Chương 7: 7: Được Đại Vương Cứu

Tiểu viện đột nhiên đèn đuốc sáng trưng, một nhóm người xông vào phòng.

Trần Vọng nhìn căn phòng hỗn độn, sắc mặt âm trầm.

Mặt sẹo buông Quý Vân Sơ ra, quăng ngã trên mặt đất, nàng che ngực liều mạng ho khan.

Đau quá, cả người đều đau quá, xương cốt như muốn rời ra từng mảnh.

Xuyên qua ánh đèn mờ nhạt, nàng có thể lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt u ám của Trần Vọng, Quý Vân Sơ cưỡng ép đứng lên, mặc cho cả người đau đớn, đầu bù tóc rối nàng cũng cũng muốn chống đỡ lại một ít tôn nghiêm này.

Mặt chuyển động cổ tay, xoay cổ, xương cốt phát ra tiếng lách cách, chậm rãi quay đầu nhìn về phía mọi người: “Nha, hôm nay sao lại náo nhiệt như vậy, các ngươi đều chạy tới chỗ ta, muốn uống rượu sao? Hôm khác đi, Hôm nay lão tử có việc bận.

”Trần Vọng đi đến giữa phòng, Tiểu Lục nhanh chóng lau cái ghế đầy bụi phía trên, cung kính mời Trần Vọng ngồi xuống.

Trần Vọng thong thả ngồi xuống, phất tay áo, hất cằm về phía mặt sẹo nói: “Đao sẹo, ngươi muốn làm gì?”“Còn không phải muốn chơi bời một chút thôi sao, chỉ là tiểu tử thối này không biết tốt xấu, phá hư chuyện tốt của ta” đao sẹo xoay người nhìn Quý Vân Sơ trong góc, đôi mắt như sói đói gắt gao nhìn chằm chằm nàng: “Loại này việc nhỏ cũng không nhọc đại ca động thủ, ta tự mình giết là được.

”Quý Vân Sơ nghe thấy đối thoại của bọn họ, trong đầu một mảnh rối bời, tựa như đi vào ngõ cụt, kể từ khi nàng tới nơi này, mạng sống bản thân vẫn luôn nằm trong tay người khác.

Quý Vân Sơ không hối hận vì lao vào cứu người, nàng là người đến từ thế kỷ 21, không thể đứng nhìn người phụ nữ gặp nguy hiểm thấy chết mà không cứu, nếu bởi vậy mà bị đám thổ phỉ giết chết, thì ít nhất nàng cũng không thẹn với lương tâm.

Nàng không sợ hãi nhìn lại tên mặt sẹo, ánh mắt kiên nghị, dũng cảm.

“Tiểu tử thối, ngươi còn dám trừng ta? Để xem lát nữa lão tử giết chết ngươi như thế nào.

” Mặt sẹo nổi trận lôi đình, nhưng ngại có Trần Vọng ở đây, hắn ta không dám trực tiếp động thủ.

Quý Vân Sơ cười lạnh một tiếng, trong mắt hiện lên vẻ thờ ơ thấy chết không sờn, nàng lạnh lùng nói: “Được, giết chết ta đi, ngươi cũng chỉ có chút bản lĩnh ỷ thế hiếp người này thôi.

”Dù sao đều phải chết, lúc trước vì tham sống sợ chết phải vất vả như vậy, ở thế giới này bất kể khi nào đều có thể bị người giẫm đạp, phía trước đường nào cũng phải chết chi bằng cứ mắng thống khoái một trận, ít nhất đến khi chết rồi cũng không phải chịu nghẹn khuất.

“Ngươi!” Đao sẹo tức giận đến nổi gân xanh, hắn ta lại nhịn không được, tiến về phía bên người Qúy Vân Sơ, một quyền đánh về phía nàng, hai tay Quý Vân Sơ đặt trước người, nắm tay hung hăng đấm xuống, nàng không chịu nổi ngã trên mặt đất.

Đau quá a, Quý Vân Sơ cảm giác xương cốt cả người đều tan nát, giờ khắc này nàng cảm thấy vô cùng ủy khuất, sống bao nhiêu năm ở thế kỷ 21 chưa từng trải qua lại chuyện này, cũng chưa từng bị ai đánh, hôm nay là lần đầu tiên nàng chân thực cảm nhận được nỗi thống khổ đau đớn về thể xác như vậy.

Đao sẹo còn muốn tiến lên, Trần Vọng vung tay lên, Tiểu Lục xông lên ngăn tên mặt sẹo lại.

“Để trại chủ chê cười, nhưng chút chuyện vặt vãnh này ta có thể tự mình giải quyết tốt, thứ rác rưởi này không xứng để trại chủ ra tay.

” Đao sẹo bị Tiểu Lục ngăn lại, cung kính nói với Trần Vọng.

Ánh nến trong phòng đong đưa, ánh sáng phản chiếu trên khuôn mặt nhàn nhạt Trần Vọng, bốn phía yên tĩnh không tiếng động, chỉ có ngọn nến phát ra tiếng “tách tách.

”Trần Vọng chậm rãi đi đến trước mặt Quý Vân Sơ, dùng tay nắm cằm Qúy Vân Sơ mạnh mẽ nâng mặt nàng lên.

Nửa khuôn mặt Quý Vân Sơ sưng đỏ, hốc mắt còn phiếm hồng, nàng nhìn thẳng vào mắt Trần Vọng, không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Dù sao đều phải chết, cũng không cần tiếp tục lấy lòng tên cầm đầu nhóm thổ phỉ này.

“Giả bộ?”Thanh âm trầm thấp của Trần Vọng vang lên, còn mang theo một tia nghiền ngẫm.

Quý Vân Sơ nghiêng mặt đi tránh tay Trần Vọng, nổi giận đùng đùng nói: “Khinh nhục nữ tử hài đồng, rắn chuột một ổ, dù sao đều phải chết, không bằng thống khoái một trận!”“A.

”Nghe tiếng Trần Vọng cười lạnh, Quý Vân Sơ lạnh cả người, nàng cảm nhận được Trần Vọng đàng kiềm chế sự tức giận, thậm chí so với đêm đó nàng mới xuyên qua còn đáng sợ hơn rất nhiều, trong tiềm thức Quý Vân Sơ cảm nhận được cơn tức giận này là hướng về phía nàng, sau khi bình tĩnh lại nỗi sợ hãi lại không ngừng lan tràn trong lòng nàng.

Quý Vân Sơ chỉ là một tiểu cô nương hai mươi tuổi, mặc dù trên mặt vẫn thong dong đối mặt với cái chết, trong lòng nàng vẫn không ngừng sợ hãi.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Xuyên Qua
2 Chương 2: 2: Xuyên Qua
3 Chương 3: 3: Xuyên Qua
4 Chương 4: 4: Cứu Người
5 Chương 5: 5: Cứu Người
6 Chương 6: 6: Cứu Người
7 Chương 7: 7: Được Đại Vương Cứu
8 Chương 8: 8: Được Đại Vương Cứu
9 Chương 9: 9: Được Đại Vương Cứu
10 Chương 10: 10: Ta Có Thể Cứu
11 Chương 11: 11: Ta Có Thể Cứu
12 Chương 12: 12: Ta Có Thể Cứu
13 Chương 13: 13: Người Xưa Không Nói Lý
14 Chương 14: 14: Người Xưa Không Nói Lý
15 Chương 15: 15: Bắt Gian Trên Giường
16 Chương 16: 16: Bắt Gian Trên Giường
17 Chương 17: 17: Bắt Gian Trên Giường
18 Chương 18: 18: Đẩy Ngã Đại Vương
19 Chương 19: 19: Đẩy Ngã Đại Vương
20 Chương 20: 20: Đẩy Ngã Đại Vương
21 Chương 21: 21: Đất Hoang
22 Chương 22: 22: Đất Hoang
23 Chương 23: 23: Bị Ám Sát
24 Chương 24: 24: Bị Ám Sát
25 Chương 25: 25: Đại Vương Cứu Mạng
26 Chương 26: 26: Đại Vương Cứu Mạng
27 Chương 27: 27: Đại Vương Cứu Mạng
28 Chương 28: 28: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
29 Chương 29: 29: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
30 Chương 30: 30: Cứu Mạng! Lưu Manh
31 Chương 31: 31: Cứu Mạng! Lưu Manh
32 Chương 32: 32: Cứu Mạng! Lưu Manh
33 Chương 33: 33: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
34 Chương 34: 34: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
35 Chương 35: 35: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
36 Chương 36: 36: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
37 Chương 37: 37: Fan Nhỏ Của Đại Vương
38 Chương 38: 38: Fan Nhỏ Của Đại Vương
39 Chương 39: 39: Fan Nhỏ Của Đại Vương
40 Chương 40: 40: Dẫn Nước Vào Ruộng
41 Chương 41: 41: Dẫn Nước Vào Ruộng
42 Chương 42: 42: Tán Tỉnh
43 Chương 43: 43: Tán Tỉnh
44 Chương 44: 44: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
45 Chương 45: 45: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
46 Chương 46: 46: Lưu Manh
47 Chương 47: 47: Lưu Manh
48 Chương 48: 48: Lưu Manh
49 Chương 49: 49: Dạo Thanh Lâu
50 Chương 50: 50: Dạo Thanh Lâu
51 50: Dạo Thanh Lâu
52 49: Dạo Thanh Lâu
53 48: Lưu Manh
Chapter

Updated 53 Episodes

1
Chương 1: 1: Xuyên Qua
2
Chương 2: 2: Xuyên Qua
3
Chương 3: 3: Xuyên Qua
4
Chương 4: 4: Cứu Người
5
Chương 5: 5: Cứu Người
6
Chương 6: 6: Cứu Người
7
Chương 7: 7: Được Đại Vương Cứu
8
Chương 8: 8: Được Đại Vương Cứu
9
Chương 9: 9: Được Đại Vương Cứu
10
Chương 10: 10: Ta Có Thể Cứu
11
Chương 11: 11: Ta Có Thể Cứu
12
Chương 12: 12: Ta Có Thể Cứu
13
Chương 13: 13: Người Xưa Không Nói Lý
14
Chương 14: 14: Người Xưa Không Nói Lý
15
Chương 15: 15: Bắt Gian Trên Giường
16
Chương 16: 16: Bắt Gian Trên Giường
17
Chương 17: 17: Bắt Gian Trên Giường
18
Chương 18: 18: Đẩy Ngã Đại Vương
19
Chương 19: 19: Đẩy Ngã Đại Vương
20
Chương 20: 20: Đẩy Ngã Đại Vương
21
Chương 21: 21: Đất Hoang
22
Chương 22: 22: Đất Hoang
23
Chương 23: 23: Bị Ám Sát
24
Chương 24: 24: Bị Ám Sát
25
Chương 25: 25: Đại Vương Cứu Mạng
26
Chương 26: 26: Đại Vương Cứu Mạng
27
Chương 27: 27: Đại Vương Cứu Mạng
28
Chương 28: 28: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
29
Chương 29: 29: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
30
Chương 30: 30: Cứu Mạng! Lưu Manh
31
Chương 31: 31: Cứu Mạng! Lưu Manh
32
Chương 32: 32: Cứu Mạng! Lưu Manh
33
Chương 33: 33: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
34
Chương 34: 34: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
35
Chương 35: 35: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
36
Chương 36: 36: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
37
Chương 37: 37: Fan Nhỏ Của Đại Vương
38
Chương 38: 38: Fan Nhỏ Của Đại Vương
39
Chương 39: 39: Fan Nhỏ Của Đại Vương
40
Chương 40: 40: Dẫn Nước Vào Ruộng
41
Chương 41: 41: Dẫn Nước Vào Ruộng
42
Chương 42: 42: Tán Tỉnh
43
Chương 43: 43: Tán Tỉnh
44
Chương 44: 44: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
45
Chương 45: 45: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
46
Chương 46: 46: Lưu Manh
47
Chương 47: 47: Lưu Manh
48
Chương 48: 48: Lưu Manh
49
Chương 49: 49: Dạo Thanh Lâu
50
Chương 50: 50: Dạo Thanh Lâu
51
50: Dạo Thanh Lâu
52
49: Dạo Thanh Lâu
53
48: Lưu Manh