Chương 14: 14: Người Xưa Không Nói Lý

Ngụ ý chính là nàng là người của trại chủ, không có trại chủ phân phó, những người khác không được đụng đến.

Quý Vân Sơ cảm thấy Tiểu Lục lúc này đúng là soái khí ngút trời, nàng xám xịt trốn sau lưng Tiểu Lục, liều mạng gật đầu tỏ vẻ tán đồng với lời nói của Tiểu Lục.

Tôn Tĩnh đương nhiên hiểu ý của Tiểu Lục, nàng ta hung hăng liếc mắt nhìn Quý Vân Sơ một cái: “Bất quá chỉ là một tên tù binh của triều đình, bổn tiểu thư muốn giáo huấn hắn còn không được?”Tiểu Lục không dao động, nói: “Ta chỉ truyền đạt lại lời nói của trại chủ.

”“Sao có thể? Trại chủ ca ca vì cái gì muốn che chở cho người này? Chẳng lẽ mấy lời đồn đãi trong trại là thật? Trại chủ ca ca thật sự bị đoạn tụ?” Tôn Tĩnh nghĩ không ra, trợn mắt không thể tin hỏi lại.

Đoạn tụ? Quý Vân Sơ không thể hiểu được: “Ngươi đang nói lung tung rối loạn cái gì vậy?”Quý Vân Sơ thật sự không rõ tình huống này lắm, nàng xác thật không biết hiện tại trong trại lời đồn nàng mê luyến Trần Vọng đau khổ cầu mà không được đã bay đầy trời, nhưng bộ dáng này rơi vào trong mắt Tôn Tĩnh đúng là trần trụi khiêu khích.

“Tiểu tử thối, ngươi đừng có được tiện nghi còn khoe mẽ, một ngày nào đó ta nhất định sẽ thu thập ngươi!” Tôn Tĩnh hung hăng nhìn Quý Vân Sơ đang trốn sau lưng Tiểu Lục, ánh mắt kia hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng.

Quý Vân Sơ từ sau lưng Tiểu Lục nhảy ra, làm cái mặt quỷ với Tôn Tinh.

Người này vô cớ lại có ác ý lớn với mình như vậy, cho dù nàng làm gì đi chăng nữa cũng không thể khiến Tôn Tĩnh thân thiện hơn với mình chút nào, cái roi kia chính là muốn giết chết nàng, dù sao cũng đã chọc đến rồi, chi bằng chọc tới cùng cũng để cho bản thân được một trận thống khoái.

Tôn Tĩnh lại muốn rút roi trong tay lần nữa, Tiểu Lục thuận thế buông lỏng tay ra, Tôn Tĩnh tức giận cầm roi quay đầu tiến về phía sau.

Lúc này Quý Vân Sơ còn đang cho rằng Tôn Tĩnh đa mệt mỏi, tạm thời muốn từ bỏ việc giáo huấn nàng, không ngờ Tôn Tĩnh đột nhiên quay đầu lại, duỗi tay vung lên, cái roi thẳng tắp muốn đánh lên mặt Qúy Vân Sơ.

Tuy rằng cách khá xa, nhưng cây roi thật dài hoàn toàn có thể đánh tới mặt Quý Vân Sơ, mặt nàng bị đao sẹo đánh cho sưng lên còn chưa lành hẳn, lần này còn bị đánh nữa thật sự có thể hủy dung.

Tôn Tĩnh lần này biến hóa quá nhanh, ngay cả Tiểu Lục cũng phản ứng kịp, Tiểu Lục cho rằng một roi này Qúy Vân Sơ không thể tránh, không ngờ một thân ảnh bạch y đã bay nhanh ra chắn trước người.

Quý Vân Sơ đứng phía sau thấy không rõ mặt Trần Vọng, chỉ có thể thấy bóng hình cao lớn của hắn, mái tóc màu đen bị gió thổi bay lên, hai ngón tay nhẹ nhàng kẹp đầu roi.

“Trại chủ ca ca!” Tôn Tĩnh kinh ngạc thốt lên.

Trần Vọng không để ý tới Tôn Tĩnh, chỉ là ánh mắt nghiền ngẫm mà nhìn về phía nàng ta: “Huynh muội các ngươi thật sự không để lời ta nói vào mắt?”Tôn Tĩnh sắc mặt tái nhợt: “Không phải, ngươi nghe ta giải thích……”“Lấy đồ của ngươi ra, biến.

” Trần Vọng không nghĩ để ý tới Tôn Tĩnh, hắn buông ra roi, cầm lấy khăn tay Tiểu Lục đưa tới, ghét bỏ xoa xoa ngón tay.

Tôn Tĩnh còn muốn nói thêm gì đó, Tiểu Lệ chạy nhanh tới lôi kéo Tôn Tĩnh, kéo nàng ta ra khỏi nơi này.

Mới vừa đi không xa, Tôn Tĩnh liền tránh hất tay Tiểu Lệ ra, trở tay cho Tiểu Lệ một bạt tai: “Đừng kéo ta, ta muốn đi giết chết tiểu tử kia.

”Tiểu Lệ che mặt lại, tận tình khuyên bảo: “Tĩnh tiểu thư, hiện tại trại chủ đang ở bên kia, chúng ta đi qua cũng không thể chạm vào một cọng lông tơ của hắn!”“Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ bắt ta phải nuốt xuống khẩu khí này sao? Ngươi xem dáng vẻ đắc ý kia của hắn, nếu tiếp tục mặc kệ để hắn bên cạnh trại chủ ca ca, thì sớm hay muộn trại chủ ca ca cũng sẽ bị hắn cướp đi!” Tôn Tĩnh nghiến răng nghiến lợi, tức giận đến mức không ngừng quất roi vào cây lớn bên đường.

Lá cây xôn xao rơi xuống, trên cây cũng lưu lại không ít vết roi ngắn dài, trong mắt Tiểu Lê hiện lên tia oán độc.

“Ai, ta hiểu tiểu thư phải chịu nghẹn khuất, cũng không biết kia tiểu tử kia rót mê hồn canh gì cho trại chủ, không chỉ đánh roi lên người đao sẹo chủ tử, còn mắng ngài, khẳng định hiện tại hắn đang đắc ý muốn chết.

”Tôn Tĩnh càng tức giận: “Mau nghĩ cách cho ta, ta nhất định phải giết chết tiểu tử đó!”Tiểu Lệ do dự nói: “Biện pháp, kỳ thật cũng là có, chỉ là……”“Chỉ là cái gì mà chỉ là, chỉ cần có thể làm tiểu tử kia chịu thua thiệt, biện pháp gì cũng có thể.

”Tiểu Lệ thần thần bí bí ghé sát vào người Tôn Tĩnh, thì thầm to nhỏ bên tai nàng ta.

Tôn Tĩnh nghe xong mấy lời Tiểu Lệ nói, xuyên qua bóng cây nhìn phía mấy người bên bờ sông, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Xuyên Qua
2 Chương 2: 2: Xuyên Qua
3 Chương 3: 3: Xuyên Qua
4 Chương 4: 4: Cứu Người
5 Chương 5: 5: Cứu Người
6 Chương 6: 6: Cứu Người
7 Chương 7: 7: Được Đại Vương Cứu
8 Chương 8: 8: Được Đại Vương Cứu
9 Chương 9: 9: Được Đại Vương Cứu
10 Chương 10: 10: Ta Có Thể Cứu
11 Chương 11: 11: Ta Có Thể Cứu
12 Chương 12: 12: Ta Có Thể Cứu
13 Chương 13: 13: Người Xưa Không Nói Lý
14 Chương 14: 14: Người Xưa Không Nói Lý
15 Chương 15: 15: Bắt Gian Trên Giường
16 Chương 16: 16: Bắt Gian Trên Giường
17 Chương 17: 17: Bắt Gian Trên Giường
18 Chương 18: 18: Đẩy Ngã Đại Vương
19 Chương 19: 19: Đẩy Ngã Đại Vương
20 Chương 20: 20: Đẩy Ngã Đại Vương
21 Chương 21: 21: Đất Hoang
22 Chương 22: 22: Đất Hoang
23 Chương 23: 23: Bị Ám Sát
24 Chương 24: 24: Bị Ám Sát
25 Chương 25: 25: Đại Vương Cứu Mạng
26 Chương 26: 26: Đại Vương Cứu Mạng
27 Chương 27: 27: Đại Vương Cứu Mạng
28 Chương 28: 28: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
29 Chương 29: 29: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
30 Chương 30: 30: Cứu Mạng! Lưu Manh
31 Chương 31: 31: Cứu Mạng! Lưu Manh
32 Chương 32: 32: Cứu Mạng! Lưu Manh
33 Chương 33: 33: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
34 Chương 34: 34: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
35 Chương 35: 35: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
36 Chương 36: 36: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
37 Chương 37: 37: Fan Nhỏ Của Đại Vương
38 Chương 38: 38: Fan Nhỏ Của Đại Vương
39 Chương 39: 39: Fan Nhỏ Của Đại Vương
40 Chương 40: 40: Dẫn Nước Vào Ruộng
41 Chương 41: 41: Dẫn Nước Vào Ruộng
42 Chương 42: 42: Tán Tỉnh
43 Chương 43: 43: Tán Tỉnh
44 Chương 44: 44: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
45 Chương 45: 45: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
46 Chương 46: 46: Lưu Manh
47 Chương 47: 47: Lưu Manh
48 Chương 48: 48: Lưu Manh
49 Chương 49: 49: Dạo Thanh Lâu
50 Chương 50: 50: Dạo Thanh Lâu
51 50: Dạo Thanh Lâu
52 49: Dạo Thanh Lâu
53 48: Lưu Manh
Chapter

Updated 53 Episodes

1
Chương 1: 1: Xuyên Qua
2
Chương 2: 2: Xuyên Qua
3
Chương 3: 3: Xuyên Qua
4
Chương 4: 4: Cứu Người
5
Chương 5: 5: Cứu Người
6
Chương 6: 6: Cứu Người
7
Chương 7: 7: Được Đại Vương Cứu
8
Chương 8: 8: Được Đại Vương Cứu
9
Chương 9: 9: Được Đại Vương Cứu
10
Chương 10: 10: Ta Có Thể Cứu
11
Chương 11: 11: Ta Có Thể Cứu
12
Chương 12: 12: Ta Có Thể Cứu
13
Chương 13: 13: Người Xưa Không Nói Lý
14
Chương 14: 14: Người Xưa Không Nói Lý
15
Chương 15: 15: Bắt Gian Trên Giường
16
Chương 16: 16: Bắt Gian Trên Giường
17
Chương 17: 17: Bắt Gian Trên Giường
18
Chương 18: 18: Đẩy Ngã Đại Vương
19
Chương 19: 19: Đẩy Ngã Đại Vương
20
Chương 20: 20: Đẩy Ngã Đại Vương
21
Chương 21: 21: Đất Hoang
22
Chương 22: 22: Đất Hoang
23
Chương 23: 23: Bị Ám Sát
24
Chương 24: 24: Bị Ám Sát
25
Chương 25: 25: Đại Vương Cứu Mạng
26
Chương 26: 26: Đại Vương Cứu Mạng
27
Chương 27: 27: Đại Vương Cứu Mạng
28
Chương 28: 28: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
29
Chương 29: 29: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
30
Chương 30: 30: Cứu Mạng! Lưu Manh
31
Chương 31: 31: Cứu Mạng! Lưu Manh
32
Chương 32: 32: Cứu Mạng! Lưu Manh
33
Chương 33: 33: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
34
Chương 34: 34: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
35
Chương 35: 35: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
36
Chương 36: 36: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
37
Chương 37: 37: Fan Nhỏ Của Đại Vương
38
Chương 38: 38: Fan Nhỏ Của Đại Vương
39
Chương 39: 39: Fan Nhỏ Của Đại Vương
40
Chương 40: 40: Dẫn Nước Vào Ruộng
41
Chương 41: 41: Dẫn Nước Vào Ruộng
42
Chương 42: 42: Tán Tỉnh
43
Chương 43: 43: Tán Tỉnh
44
Chương 44: 44: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
45
Chương 45: 45: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
46
Chương 46: 46: Lưu Manh
47
Chương 47: 47: Lưu Manh
48
Chương 48: 48: Lưu Manh
49
Chương 49: 49: Dạo Thanh Lâu
50
Chương 50: 50: Dạo Thanh Lâu
51
50: Dạo Thanh Lâu
52
49: Dạo Thanh Lâu
53
48: Lưu Manh