Chương 26: Vì tiền bán con gái

Không có gì bất ngờ xảy ra, phía đối diện lâm vào trầm mặc, dường như đang phân vân giữa việc tới hay không tới, Cố Diệp xấu xa nhịn cười, "Nói giỡn với anh thôi, mời anh ăn cơm chắc chắn không đến mấy chỗ như này."

Úc Trạch đại khái không nghĩ tới Cố Diệp nói giỡn với anh, dừng một chút, mới khẽ cười nói: "Tôi chút nữa phải họp, không đi được, tôi mời các cậu ăn tráng miệng ngọt."

Cố Diệp nhìn Triệu Bằng Vũ, cậu mày là người tốt đó!

Triệu Bằng Vũ lắc đầu như trống bỏi, dùng hai cái móng vuốt tạo thành tay Nhĩ Khang đối với Cố Diệp, ý bảo cậu của cậu không có tốt vậy đâu, cậu từ nhỏ đã trải qua biết bao nhiêu lần bị lừa gạt, nhiều nhất là do kịch bản của Úc Trạch, nói mà muốn rớt rớt nước mắt.

Úc Trạch quả nhiên giữ lời, chỉ lát sau đã có người đưa một hộp điểm tâm ngọt tới, đủ loại kiểu dáng, kϊƈɦ cỡ không lớn, thích hợp để nhấm nháp. Cố Diệp bất ngờ, "Anh ấy vậy mà lại biết chỗ chúng ta."

"Chắc là tra định vị trêи người tao." Triệu Bằng Vũ dùng một cái nĩa, mở từng hộp điểm tâm ngọt ra kiểm tra, quay mặt sang một bên, sợ hộp điểm tâm phun ra thứ gì đó đầy mặt mình.

Cố Diệp và Hạ Tường không có nhiều suy nghĩ như vậy, mỗi người cầm một cái ăn, điểm tâm ngọt này không chỗ mua chỗ nào, hương vị còn tốt hơn so với thứ cùng loại trêи thị trường, bơ vừa vào miệng đã tan, lạnh lạnh thơm thơm, cực kỳ ngon. Triệu Bằng Vũ nhìn hai người họ ăn không có vấn đề mớ.

Hạ Tường hỏi: "Cậu ông đối xử với ông thật tốt, nhà chỉ có một đứa cháu là ông thôi hả?"

"Không, tao lớn nhât, nhà dì hai có một cặp sinh đôi, nhà dì ba có một thêm một đứa em trai, lúc nhỏ không ai giữ tao nên tao thường ở nhà ngoại, cậu chỉ lớn hơn tao có 7 tuổi, mỗi ngày coi tao như khỉ mà chọc, có lẽ vì nguyên nhân này nên ổng mới thích tao nhất." Vẻ mặt Triệu Bằng Vũ thâm trầm, nói tới mức chính mình cũng sắp tin luôn.

Hạ Tường không lưu tình nói thẳng: "Lúc nãy ông ấy không muốn mày nói chuyện mà."

Triệu Bằng Vũ: "Đừng nói ra! Nhân sinh gian nan có một số việc đừng nên vạch trần!"

Cố Diệp cười, cầm thêm một cái, cậu đối với điểm tâm ngọt cũng không đam mê cho lắm nhưng ăn thứ lạ miệng nên hôm nay ăn nhiều hơn một tí. Sau khi ăn uống no đủ, ba người đi game center gần đó, chơi cả một buổi trưa, lúc ra về thì đã 5 giờ chiều.

Về đến nhà, Cố Diệp nhìn thiệp mời đặt trêи bàn, không khỏi tán thưởng một chút, chữ của Úc lão gia tử có thể được xem như trân quý, chữ viết cứng cáp hữu lực, rồng bay phượng múa, không có bản lĩnh, khí thế và kiến thức vài thập niên thì không thể nào viết ra chữ như vậy.

Thời điểm ăn cơm tối, Cố Đức Thành hỏi Cố Diệp: "Nghe nói con nhận được thiệp mời của Úc gia?"

Cố Diệp không vội không mừng, trầm ổn nói: "Lão gia tử mời con đi thưởng thức đồ cổ."

Cố Đức Thành cao hứng, "Không tồi, tiệc trà lần này mời con đi chắc là do con đã cứu Triệu Bằng Vũ. Tới học hỏi một chút kiến thức cũng tốt, văn hóa nội tình Úc gia phong phú, tranh chữ của lão gia tử đều là quốc bảo, con phải ít nói, nghe nhiều xem nhiều học nhiều."

Cố Diệp ngoan ngoãn gật đầu, nguyên lý sinh tồn trong nhà này chính là: Ba nói gì cũng đúng.

"Đưa thiệp mời của con," Cố Đức Thành dừng một chút, nghiêm túc nói: "Cho ba nhìn thử."

Cố Diệp không yên tâm hỏi: "Không lẽ ba định cắt mấy chữ đó xuống giấu, đừng cắt của con mà."

Cố Đức Thành đen mặt, "Ba mày là loại người vậy hả? Sao ba lại giật đồ của con mình được?"

Sau khi thưởng thức chữ của Úc lão, Cố Đức Thành rất thuận tay đặt trong tầm tay mình, lấy khuỷu tay chặn lại, tiếp tục ăn cơm. Cố Diệp bĩu môi, ba không giật, ba chỉ trực tiếp lấy thôi.

Cố phu nhân tròng mắt chuyển một vòng, gắp cho Cố Diệp con tôm bóc vỏ, lấy lòng hỏi: "Không ấy dẫn em con theo đi. Vừa lúc nghỉ hè."

Cố Đức Thành "chật" một tiếng, không tán đồng hỏi: "Dẫn đứa con nít theo làm gì?"

Cố Diệp lại tỏ ra không sao cả, "Dẫn nó đi cũng đúng, có người chơi với con và Triệu Bằng Vũ."

Cố phu nhân bị chồng nhìn, rụt cổ, "Không phải đi chơi còn học thêm được kiến thức sao, không đi thì không đi."

Lúc này, Cố Diệp bo bo giữ mình không lên tiếng, ăn no xong rút về phòng mình, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Sáng sớm hôm sau, lúc người giúp việc gọi Cố Diệp xuống ăn sáng, phát hiện cậu để lại một tờ giấy trêи bàn, người đã không thấy. Dì giúp việc vừa thấy chữ trêи tờ giấy, ôm tim lao xuống lầu, "Không tốt! Ông chủ! Phu nhân! Cậu ba bỏ nhà đi rồi!"

"Bỏ nhà đi?" Cố phu nhân hoảng sợ, tối hôm qua không phải còn vui vẻ sao?

Cố Đức Thành lạnh mặt đọc thư Cố Diệp để lại, tức giận đập bàn, "Mới vừa thành niên, lông cánh cứng rồi, người đâu, bắt nó về cho tôi!"

"Đừng đừng đừng!" Cố phu nhân vội vàng ngăn lại, đọc xong mấy chữ Cố Diệp để lại, biết cậu chỉ là muốn ra ngoài chơi một chút, nhanh chóng giúp chồng thuận khí, "Con thi đại học xong chỉ muốn đi ra ngoài giải sầu thôi mà, lại không phải là đứa con nít, anh cho nó đi đi."

"Bà còn chiều nó, hôm nay có dám trốn nhà đi, ngày mai có khi còn dám dụ dỗ con gái nhà người ta!"

Cố phu nhân dở khóc dở cười, suy nghĩ này cũng xa quá đi, "Nói trắng ra là, anh luyến tiếc chuyện con mình lớn rồi chứ gì."

Cố Đức Thành tức giận hỏi: "Đến bây giờ bà còn che chở nó, nó cho bà cái gì hả?"

Cố phu nhân hừ một tiếng, không cao hứng lẩm bẩm một câu: "Tôi làm mẹ dễ hả? Không bênh thì nói tôi đối với nó không tốt, bênh thì cũng là tôi sai, ông rốt cuộc muốn thế nào?"

Cố Đức Thành bị câu cuối cùng làm cho câm nín, nếu nói thêm nữa chắc lại cãi nhau, Cố tổng nặng nề thở dài, "Con hư tại mẹ! Bà quản nó đi, tôi tới công ty!"

Cố phu nhân nhanh tay gởi tin nhắn cho Cố Diệp, "Chơi mấy ngày thôi nha, bằng không ba con phái người đi bắt về thì mẹ ngăn không được thật đó."

Cố Diệp xem xong trả lời một câu: Dạ ~ Mẹ ơi con iu mẹ ~ Bắn tim bắn tim ~

Cố phu nhân gửi cho cậu một chuỗi dấu chấm, Cố Diệp nhìn là có thể tưởng tượng ra được biểu tình của mẹ nhỏ có bao nhiêu câm nín, nhịn không được, trong lòng vui sướиɠ. Cố Diệp ngồi xe, lăn lộn nửa ngày mới tới nơi cần đến, một trận nó có sông có núi ----- Trấn Ngũ Phú.

Mấy thôn xung quanh liên hợp lại với nhau hình thành một thị trấn nhỏ, bên ngoài trấn có con sông, nhìn từ trêи núi, tiểu trấn bị sông ôm vào lòng, giống như một thế ngoại đào nguyên cách biệt với nhân thế. Trêи thực tế, tin tức trong trấn không có bế tắc như vậy, ở trấn trêи có rất nhiều người trẻ tuổi đi làm ở thành phố, trình độ sinh hoạt cũng không tệ lắm.

Trấn nhỏ này chính là quê quán của Thiệu Phù Huyền, sư phụ Cố Diệp. Thiệu Phù Huyền trước khi chết dặn dò Cố Diệp, ông không có yêu cầu nào khác, chỉ hi vọng cậu đem ông về quê nhà an táng, Cố Diệp trèo đèo lội suối đem tro cốt lão nhân về đây, tìm nơi phong thủy bảo địa chôn, còn ở lại trấn nhỏ này một thời gian.

Một dì thấy hướng Cố Diệp đi, quan tâm hỏi một câu: "Cậu bé, con tới trấn trêи du lịch hả?"

Cố Diệp lắc đầu cười, "Con về nhà, dì à, thôn Đại Lưu phía trước có phải xảy ra chuyện gì hay không?"

Dì đó nhìn cách ăn mặc của cậu, thấy thế nào cũng không giống như người trong thôn, thiên tâm khuyên cậu: "Nếu con không gấp, hai ngày nữa hãy về, thôn Đại Lưu chết không ít người, mấy ngày hôm nay đang tổ chức đám ma, loạn lắm."

Cố Diệp mỉm cười cảm ơn đối phương nhắc nhở, tiếp tục đi vào trong, lúc sắp đến cửa thôn Đại Lưu thì phát hiện ở cửa thôn có dựng một cái lều rất lớn, dưới lều đặt mấy cái quan tài lớn, bên cạnh là giấy tiền vàng mã, xếp mấy hàng. Cố Diệp nghiêng đầu tinh tế đánh giá một chút, sắc mặt ngưng trọng, rốt cuộc đã chết bao nhiêu người mà lại làm lễ tang tập thể?

Loại thôn nhỏ này, nhà nào cũng có quan hệ với nhau, cô dì chú bác anh em họ hàng, ở nông thôn có chuyện gì, cả nhà đều đến dự. Giống như nhà nào đó có người chết, gia đình có quan hệ huyết thống với nhà đó sẽ bày một chuỗi tiền giấy. Cố Diệp vào thôn liền phát hiện hầu như nhà nào cũng để mặt chuỗi giấy tiền vàng mã, cả thôn làm tang lễ, thật đúng là hiếm thấy.

Càng đi cảm giác càng bất an, cho đến khi cậu đến nơi ở lúc trước, Cố Diệp tâm tình phức tạp đẩy cửa cổng không khóa ra, phát hiện trong viện đã mọc đầy cỏ dại. Cố Diệp tức khắc hối hận, không nên về đây một mình hẳn nên mang theo người làm vườn về chung mới đúng, đổi kiểu tóc cho mấy ngọn cỏ này.

Lúc này, ở cửa có người hỏi: "Cậu là ai? Từ đâu đến?"

Cố Diệp quay đầu lại nhìn, một người trung niên hơi gầy, dáng không cao, làn da ngăm đen, cao hứng gọi: "Chú Quản Đình?"

"Cậu là?" Đối phương bị câu kêu ngơ ngắc, trong nhất thời không biết Cố Diệp là ai.

Cố Diệp phản ứng lại, cậu hiện tại đã đổi một xác khác, người trong thôn này không quen cậu, cậu cười nói: "Sư huynh Cố Diệp của con có việc, kêu con về tảo mộ sư phụ. Sư huynh con có nhắc tới chú, chú Quản Đình là hàng xóm sửa nhà rất tốt."

"À! Sư đệ của thằng nhóc Cố Diệp," Lưu Quản Đình vừa nghe Cố Diệp khen ông, thật thà chất phác cười, đối với Cố Diệp cũng không còn ý bài ngoại nữa, "Nó sao lại để con về một mình, trời xa đất lạ," Lưu Quản Đình liếc mắt nhìn trong sân một cái, ghét bỏ nói: "Chỗ này không thể ở được, con chờ tí, chú làm chút xíu là sạch sân cho con rồi."

Chỉ trong chốc lát ra tay, chú cầm một cây xẻng lớn về, tay chân lanh lẹ san bằng cỏ trong sân. Cố Diệp thật sự cảm thấy ngượng ngùng, đưa cho đối phương một con gà nướng dầu vừng, lấy cớ là sư huynh dặn dò, sống chết phải đưa.

Chú Quản Đình ngượng ngùng nhận lấy, còn nhiệt tình rủ Cố Diệp đến nhà họ ăn cơm, Cố Diệp uyển chuyển từ chối, thuận tiện hỏi thăm một chút: "Chú, trong thôn chúng ta xảy ra chuyện gì sao?"

Nhắc tới chuyện này, tươi cười trêи mặt Lưu Quản Đình liền phai nhạt, lấy một điếu thuốc, châm lửa, hung hăng kéo một hơi, rất lâu sau mới nói một câu: "Thảm lắm!" Cho đến khi hút xong điếu thuốc, tâm tình Lưu Quản Đình mới bình tĩnh lại, lúc này mưới bắt đầu nói: "Bây giờ là mùa mưa, mưa nhiều, dòng nước thì xiết, nước sông cuốn hư cây cầu ở trấn trêи. Thôn chúng ta có không ít người làm công ở công trường bên ngoài, nhận công trình của người ta, không thể không làm, trong thôn có người biết chèo thuyền lôi cái thuyền cũ ở nhà ra, chở người qua sông. Mấy ngày đầu không có gì, không ngờ hôm trước, thuyền lật." Chú Quản Đình thở dài, "Hơn mười người đều bị kẹt dưới đáy thuyền, người biết bơi cũng không bơi kịp, cuối cùng chỉ có hai người sống được."

Trong đó còn có mấy người anh em cùng nhau lớn lên với ông, càng nói càng khó chịu, Lưu Quản Đình lau nước mắt, xách cây xẻng lớn làm cỏ lên, "Chú phải đi phụ đào huyệt, con có việc gì cứ qua nhà tìm thím."

Cố Diệp đưa đối phương ra cửa, nghe tiếng khóc khắp thôn, thở dài, cảm thán một câu thế sự vô thường.

Cố Diệp kiểm tra mạch điện một chút, cũng không có vấn đề gì, trong nhà nồi niêu xoong chảo đều có, rửa lại là có thể dùng được. Lúc trời tối, Cố Diệp móc đồ ăn mua trêи đường trong ba lô ra, hâm nóng, đang ăn thì nghe thấy bên ngoài truyền tới một tiếng khóc, có rất nhiều người cãi cọ mắng chửi ầm ĩ, giống như đã xảy ra chuyện không nên đến.

Cố Diệp nhanh chóng xẻ bánh ra, đem thịt trêи đùi gà cạo xuống, lại cho thêm ít dưa chuột thái sợi, cuốn lại thành muốn cuốn, vừa ăn vừa đi ra ngoài hóng.

Trong đám người vây quanh có một thím trung niên được hai người đàn bà đỡ, đã khóc tới mức không tự đi được, miệng vẫn mắng: "Lý Đại Hải! Ông tán tận thiên lương! Ông là thứ vô nhân tính! Các người sẽ không có kết cục tốt! Con gái ruột mà cũng bán! Ông không sợ nửa đêm con gái về tìm ông sao? Tội nghiệp con trai tôi, cũng không có ngã xuống, lúc con nhảy xuống sao không nghĩ tới cha mẹ nuôi con lớn hả con!"

Thôn dân xung quanh đồng tình mắng theo: "Thật không có lương tâm mà, vì tiền, đem con đi bán!"

"Thứ gì đâu, khổ cho Lưu Triều, uổng phí mạng mình, haiz!"

Cố Diệp đi đến phía sau hai thím, nhỏ giọng hỏi: "Thím ơi, tình huống này là như thế nào vậy?"

Có đôi khi lớn lên đẹp trai là một cái lợi, mấy thím vừa thấy Cố Diệp môi hồng răng trắng, cho dù không phải người trong thôn mình vẫn lải nhải thầm thì kể cho cậu: "Con trai Lưu Triều của nhà này với Lý Thúy thôn bên cạnh là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, hai người sau khi tốt nghiệp cùng nhau ra ngoài làm việc, lần này nói là về nhà đính hôn, vừa lúc bắt kịp chuyến thuyền về nhà, gặp phải sóng to, con bé ngã xuống trước. Thằng bé này biết bơi, vì cứu con nhỏ nên nhảy theo. Không ngờ, thuyền lật, đè nó xuống dưới. Nếu nó không cứu con bé đó, có khi nó còn có thể sống được."

Một thím khác cũng thò qua, "Gia đình bên trai cảm thấy tình cảm hai đứa sâu nặng, chết thì cũng đã chết rồi, nên cho hai đứa kết âm hôn, hai đứa chôn chung, kiếp sau còn có thể yêu nhau. Ngày hôm qua đã nói chuyện xong với nhà gái, ai ngờ, hôm nay qua thương lượng chuyện này, bên kia đổi ý."

"Nghe nói, nửa đêm hôm qua có chiếc xa từ trong thành ghé, cho Lý Đại Hải 5 vạn, đêm đó liền mang xác Lý Thúy đi luôn. Thời này làm âm hôn, cô dâu không dễ tìm, đều phải cướp."

Mấy thím tụ chung, lên cơn nhiều chuyện có thể đào ra tám đời tổ tông người ta, có một thím mắt đỏ hoe, vừa gạt nước mắt vừa nói: "Nghe nói, nhà mua con bé chính là nhà giàu nhất trong huyện, ông chủ khai thác mỏ than, nên trong nhà lắm tiền. Con của ông ta mấy năm trước bị bắn chết, là tên tội phạm giết người."

"Ây da! Lý Đại Hải đúng là tán tận lương tâm! Thứ tiền này cũng có thể lấy được sao, không sợ báo ứng mà, xài tiền bán con có an lòng không hả?"

Giữa một đám cảm thán tức giận mắng chửi, Cố Diệp đột nhiên cảm nhận được một cổ quỷ khí, cậu cảnh giác nhìn qua liền thấy ở sườn núi cách đó không xa, một người thanh niên khoảng hai mươi tuổi đứng đó. Biểu tình anh ta thống khổ nhìn về phía người phụ nữ được đỡ, hắc khí trêи đỉnh đầu càng ngày càng nồng đậm, Cố Diệp vừa định đuổi theo, quỷ ảnh nhoáng lên, không thấy đâu.

Khuôn mặt Cố Diệp trầm xuống, bấm ngón tay tính toán, trong lòng mắng: Cái đậu mớ!

Chapter
1 Chương 1: Tôi bấm tay tính, cô bị cắm sừng rồi
2 Chương 2
3 Chương 3: Để con gọi hồn ông nội lên
4 Chương 4: Bị bạo lực học đường
5 Chương 5: Cố Diệp, có chút kỳ quái
6 Chương 6: Ta đã nói là đừng có lảng vảng nữa!
7 Chương 7: Đưa tiền, không có tiền thì không cần bàn nữa
8 Chương 8: Tới rồi, bắt cóc kìa!!!
9 Chương 9: Quỳ xuống, nói phục rồi
10 Chương 10: Lần đầu tiên gặp anh ấy
11 Chương 11: Một bữa tiệc không thể thiếu đi chính nghĩa
12 Chương 12: Luân hồi của đất trời, ông đây không bỏ qua ai
13 Chương 13: Cứu một tên ăn cháo đá bát
14 Chương 14: Trời mưa, đừng qua cầu
15 Chương 15: Một đường huyền mệnh
16 Chương 16: Gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ
17 Chương 17: Tam quan ngài úc vỡ đầy đất
18 Chương 18: Vì cái gì con gái lại là bồi tiền hóa*?
19 Chương 19: Em đây có cung. Cấp. Dịch. Vụ. Cao. Cấp!
20 Chương 20: Chọc em giận em đi chiêu hồn
21 Chương 21: Có người muốn cả nhà dì ấy chết hết
22 Chương 22: Đừng nói nữa, làm đi!
23 Chương 23: Cậu ta còn sống hả?
24 Chương 24: Theo tôi tính thì ông sắp tới số rồi
25 Chương 25: Ngài úc, đến chơi không?
26 Chương 26: Vì tiền bán con gái
27 Chương 27: Đại chiến giành cô dâu
28 Chương 28: Nó không gả, cưng gả!
29 Chương 29: Sock, anh trai tôi bỏ nhà theo trai!
30 Chương 30: Cố diệp: Tôi muốn yêu anh ta!
31 Chương 31: Quỷ tướng đại ca, chào anh!
32 Chương 32: Trần truồng! chạy rông hơn ngàn năm
33 Chương 33: Nửa đêm đi nhà ma
34 Chương 34: Vụ thảm án cực kỳ bi thảm
35 Chương 35: Chúng ta đi khách sạn hả?
36 Chương 36: Tính hướng mới là vấn đề
37 Chương 37: Showbiz thiệt kích thích
38 Chương 38: Vì gả vào hào môn
39 Chương 39: Úc trạch: Ba cậu thích cái gì?
40 Chương 40: Tôi chờ em ấy bốn năm thì có là gì?
41 Chương 41: Tết quỷ không đuổi tà ma thì sao gọi là tết quỷ?
42 Chương 42: Người Cố gia thì vẫn là người Cố gia
43 Chương 43: Bạo lực Internet
44 Chương 44: Trời mới biết là sẽ xảy ra chuyện gì
45 Chương 45: Có phải giám đốc Úc ‘bất lực’ rồi không?
46 Chương 46: Búp bê đáng yêu
47 Chương 47: Tự mình lộ diện
48 Chương 48: Con muốn tất cả chúng nó đều phải chết!
49 Chương 49: Ta chọn tự sát!
50 Chương 50: Cứu người cứu quỷ khó cứu tâm
51 Chương 51: Đừng để hối hận đeo bám cô cả đời này
52 Chương 52: Cố đại sư ‘bị ép’ debut.
53 Chương 53: Lại bắt nạt tui!
54 Chương 54: Cho anh cơ hội theo đuổi em
55 Chương 55: Quỷ nhỏ đuổi không đi
56 Chương 56: Hot mạng “Tôi không muốn làm loli”
57 Chương 57: Sau này anh ấy phải để tớ nuôi rồi
58 Chương 58: Chết rồi lại sống
59 Chương 59
60 Chương 60: Anh trai gì ơi, đến đây bàn chuyện nhân sinh đi ~
61 Chương 61: Một người không còn hơi thở của sự sống
62 Chương 62: Đứa bé xin giúp đỡ
63 Chương 63: Trả lại cho em một người ba tốt
64 Chương 64: Cố Diệp: Tôi đến gây chuyện nè, mau ra đây đi!
65 Chương 65: Cố Diệp: Nhịn không được thì xử lý đi!
66 Chương 66: Kẻ thù gặp nhau đỏ mặt tía tai
67 Chương 67: Hot search của Cố đại sư không giảm tẹo nào
68 Chương 68: Ông đây bước lên con đường mới
69 Chương 69: Anh trai nhỏ, nhớ tới tìm em nha!
70 Chương 70: Hoán đổi búp bê trong dân gian
71 Chương 71: Phong thuỷ giết người
72 Chương 72: Ngũ quỷ nâng quan
73 Chương 73: Chú Cố, con muốn chăm sóc Cố Diệp cả đời
74 Chương 74: Dưới gầm giường nhà tôi có quỷ!
75 Chương 75: Đơn hàng tử thần đã được gửi
76 Chương 76: Tra tới tận chân trời
77 Chương 77: Có nguyên nhân ắt có hậu quả
78 Chương 78: Có tiền mà không kiếm là đồ Khốn kiếp
79 Chương 79: Không thoát khỏi kiếp đào hoa
80 Chương 80: Áo của Cố đại sư chịu không nổi
81 Chương 81: Quả báo í a quả báo
82 Chương 82: Xe buôn người
83 Chương 83: Giết hết đám cặn bã này đi
84 Chương 84: Linh hồn ma nữ gây rắc rối cho đoàn phim
85 Chương 85: Đi, đi tìm mẹ Úc Trạch của con
86 Chương 86: Kích thích quá
87 Chương 87: Sống không bằng một con chim
88 Chương 88: Anh mà không khóc thì coi như tôi thua
89 Chương 89: Lòng người khó dò
90 Chương 90: Chắn đao cho bạn
91 Chương 91: Nhân tính vặn vẹo
92 Chương 92: Bọn em thấy cô ấy ở kia
93 Chương 93: Say rượu loạn tính
94 Chương 94: Định tình
95 Chương 95: Người trong cơ thể rốt cuộc là ai?
96 Chương 96: Bảo vệ con trai hay con gái
97 Chương 97: Không được thì gọi daddy thôi~
98 Chương 98: Quỷ môn rộng mở
99 Chương 99: Quá tội nghiệp
100 Chương 100: Tiền có thể mua mọi thứ thật sao?
101 Chương 101: Giày vò, mặc sức giày vò
102 Chương 102: Á á! Chết hết rồi à!
103 Chương 103: Đánh chết mày cái thằng cháu này!
104 Chương 104: Phần mềm diệt virus thương hiệu đại sư Cố
105 Chương 105: Không sợ tiểu nhân chân chính, chỉ sợ kẻ đạo đức giả
106 Chương 106: Hỏi quỷ tra án
107 Chương 107: Con gái của những người khác thì không phải là con người à?
108 Chương 108: Là vàng thì sẽ sáng lên
109 Chương 109: Một ngày làm ba
110 Chương 110: Không được, lại cháy nữa
111 Chương 111: Lại có người tự sát
112 Chương 112: Ai cũng là kẻ giết người
113 Chương 113: Anh em tốt là phải đào mộ chung
114 Chương 114: Ý! Hộp tro cốt của mình đẹp quá đi!
115 Chương 115: Tôi không giỏi mắng chửi
116 Chương 116: Bà là gì của anh ấy?
117 Chương 117: Chúc bà sống lâu trăm tuổi, nửa đời cô độc
118 Chương 118: Xác ướp công chúa và lịch sử tình cảm hỗn loạn
119 Chương 119: Công chúa đi thật rồi!
120 Chương 120: Để Cố Diệp đi quyến rũ nàng
121 Chương 121: Cố Diệp là người đẹp rắn rết hại nước hại dân
122 Chương 122: Nhìn một người sống dưới địa ngục
123 Chương 123: Đây không phải bạo lực gia đình mà là âm mưu giết người!
124 Chương 124: Em sẽ chiêu hồn
125 Chương 125: Nghe lời hoặc chết
126 Chương 126: Nói cho cả thế giới biết rằng anh yêu em
127 Chương 127: Người yêu từ trong phim bò ra
128 Chương 128: Tình sử hỗn loạn của công chúa xác ướp
129 Chương 129: Nghiệt duyên mà, nghiệt duyên!
130 Chương 130: Thả một cái rắm hại cả đội
131 Chương 131: Giống như bắt sư huynh cậu
132 Chương 132: Bách quỷ vây xem thầm khích lệ
133 Chương 133: Rốt cuộc con có mấy người cha tốt?
134 Chương 134: Một nhà ba người đi nhảy cầu
135 Chương 135: Gông xiềng đạo đức nặng đến mức nào?
136 Chương 136: Đứa bé chịu tội thay ai?
137 Chương 137: Ông cụ đúng là ông cụ mà!
138 Chương 138: Sau khi chết xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi
139 Chương 139: Đến đây nào, chế tạo nào ~
140 Chương 140: Hôm nay Úc Trạch thật biết cách nói chuyện!
141 Chương 141: Cố Diệp: Tử thần đi bộ
142 Chương 142: Ngoại trừ khuôn mặt, em còn có cái gì?
143 Chương 143: Cố Diệp đây là người yêu tôi
144 Chương 144: Trong thoáng chốc nó trở thành con chó của tôi
145 Chương 145: Chữa khỏi trăm bệnh
146 Chương 146: Đào hố và đẩy nó xuống!
147 Chương 147: Kiếp sau cho mi làm heo mẹ!
148 Chương 148: Đúng là một trò chơi gia đình hạnh phúc
149 Chương 149: Thứ mà đại sư Cố sợ nhất
150 Chương 150: Có những người, tuyệt đối không thể đắc tội
151 Chương 151: Dùng máu tươi của Cố Diệp, rửa sạch nổi nhục
152 Chương 152: Một tên cũng không để lại, giết hết!
153 Chương 153: Cố Diệp mới là con của trời
154 Chương 154: Trận pháp huyết tanh
155 Chương 155: Cách chết quỷ dị
156 Chương 156: Ký tên
157 Chương 157: Khi một đám người điên ở cùng một chỗ
158 Chương 158: Sống lại
159 Chương 159: Đầu đâu rồi? Đầu đâu rồi?
160 Chương 160: Rốt cuộc kì tích ở đâu?
161 Chương 161: Một người cũng không thể thiếu
162 Chương 162: Rốt cuộc là ai?
163 Chương 163: Mục tiêu của chúng ta là sao trời biển rộng
164 Chương 164: Hôn sự
165 Chương 165: Hôn lễ
166 Chương 166: Kết thúc
Chapter

Updated 166 Episodes

1
Chương 1: Tôi bấm tay tính, cô bị cắm sừng rồi
2
Chương 2
3
Chương 3: Để con gọi hồn ông nội lên
4
Chương 4: Bị bạo lực học đường
5
Chương 5: Cố Diệp, có chút kỳ quái
6
Chương 6: Ta đã nói là đừng có lảng vảng nữa!
7
Chương 7: Đưa tiền, không có tiền thì không cần bàn nữa
8
Chương 8: Tới rồi, bắt cóc kìa!!!
9
Chương 9: Quỳ xuống, nói phục rồi
10
Chương 10: Lần đầu tiên gặp anh ấy
11
Chương 11: Một bữa tiệc không thể thiếu đi chính nghĩa
12
Chương 12: Luân hồi của đất trời, ông đây không bỏ qua ai
13
Chương 13: Cứu một tên ăn cháo đá bát
14
Chương 14: Trời mưa, đừng qua cầu
15
Chương 15: Một đường huyền mệnh
16
Chương 16: Gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ
17
Chương 17: Tam quan ngài úc vỡ đầy đất
18
Chương 18: Vì cái gì con gái lại là bồi tiền hóa*?
19
Chương 19: Em đây có cung. Cấp. Dịch. Vụ. Cao. Cấp!
20
Chương 20: Chọc em giận em đi chiêu hồn
21
Chương 21: Có người muốn cả nhà dì ấy chết hết
22
Chương 22: Đừng nói nữa, làm đi!
23
Chương 23: Cậu ta còn sống hả?
24
Chương 24: Theo tôi tính thì ông sắp tới số rồi
25
Chương 25: Ngài úc, đến chơi không?
26
Chương 26: Vì tiền bán con gái
27
Chương 27: Đại chiến giành cô dâu
28
Chương 28: Nó không gả, cưng gả!
29
Chương 29: Sock, anh trai tôi bỏ nhà theo trai!
30
Chương 30: Cố diệp: Tôi muốn yêu anh ta!
31
Chương 31: Quỷ tướng đại ca, chào anh!
32
Chương 32: Trần truồng! chạy rông hơn ngàn năm
33
Chương 33: Nửa đêm đi nhà ma
34
Chương 34: Vụ thảm án cực kỳ bi thảm
35
Chương 35: Chúng ta đi khách sạn hả?
36
Chương 36: Tính hướng mới là vấn đề
37
Chương 37: Showbiz thiệt kích thích
38
Chương 38: Vì gả vào hào môn
39
Chương 39: Úc trạch: Ba cậu thích cái gì?
40
Chương 40: Tôi chờ em ấy bốn năm thì có là gì?
41
Chương 41: Tết quỷ không đuổi tà ma thì sao gọi là tết quỷ?
42
Chương 42: Người Cố gia thì vẫn là người Cố gia
43
Chương 43: Bạo lực Internet
44
Chương 44: Trời mới biết là sẽ xảy ra chuyện gì
45
Chương 45: Có phải giám đốc Úc ‘bất lực’ rồi không?
46
Chương 46: Búp bê đáng yêu
47
Chương 47: Tự mình lộ diện
48
Chương 48: Con muốn tất cả chúng nó đều phải chết!
49
Chương 49: Ta chọn tự sát!
50
Chương 50: Cứu người cứu quỷ khó cứu tâm
51
Chương 51: Đừng để hối hận đeo bám cô cả đời này
52
Chương 52: Cố đại sư ‘bị ép’ debut.
53
Chương 53: Lại bắt nạt tui!
54
Chương 54: Cho anh cơ hội theo đuổi em
55
Chương 55: Quỷ nhỏ đuổi không đi
56
Chương 56: Hot mạng “Tôi không muốn làm loli”
57
Chương 57: Sau này anh ấy phải để tớ nuôi rồi
58
Chương 58: Chết rồi lại sống
59
Chương 59
60
Chương 60: Anh trai gì ơi, đến đây bàn chuyện nhân sinh đi ~
61
Chương 61: Một người không còn hơi thở của sự sống
62
Chương 62: Đứa bé xin giúp đỡ
63
Chương 63: Trả lại cho em một người ba tốt
64
Chương 64: Cố Diệp: Tôi đến gây chuyện nè, mau ra đây đi!
65
Chương 65: Cố Diệp: Nhịn không được thì xử lý đi!
66
Chương 66: Kẻ thù gặp nhau đỏ mặt tía tai
67
Chương 67: Hot search của Cố đại sư không giảm tẹo nào
68
Chương 68: Ông đây bước lên con đường mới
69
Chương 69: Anh trai nhỏ, nhớ tới tìm em nha!
70
Chương 70: Hoán đổi búp bê trong dân gian
71
Chương 71: Phong thuỷ giết người
72
Chương 72: Ngũ quỷ nâng quan
73
Chương 73: Chú Cố, con muốn chăm sóc Cố Diệp cả đời
74
Chương 74: Dưới gầm giường nhà tôi có quỷ!
75
Chương 75: Đơn hàng tử thần đã được gửi
76
Chương 76: Tra tới tận chân trời
77
Chương 77: Có nguyên nhân ắt có hậu quả
78
Chương 78: Có tiền mà không kiếm là đồ Khốn kiếp
79
Chương 79: Không thoát khỏi kiếp đào hoa
80
Chương 80: Áo của Cố đại sư chịu không nổi
81
Chương 81: Quả báo í a quả báo
82
Chương 82: Xe buôn người
83
Chương 83: Giết hết đám cặn bã này đi
84
Chương 84: Linh hồn ma nữ gây rắc rối cho đoàn phim
85
Chương 85: Đi, đi tìm mẹ Úc Trạch của con
86
Chương 86: Kích thích quá
87
Chương 87: Sống không bằng một con chim
88
Chương 88: Anh mà không khóc thì coi như tôi thua
89
Chương 89: Lòng người khó dò
90
Chương 90: Chắn đao cho bạn
91
Chương 91: Nhân tính vặn vẹo
92
Chương 92: Bọn em thấy cô ấy ở kia
93
Chương 93: Say rượu loạn tính
94
Chương 94: Định tình
95
Chương 95: Người trong cơ thể rốt cuộc là ai?
96
Chương 96: Bảo vệ con trai hay con gái
97
Chương 97: Không được thì gọi daddy thôi~
98
Chương 98: Quỷ môn rộng mở
99
Chương 99: Quá tội nghiệp
100
Chương 100: Tiền có thể mua mọi thứ thật sao?
101
Chương 101: Giày vò, mặc sức giày vò
102
Chương 102: Á á! Chết hết rồi à!
103
Chương 103: Đánh chết mày cái thằng cháu này!
104
Chương 104: Phần mềm diệt virus thương hiệu đại sư Cố
105
Chương 105: Không sợ tiểu nhân chân chính, chỉ sợ kẻ đạo đức giả
106
Chương 106: Hỏi quỷ tra án
107
Chương 107: Con gái của những người khác thì không phải là con người à?
108
Chương 108: Là vàng thì sẽ sáng lên
109
Chương 109: Một ngày làm ba
110
Chương 110: Không được, lại cháy nữa
111
Chương 111: Lại có người tự sát
112
Chương 112: Ai cũng là kẻ giết người
113
Chương 113: Anh em tốt là phải đào mộ chung
114
Chương 114: Ý! Hộp tro cốt của mình đẹp quá đi!
115
Chương 115: Tôi không giỏi mắng chửi
116
Chương 116: Bà là gì của anh ấy?
117
Chương 117: Chúc bà sống lâu trăm tuổi, nửa đời cô độc
118
Chương 118: Xác ướp công chúa và lịch sử tình cảm hỗn loạn
119
Chương 119: Công chúa đi thật rồi!
120
Chương 120: Để Cố Diệp đi quyến rũ nàng
121
Chương 121: Cố Diệp là người đẹp rắn rết hại nước hại dân
122
Chương 122: Nhìn một người sống dưới địa ngục
123
Chương 123: Đây không phải bạo lực gia đình mà là âm mưu giết người!
124
Chương 124: Em sẽ chiêu hồn
125
Chương 125: Nghe lời hoặc chết
126
Chương 126: Nói cho cả thế giới biết rằng anh yêu em
127
Chương 127: Người yêu từ trong phim bò ra
128
Chương 128: Tình sử hỗn loạn của công chúa xác ướp
129
Chương 129: Nghiệt duyên mà, nghiệt duyên!
130
Chương 130: Thả một cái rắm hại cả đội
131
Chương 131: Giống như bắt sư huynh cậu
132
Chương 132: Bách quỷ vây xem thầm khích lệ
133
Chương 133: Rốt cuộc con có mấy người cha tốt?
134
Chương 134: Một nhà ba người đi nhảy cầu
135
Chương 135: Gông xiềng đạo đức nặng đến mức nào?
136
Chương 136: Đứa bé chịu tội thay ai?
137
Chương 137: Ông cụ đúng là ông cụ mà!
138
Chương 138: Sau khi chết xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi
139
Chương 139: Đến đây nào, chế tạo nào ~
140
Chương 140: Hôm nay Úc Trạch thật biết cách nói chuyện!
141
Chương 141: Cố Diệp: Tử thần đi bộ
142
Chương 142: Ngoại trừ khuôn mặt, em còn có cái gì?
143
Chương 143: Cố Diệp đây là người yêu tôi
144
Chương 144: Trong thoáng chốc nó trở thành con chó của tôi
145
Chương 145: Chữa khỏi trăm bệnh
146
Chương 146: Đào hố và đẩy nó xuống!
147
Chương 147: Kiếp sau cho mi làm heo mẹ!
148
Chương 148: Đúng là một trò chơi gia đình hạnh phúc
149
Chương 149: Thứ mà đại sư Cố sợ nhất
150
Chương 150: Có những người, tuyệt đối không thể đắc tội
151
Chương 151: Dùng máu tươi của Cố Diệp, rửa sạch nổi nhục
152
Chương 152: Một tên cũng không để lại, giết hết!
153
Chương 153: Cố Diệp mới là con của trời
154
Chương 154: Trận pháp huyết tanh
155
Chương 155: Cách chết quỷ dị
156
Chương 156: Ký tên
157
Chương 157: Khi một đám người điên ở cùng một chỗ
158
Chương 158: Sống lại
159
Chương 159: Đầu đâu rồi? Đầu đâu rồi?
160
Chương 160: Rốt cuộc kì tích ở đâu?
161
Chương 161: Một người cũng không thể thiếu
162
Chương 162: Rốt cuộc là ai?
163
Chương 163: Mục tiêu của chúng ta là sao trời biển rộng
164
Chương 164: Hôn sự
165
Chương 165: Hôn lễ
166
Chương 166: Kết thúc