Chương 127: Có chuyện tốt đẹp thì sẽ có người tới phá hỏng chuyện tốt

Đứa nhỏ mười mấy tuổi dù chưa được hai mươi nhưng ai đối tốt với y, ai không tốt với y thì trong lòng đều sáng tỏ như gương.

Cẩm Tú Hiên trước đây, nói là muốn hoài niệm mẫu phi, nhưng thực tế y chỉ muốn đến tìm Diệp quý nhân.

Mẫu phi đã qua đời rồi, trong cung trên dưới không ai coi trọng y, ngay cả nhũ mẫu cô cô của mình cũng thầm mắng y xúi quẩy.

Đã lớn như vậy, Diệp quý nhân là người thứ hai thật lòng đối tốt với y.

Sâu trong lòng y đã sớm sinh ra sự ỷ lại trưởng tẩu như mẹ, nếu như...Diệp quý nhân là mẹ của y thì thật là tốt biết bao.

Tại sao mình không nhỏ lại vài tuổi, y có thể nũng nịu trong lòng nàng, y quá muốn có một người mẫu thân.

''Thuần Tiểu Vương gia?'' Diệp Tư Nhàn mỉm cười ngoắc hắn.

Triệu Nguyên Thuần lạc lõng bước tới, chắp tay thi lễ.

''Diệp tẩu tẩu''

''Sao lại ỉu xìu vậy, ai bắt nạt người sao?'' Diệp Tư Nhàn cười hỏi.

Triệu Nguyên Thuần lắc đầu không nói lời nào.

Diệp Tư Nhàn lại hỏi có phải nhớ mẹ của người không? Hay gặp chuyện gì phiền lòng.

Triệu Nguyên Thuần trầm mặc hồi lâu, đột nhiên ngẩng đầu nhìn nàng.

''Diệp tẩu tẩu, sau này ta có thể tới chỗ tẩu ăn điểm tâm nữa không?''

''Có thể chứ? Sao lại không, nhưng sau này người phải tới ban ngày, sang năm tuổi mụ của người cũng đã mười hai tuổi rồi, không thể giống như một đứa trẻ nữa, biết không?''

''Biết''

Triệu Nguyên Thuần vẫn rất mất mát, đúng vậy ha, theo tuổi mụ thì y đã mười hai tuổi.

Y ăn rất nhiều, nháy mắt vóc dáng đã cao lớn hơn, có thể thấy sắp đuổi kịp Diệp tẩu tẩu rồi.

Có lẽ trong mắt người khác, y đã là một đại nhân có sức uy hiếp.

Ai mà biết được, trong lòng y vẫn muốn có mẫu thân, thậm chí còn thường nghĩ tới Diệp tẩu tẩu như bóng dáng của mẹ, rất buồn cười đúng không?

''Đi thôi, hôm nay ta dời cung, sau này Trữ Tú Cung sẽ còn xây tiểu Trù phòng, chúng ta có thể xây tiêu chuẩn cao nhất, đến lúc đó người muốn tới thì tới, muốn ăn cái gì cũng có''

Diệp Tư Nhàn vô thức muốn khoác vai đứa nhỏ, đưa tay ra một khắc đột nhiên phát hiện, Triệu Nguyên Thuần chớp mắt đã cao lớn như vậy.

Nàng thậm chí phải giơ cao tay lên mới có thể khoác lên vai y như trước kia.

Được rồi, không ra thể thống gì hết, Diệp Tư Nhàn thu tay lại.

''Đi, ta dẫn người tới Trữ Tú Cung xem thử''

''Ừm''

Một đoàn người đi về hướng Trữ Tú Cung.

Bóng người từng bước đi tới, phía sau hòn non bộ cách con đường đó không xa, đột nhiên xuất hiện một mỹ nhân mặc cung trang.

Nàng ta dùng quạt lông tơ ngỗng tinh xảo che lại nửa bên mặt, chỉ lộ ra đôi mắt và vẻ hung ác nham hiểm bên trong.

''Diệp tiệp dư ngươi đúng là hồ ly tinh, ngay cả Thuần Tiểu Vương gia mười mấy tuổi cũng không tha''

''Cũng không biết đám nam nhân này đều bị làm sao vậy, từng người đều bị cô ta mê hoặc đến choáng váng đầu óc''

''Hừ!''

Mỹ nhân mặc cung trang phe phẩy cái quạt trong tay, phất tay áo bỏ đi.

...

Chính điện Trữ Tú Cung quả nhiên to lớn hùng vĩ, Diệp Tư Nhàn đứng trên bậc thang chính điện, ngửa đầu nhìn cung điện cao lớn nguy nga, ngửa đến đau cả cổ vẫn chưa nhìn rõ được hoa văn tinh xảo.

''Quá tinh xảo''

Nàng hạ cái cổ đau nhức xuống, ánh mắt rơi vào thềm đá cẩm thạch dưới chân.

''Đá tốt như vậy lại dùng để xây bậc thang, đúng là đáng tiếc''

Nàng sờ sờ lan can, lại sờ lên sư tử trấn trạch bằng cẩm thạch hai bên cửa điêu khắc khéo léo, nhịn không được tặc lưỡi tán thưởng.

''Thật không dám tưởng tượng, có một ngày ta cũng có thể ở trong một nơi tốt thế này''

Từ nhỏ tới lớn, trong nhà nàng đều là nhà gỗ bình thường, giống hệt những nhà bình thường trong đại đa số dân chúng.

Diệp Tư Nhàn cũng tiến cung mới biết được, thì ra làm quan cũng có thể phát tài, trong nhà nghèo như vậy nhất định là vì chức quan của phụ thân không đủ lớn.

''Đây đều là Hoàng thượng cho người xây mới, nghe nói lúc đầu cầu thang là gạch đá xanh, có thể thấy Hoàng thượng rất để ý tiểu chủ''

''Ừm'' Diệp Tư Nhàn cười ngọt ngào, nhẹ nhàng nhấc mép váy lên đi tới nội điện.

Nội điện xa hoa lộng lẫy khỏi phải nói.

Màn lụa tơ sống chồng chất, rèm châu hồng mã não rủ xuống, thảm lông ngắn Ba Tư tiến cống, hoa văn như ý khắc rỗng.

Đi qua từng tấm màn rủ xuống, Diệp Tư Nhàn cẩn thận đi vào phòng ngủ của mình, sau đó nàng bị kinh ngạc đến trợn to mắt.

''Chậc chậc chậc, màn của cái giường này là thêu sợi gấm hai mặt quý báu nhất, khung giường lớn như vậy, lại còn là gỗ tử đàn...''

Diệp Tư Nhàn không có tiền đồ phải nhìn chỗ này, sờ chỗ kia, cặp mắt trừng lớn như cái chuông đồng.

Tiểu chủ, người nghỉ một lát đi''

Viên Nguyệt cười, đỡ Diệp Tư Nhàn tới giường gần cửa sổ ở gian ngoài.

Ngồi trên nệm tơ nhung màu đỏ son, Diệp Tư Nhàn lại sờ lên bàn trà: ''Đây là gỗ Hoàng hoa lê đó...''

Cuối cùng nhìn ngắm hết chính điện, Diệp Tư Nhàn ôm tim ngồi lại trên giường nệm.

''Ông trời của ta ơi, Hoàng thượng chuyển khố phòng của ngài ấy tới đây à?''

Đời này của nàng cộng tất cả những thứ đồ tốt nhất mà nàng từng thấy lại, cũng không sánh bằng những thứ được bố trí trong phòng này.

''Hoàng huynh đúng là yêu thương Diệp tẩu tẩu''

Triệu Nguyên Thuần đi theo tiểu thái giám tiến vào từ bên ngoài, hiếu kì ngửa đầu quan sát mọi thứ trong phòng.

''Quá phô trương, những vật trang trí quý báu này ta căn bản không cần đến, có có...'' Diệp Tử Nhàn chỉ vào lư hương ngọc bích điêu khắc chạm rỗng tinh tế trước mặt.

''Từ trước đến nay ta không xông hương, không hiểu tại sao có người lại thích làm cho cả phòng chướng khí mù mịt''

''Trừ chỗ của Hoàng thượng có một vị hương liệu nhàn nhạt vẫn rất dễ ngửi, cái khác đều là hun khói lửa cháy, sặc chết người'' Diệp Tư Nhàn lại sờ lên lư hương kia, cảm giác lạnh buốt tinh tế tỉ mỉ, ngọc trong suốt, chắc hẳn là có giá trị không nhỏ.

''Đó là Long Tiên Hương, có lẽ là hương liệu quý báu nhất trên đời, các triều đại qua đi chỉ có Quân vương có thể dùng'' Triệu Nguyên Thuần cười nói.

''Chẳng trách...'' Diệp Tư Nhàn trợn mắt há mồm.

Đảo mắt đã đến trưa.

Ngự thiện phòng sớm đã nhận được tin dời cung, thủ lĩnh giám giám Bàng Đại Hải dẫn theo mười mấy tiểu thái giám, cuồn cuộn mang đồ ăn trưa đến cho Diệp Tư Nhàn.

Từng đĩa cao lương mỹ vị khéo léo được mang lên bàn, Diệp Tư Nhàn nghe thấy mùi thơm từ xa.

''Hôm nay là ngày Tiệp dư chủ tử dời cung, nô tài đặc biệt thay mặt Ngự thiện phòng đến đưa thức ăn cho người, đều là tâm ý của chúng nô tài, mong chủ tử vui vẻ nhận cho''

Sang năm mới, cái bụng Bàng Đại Hải lại béo lên không ít, hắn xoay người thi lễ bộ dạng vô cùng buồn cười.

''Bình thân đi, Viên Nguyệt, ban thưởng''

Diệp Tư Nhàn vung tay lên, Viên Nguyệt cầm hầu bao đã chuẩn bị trước, dày cộp nhét vào tay Bàng Đại Hải.

''Sau này thức ăn của Trữ Tú Cung còn phải nhờ vào Ngự thiện phòng, làm phiền công công''

''Không dám không dám, Diệp chủ tử luôn yêu thương chúng nô tài, chúng ta đều ghi tạc trong long, nhất định hầu hạ chu đáo''

Vuốt đuôi nịnh bợ xong, đám người Bàng Đại Hải cung kính lui ra.

Diệp Tư Nhàn kéo Triệu Nguyên Thuần cười nói dùng cơm trưa.

Ăn trưa xong Triệu Nguyên Thuần rời đi, Diệp Tư Nhàn quay lại nội thất nằm trên giường gỗ tử đàn lớn, ôm lấy chăn vui vẻ lật người, ngủ thiếp đi.

Trong lúc ngủ mơ còn đắc ý suy nghĩ, giường lớn này vừa to vừa rộng, sau này sợ không ngủ được có thể gọi Viên Nguyệt lên ngủ cùng nàng, tốt biết bao.

Mọi chuyện hậu cung.

Có tốt đẹp, nhất định có người nhảy ra phá hỏng chuyện tốt đó.

Diệp Tư Nhàn tỉnh lại sau giấc ngủ, cảm thấy biểu hiện của Viên Nguyệt không đúng, Xảo Yến càng tức giận đến thất khiếu đều muốn bốc khói.

''Sao vậy?''

''Sắc mặt ai cũng khó coi như vậy?''

Chapter
1 Chương 1: Tiến Cung
2 Chương 2: Chế nhạo
3 Chương 3: Thị tẩm
4 Chương 4: Ta sẽ không đi
5 Chương 5: Ta cũng sẽ không đi
6 Chương 6: Không dễ chịu
7 Chương 7: Đã đến lúc bỏ qua rồi
8 Chương 8: Ai đã viết những chữ như vậy
9 Chương 9: Triệu Nguyên Thuần
10 Chương 10: Giống nhau
11 Chương 11: Trung thu
12 Chương 12: Trẫm dạy ngươi
13 Chương 13: Đi săn
14 Chương 14: Cố nhân
15 Chương 15: Đến giải thích với ngươi
16 Chương 16: Muốn con này
17 Chương 17: Đi săn
18 Chương 18: Cũng không nghĩ đến nữa
19 Chương 19: Không thấy xui xẻo sao?
20 Chương 20: Nàng không sợ sao?
21 Chương 21: Nói ta phải làm sao đây?
22 Chương 22: Vương
23 Chương 23: Quỳ xuống
24 Chương 24: Phùng An Hoài ấy à
25 Chương 25: Còn chưa đủ bực mình sao?
26 Chương 26: Tương lai còn dài
27 Chương 27: Mời mọc
28 Chương 29: Khoe khoang
29 Chương 30: Thất thế
30 Chương 31: Tống Tần
31 Chương 32: Hãm hại
32 Chương 33: Dùng tính mạng đặt cược
33 Chương 34: Quân tử kết giao nhạt như nước
34 Chương 35: Ủy khuất
35 Chương 36: Chẳng lẽ thật sự là vì đồng hương?
36 Chương 37: Đột ngột qua đời
37 Chương 38: Đột ngột qua đời (2)
38 Chương 39: Cầu thương xót
39 Chương 40: Người trên đầu quả tim
40 Chương 41: Gϊếŧ nàng ấy cho ta
41 Chương 42: Tiết vạn thọ
42 Chương 43: Nàng phải bảo trọng
43 Chương 44: Rời đi
44 Chương 45: Tự sinh tự diệt
45 Chương 46: Không phải thân sinh
46 Chương 47: Chuyện không đơn giản như vậy
47 Chương 48: Hồi cung
48 Chương 49: Lén lén lút lút
49 Chương 50: Ngọc phi nhập cung
50 Chương 52: Hãm hại
51 Chương 53: Ngươi ở đâu ra nhiều nữ nhân như vậy
52 Chương 54: Tại sao không kéo thiếp ra
53 Chương 55: Ảo tưởng và hiện thực
54 Chương 56: Thực sự cho rằng sẽ thắng sao?
55 Chương 57: Thần thiếp cũng muốn sinh con
56 Chương 58: Trở thành quân cờ
57 Chương 59: Gậy ông đập lưng ông
58 Chương 60: Hoàng đế cũng khó xử
59 Chương 61: Thế cục
60 Chương 62: Lừa gạt huynh đệ
61 Chương 63: Kiếp sau hãy làm một người tốt
62 Chương 64: Diệp tẩu tẩu đúng là người tốt
63 Chương 65: Không đợi được nữa phải không?
64 Chương 66: Con gái trong nhà là rất quý giá
65 Chương 67: Dầu sôi lửa bỏng
66 Chương 68: Lão tử không cần
67 Chương 69: Lòng người khó đoán
68 Chương 70: Trong lòng đều là Hoàng đế
69 Chương 71: Sẽ ổn thôi
70 Chương 72: Diệp mỹ nhân muốn trở mình?
71 Chương 73: Tết Nguyên Tiêu
72 Chương 74: Tại sao không chịu buông tha cho nàng
73 Chương 75: Kiếp sau, thần thiếp muốn làm một người bình thường
74 Chương 76: Ít nhất phải là một đồng minh
75 Chương 77: Thưởng thức mùa xuân
76 Chương 78: Khẩn xin Hoàng thượng chớ thiên vị
77 Chương 79: Bãi giá Nghi Nguyệt Cung
78 Chương 80: Hoàng thượng nghĩ gì
79 Chương 81: Đày vào lãnh cung
80 Chương 82: Thế thân
81 Chương 83: Chẳng lẽ là có người trong lòng
82 Chương 84: Làm sao giải thích với Hoàng thượng
83 Chương 85: Đậu mùa
84 Chương 86: Chọn lựa
85 Chương 87: Độc phát
86 Chương 88: Thay máu
87 Chương 89: Hoàng tẩu?
88 Chương 90: Tra ra được chưa
89 Chương 91: Trẫm giúp nàng
90 Chương 92: Trong lòng chua xót
91 Chương 93: Hôm nay tiểu chủ hồi cung
92 Chương 94: Thay mình giải oan
93 Chương 95: Phải, ta ác độc như vậy đó
94 Chương 96: Gian phòng của Thái hậu
95 Chương 97: Tín Sơn âm mưu
96 Chương 98: Thái hậu trở về
97 Chương 99: Ai muội muội với ngươi
98 Chương 100: Trẫm muốn đi đâu thì đi đó
99 Chương 101: Trọng thương
100 Chương 102: Cắt thịt chữa thương
101 Chương 103: Tố Phi nương nương
102 Chương 104: Yên lặng theo dõi biến đổi
103 Chương 105: Cảm tạ ngươi
104 Chương 106: Dương mỹ nhân ăn nói cẩn thận
105 Chương 107: Triệu Nguyên Thuần có chút đáng thương
106 Chương 108: Còn muốn chiếm lấy người
107 Chương 109: Trúng độc
108 Chương 110: Thư tâm thống khoái
109 Chương 111: Một con dao găm xấu đến mấy thì nó vẫn là một con dao găm
110 Chương 112: Đến lúc rồi
111 Chương 114: Không hề trở về
112 Chương 115: Được thấy ánh mặt trời
113 Chương 116: Được cứu
114 Chương 117: Sau này không cần dạy nữa
115 Chương 118: Thái hậu người bệnh rồi?
116 Chương 119: Ngừng đại tuyển đi
117 Chương 120: Tết dương
118 Chương 121: Thần thiếp phải sống thế nào?
119 Chương 122: Quả thật thích nàng
120 Chương 123: Đêm Nguyên Tiêu
121 Chương 124: Bí mật vào cung
122 Chương 125: Tra Án
123 Chương 126: Dời cung
124 Chương 127: Có chuyện tốt đẹp thì sẽ có người tới phá hỏng chuyện tốt
125 Chương 128: Thỉnh cầu tra rõ
126 Chương 129: Muốn gán tội cho người khác
127 Chương 130: Tra ra chân tướng
128 Chương 131: Ngay cả cảm xúc cũng là dư thừa
129 Chương 132: Cam Châu
130 Chương 133: Ương ngạnh
131 Chương 134: Bầu trời Kinh thành tháng tư
132 Chương 135: Chuyện sinh con phải xem duyên phận
133 Chương 136: Gặp người cũ nơi đất khách
134 Chương 137: Thủ đoạn bỉ ổi
135 Chương 138: Vô cùng nhục nhã
136 Chương 139: Sao nàng có thể chết được
137 Chương 140: Rắn độc
138 Chương 141: Hồi cung
139 Chương 142: không phải ta đã xuất hiện rồi sao?
140 Chương 143: Trát Lê bộ
141 Chương 144: Trẫm muốn đích thân thẩm vấn
142 Chương 145: Bi thương
143 Chương 146: Người có từng xin Hoàng thượng tha thứ không?
144 Chương 147: Rất nhanh sẽ không giống như trước nữa
145 Chương 148: Gian trá
146 Chương 149: 20 vạn đại quân
147 Chương 150: Lũ lụt ở Giang Hoài
148 Chương 151: Gió tanh mưa máu
149 Chương 152: Ta tìm Diệp tri huyện
150 Chương 153: Cuộc sống trong cung của nữ nhi như thế nào?
151 Chương 154: Muội muội mới là thân sinh
152 Chương 155: Hoàng thượng rơi xuống vực
153 Chương 156: Có thể là căn bản không có ngã xuống núi
154 Chương 157: Mang thai
155 Chương 158: Sắp biến thiên rồi
156 Chương 159: Nó nhất định phải đồng ý
157 Chương 160: Máu chảy thành sông
158 Chương 161: Chúng ái khanh, đã lâu không gặp
159 Chương 162: Chỉ có kính nể
160 Chương 163: Hồi cung
161 Chương 164: Chỉ sợ là không bò dậy nổi
162 Chương 165: Đều là báo ứng
163 Chương 166: Cái miệng nhỏ càng ngày càng lanh lợi
164 Chương 167: Phỉ báng
165 Chương 168: Đánh nhau
166 Chương 169: Trên cao lạnh lẽo vô cùng
167 Chương 170: Nhất định là tiểu Công chúa
168 Chương 171: Trở về bộ tộc của ngươi đi.
169 Chương 172: Cái gì gọi là nuôi hổ gây họa
170 Chương 173: Tết Trung thu
171 Chương 174: Quay lại quỹ đạo
172 Chương 175: Ta quyết không chịu thua
173 Chương 176: Không thể không làm một con cọp cái
174 Chương 177: Nàng khao khát
175 Chương 178: Ngươi sẽ gặp báo ứng
176 Chương 179: Hà Phong Viên
177 Chương 180: Ta là con hoang?
178 Chương 181: Đoạn tuyệt quan hệ mẫu tử
179 Chương 182: Ý chí sống sót không cao
180 Chương 183: Vậy còn tạm được
181 Chương 185: Đủ lông đủ cánh rồi
182 Chương 186: Thờ ơ
183 Chương 187: Hãm hại
184 Chương 188: Sụp đổ
185 Chương 189: Còn làm được gì?
186 Chương 190: Sinh con
187 Chương 191: Cảnh Châu Công chúa
188 Chương 192: Có tài đức gì chứ
189 Chương 193: Đệ đang nói bậy bạ cái gì đó!
190 Chương 194: Làm sao có thể!
191 Chương 195: Yêu đương vụиɠ ŧяộʍ
192 Chương 196: Y đi rồi
193 Chương 197: Bại lộ
194 Chương 198: Cẩn thận với Hoa phương nghi
195 Chương 199: Ngự giá thân chinh
196 Chương 200: Phi thiếp chính là phi thiếp
Chapter

Updated 196 Episodes

1
Chương 1: Tiến Cung
2
Chương 2: Chế nhạo
3
Chương 3: Thị tẩm
4
Chương 4: Ta sẽ không đi
5
Chương 5: Ta cũng sẽ không đi
6
Chương 6: Không dễ chịu
7
Chương 7: Đã đến lúc bỏ qua rồi
8
Chương 8: Ai đã viết những chữ như vậy
9
Chương 9: Triệu Nguyên Thuần
10
Chương 10: Giống nhau
11
Chương 11: Trung thu
12
Chương 12: Trẫm dạy ngươi
13
Chương 13: Đi săn
14
Chương 14: Cố nhân
15
Chương 15: Đến giải thích với ngươi
16
Chương 16: Muốn con này
17
Chương 17: Đi săn
18
Chương 18: Cũng không nghĩ đến nữa
19
Chương 19: Không thấy xui xẻo sao?
20
Chương 20: Nàng không sợ sao?
21
Chương 21: Nói ta phải làm sao đây?
22
Chương 22: Vương
23
Chương 23: Quỳ xuống
24
Chương 24: Phùng An Hoài ấy à
25
Chương 25: Còn chưa đủ bực mình sao?
26
Chương 26: Tương lai còn dài
27
Chương 27: Mời mọc
28
Chương 29: Khoe khoang
29
Chương 30: Thất thế
30
Chương 31: Tống Tần
31
Chương 32: Hãm hại
32
Chương 33: Dùng tính mạng đặt cược
33
Chương 34: Quân tử kết giao nhạt như nước
34
Chương 35: Ủy khuất
35
Chương 36: Chẳng lẽ thật sự là vì đồng hương?
36
Chương 37: Đột ngột qua đời
37
Chương 38: Đột ngột qua đời (2)
38
Chương 39: Cầu thương xót
39
Chương 40: Người trên đầu quả tim
40
Chương 41: Gϊếŧ nàng ấy cho ta
41
Chương 42: Tiết vạn thọ
42
Chương 43: Nàng phải bảo trọng
43
Chương 44: Rời đi
44
Chương 45: Tự sinh tự diệt
45
Chương 46: Không phải thân sinh
46
Chương 47: Chuyện không đơn giản như vậy
47
Chương 48: Hồi cung
48
Chương 49: Lén lén lút lút
49
Chương 50: Ngọc phi nhập cung
50
Chương 52: Hãm hại
51
Chương 53: Ngươi ở đâu ra nhiều nữ nhân như vậy
52
Chương 54: Tại sao không kéo thiếp ra
53
Chương 55: Ảo tưởng và hiện thực
54
Chương 56: Thực sự cho rằng sẽ thắng sao?
55
Chương 57: Thần thiếp cũng muốn sinh con
56
Chương 58: Trở thành quân cờ
57
Chương 59: Gậy ông đập lưng ông
58
Chương 60: Hoàng đế cũng khó xử
59
Chương 61: Thế cục
60
Chương 62: Lừa gạt huynh đệ
61
Chương 63: Kiếp sau hãy làm một người tốt
62
Chương 64: Diệp tẩu tẩu đúng là người tốt
63
Chương 65: Không đợi được nữa phải không?
64
Chương 66: Con gái trong nhà là rất quý giá
65
Chương 67: Dầu sôi lửa bỏng
66
Chương 68: Lão tử không cần
67
Chương 69: Lòng người khó đoán
68
Chương 70: Trong lòng đều là Hoàng đế
69
Chương 71: Sẽ ổn thôi
70
Chương 72: Diệp mỹ nhân muốn trở mình?
71
Chương 73: Tết Nguyên Tiêu
72
Chương 74: Tại sao không chịu buông tha cho nàng
73
Chương 75: Kiếp sau, thần thiếp muốn làm một người bình thường
74
Chương 76: Ít nhất phải là một đồng minh
75
Chương 77: Thưởng thức mùa xuân
76
Chương 78: Khẩn xin Hoàng thượng chớ thiên vị
77
Chương 79: Bãi giá Nghi Nguyệt Cung
78
Chương 80: Hoàng thượng nghĩ gì
79
Chương 81: Đày vào lãnh cung
80
Chương 82: Thế thân
81
Chương 83: Chẳng lẽ là có người trong lòng
82
Chương 84: Làm sao giải thích với Hoàng thượng
83
Chương 85: Đậu mùa
84
Chương 86: Chọn lựa
85
Chương 87: Độc phát
86
Chương 88: Thay máu
87
Chương 89: Hoàng tẩu?
88
Chương 90: Tra ra được chưa
89
Chương 91: Trẫm giúp nàng
90
Chương 92: Trong lòng chua xót
91
Chương 93: Hôm nay tiểu chủ hồi cung
92
Chương 94: Thay mình giải oan
93
Chương 95: Phải, ta ác độc như vậy đó
94
Chương 96: Gian phòng của Thái hậu
95
Chương 97: Tín Sơn âm mưu
96
Chương 98: Thái hậu trở về
97
Chương 99: Ai muội muội với ngươi
98
Chương 100: Trẫm muốn đi đâu thì đi đó
99
Chương 101: Trọng thương
100
Chương 102: Cắt thịt chữa thương
101
Chương 103: Tố Phi nương nương
102
Chương 104: Yên lặng theo dõi biến đổi
103
Chương 105: Cảm tạ ngươi
104
Chương 106: Dương mỹ nhân ăn nói cẩn thận
105
Chương 107: Triệu Nguyên Thuần có chút đáng thương
106
Chương 108: Còn muốn chiếm lấy người
107
Chương 109: Trúng độc
108
Chương 110: Thư tâm thống khoái
109
Chương 111: Một con dao găm xấu đến mấy thì nó vẫn là một con dao găm
110
Chương 112: Đến lúc rồi
111
Chương 114: Không hề trở về
112
Chương 115: Được thấy ánh mặt trời
113
Chương 116: Được cứu
114
Chương 117: Sau này không cần dạy nữa
115
Chương 118: Thái hậu người bệnh rồi?
116
Chương 119: Ngừng đại tuyển đi
117
Chương 120: Tết dương
118
Chương 121: Thần thiếp phải sống thế nào?
119
Chương 122: Quả thật thích nàng
120
Chương 123: Đêm Nguyên Tiêu
121
Chương 124: Bí mật vào cung
122
Chương 125: Tra Án
123
Chương 126: Dời cung
124
Chương 127: Có chuyện tốt đẹp thì sẽ có người tới phá hỏng chuyện tốt
125
Chương 128: Thỉnh cầu tra rõ
126
Chương 129: Muốn gán tội cho người khác
127
Chương 130: Tra ra chân tướng
128
Chương 131: Ngay cả cảm xúc cũng là dư thừa
129
Chương 132: Cam Châu
130
Chương 133: Ương ngạnh
131
Chương 134: Bầu trời Kinh thành tháng tư
132
Chương 135: Chuyện sinh con phải xem duyên phận
133
Chương 136: Gặp người cũ nơi đất khách
134
Chương 137: Thủ đoạn bỉ ổi
135
Chương 138: Vô cùng nhục nhã
136
Chương 139: Sao nàng có thể chết được
137
Chương 140: Rắn độc
138
Chương 141: Hồi cung
139
Chương 142: không phải ta đã xuất hiện rồi sao?
140
Chương 143: Trát Lê bộ
141
Chương 144: Trẫm muốn đích thân thẩm vấn
142
Chương 145: Bi thương
143
Chương 146: Người có từng xin Hoàng thượng tha thứ không?
144
Chương 147: Rất nhanh sẽ không giống như trước nữa
145
Chương 148: Gian trá
146
Chương 149: 20 vạn đại quân
147
Chương 150: Lũ lụt ở Giang Hoài
148
Chương 151: Gió tanh mưa máu
149
Chương 152: Ta tìm Diệp tri huyện
150
Chương 153: Cuộc sống trong cung của nữ nhi như thế nào?
151
Chương 154: Muội muội mới là thân sinh
152
Chương 155: Hoàng thượng rơi xuống vực
153
Chương 156: Có thể là căn bản không có ngã xuống núi
154
Chương 157: Mang thai
155
Chương 158: Sắp biến thiên rồi
156
Chương 159: Nó nhất định phải đồng ý
157
Chương 160: Máu chảy thành sông
158
Chương 161: Chúng ái khanh, đã lâu không gặp
159
Chương 162: Chỉ có kính nể
160
Chương 163: Hồi cung
161
Chương 164: Chỉ sợ là không bò dậy nổi
162
Chương 165: Đều là báo ứng
163
Chương 166: Cái miệng nhỏ càng ngày càng lanh lợi
164
Chương 167: Phỉ báng
165
Chương 168: Đánh nhau
166
Chương 169: Trên cao lạnh lẽo vô cùng
167
Chương 170: Nhất định là tiểu Công chúa
168
Chương 171: Trở về bộ tộc của ngươi đi.
169
Chương 172: Cái gì gọi là nuôi hổ gây họa
170
Chương 173: Tết Trung thu
171
Chương 174: Quay lại quỹ đạo
172
Chương 175: Ta quyết không chịu thua
173
Chương 176: Không thể không làm một con cọp cái
174
Chương 177: Nàng khao khát
175
Chương 178: Ngươi sẽ gặp báo ứng
176
Chương 179: Hà Phong Viên
177
Chương 180: Ta là con hoang?
178
Chương 181: Đoạn tuyệt quan hệ mẫu tử
179
Chương 182: Ý chí sống sót không cao
180
Chương 183: Vậy còn tạm được
181
Chương 185: Đủ lông đủ cánh rồi
182
Chương 186: Thờ ơ
183
Chương 187: Hãm hại
184
Chương 188: Sụp đổ
185
Chương 189: Còn làm được gì?
186
Chương 190: Sinh con
187
Chương 191: Cảnh Châu Công chúa
188
Chương 192: Có tài đức gì chứ
189
Chương 193: Đệ đang nói bậy bạ cái gì đó!
190
Chương 194: Làm sao có thể!
191
Chương 195: Yêu đương vụиɠ ŧяộʍ
192
Chương 196: Y đi rồi
193
Chương 197: Bại lộ
194
Chương 198: Cẩn thận với Hoa phương nghi
195
Chương 199: Ngự giá thân chinh
196
Chương 200: Phi thiếp chính là phi thiếp