chương 129: Nghiệt duyên mà, nghiệt duyên!
130
Chương 130: Thả một cái rắm hại cả đội
131
Chương 131: Giống như bắt sư huynh cậu
132
Chương 132: Bách quỷ vây xem thầm khích lệ
133
Chương 133: Rốt cuộc con có mấy người cha tốt?
134
Chương 134: Một nhà ba người đi nhảy cầu
135
Chương 135: Gông xiềng đạo đức nặng đến mức nào?
136
Chương 136: Đứa bé chịu tội thay ai?
137
Chương 137: Ông cụ đúng là ông cụ mà!
138
Chương 138: Sau khi chết xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi
139
Chương 139: Đến đây nào, chế tạo nào ~
140
Chương 140: Hôm nay Úc Trạch thật biết cách nói chuyện!
141
Chương 141: Cố Diệp: Tử thần đi bộ
142
Chương 142: Ngoại trừ khuôn mặt, em còn có cái gì?
143
Chương 143: Cố Diệp đây là người yêu tôi
144
Chương 144: Trong thoáng chốc nó trở thành con chó của tôi
145
Chương 145: Chữa khỏi trăm bệnh
146
Chương 146: Đào hố và đẩy nó xuống!
147
Chương 147: Kiếp sau cho mi làm heo mẹ!
148
Chương 148: Đúng là một trò chơi gia đình hạnh phúc
149
Chương 149: Thứ mà đại sư Cố sợ nhất
150
Chương 150: Có những người, tuyệt đối không thể đắc tội
151
Chương 151: Dùng máu tươi của Cố Diệp, rửa sạch nổi nhục
152
Chương 152: Một tên cũng không để lại, giết hết!
153
Chương 153: Cố Diệp mới là con của trời
154
Chương 154: Trận pháp huyết tanh
155
Chương 155: Cách chết quỷ dị
156
Chương 156: Ký tên
157
Chương 157: Khi một đám người điên ở cùng một chỗ
158
Chương 158: Sống lại
159
Chương 159: Đầu đâu rồi? Đầu đâu rồi?
160
Chương 160: Rốt cuộc kì tích ở đâu?
161
Chương 161: Một người cũng không thể thiếu
162
Chương 162: Rốt cuộc là ai?
163
Chương 163: Mục tiêu của chúng ta là sao trời biển rộng
164
Chương 164: Hôn sự
165
Chương 165: Hôn lễ
166
Chương 166: Kết thúc