Chương 26: 26: Đại Vương Cứu Mạng

Trần Vọng vô cùng ghét bỏ bộ dáng lôi thôi bẩn thỉu của Quý Vân Sơ, dứt khoát quay đầu không muốn nhìn nàng, nhắm mắt làm ngơ.

Hắn rút ra roi dài màu đen vung lên mạnh mẽ, roi “Bang” một tiếng đánh lên mặt đất, bụi bay đầy trời.

“Bây giờ các ngươi có thể tìm chết được rồi.

” Trần Vọng khinh thường liếc mắt nhìn hắc y nhân xung quanh, ngữ khí vô cùng lạnh nhạt.

Tên hắc y nhân dẫn đầu liên tục bị phớt lờ đã sớm nghẹn một bụng lửa giận, lúc này rốt cuộc cũng tìm được chỗ để chút giận: “Khẩu khí rất lớn, ta sẽ đánh cho ngươi quỳ xuống đất kêu gia gia, các huynh đệ lên cho ta!”Hắc y nhân xúm lại, mấy chục tên lại không có cách nào tiến lại gần vòng roi của Trần Vọng.

Quý Vân Sơ bị vây ở giữa không ngừng run lên bần bật, tựa gần con ngựa vừa bị ngã.

Nàng tránh ở sau lưng Trần Vọng, gắt gao dựa gần hắn, còn mãnh liệt chỉ huy: “Đại vương, bên kia bên kia, a đúng đúng, cứ như vậy, đánh hắn!”Trước hôm nay, Trần Vọng chưa từng nghĩ một người có thể ồn ào đến mức như vậy, hắn vô cùng không kiên nhẫn: “Ồn quá, muốn sống liền câm miệng lại!”Quý Vân Sơ che miệng không dám nói tiếp nữa.

Một khắc sau, trên mặt đất là đám hắc y nhân nằm ngổn ngang, nhưng lần này lại có chút khác biệt là trên người những người này hoàn toàn không nhìn ra dấu vết bị thương, trên mặt đất sạch sẽ không một giọt máu, nhìn giống mấy người bọn chúng giống bị đánh cho hôn mê hơn.

Trần Vọng đánh ngã tên hắc y nhân dẫn đầu xuống đất, từ trên cao nhìn xuống: “Ngươi vừa mới nói ai quỳ xuống kêu gia gia?”“Ta ta ta, ta là tôn tử, ngươi là gia gia của ta.

” Hắc y nhân ánh mắt hoảng sợ, không ngừng xin tha: “Tha mạng, gia gia!”“Ai, tôn tử thật ngoan.

” Quý Vân Sơ không biết xấu hổ đáp lại.

“Chậc, tôn tử xấu như vậy mà ngươi cũng muốn?” Trần Vọng vô cùng ghét bỏ, khinh thường nói.

“Đúng vậy!” Quý Vân Sơ vỗ đầu, cảnh cáo tên hắc y nhân quỳ trên mặt đất: “Không được gọi ta là gia gia, ta không có tôn tử xấu như ngươi!”Hắc y nhân:…… Vốn dĩ cũng đâu có kêu ngươi a! Tên xú tiểu tử không biết xấu hổ.

Nhưng vì mạng sống vẫn chịu nhục xin tha: “Là ta xấu, ta xấu, các ngươi anh tuấn tiêu sái được chưa!”Lời này nghe có vẻ hơi âm dương quái khí, nhưng lại không nhìn ra sai lầm, Quý Vân Sơ nghĩ nghĩ nói: “Ngươi làm một đại nam nhân lại không có cốt khí như vậy, ngươi đã nghe câu“sĩ khả sát bất khả nhục” chưa, phải học được thà chết không chịu khuất phục biết không hả?”…… Lời này nói ra chính ngươi không tự thấy xấu hổ sao? Là ai vừa khóc đến nước mũi nước mắt tèm lem cầu xin Trần Vọng cứu mạng?“Được rồi, không cần nhiều lời.

” Trần Vọng không muốn thu thập mấy tên hắc y nhân nằm trên đất, dắt ngựa qua, để Quý Vân Sơ bò lên trước.

Quý Vân Sơ dáng người tinh tế, vóc người mảnh mai, trong nhóm nữ sinh cũng xem như tương đối cao gầy, chỉ là nàng chưa từng học cưỡi ngựa, ngay cả ngồi trên ngựa lúc trước cũng là bị Trần Vọng xách lên.

Bởi vậy nàng bám vào lưng ngựa, duỗi chân thử vài lần cũng chưa bò lên được.

“Đồ ngu.

” Trần Vọng châm chọc không thương tiếc.

Quý Vân Sơ có chút xấu hổ, nàng ngập ngừng mở miệng: “Cái đó, Đại vương, có thể giúp ta được không?”Trần Vọng ghét bỏ liếc nàng một cái, bất đắc dĩ vươn tay ngọc tôn quý ra, đỡ lấy…mông Quý Vân Sơ.

Khuôn mặt Quý Vân Sơ lập tức đỏ bừng: “Lưu manh!”Nàng theo bản năng đá ra sau, đá một hồi mới ý thức được có gì đó không thích hợp, thấp thỏm bất an về nhìn về sau.

Trên ngực Trần Vọng hiện lên một dấu chân vô cùng rõ ràng, mà lúc này sắc mặt hắn tối sầm, dùng ánh mắt muốn giết người nhìn Quý Vân Sơ.

“Đại vương ngài nghe ta giải thích……” Lời Quý Vân Sơ còn chưa nói xong, nhìn thoáng qua người tên hắc y nhân quỳ gối cầu xin tha đang móc ra thứ gì đó trong quần áo ra.

“Đại vương cẩn thận!” Quý Vân Sơ lao về phía Trần Vọng, đột nhiên không kịp phòng bị đè hắn ngã trên mặt đất.

Cùng lúc đó, trên không trung truyền đến tiếng “Ầm” vang dội, chỉ thấy trên không nở ra một chùm pháo hoa màu đỏ rực rỡ.

Quý Vân Sơ không rõ nguyên nhân ngẩng đầu nhìn về phía pháo hoa, có chút nghi hoặc: “Ban ngày ban mặt phóng pháo hoa làm gì? Làm ta sợ tới mức còn tưởng muốn phóng ám khí gì cơ.

”Sắc mặt Trần Vọng rất khó coi nhìn Quý Vân Sơ: “Mặc kệ là cái gì, ngươi có định đứng lên trước hay không?”“Ách……Ngại quá, ngại quá!” Quý Vân Sơ xấu hổ, tay chân nhanh chóng hoạt động, vội vàng đứng dậy.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Xuyên Qua
2 Chương 2: 2: Xuyên Qua
3 Chương 3: 3: Xuyên Qua
4 Chương 4: 4: Cứu Người
5 Chương 5: 5: Cứu Người
6 Chương 6: 6: Cứu Người
7 Chương 7: 7: Được Đại Vương Cứu
8 Chương 8: 8: Được Đại Vương Cứu
9 Chương 9: 9: Được Đại Vương Cứu
10 Chương 10: 10: Ta Có Thể Cứu
11 Chương 11: 11: Ta Có Thể Cứu
12 Chương 12: 12: Ta Có Thể Cứu
13 Chương 13: 13: Người Xưa Không Nói Lý
14 Chương 14: 14: Người Xưa Không Nói Lý
15 Chương 15: 15: Bắt Gian Trên Giường
16 Chương 16: 16: Bắt Gian Trên Giường
17 Chương 17: 17: Bắt Gian Trên Giường
18 Chương 18: 18: Đẩy Ngã Đại Vương
19 Chương 19: 19: Đẩy Ngã Đại Vương
20 Chương 20: 20: Đẩy Ngã Đại Vương
21 Chương 21: 21: Đất Hoang
22 Chương 22: 22: Đất Hoang
23 Chương 23: 23: Bị Ám Sát
24 Chương 24: 24: Bị Ám Sát
25 Chương 25: 25: Đại Vương Cứu Mạng
26 Chương 26: 26: Đại Vương Cứu Mạng
27 Chương 27: 27: Đại Vương Cứu Mạng
28 Chương 28: 28: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
29 Chương 29: 29: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
30 Chương 30: 30: Cứu Mạng! Lưu Manh
31 Chương 31: 31: Cứu Mạng! Lưu Manh
32 Chương 32: 32: Cứu Mạng! Lưu Manh
33 Chương 33: 33: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
34 Chương 34: 34: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
35 Chương 35: 35: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
36 Chương 36: 36: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
37 Chương 37: 37: Fan Nhỏ Của Đại Vương
38 Chương 38: 38: Fan Nhỏ Của Đại Vương
39 Chương 39: 39: Fan Nhỏ Của Đại Vương
40 Chương 40: 40: Dẫn Nước Vào Ruộng
41 Chương 41: 41: Dẫn Nước Vào Ruộng
42 Chương 42: 42: Tán Tỉnh
43 Chương 43: 43: Tán Tỉnh
44 Chương 44: 44: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
45 Chương 45: 45: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
46 Chương 46: 46: Lưu Manh
47 Chương 47: 47: Lưu Manh
48 Chương 48: 48: Lưu Manh
49 Chương 49: 49: Dạo Thanh Lâu
50 Chương 50: 50: Dạo Thanh Lâu
51 50: Dạo Thanh Lâu
52 49: Dạo Thanh Lâu
53 48: Lưu Manh
Chapter

Updated 53 Episodes

1
Chương 1: 1: Xuyên Qua
2
Chương 2: 2: Xuyên Qua
3
Chương 3: 3: Xuyên Qua
4
Chương 4: 4: Cứu Người
5
Chương 5: 5: Cứu Người
6
Chương 6: 6: Cứu Người
7
Chương 7: 7: Được Đại Vương Cứu
8
Chương 8: 8: Được Đại Vương Cứu
9
Chương 9: 9: Được Đại Vương Cứu
10
Chương 10: 10: Ta Có Thể Cứu
11
Chương 11: 11: Ta Có Thể Cứu
12
Chương 12: 12: Ta Có Thể Cứu
13
Chương 13: 13: Người Xưa Không Nói Lý
14
Chương 14: 14: Người Xưa Không Nói Lý
15
Chương 15: 15: Bắt Gian Trên Giường
16
Chương 16: 16: Bắt Gian Trên Giường
17
Chương 17: 17: Bắt Gian Trên Giường
18
Chương 18: 18: Đẩy Ngã Đại Vương
19
Chương 19: 19: Đẩy Ngã Đại Vương
20
Chương 20: 20: Đẩy Ngã Đại Vương
21
Chương 21: 21: Đất Hoang
22
Chương 22: 22: Đất Hoang
23
Chương 23: 23: Bị Ám Sát
24
Chương 24: 24: Bị Ám Sát
25
Chương 25: 25: Đại Vương Cứu Mạng
26
Chương 26: 26: Đại Vương Cứu Mạng
27
Chương 27: 27: Đại Vương Cứu Mạng
28
Chương 28: 28: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
29
Chương 29: 29: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
30
Chương 30: 30: Cứu Mạng! Lưu Manh
31
Chương 31: 31: Cứu Mạng! Lưu Manh
32
Chương 32: 32: Cứu Mạng! Lưu Manh
33
Chương 33: 33: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
34
Chương 34: 34: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
35
Chương 35: 35: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
36
Chương 36: 36: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
37
Chương 37: 37: Fan Nhỏ Của Đại Vương
38
Chương 38: 38: Fan Nhỏ Của Đại Vương
39
Chương 39: 39: Fan Nhỏ Của Đại Vương
40
Chương 40: 40: Dẫn Nước Vào Ruộng
41
Chương 41: 41: Dẫn Nước Vào Ruộng
42
Chương 42: 42: Tán Tỉnh
43
Chương 43: 43: Tán Tỉnh
44
Chương 44: 44: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
45
Chương 45: 45: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
46
Chương 46: 46: Lưu Manh
47
Chương 47: 47: Lưu Manh
48
Chương 48: 48: Lưu Manh
49
Chương 49: 49: Dạo Thanh Lâu
50
Chương 50: 50: Dạo Thanh Lâu
51
50: Dạo Thanh Lâu
52
49: Dạo Thanh Lâu
53
48: Lưu Manh