Chương 13: 13: Người Xưa Không Nói Lý

Khắp từ mặt đến trên người nàng đều dính bẩn, hiện tại lại ngồi xổm trên mặt đất nghiên cứu con sông chảy qua Bạch Thạch Trại.

“Cổ đại thật tốt, nguồn nước cũng vô cùng sạch sẽ, thích hợp để sản xuất thực phẩm xanh sạch tự nhiên, không bị ô nhiễm!" Quý Vân Sơ không khỏi cảm thán.

Môi trường nơi này rất tốt, non xanh nước biếc, bình thường tự cung tự cấp hoàn toàn không thành vấn đề, tùy theo điều kiện từng vùng điều chỉnh một chút, có thể tăng năng suất với quy mô lớn, chỉ tiếc là ở nơi này không có cơ giới hóa.

Trong lòng Quý Vân Sơ còn đang cảm thấy tiếc nuối, một hòn đá không biết từ đâu ném vào đầu nàng, nàng bị đau che lại đầu nhìn về phía người đi tới.

“Hắn chính là tiểu tù binh Triều đình kia sao?”Người nói là một tiểu cô nương khoảng mười bảy, mười tám tuổi mặc váy màu vàng ngỗng, khoanh tay trước ngực, mày rậm mắt to hung hăng nhìn khắp nơi.

“Đúng vậy, tĩnh tiểu thư, hắn chính tên tù binh được trại chủ bảo vệ!”Nha đầu Tiểu Lệ bên cạnh Tôn Tĩnh đáp lại, ác ý nhìn về phía Quý Vân Sơ.

Quý Vân Sơ nhìn hai người chủ tớ trước mặt cảm thấy hòa thượng quá cao sờ không tới đầu, không biết người được gọi là Tĩnh tiểu thư này tìm nàng có chuyện gì, nàng không nhớ rõ mình đã chọc tới tiểu cô nương này lúc nào?Tôn Tĩnh dùng ánh mắt chán ghét dừng trên người Quý Vân Sơ, trong lòng Quý Vân Sơ cũng có chút không vui, nghĩ tới bị người này tới phá đám không nói, không nghĩ tới người này còn lỗ mãng như vậy.

Nhưng nàng không tiện thể hiện lên mặt, ngây ngô hỏi: “Vị tiểu thư xinh đẹp này, không biết tìm ta có chuyện gì?”“Hừ, đừng tưởng rằng ngươi nịnh nọt như vậy, ta sẽ buông tha cho ngươi.

” Tôn Tĩnh nghiêng nhìn Quý Vân Sơ, cao ngạo nói.

Quý Vân Sơ đứng dậy, nàng tò mò mà đánh giá Tôn Tĩnh: “Gì? Ta nhớ rõ chưa từng chọc tới chỗ của ngươi mà?”“Ngươi cách ta xa một chút, dơ muốn chết, cả người thối hoắc, lớn lên cũng xấu, cũng không biết trại chủ ca ca coi trọng ngươi điểm nào?” Tôn Tĩnh che mũi ghét bỏ, lùi vài bước về phía sau.

Quý Vân Sơ cúi đầu ngửi người mình: “Không hôi nha, sao mà mũi của ngươi lại thính như vậy?”“Tiểu thư, hắn mắng người là chó!” Tiểu Lệ gầm lên.

Quý Vân Sơ trợn mắt há hốc mồm, nàng chỉ tùy tiện cảm thán một câu, nha đầu này sao có thể nghĩ được đến thế!Nàng vội vàng xua tay: “Không phải, không phải, ta không có ý đó, ngươi đừng có nói bậy!”Nhưng Tôn Tĩnh không quản nhiều như vậy, nàng ta phẫn nộ mà nhìn về phía Quý Vân Sơ: “Được lắm, ngươi khiến ca ca của ta bị roi đánh, còn câu dẫn trại chủ ca ca ta cũng chưa tìm ngươi tính sổ, thế nhưng ngươi còn dám mắng ta, xem ta giáo huấn ngươi thế nào!”Bị roi đánh? Cô nương này chẳng lẽ là muội muội của tên mặt sẹo kia? Còn chuyện câu dẫn trại chủ ca ca là như thế nào! Quý Vân Sơ có hơi bối rối, nhưng không đợi nàng suy nghĩ cẩn thận, Tôn Tĩnh đã đánh một roi về phía nàng.

Quý Vân Sơ ôm cuốn sách nhỏ lúng túng né đòn, nội tâm kêu khổ không ngừng, trong cái trại thổ phỉ này ai cũng thích cầm roi đánh người khác hay sao? Đây thực sự là tật xấu mà!“Còn dám trốn?”Tôn Tĩnh càng tức giận, nàng ta ở trong trại ỷ vào có đao sẹo ca ca, từ trước đến nay không coi ai ra gì, tên tù binh này không chỉ có mắng, còn dám không ngoan ngoãn chịu giáo huấn của mình.

Tôn Tĩnh liên tiếp vung mấy roi về phía Qúy Vân Sơ, không chút lưu tình.

Quý Vân Sơ một bên tránh roi của nàng ta, một bên không ngừng gào lên: “Ta không mắng ngươi, cô nương, người cổ đại đều không nói lý như vậy sao, không vừa ý liền tùy tiện cầm roi đánh người!”“Tiểu thư, hắn nói ngươi tính tình kém!”Nghe được Tiểu Lệ ở một bên châm ngòi thổi gió bẻ cong lời nói của mình, Quý Vân Sơ một hơi nghẹn ở ngực thiếu chút nữa ngất đi: “Ta đâu có trêu chọc gì đại tỷ nhà ngươi!”“Tên tù binh chỉ biết làm tay sai cho triều đình như ngươi, không giết ngươi dã là mang ơn đội nghĩa lắm rồi, thế nhưng còn dám ở trong trại gây chuyện thị phi, một đại nam nhân lại học được bộ dáng không đứng đắn của nữ nhân, rót mê hồn canh khiến trại chủ ca ca mê muội, hôm nay ta nhất định phải giáo huấn ngươi một trận!”Sức roi của Tôn Tĩnh rất mạnh, Quý Vân Sơ trốn tránh không kịp, bị đánh một roi lên đùi, đau đến hít ngược một hơi khí lạnh, ngã trên mặt đất, cuốn sách trên tay cũng văng ra xa.

Mắt thấy cây roi tiếp theo của Tôn Tĩnh sẽ vọt thẳng vào mặt mình, Quý Vân Sơ giơ tay che ở trước người, nhắm mắt lại đành phải chịu một roi này.

Nhưng đợi một lúc lại không cảm nhận được đau đớn như dự đoán, nàng thật cẩn thận mở mắt ra, chỉ thấy Tiểu Lục đã bắt được roi của Tôn Tĩnh.

“Tiểu Lục, ngươi có ý gì?” Tôn Tĩnh thở gấp tức giận định rút roi ra khỏi tay Tiểu Lục, nhưng không thành.

“Tĩnh tiểu thư, hắn là người của trại chủ.

” Tiểu Lục không nhìn Tôn Tĩnh giải thích.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Xuyên Qua
2 Chương 2: 2: Xuyên Qua
3 Chương 3: 3: Xuyên Qua
4 Chương 4: 4: Cứu Người
5 Chương 5: 5: Cứu Người
6 Chương 6: 6: Cứu Người
7 Chương 7: 7: Được Đại Vương Cứu
8 Chương 8: 8: Được Đại Vương Cứu
9 Chương 9: 9: Được Đại Vương Cứu
10 Chương 10: 10: Ta Có Thể Cứu
11 Chương 11: 11: Ta Có Thể Cứu
12 Chương 12: 12: Ta Có Thể Cứu
13 Chương 13: 13: Người Xưa Không Nói Lý
14 Chương 14: 14: Người Xưa Không Nói Lý
15 Chương 15: 15: Bắt Gian Trên Giường
16 Chương 16: 16: Bắt Gian Trên Giường
17 Chương 17: 17: Bắt Gian Trên Giường
18 Chương 18: 18: Đẩy Ngã Đại Vương
19 Chương 19: 19: Đẩy Ngã Đại Vương
20 Chương 20: 20: Đẩy Ngã Đại Vương
21 Chương 21: 21: Đất Hoang
22 Chương 22: 22: Đất Hoang
23 Chương 23: 23: Bị Ám Sát
24 Chương 24: 24: Bị Ám Sát
25 Chương 25: 25: Đại Vương Cứu Mạng
26 Chương 26: 26: Đại Vương Cứu Mạng
27 Chương 27: 27: Đại Vương Cứu Mạng
28 Chương 28: 28: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
29 Chương 29: 29: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
30 Chương 30: 30: Cứu Mạng! Lưu Manh
31 Chương 31: 31: Cứu Mạng! Lưu Manh
32 Chương 32: 32: Cứu Mạng! Lưu Manh
33 Chương 33: 33: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
34 Chương 34: 34: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
35 Chương 35: 35: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
36 Chương 36: 36: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
37 Chương 37: 37: Fan Nhỏ Của Đại Vương
38 Chương 38: 38: Fan Nhỏ Của Đại Vương
39 Chương 39: 39: Fan Nhỏ Của Đại Vương
40 Chương 40: 40: Dẫn Nước Vào Ruộng
41 Chương 41: 41: Dẫn Nước Vào Ruộng
42 Chương 42: 42: Tán Tỉnh
43 Chương 43: 43: Tán Tỉnh
44 Chương 44: 44: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
45 Chương 45: 45: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
46 Chương 46: 46: Lưu Manh
47 Chương 47: 47: Lưu Manh
48 Chương 48: 48: Lưu Manh
49 Chương 49: 49: Dạo Thanh Lâu
50 Chương 50: 50: Dạo Thanh Lâu
51 50: Dạo Thanh Lâu
52 49: Dạo Thanh Lâu
53 48: Lưu Manh
Chapter

Updated 53 Episodes

1
Chương 1: 1: Xuyên Qua
2
Chương 2: 2: Xuyên Qua
3
Chương 3: 3: Xuyên Qua
4
Chương 4: 4: Cứu Người
5
Chương 5: 5: Cứu Người
6
Chương 6: 6: Cứu Người
7
Chương 7: 7: Được Đại Vương Cứu
8
Chương 8: 8: Được Đại Vương Cứu
9
Chương 9: 9: Được Đại Vương Cứu
10
Chương 10: 10: Ta Có Thể Cứu
11
Chương 11: 11: Ta Có Thể Cứu
12
Chương 12: 12: Ta Có Thể Cứu
13
Chương 13: 13: Người Xưa Không Nói Lý
14
Chương 14: 14: Người Xưa Không Nói Lý
15
Chương 15: 15: Bắt Gian Trên Giường
16
Chương 16: 16: Bắt Gian Trên Giường
17
Chương 17: 17: Bắt Gian Trên Giường
18
Chương 18: 18: Đẩy Ngã Đại Vương
19
Chương 19: 19: Đẩy Ngã Đại Vương
20
Chương 20: 20: Đẩy Ngã Đại Vương
21
Chương 21: 21: Đất Hoang
22
Chương 22: 22: Đất Hoang
23
Chương 23: 23: Bị Ám Sát
24
Chương 24: 24: Bị Ám Sát
25
Chương 25: 25: Đại Vương Cứu Mạng
26
Chương 26: 26: Đại Vương Cứu Mạng
27
Chương 27: 27: Đại Vương Cứu Mạng
28
Chương 28: 28: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
29
Chương 29: 29: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
30
Chương 30: 30: Cứu Mạng! Lưu Manh
31
Chương 31: 31: Cứu Mạng! Lưu Manh
32
Chương 32: 32: Cứu Mạng! Lưu Manh
33
Chương 33: 33: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
34
Chương 34: 34: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
35
Chương 35: 35: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
36
Chương 36: 36: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
37
Chương 37: 37: Fan Nhỏ Của Đại Vương
38
Chương 38: 38: Fan Nhỏ Của Đại Vương
39
Chương 39: 39: Fan Nhỏ Của Đại Vương
40
Chương 40: 40: Dẫn Nước Vào Ruộng
41
Chương 41: 41: Dẫn Nước Vào Ruộng
42
Chương 42: 42: Tán Tỉnh
43
Chương 43: 43: Tán Tỉnh
44
Chương 44: 44: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
45
Chương 45: 45: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
46
Chương 46: 46: Lưu Manh
47
Chương 47: 47: Lưu Manh
48
Chương 48: 48: Lưu Manh
49
Chương 49: 49: Dạo Thanh Lâu
50
Chương 50: 50: Dạo Thanh Lâu
51
50: Dạo Thanh Lâu
52
49: Dạo Thanh Lâu
53
48: Lưu Manh