Chương 150: Ấp ủ tâm sự: ban hôn xấu nữ?

Uy Thất Thất hôn lướt qua gương mặt Lưu Trọng Thiên, hạnh phúc nhìn người nam nhân đang ngủ say, bất giác bật cười, sao còn ngủ nướng hơn cả mình, cô lặng lẽ véo mũi chàng, để cho chàng không thở được, xem chàng có thể kiên trì trong bao lâu?

Lưu Trọng Thiên mở choàng mắt, gỡ tay cô xuống, kéo cô qua chỗ mình "Định mưu sát tướng công sao?" Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn

"Ha ha, vậy nên phải cẩn thận, nói không chừng đêm hôm nào đó sẽ bị Thất Thất mưu sát đấy!"

Lưu Trọng Thiên cầm bàn tay Thất Thất đặt bên khóe môi, hôn thân mật "Chết trong tay em, bổn vương cam tâm tình nguyện…" Câu nói cam tâm tình nguyện kia cùng ánh mắt trìu mến, thực sự khiến Uy Thất Thất say đắm, không nhịn được rúc vào trong lòng chàng, nói gì cũng không chịu buông ra.

"Trước kia Thất Thất cứ một mực oán trách ông trời bất công, đẩy Thất Thất cô độc đến Đại Hán, nay mới biết được, đó là may mắn biết chừng nào, là nhân duyên định mệnh Thất Thất hằng ao ước, gặp được Tam Vương gia khiến Thất Thất sinh lòng mến mộ, giờ đây Thất Thất chẳng muốn đi đâu hết, chỉ muốn sống bên chàng trọn đời, để cả đời này chàng cứ sủng ái Thất Thất như vậy, bằng lòng làm nữ nhân cả đời của Lưu Trọng Thiên."

"Thất Thất…" Lưu Trọng Thiên vui sướng hân hoan trong lòng, điều duy nhất có thể biểu đạt tình yêu của chàng chính là khóa đôi môi nàng, nụ hôn thật sâu.

Hi Chân ở vương phủ đợi vài ngày, nàng đi đi lại lại tứ phía, nhưng không phát hiện ra nữ nhân đặc biệt nào, chỉ có tên Tiền Thiên Tâm đeo kính mắt màu đen, người thanh niên ngang bướng đó, là thượng khách trong vương phủ Tam Vương gia, lần nào cũng có ý trêu ghẹo nàng, hại nàng phải trốn tránh khắp nơi, vì sao Tam Vương gia muốn kết giao với kẻ phố phường vô lại đó vậy, đích thực là một gã lưu manh.

Hi Chân đương suy tư, thì tên du côn Tiền Thiên Tâm từ trong phòng Vương gia bước ra, Hi Chân ba chân bốn cẳng xoay người định bỏ chạy, liền bị Thiên Tâm túm được.

"Mỹ nhân, chờ đã!" Uy Thất Thất đẩy mắt kính, nghĩ thầm trong bụng, vũ nữ ca múa này đến vương phủ hay đi loanh quanh phía phòng Vương gia, đứa ngốc cũng biết cô ta muốn ve vãn Vương gia, cho dù Tam Vương gia không có ý định gì với nữ nhân này, Thất Thất cũng cảm thấy không thoải mái.

"Ông chủ Tiền… Hi Chân muốn đi tản bộ trong hoa viên!" Hi Chân bước nhanh về hướng hoa viên, hy vọng Tiền Thiên Tâm không bắt kịp.

"Đợi chút, Thiên Tâm cũng đến hoa viên, cùng đi nhé!"

Uy Thất Thất kéo tay Hi Chân, sải bước tiến về phía hoa viên, Hi Chân cảm thấy Thất Thất khá mạnh tay, cánh tay nàng sắp gãy tới nơi rồi.

Đến hoa viên, Uy Thất Thất buông tay ra, học theo dáng vẻ đại nam nhân của Lưu Trọng Thiên, nâng cằm Hi Chân lên, cợt nhả nói "Cô thích ngược không, tôi vốn có tiếng ngược đãi, Hi Chân tiểu thư đúng là kiểu nữ nhân Thiên Tâm thích, chi bằng chúng ta…" Cô giả bộ si mê ôm ấp Hi Chân.

Hi Chân liên tục lui về phía sau, ngược? Ngược cái gì, tên lưu manh này, muốn làm gì, trong lòng nàng căng thẳng, xoay người bỏ chạy, lại không biết đã tới phía trước hồ nước, muốn thu chân lại nhưng không kịp, tức thì lao thẳng xuống đó, nước trong hồ bắn tung tóe, rong bèo quấn quanh mặt nàng.

Uy Thất Thất bụm miệng, giật thót, bỗng nhiên lại rơi xuống hồ nước, bèn lớn tiếng kêu gào "Người đâu, người đâu, có người ngã xuống rồi!"

Quản gia cùng hộ vệ nhanh chóng chạy tới đó, kéo Hi Chân lên, Thất Thất vội xông lên trước, trông thấy Hi Chân thảm thương, có chút không đành lòng.

"Toàn là rong bèo, để tôi lấy xuống giúp cô!" Thất Thất vươn tay đến trước người Hi Chân, gỡ đám rong bèo, nhưng không cẩn thận chạm vào ngực Hi Chân, Hi Chân hét thất thanh lên "Cút ngay, cút ngay! Lưu manh thối!"

"Ồ! Dọa chết người ta…" Thất Thất rút tay về, nhảy sang một bên, giữ kính mắt "Cô tới đây không phải để tìm nam nhân sao? Tặng nam nhân cho cô lại không cần, rõ thật là, tôi giận rồi đó, đi tìm nữ nhân khác đây, không cho cô cơ hội nữa!"

Hi Chân căm phẫn nhìn chằm chằm bóng dáng Thất Thất, sao lại có tên lưu manh thế chứ, Tam Vương gia nhất định là đầu óc có vấn đề, kết giao với loại bằng hữu như vậy, háo sắc đùa bỡn, xui xẻo chết đi được, song quan sát kỹ vương phủ nhiều ngày qua, ngay cả một bóng ma cũng chẳng thấy đâu, ngược lại bị tên lưu manh vô lại này ăn hiếp.

Tam Vương gia kia, chẳng thèm liếc nhìn nàng lấy một cái, đâu còn cơ hội nào chứ, Hoàng thượng tính sai thật rồi, để mình tới nơi này chịu khổ, không biết khi nào mới có thể quay về đây, tốt nhất tránh cái tên lưu manh kia ra.

Đánh chết Hi Chân cũng không ngờ tới, nữ nhân nồng nhiệt trên giường Lưu Trọng Thiên kia chính là tên lưu manh đó, Uy Thất Thất cải trang, nhưng trong mắt Hi Chân, thì chỉ là một nam nhân vô lại mà thôi.

Uy Thất Thất chạy về phòng Lưu Trọng Thiên, Lưu Trọng Thiên đang ngồi trước thư án nghiên cứu thứ gì đó, nhất định là có liên quan tới chiến sự với quân Ô Hoàn phía đông bắc, Tam Vương gia rốt cuộc muốn giả chết thế nào đây, phải chăng lúc này chàng có thể phát huy tầm nhìn xa trông rộng?

"Bản đồ Ô Hoàn à?" Thất Thất cố ý sáp lại gần, hỏi như có như không.

"Ừ!" Lưu Trọng Thiên đáp lại.

"Kể em nghe một chút về Ô Hoàn đi!" Uy Thất Thất cười hì hì nói.

Lưu Trọng Thiên đặt bản đồ sang một bên, đăm chiêu nhìn Uy Thất Thất "Em hình như rất có hứng thú với cuộc chiến Ô Hoàn này thì phải!"

"Không phải! Em chẳng có hứng thú!" Thất Thất cầm bản đồ lên nhìn thoáng qua, rồi đặt xuống thư án "Chẳng qua tiện thì hỏi thôi, chàng định giả chết thế nào vậy? Nói em nghe một chút với."

"Hóa ra muốn hỏi chuyện này à, ha ha!" Lưu Trọng Thiên phá lên cười.

"Đúng vậy! Chính là chuyện này!"

"Không thể tiết lộ!" Lưu Trọng Thiên thoáng véo má Thất Thất, nụ cười chợt tắt ngấm, trở nên nghiêm túc hẳn lên "Em hãy chăm lo tốt cho mình là được, đừng sầu não như thế, nhớ kỹ những lời ta nói là được!"

Thất Thất hỏi hồi lâu cũng không có được đáp án vừa lòng, trong lòng vô cùng bất an, nỗi ưu thương đang giày vò cô, cô đoán rằng, Lưu Trọng Thiên cũng không nắm chắc thành công, cho nên mới không muốn để lộ những chi tiết đó, e rằng đây sẽ là trận chiến cam go, một chút hy vọng cũng chẳng có.

Có lẽ Uy Thất Thất suy đoán không sai, Lưu Trọng Thiên không biết mưu kế của mình có thể che mắt thiên hạ được hay không, suy cho cùng chàng phải đối mặt với hai kẻ địch hùng mạnh là Hoàng thượng Đại Hán và người Ô Hoàn.

Vừa muốn đẩy lui quân địch vừa muốn thoát thân, nói thì dễ làm mới khó, vì Thất Thất và con, vì cuộc sống chàng luôn ao ước, nhất định phải thận trọng chu toàn hơn nữa, nếu có chút sơ xuất, chàng hy sinh cũng không sao, chỉ thương hai mẹ con Thất Thất.

Đang mải mê suy nghĩ, quản gia gõ cửa nhẹ giọng nói "Vương gia, Hoàng thượng tới, đang ở trong phòng khách, đột nhiên đến, thật kỳ lạ!"

Lưu Trọng Thiên đứng bật dậy, vẻ mặt trang nghiêm, cũng cảm thấy chuyện này khá bất ngờ, Hoàng thượng đến hơi đường đột, Uy Thất Thất hiện tại sợ nghe thấy hai chữ Hoàng thượng, cô túm lấy tay áo Lưu Trọng Thiên "Trọng Thiên, hắn tới làm gì, cái tên đáng ghét..."

"Em ở lại đây, đừng đi đâu cả, bổn vương cũng muốn xem xem, là chuyện gì, có thể khiến Hoàng thượng đích thân đến vương phủ!"

Lưu Trọng Thiên đi tới cửa, hướng ánh mắt về phía quản gia "Trông coi hậu viện cho tốt, không được để người khác tiến vào phòng bổn vương quấy rầy ông chủ Tiền."

"Lưu Toàn rõ ạ!" Quản gia biết điều lui ra ngoài.

Trong lòng Uy Thất Thất có hơi hoang mang, Lưu Trọng Thiên nhẹ nhàng ôm lấy cô "Đừng lo lắng, chờ ta, nhất thiết không được đi ra ngoài, ngộ nhỡ bị Hoàng thượng phát hiện, sự việc sẽ phiền phức đó!"

"Thất Thất biết, thế nhưng, Thất Thất lo chàng…"

"Ha ha, đúng là càng ngày càng giống tiểu nữ nhân rồi!" Lưu Trọng Thiên đặt một nụ hôn lên đôi môi Thất Thất, đẩy cửa bước ra ngoài.

Tiểu nữ nhân? Rõ thật đáng ghét, Uy Thất Thất chẳng qua chỉ đang lo lắng cho chàng ta, Uy Thất Thất ngồi trở lại trên ghế, hai tay cọ miết vào nhau, Hoàng thượng đột nhiên giá lâm vương phủ, nhất định lại muốn gây khó dễ cho Lưu Trọng Thiên, cô hoảng sợ bất an, rất khó bình tâm trở lại.

Nếu như Vương gia thực sự đi đánh giặc Ô Hoàn, Uy Thất Thất sao có thể an tâm đợi chàng ở Tây Vực, trong lòng cô cứ lo âu sốt ruột bồn chồn, Thất Thất vỗ tay một cái, không được, trận chiến với Ô Hoàn, cô nhất định phải ở cùng Lưu Trọng Thiên, cho dù chết cũng muốn chết cùng nhau.

Lưu Trọng Thiên đi tới phòng tiếp khách, quả nhiên trông thấy Hoàng thượng ăn mặc thường phục, y lặng lẽ ngồi đó, có vẻ như đầy ắp tâm sự.

"Hoàng thượng!" Lưu Trọng Thiên đương định hành lễ, Hoàng thượng bỗng đứng dậy tiến lên ngăn chàng lại, kéo Lưu Trọng Thiên ngồi xuống bên cạnh, những cử chỉ đó khiến Lưu Trọng Thiên rất đỗi kinh ngạc, xen lẫn âu lo, bao năm qua, lạnh nhạt và châm chọc là chuyện thường ngày giữa bọn họ, sao lúc này cảm thấy có chút khác thường nhỉ?

"Trẫm đột nhiên rất muốn cùng Tam Vương gia uống một chén, hai chúng ta, không say không về!"

Lời Hoàng thượng nói khiến Lưu Trọng Thiên càng thêm khó hiểu, nhưng thấy được sự chân thành trên gương mặt Hoàng thượng, Lưu Trọng Thiên lại có chút cảm động, chàng rất vui mừng vì mình không phải là Hoàng thượng, nếu sống trong hoàng cung như Hoàng thượng, không biết liệu lúc này có giống như Hoàng thượng hay không, không được tự do vui vẻ.

"Chuẩn bị rượu và thức ăn!" Lưu Trọng Thiên căn dặn tỳ nữ đi chuẩn bị, có lẽ huynh đệ bọn họ nên dành thời gian uống cho thỏa thuê, đối nghịch nhau nhiều năm như vậy, cũng mệt mỏi rồi.

Uy Thất Thất căng thẳng đi tới đi lui trong phòng, cô lo liệu có phải Hoàng thượng lại muốn làm khó Vương gia hay không, Vương gia lúc nào cũng khiêm nhường y, cũng chịu đủ khổ ải rồi, Hoàng thượng Đại Hán này trong lịch sử cũng được xem là vị hoàng đế tốt, sao cứ canh cánh trong lòng về Lưu Trọng Thiên vậy?

Quản gia lặng lẽ đẩy cửa tiến vào, Thất Thất lập tức hỏi han "Sao rồi? Hoàng thượng tới làm gì?"

"Rất lạ, thái độ vô cùng hòa nhã, chỉ nói tìm Tam Vương gia uống rượu, hiện giờ hai người họ đang ở trong đình nghỉ mát hoa viên uống rượu, hình như không có xung đột gì, Vương gia sai nô tài tới báo cho ngài một tiếng, sợ ngài lo lắng!"

"Ờ! Vậy là tốt rồi!" Thất Thất rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, không căng thẳng nữa.

Trong hoa viên, Tam Vương gia Lưu Trọng Thiên cũng không suy nghĩ nhiều nữa, trước khi đi đánh Ô Hoàn, có lẽ đây là lần cuối cùng mặt đối mặt với Hoàng thượng, nếu kế hoạch thành công, bọn họ sẽ không gặp lại nhau nữa, dù sao cũng đã từng là quân thần, cũng coi như hiếm có.

"Lưu Trọng Thiên, đệ nói xem nếu lúc trước hoàng vị truyền cho đệ, liệu đệ có đối đãi trẫm giống như trẫm đối đãi đệ hay không?" Hoàng thượng cầm chén rượu, ngắm nhìn kỹ Lưu Trọng Thiên, tưởng tượng, nếu Lưu Trọng Thiên là Đại Hán thiên tử, nhất định sẽ rộng lượng hơn mình, trong mấy huynh đệ, trước kia tiên hoàng yêu quý nhất chính là tam hoàng tử, cho nên mới truyền ngôi cho chàng ta, đáng tiếc…

Đây chính là do lòng tham nhất thời vô tình gây ra.

Chapter
1 Chương 1: Lời nguyền tai hại đến từ Thái Lan
2 Chương 2: Xuyên không cổ
3 Chương 3: Chiến trường Đại Hán
4 Chương 4: Một thế giới khác
5 Chương 5: Chư thần ơi, mau cứu con với!
6 Chương 6: Nam nhân có bàn tay đẹp
7 Chương 7: Trêu chọc tôi, tôi sẽ đánh các anh!
8 Chương 8: Mông nở hoa
9 Chương 9: Ba lần thay nước tắm
10 Chương 10: Chạy trốn đụng phải hai con sói
11 Chương 11: Con gái tốt không chịu thiệt trước mắt
12 Chương 12: Vương gia muốn chém đầu Thất Thất
13 Chương 13: Tam vương gia anh dũng thiện chiến
14 Chương 14: Thất Thất được tự do
15 Chương 15: Sao tôi lại trở nên xấu xí như vậy?
16 Chương 16: Thất Thất dẫn sấm sét
17 Chương 17: Ảo giác của Tam vương gia
18 Chương 18: Ý định mới xuyên không về nhà
19 Chương 19: Tôi muốn đi đánh giặc
20 Chương 20: Vương gia tính tình quái lạ
21 Chương 21: Phân biệt giới tính
22 Chương 22: Bom dầu cá
23 Chương 23: Thất Thất nhếch nhác
24 Chương 24: Xà phòng siêu cấp giặt quần áo
25 Chương 25: Là nam nhân hay là nữ nhân
26 Chương 26: Uy Thất Thất với rock and roll
27 Chương 27: Thất tướng quân
28 Chương 28: Hóa ra tên ma lem là nữ nhân
29 Chương 29: Làm tướng quân đến nỗi ghiền rồi
30 Chương 30: Chuyện lớn rùm beng rồi
31 Chương 31: Tôi là Hữu tướng quân
32 Chương 32: Tôi có vũ khí bí mật
33 Chương 33: Từ trên trời rơi xuống mưa hoa
34 Chương 34: Giúp ngươi hút độc ra ngoài
35 Chương 35: Thể xác và tinh thần bị giày vò
36 Chương 36: Tóm được nhược điểm của Tam Vương gia
37 Chương 37: Đại Hán thiên tử ban hôn xấu nữ
38 Chương 38: Chúc mừng Vương gia, chúc mừng Vương gia!
39 Chương 39: Uy lực lợi hại hơn nhiều so với bom dầu cá
40 Chương 40: Hoàng mệnh không thể trái
41 Chương 41: Không có lựa chọn thứ ba sao?
42 Chương 42: Bây giờ không chạy còn đợi đến lúc nào
43 Chương 43: Nam nhi khí thế bại dưới tay xấu nữ
44 Chương 44: Một tia cảm động trong lòng
45 Chương 45: Sa mạc khuynh tình
46 Chương 46: Chiếm tiện nghi còn khoe mẽ
47 Chương 47: Côn điện phòng sói
48 Chương 48: Tiểu phú bà bạc triệu giắt đầy eo
49 Chương 49: Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga
50 Chương 50: Vương phi quá dã man
51 Chương 51: Chúng ta cùng thảo bản hiệp nghị
52 Chương 52: Hai yêu cầu của Thất Thất
53 Chương 53: Vương gia không phải mẫu người tôi thích!
54 Chương 54: Đại sắc lang? Con cóc?
55 Chương 55: Vương phi của ngài có lễ nghi rồi!
56 Chương 56: Cô đã định sẵn là Vương phi của ta!
57 Chương 57: Đêm động phòng hoa chúc
58 Chương 58: Lạc hồng
59 Chương 59: Xấu nữ mê hoặc lòng người?
60 Chương 60: Ngô giám quân kiểm tra lạc hồng
61 Chương 61: Lưu đại thúc?
62 Chương 62: Lần đầu đùa giỡn Ngô giám quân
63 Chương 63: Hắc tốc xà sa mạc
64 Chương 64: Nụ hôn nhẹ tựa lông hồng
65 Chương 65: Đem mông giấu đi
66 Chương 66: Lần hai đùa giỡn Ngô giám quân
67 Chương 67: Ngô Trung Nghĩa sợ hãi ngất đi!
68 Chương 68: Dương dương tự đắc
69 Chương 69: Xấu nữ khiến người ta kinh sợ
70 Chương 70: Lần ba đùa giỡn Ngô giám quân
71 Chương 71: Phu quân? Thống soái?
72 Chương 72: Ngàn vạn lần đừng đánh mông
73 Chương 73: Một ngày một đêm
74 Chương 74: Tai họa chết người
75 Chương 75: Cảnh sắc mê hoặc
76 Chương 76: Nhiệt tình khêu gợi, quyến rũ vô hạn
77 Chương 77: Tình thế bắt buộc
78 Chương 78: Cắn phải áo giáp
79 Chương 79: Tàn dư quân Hung Nô trên sa mạc
80 Chương 80: Liều chết chiến đấu
81 Chương 81: Đồng quy vu tận
82 Chương 82: Bất đắc dĩ òa khóc
83 Chương 83: Vị thầy bói lưu lạc
84 Chương 84: Lời tiên đoán của vị thầy bói
85 Chương 85: Lòng chàng, chớp mắt trở nên lạnh giá
86 Chương 86: Tuyệt không từ bỏ
87 Chương 87: Thầy bói trao đổi điều kiện
88 Chương 88: Là bảo bối, hay là yêu tinh phiền phức?
89 Chương 89: Khải hoàn về Trường An
90 Chương 90: Xấu phi vào phủ
91 Chương 91: Ninh Vân Nhi đánh đàn
92 Chương 92: Làm Vương phi cũng không tệ
93 Chương 93: Vương gia chê tôi xấu
94 Chương 94: Vương phi phải chăng mang thai rồi?
95 Chương 95: Có phần lãng phí giường lớn
96 Chương 96: Khiêu chiến tôn nghiêm của chàng
97 Chương 97: Nữ nhân nghịch ngợm khó mà quản chế
98 Chương 98: Cô hãy từ bỏ hoàn toàn ý định rời khỏi đây đi!
99 Chương 99: Xấu phi hóa mỹ nhân
100 Chương 100: Mỹ nhân khỏa thân
101 Chương 101: Vịt trời bất ngờ hóa phượng hoàng
102 Chương 102: Nữ bá vương đường phố Trường An
103 Chương 103: Đêm tình bạo ngược
104 Chương 104: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (1)
105 Chương 105: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (2)
106 Chương 106: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (3)
107 Chương 107: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (4)
108 Chương 108: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (5)
109 Chương 109: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (6)
110 Chương 110: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (7)
111 Chương 111: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (8)
112 Chương 112: Xuân dược (1)
113 Chương 113: Xuân dược (2)
114 Chương 114: Khăn che mặt mê người (1)
115 Chương 115: Khăn che mặt mê người (2)
116 Chương 116: Khăn che mặt mê người (3)
117 Chương 117: Khăn che mặt mê người (4)
118 Chương 118: Nghi ngờ: ban hôn xấu nữ?
119 Chương 119: Trộm lòng của nàng (1): ban hôn xấu nữ?
120 Chương 120: Trộm lòng của nàng (2): ban hôn xấu nữ?
121 Chương 121: Trộm lòng của nàng (3): ban hôn xấu nữ?
122 Chương 122: Đại náo hoàng cung (1): ban hôn xấu nữ?
123 Chương 123: Đại náo hoàng cung (2): ban hôn xấu nữ?
124 Chương 124: Đại náo hoàng cung (3): ban hôn xấu nữ?
125 Chương 125: Giam cầm chân tình (1): ban hôn xấu nữ?
126 Chương 126: Giam cầm chân tình (2): ban hôn xấu nữ?
127 Chương 127: Giam cầm chân tình (3): ban hôn xấu nữ?
128 Chương 128: Nhầm giường (1): ban hôn xấu nữ?
129 Chương 129: Nhầm giường (2): ban hôn xấu nữ?
130 Chương 130: Nhầm giường (3): ban hôn xấu nữ?
131 Chương 131: Nhầm giường (4): ban hôn xấu nữ?
132 Chương 132: Nhầm giường (5): ban hôn xấu nữ?
133 Chương 133: Nhầm giường (6): ban hôn xấu nữ?
134 Chương 134: Nữ tướng quân xuất chinh (1): ban hôn xấu nữ?
135 Chương 135: Nữ tướng quân xuất chinh (2): ban hôn xấu nữ?
136 Chương 136: Nữ tướng quân xuất chinh (3): ban hôn xấu nữ?
137 Chương 137: Nữ tướng quân xuất chinh (4): ban hôn xấu nữ?
138 Chương 138: Nữ tướng quân xuất chinh (5): ban hôn xấu nữ?
139 Chương 139: Phản chiến vì yêu (1): ban hôn xấu nữ?
140 Chương 140: Phản chiến vì yêu (2): ban hôn xấu nữ?
141 Chương 141: Phản chiến vì yêu (3): ban hôn xấu nữ?
142 Chương 142: Thất Thất đến từ tương lai?: ban hôn xấu nữ?
143 Chương 143: Ông chủ Thất Sắc Giai Nhân?: ban hôn xấu nữ?
144 Chương 144: Quan tài trống không: ban hôn xấu nữ?
145 Chương 145: Cải tử hoàn sinh?: ban hôn xấu nữ?
146 Chương 146: Mèo và chuột: ban hôn xấu nữ?
147 Chương 147: Vị thượng khách trăm mối tương tư: ban hôn xấu nữ?
148 Chương 148: Vương gia? Tướng công?: ban hôn xấu nữ?
149 Chương 149: Sát khí: ban hôn xấu nữ?
150 Chương 150: Ấp ủ tâm sự: ban hôn xấu nữ?
151 Chương 151: Lời thỉnh cầu: ban hôn xấu nữ?
152 Chương 152: Bặt vô âm tín: ban hôn xấu nữ?
153 Chương 153: Hiệp nghị bán mình: ban hôn xấu nữ?
154 Chương 154: Rượu độc
155 Chương 155: Dối trên lừa dưới
156 Chương 156: Sự kiện quan tài trống
157 Chương 157: Thiện ác ắt báo
Chapter

Updated 157 Episodes

1
Chương 1: Lời nguyền tai hại đến từ Thái Lan
2
Chương 2: Xuyên không cổ
3
Chương 3: Chiến trường Đại Hán
4
Chương 4: Một thế giới khác
5
Chương 5: Chư thần ơi, mau cứu con với!
6
Chương 6: Nam nhân có bàn tay đẹp
7
Chương 7: Trêu chọc tôi, tôi sẽ đánh các anh!
8
Chương 8: Mông nở hoa
9
Chương 9: Ba lần thay nước tắm
10
Chương 10: Chạy trốn đụng phải hai con sói
11
Chương 11: Con gái tốt không chịu thiệt trước mắt
12
Chương 12: Vương gia muốn chém đầu Thất Thất
13
Chương 13: Tam vương gia anh dũng thiện chiến
14
Chương 14: Thất Thất được tự do
15
Chương 15: Sao tôi lại trở nên xấu xí như vậy?
16
Chương 16: Thất Thất dẫn sấm sét
17
Chương 17: Ảo giác của Tam vương gia
18
Chương 18: Ý định mới xuyên không về nhà
19
Chương 19: Tôi muốn đi đánh giặc
20
Chương 20: Vương gia tính tình quái lạ
21
Chương 21: Phân biệt giới tính
22
Chương 22: Bom dầu cá
23
Chương 23: Thất Thất nhếch nhác
24
Chương 24: Xà phòng siêu cấp giặt quần áo
25
Chương 25: Là nam nhân hay là nữ nhân
26
Chương 26: Uy Thất Thất với rock and roll
27
Chương 27: Thất tướng quân
28
Chương 28: Hóa ra tên ma lem là nữ nhân
29
Chương 29: Làm tướng quân đến nỗi ghiền rồi
30
Chương 30: Chuyện lớn rùm beng rồi
31
Chương 31: Tôi là Hữu tướng quân
32
Chương 32: Tôi có vũ khí bí mật
33
Chương 33: Từ trên trời rơi xuống mưa hoa
34
Chương 34: Giúp ngươi hút độc ra ngoài
35
Chương 35: Thể xác và tinh thần bị giày vò
36
Chương 36: Tóm được nhược điểm của Tam Vương gia
37
Chương 37: Đại Hán thiên tử ban hôn xấu nữ
38
Chương 38: Chúc mừng Vương gia, chúc mừng Vương gia!
39
Chương 39: Uy lực lợi hại hơn nhiều so với bom dầu cá
40
Chương 40: Hoàng mệnh không thể trái
41
Chương 41: Không có lựa chọn thứ ba sao?
42
Chương 42: Bây giờ không chạy còn đợi đến lúc nào
43
Chương 43: Nam nhi khí thế bại dưới tay xấu nữ
44
Chương 44: Một tia cảm động trong lòng
45
Chương 45: Sa mạc khuynh tình
46
Chương 46: Chiếm tiện nghi còn khoe mẽ
47
Chương 47: Côn điện phòng sói
48
Chương 48: Tiểu phú bà bạc triệu giắt đầy eo
49
Chương 49: Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga
50
Chương 50: Vương phi quá dã man
51
Chương 51: Chúng ta cùng thảo bản hiệp nghị
52
Chương 52: Hai yêu cầu của Thất Thất
53
Chương 53: Vương gia không phải mẫu người tôi thích!
54
Chương 54: Đại sắc lang? Con cóc?
55
Chương 55: Vương phi của ngài có lễ nghi rồi!
56
Chương 56: Cô đã định sẵn là Vương phi của ta!
57
Chương 57: Đêm động phòng hoa chúc
58
Chương 58: Lạc hồng
59
Chương 59: Xấu nữ mê hoặc lòng người?
60
Chương 60: Ngô giám quân kiểm tra lạc hồng
61
Chương 61: Lưu đại thúc?
62
Chương 62: Lần đầu đùa giỡn Ngô giám quân
63
Chương 63: Hắc tốc xà sa mạc
64
Chương 64: Nụ hôn nhẹ tựa lông hồng
65
Chương 65: Đem mông giấu đi
66
Chương 66: Lần hai đùa giỡn Ngô giám quân
67
Chương 67: Ngô Trung Nghĩa sợ hãi ngất đi!
68
Chương 68: Dương dương tự đắc
69
Chương 69: Xấu nữ khiến người ta kinh sợ
70
Chương 70: Lần ba đùa giỡn Ngô giám quân
71
Chương 71: Phu quân? Thống soái?
72
Chương 72: Ngàn vạn lần đừng đánh mông
73
Chương 73: Một ngày một đêm
74
Chương 74: Tai họa chết người
75
Chương 75: Cảnh sắc mê hoặc
76
Chương 76: Nhiệt tình khêu gợi, quyến rũ vô hạn
77
Chương 77: Tình thế bắt buộc
78
Chương 78: Cắn phải áo giáp
79
Chương 79: Tàn dư quân Hung Nô trên sa mạc
80
Chương 80: Liều chết chiến đấu
81
Chương 81: Đồng quy vu tận
82
Chương 82: Bất đắc dĩ òa khóc
83
Chương 83: Vị thầy bói lưu lạc
84
Chương 84: Lời tiên đoán của vị thầy bói
85
Chương 85: Lòng chàng, chớp mắt trở nên lạnh giá
86
Chương 86: Tuyệt không từ bỏ
87
Chương 87: Thầy bói trao đổi điều kiện
88
Chương 88: Là bảo bối, hay là yêu tinh phiền phức?
89
Chương 89: Khải hoàn về Trường An
90
Chương 90: Xấu phi vào phủ
91
Chương 91: Ninh Vân Nhi đánh đàn
92
Chương 92: Làm Vương phi cũng không tệ
93
Chương 93: Vương gia chê tôi xấu
94
Chương 94: Vương phi phải chăng mang thai rồi?
95
Chương 95: Có phần lãng phí giường lớn
96
Chương 96: Khiêu chiến tôn nghiêm của chàng
97
Chương 97: Nữ nhân nghịch ngợm khó mà quản chế
98
Chương 98: Cô hãy từ bỏ hoàn toàn ý định rời khỏi đây đi!
99
Chương 99: Xấu phi hóa mỹ nhân
100
Chương 100: Mỹ nhân khỏa thân
101
Chương 101: Vịt trời bất ngờ hóa phượng hoàng
102
Chương 102: Nữ bá vương đường phố Trường An
103
Chương 103: Đêm tình bạo ngược
104
Chương 104: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (1)
105
Chương 105: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (2)
106
Chương 106: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (3)
107
Chương 107: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (4)
108
Chương 108: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (5)
109
Chương 109: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (6)
110
Chương 110: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (7)
111
Chương 111: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (8)
112
Chương 112: Xuân dược (1)
113
Chương 113: Xuân dược (2)
114
Chương 114: Khăn che mặt mê người (1)
115
Chương 115: Khăn che mặt mê người (2)
116
Chương 116: Khăn che mặt mê người (3)
117
Chương 117: Khăn che mặt mê người (4)
118
Chương 118: Nghi ngờ: ban hôn xấu nữ?
119
Chương 119: Trộm lòng của nàng (1): ban hôn xấu nữ?
120
Chương 120: Trộm lòng của nàng (2): ban hôn xấu nữ?
121
Chương 121: Trộm lòng của nàng (3): ban hôn xấu nữ?
122
Chương 122: Đại náo hoàng cung (1): ban hôn xấu nữ?
123
Chương 123: Đại náo hoàng cung (2): ban hôn xấu nữ?
124
Chương 124: Đại náo hoàng cung (3): ban hôn xấu nữ?
125
Chương 125: Giam cầm chân tình (1): ban hôn xấu nữ?
126
Chương 126: Giam cầm chân tình (2): ban hôn xấu nữ?
127
Chương 127: Giam cầm chân tình (3): ban hôn xấu nữ?
128
Chương 128: Nhầm giường (1): ban hôn xấu nữ?
129
Chương 129: Nhầm giường (2): ban hôn xấu nữ?
130
Chương 130: Nhầm giường (3): ban hôn xấu nữ?
131
Chương 131: Nhầm giường (4): ban hôn xấu nữ?
132
Chương 132: Nhầm giường (5): ban hôn xấu nữ?
133
Chương 133: Nhầm giường (6): ban hôn xấu nữ?
134
Chương 134: Nữ tướng quân xuất chinh (1): ban hôn xấu nữ?
135
Chương 135: Nữ tướng quân xuất chinh (2): ban hôn xấu nữ?
136
Chương 136: Nữ tướng quân xuất chinh (3): ban hôn xấu nữ?
137
Chương 137: Nữ tướng quân xuất chinh (4): ban hôn xấu nữ?
138
Chương 138: Nữ tướng quân xuất chinh (5): ban hôn xấu nữ?
139
Chương 139: Phản chiến vì yêu (1): ban hôn xấu nữ?
140
Chương 140: Phản chiến vì yêu (2): ban hôn xấu nữ?
141
Chương 141: Phản chiến vì yêu (3): ban hôn xấu nữ?
142
Chương 142: Thất Thất đến từ tương lai?: ban hôn xấu nữ?
143
Chương 143: Ông chủ Thất Sắc Giai Nhân?: ban hôn xấu nữ?
144
Chương 144: Quan tài trống không: ban hôn xấu nữ?
145
Chương 145: Cải tử hoàn sinh?: ban hôn xấu nữ?
146
Chương 146: Mèo và chuột: ban hôn xấu nữ?
147
Chương 147: Vị thượng khách trăm mối tương tư: ban hôn xấu nữ?
148
Chương 148: Vương gia? Tướng công?: ban hôn xấu nữ?
149
Chương 149: Sát khí: ban hôn xấu nữ?
150
Chương 150: Ấp ủ tâm sự: ban hôn xấu nữ?
151
Chương 151: Lời thỉnh cầu: ban hôn xấu nữ?
152
Chương 152: Bặt vô âm tín: ban hôn xấu nữ?
153
Chương 153: Hiệp nghị bán mình: ban hôn xấu nữ?
154
Chương 154: Rượu độc
155
Chương 155: Dối trên lừa dưới
156
Chương 156: Sự kiện quan tài trống
157
Chương 157: Thiện ác ắt báo