Chương 4: 4: Cứu Người

Quý Vân Sơ thành thật trở làm một tên sai vặt, làm đủ thứ công việc mệt nhọc.

Tuy Trần Vọng nói nàng phụ trách cuộc sống hàng ngày của hắn, nhưng lấy thân phận tù binh của nàng căn bản không được đến gần người Trần Vọng nửa bước, mỗi ngày đều ở trong căn phòng hẻo lánh, mặt đất phủ kín cỏ khô làm giường, mặt trời lặn đi ngủ, mặt trời lặn mọc phải thức dậy.

Thời gian này Trần Vọng bận vội vàng thu dọn lại toàn trại sau chiến sự, căn bản không rảnh quản Quý Vân Sơ.

Hôm nay hắn đi ngang qua phòng chất củi, thấy Quý Vân Sơ đang chặt củi, mới nhớ tới còn có một người như vậy ở đây.

Quý Vân Sơ mặc áo vải thô, đôi tay nắm chặt rìu chặt củi, mệt đến mồ hôi đầy đầu, mặt mày xám xịt.

“Mấy ngày nay hắn không nháo ra chuyện gì chứ?” Trần vọng hỏi người bên cạnh.

“Không có, cũng khá thành thật, mỗi ngày đều phải làm chút việc nặng.

”“Chậc, còn có thể chịu đựng được.

” Trần Vọng nhìn thân ảnh gầy yếu của Quý Vân Sơ trầm tư.

Quý Vân Sơ hoàn toàn không chú ý tới có người tới đây, nàng dùng sức chặt củi, trong miệng còn nhỏ giọng mà hùng hổ nguyền rủa: “Ta chém chết sơn tặc thổ phỉ các ngươi, còn Đại vương, lão tử mới là Đại vương, a không, I am the queen, I am your daddy.

”“Ngươi đang nói cái gì?”Giọng nói bất thình lình làm nàng hoảng sợ, không chú ý đến tay, chiếc rìu chặt lệch một cái làm khúc gỗ văng ra xa.

“Đại… Đại vương, buổi chiều vui vẻ.

” Quý Vân Sơ xoay người nhìn về phía Trần Vọng, trái tim cũng muốn dâng tới cổ họng.

Chỉ thấy Trần Vọng mặc trang phục màu đen, mái tóc dài được buộc gọn gàng, dung nhan tuấn mỹ, chỉ là cặp mắt đen kia quá mức sắc bén thâm thúy, làm người khác nhìn vào luôn ẩn chứa một tia hàn ý.

Quý Vân Sơ lộ ra nụ cười lấy lòng, trên người đổ một trận mồ hôi lạnh.

Người này đến đây lúc nào? Sao đi mà không phát ra tiếng động nào vậy? Trong lòng cô không ngừng than thở.

“Ngươi mới vừa ở nói cái gì?” Trần Vọng nhất quyết không buông tha.

“A, cái kia, ta nói hôm nay thời tiết thật tốt.

” Tâm can Quý Vân Sơ không ngừng run lên, không biết Trần Vọng nghe được bao nhiêu.

"Ngốc mà (daddy) là có ý gì?"
“A?” Nàng hơi sững sờ, nhưng sau đó phản ứng lại ngay lập tức, bắt đầu nói bậy: “Cái kia, nghĩa là đầy tớ trung thành.

”Trần Vọng nhíu mày, hắn còn chưa từng nghe được cách nói như vậy bao giờ, nên mới hỏi: “Đầy tớ trung thành? "“Đúng vậy, có nghĩa là ta là người hầu trung thành của ngài.

” Quý Vân Sơ tiếp tục trợn mắt nói dối.

Nàng nhìn vẻ mặt lĩnh ngộ của Trần Vọng, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, may mắn mình nói tiếng Anh Trần Vọng nghe không hiểu.

Trần Vọng hơi hơi mỉm cười nói: “Nếu ngươi đã nói ngươi là người hầu trung thành của ta, vậy hôm nay để ngươi chặt hết củi ở đây, đổ đầy thùng nước trong bếp, sau đó quét hết lá rụng trên núi.

”Quý Vân Sơ trợn mắt há hốc mồm, không thể tưởng tượng mà nhìn Trần Vọng.

Đây là muốn nàng mệt chết có phải không?“Tiểu Lục, ngươi ở lại nhìn hắn, không làm xong không cho ăn cơm.

” Trần Vọng phân phó với người bên cạnh.

Quý Vân Sơ giận mà không dám nói gì, vô cùng hối hận tự mình vác đá đập vào chân mình.

Trần Vọng thưởng thức biểu cảm biến hóa đa dạng của Quý Vân Sơ, khóe môi hơi cong, vui sướng rời đi.

“Nhanh làm việc đi, ngươi đừng nghĩ có thể lười biếng được.

” Tiểu Lục được Trần Vọng phân phó, làm hết phận sự thúc giục Quý Vân Sơ.

Quý Vân Sơ không còn cách nào khác, chỉ có thể chịu đựng đẩy nhanh hơn tốc độ chặt củi.

Tiểu Lục bắt chéo chân ngồi trên khúc gỗ, nhàn nhã giám thị Quý Vân Sơ làm việc, thỉnh thoảng còn mở miệng chỉ trỏ.

“Ngươi còn chưa ăn cơm sao, sức lực chỉ có như thế.

”“Nhìn thân thể gầy yếu của ngươi đi, một đại nam nhân nhược bất kinh phong, chặt củi còn phải dùng nhiều sức như vậy.

”“Chỉ là ngươi, là tay sai của triều đình còn muốn đối nghịch với trại chủ, xứng đáng.

”Quý Vân Sơ thầm mắng trong lòng, trên mặt lại vẻ mặt trung hậu thành thật, Tiểu Lục thấy mình nói đả kích như thế nào người này cũng chưa phản ứng, nhẹ giọng kêu một tiếng.

"vô dụng", dứt khoát nhắm mắt ở một bên nghỉ ngơi.

Chờ Quý Vân Sơ mệt mỏi chặt xong đống củi, chỉ cảm thấy thắt lưng mình như muốn rụng rời.

Trời đã về đêm, hoàng hôn nhuộm đỏ phần lớn bầu trời, gió núi thổi qua rừng cây phát ra thanh âm xào xạc, dần mang đi khi nóng ban ngày.

Tiểu Lục đứng dậy duỗi người: "Đi đổ đầy lu nước đi, làm không xong sẽ không được ăn cơm, nếu để ta phát hiện ngươi lười biếng, cẩn thận sẽ đánh cho ngươi một trận.

"Nói xong vỗ vỗ bụi trên người, vừa đi vừa ngâm nga vui sướng đi ăn cơm.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Xuyên Qua
2 Chương 2: 2: Xuyên Qua
3 Chương 3: 3: Xuyên Qua
4 Chương 4: 4: Cứu Người
5 Chương 5: 5: Cứu Người
6 Chương 6: 6: Cứu Người
7 Chương 7: 7: Được Đại Vương Cứu
8 Chương 8: 8: Được Đại Vương Cứu
9 Chương 9: 9: Được Đại Vương Cứu
10 Chương 10: 10: Ta Có Thể Cứu
11 Chương 11: 11: Ta Có Thể Cứu
12 Chương 12: 12: Ta Có Thể Cứu
13 Chương 13: 13: Người Xưa Không Nói Lý
14 Chương 14: 14: Người Xưa Không Nói Lý
15 Chương 15: 15: Bắt Gian Trên Giường
16 Chương 16: 16: Bắt Gian Trên Giường
17 Chương 17: 17: Bắt Gian Trên Giường
18 Chương 18: 18: Đẩy Ngã Đại Vương
19 Chương 19: 19: Đẩy Ngã Đại Vương
20 Chương 20: 20: Đẩy Ngã Đại Vương
21 Chương 21: 21: Đất Hoang
22 Chương 22: 22: Đất Hoang
23 Chương 23: 23: Bị Ám Sát
24 Chương 24: 24: Bị Ám Sát
25 Chương 25: 25: Đại Vương Cứu Mạng
26 Chương 26: 26: Đại Vương Cứu Mạng
27 Chương 27: 27: Đại Vương Cứu Mạng
28 Chương 28: 28: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
29 Chương 29: 29: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
30 Chương 30: 30: Cứu Mạng! Lưu Manh
31 Chương 31: 31: Cứu Mạng! Lưu Manh
32 Chương 32: 32: Cứu Mạng! Lưu Manh
33 Chương 33: 33: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
34 Chương 34: 34: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
35 Chương 35: 35: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
36 Chương 36: 36: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
37 Chương 37: 37: Fan Nhỏ Của Đại Vương
38 Chương 38: 38: Fan Nhỏ Của Đại Vương
39 Chương 39: 39: Fan Nhỏ Của Đại Vương
40 Chương 40: 40: Dẫn Nước Vào Ruộng
41 Chương 41: 41: Dẫn Nước Vào Ruộng
42 Chương 42: 42: Tán Tỉnh
43 Chương 43: 43: Tán Tỉnh
44 Chương 44: 44: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
45 Chương 45: 45: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
46 Chương 46: 46: Lưu Manh
47 Chương 47: 47: Lưu Manh
48 Chương 48: 48: Lưu Manh
49 Chương 49: 49: Dạo Thanh Lâu
50 Chương 50: 50: Dạo Thanh Lâu
51 50: Dạo Thanh Lâu
52 49: Dạo Thanh Lâu
53 48: Lưu Manh
Chapter

Updated 53 Episodes

1
Chương 1: 1: Xuyên Qua
2
Chương 2: 2: Xuyên Qua
3
Chương 3: 3: Xuyên Qua
4
Chương 4: 4: Cứu Người
5
Chương 5: 5: Cứu Người
6
Chương 6: 6: Cứu Người
7
Chương 7: 7: Được Đại Vương Cứu
8
Chương 8: 8: Được Đại Vương Cứu
9
Chương 9: 9: Được Đại Vương Cứu
10
Chương 10: 10: Ta Có Thể Cứu
11
Chương 11: 11: Ta Có Thể Cứu
12
Chương 12: 12: Ta Có Thể Cứu
13
Chương 13: 13: Người Xưa Không Nói Lý
14
Chương 14: 14: Người Xưa Không Nói Lý
15
Chương 15: 15: Bắt Gian Trên Giường
16
Chương 16: 16: Bắt Gian Trên Giường
17
Chương 17: 17: Bắt Gian Trên Giường
18
Chương 18: 18: Đẩy Ngã Đại Vương
19
Chương 19: 19: Đẩy Ngã Đại Vương
20
Chương 20: 20: Đẩy Ngã Đại Vương
21
Chương 21: 21: Đất Hoang
22
Chương 22: 22: Đất Hoang
23
Chương 23: 23: Bị Ám Sát
24
Chương 24: 24: Bị Ám Sát
25
Chương 25: 25: Đại Vương Cứu Mạng
26
Chương 26: 26: Đại Vương Cứu Mạng
27
Chương 27: 27: Đại Vương Cứu Mạng
28
Chương 28: 28: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
29
Chương 29: 29: Đeo Seo Bắn Không Chuẩn
30
Chương 30: 30: Cứu Mạng! Lưu Manh
31
Chương 31: 31: Cứu Mạng! Lưu Manh
32
Chương 32: 32: Cứu Mạng! Lưu Manh
33
Chương 33: 33: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
34
Chương 34: 34: Sắc Đảm Bao Thiên Đăng Đồ Tử
35
Chương 35: 35: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
36
Chương 36: 36: Trong Mắt Chỉ Có Đại Vương
37
Chương 37: 37: Fan Nhỏ Của Đại Vương
38
Chương 38: 38: Fan Nhỏ Của Đại Vương
39
Chương 39: 39: Fan Nhỏ Của Đại Vương
40
Chương 40: 40: Dẫn Nước Vào Ruộng
41
Chương 41: 41: Dẫn Nước Vào Ruộng
42
Chương 42: 42: Tán Tỉnh
43
Chương 43: 43: Tán Tỉnh
44
Chương 44: 44: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
45
Chương 45: 45: Đại Vương Ngài Cũng Tới Đây Tắm Sao
46
Chương 46: 46: Lưu Manh
47
Chương 47: 47: Lưu Manh
48
Chương 48: 48: Lưu Manh
49
Chương 49: 49: Dạo Thanh Lâu
50
Chương 50: 50: Dạo Thanh Lâu
51
50: Dạo Thanh Lâu
52
49: Dạo Thanh Lâu
53
48: Lưu Manh