Chương 99: Xấu phi hóa mỹ nhân

Nghe thấy Uy Thất Thất nói không muốn làm Vương phi, còn tính lấy nam nhân khác, trong lòng Lưu Trọng Thiên ngập tràn ghen tị, chàng tuyệt đối không cho phép phát sinh loại tình ý này, xấu nữ chỉ có thể thuộc về Vương gia, bằng không tôn nghiêm của bản thân vứt đi đâu chứ?

Thời khắc này, Lưu Trọng Thiên đưa ra một quyết định, đi ngược lại với ý nguyện của Uy Thất Thất, đó chính là phải chiếm được thân thể cô, để cô lập tức trở thành nữ nhân của Lưu Trọng Thiên.

Cánh tay Uy Thất Thất bị ghì chặt xuống, thân thể bị giam cầm trong lồng ngực vạm vỡ của Lưu Trọng Thiên, cô cảm nhận được hơi thở Lưu Trọng Thiên gấp gáp, đôi môi chàng nóng bỏng, phủ lên cánh môi nhỏ xinh như hoa của cô, trong lòng cô trào dâng từng đợt sóng gợn, người cũng trở nên mê muội.

Thất Thất cảm thấy trong cơ thể bùng lên khát vọng kháng cự lại nam nhân trước người, cô cảm nhận được từng cơ bắp săn chắc của Lưu Trọng Thiên, cùng với thân nhiệt nóng bừng truyền tới, chàng giữ chặt hai cánh tay cô, Thất Thất dâng lên nỗi sợ hãi, những hành động đó khiến cô bị chấn động mạnh, gần như không hô hấp nổi, lẽ nào nam nhân này định vô lễ chiếm đoạt cô như vậy sao?

Lưu Trọng Thiên sục sôi cõi lòng, nhục dục nhanh chóng bốc lên cao, nữ nhân trong lòng khiến chàng khó kìm nén nổi, dâng trào mãnh liệt khát vọng chiếm hữu, đâu đó có tiếng nói cứ vọng mãi khắp đầu chàng, Uy Thất Thất phải là của chàng, phải thuộc về chàng, cả đời lưu lại bên cạnh chàng.

Môi chàng từ từ trượt xuống cổ Thất Thất, hưởng thụ làn da trắng trẻo nõn nà, nụ hôn kia ngày một sâu thêm, nữ nhân trong lòng phả ra hơi thở gấp gáp, khiến chàng cảm thấy một trận cuồng nhiệt và rung động. Chàng nhẹ nhàng tháo dải ruy-băng trước ngực Thất Thất, chớp mắt y phục liền tỏa ra, áo yếm trắng tinh không che được núi đôi căng tròn, tựa như đang khêu gợi mời mọc nam nhân trước người.

Ngón tay Lưu Trọng Thiên khẽ gạt tiếp, áo yếm liền tuột xuống dưới, lộ ra bộ ngực trần trắng mịn mềm mại, một thân hình quyến rũ lung linh, bàn tay to lớn lướt tới đâu, từng đợt sóng run rẩy truyền tới đó. Núi đôi căng tròn ngạo nghễ mê hoặc, khiến người ta có cảm giác xịt máu mũi. Ngón tay mạnh mẽ lướt một vòng từ cổ xuống, dừng lại trên bộ ngực sữa, tham lam vuốt ve, xoa nhẹ những vùng nhạy cảm, tiếp đó, thay thế ngón tay kia là đôi môi ướt át của Lưu Trọng Thiên, một loại khoái cảm sung sướng xâm chiếm toàn thân Lưu Trọng Thiên, những sự đau nhức khó chịu căng ra, tập trung ở vùng bụng dưới.

Uy Thất Thất gần như mê muội trong những động tác làm càn âu yếm của Lưu Trọng Thiên, nụ hôn kia cùng sự vuốt ve càng ngày càng cuồng nhiệt, nhu cầu cũng mỗi lúc một nhiều... Bàn tay Lưu Trọng Thiên di chuyển tới vùng bụng dưới bằng phẳng của cô, trượt một đường đi xuống thăm dò.

Uy Thất Thất cảm nhận từng đợt vui sướng trong lòng, đồng thời cũng ẩn chứa mâu thuẫn, cô gắng giãy dụa, không thể buông thả mình như vậy, dâng thân thể cho tên Vương gia này, chớ để bị lôi cuốn, chớ bị mê muội. Chàng ta là Vương gia cổ đại, mình là nữ nhân hiện đại, yêu là thuộc về nhau, chỉ có những người yêu nhau thật lòng mới có thể phát sinh quan hệ trên giường. Thất Thất mở mắt ra, người cũng tỉnh táo lại, nếu tiếp tục như vậy nữa, cô sẽ trở thành người của Lưu Trọng Thiên mất.

"Không được, Vương gia, đừng..."

Thất Thất túm lấy bả vai Lưu Trọng Thiên, bực tức lùi ra phía ngoài, đẩy tới đẩy lui, dù làm cách nào cũng không đẩy nổi nam nhân trước mặt đang trong cơn điên cuồng tránh ra.

Ánh mắt Lưu Trọng Thiên đỏ ngầu, ngắm nhìn Uy Thất Thất si mê, tại sao lại không được, đáng lẽ cô phải chờ mong nhận được sự sủng ái của chàng, để chàng tiến vào cơ thể cô, để cô cảm nhận được niềm vui sướng, cô là nữ nhân danh chính ngôn thuận của chàng... Thất Thất lần đầu trải qua chuyện này, còn chưa biết điều gì kế tiếp đang nghênh đón cô, sẽ khiến cô bán sống bán chết, sao có thể kêu ngừng được.

"Nàng thuộc về bổn vương, đừng sợ, là nữ nhân chân chính của bổn vương..."

"Hiện tại không thể được, cầu xin ngài!" Do vừa rồi Lưu Trọng Thiên đã dần tiêu tan nhục dục, cô định bụng tháo chạy, không muốn cho Lưu Trọng Thiên lại tiếp tục nữa.

"Vương gia..." Thất Thất nước mắt ràn rụa, cực lực phản kháng, Lưu Trọng Thiên đột nhiên véo hai má cô, trong lòng chất chứa phẫn nộ, cô càng kêu không, lại càng khiến Lưu Trọng Thiên bừng bừng lửa giận, vì thế chàng nhẹ nhàng ghé sát tới bên tai Thất Thất.

"Bổn vương hiện tại... Không thể ngừng lại... Tối nay, bổn vương nhất định phải có được nàng!"

"Đừng... Cầu xin ngài..."

"Lần đầu tiên sẽ đau, cũng sẽ sợ hãi, chỉ cần nàng ngoan ngoãn, bổn vương sẽ hết sức dịu dàng... Bằng không thì..."

"Khốn kiếp, Lưu Trọng Thiên, ngài dám chạm vào tôi, tôi sẽ giết ngài!"

"Còn muốn uy hiếp bổn vương, lúc này buông tha nàng, bổn vương có còn là nam nhân không?"

Giọng nói Lưu Trọng Thiên khàn đục lạnh giá, tràn ngập bá đạo, chàng chỉ muốn có được nữ nhân trong lòng, để cô biết được rằng, không thể coi thường cảm nhận của chàng. Chàng là Vương gia, thành thân đến bây giờ, Vương phi vẫn còn tấm thân xử nữ, đó là sự sỉ nhục to lớn đối với chàng.

Thế nhưng, đây dù sao cũng là đêm đầu tiên của Thất Thất, cho dù thịnh nộ, Lưu Trọng Thiên vẫn cố nén dục vọng bùng phát, môi chàng dừng trên cánh môi Thất Thất, dịu dàng âu yếm giống như tiếng nước chảy róc rách, khiến Uy Thất Thất chẳng tài nào thốt ra lời.

Thất Thất không từ bỏ nỗ lực cuối cùng, cố hết sức đẩy Lưu Trọng Thiên ra, liều mình giãy giụa, hy vọng có thể lách mình thoát ra ngoài, song việc gây rối của cơ thể yêu kiều này lại vô tình tăng thêm lực mê người, khiến chút lý trí cuối cùng trong Lưu Trọng Thiên cũng bay đi mất, chàng nhắm hai mắt lại, hoàn toàn phóng túng mình.

Sau khi Lưu Trọng Thiên gầm nhẹ, một cơn đau đớn tê dại khiến Uy Thất Thất gần như thét lên, ngón tay cô bấu mạnh vào bờ vai vạm vỡ của Lưu Trọng Thiên, thoáng chốc trên giường nhỏ xuống nhiều vệt màu đỏ tươi loang lổ. Uy Thất Thất sững sờ tới mức suýt hôn mê bất tỉnh, nam nhân bá đạo trước người đã chiếm được cô rồi, tiến vào thân thể cô, sự thật rõ rành rành không thể chối cãi, vượt qua mọi trở ngại, trong khoảnh khắc đó, Lưu Trọng Thiên đã trở thành nam nhân chân chính của cô.

Cánh tay Lưu Trọng Thiên khẽ vuốt ve sống lưng cô, áp mặt lên hai má cô một cách thân mật, động tác cũng tỏ ra dịu dàng hơn, ngay cả những tiếng rên rỉ run rẩy lẫn đau đớn của Thất Thất, chàng đều cảm nhận được, cũng nghe thấy được, hy vọng kế tiếp đây có thể giúp cô cảm thấy thoải mái hơn đôi chút, chàng muốn dẫn cô bước lên tận trời xanh, hưởng thụ lạc thú, hoàn toàn khuất phục vì chàng.

"Đừng sợ, ổn cả rồi..." Lưu Trọng Thiên nhỏ giọng thầm thì, ngón tay lướt qua mái tóc Thất Thất, hôn nhẹ lên vành tai Thất Thất.

Đau nhức cơ thể qua đi, Thất Thất chưa kịp hưởng thụ khoái lạc, thì cơn quặn đau tái tê tiếp theo đã bóp nghẹt lấy cô, khiến cô chẳng thể nào cảm nhận được sự dịu dàng của Lưu Trọng Thiên, đêm đầu tiên không tình nguyện lẫn đau đớn.

Trước mắt cô đột nhiên hiện lên vầng sáng ngũ sắc, những quầng sáng này quay xung quanh thành vòng tròn liên tục, như những đốm lửa bắn tóe ra, lúc này đây, vô số sâu vàng đang bò lúc nhúc, tất cả chúng đều xuất hiện, giống y như đúc những con sâu đã từng ở trong chiếc xe hơi của cô, Thất Thất kinh ngạc, lẽ nào cô sắp xuyên không trở về ư, sau khi bị nam nhân này chiếm đoạt.

Sâu vàng nhanh chóng bỏ đi về phía xa xăm, ở chính giữa có một con sâu khổng lồ, thân hình gớm ghiếc bò ngọ nguậy, lăn lộn quay cuồng...

Thất Thất biết mình chẳng xuyên không, bởi vì nam nhân trước người vẫn còn đây, thân thể cô cảm nhận được chàng, đám giòi bọ vẫn chưa biến đi, chúng tiếp tục tra tấn cô, buộc cô phải ôm chặt lấy đầu, không kìm nén nổi đau đớn, la hét thất thanh, chợt thấy cả căn phòng quay mòng mòng, nam nhân trước người cũng dần trở nên mờ nhạt, cô mệt rũ người xuống, hôn mê bất tỉnh.

Lưu Trọng Thiên mải đắm chìm trong niềm sung sướng, lẳng lặng nằm trên người Thất Thất, ngón tay khẽ vuốt ve cánh tay Thất Thất nhưng trong khoảnh khắc kia, chàng nghe thấy tiếng thét chói tai thảm thiết của Thất Thất, gần như chọc thủng màng nhĩ chàng.

"Thất Thất..."

Lưu Trọng Thiên lúc này đã tỉnh táo lại, chàng phát hiện nữ nhân trong lòng hình như chẳng còn tri giác, liền hoảng hốt lo sợ, chỉ sau một hồi nam nữ ân ái mà sao nàng lại... Chàng cuống cuồng ôm lấy cơ thể mềm oặt của Uy Thất Thất, xót xa kéo vào trong lòng. Đầu Thất Thất rủ xuống, mái tóc dài như thác nước xõa bung ra, thân thể hệt như chẳng còn xương cốt, mặc chàng ôm thế nào cũng được. Chàng đoán phải chăng bản thân mình vừa rồi có phần nóng vội, nhất định đã hù dọa cô, hoặc là làm cô đau, có lẽ chàng nên dịu dàng hơn nữa, dù sao đây cũng là đêm đầu tiên của cô.

Lưu Trọng Thiên nhẹ nhàng vén những sợi tóc trên mặt Thất Thất, lộ ra sắc mặt xanh xao tái nhợt, tuy nhiên Lưu Trọng Thiên có thể trông thấy rõ ràng, đã không còn khuôn mặt xấu xí kia nữa, thay vào đó là làn da trắng mịn nõn nà đẹp đẽ, những vết sẹo vàng đã biến mất một cách thần kỳ... Lưu Trọng Thiên nhìn nữ nhân trong lòng với vẻ kinh ngạc, ý thức cũng dần trở nên mông lung.

Nữ nhân hiện ra trước mặt chàng... Là một nữ nhân diễm lệ trang nhã, đương hôn mê bất tỉnh, mái tóc đen nhánh rối bù được vén ra sau tai, gò má ửng hồng e lệ như những cánh hoa đào, lông mày lá liễu, lông mi cong vút đen nhánh, đôi mắt đang nhắm chặt, cái mũi nhỏ xinh, đôi môi đỏ thắm khép hờ thật mê người, cô xinh đẹp dường vậy, thoạt nhìn thôi vẻ đẹp đó đã thấm vào tâm can, tới mức hồn siêu phách lạc...

"Đây... Đã xảy ra chuyện gì?"

Đây là Uy Thất Thất sao? Lưu Trọng Thiên khẽ xoa khuôn mặt cô, cảm giác thật láng mịn, chàng không thể tin được bèn nhắm mắt lại thử xem, lẽ nào bản thân đã xuất hiện ảo giác. Khi chàng mở mắt ra nhìn lần nữa, gần như chết lặng, trước mặt đã không còn là xấu phi của chàng mà là một mỹ nhân khuynh thành, trước sau như phân thành hai người, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

Lưu Trọng Thiên vừa kinh hoàng vừa lo nghĩ ngổn ngang trăm mối, Uy Thất Thất đã trở thành nữ nhân của chàng rồi, gần như đã thay da đổi thịt, chẳng lẽ chàng đã cưới phải một mỹ nhân tuyệt sắc bị ma pháp khống chế sao?

Lưu Trọng Thiên dù sao cũng không dám tin đây là sự thật, xấu phi của chàng đã biến hóa, trở thành tuyệt thế giai nhân, Thất Thất nằm trong lòng hơi thở vẫn đều đặn, hệt như chỉ vì quá phấn khích nên sinh ra ngất xỉu tạm thời, Lưu Trọng Thiên lúc này mới thả lỏng người, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lưu Trọng Thiên ngẩn ngơ nhìn nữ nhân mỹ lệ trần trụi nằm trên giường, dung mạo yêu kiều, dáng người quyến rũ gợi cảm, nước da trơn bóng mịn màng, khiến cơn nhục dục của chàng vừa mới lắng xuống lại bùng cháy lên, nếu không phải cô đang hôn mê, chàng nhất định sẽ tiếp tục âu yếm cô, để cô ở trong lòng chàng thở gấp liên tục, nhẹ giọng nỉ non, quả là một tiểu mỹ nhân tuyệt sắc.

Lưu Trọng Thiên nhìn lạc hồng loang lổ trên khăn trải giường, bất giác phá lên cười mãn nguyện, tất cả đều là thật, chàng thực sự đã chiếm được nữ nhân này, chiếm được một Vương phi hoàn mỹ.

Qua bao lâu, Lưu Trọng Thiên vẫn si mê nhìn Uy Thất Thất đương hôn mê, nhất thời cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn, chàng nhẹ nhàng chỉnh trang lại tóc cho Thất Thất, vuốt ve má hồng đáng yêu của cô, không khỏi hít sâu một hơi. Bất luận thế nào chàng cũng không thể nghĩ ra một đáp án hài lòng, tại sao Uy Thất Thất xấu như ma lem đột nhiên biến thành một mỹ nhân?

Chapter
1 Chương 1: Lời nguyền tai hại đến từ Thái Lan
2 Chương 2: Xuyên không cổ
3 Chương 3: Chiến trường Đại Hán
4 Chương 4: Một thế giới khác
5 Chương 5: Chư thần ơi, mau cứu con với!
6 Chương 6: Nam nhân có bàn tay đẹp
7 Chương 7: Trêu chọc tôi, tôi sẽ đánh các anh!
8 Chương 8: Mông nở hoa
9 Chương 9: Ba lần thay nước tắm
10 Chương 10: Chạy trốn đụng phải hai con sói
11 Chương 11: Con gái tốt không chịu thiệt trước mắt
12 Chương 12: Vương gia muốn chém đầu Thất Thất
13 Chương 13: Tam vương gia anh dũng thiện chiến
14 Chương 14: Thất Thất được tự do
15 Chương 15: Sao tôi lại trở nên xấu xí như vậy?
16 Chương 16: Thất Thất dẫn sấm sét
17 Chương 17: Ảo giác của Tam vương gia
18 Chương 18: Ý định mới xuyên không về nhà
19 Chương 19: Tôi muốn đi đánh giặc
20 Chương 20: Vương gia tính tình quái lạ
21 Chương 21: Phân biệt giới tính
22 Chương 22: Bom dầu cá
23 Chương 23: Thất Thất nhếch nhác
24 Chương 24: Xà phòng siêu cấp giặt quần áo
25 Chương 25: Là nam nhân hay là nữ nhân
26 Chương 26: Uy Thất Thất với rock and roll
27 Chương 27: Thất tướng quân
28 Chương 28: Hóa ra tên ma lem là nữ nhân
29 Chương 29: Làm tướng quân đến nỗi ghiền rồi
30 Chương 30: Chuyện lớn rùm beng rồi
31 Chương 31: Tôi là Hữu tướng quân
32 Chương 32: Tôi có vũ khí bí mật
33 Chương 33: Từ trên trời rơi xuống mưa hoa
34 Chương 34: Giúp ngươi hút độc ra ngoài
35 Chương 35: Thể xác và tinh thần bị giày vò
36 Chương 36: Tóm được nhược điểm của Tam Vương gia
37 Chương 37: Đại Hán thiên tử ban hôn xấu nữ
38 Chương 38: Chúc mừng Vương gia, chúc mừng Vương gia!
39 Chương 39: Uy lực lợi hại hơn nhiều so với bom dầu cá
40 Chương 40: Hoàng mệnh không thể trái
41 Chương 41: Không có lựa chọn thứ ba sao?
42 Chương 42: Bây giờ không chạy còn đợi đến lúc nào
43 Chương 43: Nam nhi khí thế bại dưới tay xấu nữ
44 Chương 44: Một tia cảm động trong lòng
45 Chương 45: Sa mạc khuynh tình
46 Chương 46: Chiếm tiện nghi còn khoe mẽ
47 Chương 47: Côn điện phòng sói
48 Chương 48: Tiểu phú bà bạc triệu giắt đầy eo
49 Chương 49: Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga
50 Chương 50: Vương phi quá dã man
51 Chương 51: Chúng ta cùng thảo bản hiệp nghị
52 Chương 52: Hai yêu cầu của Thất Thất
53 Chương 53: Vương gia không phải mẫu người tôi thích!
54 Chương 54: Đại sắc lang? Con cóc?
55 Chương 55: Vương phi của ngài có lễ nghi rồi!
56 Chương 56: Cô đã định sẵn là Vương phi của ta!
57 Chương 57: Đêm động phòng hoa chúc
58 Chương 58: Lạc hồng
59 Chương 59: Xấu nữ mê hoặc lòng người?
60 Chương 60: Ngô giám quân kiểm tra lạc hồng
61 Chương 61: Lưu đại thúc?
62 Chương 62: Lần đầu đùa giỡn Ngô giám quân
63 Chương 63: Hắc tốc xà sa mạc
64 Chương 64: Nụ hôn nhẹ tựa lông hồng
65 Chương 65: Đem mông giấu đi
66 Chương 66: Lần hai đùa giỡn Ngô giám quân
67 Chương 67: Ngô Trung Nghĩa sợ hãi ngất đi!
68 Chương 68: Dương dương tự đắc
69 Chương 69: Xấu nữ khiến người ta kinh sợ
70 Chương 70: Lần ba đùa giỡn Ngô giám quân
71 Chương 71: Phu quân? Thống soái?
72 Chương 72: Ngàn vạn lần đừng đánh mông
73 Chương 73: Một ngày một đêm
74 Chương 74: Tai họa chết người
75 Chương 75: Cảnh sắc mê hoặc
76 Chương 76: Nhiệt tình khêu gợi, quyến rũ vô hạn
77 Chương 77: Tình thế bắt buộc
78 Chương 78: Cắn phải áo giáp
79 Chương 79: Tàn dư quân Hung Nô trên sa mạc
80 Chương 80: Liều chết chiến đấu
81 Chương 81: Đồng quy vu tận
82 Chương 82: Bất đắc dĩ òa khóc
83 Chương 83: Vị thầy bói lưu lạc
84 Chương 84: Lời tiên đoán của vị thầy bói
85 Chương 85: Lòng chàng, chớp mắt trở nên lạnh giá
86 Chương 86: Tuyệt không từ bỏ
87 Chương 87: Thầy bói trao đổi điều kiện
88 Chương 88: Là bảo bối, hay là yêu tinh phiền phức?
89 Chương 89: Khải hoàn về Trường An
90 Chương 90: Xấu phi vào phủ
91 Chương 91: Ninh Vân Nhi đánh đàn
92 Chương 92: Làm Vương phi cũng không tệ
93 Chương 93: Vương gia chê tôi xấu
94 Chương 94: Vương phi phải chăng mang thai rồi?
95 Chương 95: Có phần lãng phí giường lớn
96 Chương 96: Khiêu chiến tôn nghiêm của chàng
97 Chương 97: Nữ nhân nghịch ngợm khó mà quản chế
98 Chương 98: Cô hãy từ bỏ hoàn toàn ý định rời khỏi đây đi!
99 Chương 99: Xấu phi hóa mỹ nhân
100 Chương 100: Mỹ nhân khỏa thân
101 Chương 101: Vịt trời bất ngờ hóa phượng hoàng
102 Chương 102: Nữ bá vương đường phố Trường An
103 Chương 103: Đêm tình bạo ngược
104 Chương 104: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (1)
105 Chương 105: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (2)
106 Chương 106: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (3)
107 Chương 107: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (4)
108 Chương 108: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (5)
109 Chương 109: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (6)
110 Chương 110: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (7)
111 Chương 111: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (8)
112 Chương 112: Xuân dược (1)
113 Chương 113: Xuân dược (2)
114 Chương 114: Khăn che mặt mê người (1)
115 Chương 115: Khăn che mặt mê người (2)
116 Chương 116: Khăn che mặt mê người (3)
117 Chương 117: Khăn che mặt mê người (4)
118 Chương 118: Nghi ngờ: ban hôn xấu nữ?
119 Chương 119: Trộm lòng của nàng (1): ban hôn xấu nữ?
120 Chương 120: Trộm lòng của nàng (2): ban hôn xấu nữ?
121 Chương 121: Trộm lòng của nàng (3): ban hôn xấu nữ?
122 Chương 122: Đại náo hoàng cung (1): ban hôn xấu nữ?
123 Chương 123: Đại náo hoàng cung (2): ban hôn xấu nữ?
124 Chương 124: Đại náo hoàng cung (3): ban hôn xấu nữ?
125 Chương 125: Giam cầm chân tình (1): ban hôn xấu nữ?
126 Chương 126: Giam cầm chân tình (2): ban hôn xấu nữ?
127 Chương 127: Giam cầm chân tình (3): ban hôn xấu nữ?
128 Chương 128: Nhầm giường (1): ban hôn xấu nữ?
129 Chương 129: Nhầm giường (2): ban hôn xấu nữ?
130 Chương 130: Nhầm giường (3): ban hôn xấu nữ?
131 Chương 131: Nhầm giường (4): ban hôn xấu nữ?
132 Chương 132: Nhầm giường (5): ban hôn xấu nữ?
133 Chương 133: Nhầm giường (6): ban hôn xấu nữ?
134 Chương 134: Nữ tướng quân xuất chinh (1): ban hôn xấu nữ?
135 Chương 135: Nữ tướng quân xuất chinh (2): ban hôn xấu nữ?
136 Chương 136: Nữ tướng quân xuất chinh (3): ban hôn xấu nữ?
137 Chương 137: Nữ tướng quân xuất chinh (4): ban hôn xấu nữ?
138 Chương 138: Nữ tướng quân xuất chinh (5): ban hôn xấu nữ?
139 Chương 139: Phản chiến vì yêu (1): ban hôn xấu nữ?
140 Chương 140: Phản chiến vì yêu (2): ban hôn xấu nữ?
141 Chương 141: Phản chiến vì yêu (3): ban hôn xấu nữ?
142 Chương 142: Thất Thất đến từ tương lai?: ban hôn xấu nữ?
143 Chương 143: Ông chủ Thất Sắc Giai Nhân?: ban hôn xấu nữ?
144 Chương 144: Quan tài trống không: ban hôn xấu nữ?
145 Chương 145: Cải tử hoàn sinh?: ban hôn xấu nữ?
146 Chương 146: Mèo và chuột: ban hôn xấu nữ?
147 Chương 147: Vị thượng khách trăm mối tương tư: ban hôn xấu nữ?
148 Chương 148: Vương gia? Tướng công?: ban hôn xấu nữ?
149 Chương 149: Sát khí: ban hôn xấu nữ?
150 Chương 150: Ấp ủ tâm sự: ban hôn xấu nữ?
151 Chương 151: Lời thỉnh cầu: ban hôn xấu nữ?
152 Chương 152: Bặt vô âm tín: ban hôn xấu nữ?
153 Chương 153: Hiệp nghị bán mình: ban hôn xấu nữ?
154 Chương 154: Rượu độc
155 Chương 155: Dối trên lừa dưới
156 Chương 156: Sự kiện quan tài trống
157 Chương 157: Thiện ác ắt báo
Chapter

Updated 157 Episodes

1
Chương 1: Lời nguyền tai hại đến từ Thái Lan
2
Chương 2: Xuyên không cổ
3
Chương 3: Chiến trường Đại Hán
4
Chương 4: Một thế giới khác
5
Chương 5: Chư thần ơi, mau cứu con với!
6
Chương 6: Nam nhân có bàn tay đẹp
7
Chương 7: Trêu chọc tôi, tôi sẽ đánh các anh!
8
Chương 8: Mông nở hoa
9
Chương 9: Ba lần thay nước tắm
10
Chương 10: Chạy trốn đụng phải hai con sói
11
Chương 11: Con gái tốt không chịu thiệt trước mắt
12
Chương 12: Vương gia muốn chém đầu Thất Thất
13
Chương 13: Tam vương gia anh dũng thiện chiến
14
Chương 14: Thất Thất được tự do
15
Chương 15: Sao tôi lại trở nên xấu xí như vậy?
16
Chương 16: Thất Thất dẫn sấm sét
17
Chương 17: Ảo giác của Tam vương gia
18
Chương 18: Ý định mới xuyên không về nhà
19
Chương 19: Tôi muốn đi đánh giặc
20
Chương 20: Vương gia tính tình quái lạ
21
Chương 21: Phân biệt giới tính
22
Chương 22: Bom dầu cá
23
Chương 23: Thất Thất nhếch nhác
24
Chương 24: Xà phòng siêu cấp giặt quần áo
25
Chương 25: Là nam nhân hay là nữ nhân
26
Chương 26: Uy Thất Thất với rock and roll
27
Chương 27: Thất tướng quân
28
Chương 28: Hóa ra tên ma lem là nữ nhân
29
Chương 29: Làm tướng quân đến nỗi ghiền rồi
30
Chương 30: Chuyện lớn rùm beng rồi
31
Chương 31: Tôi là Hữu tướng quân
32
Chương 32: Tôi có vũ khí bí mật
33
Chương 33: Từ trên trời rơi xuống mưa hoa
34
Chương 34: Giúp ngươi hút độc ra ngoài
35
Chương 35: Thể xác và tinh thần bị giày vò
36
Chương 36: Tóm được nhược điểm của Tam Vương gia
37
Chương 37: Đại Hán thiên tử ban hôn xấu nữ
38
Chương 38: Chúc mừng Vương gia, chúc mừng Vương gia!
39
Chương 39: Uy lực lợi hại hơn nhiều so với bom dầu cá
40
Chương 40: Hoàng mệnh không thể trái
41
Chương 41: Không có lựa chọn thứ ba sao?
42
Chương 42: Bây giờ không chạy còn đợi đến lúc nào
43
Chương 43: Nam nhi khí thế bại dưới tay xấu nữ
44
Chương 44: Một tia cảm động trong lòng
45
Chương 45: Sa mạc khuynh tình
46
Chương 46: Chiếm tiện nghi còn khoe mẽ
47
Chương 47: Côn điện phòng sói
48
Chương 48: Tiểu phú bà bạc triệu giắt đầy eo
49
Chương 49: Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga
50
Chương 50: Vương phi quá dã man
51
Chương 51: Chúng ta cùng thảo bản hiệp nghị
52
Chương 52: Hai yêu cầu của Thất Thất
53
Chương 53: Vương gia không phải mẫu người tôi thích!
54
Chương 54: Đại sắc lang? Con cóc?
55
Chương 55: Vương phi của ngài có lễ nghi rồi!
56
Chương 56: Cô đã định sẵn là Vương phi của ta!
57
Chương 57: Đêm động phòng hoa chúc
58
Chương 58: Lạc hồng
59
Chương 59: Xấu nữ mê hoặc lòng người?
60
Chương 60: Ngô giám quân kiểm tra lạc hồng
61
Chương 61: Lưu đại thúc?
62
Chương 62: Lần đầu đùa giỡn Ngô giám quân
63
Chương 63: Hắc tốc xà sa mạc
64
Chương 64: Nụ hôn nhẹ tựa lông hồng
65
Chương 65: Đem mông giấu đi
66
Chương 66: Lần hai đùa giỡn Ngô giám quân
67
Chương 67: Ngô Trung Nghĩa sợ hãi ngất đi!
68
Chương 68: Dương dương tự đắc
69
Chương 69: Xấu nữ khiến người ta kinh sợ
70
Chương 70: Lần ba đùa giỡn Ngô giám quân
71
Chương 71: Phu quân? Thống soái?
72
Chương 72: Ngàn vạn lần đừng đánh mông
73
Chương 73: Một ngày một đêm
74
Chương 74: Tai họa chết người
75
Chương 75: Cảnh sắc mê hoặc
76
Chương 76: Nhiệt tình khêu gợi, quyến rũ vô hạn
77
Chương 77: Tình thế bắt buộc
78
Chương 78: Cắn phải áo giáp
79
Chương 79: Tàn dư quân Hung Nô trên sa mạc
80
Chương 80: Liều chết chiến đấu
81
Chương 81: Đồng quy vu tận
82
Chương 82: Bất đắc dĩ òa khóc
83
Chương 83: Vị thầy bói lưu lạc
84
Chương 84: Lời tiên đoán của vị thầy bói
85
Chương 85: Lòng chàng, chớp mắt trở nên lạnh giá
86
Chương 86: Tuyệt không từ bỏ
87
Chương 87: Thầy bói trao đổi điều kiện
88
Chương 88: Là bảo bối, hay là yêu tinh phiền phức?
89
Chương 89: Khải hoàn về Trường An
90
Chương 90: Xấu phi vào phủ
91
Chương 91: Ninh Vân Nhi đánh đàn
92
Chương 92: Làm Vương phi cũng không tệ
93
Chương 93: Vương gia chê tôi xấu
94
Chương 94: Vương phi phải chăng mang thai rồi?
95
Chương 95: Có phần lãng phí giường lớn
96
Chương 96: Khiêu chiến tôn nghiêm của chàng
97
Chương 97: Nữ nhân nghịch ngợm khó mà quản chế
98
Chương 98: Cô hãy từ bỏ hoàn toàn ý định rời khỏi đây đi!
99
Chương 99: Xấu phi hóa mỹ nhân
100
Chương 100: Mỹ nhân khỏa thân
101
Chương 101: Vịt trời bất ngờ hóa phượng hoàng
102
Chương 102: Nữ bá vương đường phố Trường An
103
Chương 103: Đêm tình bạo ngược
104
Chương 104: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (1)
105
Chương 105: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (2)
106
Chương 106: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (3)
107
Chương 107: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (4)
108
Chương 108: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (5)
109
Chương 109: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (6)
110
Chương 110: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (7)
111
Chương 111: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (8)
112
Chương 112: Xuân dược (1)
113
Chương 113: Xuân dược (2)
114
Chương 114: Khăn che mặt mê người (1)
115
Chương 115: Khăn che mặt mê người (2)
116
Chương 116: Khăn che mặt mê người (3)
117
Chương 117: Khăn che mặt mê người (4)
118
Chương 118: Nghi ngờ: ban hôn xấu nữ?
119
Chương 119: Trộm lòng của nàng (1): ban hôn xấu nữ?
120
Chương 120: Trộm lòng của nàng (2): ban hôn xấu nữ?
121
Chương 121: Trộm lòng của nàng (3): ban hôn xấu nữ?
122
Chương 122: Đại náo hoàng cung (1): ban hôn xấu nữ?
123
Chương 123: Đại náo hoàng cung (2): ban hôn xấu nữ?
124
Chương 124: Đại náo hoàng cung (3): ban hôn xấu nữ?
125
Chương 125: Giam cầm chân tình (1): ban hôn xấu nữ?
126
Chương 126: Giam cầm chân tình (2): ban hôn xấu nữ?
127
Chương 127: Giam cầm chân tình (3): ban hôn xấu nữ?
128
Chương 128: Nhầm giường (1): ban hôn xấu nữ?
129
Chương 129: Nhầm giường (2): ban hôn xấu nữ?
130
Chương 130: Nhầm giường (3): ban hôn xấu nữ?
131
Chương 131: Nhầm giường (4): ban hôn xấu nữ?
132
Chương 132: Nhầm giường (5): ban hôn xấu nữ?
133
Chương 133: Nhầm giường (6): ban hôn xấu nữ?
134
Chương 134: Nữ tướng quân xuất chinh (1): ban hôn xấu nữ?
135
Chương 135: Nữ tướng quân xuất chinh (2): ban hôn xấu nữ?
136
Chương 136: Nữ tướng quân xuất chinh (3): ban hôn xấu nữ?
137
Chương 137: Nữ tướng quân xuất chinh (4): ban hôn xấu nữ?
138
Chương 138: Nữ tướng quân xuất chinh (5): ban hôn xấu nữ?
139
Chương 139: Phản chiến vì yêu (1): ban hôn xấu nữ?
140
Chương 140: Phản chiến vì yêu (2): ban hôn xấu nữ?
141
Chương 141: Phản chiến vì yêu (3): ban hôn xấu nữ?
142
Chương 142: Thất Thất đến từ tương lai?: ban hôn xấu nữ?
143
Chương 143: Ông chủ Thất Sắc Giai Nhân?: ban hôn xấu nữ?
144
Chương 144: Quan tài trống không: ban hôn xấu nữ?
145
Chương 145: Cải tử hoàn sinh?: ban hôn xấu nữ?
146
Chương 146: Mèo và chuột: ban hôn xấu nữ?
147
Chương 147: Vị thượng khách trăm mối tương tư: ban hôn xấu nữ?
148
Chương 148: Vương gia? Tướng công?: ban hôn xấu nữ?
149
Chương 149: Sát khí: ban hôn xấu nữ?
150
Chương 150: Ấp ủ tâm sự: ban hôn xấu nữ?
151
Chương 151: Lời thỉnh cầu: ban hôn xấu nữ?
152
Chương 152: Bặt vô âm tín: ban hôn xấu nữ?
153
Chương 153: Hiệp nghị bán mình: ban hôn xấu nữ?
154
Chương 154: Rượu độc
155
Chương 155: Dối trên lừa dưới
156
Chương 156: Sự kiện quan tài trống
157
Chương 157: Thiện ác ắt báo