Chương 20: Chọc em giận em đi chiêu hồn

Triệu Bằng Vũ vừa thấy sắc mặt Cố Sâm, cũng không giả bộ nữa, xuống xe gỡ kính mát, nhìn gương mặt có mấy phần tương tự Cố Diệp của Cố Sâm, lập tức ngoan ngoãn, "Anh chắc là anh trai của Cố Diệp rồi, em là bạn cùng lớp với Cố Diệp, tới rủ nó đi chơi, Cố Diệp có nhà không anh?"

Cố Sâm đánh giá cậu một chút, Triệu Bằng Vũ bị nhìn tới nổi da gà, tự nhiên cảm giác mình là đứa không nên thân lôi kéo con cái nhà người ta ăn chơi quậy phá.

Cố Sâm cũng lười so đo với đứa con nít, "Đúng là nhà Cố Diệp, bất quá không có đại sư."

"Hi hi, em giỡn đó, biệt danh của Cố Diệp là Cố đại sư." Triệu Bằng Vũ xấu hổ cười, lòng nói khi nào Cố Diệp ra, mình phải tìm được cái cớ, xem ra người nhà cậu ta không thích bộ dạng này của mình rồi.

Cố Sâm lại liếc mắt nhìn kỹ cậu ta một lần nữa, nhìn thật sự không giống đứa hư hỏng, lúc này mới kêu vệ sĩ gọi Cố Diệp.

Sau khi Cố Diệp đi ra, Triệu Bằng Vũ mang vẻ mặt sợ sệt nói, "Anh cả mày thật đáng sợ, tao giống như thằng rich kid đéo nên thân vậy đó."

Cố Diệp nhìn cậu ta mở cửa xe thể thao, sờ cằm thâm trầm nói: "Mày không giống rich kid, mày giống mấy thằng tiểu bạch kiểm bị các bà các mẹ hồi xuân bao thì có."

"Mày thôi đi! Một ngày không ăn hϊế͙p͙ tao thì người mày ngứa ngáy ngủ không yên hả?!" Triệu Bằng Vũ mở cửa xe, nhét Cố Diệp vào, "Có ngày tao bán mày ra biên giới!"

Cố Diệp lười biếng dựa vào lưng ghê, ngữ điệu thong thả ung dung giống như học bài, một miếng cảm tình cũng không có, nghe vào khiến người ta muốn nổi điên, "Bớ người ta, cứu mạng, bắt cóc, buôn người, thằng côn đồ này nó đánh tôi gãy xương nè bà con cô bác ơi..."

Miệng Triệu Bằng Vũ giật giật, "Ba, câm mồm!"

Cố Diệp nheo mắt, "Âu kè ~ Con trai iu!"

Triệu Bằng Vũ muốn đè cậu ta xuống đập cho một trận, rốt cuộc thứ thần thánh nào đang duy trì tình bạn giữa bọn họ vậy? Muốn bóp chết nó ghê!

Cố Diệp thấy Triệu Bằng Vũ đang lái xa, không yên tâm hỏi: "Mày có bằng lái hả?"

Triệu Bằng Vũ ngạo nghễ nói: "Đương nhiên, tao đủ 18 tuổi là đi thi liền đó."

Cố Diệp còn bấm ngón tay tính toán, tính được hai người bọn họ hôm nay sẽ không có chuyện gì xảy ra mới hỏi: "Được, mày chạy đi."

Triệu Bằng Vũ đắc ý, có một thằng bạn biết bói toán là một loại trải nghiệm đỉnh cao mờ!

Sau khi tới Triệu gia, ba mẹ Triệu Bằng Vũ rất nhiệt tình chiêu đãi Cố Diệp, đồ ăn vặt trái cây này nọ lọ chai, bày mấy bàn, nhìn không giống mời cậu tới xem phong thủy mà là tìm cớ mời cậu tới nhà làm khách.

Cố Diệp ngượng ngùng nói: "Vẫn là nên xem phong thủy trước đã."

"Xem", ba Triệu đứng lên, "Chú dẫn con đi xem, để dì chuẩn bị cơm trưa, Bằng Vũ giúp mẹ con đi, hôm nay phải đãi bạn con một bữa cho ra trò mới được."

Triệu Bằng Vũ tự nhiên cảm thấy, Cố Diệp mới là con ruột, còn cậu là hàng khuyến mãi sự kiện của công ty truyền thông, nạp là tặng.

Cố Diệp đơn giản dạo quanh một vòng Triệu gia, cười nói: "Lúc xây biệt thư này nhất định đã có phong thủy thầy có bản lĩnh xem qua, con không có gì để sửa, chỉ có một việc nhỏ để ngài Triệu tham khảo thôi. Phong thủy cho thấy, phía Tây Bắc biệt thự có thụ mới có đại cát, thụ đại diện cho vạn vật chi thủy* nhưng cây không được cao hơn biệt thự. Cây cối cao hơn biệt thự, con trai trong nhà dễ xảy ra chuyện. Cái cây đó lúc trồng chắc rất lùn nhưng bây giờ đã cao hơn rồi."

* Mình để nguyên vì nó là quẻ bói, theo dõi các trang Kinh Dịch thường người luận quẻ sẽ dùng từ Hán Việt nhiều theo quẻ (hoặc sách), kết luận mới nói thuần Việt để người nghe hiểu.

Triệu Tri Phùng nhớ lai môt chút, xác thật là có chuyện như vậy. Biệt thự này lúc xây dựng là ba vợ ông tìm người xem, thầy phong thủy còn nói, cây đừng nên quá cáo, nhiều năm trôi qua như vậy, hơn nữa trước đây ông cũng không tin vào mấy chuyện này, nên quên mất. Hiện tại Cố Diệp nhắc tới, Triệu Tri Phùng nhớ lại, lập tức nghĩ tới chuyện Triệu Bằng Vũ gặp lần này, ông cũng nghi thần nghi quỷ, thầm nghĩ con trai có phải vì cái cây này mới xảy ra chuyện hay không.

Tim ba Triệu đập cái thịch, phân phó quản gia: "Tìm người dời cây này đi chỗ khác, tìm một cây nhỏ trồng vào."

Cố Diệp cười khẽ, "Không gấp, bao giờ rãnh rỗi đổi một cây là được, những chuyện khác không có gì. Ngài và dì cũng thường xuyên ra ngoài làm việc thiện, đều là người có phúc, có đôi khi tin mệnh không bằng tin chính bản thân mình, thường xuyên làm việc thiện vận khí tuyệt đối không kém."

"Được được được, chú nhớ kỹ." Triệu Tri Phùng vui vẻ móc từ trong túi ra một chiếc thẻ ngân hàng đã được chuẩn bị tốt, "Một trăm vạn này là tiền xem phong thủy, con xem rồi trong lòng chú cũng yên tâm. Chú hỏi thăm, người trong giới của con có quy củ, nói là gia chủ sắp tan cửa nát nhà hay sắp chết, thầy mới không thể thu tiền? Chú cũng không rõ lắm dù sau chú đưa con không nhiều, theo giá thị trường."

Cố Diệp nheo mắt, đó là giá thị trường mời đại sư nhất đẳng, bất quá có thể nói theo cách khác.

Thầy bói có quy củ, ba thu: Người giàu thu nhiều, người nghèo thu ít, không thể không thu.

Tình huống đặc thù, ba không thu: Người sắp chết không thu, theo tục ngữ nói là không thu tiền người chết. Người tránh không được tại họa không thu, bởi vì cho dù nói cho đối phương, đối phương cũng không tránh khỏi cái chết. Người không còn vận may cũng không thu bởi vì đối phương sắp suy bại, thu tiền sẽ tổn hại âm đức bản thân.

Bất quá Cố Diệp không tuân theo quy củ, cậu vẫn là xem tâm tình nhiều hơn một chút, thích thu thì thu, không thích thì thôi, kiếm lời thì quyên mấy trăm vạn cho cô nhi viện, tiết lộ thiên cơ, thiếu nợ ông trời thì lập tức dùng công đức trả lại.

Nói đến mức này, Cố Diệp cũng không từ chối, nhận lấy cười nói: "Vậy cảm ơn chú Triệu."

Bất đắc dĩ Cố Diệp vẫn phải ở lại nhà Triệu Bằng Vũ ăn cơm trưa, cậu nhìn ra được hai vợ chồng này không muốn thiếu nợ nhân tình người khác, cứu Triệu Bằng Vũ còn không đòi tiền, điều này làm cho trong lòng họ áy náy, nếu không ăn bữa cơm này nữa thì không biết sau này phải sống với nhau như thế nào nữa. Thế nên vì bữa cơm này, Cố Diệp phải cân nhắc đủ đường.

Triệu Bằng Vũ ở bên cạnh ghen tỵ, "Tao nghi ngờ, mày mới là con ruột của mẹ tao."

Cố Diệp nheo mắt, "Đừng gấp, về trường tao lại phụ đạo cho mày, sau khi thành tích mày đi lên, dì sẽ càng tốt với tao hơn nữa."

Triệu Bằng Vũ nghẹn lời, cậu còn tưởng rằng Cố Diệp sẽ nói mẹ sẽ thích cậu, không ngờ lại là càng thích Cố Diệp, cái này không hợp lẽ thường khiến cậu muốn la to một câu: Ai tới thu phục tên yêu tinh này đi!

Đưa Cố Diệp về đến nà, Triệu Bằng Vũ vừa định đi, Cố Diệp liền mở cửa xe cậu, mặt nghiêm túc ấn bả vai Triệu Bằng Vũ, "Người anh em, đừng đi! Anh cả anh hai tao về nhà cho tao rất nhiều quà, tao xài không hết, đứa cho mày một phần."

Triệu Bằng Vũ còn cảm thấy ngượng ngùng, Cố Diệp vậy mà lại phát tâm, cho cậu quà.

Không bao lâu, hai người làm mang một rương ra, để trêи xe Triệu Bằng Vũ, "Cậu Triệu, cậu ba nhà tôi nói cậu về nhà rồi hãy mở."

Triệu Bằng Vũ vừa thấy cái rương lớn như vậy, lại còn nặng, hạnh phúc vừa hát vừa lái xe về, thầm nghĩ trong đó chắc chắn có rất nhiều thứ tốt. Sau khi về đến nhà, Triệu Bằng Vũ gấp không chờ nổi liền mở ra thì thấy "XOÁT ĐỀ CẨU", nhìn thêm quyển nữa, "5 NĂM THI ĐẠI HỌC 3 NĂM LÀM BÀI", bên dưới không cần nhìn, tất cả cùng loại, Triệu Bằng Vũ giận tím người, "Đậu mớ! Ông đây lại bị Cố Diệp chơi, ông muốn ăn cứt tự sát!"

Mẹ Triệu đang chuẩn bị đến công ty, nghe con trai hét lên như vậy, kiếp sợ sững sờ đứng ở cửa, chán ghét hỏi: "Con có biết tởm không vậy!? Cái cách chết gì đâu!"

Triệu Bằng Vũ cõi lòng tan nát che mặt, sống không còn gì luyến tiếc nữa.

Cố Diệp về nhà ngủ nguyên cả buổi chiều, lúc chạng vạng, Cố Sâm đang ngồi ở quầy bar, xem phiếu nguyện vọng của cậu mang về.

Cố Diệp đi qua, tự rót một ly nước lạnh, uống, Cố Sâm đột nhiên hỏi: "Anh nghe nói dạo gần đây em đang làm nghề xem bói."

Cố Diệp vừa nghe ngữ khí này không đúng lắm, nuốt nước miếng, ngoan ngoãn lên tiếng: "Dạ, em chỉ tùy tiện làm vài lần, vì đam mê thôi, nhiệm vụ của em vẫn là chăm chỉ học tập."

Bộ dáng này của cậu nhìn cũng không giống như thời kỳ trẻ trâu quậy phá, sắc mặt Cố Diệp hơi dịu xuống, "Đối với việc ghi danh đại học, em có ý kiến gì?"

Cố Diệp tìm ghế ngồi xuống, ngoan ngoãn, "Em học ở Đế Đô là được."

Cố Sâm nhăn mày, "Nước ngoài càng có nhiều tài nguyên giáo ɖu͙ƈ tốt hơn."

Cố Diệp ngậm một cục đá, nhai giòn, "Không đi."

"Lý do."

"Ăn cơm không quen."

Cố Sâm nhìn biểu tình nghiêm trang của Cố Diệp, thiếu chút nữa bị chọc vui vẻ, cái lý do quỷ quái gì đây, thế nhưng nó cũng có đạo lý.

"Anh có thể mua cho em một ngôi nhà, mướn quản gia người Hoa, nếu em muốn, có thể mang người giúp việc nhà mình theo." Cố Sâm cảm thấy Cố Diệp còn nhỏ, sẽ không tự đề ra kế hoạch cho tương lai mình, muốn giảng đạo lý cho cậu.

Cố Diệp lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Anh cả, ở thành phố này khá tốt, em mỗi tháng có thể về nhà 4 lần, lâu lâu còn có một tháng có 5 buổi cuối tuần, có thể về nhà 5 lần!" Cố Diệp nghiêm túc giơ 5 ngón tay, nói có sách mách có chứng, "Em có thể về nhà với ba, ăn mì thịt bò mẹ làm, nhìn mặt thằng em thiểu năng trí tuệ nhà mình, có người giặt quần áo giúp em, lúc đi còn có thể mang theo rất nhiều đồ ăn vặt, tiết kiệm được một đống tiền."

Cố Sâm vang ong ong, nhìn miệng Cố Diệp liến thoắng, nghe thì thấy hợp lý nhưng trêи thực tế tất cả đều là ngụy biện, chỉ cảm thấy đau đầu. Cố đại ca hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh, "Em đi du học với anh, nhưng thứ đó anh sẽ hết sức thỏa mãn em, nếu như không được, em có thể ở chung với anh."

Cố Diệp cũng không nóng nảy, ung dung thong thả nói lý do lớn nhất mình không chịu đi: "Anh cả, em sẽ nhớ nhà, nhớ ba nhớ mẹ."

Cố Sâm nghẹn lời, dỗ không nổi nữa!

"Em bao nhiêu tuổi rồi còn bám ba mẹ?"

Cố Diệp buông ly nước, lúc anh cả muốn đấm vào mặt cậu, từ từ mon men lết ra khỏi quầy bar, "Biết sao được, em còn nhỏ mà." Nói xong nhấc chân, vèo! Mất tiêu.

Cố Sâm đỡ trán, thấy rõ vì sao hai ông bà nhà mình không muốn nói chuyện nhân sinh với thằng ba, sai anh tới nói, anh hiện tại chỉ cảm thấy đau đầu.

Cố Lâm đứng ở tay vịn cầu thang lầu hai, sờ cằm xem chuyện vui, kìm không được vui sướиɠ, "Ba sợ nó đoán mệnh nhiều bị trời phạt nên mới nhân dịp này muốn anh dẫn nó đi ra nước ngoài, nhưng bây giờ rõ ràng thằng ba không muốn, mọi người có thể đem nó trói lại đem đi sao?"

Cố Sâm ngâm lại tính tình của ông ba nhà mình, rất có thể là vậy rồi.

Cố Lâm cười ha hả nói: "Nếu còn làm khó nó nữa, không sợ nó chiêu hồn mẹ mình về à?"

Cố Sâm: "......"

Sau khi Cố Diệp trở về phòng, lấy phiếu đăng ký nguyện vọng đại học dự bị thầy đưa, nhanh chóng viết hết 3 nguyện vọng: Đại học Đệ Nhất Đế Đô! Đại học Đệ Nhất Đế Đô! Đại học Đệ Nhất Đế Đô!

Viết xong Cố Diệp vẫn cảm thấy không chắc ăn, ba cậu là người cường thế, không chừng sẽ sửa giấy đăng ký nguyện vọng, hoặc đến lúc đó trói cậu lại, nhét lên máy bay, hiện tại anh cả đã chung mặt trận với cha, anh hai thì không phân rõ địch ta, trong nhà chỉ có thể trông cậy vào...Tròng mắt Cố Diệp đảo nhanh, có cách rồi!

Cố Diệp đem giấy đăng ký nguyên vọng giấu đi, lén lút xuống lầu, trong lòng chỉ có ba chữ: Hế hế hế:).

Chapter
1 Chương 1: Tôi bấm tay tính, cô bị cắm sừng rồi
2 Chương 2
3 Chương 3: Để con gọi hồn ông nội lên
4 Chương 4: Bị bạo lực học đường
5 Chương 5: Cố Diệp, có chút kỳ quái
6 Chương 6: Ta đã nói là đừng có lảng vảng nữa!
7 Chương 7: Đưa tiền, không có tiền thì không cần bàn nữa
8 Chương 8: Tới rồi, bắt cóc kìa!!!
9 Chương 9: Quỳ xuống, nói phục rồi
10 Chương 10: Lần đầu tiên gặp anh ấy
11 Chương 11: Một bữa tiệc không thể thiếu đi chính nghĩa
12 Chương 12: Luân hồi của đất trời, ông đây không bỏ qua ai
13 Chương 13: Cứu một tên ăn cháo đá bát
14 Chương 14: Trời mưa, đừng qua cầu
15 Chương 15: Một đường huyền mệnh
16 Chương 16: Gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ
17 Chương 17: Tam quan ngài úc vỡ đầy đất
18 Chương 18: Vì cái gì con gái lại là bồi tiền hóa*?
19 Chương 19: Em đây có cung. Cấp. Dịch. Vụ. Cao. Cấp!
20 Chương 20: Chọc em giận em đi chiêu hồn
21 Chương 21: Có người muốn cả nhà dì ấy chết hết
22 Chương 22: Đừng nói nữa, làm đi!
23 Chương 23: Cậu ta còn sống hả?
24 Chương 24: Theo tôi tính thì ông sắp tới số rồi
25 Chương 25: Ngài úc, đến chơi không?
26 Chương 26: Vì tiền bán con gái
27 Chương 27: Đại chiến giành cô dâu
28 Chương 28: Nó không gả, cưng gả!
29 Chương 29: Sock, anh trai tôi bỏ nhà theo trai!
30 Chương 30: Cố diệp: Tôi muốn yêu anh ta!
31 Chương 31: Quỷ tướng đại ca, chào anh!
32 Chương 32: Trần truồng! chạy rông hơn ngàn năm
33 Chương 33: Nửa đêm đi nhà ma
34 Chương 34: Vụ thảm án cực kỳ bi thảm
35 Chương 35: Chúng ta đi khách sạn hả?
36 Chương 36: Tính hướng mới là vấn đề
37 Chương 37: Showbiz thiệt kích thích
38 Chương 38: Vì gả vào hào môn
39 Chương 39: Úc trạch: Ba cậu thích cái gì?
40 Chương 40: Tôi chờ em ấy bốn năm thì có là gì?
41 Chương 41: Tết quỷ không đuổi tà ma thì sao gọi là tết quỷ?
42 Chương 42: Người Cố gia thì vẫn là người Cố gia
43 Chương 43: Bạo lực Internet
44 Chương 44: Trời mới biết là sẽ xảy ra chuyện gì
45 Chương 45: Có phải giám đốc Úc ‘bất lực’ rồi không?
46 Chương 46: Búp bê đáng yêu
47 Chương 47: Tự mình lộ diện
48 Chương 48: Con muốn tất cả chúng nó đều phải chết!
49 Chương 49: Ta chọn tự sát!
50 Chương 50: Cứu người cứu quỷ khó cứu tâm
51 Chương 51: Đừng để hối hận đeo bám cô cả đời này
52 Chương 52: Cố đại sư ‘bị ép’ debut.
53 Chương 53: Lại bắt nạt tui!
54 Chương 54: Cho anh cơ hội theo đuổi em
55 Chương 55: Quỷ nhỏ đuổi không đi
56 Chương 56: Hot mạng “Tôi không muốn làm loli”
57 Chương 57: Sau này anh ấy phải để tớ nuôi rồi
58 Chương 58: Chết rồi lại sống
59 Chương 59
60 Chương 60: Anh trai gì ơi, đến đây bàn chuyện nhân sinh đi ~
61 Chương 61: Một người không còn hơi thở của sự sống
62 Chương 62: Đứa bé xin giúp đỡ
63 Chương 63: Trả lại cho em một người ba tốt
64 Chương 64: Cố Diệp: Tôi đến gây chuyện nè, mau ra đây đi!
65 Chương 65: Cố Diệp: Nhịn không được thì xử lý đi!
66 Chương 66: Kẻ thù gặp nhau đỏ mặt tía tai
67 Chương 67: Hot search của Cố đại sư không giảm tẹo nào
68 Chương 68: Ông đây bước lên con đường mới
69 Chương 69: Anh trai nhỏ, nhớ tới tìm em nha!
70 Chương 70: Hoán đổi búp bê trong dân gian
71 Chương 71: Phong thuỷ giết người
72 Chương 72: Ngũ quỷ nâng quan
73 Chương 73: Chú Cố, con muốn chăm sóc Cố Diệp cả đời
74 Chương 74: Dưới gầm giường nhà tôi có quỷ!
75 Chương 75: Đơn hàng tử thần đã được gửi
76 Chương 76: Tra tới tận chân trời
77 Chương 77: Có nguyên nhân ắt có hậu quả
78 Chương 78: Có tiền mà không kiếm là đồ Khốn kiếp
79 Chương 79: Không thoát khỏi kiếp đào hoa
80 Chương 80: Áo của Cố đại sư chịu không nổi
81 Chương 81: Quả báo í a quả báo
82 Chương 82: Xe buôn người
83 Chương 83: Giết hết đám cặn bã này đi
84 Chương 84: Linh hồn ma nữ gây rắc rối cho đoàn phim
85 Chương 85: Đi, đi tìm mẹ Úc Trạch của con
86 Chương 86: Kích thích quá
87 Chương 87: Sống không bằng một con chim
88 Chương 88: Anh mà không khóc thì coi như tôi thua
89 Chương 89: Lòng người khó dò
90 Chương 90: Chắn đao cho bạn
91 Chương 91: Nhân tính vặn vẹo
92 Chương 92: Bọn em thấy cô ấy ở kia
93 Chương 93: Say rượu loạn tính
94 Chương 94: Định tình
95 Chương 95: Người trong cơ thể rốt cuộc là ai?
96 Chương 96: Bảo vệ con trai hay con gái
97 Chương 97: Không được thì gọi daddy thôi~
98 Chương 98: Quỷ môn rộng mở
99 Chương 99: Quá tội nghiệp
100 Chương 100: Tiền có thể mua mọi thứ thật sao?
101 Chương 101: Giày vò, mặc sức giày vò
102 Chương 102: Á á! Chết hết rồi à!
103 Chương 103: Đánh chết mày cái thằng cháu này!
104 Chương 104: Phần mềm diệt virus thương hiệu đại sư Cố
105 Chương 105: Không sợ tiểu nhân chân chính, chỉ sợ kẻ đạo đức giả
106 Chương 106: Hỏi quỷ tra án
107 Chương 107: Con gái của những người khác thì không phải là con người à?
108 Chương 108: Là vàng thì sẽ sáng lên
109 Chương 109: Một ngày làm ba
110 Chương 110: Không được, lại cháy nữa
111 Chương 111: Lại có người tự sát
112 Chương 112: Ai cũng là kẻ giết người
113 Chương 113: Anh em tốt là phải đào mộ chung
114 Chương 114: Ý! Hộp tro cốt của mình đẹp quá đi!
115 Chương 115: Tôi không giỏi mắng chửi
116 Chương 116: Bà là gì của anh ấy?
117 Chương 117: Chúc bà sống lâu trăm tuổi, nửa đời cô độc
118 Chương 118: Xác ướp công chúa và lịch sử tình cảm hỗn loạn
119 Chương 119: Công chúa đi thật rồi!
120 Chương 120: Để Cố Diệp đi quyến rũ nàng
121 Chương 121: Cố Diệp là người đẹp rắn rết hại nước hại dân
122 Chương 122: Nhìn một người sống dưới địa ngục
123 Chương 123: Đây không phải bạo lực gia đình mà là âm mưu giết người!
124 Chương 124: Em sẽ chiêu hồn
125 Chương 125: Nghe lời hoặc chết
126 Chương 126: Nói cho cả thế giới biết rằng anh yêu em
127 Chương 127: Người yêu từ trong phim bò ra
128 Chương 128: Tình sử hỗn loạn của công chúa xác ướp
129 Chương 129: Nghiệt duyên mà, nghiệt duyên!
130 Chương 130: Thả một cái rắm hại cả đội
131 Chương 131: Giống như bắt sư huynh cậu
132 Chương 132: Bách quỷ vây xem thầm khích lệ
133 Chương 133: Rốt cuộc con có mấy người cha tốt?
134 Chương 134: Một nhà ba người đi nhảy cầu
135 Chương 135: Gông xiềng đạo đức nặng đến mức nào?
136 Chương 136: Đứa bé chịu tội thay ai?
137 Chương 137: Ông cụ đúng là ông cụ mà!
138 Chương 138: Sau khi chết xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi
139 Chương 139: Đến đây nào, chế tạo nào ~
140 Chương 140: Hôm nay Úc Trạch thật biết cách nói chuyện!
141 Chương 141: Cố Diệp: Tử thần đi bộ
142 Chương 142: Ngoại trừ khuôn mặt, em còn có cái gì?
143 Chương 143: Cố Diệp đây là người yêu tôi
144 Chương 144: Trong thoáng chốc nó trở thành con chó của tôi
145 Chương 145: Chữa khỏi trăm bệnh
146 Chương 146: Đào hố và đẩy nó xuống!
147 Chương 147: Kiếp sau cho mi làm heo mẹ!
148 Chương 148: Đúng là một trò chơi gia đình hạnh phúc
149 Chương 149: Thứ mà đại sư Cố sợ nhất
150 Chương 150: Có những người, tuyệt đối không thể đắc tội
151 Chương 151: Dùng máu tươi của Cố Diệp, rửa sạch nổi nhục
152 Chương 152: Một tên cũng không để lại, giết hết!
153 Chương 153: Cố Diệp mới là con của trời
154 Chương 154: Trận pháp huyết tanh
155 Chương 155: Cách chết quỷ dị
156 Chương 156: Ký tên
157 Chương 157: Khi một đám người điên ở cùng một chỗ
158 Chương 158: Sống lại
159 Chương 159: Đầu đâu rồi? Đầu đâu rồi?
160 Chương 160: Rốt cuộc kì tích ở đâu?
161 Chương 161: Một người cũng không thể thiếu
162 Chương 162: Rốt cuộc là ai?
163 Chương 163: Mục tiêu của chúng ta là sao trời biển rộng
164 Chương 164: Hôn sự
165 Chương 165: Hôn lễ
166 Chương 166: Kết thúc
Chapter

Updated 166 Episodes

1
Chương 1: Tôi bấm tay tính, cô bị cắm sừng rồi
2
Chương 2
3
Chương 3: Để con gọi hồn ông nội lên
4
Chương 4: Bị bạo lực học đường
5
Chương 5: Cố Diệp, có chút kỳ quái
6
Chương 6: Ta đã nói là đừng có lảng vảng nữa!
7
Chương 7: Đưa tiền, không có tiền thì không cần bàn nữa
8
Chương 8: Tới rồi, bắt cóc kìa!!!
9
Chương 9: Quỳ xuống, nói phục rồi
10
Chương 10: Lần đầu tiên gặp anh ấy
11
Chương 11: Một bữa tiệc không thể thiếu đi chính nghĩa
12
Chương 12: Luân hồi của đất trời, ông đây không bỏ qua ai
13
Chương 13: Cứu một tên ăn cháo đá bát
14
Chương 14: Trời mưa, đừng qua cầu
15
Chương 15: Một đường huyền mệnh
16
Chương 16: Gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ
17
Chương 17: Tam quan ngài úc vỡ đầy đất
18
Chương 18: Vì cái gì con gái lại là bồi tiền hóa*?
19
Chương 19: Em đây có cung. Cấp. Dịch. Vụ. Cao. Cấp!
20
Chương 20: Chọc em giận em đi chiêu hồn
21
Chương 21: Có người muốn cả nhà dì ấy chết hết
22
Chương 22: Đừng nói nữa, làm đi!
23
Chương 23: Cậu ta còn sống hả?
24
Chương 24: Theo tôi tính thì ông sắp tới số rồi
25
Chương 25: Ngài úc, đến chơi không?
26
Chương 26: Vì tiền bán con gái
27
Chương 27: Đại chiến giành cô dâu
28
Chương 28: Nó không gả, cưng gả!
29
Chương 29: Sock, anh trai tôi bỏ nhà theo trai!
30
Chương 30: Cố diệp: Tôi muốn yêu anh ta!
31
Chương 31: Quỷ tướng đại ca, chào anh!
32
Chương 32: Trần truồng! chạy rông hơn ngàn năm
33
Chương 33: Nửa đêm đi nhà ma
34
Chương 34: Vụ thảm án cực kỳ bi thảm
35
Chương 35: Chúng ta đi khách sạn hả?
36
Chương 36: Tính hướng mới là vấn đề
37
Chương 37: Showbiz thiệt kích thích
38
Chương 38: Vì gả vào hào môn
39
Chương 39: Úc trạch: Ba cậu thích cái gì?
40
Chương 40: Tôi chờ em ấy bốn năm thì có là gì?
41
Chương 41: Tết quỷ không đuổi tà ma thì sao gọi là tết quỷ?
42
Chương 42: Người Cố gia thì vẫn là người Cố gia
43
Chương 43: Bạo lực Internet
44
Chương 44: Trời mới biết là sẽ xảy ra chuyện gì
45
Chương 45: Có phải giám đốc Úc ‘bất lực’ rồi không?
46
Chương 46: Búp bê đáng yêu
47
Chương 47: Tự mình lộ diện
48
Chương 48: Con muốn tất cả chúng nó đều phải chết!
49
Chương 49: Ta chọn tự sát!
50
Chương 50: Cứu người cứu quỷ khó cứu tâm
51
Chương 51: Đừng để hối hận đeo bám cô cả đời này
52
Chương 52: Cố đại sư ‘bị ép’ debut.
53
Chương 53: Lại bắt nạt tui!
54
Chương 54: Cho anh cơ hội theo đuổi em
55
Chương 55: Quỷ nhỏ đuổi không đi
56
Chương 56: Hot mạng “Tôi không muốn làm loli”
57
Chương 57: Sau này anh ấy phải để tớ nuôi rồi
58
Chương 58: Chết rồi lại sống
59
Chương 59
60
Chương 60: Anh trai gì ơi, đến đây bàn chuyện nhân sinh đi ~
61
Chương 61: Một người không còn hơi thở của sự sống
62
Chương 62: Đứa bé xin giúp đỡ
63
Chương 63: Trả lại cho em một người ba tốt
64
Chương 64: Cố Diệp: Tôi đến gây chuyện nè, mau ra đây đi!
65
Chương 65: Cố Diệp: Nhịn không được thì xử lý đi!
66
Chương 66: Kẻ thù gặp nhau đỏ mặt tía tai
67
Chương 67: Hot search của Cố đại sư không giảm tẹo nào
68
Chương 68: Ông đây bước lên con đường mới
69
Chương 69: Anh trai nhỏ, nhớ tới tìm em nha!
70
Chương 70: Hoán đổi búp bê trong dân gian
71
Chương 71: Phong thuỷ giết người
72
Chương 72: Ngũ quỷ nâng quan
73
Chương 73: Chú Cố, con muốn chăm sóc Cố Diệp cả đời
74
Chương 74: Dưới gầm giường nhà tôi có quỷ!
75
Chương 75: Đơn hàng tử thần đã được gửi
76
Chương 76: Tra tới tận chân trời
77
Chương 77: Có nguyên nhân ắt có hậu quả
78
Chương 78: Có tiền mà không kiếm là đồ Khốn kiếp
79
Chương 79: Không thoát khỏi kiếp đào hoa
80
Chương 80: Áo của Cố đại sư chịu không nổi
81
Chương 81: Quả báo í a quả báo
82
Chương 82: Xe buôn người
83
Chương 83: Giết hết đám cặn bã này đi
84
Chương 84: Linh hồn ma nữ gây rắc rối cho đoàn phim
85
Chương 85: Đi, đi tìm mẹ Úc Trạch của con
86
Chương 86: Kích thích quá
87
Chương 87: Sống không bằng một con chim
88
Chương 88: Anh mà không khóc thì coi như tôi thua
89
Chương 89: Lòng người khó dò
90
Chương 90: Chắn đao cho bạn
91
Chương 91: Nhân tính vặn vẹo
92
Chương 92: Bọn em thấy cô ấy ở kia
93
Chương 93: Say rượu loạn tính
94
Chương 94: Định tình
95
Chương 95: Người trong cơ thể rốt cuộc là ai?
96
Chương 96: Bảo vệ con trai hay con gái
97
Chương 97: Không được thì gọi daddy thôi~
98
Chương 98: Quỷ môn rộng mở
99
Chương 99: Quá tội nghiệp
100
Chương 100: Tiền có thể mua mọi thứ thật sao?
101
Chương 101: Giày vò, mặc sức giày vò
102
Chương 102: Á á! Chết hết rồi à!
103
Chương 103: Đánh chết mày cái thằng cháu này!
104
Chương 104: Phần mềm diệt virus thương hiệu đại sư Cố
105
Chương 105: Không sợ tiểu nhân chân chính, chỉ sợ kẻ đạo đức giả
106
Chương 106: Hỏi quỷ tra án
107
Chương 107: Con gái của những người khác thì không phải là con người à?
108
Chương 108: Là vàng thì sẽ sáng lên
109
Chương 109: Một ngày làm ba
110
Chương 110: Không được, lại cháy nữa
111
Chương 111: Lại có người tự sát
112
Chương 112: Ai cũng là kẻ giết người
113
Chương 113: Anh em tốt là phải đào mộ chung
114
Chương 114: Ý! Hộp tro cốt của mình đẹp quá đi!
115
Chương 115: Tôi không giỏi mắng chửi
116
Chương 116: Bà là gì của anh ấy?
117
Chương 117: Chúc bà sống lâu trăm tuổi, nửa đời cô độc
118
Chương 118: Xác ướp công chúa và lịch sử tình cảm hỗn loạn
119
Chương 119: Công chúa đi thật rồi!
120
Chương 120: Để Cố Diệp đi quyến rũ nàng
121
Chương 121: Cố Diệp là người đẹp rắn rết hại nước hại dân
122
Chương 122: Nhìn một người sống dưới địa ngục
123
Chương 123: Đây không phải bạo lực gia đình mà là âm mưu giết người!
124
Chương 124: Em sẽ chiêu hồn
125
Chương 125: Nghe lời hoặc chết
126
Chương 126: Nói cho cả thế giới biết rằng anh yêu em
127
Chương 127: Người yêu từ trong phim bò ra
128
Chương 128: Tình sử hỗn loạn của công chúa xác ướp
129
Chương 129: Nghiệt duyên mà, nghiệt duyên!
130
Chương 130: Thả một cái rắm hại cả đội
131
Chương 131: Giống như bắt sư huynh cậu
132
Chương 132: Bách quỷ vây xem thầm khích lệ
133
Chương 133: Rốt cuộc con có mấy người cha tốt?
134
Chương 134: Một nhà ba người đi nhảy cầu
135
Chương 135: Gông xiềng đạo đức nặng đến mức nào?
136
Chương 136: Đứa bé chịu tội thay ai?
137
Chương 137: Ông cụ đúng là ông cụ mà!
138
Chương 138: Sau khi chết xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi
139
Chương 139: Đến đây nào, chế tạo nào ~
140
Chương 140: Hôm nay Úc Trạch thật biết cách nói chuyện!
141
Chương 141: Cố Diệp: Tử thần đi bộ
142
Chương 142: Ngoại trừ khuôn mặt, em còn có cái gì?
143
Chương 143: Cố Diệp đây là người yêu tôi
144
Chương 144: Trong thoáng chốc nó trở thành con chó của tôi
145
Chương 145: Chữa khỏi trăm bệnh
146
Chương 146: Đào hố và đẩy nó xuống!
147
Chương 147: Kiếp sau cho mi làm heo mẹ!
148
Chương 148: Đúng là một trò chơi gia đình hạnh phúc
149
Chương 149: Thứ mà đại sư Cố sợ nhất
150
Chương 150: Có những người, tuyệt đối không thể đắc tội
151
Chương 151: Dùng máu tươi của Cố Diệp, rửa sạch nổi nhục
152
Chương 152: Một tên cũng không để lại, giết hết!
153
Chương 153: Cố Diệp mới là con của trời
154
Chương 154: Trận pháp huyết tanh
155
Chương 155: Cách chết quỷ dị
156
Chương 156: Ký tên
157
Chương 157: Khi một đám người điên ở cùng một chỗ
158
Chương 158: Sống lại
159
Chương 159: Đầu đâu rồi? Đầu đâu rồi?
160
Chương 160: Rốt cuộc kì tích ở đâu?
161
Chương 161: Một người cũng không thể thiếu
162
Chương 162: Rốt cuộc là ai?
163
Chương 163: Mục tiêu của chúng ta là sao trời biển rộng
164
Chương 164: Hôn sự
165
Chương 165: Hôn lễ
166
Chương 166: Kết thúc