Chương 28: Nó không gả, cưng gả!

Hưng Lỗi lúc còn sống chính là một tên ác nhân, vì phạm tội giết người, tình tiết cực kỳ nghiêm trọng mới bị phán tử hình. Khi chết rồi cũng chẳng phải hiền lành gì, mấy năm nay ăn hϊế͙p͙ không ít cô hồn dã quỷ xung quanh, thậm chí đã ăn quỷ hồn cho nên linh lực của hắn ta mới mạnh như vậy.

Khó khăn lắm mới có được con vợ, đưa tới miệng rồi, rớt mất. Hướng Lỗi giận dữ tìm tới cướp người, quản con đó có hôn ước hay không, hắn vừa ý thì phải đem đi. Từ nhỏ đến lớn, hắn muốn gì cha mẹ cho cái nấy, không có chuyện hắn muốn mà không lấy được, Hướng Lỗi chính là một tên bá đạo.

Nhưng mà trăm triệu lần không ngờ tới, nơi này còn có người hung hăng hơn hắn.

Hướng Lỗi bị cục gạch đập trúng, lui về sau vài bước, bất đắc dĩ buông cô dâu trong tay ra, kiêng kị nhìn về phía Cố Diệp, vừa thấy mặt, sửng sốt.

Người thanh niên trước mắt này tuổi tác không lớn, môi hồng răng trắng, xinh đẹp tinh xảo, hiện tại bởi vì tức giận nên sắc mặt hơi đỏ kết hợp với làn da trắng nõn vô cùng mịn màng, thoạt nhìn còn đẹp hơn so với cô dâu kia. Hướng Lỗi vốn dĩ là một tên khốn nạn, chay mặn chả thèm để ý, nhìn thấy Cố Diệp liền động sắc tâm, chỉ vào mũi Cố Diệp, hưng phấn nói: "Nó không gả, cưng gả!"

Cố Diệp bị chọc cười, nghiến răng nghiến lợi nói một câu: "Mày không sợ phải hồn phi phách tán à!?"

Vừa rồi Cố Diệp chỉ đơn thuần muốn đập hắn một trận, phù chú cũng không xài, Hướng Lỗi còn không biết hắn đã hoàn toàn chọc điên Cố Diệp, chỉ lo đánh giá Cố Diệp, mặt đẹp, dáng cũng đẹp, càng nhìn càng vừa lòng, "Đừng nghĩ em học chí đạo thuật là có thể phản kháng anh, lúc anh còn sống chưa có thằng nào dám đụng tới. Đạo sĩ như em, anh ăn mấy thằng rồi!"

"À!" Cố Diệp cười lanh một tiếng, từ trong túi móc bút chu sa ra, vẽ mấy cái trêи cục gạch, nháy mắt linh khí lan ra toàn bộ gạch. Cố Diệp ước lượng thứ trong tay mình, cảm thấy rất thuận tay, không nói hai lời, trực tiếp xông lên đập vô mặt hắn.

Lúc Hướng Lỗi thấy cục gạch phát ra kim quang lập tức có chút kiêng kị, kim quang này hình thành từ công đức, quỷ đều sợ hãi thứ thánh vật chí dương này, Hướng Lỗi theo bản năng giơ tay lên đỡ, không ngờ cục gạch này của Cố Diệp giống với Thánh Khí hàng ma trừ yêu, cánh tay hắn giống như càng cua, bị đập nát. Kim quang theo cánh tay hắn truyền khắp toàn thân, hồn phách theo đó cũng run rẩy, Hướng Lỗi đau đớn kêu thảm thiết, khiến mấy con dã quỷ đến nhiều chuyện sợ chạy mất dép.

Người thường không nghe được tiếng quỷ, Cố Diệp lại nghe rất rõ ràng, thanh âm này thật sự quá khó nghe, như đấm vào ta người ta, nhức muốn chết, Cố Diệp trực tiếp đem cục gạch nhét vào trong miệng tên khốn nạn này, "Câm miệng!"

Cả hàm răng Hướng Lỗi bị Cố Diệp đập lung lay, bạo nộ muốn giết chết Cố Diệp, Cố Diệp lạnh mặt, trực tiếp đi đường quyền như đánh bao cát, "Mày giết người là giỏi à? Ăn đạn là giỏi à! Ăn quỷ là giỏi à! Đập chết mịa mày!"

Quỷ khí đen như mực trêи người Hướng Lỗi bị Cố Diệp một quyền tiếp một quyền đánh tới, trêи nắm đấm mang theo kim quang, linh hồn hắn cũng run rẩy theo, hắn đau đớn la làng la xóm, tựa như giây tiếp theo sẽ hồn phi phách tán, một thân tràn đầy quỷ khí bị đánh tan. Mỗi lần hắn muốn tụ quỷ khí lại lần nữa, Cố Diệp đều chờ lúc hắn sắp thành công khiến cho hắn cảm thấy tuyệt vọng.

Vợ chồng son Lưu Triều và Lý Thúy ôm nhau, nhìn bộ dạng đánh quỷ của Cố Diệp, bị dọa tới run bần bật, đặc biệt là thời điểm Cố Diệp nâng nắm tay lên, bọn họ sau này phải tránh xa một chút, sợ bị kim quang đó quét đến, đánh hồn phi phách tán.

Đấm cho đến khi quỷ khí trêи người Hướng Lỗi không tụ lại được nữa, Cố Diệp mới dừng tay, một tay nắm tóc Hướng Lỗi, kéo hắn y như kéo cây chổi vào viện nhà mình, thấy hai vợ chồng còn không theo vào, Cố Diệp tức giận trừng mắt về phía cửa, "Hai người vào đây cho tôi."

Lưu Triều và Lý Thúy bị hù sợ, nhanh chân chạy theo, còn tiện tay đem cửa gỗ rách bươm lọt gió của Cố Diệp đóng lại.

Cố Diệp đem quỷ hồn Hướng Lỗi quăng xuống đất, dẫm lên hắn bước qua, dọn cái ghế gắp ở trong phòng ra để ở cửa rồi ngồi xuống, vẻ mặt sát khí.

"Anh!"

Lưu Triều bị điểm mặt, lập tức run rẩy.

"Anh đến nhà vợ quậy cho tôi, quậy đến khi nào nhà đó ăn không ngon ngủ không yên., không quan tâm anh dùng biện pháp gì, cứ làm cho bọn họ sợ là được." Cố Diệp vẽ một lá bùa, "Cái này có thể tăng cường linh khí cho anh, quậy tung nóc nhà lên, hiểu chưa?"

"Cô!"

Lý Thủy bị chỉ tới, sợ hãi tránh sau lưng Lưu Triều.

Khóe miệng Cố Diệp giật giật, cậu đâu có hù quỷ vậy đâu!?

"Cô đi tới nhà tên thiểu năng trí tuệ này quậy, xác chết vùng dậy, có làm được hay không?"

Cặp vợ chồng son mặt ngơ ngác. Không hiểu tại sao Cố Diệp lại sắp xếp như vậy.

Cố Diệp nhìn bọn họ như thiểu năng trí tuệ, lòng nghĩ không trách được, trêи mạng nói người trong tình yêu cuồng nhiệt thì IQ không cao, "Làm quỷ, không quậy không phá thì có làm thất vọng chữ quỷ này không? Quậy, quậy tung lên, làm cho bọn họ sợ tới mức trời vừa sáng lập tức đem xác Lý Thúy đưa về. Ngày mai có thể đưa về tới nhà được hay không thì phải xem buổi tối hôm nay hai người quậy như thế nào."

"A! Hiểu rồi!" Hai vợ chồng rốt cuộc hiểu được, trong ánh mắt uy hϊế͙p͙ "Nhìn cái gì, muốn bị đánh à" của Cố Diệp, như tên rời tiễn bay đi mất.

Cố Diệp lại nhìn Hướng Lỗi, chán ghét kết một cái chỉ quyết, loại khốn nạn này, không bằng giúp hắn hồn phi phách tán cho rồi.

Lúc này, "kẹt" một tiếng, cửa gỗ cũ nát bị người nào đó đẩy từ bên ngoài vào, có người đứng ở của nhỏ giọng hỏi: "Có người à?"

Cố Diệp nhăn mặt, bị vị khách không mời này đánh gãy động tác, làm cậu cảm thấy vô cùng khó chịu, hia người mặc áo sơ mi đen đi vào trong sân, nhìn Cố Diệp và quỷ hồn Hướng Lỗi đang nằm trước mặt cậu, thiếu niên đi trước thiếu kiên nhẫn, "Anh làm gì thế, sao lại anh lại bắt được hắn về đây vậy? Chúng tôi tìm hắn mấy ngày rồi! Hồn phách nữ quỷ đó có phải bị anh cướp đi không?"

Cố Diệp nhướng mày, bất mãn với cách nói này, "Cái gì gọi là cướp đi? Vợ chồng son người ta vốn dĩ muốn ở bên nhau, có câu hủy một tòa miếu, không hủy một cuộc hôn nhân, đạo lý này sư phụ cậu không nói cho cậu à?"

Thiếu niên bị nói như vậy, nói không nên lời, hình như, có đạo lý như vậy.

Người trung niên xụ mặt, "Cũng không có chuyện giúp quỷ làm việc, người trong giới không giúp quỷ là quy củ của Huyền Thuật Giới, càng giúp càng dây dưa không rõ, đạo lý này sư phụ cậu không nói cho cậu sao?"

Cố Diệp nhìn tướng mạo hai người bọn họ, vui vẻ, "Ông là sư phụ của cậu ta phải không?  Trách không được đệ tử ông nói chuyện không xài não, đầu óc người làm sư phụ này cũng không xài được mà." Cố Diệp chỉ vào hồn phách Hướng Lỗi bị đánh nằm sấp trêи đất, "Cái tên thiểu năng trí tuệ này giữa đường nhảy vào, người ta hôn cũng kết rồi, hắn còn tới cướp người, các người thuộc Hội Huyền Thuật Học, mắt chỉ để đeo kính à? Chuyện này còn không phân được rõ ràng à?"

Bị Cố Diệp chọc mặt đỏ tai hồng, đồ đệ kia muốn phát tác nhưng lại tìm không thấy lý do thích hợp, càng nghĩ càng cảm thấy Cố Diệp nói có lý, cậu ta nhìn sư phụ mình, rầu rĩ nói: "Hình như quỷ này không đúng."

"Câm miệng! Trọng điểm không phải đúng sai, là quy củ!" Người đàn ông trung niên quát đồ đệ một câu, "Quy củ chính là quy củ!"

Cố Diệp cười nhạo một tiếng, "Một đứa trẻ tốt bị mấy người dạy như vậy thành phế, cậu nhóc, tôi nói cho nghe, người hay quỷ đều giống nhau, thị phi thiện ác, nhóc phải học tự mình phán đoán. Thứ khốn nạn này, mặc kệ là người hay quỷ, khốn nạn thì lúc nào cũng khốn nạn, nhóc muốn đánh kẻ khốn nạn còn phân biệt hắn là người hay quỷ à?"

Thiếu niên kia bị Cố Diệp nói sửng sốt, cẩn thận suy nghĩ lời Cố Diệp nói, ánh mắt đột nhiên thay đổi. Từ khi cậu bắt đầu vào giới đạo thuật, tất cả mọi người đều nói với cậu là phải tuân thủ quy củ, bằng không sẽ bị trời phạt. Hôm nay Cố Diệp mở cánh cửa về thế giới mới cho cậu, nguyên lai có thể làm như vậy! Quá ngầu!

Người trung niên vừa thấy ánh mắt này của đồ đệ, hận không thể lấy băng kéo dán miệng Cố Diệp lại, tên này đúng là giỏi dạy hư con cháu!

"Các người tìm cái này à? Đây, lấy đi!" Cố Diệp mừng vì được rảnh rỗi, nâng một chân lên, đá Hướng Lỗi như đá banh về phía dưới chân hai thầy trò.

Người đàn ông trung niên nhìn ra Cố Diệp muốn phủi tay không lo, quỷ hồn này làm nhiều chuyện ác chỉ có thể làm cho hắn hồn phi phách tán, loại chuyện này ai nguyện ý làm? "Trong huyền thuật giới chúng tôi có một quy củ bất thành văn, mặc kệ thì đừng quản, muốn tham gia thì phải quản tới cùng, nếu cậu đã động thủ, chúng tôi sẽ không nhúng tay vào."

"Đừng mà, các người là cơ quan đứng đắn còn tôi chỉ là kẻ lang thang ngang qua thôi." Khóe miệng Cố Diệp hàm chứa ý cười, hai tay xua xua, vui cười hớn hở nói: "Mấy chuyện xử lý thứ này, Hội Huyền Thuật Học có người chuyên làm mà, các người được phát lương đó. Nói cách khác, cứu người đều là cha, tôi cứu người là tiện tay, nhiều lắm thì xem như cha ghẻ, các người mới là cha ruột."

Mặt người trung niên đỏ lên, tức dậm chân, cái gì mà cha ghẻ cha ruột? Cảm giác mình đang bị chửi!

Cố Diệp nói xong, dọn ghế xếp đi vào phòng, đóng cửa lại, lười làm chuyện vô nghĩa với họ, ngủ cho khỏe. Ngày mai còn phải đi mua đồ viếng mộ cho ông già nhà mình nữa, cậu bận lắm.

Hai thầy trò bất đắc dĩ thu quỷ hồn Hướng Lỗi mang về xử lý. Đồ đệ kia nhìn cánh cửa đã bị Cố Diệp đóng lại, nhịn không được chạy tới, ghé vào kẹt cửa nhỏ giọng hỏi: "Tôi tên La Hoài, anh tên gì?"

Cố Diệp nheo mắt, "Sư đệ Cố Diệp, Cố Diệp số 2."

"Sư phụ! Anh ta là sự đệ của Cố Diệp đó đó! Cố Diệp dùng cấm thuật cứu bá tánh cả thành phố đó! Quá đẹp trai!" Đồ đệ hưng phấn nhảy nhót xung quanh sư phụ cậu, "Là thần tượng của con đó! Thật lợi hại!"

"Câm miệng! Đó là cấm kỵ trong giới, tên đó không tuân thủ quy củ, thường xuyên dùng cấm thuật, con không được học theo hắn!"

"Đẹp trai quá!"

"Câm miệng! Không được nhắc đến tên đó!"

- ------

Lúc này trong nhà Lý Thúy còn náo nhiệt hơn so với bên này. Sau khi bán con gái đi, Lý Đại Hải đã nghe được không ít tin đồn nhảm nhí, biết cả quê đều mắng, hắn giờ nổi khắp trấn trêи rồi. Không ít ông già bà cả nói hắn sẽ gặp báo ứng. Ngay cả vợ hắn ngày nào cũng khóc sướt mướt nói con gái sẽ hận bọn họ. Hai ngày nay Lý Đại Hải có chút nghi thần nghi quỷ, nửa đêm nghe có động tĩnh nhỏ liền bò dậy đi xem.

Buổi tối nay, trời tối đen khác thường, không khí cũng không giống ngày thường, Lý Đại Hải lăn qua lộn lại không ngủ được, lúc nào cũng có cảm giác có thứ gì đó nhìn trộm hắn.

Đột nhiên, phòng khách "rầm" một tiếng, giống như tiếng có thứ gì đổ vỡ, Lý Đại Hải nén sợ, mở đèn đi ra ngoài thì thấy, ảnh gia đình cả nhà hắn chụp trước kia bị rơi trêи mặt đất, vỡ thành mấy mảnh. Trong lòng Lý Đại Hải giật thót, nghĩ thầm hay là con gái hắn thật sự về rồi sao?

Đột nhiên, đèn tắt ngúm!

Trong phòng khách đen đến nỗi không thấy được ngón tay, nhìn không thấy càng làm cho người ta càng có cảm giác khủng bố, thanh âm Lý Đại Hải run run hỏi: "Thúy Thúy? Là con sao Thúy Thúy?"

Lại "rầm" một tiếng, Lý Đại Hải bị dọa thiếu chút nữa té ngồi trêи đất, ngay sau đó đồ vật trong phòng tự mình bay lên, "bốp bốp bốp" ném xuống đất, Lý Đại Hải sợ hãi ôm đầu, hoảng sợ kêu: "Con gái đừng phá nữa mà! Đừng phá nữa! Ba cũng là bất đắc dĩ, ba với mẹ con nuôi con lớn như vậy, con nói chết thì chết, ba phải nghĩ cách kiếm chút tiền chôn cất không phải không?"

Tức khắc trong phòng không còn động tĩnh nữa, Lý Đại Hải cho rằng Lý Thúy bị thuyết phục rồi, lại muốn khuyên tiếp, ngay lúc này, leng keng một tiếng, bàn trong nhà bay ngược ra ngoài, ngay sau đó sô pha lại bay theo, so với vừa nãy, "con gái" của hắn quậy càng dữ hơn.

Lý Đại Hải suýt chút nữa bị dọa tiểu trong quần, run rẩy ngồi xổm ở góc tường, lúc này đèn trong nhà đột nhiên lại sáng.

"Sao lại thế này?" Mẹ Lý Thúy mở đèn, con gái nhỏ cũng từ một phòng khác bước ra, nhìn nhà cửa bị phá tung lên, tức giận hỏi chồng đang ngồi xổm ở góc tường: "Ông tối rồi sao không ngủ đi, rốt cuộc ông muốn thế nào nữa?"

Bởi vì chồng đem con gái lớn bán đi nên mẹ Lý Thúy đối với chồng mình sinh ra oán khí nghiêm trọng, ngủ cũng không muốn ở chung một phòng với ông ta.

Con gái nhỏ cũng giống vậy, ánh mắt đối cha tràn ngập khinh thường. Lúc chị còn sống kiếm được tiền cha đều lấy đi hút thuốc uổng rượu, chị chết rồi tới thi thể ông ta cũng không buông tha, điều này làm cho lòng cô hoàn toàn lạnh lẽo.

"Thúy Thúy về rồi! Thúy Thúy về quậy rồi!" Lý Đại Hải run rẩy bò ra cửa, không ở trong nhà này nổi nữa, hắn sợ, thật sự rất sợ.

"Nếu ông không làm chuyện trái lương tâm, sợ chị tôi làm gì?" Con gái nhỏ cũng là đứa nhanh mồm dẻo miệng, nhưng là độc miệng, "Chị tôi chưa nói đem ông theo mà."

Mẹ Lý Thúy vừa nghe con gái về náo loạn, hốc mắt đỏ lên nhỏ giọng gọi: "Thúy Thúy, con oán giận ba mẹ phải không? Ba con ông ta không phải là người mà!"

Mẹ Lý Thúy vừa khóc, đèn lại tắt, cả nhà đều hoảng sợ, ngay sau đó, đèn bật sáng, lại tắt, chớp tắt thêm mấy chục lần, mẹ Lý Thúy chịu không được nữa, lớn tiếng khóc lên, "Mẹ biết con ủy khuất, Thúy Thúy con đừng quậy nữa, ngày mai mẹ sẽ kêu ba con trả tiền lại đón con về, cho con gặp Lưu Triều, được không?"

Mẹ Lý Thúy nói lời này xong, quả nhiên đèn tỏng nhà không lóe lên nữa.

Qua một khoảng thời gian, Lý Đại Hải phát hiện thật sự không có việc gì nữa, run rẩy đứng lên, trừng mắt, quát to với vợ: "Trả tiền lại hả? Rồi tao xài cái gì? Tới đời kiếp  nào tao mới kiếm được năm vạn đồng hả?"

Cô bé lạnh mặt dỗi một câu: "Ông ở nhà ngồi ăn chờ chết, tới mãn kiếp cũng không kiếm được năm vạn."

"Tao......" Lý Đại Hải nghẹn lời, bị con gái nhỏ nói lập tức giở chứng lên, giơ tay muốn đánh người, "Cái như ăn cây táo, rào cây sung như mày! Mày ăn mày mặc là tao nuôi đó!"

"Mẹ tôi nuôi! Mẹ tôi quét dọn cho người ta kiếm tiền nuôi tôi!"

"Tao đánh chết mày!"

Lại muốn ầm ĩ lần nữa, lúc này, TV trong nhà đột nhiên bay tới đập vào Lý Đại Hải, Lý Đại Hải bị dọa phải loạng choạng quỳ rạp trêи mặt đất, khó khăn lắm TV mới dừng lại trêи đỉnh đầu hắn, suýt chút nữa đập chết hắn rồi.

Lý Đại Hải sợ tới mức không dám nhúc nhích, ôm đầu như con chim cút.

Lúc này, em gái Lý Thúy chỉ vào tường, khϊế͙p͙ sợ trừng lớn mắt, "Mẹ! Nhìn nè!"

Trêи tường có một hàng chữ được viết bằng máu đỏ tươi: Mẹ, ly hôn đi, rời khỏi ông ta sống tốt một chút.

Mẹ Lý Thúy nhìn dòng chữ này, bụm mặt ngồi xuống đất, đau lòng khóc thành tiếng. Quả thật, rời khỏi cái tên đàn ông tham ăn biếng làm này, bà và đứa con gái nhỏ sẽ sống tốt hơn. Con gái chết rồi cũng không yên lòng, bà còn gì mà không đi, hà tất gì phải để ý ánh mắt của người khác? Cuộc hôn nhân này, ly thôi.

Nếu bên này là náo nhiệt thì Lý Thúy ở Hướng gia chính là kinh hoảng.

Tại vì tân nương từ trong quan tài ngồi dậy!

Người canh quan tài bị dọa tiểu trong quân, ông thầy Hướng gia mời về vừa thấy, bao lì xì cũng bỏ, nói thẳng chuyện này ông ta không quản được, ông ta chưa học đánh cương thi, cất bước chạy biến. Cả Hướng gia rối loạn, sợ tới mức ra giá cao tìm người suốt đêm đưa thi thể Lý Thúy trả về, xác chết vùng dậy còn làm gì được nữa? Loại vợ này ai dám nhận?

Vì thế, hôm sau trời vừa sáng, một chiếc xe tang dừng trước cửa nhà Lưu Triều, sau khi rinh xuống một cỗ phượng quan, quay đầu xe, đạp ga lao đi, hận mình không thể phóng tới 180 km/h.

Cố Diệp ngủ đến giữa trưa mới thức, vừa đúng lúc nhìn thấy xe hỏa táng rời nhà Lưu Triều, cậu nhìn bọn họ cùng nhau đi xa, nhúng vai, hoàn thành một kiện công đức, ngáp một cái, về phòng thay quần áo, đi lên trấn trêи.

Ghé một tiệm cơm gọi 3 món, thêm 1 canh, lại ăn non nửa chén cơm, Cố Diệp ăn no xong duỗi eo lười biếng, đi qua tiệm vòng hoa áo liệm mua một bao tải giấy tiền vàng mả, một cái đầu heo, một con trâu, một con ngựa, một ngôi nhà hai tầng, suy nghĩ một chút chỉ vào bàn mạt chược ở góc tường, "Cái đó, cũng lấy cho tôi một cái."

Ánh mắt ông chủ nhìn cậu vô cùng vi diệu, vẫn là viết trêи vở.

Cố Diệp cười tủm tỉm hỏi: "Ông chủ, mua nhiều vậy có thể giao tận nhà không?"

Ông chủ tiệm không hiểu tại sao cậu lại vui vẻ, người đến đây mua mấy thứ này giống cậu đều mang vẻ mặt đưa đám, lần đầu tiên thấy khách hàng vui mừng như thế, có chút không thích ứng được, "Nhà ở trấn này, nếu mua nhiều, chúng tôi có thể giao đến nhà."

"Vậy được, cái này, cái này, còn có cái này, đều lấy cho sư phụ tôi mỗi thứ một cái! Á? Tám bé gái đó cũng cho sư phụ tôi một bộ luôn!"

Ông chủ tiệm khóe miệng giật giật, lòng nghĩ sư phụ nào xui xẻo nhận thằng đệ tử như này, đưa cho sư phụ tám mỹ nữ, không phải muốn kiếm chuyện à?

"Cái này kỹ thuật tinh xảo giống như nhau, tinh xảo đáng quý đó, 500 đồng một cái, tám cái 4 ngàn."

"Lấy đồ tốt, lấy đồ tốt hết!" Cố Diệp chống cằm lại nhìn một vòng tiệm, đột nhiên "phụt" lên một tiếng vui vẻ, "Ông chủ, cái máy kéo kia, ông cũng lấy cho tôi một cái."

Tưởng tượng sư phụ cậu cưỡi máy cày, trêи xe ngồi một đống gái xinh, đạp ga một cái khói đen bay lên, thiệt là một hình ảnh đẹp mà!

Lúc tổ trưởng Hội Huyền Thuật Học tìm được Cố Diệp, Cố Diệp đang ngồi xổm trước mộ sư phục cậu, đưa cho ông gái xinh với máy kéo, sau khi nhìn rõ cậu đốt cái gì, biểu tình trêи mặt ngài tổ trưởng này có thể nói là khá xuất sắc.

Chapter
1 Chương 1: Tôi bấm tay tính, cô bị cắm sừng rồi
2 Chương 2
3 Chương 3: Để con gọi hồn ông nội lên
4 Chương 4: Bị bạo lực học đường
5 Chương 5: Cố Diệp, có chút kỳ quái
6 Chương 6: Ta đã nói là đừng có lảng vảng nữa!
7 Chương 7: Đưa tiền, không có tiền thì không cần bàn nữa
8 Chương 8: Tới rồi, bắt cóc kìa!!!
9 Chương 9: Quỳ xuống, nói phục rồi
10 Chương 10: Lần đầu tiên gặp anh ấy
11 Chương 11: Một bữa tiệc không thể thiếu đi chính nghĩa
12 Chương 12: Luân hồi của đất trời, ông đây không bỏ qua ai
13 Chương 13: Cứu một tên ăn cháo đá bát
14 Chương 14: Trời mưa, đừng qua cầu
15 Chương 15: Một đường huyền mệnh
16 Chương 16: Gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ
17 Chương 17: Tam quan ngài úc vỡ đầy đất
18 Chương 18: Vì cái gì con gái lại là bồi tiền hóa*?
19 Chương 19: Em đây có cung. Cấp. Dịch. Vụ. Cao. Cấp!
20 Chương 20: Chọc em giận em đi chiêu hồn
21 Chương 21: Có người muốn cả nhà dì ấy chết hết
22 Chương 22: Đừng nói nữa, làm đi!
23 Chương 23: Cậu ta còn sống hả?
24 Chương 24: Theo tôi tính thì ông sắp tới số rồi
25 Chương 25: Ngài úc, đến chơi không?
26 Chương 26: Vì tiền bán con gái
27 Chương 27: Đại chiến giành cô dâu
28 Chương 28: Nó không gả, cưng gả!
29 Chương 29: Sock, anh trai tôi bỏ nhà theo trai!
30 Chương 30: Cố diệp: Tôi muốn yêu anh ta!
31 Chương 31: Quỷ tướng đại ca, chào anh!
32 Chương 32: Trần truồng! chạy rông hơn ngàn năm
33 Chương 33: Nửa đêm đi nhà ma
34 Chương 34: Vụ thảm án cực kỳ bi thảm
35 Chương 35: Chúng ta đi khách sạn hả?
36 Chương 36: Tính hướng mới là vấn đề
37 Chương 37: Showbiz thiệt kích thích
38 Chương 38: Vì gả vào hào môn
39 Chương 39: Úc trạch: Ba cậu thích cái gì?
40 Chương 40: Tôi chờ em ấy bốn năm thì có là gì?
41 Chương 41: Tết quỷ không đuổi tà ma thì sao gọi là tết quỷ?
42 Chương 42: Người Cố gia thì vẫn là người Cố gia
43 Chương 43: Bạo lực Internet
44 Chương 44: Trời mới biết là sẽ xảy ra chuyện gì
45 Chương 45: Có phải giám đốc Úc ‘bất lực’ rồi không?
46 Chương 46: Búp bê đáng yêu
47 Chương 47: Tự mình lộ diện
48 Chương 48: Con muốn tất cả chúng nó đều phải chết!
49 Chương 49: Ta chọn tự sát!
50 Chương 50: Cứu người cứu quỷ khó cứu tâm
51 Chương 51: Đừng để hối hận đeo bám cô cả đời này
52 Chương 52: Cố đại sư ‘bị ép’ debut.
53 Chương 53: Lại bắt nạt tui!
54 Chương 54: Cho anh cơ hội theo đuổi em
55 Chương 55: Quỷ nhỏ đuổi không đi
56 Chương 56: Hot mạng “Tôi không muốn làm loli”
57 Chương 57: Sau này anh ấy phải để tớ nuôi rồi
58 Chương 58: Chết rồi lại sống
59 Chương 59
60 Chương 60: Anh trai gì ơi, đến đây bàn chuyện nhân sinh đi ~
61 Chương 61: Một người không còn hơi thở của sự sống
62 Chương 62: Đứa bé xin giúp đỡ
63 Chương 63: Trả lại cho em một người ba tốt
64 Chương 64: Cố Diệp: Tôi đến gây chuyện nè, mau ra đây đi!
65 Chương 65: Cố Diệp: Nhịn không được thì xử lý đi!
66 Chương 66: Kẻ thù gặp nhau đỏ mặt tía tai
67 Chương 67: Hot search của Cố đại sư không giảm tẹo nào
68 Chương 68: Ông đây bước lên con đường mới
69 Chương 69: Anh trai nhỏ, nhớ tới tìm em nha!
70 Chương 70: Hoán đổi búp bê trong dân gian
71 Chương 71: Phong thuỷ giết người
72 Chương 72: Ngũ quỷ nâng quan
73 Chương 73: Chú Cố, con muốn chăm sóc Cố Diệp cả đời
74 Chương 74: Dưới gầm giường nhà tôi có quỷ!
75 Chương 75: Đơn hàng tử thần đã được gửi
76 Chương 76: Tra tới tận chân trời
77 Chương 77: Có nguyên nhân ắt có hậu quả
78 Chương 78: Có tiền mà không kiếm là đồ Khốn kiếp
79 Chương 79: Không thoát khỏi kiếp đào hoa
80 Chương 80: Áo của Cố đại sư chịu không nổi
81 Chương 81: Quả báo í a quả báo
82 Chương 82: Xe buôn người
83 Chương 83: Giết hết đám cặn bã này đi
84 Chương 84: Linh hồn ma nữ gây rắc rối cho đoàn phim
85 Chương 85: Đi, đi tìm mẹ Úc Trạch của con
86 Chương 86: Kích thích quá
87 Chương 87: Sống không bằng một con chim
88 Chương 88: Anh mà không khóc thì coi như tôi thua
89 Chương 89: Lòng người khó dò
90 Chương 90: Chắn đao cho bạn
91 Chương 91: Nhân tính vặn vẹo
92 Chương 92: Bọn em thấy cô ấy ở kia
93 Chương 93: Say rượu loạn tính
94 Chương 94: Định tình
95 Chương 95: Người trong cơ thể rốt cuộc là ai?
96 Chương 96: Bảo vệ con trai hay con gái
97 Chương 97: Không được thì gọi daddy thôi~
98 Chương 98: Quỷ môn rộng mở
99 Chương 99: Quá tội nghiệp
100 Chương 100: Tiền có thể mua mọi thứ thật sao?
101 Chương 101: Giày vò, mặc sức giày vò
102 Chương 102: Á á! Chết hết rồi à!
103 Chương 103: Đánh chết mày cái thằng cháu này!
104 Chương 104: Phần mềm diệt virus thương hiệu đại sư Cố
105 Chương 105: Không sợ tiểu nhân chân chính, chỉ sợ kẻ đạo đức giả
106 Chương 106: Hỏi quỷ tra án
107 Chương 107: Con gái của những người khác thì không phải là con người à?
108 Chương 108: Là vàng thì sẽ sáng lên
109 Chương 109: Một ngày làm ba
110 Chương 110: Không được, lại cháy nữa
111 Chương 111: Lại có người tự sát
112 Chương 112: Ai cũng là kẻ giết người
113 Chương 113: Anh em tốt là phải đào mộ chung
114 Chương 114: Ý! Hộp tro cốt của mình đẹp quá đi!
115 Chương 115: Tôi không giỏi mắng chửi
116 Chương 116: Bà là gì của anh ấy?
117 Chương 117: Chúc bà sống lâu trăm tuổi, nửa đời cô độc
118 Chương 118: Xác ướp công chúa và lịch sử tình cảm hỗn loạn
119 Chương 119: Công chúa đi thật rồi!
120 Chương 120: Để Cố Diệp đi quyến rũ nàng
121 Chương 121: Cố Diệp là người đẹp rắn rết hại nước hại dân
122 Chương 122: Nhìn một người sống dưới địa ngục
123 Chương 123: Đây không phải bạo lực gia đình mà là âm mưu giết người!
124 Chương 124: Em sẽ chiêu hồn
125 Chương 125: Nghe lời hoặc chết
126 Chương 126: Nói cho cả thế giới biết rằng anh yêu em
127 Chương 127: Người yêu từ trong phim bò ra
128 Chương 128: Tình sử hỗn loạn của công chúa xác ướp
129 Chương 129: Nghiệt duyên mà, nghiệt duyên!
130 Chương 130: Thả một cái rắm hại cả đội
131 Chương 131: Giống như bắt sư huynh cậu
132 Chương 132: Bách quỷ vây xem thầm khích lệ
133 Chương 133: Rốt cuộc con có mấy người cha tốt?
134 Chương 134: Một nhà ba người đi nhảy cầu
135 Chương 135: Gông xiềng đạo đức nặng đến mức nào?
136 Chương 136: Đứa bé chịu tội thay ai?
137 Chương 137: Ông cụ đúng là ông cụ mà!
138 Chương 138: Sau khi chết xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi
139 Chương 139: Đến đây nào, chế tạo nào ~
140 Chương 140: Hôm nay Úc Trạch thật biết cách nói chuyện!
141 Chương 141: Cố Diệp: Tử thần đi bộ
142 Chương 142: Ngoại trừ khuôn mặt, em còn có cái gì?
143 Chương 143: Cố Diệp đây là người yêu tôi
144 Chương 144: Trong thoáng chốc nó trở thành con chó của tôi
145 Chương 145: Chữa khỏi trăm bệnh
146 Chương 146: Đào hố và đẩy nó xuống!
147 Chương 147: Kiếp sau cho mi làm heo mẹ!
148 Chương 148: Đúng là một trò chơi gia đình hạnh phúc
149 Chương 149: Thứ mà đại sư Cố sợ nhất
150 Chương 150: Có những người, tuyệt đối không thể đắc tội
151 Chương 151: Dùng máu tươi của Cố Diệp, rửa sạch nổi nhục
152 Chương 152: Một tên cũng không để lại, giết hết!
153 Chương 153: Cố Diệp mới là con của trời
154 Chương 154: Trận pháp huyết tanh
155 Chương 155: Cách chết quỷ dị
156 Chương 156: Ký tên
157 Chương 157: Khi một đám người điên ở cùng một chỗ
158 Chương 158: Sống lại
159 Chương 159: Đầu đâu rồi? Đầu đâu rồi?
160 Chương 160: Rốt cuộc kì tích ở đâu?
161 Chương 161: Một người cũng không thể thiếu
162 Chương 162: Rốt cuộc là ai?
163 Chương 163: Mục tiêu của chúng ta là sao trời biển rộng
164 Chương 164: Hôn sự
165 Chương 165: Hôn lễ
166 Chương 166: Kết thúc
Chapter

Updated 166 Episodes

1
Chương 1: Tôi bấm tay tính, cô bị cắm sừng rồi
2
Chương 2
3
Chương 3: Để con gọi hồn ông nội lên
4
Chương 4: Bị bạo lực học đường
5
Chương 5: Cố Diệp, có chút kỳ quái
6
Chương 6: Ta đã nói là đừng có lảng vảng nữa!
7
Chương 7: Đưa tiền, không có tiền thì không cần bàn nữa
8
Chương 8: Tới rồi, bắt cóc kìa!!!
9
Chương 9: Quỳ xuống, nói phục rồi
10
Chương 10: Lần đầu tiên gặp anh ấy
11
Chương 11: Một bữa tiệc không thể thiếu đi chính nghĩa
12
Chương 12: Luân hồi của đất trời, ông đây không bỏ qua ai
13
Chương 13: Cứu một tên ăn cháo đá bát
14
Chương 14: Trời mưa, đừng qua cầu
15
Chương 15: Một đường huyền mệnh
16
Chương 16: Gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ
17
Chương 17: Tam quan ngài úc vỡ đầy đất
18
Chương 18: Vì cái gì con gái lại là bồi tiền hóa*?
19
Chương 19: Em đây có cung. Cấp. Dịch. Vụ. Cao. Cấp!
20
Chương 20: Chọc em giận em đi chiêu hồn
21
Chương 21: Có người muốn cả nhà dì ấy chết hết
22
Chương 22: Đừng nói nữa, làm đi!
23
Chương 23: Cậu ta còn sống hả?
24
Chương 24: Theo tôi tính thì ông sắp tới số rồi
25
Chương 25: Ngài úc, đến chơi không?
26
Chương 26: Vì tiền bán con gái
27
Chương 27: Đại chiến giành cô dâu
28
Chương 28: Nó không gả, cưng gả!
29
Chương 29: Sock, anh trai tôi bỏ nhà theo trai!
30
Chương 30: Cố diệp: Tôi muốn yêu anh ta!
31
Chương 31: Quỷ tướng đại ca, chào anh!
32
Chương 32: Trần truồng! chạy rông hơn ngàn năm
33
Chương 33: Nửa đêm đi nhà ma
34
Chương 34: Vụ thảm án cực kỳ bi thảm
35
Chương 35: Chúng ta đi khách sạn hả?
36
Chương 36: Tính hướng mới là vấn đề
37
Chương 37: Showbiz thiệt kích thích
38
Chương 38: Vì gả vào hào môn
39
Chương 39: Úc trạch: Ba cậu thích cái gì?
40
Chương 40: Tôi chờ em ấy bốn năm thì có là gì?
41
Chương 41: Tết quỷ không đuổi tà ma thì sao gọi là tết quỷ?
42
Chương 42: Người Cố gia thì vẫn là người Cố gia
43
Chương 43: Bạo lực Internet
44
Chương 44: Trời mới biết là sẽ xảy ra chuyện gì
45
Chương 45: Có phải giám đốc Úc ‘bất lực’ rồi không?
46
Chương 46: Búp bê đáng yêu
47
Chương 47: Tự mình lộ diện
48
Chương 48: Con muốn tất cả chúng nó đều phải chết!
49
Chương 49: Ta chọn tự sát!
50
Chương 50: Cứu người cứu quỷ khó cứu tâm
51
Chương 51: Đừng để hối hận đeo bám cô cả đời này
52
Chương 52: Cố đại sư ‘bị ép’ debut.
53
Chương 53: Lại bắt nạt tui!
54
Chương 54: Cho anh cơ hội theo đuổi em
55
Chương 55: Quỷ nhỏ đuổi không đi
56
Chương 56: Hot mạng “Tôi không muốn làm loli”
57
Chương 57: Sau này anh ấy phải để tớ nuôi rồi
58
Chương 58: Chết rồi lại sống
59
Chương 59
60
Chương 60: Anh trai gì ơi, đến đây bàn chuyện nhân sinh đi ~
61
Chương 61: Một người không còn hơi thở của sự sống
62
Chương 62: Đứa bé xin giúp đỡ
63
Chương 63: Trả lại cho em một người ba tốt
64
Chương 64: Cố Diệp: Tôi đến gây chuyện nè, mau ra đây đi!
65
Chương 65: Cố Diệp: Nhịn không được thì xử lý đi!
66
Chương 66: Kẻ thù gặp nhau đỏ mặt tía tai
67
Chương 67: Hot search của Cố đại sư không giảm tẹo nào
68
Chương 68: Ông đây bước lên con đường mới
69
Chương 69: Anh trai nhỏ, nhớ tới tìm em nha!
70
Chương 70: Hoán đổi búp bê trong dân gian
71
Chương 71: Phong thuỷ giết người
72
Chương 72: Ngũ quỷ nâng quan
73
Chương 73: Chú Cố, con muốn chăm sóc Cố Diệp cả đời
74
Chương 74: Dưới gầm giường nhà tôi có quỷ!
75
Chương 75: Đơn hàng tử thần đã được gửi
76
Chương 76: Tra tới tận chân trời
77
Chương 77: Có nguyên nhân ắt có hậu quả
78
Chương 78: Có tiền mà không kiếm là đồ Khốn kiếp
79
Chương 79: Không thoát khỏi kiếp đào hoa
80
Chương 80: Áo của Cố đại sư chịu không nổi
81
Chương 81: Quả báo í a quả báo
82
Chương 82: Xe buôn người
83
Chương 83: Giết hết đám cặn bã này đi
84
Chương 84: Linh hồn ma nữ gây rắc rối cho đoàn phim
85
Chương 85: Đi, đi tìm mẹ Úc Trạch của con
86
Chương 86: Kích thích quá
87
Chương 87: Sống không bằng một con chim
88
Chương 88: Anh mà không khóc thì coi như tôi thua
89
Chương 89: Lòng người khó dò
90
Chương 90: Chắn đao cho bạn
91
Chương 91: Nhân tính vặn vẹo
92
Chương 92: Bọn em thấy cô ấy ở kia
93
Chương 93: Say rượu loạn tính
94
Chương 94: Định tình
95
Chương 95: Người trong cơ thể rốt cuộc là ai?
96
Chương 96: Bảo vệ con trai hay con gái
97
Chương 97: Không được thì gọi daddy thôi~
98
Chương 98: Quỷ môn rộng mở
99
Chương 99: Quá tội nghiệp
100
Chương 100: Tiền có thể mua mọi thứ thật sao?
101
Chương 101: Giày vò, mặc sức giày vò
102
Chương 102: Á á! Chết hết rồi à!
103
Chương 103: Đánh chết mày cái thằng cháu này!
104
Chương 104: Phần mềm diệt virus thương hiệu đại sư Cố
105
Chương 105: Không sợ tiểu nhân chân chính, chỉ sợ kẻ đạo đức giả
106
Chương 106: Hỏi quỷ tra án
107
Chương 107: Con gái của những người khác thì không phải là con người à?
108
Chương 108: Là vàng thì sẽ sáng lên
109
Chương 109: Một ngày làm ba
110
Chương 110: Không được, lại cháy nữa
111
Chương 111: Lại có người tự sát
112
Chương 112: Ai cũng là kẻ giết người
113
Chương 113: Anh em tốt là phải đào mộ chung
114
Chương 114: Ý! Hộp tro cốt của mình đẹp quá đi!
115
Chương 115: Tôi không giỏi mắng chửi
116
Chương 116: Bà là gì của anh ấy?
117
Chương 117: Chúc bà sống lâu trăm tuổi, nửa đời cô độc
118
Chương 118: Xác ướp công chúa và lịch sử tình cảm hỗn loạn
119
Chương 119: Công chúa đi thật rồi!
120
Chương 120: Để Cố Diệp đi quyến rũ nàng
121
Chương 121: Cố Diệp là người đẹp rắn rết hại nước hại dân
122
Chương 122: Nhìn một người sống dưới địa ngục
123
Chương 123: Đây không phải bạo lực gia đình mà là âm mưu giết người!
124
Chương 124: Em sẽ chiêu hồn
125
Chương 125: Nghe lời hoặc chết
126
Chương 126: Nói cho cả thế giới biết rằng anh yêu em
127
Chương 127: Người yêu từ trong phim bò ra
128
Chương 128: Tình sử hỗn loạn của công chúa xác ướp
129
Chương 129: Nghiệt duyên mà, nghiệt duyên!
130
Chương 130: Thả một cái rắm hại cả đội
131
Chương 131: Giống như bắt sư huynh cậu
132
Chương 132: Bách quỷ vây xem thầm khích lệ
133
Chương 133: Rốt cuộc con có mấy người cha tốt?
134
Chương 134: Một nhà ba người đi nhảy cầu
135
Chương 135: Gông xiềng đạo đức nặng đến mức nào?
136
Chương 136: Đứa bé chịu tội thay ai?
137
Chương 137: Ông cụ đúng là ông cụ mà!
138
Chương 138: Sau khi chết xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi
139
Chương 139: Đến đây nào, chế tạo nào ~
140
Chương 140: Hôm nay Úc Trạch thật biết cách nói chuyện!
141
Chương 141: Cố Diệp: Tử thần đi bộ
142
Chương 142: Ngoại trừ khuôn mặt, em còn có cái gì?
143
Chương 143: Cố Diệp đây là người yêu tôi
144
Chương 144: Trong thoáng chốc nó trở thành con chó của tôi
145
Chương 145: Chữa khỏi trăm bệnh
146
Chương 146: Đào hố và đẩy nó xuống!
147
Chương 147: Kiếp sau cho mi làm heo mẹ!
148
Chương 148: Đúng là một trò chơi gia đình hạnh phúc
149
Chương 149: Thứ mà đại sư Cố sợ nhất
150
Chương 150: Có những người, tuyệt đối không thể đắc tội
151
Chương 151: Dùng máu tươi của Cố Diệp, rửa sạch nổi nhục
152
Chương 152: Một tên cũng không để lại, giết hết!
153
Chương 153: Cố Diệp mới là con của trời
154
Chương 154: Trận pháp huyết tanh
155
Chương 155: Cách chết quỷ dị
156
Chương 156: Ký tên
157
Chương 157: Khi một đám người điên ở cùng một chỗ
158
Chương 158: Sống lại
159
Chương 159: Đầu đâu rồi? Đầu đâu rồi?
160
Chương 160: Rốt cuộc kì tích ở đâu?
161
Chương 161: Một người cũng không thể thiếu
162
Chương 162: Rốt cuộc là ai?
163
Chương 163: Mục tiêu của chúng ta là sao trời biển rộng
164
Chương 164: Hôn sự
165
Chương 165: Hôn lễ
166
Chương 166: Kết thúc