Chương 30: Anh đây cũng có tình sử

- Có phải tên hỗn đản nào uy hiếp cậu làm cái gì hay không? Cậu cũng đừng nghe hắn gì.

- Không có, không phải!

Hứa Đan Lộ lắc lắc đầu, nhưng ánh mắt lại bán đứng chính cô ta, Trương Dương càng thêm xác nhận nàng khẳng định bị Bạch Lượng Phong áp chế.

Trương Dương không tiếp tục truy vấn, mà chỉ nhìn nàng, lại một lần nữa thực nghiêm túc mà nói rằng:

- Tin tưởng tớ đi, hắn thật không phải là bởi vì quan hệ với cậu mới muốn đối phó tớ!

Thấy nàng vẫn bộ dáng im lặng, Trương Dương thở dài, dùng lời thực không tình nguyện mà nói tiếp:

- Vốn là chuyện này tớ cũng định không nói, nhưng chuyện cho tới bây giờ, tớ còn nên thẳng thắn với cậu, nếu là cậu thật sự cho rằng Bạch Lượng Phong là bởi vì cậu mới muốn hại tớ, vậy mười phần sai.

Nghe vậy, Hứa Đan Lộ không tự chủ được mà nhìn Trương Dương, ánh mắt chớp chớp, này tỏ vẻ nói, nàng thực chú ý đối với lời nói vủa Trương Dương.

Trương Dương vừa thấy hấp dẫn, không mất thời cơ mà dùng một loại ngôn ngữ gần như bi tráng nói tiếp:

- Biết hoa hậu giảng đường của Mai Đại hiện tại là ai không?

- Đương nhiên biết! Nữ thần trong các mỹ nữ Lâm Âm của khoa Âm nhạc, diễn viên nổi chuyên đóng vai con gái có tính cách hoạt bát hoặc phóng đãng và đanh đá của công ty giải trí Hoa Hạ, cùng cô Dương cũng được xưng hoa hậu giảng đường trăm năm của Mai Đại, nhưng với vấn đề của cậu và Bạch Lượng Phong có cái quan hệ gì đâu? Bạn đang đọc chuyện tại Truyện FULL

- Đương nhiên là có quan hệ.

Trương Dương dùng một loại ngữ điệu nhớ lại, nhìn lên xa xa trên . . . Trần nhà, nói rằng:

- Năm đó tớ còn là sinh viên năm 1, lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Âm đã bị giọng hát hay và diện mạo xinh đẹp của cô ấy hấp dẫn. Sau chuyện này, tớ liền giống như lâm vào vũng bùn, không thể tự kềm chế, vô luận ăn cơm, ngủ nghỉ, trong đầu óc đều là thân ảnh của cô ấy. Chính như cậu cũng biết, chênh lệch giữa tớ và cô ấy thật sự quá lớn, lớn đến nỗi khó với vượt qua nổi. Tớ và cô ấy tựa như hai cái đường thẳng song song, không có bất cứ khả năng cùng xuất hiện.

- Vậy sau đó thì sao?

Hứa Đan Lộ chu miệng, hiển nhiên sẽ không chịu tin ngay, nhưng nhìn thấy biểu hiện của Trương Dương, vẫn là có một chút tin tưởng.

- Tớ và cô ấy, vốn là không có khả năng, nhưng . . .

Trương Dương vừa vặn mà dùng một ngữ khí biến chuyển, làm hấp dẫn lực chú ý của Hứa Đan Lộ:

- Một lần tớ ở cổng trường học bày hàng, cô ấy rất thích hàng mỹ nghệ mà tớ làm, cũng không biết là cô ấy chỉ chốc lát hứng khởi, hay là thật sự thích, liền để lại cho tớ một phương thức liên lạc, nói để tớ làm một người bạn với cô ấy, sau đó . . .

- Sau đó hai người có liên hệ?

Hứa Đan Lộ nhíu nhíu mày liễu, giúp đỡ Trương Dương nói tiếp.

- Ừ !

Trương dương gật gật đầu, sau đó vô liêm sỉ mà nói tiếp:

- Sau đó nữa cô ấy thường xuyên đến tham thảo hàng mỹ nghệ cùng tớ, có đôi khi còn nói chuyện nghệ thuật sáng tác, hai người chúng tớ chậm rãi cũng có tình cảm . . .

- Từ từ, cậu cùng Lâm Âm? Làm sao có thể? Lâm nữ thần thiếu nói rằng cho tới bây giờ chưa từng yêu ai …

- Khụ khụ. . . Cái này … kính nhờ, cậu cũng biết hiện tại Lâm Âm chính là một viên tân tinh giới giải trí, làm một người nữ nghệ viên tuổi trẻ, nữ thần như vậy, nếu bị truyền ra đã từng yêu, nhất định phải vứt bỏ một đống miến lớn!

Trương Dương tiếp tục vô liêm sỉ mà bịa đặt, cuối cùng còn thề thốt:

- Không tin cậu có thể đợi đến khi tốt nghiệp, tự mình đi hỏi cô ấy, lừa cậu thì tớ chính là đồ tiện nhân!

Dù sao hệ thống luôn chửi mình là tiện nhân, lấy cái này mà thề hẳn là không thành vấn đề đâu?!

Nhưng Trương Dương vẫn nhìn thấy trên mặt Hứa Đan Lộ cũng không có lộ ra vẻ tin tưởng, vẫn cứ là vẻ mặt nghi hoặc, nghĩ nghĩ, thấy chính mình biên ra tựa hồ có chút quá, vội lại sửa lời, nói:

- Nhưng kỳ thật, tớ cũng không biết tớ và cô ấy có tính là yêu hay không, tóm lại là tớ nghiêm túc, cô ấy thì tớ cũng không biết.

Hứa Đan Lộ nghe xong, lúc này mới nhìn hắn một cái, bán tín bán nghi hỏi:

- Vậy, tại sao lại có quan hệ với Bạch Lượng Phong ?

- Cậu cứ nói đi?

Trương Dương vẻ mặt tức giận nói rằng:

- Bạch Lượng Phong là một loại mặt hàng như thế nào hiện tại cậu cũng nên biết, chỉ cần là con gái xinh đẹp, hắn sẽ không bao giờ buông tha. Năm đó hắn nhìn thấy Lâm Âm, tựa như ruồi bọ nhìn thấy thịt mới thối . . . Được rồi, hình dung cái này đối với Lâm Âm là không côngbằng, nhưng tớ hình dung được cũng không khắc lắm, tóm lại hắn vừa nhìn thấy Lâm Âm, liền vô liêm sỉ mà dán lấy cô ấy, kết quả à, đương nhiên, huých một cái mũi vào, sau đó hắn liền nhận định tớ là tình địch của hắn . . .

- Cho nên mối thù tớ và Bạch Lượng Phong, từ lúc năm 2 đã kết rồi, hắn đập quầy của tớ không biết bao nhiêu lần, cậu hỏi một chút Lý Kính Đông và Chu Vĩ sẽ biết.

Hứa Đan Lộ nghe hắn nói xong, trầm mặc , qua một lúc lâu mới thấp giọng sâu kín mà nói rằng:

- Tớ biết, cậu nhất định là bởi vì không muốn làm cho tớ khuất phục Bạch Lượng Phong mới bịa đặt như vậy.

Trương Dương ủ rũ, vươn tay che cái trán, thở dài nói:

- Kính nhờ, tớ muốn bịa đặt, cũng muốn tìm những người khác mà bịa mới đúng chứ, để làm chi lại phải bịa với nữ thần Lâm Âm đâu, đúng hay không?

- Đó là bởi vì cậu biết tớ không có khả năng đến hỏi cô ấy.

Hứa Đan Lộ nhìn Trương Dương, hơi mếu máo, cuối cùng, đột nhiên thêm mắm thêm muối hỏi một câu:

- Vậy bây giờ cậu còn yêu Lâm Âm không?

- Ơ?

Trương Dương táp táp lưỡi, tâm tư mỹ nữ này , thật sự là khiến người ta đau tim.

- Mối tình đầu là khó có thể phai mờ!

Trương Dương nhìn Hứa Đan Lộ, một bộ mặt thương cảm hồi đáp.

Trong mắt Hứa Đan Lộ lơ đãng mà lộ ra một tia thất vọng thản nhiên:

- Nói đúng hơn là, bây giờ cậu còn thích cô ấy!

- Hắc Hắc! Khụ. . . Tớ thích cô ấy à? Thích thì phải làm thế nào đây? Tớ cùng cô ấy một người tại thiên, một người dưới đất mà.

Trương Dương không hề áp lực mà tiếp tục bịa đặt:

- Bất đồng thế giới, đừng nói nữa, nói chỉ thêm thương tâm.

- Ừ! Vậy đừng nghĩ, cậu nên vứt bỏ một vài ảo tưởng không thực tế.

Hứa Đan Lộ gật gật đầu, tựa hồ rốt cục tin tưởng:

- Nhưng hiện tại cậu bị khai trừ rồi, làm như thế nào? Bạch Lượng Phong nói, nếu tớ đáp ứng điều kiện của hắn, hắn có thể để bên giáo vụ quản lý hủy bỏ thông báo đuổi . . .

- Điều kiện gì?

Trương Dương tức giận đến hộc máu, cực kỳ hối hận khi đánh Bạch Lượng Phong không làm cho "thằng nhỏ" của hắn bị gãy, hắn nói điều kiện, khẳng định đều là liên quan đến dâm tà.

Hứa Đan Lộ có chút ngại ngùng mà liếc hắn một cái, thấp giọng nói:

- Còn có thể nói cái gì, đàn ông các cậu đều muốn . . .

Nàng cố ý nói với vẻ mặt thoải mái, tay nhỏ bé cũng lơ đãng mà nhéo nhéo làn váy của váy ngắn trên người, theo bản năng mà động tác có tính bảo hộ, y phục của nàng, giống như mấy ngày nay Trương Dương nhìn thấy không phải váy ngắn, chính là cực ngắn, lơ đãng lại gợi cảm đến mức tận cùng, giống như hận không thể đem đùi đẹp thon dài lộ ra để toàn thế giới mỗi người đều nhìn được.

- Hứa Đan Lộ, tớ cho cậu biết, nếu cậu đáp ứng hắn, cậu nhất định sẽ hối hận, làm như vậy chẳng qua cho tên hỗn đản Bạch Lượng Phong được lợi nào đó mà thôi, cậu cho là trường học viết ra thông báo yêu cầu tự xin nghỉ học còn có thể thu hồi sao? Nói như vậy, trong học viện còn có cái gì thể diện?

Trương Dương tức giận mà nói rằng:

- Đừng nghĩ nhiều như vậy , chuẩn bị một chút, trước tiên đưa ba cậu đến X trị liệu mới là trọng điểm.

- Ừ!

Hứa Đan Lộ nhìn nhìn Trương Dương, gật gật đầu, Trương Dương lại phát hiện tay nhỏ bé trắng nõn của nàng một cước kéo kéo sơ mi, thực hiển nhiên trong lòng nàng khẳng định còn có một ý tưởng khác.

- Tớ đã nói với cậu sự thật …

Trương Dương lần này dùng ngữ khí tương đối đứng đắn cùng Hứa Đan Lộ nói:

- Nếu cậu chạy tới cùng tên hỗn đản nào thay tớ cầu giúp đỡ, lần này đi thành phố X, tớ nghĩ tớ không có biện pháp đi với cậu rồi.

- Đã biết.

Hứa Đan Lộ liếc Trương Dương một cái, thấp giọng nói.

Chapter
1 Chương 1: Người gặp mặt là một mỹ nữ chân dài
2 Chương 2: Bắt đầu cập nhật
3 Chương 3: Tuyệt đại mỹ nhân
4 Chương 4: Thấy cái không nên thấy
5 Chương 5: Giới thiệu hệ thống
6 Chương 6: Bọn kỳ đà trong lớp học
7 Chương 7: Nhiệm vụ hương diễm
8 Chương 8: Thứ tôi muốn chính là cô
9 Chương 9: Tiền trao cháo múc
10 Chương 10: Gia súc, buông tay ra
11 Chương 11: Lửa giận của mỹ nữ
12 Chương 12: Môn biến dị gien
13 Chương 13: Mỹ nữ hàng mi cao
14 Chương 14: Từ đâu mà có?
15 Chương 15: Mỹ nữ mặc đồng phục khách sạn
16 Chương 16: Quay lén trong khách sạn
17 Chương 17: Bị đánh
18 Chương 18: Phản kích
19 Chương 19: Gọi viện binh
20 Chương 20: Đánh nhau cũng được điểm cộng
21 Chương 21: Nỗi khổ của Hứa Đan Lộ
22 Chương 22: Bệnh bất trị
23 Chương 23: Đồ con cóc
24 Chương 24: Mất mặt
25 Chương 25: Hành hung chim sáo đá
26 Chương 26: Cút qua một bên
27 Chương 27: Kiều mỹ nữ
28 Chương 28: Vẫn còn hy vọng
29 Chương 29: Niềm vui từ nhiệm vụ M
30 Chương 30: Anh đây cũng có tình sử
31 Chương 31: Lửa giận của viện trưởng
32 Chương 32: Mỹ nữ, giường chỉ có một cái thôi
33 Chương 33: Cùng giường với Hứa Đan Lộ (1)
34 Chương 34: Cùng giường với Hứa Đan Lộ (2)
35 Chương 35: Cùng giường với Hứa Đan Lộ (3)
36 Chương 36: Đãi ngộ đặc biệt
37 Chương 37: Thưởng cấp M
38 Chương 38: Trở về
39 Chương 39: Thuật đánh nhau cao cấp
40 Chương 40: Bồi thường tiền đi, tiểu tử
41 Chương 41: Bà chị, đừng làm thế
42 Chương 42: Hứa Đan Lộ bị công kích
43 Chương 43: Đồ con điếm
44 Chương 44: Tắt điện thoại rồi
45 Chương 45: Haha, ngươi hiểu đấy
46 Chương 46: Thật là lừa đảo
47 Chương 47: Không phải người tốt
48 Chương 48: Cậu giỏi lắm
49 Chương 49: Cho cậu năm mươi vạn
50 Chương 50: Chị có váy ngắn không
51 Chương 51: Đây là phạm tội
52 Chương 52: Gia súc, ngươi nhìn đi đâu
53 Chương 53: Nếu ta không thích, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng
54 Chương 54: Anh chọc vào tổ ong vò vẽ rồi
55 Chương 55: Quần áo đậm, cái này có thể
56 Chương 56: Bà chị không phải là tôi có ý này!
57 Chương 57: Mặc như vậy mà dám ra ngoài sao
58 Chương 58: Còn thiếu một điểm (1)
59 Chương 59: Còn thiếu một điểm (2)
60 Chương 60: Còn thiếu một điểm (3)
61 Chương 61: Thích đánh thì đánh
62 Chương 62: Đây là đang chơi ta à
63 Chương 63: Cướp súng, ngươi không muốn sống nữa à
64 Chương 64: Đại hội sắp bắt đầu, nhân vật chính ở nơi nào (1)
65 Chương 65: Đại hội sắp bắt đầu, nhân vật chính ở nơi nào (2)
66 Chương 66: Không đủ tư cách!
67 Chương 67: Mày làm tao thảm hại
68 Chương 68: Đừng có quên tôi là nhà khoa khọc
69 Chương 69: Kiều Hi Nhi biểu diễn
70 Chương 70: Ta muốn điên lên
Chapter

Updated 70 Episodes

1
Chương 1: Người gặp mặt là một mỹ nữ chân dài
2
Chương 2: Bắt đầu cập nhật
3
Chương 3: Tuyệt đại mỹ nhân
4
Chương 4: Thấy cái không nên thấy
5
Chương 5: Giới thiệu hệ thống
6
Chương 6: Bọn kỳ đà trong lớp học
7
Chương 7: Nhiệm vụ hương diễm
8
Chương 8: Thứ tôi muốn chính là cô
9
Chương 9: Tiền trao cháo múc
10
Chương 10: Gia súc, buông tay ra
11
Chương 11: Lửa giận của mỹ nữ
12
Chương 12: Môn biến dị gien
13
Chương 13: Mỹ nữ hàng mi cao
14
Chương 14: Từ đâu mà có?
15
Chương 15: Mỹ nữ mặc đồng phục khách sạn
16
Chương 16: Quay lén trong khách sạn
17
Chương 17: Bị đánh
18
Chương 18: Phản kích
19
Chương 19: Gọi viện binh
20
Chương 20: Đánh nhau cũng được điểm cộng
21
Chương 21: Nỗi khổ của Hứa Đan Lộ
22
Chương 22: Bệnh bất trị
23
Chương 23: Đồ con cóc
24
Chương 24: Mất mặt
25
Chương 25: Hành hung chim sáo đá
26
Chương 26: Cút qua một bên
27
Chương 27: Kiều mỹ nữ
28
Chương 28: Vẫn còn hy vọng
29
Chương 29: Niềm vui từ nhiệm vụ M
30
Chương 30: Anh đây cũng có tình sử
31
Chương 31: Lửa giận của viện trưởng
32
Chương 32: Mỹ nữ, giường chỉ có một cái thôi
33
Chương 33: Cùng giường với Hứa Đan Lộ (1)
34
Chương 34: Cùng giường với Hứa Đan Lộ (2)
35
Chương 35: Cùng giường với Hứa Đan Lộ (3)
36
Chương 36: Đãi ngộ đặc biệt
37
Chương 37: Thưởng cấp M
38
Chương 38: Trở về
39
Chương 39: Thuật đánh nhau cao cấp
40
Chương 40: Bồi thường tiền đi, tiểu tử
41
Chương 41: Bà chị, đừng làm thế
42
Chương 42: Hứa Đan Lộ bị công kích
43
Chương 43: Đồ con điếm
44
Chương 44: Tắt điện thoại rồi
45
Chương 45: Haha, ngươi hiểu đấy
46
Chương 46: Thật là lừa đảo
47
Chương 47: Không phải người tốt
48
Chương 48: Cậu giỏi lắm
49
Chương 49: Cho cậu năm mươi vạn
50
Chương 50: Chị có váy ngắn không
51
Chương 51: Đây là phạm tội
52
Chương 52: Gia súc, ngươi nhìn đi đâu
53
Chương 53: Nếu ta không thích, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng
54
Chương 54: Anh chọc vào tổ ong vò vẽ rồi
55
Chương 55: Quần áo đậm, cái này có thể
56
Chương 56: Bà chị không phải là tôi có ý này!
57
Chương 57: Mặc như vậy mà dám ra ngoài sao
58
Chương 58: Còn thiếu một điểm (1)
59
Chương 59: Còn thiếu một điểm (2)
60
Chương 60: Còn thiếu một điểm (3)
61
Chương 61: Thích đánh thì đánh
62
Chương 62: Đây là đang chơi ta à
63
Chương 63: Cướp súng, ngươi không muốn sống nữa à
64
Chương 64: Đại hội sắp bắt đầu, nhân vật chính ở nơi nào (1)
65
Chương 65: Đại hội sắp bắt đầu, nhân vật chính ở nơi nào (2)
66
Chương 66: Không đủ tư cách!
67
Chương 67: Mày làm tao thảm hại
68
Chương 68: Đừng có quên tôi là nhà khoa khọc
69
Chương 69: Kiều Hi Nhi biểu diễn
70
Chương 70: Ta muốn điên lên