Chương 193: Đệ đang nói bậy bạ cái gì đó!

Sắc mặt Hứa phi có chút cứng đờ.

''Công công, Hoàng thượng có xem thật không? Chữ của Diên nhi bổn cung thấy không khác lắm so với trước kia, đứa nhỏ này luôn nôn nóng, thái phó nói tính tình nó hiếu động không ngồi yên, một lòng một dạ muốn ra ngoài''

Hứa phi dường như có chút rầu rĩ.

Phùng An Hoài thì cười: ''Nương nương quá lo lắng rồi, Điện hạ vẫn còn là trẻ con, lại đang ở tuổi hiếu động, viết như vậy đã là không tệ''

Hứa phi cuối cùng từ bán tín bán nghi biến thành tươi cười rạng rỡ.

''Nếu Hoàng thượng luôn để trong lòng, vậy bổn cung yên tâm, Thược Dược, còn không mau tiễn công công''

Thược Dược mỉm cười lấy ra hầu bao đã chuẩn bị sẵn, cung kính đưa Phùng An Hoài ra ngoài.

Hứa phi nhìn bóng lưng bọn họ biến mất ở cửa Tây Hà Cung, nàng đắc ý tiếp tục đung đưa quạt tròn.

''Diệp phi...''

Được sủng ái thì sao, tương lai chưa biết ai sẽ thắng ai đâu.

...

Xuân qua hạ đến, bầu không khí trong cung đều nhẹ nhàng vui vẻ.

Diệp Tư Nhàn mặc kệ ánh mắt của người khác, chỉ thanh thản ổn định trải qua cuộc sống của mình, chế giễu cũng được, châm chọc cũng được, tóm lại đừng ai đến gây sự với nàng là được.

Ra tháng, đúng lúc là tháng bốn tháng năm thời tiết không nóng không lạnh.

Nàng thường xuyên ôm nữ nhi chơi đùa dưới hiên.

Tố phi tới càng nhiều hơn so với trước, nàng thích ôm bé con vào trong lòng, dùng mặt dán lên trán của đứa nhỏ.

Nàng thích nói chuyện i i a a với Cảnh Châu, nàng thích vuốt ve bàn chân nhỏ như châu như ngọc của Cảnh Châu.

''Nhàn nhi, trước kia sao ta không biết bé con mới sinh lại dễ thương như vậy, đáng yêu như vậy, nó quá đáng yêu'' tim Tố phi như muốn tan ra.

''Ta làm nghĩa mẫu của nó được không? Ta rất thích nó'' Tố phí yêu thích không buông tay.

''Được chứ'' Diệp Tư Nhàn cười đến mặt mày cong cong.

Nàng ôm Đại công chúa vào lòng, vuốt vuốt mái tóc nhuyễn của hài tử.

''Nếu con có thân muội muội, con có vui không?''

Đại công chúa hiếu kỳ nhìn đứa bé trong tã lót, tròng mắt cũng không chịu xê dịch chút nào, mềm mại nói.

''Con vốn là thân tỷ tỷ của muội ấy, Diệp nương nương, muội ấy lúc nào cũng có thể mở miệng gọi con là tỷ tỷ, con thích muội ấy''

Diệp Tư Nhàn cười đến không ngậm được miệng.

''Nếu con bé thông minh, ngày này sang năm đã có thể gọi tỷ tỷ rồi''

''A?Phải chờ lâu vậy hả!''

Khuôn mặt nhỏ của Đại công chúa có chút thất vọng, nhưng nhanh chóng lên tinh thần, nhẹ nhàng vỗ vỗ bé gái trắng trẻo nhỏ xíu như viên phấn.

''Không sao, tỷ tỷ bằng lòng chờ, muội muội, chúng ta là thân tỷ muội''

Đại công chúa chẳng những không ghen tỵ, trái lại còn hào phóng nâng muội muội ở trong lòng, điều này khiến lòng của hai người lớn đều an ủi.

Hai người liếc nhìn nhau, bật cười.

Đang lúc cao hứng, có cung nhân đến báo, nói Thuần Tiểu Vương gia ở bên ngoài cầu kiến.

Diệp Tư Nhàn thành chủ vị một cung, lại là ban ngày ban mặt, nàng đương nhiên có thể tiếp đãi y.

''Mời ngài ấy vào đi''

''Dạ!'' tiểu thái giám rời đi.

Đảo mắt, Triệu Nguyên Thuần đã sải bước đi tới, hài tử tám tuổi thần sắc lạnh lùng tính tình ngang ngược trước kia, nay đã trưởng thành trở thành thiếu niên sắp hai mươi tuổi.

Y mặc y phục màu đen, đầu đeo mặc ngọc, trên y phục và giày đều thêu hoa văn đám mây tinh xảo bằng tơ vàng, nhưng dính chút bụi đất, giống như mới về từ võ đài.

''Diệp tẩu tẩu'' y tùy tiện cung tay thi lễ, thấy Tố phi và Đại công chúa cũng ở đây, cũng cười tiến tới chào hỏi.

''Hôm nay không ngừng nghỉ, sao người lại tới đây?'' Diệp Tư Nhàn cười cho y đứng dậy.

''Ta mới trở về từ trường đua ngựa ở ngoài cung, có vài món đồ muốn tặng cho Cảnh Châu''

''Tặng cho Cảnh Châu?'' Diệp Tư Nhàn kinh ngạc mở to mắt, nhìn qua tiểu khuê nữ trong tã lót còn chưa tròn trăm ngày.

Tố phi cũng cười: ''Cửu Vương gia đúng là có lòng đối với Cảnh Châu''

Nàng kìm lòng không được điểm lên bé con một cái: ''Con đúng là có phúc khí nha''

Đồ mà Triệu Nguyên Thuần tặng không có gì đặc biệt, chỉ là mấy món đồ chơi nhỏ tìm được từ ngoài cung, vì Di An cũng ở đây, y cũng đưa cho Di An một cái túi thơm tinh xảo.

''Trong này chứa lá ngải cứu, tập tục tiết Đoan Ngọ ở dân gian, để ngải cứu trong túi thơm mang trên người, nói là có thể trừ tà''

Di An cầm túi thơm xem tới xem lui, bỗng nhiên mặt mày hớn hở.

''Cửu thúc thúc, Di An cũng muốn những cái khác, lần sau người cũng mang chút lễ vật cho Di An được không?''

Tiểu cô nương mặc hoa Hồ Điệp, ngửa đầu non nớt nói, đôi mắt đen lúng liếng ngập nước nhìn chằm chằm y.

Sắc mặt Triệu Nguyên Thuần nhanh chóng trở nên lúng túng, cười sờ lên gáy nàng: ''Được, Di An, lần này thúc thúc không đúng, lần sau đem món ngon cho con nha''

Di An hài lòng, lại chơi thêm một chút mới lưu luyến đi theo mẫu phi rời đi.

Triệu Nguyên Thuần cũng không nên ngồi thêm nữa, ôm lấy bé con mềm mại trắng nõn trong lã tót, đứng dậy cáo từ.

Trước khi đi, y bỗng nhiên nói một câu.

''Lần trước đến thăm Lục ca, huynh ấy lại còn nói muốn đi tây bắc, tháng sau sẽ lên đường''

''À''

Diệp Tư Nhàn một lòng hướng về nữ nhi, cũng không thèm để ý chuyện ngoài cung, cũng không nói gì.

Mãi đến mấy ngày sau, Triệu Nguyên Cấp lo lắng đi vào Trữ Tú Cung, cau mày nói với nàng.

''Lục đệ thế mà dâng tấu chương, muốn trẫm hủy bỏ tước vị của đệ ấy, giáng đệ ấy thành thứ dân''

Đế vương trẻ tuổi chưa từng gặp chuyện như vậy, thậm chí nhìn trong lịch sử các triều đại, gần như cũng không có yêu cầu nào như vậy.

''Tại sao?''

Diệp Tư Nhàn nhíu mày, Triệu Nguyên Cấp cũng là trăm bề không hiểu nổi.

...

Một ngày cuối tháng tư, bận rộn triều chính qua đi, Triệu Nguyên Cấp đổi thường phục, xuất cung yên lặng không một tiếng động.

Trong Hà Phong Viên, Triệu Nguyên Triệt đã thay đổi tất cả những vật nhận dạng Thân vương.

Bao gồm y phục, bài trí, thậm chí là xe ngựa trong phủ, đều đổi thành xe ngựa vải xanh phổ thông.

Lúc Triệu Nguyên Cấp xuất hiện trước mặt, y giống như một bách tính quỳ xuống dập đầu.

''Thảo dân...''

''Thảo cái gì mà dân!'' Triệu Nguyên Cấp tức giận cắt lời y.

''Lục đệ? Rốt cuộc là đệ làm sao? Sao lại nhắc tới yêu cầu kỳ quái như vậy'' hắn nghĩ mãi bất kể nghĩ thế nào cũng không hiểu, mày kiếm cùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm y.

''Là vì Thái hậu? Hay là vì trẫm?''

Triệu Nguyên Triệt lắc đầu: ''Đều không phải''

Y thở dài chậm rãi đứng dậy, vẻ mặt u buồn đứng trong đình, hồ nước ngập đầy lá sen ở đối diện, gió hè thổi qua, thỉnh thoảng bay tới một mùi thơm.

Viên trang này đã từng là nơi mà y hướng tới nhất.

Y làm một Vương gia nhàn hạ, kết giao văn nhân nhã sĩ trong thiên hạ, ở đây uống rượu làm thơ, phẩm tửu ngắm hoa.

Thế nhưng bây giờ y không phải là Vương gia, mà là nghiệt chủng mà Huệ Vương và Thái hậu yêu đương vụиɠ ŧяộʍ sinh ra, y là nghiệt chủng.

Mỗi một ngày y ở Kinh thành, đều nhắc nhở y về sự thật này.

Mỗi một âm thanh mà kẻ hầu người hạ gọi Vương gia, y đều cảm thấy là một loại sỉ nhục, cuộc sống như vậy, một ngày y cũng không muốn sống.

Ngay cả danh tự của mình y cũng không muốn, không muốn bất kể thân phận gì, chỉ muốn làm chính mình một người tinh khiết thuần túy.

''Hoàng huynh, thần đệ có chuyện phải bẩm báo'' Triệu Nguyên Triệt nhấc áo bào lên quỳ hai gối xuống đất.

''Nói đi'' lần này Triệu Nguyên Cấp không ngăn y lại.

Thế là Triệu Nguyên Triệt kể lại từng câu từng chữ về bí mật thân thế của mình.

Vẻ mặt y u buồn đắng chát khó tả, giọng nói lạnh lẽo, ngay cả cái nóng bỏng của gió hè cũng không sưởi ấm nổi.

Gió thổi qua lá sen vang lên tiếng xào xạc, xa xa tiếng ve tiếp tục kêu vang, nhưng không khí trong đình này như đang giằng co, ngay cả thời gian cũng dừng lại.

''Đệ đang nói bậy bạ cái gì đó?!'' Triệu Nguyên Cấp bỗng nhiên thần tình kích động.

Chapter
1 Chương 1: Tiến Cung
2 Chương 2: Chế nhạo
3 Chương 3: Thị tẩm
4 Chương 4: Ta sẽ không đi
5 Chương 5: Ta cũng sẽ không đi
6 Chương 6: Không dễ chịu
7 Chương 7: Đã đến lúc bỏ qua rồi
8 Chương 8: Ai đã viết những chữ như vậy
9 Chương 9: Triệu Nguyên Thuần
10 Chương 10: Giống nhau
11 Chương 11: Trung thu
12 Chương 12: Trẫm dạy ngươi
13 Chương 13: Đi săn
14 Chương 14: Cố nhân
15 Chương 15: Đến giải thích với ngươi
16 Chương 16: Muốn con này
17 Chương 17: Đi săn
18 Chương 18: Cũng không nghĩ đến nữa
19 Chương 19: Không thấy xui xẻo sao?
20 Chương 20: Nàng không sợ sao?
21 Chương 21: Nói ta phải làm sao đây?
22 Chương 22: Vương
23 Chương 23: Quỳ xuống
24 Chương 24: Phùng An Hoài ấy à
25 Chương 25: Còn chưa đủ bực mình sao?
26 Chương 26: Tương lai còn dài
27 Chương 27: Mời mọc
28 Chương 29: Khoe khoang
29 Chương 30: Thất thế
30 Chương 31: Tống Tần
31 Chương 32: Hãm hại
32 Chương 33: Dùng tính mạng đặt cược
33 Chương 34: Quân tử kết giao nhạt như nước
34 Chương 35: Ủy khuất
35 Chương 36: Chẳng lẽ thật sự là vì đồng hương?
36 Chương 37: Đột ngột qua đời
37 Chương 38: Đột ngột qua đời (2)
38 Chương 39: Cầu thương xót
39 Chương 40: Người trên đầu quả tim
40 Chương 41: Gϊếŧ nàng ấy cho ta
41 Chương 42: Tiết vạn thọ
42 Chương 43: Nàng phải bảo trọng
43 Chương 44: Rời đi
44 Chương 45: Tự sinh tự diệt
45 Chương 46: Không phải thân sinh
46 Chương 47: Chuyện không đơn giản như vậy
47 Chương 48: Hồi cung
48 Chương 49: Lén lén lút lút
49 Chương 50: Ngọc phi nhập cung
50 Chương 52: Hãm hại
51 Chương 53: Ngươi ở đâu ra nhiều nữ nhân như vậy
52 Chương 54: Tại sao không kéo thiếp ra
53 Chương 55: Ảo tưởng và hiện thực
54 Chương 56: Thực sự cho rằng sẽ thắng sao?
55 Chương 57: Thần thiếp cũng muốn sinh con
56 Chương 58: Trở thành quân cờ
57 Chương 59: Gậy ông đập lưng ông
58 Chương 60: Hoàng đế cũng khó xử
59 Chương 61: Thế cục
60 Chương 62: Lừa gạt huynh đệ
61 Chương 63: Kiếp sau hãy làm một người tốt
62 Chương 64: Diệp tẩu tẩu đúng là người tốt
63 Chương 65: Không đợi được nữa phải không?
64 Chương 66: Con gái trong nhà là rất quý giá
65 Chương 67: Dầu sôi lửa bỏng
66 Chương 68: Lão tử không cần
67 Chương 69: Lòng người khó đoán
68 Chương 70: Trong lòng đều là Hoàng đế
69 Chương 71: Sẽ ổn thôi
70 Chương 72: Diệp mỹ nhân muốn trở mình?
71 Chương 73: Tết Nguyên Tiêu
72 Chương 74: Tại sao không chịu buông tha cho nàng
73 Chương 75: Kiếp sau, thần thiếp muốn làm một người bình thường
74 Chương 76: Ít nhất phải là một đồng minh
75 Chương 77: Thưởng thức mùa xuân
76 Chương 78: Khẩn xin Hoàng thượng chớ thiên vị
77 Chương 79: Bãi giá Nghi Nguyệt Cung
78 Chương 80: Hoàng thượng nghĩ gì
79 Chương 81: Đày vào lãnh cung
80 Chương 82: Thế thân
81 Chương 83: Chẳng lẽ là có người trong lòng
82 Chương 84: Làm sao giải thích với Hoàng thượng
83 Chương 85: Đậu mùa
84 Chương 86: Chọn lựa
85 Chương 87: Độc phát
86 Chương 88: Thay máu
87 Chương 89: Hoàng tẩu?
88 Chương 90: Tra ra được chưa
89 Chương 91: Trẫm giúp nàng
90 Chương 92: Trong lòng chua xót
91 Chương 93: Hôm nay tiểu chủ hồi cung
92 Chương 94: Thay mình giải oan
93 Chương 95: Phải, ta ác độc như vậy đó
94 Chương 96: Gian phòng của Thái hậu
95 Chương 97: Tín Sơn âm mưu
96 Chương 98: Thái hậu trở về
97 Chương 99: Ai muội muội với ngươi
98 Chương 100: Trẫm muốn đi đâu thì đi đó
99 Chương 101: Trọng thương
100 Chương 102: Cắt thịt chữa thương
101 Chương 103: Tố Phi nương nương
102 Chương 104: Yên lặng theo dõi biến đổi
103 Chương 105: Cảm tạ ngươi
104 Chương 106: Dương mỹ nhân ăn nói cẩn thận
105 Chương 107: Triệu Nguyên Thuần có chút đáng thương
106 Chương 108: Còn muốn chiếm lấy người
107 Chương 109: Trúng độc
108 Chương 110: Thư tâm thống khoái
109 Chương 111: Một con dao găm xấu đến mấy thì nó vẫn là một con dao găm
110 Chương 112: Đến lúc rồi
111 Chương 114: Không hề trở về
112 Chương 115: Được thấy ánh mặt trời
113 Chương 116: Được cứu
114 Chương 117: Sau này không cần dạy nữa
115 Chương 118: Thái hậu người bệnh rồi?
116 Chương 119: Ngừng đại tuyển đi
117 Chương 120: Tết dương
118 Chương 121: Thần thiếp phải sống thế nào?
119 Chương 122: Quả thật thích nàng
120 Chương 123: Đêm Nguyên Tiêu
121 Chương 124: Bí mật vào cung
122 Chương 125: Tra Án
123 Chương 126: Dời cung
124 Chương 127: Có chuyện tốt đẹp thì sẽ có người tới phá hỏng chuyện tốt
125 Chương 128: Thỉnh cầu tra rõ
126 Chương 129: Muốn gán tội cho người khác
127 Chương 130: Tra ra chân tướng
128 Chương 131: Ngay cả cảm xúc cũng là dư thừa
129 Chương 132: Cam Châu
130 Chương 133: Ương ngạnh
131 Chương 134: Bầu trời Kinh thành tháng tư
132 Chương 135: Chuyện sinh con phải xem duyên phận
133 Chương 136: Gặp người cũ nơi đất khách
134 Chương 137: Thủ đoạn bỉ ổi
135 Chương 138: Vô cùng nhục nhã
136 Chương 139: Sao nàng có thể chết được
137 Chương 140: Rắn độc
138 Chương 141: Hồi cung
139 Chương 142: không phải ta đã xuất hiện rồi sao?
140 Chương 143: Trát Lê bộ
141 Chương 144: Trẫm muốn đích thân thẩm vấn
142 Chương 145: Bi thương
143 Chương 146: Người có từng xin Hoàng thượng tha thứ không?
144 Chương 147: Rất nhanh sẽ không giống như trước nữa
145 Chương 148: Gian trá
146 Chương 149: 20 vạn đại quân
147 Chương 150: Lũ lụt ở Giang Hoài
148 Chương 151: Gió tanh mưa máu
149 Chương 152: Ta tìm Diệp tri huyện
150 Chương 153: Cuộc sống trong cung của nữ nhi như thế nào?
151 Chương 154: Muội muội mới là thân sinh
152 Chương 155: Hoàng thượng rơi xuống vực
153 Chương 156: Có thể là căn bản không có ngã xuống núi
154 Chương 157: Mang thai
155 Chương 158: Sắp biến thiên rồi
156 Chương 159: Nó nhất định phải đồng ý
157 Chương 160: Máu chảy thành sông
158 Chương 161: Chúng ái khanh, đã lâu không gặp
159 Chương 162: Chỉ có kính nể
160 Chương 163: Hồi cung
161 Chương 164: Chỉ sợ là không bò dậy nổi
162 Chương 165: Đều là báo ứng
163 Chương 166: Cái miệng nhỏ càng ngày càng lanh lợi
164 Chương 167: Phỉ báng
165 Chương 168: Đánh nhau
166 Chương 169: Trên cao lạnh lẽo vô cùng
167 Chương 170: Nhất định là tiểu Công chúa
168 Chương 171: Trở về bộ tộc của ngươi đi.
169 Chương 172: Cái gì gọi là nuôi hổ gây họa
170 Chương 173: Tết Trung thu
171 Chương 174: Quay lại quỹ đạo
172 Chương 175: Ta quyết không chịu thua
173 Chương 176: Không thể không làm một con cọp cái
174 Chương 177: Nàng khao khát
175 Chương 178: Ngươi sẽ gặp báo ứng
176 Chương 179: Hà Phong Viên
177 Chương 180: Ta là con hoang?
178 Chương 181: Đoạn tuyệt quan hệ mẫu tử
179 Chương 182: Ý chí sống sót không cao
180 Chương 183: Vậy còn tạm được
181 Chương 185: Đủ lông đủ cánh rồi
182 Chương 186: Thờ ơ
183 Chương 187: Hãm hại
184 Chương 188: Sụp đổ
185 Chương 189: Còn làm được gì?
186 Chương 190: Sinh con
187 Chương 191: Cảnh Châu Công chúa
188 Chương 192: Có tài đức gì chứ
189 Chương 193: Đệ đang nói bậy bạ cái gì đó!
190 Chương 194: Làm sao có thể!
191 Chương 195: Yêu đương vụиɠ ŧяộʍ
192 Chương 196: Y đi rồi
193 Chương 197: Bại lộ
194 Chương 198: Cẩn thận với Hoa phương nghi
195 Chương 199: Ngự giá thân chinh
196 Chương 200: Phi thiếp chính là phi thiếp
Chapter

Updated 196 Episodes

1
Chương 1: Tiến Cung
2
Chương 2: Chế nhạo
3
Chương 3: Thị tẩm
4
Chương 4: Ta sẽ không đi
5
Chương 5: Ta cũng sẽ không đi
6
Chương 6: Không dễ chịu
7
Chương 7: Đã đến lúc bỏ qua rồi
8
Chương 8: Ai đã viết những chữ như vậy
9
Chương 9: Triệu Nguyên Thuần
10
Chương 10: Giống nhau
11
Chương 11: Trung thu
12
Chương 12: Trẫm dạy ngươi
13
Chương 13: Đi săn
14
Chương 14: Cố nhân
15
Chương 15: Đến giải thích với ngươi
16
Chương 16: Muốn con này
17
Chương 17: Đi săn
18
Chương 18: Cũng không nghĩ đến nữa
19
Chương 19: Không thấy xui xẻo sao?
20
Chương 20: Nàng không sợ sao?
21
Chương 21: Nói ta phải làm sao đây?
22
Chương 22: Vương
23
Chương 23: Quỳ xuống
24
Chương 24: Phùng An Hoài ấy à
25
Chương 25: Còn chưa đủ bực mình sao?
26
Chương 26: Tương lai còn dài
27
Chương 27: Mời mọc
28
Chương 29: Khoe khoang
29
Chương 30: Thất thế
30
Chương 31: Tống Tần
31
Chương 32: Hãm hại
32
Chương 33: Dùng tính mạng đặt cược
33
Chương 34: Quân tử kết giao nhạt như nước
34
Chương 35: Ủy khuất
35
Chương 36: Chẳng lẽ thật sự là vì đồng hương?
36
Chương 37: Đột ngột qua đời
37
Chương 38: Đột ngột qua đời (2)
38
Chương 39: Cầu thương xót
39
Chương 40: Người trên đầu quả tim
40
Chương 41: Gϊếŧ nàng ấy cho ta
41
Chương 42: Tiết vạn thọ
42
Chương 43: Nàng phải bảo trọng
43
Chương 44: Rời đi
44
Chương 45: Tự sinh tự diệt
45
Chương 46: Không phải thân sinh
46
Chương 47: Chuyện không đơn giản như vậy
47
Chương 48: Hồi cung
48
Chương 49: Lén lén lút lút
49
Chương 50: Ngọc phi nhập cung
50
Chương 52: Hãm hại
51
Chương 53: Ngươi ở đâu ra nhiều nữ nhân như vậy
52
Chương 54: Tại sao không kéo thiếp ra
53
Chương 55: Ảo tưởng và hiện thực
54
Chương 56: Thực sự cho rằng sẽ thắng sao?
55
Chương 57: Thần thiếp cũng muốn sinh con
56
Chương 58: Trở thành quân cờ
57
Chương 59: Gậy ông đập lưng ông
58
Chương 60: Hoàng đế cũng khó xử
59
Chương 61: Thế cục
60
Chương 62: Lừa gạt huynh đệ
61
Chương 63: Kiếp sau hãy làm một người tốt
62
Chương 64: Diệp tẩu tẩu đúng là người tốt
63
Chương 65: Không đợi được nữa phải không?
64
Chương 66: Con gái trong nhà là rất quý giá
65
Chương 67: Dầu sôi lửa bỏng
66
Chương 68: Lão tử không cần
67
Chương 69: Lòng người khó đoán
68
Chương 70: Trong lòng đều là Hoàng đế
69
Chương 71: Sẽ ổn thôi
70
Chương 72: Diệp mỹ nhân muốn trở mình?
71
Chương 73: Tết Nguyên Tiêu
72
Chương 74: Tại sao không chịu buông tha cho nàng
73
Chương 75: Kiếp sau, thần thiếp muốn làm một người bình thường
74
Chương 76: Ít nhất phải là một đồng minh
75
Chương 77: Thưởng thức mùa xuân
76
Chương 78: Khẩn xin Hoàng thượng chớ thiên vị
77
Chương 79: Bãi giá Nghi Nguyệt Cung
78
Chương 80: Hoàng thượng nghĩ gì
79
Chương 81: Đày vào lãnh cung
80
Chương 82: Thế thân
81
Chương 83: Chẳng lẽ là có người trong lòng
82
Chương 84: Làm sao giải thích với Hoàng thượng
83
Chương 85: Đậu mùa
84
Chương 86: Chọn lựa
85
Chương 87: Độc phát
86
Chương 88: Thay máu
87
Chương 89: Hoàng tẩu?
88
Chương 90: Tra ra được chưa
89
Chương 91: Trẫm giúp nàng
90
Chương 92: Trong lòng chua xót
91
Chương 93: Hôm nay tiểu chủ hồi cung
92
Chương 94: Thay mình giải oan
93
Chương 95: Phải, ta ác độc như vậy đó
94
Chương 96: Gian phòng của Thái hậu
95
Chương 97: Tín Sơn âm mưu
96
Chương 98: Thái hậu trở về
97
Chương 99: Ai muội muội với ngươi
98
Chương 100: Trẫm muốn đi đâu thì đi đó
99
Chương 101: Trọng thương
100
Chương 102: Cắt thịt chữa thương
101
Chương 103: Tố Phi nương nương
102
Chương 104: Yên lặng theo dõi biến đổi
103
Chương 105: Cảm tạ ngươi
104
Chương 106: Dương mỹ nhân ăn nói cẩn thận
105
Chương 107: Triệu Nguyên Thuần có chút đáng thương
106
Chương 108: Còn muốn chiếm lấy người
107
Chương 109: Trúng độc
108
Chương 110: Thư tâm thống khoái
109
Chương 111: Một con dao găm xấu đến mấy thì nó vẫn là một con dao găm
110
Chương 112: Đến lúc rồi
111
Chương 114: Không hề trở về
112
Chương 115: Được thấy ánh mặt trời
113
Chương 116: Được cứu
114
Chương 117: Sau này không cần dạy nữa
115
Chương 118: Thái hậu người bệnh rồi?
116
Chương 119: Ngừng đại tuyển đi
117
Chương 120: Tết dương
118
Chương 121: Thần thiếp phải sống thế nào?
119
Chương 122: Quả thật thích nàng
120
Chương 123: Đêm Nguyên Tiêu
121
Chương 124: Bí mật vào cung
122
Chương 125: Tra Án
123
Chương 126: Dời cung
124
Chương 127: Có chuyện tốt đẹp thì sẽ có người tới phá hỏng chuyện tốt
125
Chương 128: Thỉnh cầu tra rõ
126
Chương 129: Muốn gán tội cho người khác
127
Chương 130: Tra ra chân tướng
128
Chương 131: Ngay cả cảm xúc cũng là dư thừa
129
Chương 132: Cam Châu
130
Chương 133: Ương ngạnh
131
Chương 134: Bầu trời Kinh thành tháng tư
132
Chương 135: Chuyện sinh con phải xem duyên phận
133
Chương 136: Gặp người cũ nơi đất khách
134
Chương 137: Thủ đoạn bỉ ổi
135
Chương 138: Vô cùng nhục nhã
136
Chương 139: Sao nàng có thể chết được
137
Chương 140: Rắn độc
138
Chương 141: Hồi cung
139
Chương 142: không phải ta đã xuất hiện rồi sao?
140
Chương 143: Trát Lê bộ
141
Chương 144: Trẫm muốn đích thân thẩm vấn
142
Chương 145: Bi thương
143
Chương 146: Người có từng xin Hoàng thượng tha thứ không?
144
Chương 147: Rất nhanh sẽ không giống như trước nữa
145
Chương 148: Gian trá
146
Chương 149: 20 vạn đại quân
147
Chương 150: Lũ lụt ở Giang Hoài
148
Chương 151: Gió tanh mưa máu
149
Chương 152: Ta tìm Diệp tri huyện
150
Chương 153: Cuộc sống trong cung của nữ nhi như thế nào?
151
Chương 154: Muội muội mới là thân sinh
152
Chương 155: Hoàng thượng rơi xuống vực
153
Chương 156: Có thể là căn bản không có ngã xuống núi
154
Chương 157: Mang thai
155
Chương 158: Sắp biến thiên rồi
156
Chương 159: Nó nhất định phải đồng ý
157
Chương 160: Máu chảy thành sông
158
Chương 161: Chúng ái khanh, đã lâu không gặp
159
Chương 162: Chỉ có kính nể
160
Chương 163: Hồi cung
161
Chương 164: Chỉ sợ là không bò dậy nổi
162
Chương 165: Đều là báo ứng
163
Chương 166: Cái miệng nhỏ càng ngày càng lanh lợi
164
Chương 167: Phỉ báng
165
Chương 168: Đánh nhau
166
Chương 169: Trên cao lạnh lẽo vô cùng
167
Chương 170: Nhất định là tiểu Công chúa
168
Chương 171: Trở về bộ tộc của ngươi đi.
169
Chương 172: Cái gì gọi là nuôi hổ gây họa
170
Chương 173: Tết Trung thu
171
Chương 174: Quay lại quỹ đạo
172
Chương 175: Ta quyết không chịu thua
173
Chương 176: Không thể không làm một con cọp cái
174
Chương 177: Nàng khao khát
175
Chương 178: Ngươi sẽ gặp báo ứng
176
Chương 179: Hà Phong Viên
177
Chương 180: Ta là con hoang?
178
Chương 181: Đoạn tuyệt quan hệ mẫu tử
179
Chương 182: Ý chí sống sót không cao
180
Chương 183: Vậy còn tạm được
181
Chương 185: Đủ lông đủ cánh rồi
182
Chương 186: Thờ ơ
183
Chương 187: Hãm hại
184
Chương 188: Sụp đổ
185
Chương 189: Còn làm được gì?
186
Chương 190: Sinh con
187
Chương 191: Cảnh Châu Công chúa
188
Chương 192: Có tài đức gì chứ
189
Chương 193: Đệ đang nói bậy bạ cái gì đó!
190
Chương 194: Làm sao có thể!
191
Chương 195: Yêu đương vụиɠ ŧяộʍ
192
Chương 196: Y đi rồi
193
Chương 197: Bại lộ
194
Chương 198: Cẩn thận với Hoa phương nghi
195
Chương 199: Ngự giá thân chinh
196
Chương 200: Phi thiếp chính là phi thiếp