Chương 13: Cứu một tên ăn cháo đá bát

Cố Diệp cười cười, "Hiện tại không có, về sau cũng không nên có nha."

Lâm Tử Hào xấu hổ cười, "Sao có thể được, cậu suy nghĩ nhiều rồi."

Cố Diệp híp mắt nhìn hắn một cái, bĩu môi không đưa ra ý kiến, lật tài liệu Hạ Tường đưa cho cậu xem, quay đầu bảo đảm với Hạ Tường: "Tôi sẽ xem kĩ, ông không cần giám sát tôi đâu, lần này nhất định sẽ rất gì và này nọ, tôi bảo đảm."

Trêи mặt Hạ Tường lúc này mới có tí tươi cười, "Tôi tin ông!"

Lâm Tử Hào và Lưu Diệc Văn không còn xíu mặt mũi nào, hai người họ cũng cảm giác được Cố Diệp thật sự không thích bọn họ. Lâm Tử Hào lúc đi còn trào phúng liếc Cố Diệp một cái, thẹn quá hóa giận không biết Cố Diệp đào đâu ra tự tin để nói lần này mình sẽ có thành tích, đội sổ ngàn năm, không lẽ muốn dựa vào quỷ nô xem đáp án à?

Không chỉ riêng Lâm Tử Hào, cả lớp ai cũng thấy Cố Diệp có vấn đề, Cố Diệp năm nào cũng giữ vững danh hiệu đội sổ cả khối, đi học toàn ngủ như Tiền Chấn còn thi tốt hơn cậu ta, lần nào cũng kéo điểm trung bình toàn lớp xuống.

"Đúng vậy, Lâm Tử Hào và Lưu Diệc Văn cũng không tệ, thi cuối kỳ năm trước nằm trong top 10, kéo cậu được điểm nào thì hay điểm đó đi."

Cố Diệp nhìn ý tốt của các bạn cùng lớp cũng không phản bác, cười cười không nói lời nào. Hai nữ sinh cũng bất đắc dĩ, Cố Diệp sau khi trở bề thay đổi không ít, nhìn rất đẹp trai, cũng thích cười, cởi mở, bây giờ không ít bạn nữ đồng ý nói chuyện với cậu, cũng không biết vì sao trêи người cậu có cảm giác xa lạ tự nhiên, chính là có kéo cũng không thể nào thay đổi được khoảng cách.

Sau khi Lâm Tử Hào trở về chỗ ngồi, nghĩ đến ánh mắt Cố Diệp nhìn mình, do dự một chút, mở ngăn kéo ra, chột dạ trước tiên đem đồ đã chuẩn bị tốt giấu dưới sách. Hắn có chút sợ hãi, sợ Cố Diệp.

Mắt nhìn ngày thi thử càng ngày càng gần, tất cả học sinh phổ thông mang hết tất cả tâm tư đặt lên chuyện ôn tập nên cũng chẳng ai quan tâm tới Cố Diệp có học hay không. Rốt cuộc tới trước ngày thi một ngày, vào tiết tự học buổi tối thầy Vu sẽ theo lẽ thường động viên mọi người, đương nhiên nếu lần này ai thi tốt xem như có thể làm cơ sở cho nhân sinh sau này của mình, vô cùng quan trọng. Cố Diệp dùng vẻ mặt chết lặng nhìn bạn học cùng lớp nhiệt huyết sôi trào, hận không thể dùng bút thay đại đao băm chặt đống bài thi khiến cho chúng quỳ gối xin hàng, Cố Diệp lập tức cảm thấy may mắn là thầy Vu chọn nghề giáo cao quý này, nếu ông đi bán hàng đa cấp, thế giới này xong cmnr.

Sau khi đại hội động viên kết thúc, bọn học sinh theo yêu cầu của thầy giáo đem bàn kéo ra hết, khối 12 có 3000 người, sắp xếp thứ tự đã được thay đổi, số thứ tự của Cố Diệp là 2000, Hạ Tường là 0009 còn Triệu Bằng Vũ là 1338, từ chỗ này nhìn ra, thứ tự hoàn toàn dựa theo thành tích thi lần trước.

Triệu Bằng Vũ nhìn số của Cố Diệp thì vui vẻ, "Ha ha há tôi ở phòng 30 mà ông còn thua cả tôi nữa! Lần này ông thi chung với một đám học dở, bất quá ông cứ yên tâm, chắc chắn ông đẹp nhất, ngoan nhất cả đám!"

Cố Diệp ghét bỏ, "Một kẻ kiếp đào hoa sắp tàn còn không biết xấu hổ trào phúng người khác?"

"Đậu mớ! Người anh em, đừng như vậy mà!" Triệu Bằng Vũ lòng đã chết hơn nửa, "Thiệt hay giả vậy? Ông đừng làm tôi sợ! Đó giờ tôi không có mảnh tình vắt vai, mới nhú thì gặp kiếp đào hoa, sau này chả phải liệt dương luôn sao?"

* Kiếp đào hoa ở đây được hiểu theo nghĩa xấu, kiểu như nghiệt duyên ấy.

"Vẫn câu nói cũ, đừng đi qua cầu." Cố Diệp nhìn trán Triệu Bằng Vũ lần nữa, không yên tâm tát lên trán cậu ta một cái, "Lúc sắp ngỏm, tay ấn này có thế giữ mạng cho của ông một lần."

"Vậy ông đánh thêm cho tôi hai cái đi!" Triệu Bằng Vũ vẻ mặt đau khổ pha sợ hãi, "Ba đánh con lần nữa đi mà!"

Hạ Tường khuyên nhủ, "Ở trường ông cũng không có đào hoa, sợ cái gì chớ? Trước mắt vẫn nên xem trọng điểm tôi note cho ông đi, ngày mai phải thi rồi."

Triệu Bằng Vũ câm nín, thế giới học sinh giỏi thật đáng sợ, mạng chả là cái đếch gì cả, thi mới là số 1!

- ----

Ngày hôm sau, Cố Diệp đi vào phòng thi số 30, chân bước đến cửa, "xoạt" một phát, cả phòng thi như gà con vào lò mổ, im lặng như gà.

Cố Diệp đánh giá, vui vẻ: "Á, toàn người quen cả."

Không ai xa lạ, Tiền Chấn và đám đàn em của hắn, còn có hơn phân nửa là Tư Hồng Hưng và đám lâu la, người nào cũng từng bị cậu dạy dỗ qua. Gần đây Tiền Chấn bị chèn ép còn Tư Hồng Hưng lại phát triển không tồi, đã chiếm ngôi đầu hổ báo trường mẫu giáo của Ngũ Trung. Lúc này hai phe đang chia ra thương lượng nên vạch tài liệu, quăng phao như thế nào, vừa thấy Cố Diệp vào cửa lập tức thay đổi.

Tư Hồng Hưng nhanh chân dứng dậy, "Đại ca, ghế anh em lau khô rồi, ở chỗ này nè!"

Tư Hồng Hưng không biết cầm đồng phục của ai, đem bàn dán số 2000 lau bóng láng không còn hạt bụi, nịnh hót kéo ghế ra, "Đại ca, ngồi đi."

Đàn em của Tư Hồng Hưng sau khi nghe đại ca của mình kể về Cố Diệp, tất cả đều phục Cố Diệp sát đất, kêu "đại ca" theo, "Đại ca, nghe nói anh thích uống trà sữa nên em ủ trong ngực từ sáng giờ, vẫn còn nóng hổi luôn."

Cố Diệp cầm ly trà sữa, ngồi ở vị trí đội sổ toàn năm học được cả đám người xum xoe vây quanh híp mắt nhìn qua nhóm Tiền Chấn. Mà cả đám Tiền Chấn đều đơ mặt không dám nhìn Cố Diệp, sau khi biết trình độ miệng quạ đen của Cố Diệp, ai cũng sợ nhìn vào mắt Cố Diệp sẽ xui xẻo.

Không bao lâu, chuông báo vang lên, hai thầy giáo khá hung dữ cầm đề thi bước vào phòng, đóng cửa lại, nhìn cả đám học sinh cá biệt trong phòng, sắc mặt càng nghiêm, tựa như chỉ cần ai dám vi phạm sẽ bị bọn họ xách cổ như gà con ném ra khỏi lớp, rất có sức uy hϊế͙p͙.

Thầy Mã nghiêm túc nói: "Môn đầu là Toán, không được trau đổi, không được quay qua quay lại, sau khi phát đề lập tức cúi đầu làm cho tôi, không được nhúc nhích, kể cả ʍôиɠ cũng vậy, ai vi phạm đánh dấu bài."

Cố Diệp đột nhiên nhớ lại, lúc cậu xem bài thi của nguyên chủ nhìn thấy có rất nhiều vòng tròn, nguyên lai là do vậy, thầy này đúng là một nhân tài mà!

Sau khi phát đề, Cố Diệp bắt đầu cúi đầu làm bài, nguyên chủ đăng ký ban giống cậu, đều là khoa học tự nguyên, thậm chí có rất nhiều đề trước khi Cố Diệp trọng sinh đã làm rồi. Cố Diệp không ngẩng đầu lên, nhanh chóng làm phân nửa, thầy Mã phát hiện cậu và trạng thái trước kia không giống nhau, chấp tay say lưng đi xuống chỗ cậu, nhìn chăm chú, sửng sốt, vậy mà làm đúng hết!

Thầy mã cố tình nhìn giấy thi của Cố Diệp, từng bước tính theo quy phạm được viết ra, chữ vừa đẹp vừa tinh tế, vừa nhìn đã biết từng luyện thư pháp, nhớ lại chữ Cố Diệp ngày trước, thầy Mã giật mình sợ hãi, một người tỏng thười gian ngắn lại có thể thay đổi nhiều vậy sao?

"Giấy nháp này cuối giờ có thể cho thầy đươc không?" Chờ lúc sắp nộp bài, thầy Mã đi đến chỗ Cố Diệp lần nữa, thấp giọng hỏi cậu.

Cố Diệp gật đầu, "Em giữ cũng không làm gì, thầy muốn xem cứ cầm đi ạ."

Thầy Mã cười với cậu, "Môn tiếp theo tiếp tục cố lên nhé!"

Tờ giấy nháp này rất nhanh được đưa tới tay thầy Vu, chủ nhiệm lớp Cố Diệp, "Cố Diệp lớp thầy cũng giấu kỹ quá đi, thầy nhìn xem bài làm rất tốt, tôi cảm thấy bài thi lần này cậu nhóc sẽ được điểm cao nhất."

"Thật sao?" Thầy Vu kϊƈɦ động buông bình giữ nhiệt trong tay ra, mang kính lão, cẩn thận nhìn giấy nháp của Cố Diệp, vui mừng nói: "Thằng nhóc này, trước kia sao lại không tỏ ra thông minh như thế này vậy ta? Một tháng này giống như thay đổi thành người khác, trở thành một đứa trẻ rất hiểu chuyện, hy vọng nỗ lực lần này có thể được gặt hái, thử thách lớn nhất đời người, thi đại học sắp tới rồi."

Cô gái trẻ cùng phòng nghe tiếng cũng nhìn về hướng họ, cảm thán nói: "Nghe nói Cố Diệp là con của Cố Đức Thành, thiệt hay giả vậy? Cậu ta còn có mẹ kế nữa, thằng nhỏ này đúng cũng không dễ dàng mà."

Vừa nói như vậy, thầy cô ở đây đều "minh bạch", con nhà giàu làm gì có ai ngu ngốc đâu, sắp thi đại học mới bị ép hiện nguyên hình. Bất tri bất giác, Cố phu nhân thành người đổ vỏ rồ.

Sau khi kỳ thi kết thúc, đám học sinh lớp 12 không có thời gian để thấp thổm chờ đợi kết quả vì họ còn phải làm hằng hà sa số đề thi, cơ bản là không bao giờ hết được.

Mãi cho tới cuối tháng ba, đến lúc sắp tới kỳ nghỉ thì thành tích mới được công bố.

Bảng điểm không chỉ nằm trong tay của chủ nhiệm mà còn được trường dán lên bảng vàng của báo tường, ai thi được bao nhiêu điểm, nhìn là thấy liền, quả thật giống như xử tội công khai. Lúc biết điểm, Hạ Tường đứng ngồi không yên, khẩn trương chà xát hai tay: "Cố Diệp, chúng ta cũng đi xem đi."

Cố Diệp cười bí hiểm, "Quẻ tượng cho tôi biết lần này tôi thi rất tốt."

Hạ Tường: "...Ông đàng hoàng tí đi."

"Tôi rất đàng hoàng mà, ông cũng không cần đi xem làm gì đâu, đợt này, ông chắc chắn nằm trong top 5."

Ánh mắt Hạ Tường sáng lên, nói như vậy, cậu lại càng muốn đi xác nhận, đột nhiên, không biết ai từ dưới lầu la lớn: "Hạng nhất toàn khối! Vậy mà là Cố Diệp! Thằng ngu Cố Diệp!!!"

Khu lớp 12 lập tức sôi trào, vô số đầu người như nấm sau mưa ló ra khỏi cửa sổ, nhìn xuống dưới: "Thiệt hay giả? Đậu mớ! Không thể nào!"

"Không thể nào! Cố Diệp có thể thi được nhiêu điểm đó, heo nái cũng thành tiên cmnr!"

"Không thể nào! Cố Diệp có thể đạt hạng nhất toàn rồi, tao sẽ livestream ăn cứt!"

"ĐM, tao còn có thể trồng chuối ỉa chảy luôn! Cố Diệp được hạng 1, phê cần ảo tưởng à!"

......

Không có ai có thể tin được việc Cố Diệp có thể thi được hạng nhất toàn khối, đến cả Hạ Tường cũng khϊế͙p͙ sợ trừng mắt, sau chốc lát sửng sốt mới vui vẻ kêu: "Cố Diệp! Hạng nhất! Ông được hạng nhất rồi! Tốt quá! Ông không ngu miếng nào hết, bọn nó mới ngu!"

"Cố Diệp được hạng nhất?" Triệu Bằng Vũ chơi bóng về thì nghe được tin này, kϊƈɦ động chạy nhanh hai bước, nhảy một cái ngồi lên bàn Cố Diệp, "Khao đi, nghỉ xong về trường phải khao mới được!"

Trừ hai bạn cùng phòng, ánh mắt hộc sinh khác nhìn Cố Diệp không được tốt như vậy, "Ai được hạng nhất tôi cũng có thể hiểu chỉ có Cố Diệp là không."

"Đúng vậy. trước kia Cố Diệp ngu như vậy, nó thì được hạng nhất chắc chắn có vấn đề."

"Không ấy tìm thầy hỏi đi, yêu cầu phải công khai bài thi của Cố Diệp."

.......

Triệu Bằng Vũ nghe thấy xung quanh nổi lên mấy chữ "Cố Diệp ngu", tươi cười trêи mặt kéo xuống, sôi máu não đứng dậy, "Ai quy định Cố Diệp thi không được là bình thường, thi được là vấn đề? Mấy người không ngu, vậy sao thi không được hạng nhất?"

Cố Diệp nhìn Triệu Bằng Vũ táo bạo như vậy, một tay giữ chặt cậu ta, nhàn nhạt nói: "Không liên quan, bọn họ sẽ câm miệng nhanh thôi."

Triệu Bằng Vũ khó chịu. "Lấy khí thế đêm đó của ông ra, tát vỡ mặt chúng nó!"

Cố Diệp méo miệng, không them để ý nói: "Làm cho bọn họ câm miệng có rất nhiều cách, trêи đời này có vô số chuyện không như chúng ta mong muốn, nếu mỗi chuyện phải đều phải đi giải thích một lần, bộ không mệt hả? Không bằng dùng thời gian đó cho người chúng ta để ý."

"Ơ ȶɦασme! Người anh em, Phật nhập ông hả?" Triệu Bằng Vũ nhớ đến khí phách của Cố Diệp lúc đá quỷ và đập tuýp sắt hù bọn côn đồ, nhìn thế nào cũng không ra được miếng Phật tính.

Cố Diệp nheo mắt, chắp tay trước ngực thành kính nói: "Phật tại tâm."

Miệng Triệu Bằng Vũ giật giật, "Đại ca, ông là đạo sĩ mà! Có khi nào mai mốt Tổ sư gia nhà ông nửa đêm về kiếm ông không?"

Lúc này trước bảng thành tích, Lâm Tử Hào nhìn xếp hạng hơn 300 của mình, trong lòng không vui, thêm nhìn tới tên Cố Diệp đứng hạng nhất, càng xem càng chói mắt. Hắn không tin Cố Diệp có thể thi được nhiều điểm như vậy, nếu học giỏi thì tại sao ngày xưa lại xếp hạng nhất từ dưới đếm lên? Liên tưởng tới năng lực đặc thù của Cố Diệp, Lâm Tử Hào lập tức chắc chắn, Cố Diệp không phải dùng học hành để đạt được thành tích đó, là cậu ta sai tiểu quỷ đọc đáp án cho mình, chính là như vậy.

Cho dù Cố Diệp đã cứu hắn đi nữa, hắn cũng đã trả thù lao tương ứng rồi, tận 800 đồng! Lâm Tử Hào trong lòng kinh thường Cố Diệp, thấy Hạ Tường chơi với Cố Diệp, hắn cũng kinh thường cả Hạ Tường, phú nhị đại chính là phú nhị đại, nếu không có tiền mướn gia sư, Hạ Tường làm sao có thể học giỏi như vậy?

Càng nghĩ càng giận, Lâm Tử Hào nắm chặt tay, nghiến răng tách khỏi đám đông. Vài phút sau, Lâm Tử Hào tìm được thầy Vu đang muốn vào lớp công bố kết quả, vẻ mặt âm trầm nói: "Thầy Vu, em muốn nói chuyện với thầy về Cố Diệp, Cố Diệp gian lận, nó dùng thủ đoạn đặc biệt để gian lận."

Chapter
1 Chương 1: Tôi bấm tay tính, cô bị cắm sừng rồi
2 Chương 2
3 Chương 3: Để con gọi hồn ông nội lên
4 Chương 4: Bị bạo lực học đường
5 Chương 5: Cố Diệp, có chút kỳ quái
6 Chương 6: Ta đã nói là đừng có lảng vảng nữa!
7 Chương 7: Đưa tiền, không có tiền thì không cần bàn nữa
8 Chương 8: Tới rồi, bắt cóc kìa!!!
9 Chương 9: Quỳ xuống, nói phục rồi
10 Chương 10: Lần đầu tiên gặp anh ấy
11 Chương 11: Một bữa tiệc không thể thiếu đi chính nghĩa
12 Chương 12: Luân hồi của đất trời, ông đây không bỏ qua ai
13 Chương 13: Cứu một tên ăn cháo đá bát
14 Chương 14: Trời mưa, đừng qua cầu
15 Chương 15: Một đường huyền mệnh
16 Chương 16: Gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ
17 Chương 17: Tam quan ngài úc vỡ đầy đất
18 Chương 18: Vì cái gì con gái lại là bồi tiền hóa*?
19 Chương 19: Em đây có cung. Cấp. Dịch. Vụ. Cao. Cấp!
20 Chương 20: Chọc em giận em đi chiêu hồn
21 Chương 21: Có người muốn cả nhà dì ấy chết hết
22 Chương 22: Đừng nói nữa, làm đi!
23 Chương 23: Cậu ta còn sống hả?
24 Chương 24: Theo tôi tính thì ông sắp tới số rồi
25 Chương 25: Ngài úc, đến chơi không?
26 Chương 26: Vì tiền bán con gái
27 Chương 27: Đại chiến giành cô dâu
28 Chương 28: Nó không gả, cưng gả!
29 Chương 29: Sock, anh trai tôi bỏ nhà theo trai!
30 Chương 30: Cố diệp: Tôi muốn yêu anh ta!
31 Chương 31: Quỷ tướng đại ca, chào anh!
32 Chương 32: Trần truồng! chạy rông hơn ngàn năm
33 Chương 33: Nửa đêm đi nhà ma
34 Chương 34: Vụ thảm án cực kỳ bi thảm
35 Chương 35: Chúng ta đi khách sạn hả?
36 Chương 36: Tính hướng mới là vấn đề
37 Chương 37: Showbiz thiệt kích thích
38 Chương 38: Vì gả vào hào môn
39 Chương 39: Úc trạch: Ba cậu thích cái gì?
40 Chương 40: Tôi chờ em ấy bốn năm thì có là gì?
41 Chương 41: Tết quỷ không đuổi tà ma thì sao gọi là tết quỷ?
42 Chương 42: Người Cố gia thì vẫn là người Cố gia
43 Chương 43: Bạo lực Internet
44 Chương 44: Trời mới biết là sẽ xảy ra chuyện gì
45 Chương 45: Có phải giám đốc Úc ‘bất lực’ rồi không?
46 Chương 46: Búp bê đáng yêu
47 Chương 47: Tự mình lộ diện
48 Chương 48: Con muốn tất cả chúng nó đều phải chết!
49 Chương 49: Ta chọn tự sát!
50 Chương 50: Cứu người cứu quỷ khó cứu tâm
51 Chương 51: Đừng để hối hận đeo bám cô cả đời này
52 Chương 52: Cố đại sư ‘bị ép’ debut.
53 Chương 53: Lại bắt nạt tui!
54 Chương 54: Cho anh cơ hội theo đuổi em
55 Chương 55: Quỷ nhỏ đuổi không đi
56 Chương 56: Hot mạng “Tôi không muốn làm loli”
57 Chương 57: Sau này anh ấy phải để tớ nuôi rồi
58 Chương 58: Chết rồi lại sống
59 Chương 59
60 Chương 60: Anh trai gì ơi, đến đây bàn chuyện nhân sinh đi ~
61 Chương 61: Một người không còn hơi thở của sự sống
62 Chương 62: Đứa bé xin giúp đỡ
63 Chương 63: Trả lại cho em một người ba tốt
64 Chương 64: Cố Diệp: Tôi đến gây chuyện nè, mau ra đây đi!
65 Chương 65: Cố Diệp: Nhịn không được thì xử lý đi!
66 Chương 66: Kẻ thù gặp nhau đỏ mặt tía tai
67 Chương 67: Hot search của Cố đại sư không giảm tẹo nào
68 Chương 68: Ông đây bước lên con đường mới
69 Chương 69: Anh trai nhỏ, nhớ tới tìm em nha!
70 Chương 70: Hoán đổi búp bê trong dân gian
71 Chương 71: Phong thuỷ giết người
72 Chương 72: Ngũ quỷ nâng quan
73 Chương 73: Chú Cố, con muốn chăm sóc Cố Diệp cả đời
74 Chương 74: Dưới gầm giường nhà tôi có quỷ!
75 Chương 75: Đơn hàng tử thần đã được gửi
76 Chương 76: Tra tới tận chân trời
77 Chương 77: Có nguyên nhân ắt có hậu quả
78 Chương 78: Có tiền mà không kiếm là đồ Khốn kiếp
79 Chương 79: Không thoát khỏi kiếp đào hoa
80 Chương 80: Áo của Cố đại sư chịu không nổi
81 Chương 81: Quả báo í a quả báo
82 Chương 82: Xe buôn người
83 Chương 83: Giết hết đám cặn bã này đi
84 Chương 84: Linh hồn ma nữ gây rắc rối cho đoàn phim
85 Chương 85: Đi, đi tìm mẹ Úc Trạch của con
86 Chương 86: Kích thích quá
87 Chương 87: Sống không bằng một con chim
88 Chương 88: Anh mà không khóc thì coi như tôi thua
89 Chương 89: Lòng người khó dò
90 Chương 90: Chắn đao cho bạn
91 Chương 91: Nhân tính vặn vẹo
92 Chương 92: Bọn em thấy cô ấy ở kia
93 Chương 93: Say rượu loạn tính
94 Chương 94: Định tình
95 Chương 95: Người trong cơ thể rốt cuộc là ai?
96 Chương 96: Bảo vệ con trai hay con gái
97 Chương 97: Không được thì gọi daddy thôi~
98 Chương 98: Quỷ môn rộng mở
99 Chương 99: Quá tội nghiệp
100 Chương 100: Tiền có thể mua mọi thứ thật sao?
101 Chương 101: Giày vò, mặc sức giày vò
102 Chương 102: Á á! Chết hết rồi à!
103 Chương 103: Đánh chết mày cái thằng cháu này!
104 Chương 104: Phần mềm diệt virus thương hiệu đại sư Cố
105 Chương 105: Không sợ tiểu nhân chân chính, chỉ sợ kẻ đạo đức giả
106 Chương 106: Hỏi quỷ tra án
107 Chương 107: Con gái của những người khác thì không phải là con người à?
108 Chương 108: Là vàng thì sẽ sáng lên
109 Chương 109: Một ngày làm ba
110 Chương 110: Không được, lại cháy nữa
111 Chương 111: Lại có người tự sát
112 Chương 112: Ai cũng là kẻ giết người
113 Chương 113: Anh em tốt là phải đào mộ chung
114 Chương 114: Ý! Hộp tro cốt của mình đẹp quá đi!
115 Chương 115: Tôi không giỏi mắng chửi
116 Chương 116: Bà là gì của anh ấy?
117 Chương 117: Chúc bà sống lâu trăm tuổi, nửa đời cô độc
118 Chương 118: Xác ướp công chúa và lịch sử tình cảm hỗn loạn
119 Chương 119: Công chúa đi thật rồi!
120 Chương 120: Để Cố Diệp đi quyến rũ nàng
121 Chương 121: Cố Diệp là người đẹp rắn rết hại nước hại dân
122 Chương 122: Nhìn một người sống dưới địa ngục
123 Chương 123: Đây không phải bạo lực gia đình mà là âm mưu giết người!
124 Chương 124: Em sẽ chiêu hồn
125 Chương 125: Nghe lời hoặc chết
126 Chương 126: Nói cho cả thế giới biết rằng anh yêu em
127 Chương 127: Người yêu từ trong phim bò ra
128 Chương 128: Tình sử hỗn loạn của công chúa xác ướp
129 Chương 129: Nghiệt duyên mà, nghiệt duyên!
130 Chương 130: Thả một cái rắm hại cả đội
131 Chương 131: Giống như bắt sư huynh cậu
132 Chương 132: Bách quỷ vây xem thầm khích lệ
133 Chương 133: Rốt cuộc con có mấy người cha tốt?
134 Chương 134: Một nhà ba người đi nhảy cầu
135 Chương 135: Gông xiềng đạo đức nặng đến mức nào?
136 Chương 136: Đứa bé chịu tội thay ai?
137 Chương 137: Ông cụ đúng là ông cụ mà!
138 Chương 138: Sau khi chết xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi
139 Chương 139: Đến đây nào, chế tạo nào ~
140 Chương 140: Hôm nay Úc Trạch thật biết cách nói chuyện!
141 Chương 141: Cố Diệp: Tử thần đi bộ
142 Chương 142: Ngoại trừ khuôn mặt, em còn có cái gì?
143 Chương 143: Cố Diệp đây là người yêu tôi
144 Chương 144: Trong thoáng chốc nó trở thành con chó của tôi
145 Chương 145: Chữa khỏi trăm bệnh
146 Chương 146: Đào hố và đẩy nó xuống!
147 Chương 147: Kiếp sau cho mi làm heo mẹ!
148 Chương 148: Đúng là một trò chơi gia đình hạnh phúc
149 Chương 149: Thứ mà đại sư Cố sợ nhất
150 Chương 150: Có những người, tuyệt đối không thể đắc tội
151 Chương 151: Dùng máu tươi của Cố Diệp, rửa sạch nổi nhục
152 Chương 152: Một tên cũng không để lại, giết hết!
153 Chương 153: Cố Diệp mới là con của trời
154 Chương 154: Trận pháp huyết tanh
155 Chương 155: Cách chết quỷ dị
156 Chương 156: Ký tên
157 Chương 157: Khi một đám người điên ở cùng một chỗ
158 Chương 158: Sống lại
159 Chương 159: Đầu đâu rồi? Đầu đâu rồi?
160 Chương 160: Rốt cuộc kì tích ở đâu?
161 Chương 161: Một người cũng không thể thiếu
162 Chương 162: Rốt cuộc là ai?
163 Chương 163: Mục tiêu của chúng ta là sao trời biển rộng
164 Chương 164: Hôn sự
165 Chương 165: Hôn lễ
166 Chương 166: Kết thúc
Chapter

Updated 166 Episodes

1
Chương 1: Tôi bấm tay tính, cô bị cắm sừng rồi
2
Chương 2
3
Chương 3: Để con gọi hồn ông nội lên
4
Chương 4: Bị bạo lực học đường
5
Chương 5: Cố Diệp, có chút kỳ quái
6
Chương 6: Ta đã nói là đừng có lảng vảng nữa!
7
Chương 7: Đưa tiền, không có tiền thì không cần bàn nữa
8
Chương 8: Tới rồi, bắt cóc kìa!!!
9
Chương 9: Quỳ xuống, nói phục rồi
10
Chương 10: Lần đầu tiên gặp anh ấy
11
Chương 11: Một bữa tiệc không thể thiếu đi chính nghĩa
12
Chương 12: Luân hồi của đất trời, ông đây không bỏ qua ai
13
Chương 13: Cứu một tên ăn cháo đá bát
14
Chương 14: Trời mưa, đừng qua cầu
15
Chương 15: Một đường huyền mệnh
16
Chương 16: Gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ
17
Chương 17: Tam quan ngài úc vỡ đầy đất
18
Chương 18: Vì cái gì con gái lại là bồi tiền hóa*?
19
Chương 19: Em đây có cung. Cấp. Dịch. Vụ. Cao. Cấp!
20
Chương 20: Chọc em giận em đi chiêu hồn
21
Chương 21: Có người muốn cả nhà dì ấy chết hết
22
Chương 22: Đừng nói nữa, làm đi!
23
Chương 23: Cậu ta còn sống hả?
24
Chương 24: Theo tôi tính thì ông sắp tới số rồi
25
Chương 25: Ngài úc, đến chơi không?
26
Chương 26: Vì tiền bán con gái
27
Chương 27: Đại chiến giành cô dâu
28
Chương 28: Nó không gả, cưng gả!
29
Chương 29: Sock, anh trai tôi bỏ nhà theo trai!
30
Chương 30: Cố diệp: Tôi muốn yêu anh ta!
31
Chương 31: Quỷ tướng đại ca, chào anh!
32
Chương 32: Trần truồng! chạy rông hơn ngàn năm
33
Chương 33: Nửa đêm đi nhà ma
34
Chương 34: Vụ thảm án cực kỳ bi thảm
35
Chương 35: Chúng ta đi khách sạn hả?
36
Chương 36: Tính hướng mới là vấn đề
37
Chương 37: Showbiz thiệt kích thích
38
Chương 38: Vì gả vào hào môn
39
Chương 39: Úc trạch: Ba cậu thích cái gì?
40
Chương 40: Tôi chờ em ấy bốn năm thì có là gì?
41
Chương 41: Tết quỷ không đuổi tà ma thì sao gọi là tết quỷ?
42
Chương 42: Người Cố gia thì vẫn là người Cố gia
43
Chương 43: Bạo lực Internet
44
Chương 44: Trời mới biết là sẽ xảy ra chuyện gì
45
Chương 45: Có phải giám đốc Úc ‘bất lực’ rồi không?
46
Chương 46: Búp bê đáng yêu
47
Chương 47: Tự mình lộ diện
48
Chương 48: Con muốn tất cả chúng nó đều phải chết!
49
Chương 49: Ta chọn tự sát!
50
Chương 50: Cứu người cứu quỷ khó cứu tâm
51
Chương 51: Đừng để hối hận đeo bám cô cả đời này
52
Chương 52: Cố đại sư ‘bị ép’ debut.
53
Chương 53: Lại bắt nạt tui!
54
Chương 54: Cho anh cơ hội theo đuổi em
55
Chương 55: Quỷ nhỏ đuổi không đi
56
Chương 56: Hot mạng “Tôi không muốn làm loli”
57
Chương 57: Sau này anh ấy phải để tớ nuôi rồi
58
Chương 58: Chết rồi lại sống
59
Chương 59
60
Chương 60: Anh trai gì ơi, đến đây bàn chuyện nhân sinh đi ~
61
Chương 61: Một người không còn hơi thở của sự sống
62
Chương 62: Đứa bé xin giúp đỡ
63
Chương 63: Trả lại cho em một người ba tốt
64
Chương 64: Cố Diệp: Tôi đến gây chuyện nè, mau ra đây đi!
65
Chương 65: Cố Diệp: Nhịn không được thì xử lý đi!
66
Chương 66: Kẻ thù gặp nhau đỏ mặt tía tai
67
Chương 67: Hot search của Cố đại sư không giảm tẹo nào
68
Chương 68: Ông đây bước lên con đường mới
69
Chương 69: Anh trai nhỏ, nhớ tới tìm em nha!
70
Chương 70: Hoán đổi búp bê trong dân gian
71
Chương 71: Phong thuỷ giết người
72
Chương 72: Ngũ quỷ nâng quan
73
Chương 73: Chú Cố, con muốn chăm sóc Cố Diệp cả đời
74
Chương 74: Dưới gầm giường nhà tôi có quỷ!
75
Chương 75: Đơn hàng tử thần đã được gửi
76
Chương 76: Tra tới tận chân trời
77
Chương 77: Có nguyên nhân ắt có hậu quả
78
Chương 78: Có tiền mà không kiếm là đồ Khốn kiếp
79
Chương 79: Không thoát khỏi kiếp đào hoa
80
Chương 80: Áo của Cố đại sư chịu không nổi
81
Chương 81: Quả báo í a quả báo
82
Chương 82: Xe buôn người
83
Chương 83: Giết hết đám cặn bã này đi
84
Chương 84: Linh hồn ma nữ gây rắc rối cho đoàn phim
85
Chương 85: Đi, đi tìm mẹ Úc Trạch của con
86
Chương 86: Kích thích quá
87
Chương 87: Sống không bằng một con chim
88
Chương 88: Anh mà không khóc thì coi như tôi thua
89
Chương 89: Lòng người khó dò
90
Chương 90: Chắn đao cho bạn
91
Chương 91: Nhân tính vặn vẹo
92
Chương 92: Bọn em thấy cô ấy ở kia
93
Chương 93: Say rượu loạn tính
94
Chương 94: Định tình
95
Chương 95: Người trong cơ thể rốt cuộc là ai?
96
Chương 96: Bảo vệ con trai hay con gái
97
Chương 97: Không được thì gọi daddy thôi~
98
Chương 98: Quỷ môn rộng mở
99
Chương 99: Quá tội nghiệp
100
Chương 100: Tiền có thể mua mọi thứ thật sao?
101
Chương 101: Giày vò, mặc sức giày vò
102
Chương 102: Á á! Chết hết rồi à!
103
Chương 103: Đánh chết mày cái thằng cháu này!
104
Chương 104: Phần mềm diệt virus thương hiệu đại sư Cố
105
Chương 105: Không sợ tiểu nhân chân chính, chỉ sợ kẻ đạo đức giả
106
Chương 106: Hỏi quỷ tra án
107
Chương 107: Con gái của những người khác thì không phải là con người à?
108
Chương 108: Là vàng thì sẽ sáng lên
109
Chương 109: Một ngày làm ba
110
Chương 110: Không được, lại cháy nữa
111
Chương 111: Lại có người tự sát
112
Chương 112: Ai cũng là kẻ giết người
113
Chương 113: Anh em tốt là phải đào mộ chung
114
Chương 114: Ý! Hộp tro cốt của mình đẹp quá đi!
115
Chương 115: Tôi không giỏi mắng chửi
116
Chương 116: Bà là gì của anh ấy?
117
Chương 117: Chúc bà sống lâu trăm tuổi, nửa đời cô độc
118
Chương 118: Xác ướp công chúa và lịch sử tình cảm hỗn loạn
119
Chương 119: Công chúa đi thật rồi!
120
Chương 120: Để Cố Diệp đi quyến rũ nàng
121
Chương 121: Cố Diệp là người đẹp rắn rết hại nước hại dân
122
Chương 122: Nhìn một người sống dưới địa ngục
123
Chương 123: Đây không phải bạo lực gia đình mà là âm mưu giết người!
124
Chương 124: Em sẽ chiêu hồn
125
Chương 125: Nghe lời hoặc chết
126
Chương 126: Nói cho cả thế giới biết rằng anh yêu em
127
Chương 127: Người yêu từ trong phim bò ra
128
Chương 128: Tình sử hỗn loạn của công chúa xác ướp
129
Chương 129: Nghiệt duyên mà, nghiệt duyên!
130
Chương 130: Thả một cái rắm hại cả đội
131
Chương 131: Giống như bắt sư huynh cậu
132
Chương 132: Bách quỷ vây xem thầm khích lệ
133
Chương 133: Rốt cuộc con có mấy người cha tốt?
134
Chương 134: Một nhà ba người đi nhảy cầu
135
Chương 135: Gông xiềng đạo đức nặng đến mức nào?
136
Chương 136: Đứa bé chịu tội thay ai?
137
Chương 137: Ông cụ đúng là ông cụ mà!
138
Chương 138: Sau khi chết xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi
139
Chương 139: Đến đây nào, chế tạo nào ~
140
Chương 140: Hôm nay Úc Trạch thật biết cách nói chuyện!
141
Chương 141: Cố Diệp: Tử thần đi bộ
142
Chương 142: Ngoại trừ khuôn mặt, em còn có cái gì?
143
Chương 143: Cố Diệp đây là người yêu tôi
144
Chương 144: Trong thoáng chốc nó trở thành con chó của tôi
145
Chương 145: Chữa khỏi trăm bệnh
146
Chương 146: Đào hố và đẩy nó xuống!
147
Chương 147: Kiếp sau cho mi làm heo mẹ!
148
Chương 148: Đúng là một trò chơi gia đình hạnh phúc
149
Chương 149: Thứ mà đại sư Cố sợ nhất
150
Chương 150: Có những người, tuyệt đối không thể đắc tội
151
Chương 151: Dùng máu tươi của Cố Diệp, rửa sạch nổi nhục
152
Chương 152: Một tên cũng không để lại, giết hết!
153
Chương 153: Cố Diệp mới là con của trời
154
Chương 154: Trận pháp huyết tanh
155
Chương 155: Cách chết quỷ dị
156
Chương 156: Ký tên
157
Chương 157: Khi một đám người điên ở cùng một chỗ
158
Chương 158: Sống lại
159
Chương 159: Đầu đâu rồi? Đầu đâu rồi?
160
Chương 160: Rốt cuộc kì tích ở đâu?
161
Chương 161: Một người cũng không thể thiếu
162
Chương 162: Rốt cuộc là ai?
163
Chương 163: Mục tiêu của chúng ta là sao trời biển rộng
164
Chương 164: Hôn sự
165
Chương 165: Hôn lễ
166
Chương 166: Kết thúc