69: Sự Thật

Trong lúc Tiểu Ái Nhi được Minh Tuấn dìu đến, Bạch Dương Vĩ thật sự trong lòng cầu xin chuyện Sở Hòa hiến mắt không phải là sự thật.
Hắn thật cầu xin thần linh đôi mắt hắn đang sở hữu đừng là của cậu ấy, mong rằng Sở Hòa đừng làm chuyện ngu ngốc như vậy.
Tuyết càng ngày mỗi lúc càng lớn, Sở Hòa không người thân nếu mất đi đôi mắt phải sống thế nào đây?
Bạch Dương Vĩ trong lòng sợ hãi nghĩ ngơi, trái tim đập từng nhịp mạnh.
Cạch!
Cánh cửa phòng bệnh được mở ra, Tiểu Ái Nhi ngồi trên xe lăn được Minh Tuấn đẩy vào.
Tiểu Ái Nhi sắc mặt xem ra đã khá hơn trước, nhưng nổi u buồn trong mắt là điều hoàn toàn không thể giấu được.
"Vĩ...có chuyện gì sao?"
Tiểu Ái Nhi cố gắng điềm tĩnh hỏi.
Bạch Dương Vĩ cho Minh Tuấn và thím Hoa ra ngoài chờ đợi, một mình hỏi chuyện Tiểu Ái Nhi.
"Ái Nhi, em có giấu anh điều gì không ?"
Đôi mắt của Bạch Dương Vĩ đã nói lên tất cả, lo sợ, gấp rút và hy vọng.
Tiểu Ái Nhi là người thông minh, tất nhiên là biết chắc chắn Bạch Dương Vĩ đã biết điều gì đó.
Nhưng cô cuối đầu, cắn răng nói.
"Không...không có..."
Bạch Dương Vĩ nhìn thái độ của cô, lại nghe câu trả lời ấp úng liền biết chắc đã có uẩn khúc gì trong này.

Hắn mượn lời của thím Hoa đưa ra giả thuyết.
"Đôi mắt không phải muốn là sẽ có liền.

Huống gì em từng nói Sở Hòa là người đến thăm anh đầu tiên, nhưng hôm sau lại biến mất, qua một hôm nữa thì anh được đưa lên bàn phẫu thuật.

Chưa hết, từ trước đến nay chẳng phải em ghét cậu ấy nhất sao? Vậy tại sao hôm đó em nói chuyện với anh lại khóc? Tại sao em lại là người biết điều nhất khi Sở Hòa rời đi?"
Hàng loạt câu hỏi chất vấn của Bạch Dương Vĩ khiến Tiểu Ái Nhi không kìm được nước mắt, cuối cùng cô cũng khóc.

Người đàn ông trước mặt cô thật ra chưa từng quản sự đời như thế, vậy mà đối với một người tên Sở Hòa, anh sẽ luôn dành sự thiên vị cho cậu ấy.

Tiểu Ái Nhi cúi gằm mặt, đau xót hỏi.
"Anh có yêu Sở Hòa không ?"
Tiểu Ái Nhi hỏi một câu không đầu không đuôi, thoáng chốc Bạch Dương Vĩ đã sững sờ.
Hắn có yêu Sở Hòa không ?
Là có hay là không ?
Bạch Dương Vĩ hiện tại chưa thể trả lời, cuối cùng tự hỏi bản thân : Mình có ghét đồng tính hay không ?
Tiểu Ái Nhi im lặng một lúc lâu chưa thấy hắn trả lời liền nghẹn ngào nói tiếp.
"Anh sẽ cưới em chứ? Hôn lễ của chúng ta vẫn tiếp diễn sao?"
Lại thêm một câu hỏi nữa! Nhưng Bạch Dương Vĩ chắc chắn mình có câu trả lời này.
Hắn không muốn đám cưới nữa, càng không muốn diễn ra hôn lễ với Tiểu Ái Nhi.
Có lẽ hắn sẽ nợ cô một lời xin lỗi, có lẽ hắn sẽ đối với cô là một ân tình.

Nhưng hắn không muốn cưới Tiểu Ái Nhi nữa.
Hắn biết mình sai, nhưng trong tâm trí hắn toàn là Sở Hòa.
Nhưng người đối diện trước mặt hắn lại là một cô gái hắn cũng đã từng yêu.

Bạch Dương Vĩ không thể trả lời thẳng thắn được.
"Anh..."
Lần đầu tiên trong lòng hắn rối như tơ vò, không biết nên làm thế nào nữa.
Tiểu Ái Nhi không nghe được câu trả lời, mỉm cười cố chấp nói.
"Nếu anh không trả lời được thì tức là hôn lễ của chúng ta vẫn sẽ tiếp tục.

Chẳng phải Sở Hòa là người làm của anh sao? Mất người này thì còn người khác.

Miễn chúng ta hạnh phúc là được!"
"Không phải, Sở Hòa rất khác biệt.

Hơn nữa anh chỉ muốn hỏi có phải Sở Hòa là người đã hiến mắt cho anh không ?"
Tim Bạch Dương Vĩ đánh lên từng hồi, hắn thật sự lo lắng.

Sở Hòa không có chỗ nương thân, vội vã rời đi như thế cuối cùng là cậu đang ở đâu? Tại sao hắn lại lo lắng đến vậy?
Tiểu Ái Nhi lạnh lùng đáp.
"Sở Hòa chính là người đã nhường đôi mắt cho anh.

Nguyện vọng duy nhất của cậu ấy chính là muốn em cùng anh kết hôn!"
Chỉ hai câu nói, chính thức làm trái tim Bạch Dương Vĩ như nghẹt thở.
Sở Hòa hóa ra không phải là cố chấp, mà bản thân cậu quá yêu hắn.
Yêu đến nổi cả đôi mắt cũng không cần nữa.
Đã có một Sở Hòa yêu Bạch Dương Vĩ đến thấu tâm can, yêu đến nhiều năm liền nhưng không nói.
Đến khi nói ra thì chỉ nhận lại một sự hy sinh không đáng.
Cậu không dành giựt tình yêu với Tiểu Ái Nhi.

Mà còn dùng bản thân mình đánh đổi hạnh phúc cho Bạch Dương Vĩ và Tiểu Ái Nhi.
Hóa ra lời yêu Sở Hòa không thể nói được, nhưng cậu có thể vì hắn mà làm tất cả.
Tiểu Ái Nhi khẽ rơi nước mắt, hỏi lại một lần nữa.
"Anh có yêu cậu ấy không ?"
Bạch Dương Vĩ không trả lời, nhưng nước mắt đã rơi đây trên mặt.
-----****-----
Sở Hòa ngồi trong một góc hẻm tối tăm đầy mùi ẩm mốc một con phố, cậu thu mình lại một góc thẫn thờ.

Đôi mắt dại ra chìm đắm trong bóng tối.
Cả người Sở Hòa run lên vì lạnh, đôi chân cũng đỏ dần và có vết nứt vì bỏng lạnh.

Nhưng Sở Hòa dường như đã lạnh đến độ không thể cảm nhận được gì, trong lòng có thứ gì đó gọi là bi thương liên tục gặm nhắm trong trái tim cậu.
Hôm nay Sở Hòa lại nhớ Bạch Dương Vĩ rồi...

"Này cậu câm! Ăn chút bánh mì đi, vừa nãy tôi đi ăn xin được ít tiền liền mua chiếc bánh mì này về.

Chia cho cậu một ít."
Một người đàn ông ăn mặc rách rưới, tóc tai và râu đều dài đến độ nhìn có vẻ rất nhếch nhác.

Ông ngồi xuống bên cạnh Sở Hòa, chia cho cậu một nửa ổ bánh mì nhỏ.

Còn lấy tốt bụng lấy một thùng giấy lớn ra che chắn cho Sở Hòa.
Tuyết rơi dày như vậy, những người ăn xin đều tìm vào góc nhỏ này nương tựa vào nhau mà sưởi ấm.
Sở Hòa nhận lấy ổ bánh mì, trên khuôn mặt vẫn nở nụ cười vô hồn.
-----***-----
Tiếp tục câu chiện pr hông có liêm sĩ cùng nhiều phần quà cùng bạn Cỏ.
Nhân ngày bạn Cỏ khai trương bán trà sữa thì 3 bạn đầu tiên của reader nhà mình ở Đà Nẵng có đặt trà sữa thì sẽ được tặng quà nha.
Mua 2 chai được tặng Standee bập bênh Lam Vong Cơ.
Mua ba chai được tặng bộ truyện tranh đam mỹ Seven days
Mua trên 4 chai được tặng hai cuốn đam mỹ.

Cả nhà đồng ý hông nè.
Ưu đãi dành cho ba bạn duy nhất, mỗi chai chỉ có giá 12k ????????

Chapter
1 Chương 1-1: Mở đầu
2 Chương 1-2: Sở Hòa câm
3 Chương 2: Người ấy đã về
4 Chương 3: Sở Hòa ! Lại đây.
5 Chương 4: Cô gái ấy không thích Sở Hòa
6 Chương 5: Người ấy vẫn là quan trọng nhất
7 Chương 6: Tâm sự
8 Chương 7: Này ! Cậu làm sao thế?
9 Chương 8: Bị phát hiện?
10 Chương 9: Dọa đến mất hồn
11 Chương 10: Sở Hòa chỉ cười vì Dương Vĩ
12 Chương 11: Chàng trai này mệnh khổ
13 Chương 12: Gặp lại người cũ
14 Chương 13: Gặp phải Châu Hàn
15 Chương 14: Sau này cậu ở cạnh tôi
16 Chương 15: Lén lút
17 Chương 16: Tham dự tiệc cưới
18 Chương 17: Cài hoa trong đám cưới!
19 Chương 18: Hàn Châu
20 Chương 19: Lột vỏ tôm
21 Chương 20: Cành hoa cài mái tóc
22 Chương 21: Tấm ảnh
23 Chương 22: Đi biển
24 Chương 23: Chung một phòng
25 Chương 24: Dưới ánh hoàng hôn, nụ cười Sở Hòa thật đẹp
26 Chương 25: Những ngày bình thường
27 Chương 26: Có chuyện gì vậy ?
28 Chương 27: Trở về
29 Chương 28: Bọn họ là một đôi
30 Chương 29: Trung thu vui vẻ
31 Chương 30: Cậu chủ, trung thu vui vẻ
32 Chương 31: Tắm mưa
33 Chương 32: Đóng cửa lại, để cậu ta dầm mưa đi
34 Chương 33: Tiểu Ái Nhi phát hiện ra bí mật rồi
35 Chương 34: Ngã cầu thang
36 Chương 35: Cậu ta là đồng tính
37 Chương 36: Dương Vĩ, em yêu anh
38 Chương 37: Tôi cho cậu rời đi sao?
39 Chương 38: Thay thế
40 Chương 39: Lặng lẽ
41 Chương 40: Sau này anh sẽ đối tốt với em
42 Chương 41: Mọi thứ đều mới
43 Chương 42: Vứt bỏ hay cất giữ
44 Chương 43: Tên tật nguyền phế vật
45 Chương 44: Bà chủ! con thật sự không làm vậy!
46 Chương 45: Bị phạt
47 Chương 46: Vô tâm
48 Chương 47: Mang Sở Hòa về phòng
49 Chương 48: Việc con làm, sau này tự gánh hậu quả
50 Chương 49: Lén lút
51 Chương 50: Trong lòng không yên
52 Chương 51: Em sẽ không làm phiền cậu chủ nữa
53 Chương 52: Mau cút khỏi mắt tôi
54 Chương 53: Chúng ta kết hôn đi
55 Chương 54: Điềm báo
56 Chương 55: Sở Hòa, con mau đến bệnh viện đi
57 Chương 56: Cuộc gọi định mệnh
58 Chương 57: Chờ đợi
59 Chương 58: Hy sinh
60 Chương 59: Anh là người hoàn hảo nhất trong em
61 Chương 60: Hiến mắt
62 Chương 61: Sở Hòa! Cảm ơn...
63 Chương 1: Sở Hòa câm
64 Chương 62: Có một Sở Hòa rất yêu anh
65 Chương 63: Sẵn sàng
66 Chương 64: Rời đi
67 Chương 65: Tỉnh dậy
68 Chương 68: Đính hôn
69 Chương 69: Tiểu Ái Nhi gặp gỡ Sở Hòa.
70 Chương 72: Anh đưa em về
71 Chương 73: Còn dám mang người về đây?
72 Chương 74: Nếu không có Sở Hòa, người bị mù là con
73 Chương 75: Đừng mang cậu ấy đi
74 Chương 77: Để anh chăm sóc em
75 Chương 78: Ngài Bạch! hãy để tôi đi
76 Chương 79: Anh giúp em thay đồ
77 Chương 80: Em không thể rời khỏi đây
78 Chương 81: Tôi tự ăn
79 Chương 84: Ngoan nào, đừng khóc!
80 Chương 85: Sở Hòa sẽ còn một lần suýt chết
81 Chương 86: Chỉ cần còn có anh, không ai làm hại em
82 Chương 87: Tìm lại đôi mắt
83 Chương 88: Tìm cách
84 Chương 89: Xin lỗi
85 Chương 90: Vì cậu mà Bạch Dương Vĩ mới thành như vậy
86 Chương 91: Anh vất vả rồi
87 Chương 92: Hạnh phúc
88 Chương 93: Không thể nói lời từ biệt
89 Chương 94: Một nửa cái mạng
90 Chương 95: Em giết tôi trước đi
91 Chương 96: Chúng ta của hôm nay
92 Chương 97: Lão gia, tìm thấy người rồi
93 Chương 98: Dạo phố
94 Chương 99: Tìm thấy đôi mắt rồi
95 Chương 100: Ở lại hay quay về
96 Chương 101: Chúng ta về lại thành phố nhé?
97 Chương 102: Trở về là tốt
98 Chương 103: Sở Hòa, anh muốn em
99 Chương 104: Mật ngọt (H)
100 Chương 105: Mật ngọt 2 (H)
101 Chương 106: Mật ngọt 3 (H)
102 Chương 107: Gặp lại
103 Chương 108: Hành trình tìm lại ánh sáng
104 Chương 109: Tiếng khóc trong đêm
105 Chương 110: Đứa bé
106 Chương 111: Bạch Sở Khiết
107 Chương 112: Chỉ cần mình anh thương em là đủ (Hoàn văn)
108 Chương 113: Phiên ngoại
109 Chương 114: Phiên ngoại 2: Hình trình nuôi con của Sở Hoà
110 Chương 115: Phiên ngoại 3: Quá khứ của chúng ta
111 1: Mở Đầu
112 2: Sở Hòa Câm
113 3: Người Ấy Đã Về
114 4: Sở Hòa ! Lại Đây
115 5: Cô Gái Ấy Không Thích Sở Hòa
116 6: Người Ấy Vẫn Là Quan Trọng Nhất
117 7: Tâm Sự
118 8: Này ! Cậu Làm Sao Thế
119 9: Bị Phát Hiện
120 10: Dọa Đến Mất Hồn
121 11: Sở Hòa Chỉ Cười Vì Dương Vĩ
122 12: Chàng Trai Này Mệnh Khổ
123 13: Gặp Lại Người Cũ
124 14: Gặp Phải Châu Hàn
125 15: Sau Này Cậu Ở Cạnh Tôi
126 16: Lén Lút
127 33: Đóng Cửa Lại Để Cậu Ta Dầm Mưa Đi
128 34: Tiểu Ái Nhi Phát Hiện Ra Bí Mật Rồi
129 35: Ngã Cầu Thang
130 36: Cậu Ta Là Đồng Tính
131 37: Dương Vĩ Em Yêu Anh
132 38: Tôi Cho Cậu Rời Đi Sao
133 39: Thay Thế
134 40: Lặng Lẽ
135 41: Sau Này Anh Sẽ Đối Tốt Với Em
136 42: Mọi Thứ Đều Mới
137 43: Vứt Bỏ Hay Cất Giữ
138 44: Tên Tật Nguyền Phế Vật
139 45: Bà Chủ! Con Thật Sự Không Làm Vậy!
140 46: Bị Phạt
141 47: Vô Tâm
142 48: Mang Sở Hòa Về Phòng
143 65: Sẵn Sàng
144 66: Rời Đi
145 67: Tỉnh Dậy
146 68: Thiếu Vắng
147 69: Sự Thật
148 70: Đính Hôn
149 71: Tiểu Ái Nhi Gặp Gỡ Sở Hòa
150 72: Tôi Phải Đi Tìm Sở Hòa
151 73: Gặp Lại
152 74: Anh Đưa Em Về
153 75: Còn Dám Mang Người Về Đây
154 76: Nếu Không Có Sở Hòa Người Bị Mù Là Con
155 77: Đừng Mang Cậu Ấy Đi
156 78: Để Anh Chăm Sóc Em
157 79: Ngài Bạch! Hãy Để Tôi Đi
158 80: Anh Giúp Em Thay Đồ
159 97: Chúng Ta Của Hôm Nay
160 98: Lão Gia Tìm Thấy Người Rồi
161 99: Dạo Phố
162 100: Tìm Thấy Đôi Mắt Rồi
163 101: Ở Lại Hay Quay Về
164 102: Chúng Ta Về Lại Thành Phố Nhé
165 103: Trở Về Là Tốt
166 104: Sở Hòa Anh Muốn Em
167 105: Mật Ngọt H
Chapter

Updated 167 Episodes

1
Chương 1-1: Mở đầu
2
Chương 1-2: Sở Hòa câm
3
Chương 2: Người ấy đã về
4
Chương 3: Sở Hòa ! Lại đây.
5
Chương 4: Cô gái ấy không thích Sở Hòa
6
Chương 5: Người ấy vẫn là quan trọng nhất
7
Chương 6: Tâm sự
8
Chương 7: Này ! Cậu làm sao thế?
9
Chương 8: Bị phát hiện?
10
Chương 9: Dọa đến mất hồn
11
Chương 10: Sở Hòa chỉ cười vì Dương Vĩ
12
Chương 11: Chàng trai này mệnh khổ
13
Chương 12: Gặp lại người cũ
14
Chương 13: Gặp phải Châu Hàn
15
Chương 14: Sau này cậu ở cạnh tôi
16
Chương 15: Lén lút
17
Chương 16: Tham dự tiệc cưới
18
Chương 17: Cài hoa trong đám cưới!
19
Chương 18: Hàn Châu
20
Chương 19: Lột vỏ tôm
21
Chương 20: Cành hoa cài mái tóc
22
Chương 21: Tấm ảnh
23
Chương 22: Đi biển
24
Chương 23: Chung một phòng
25
Chương 24: Dưới ánh hoàng hôn, nụ cười Sở Hòa thật đẹp
26
Chương 25: Những ngày bình thường
27
Chương 26: Có chuyện gì vậy ?
28
Chương 27: Trở về
29
Chương 28: Bọn họ là một đôi
30
Chương 29: Trung thu vui vẻ
31
Chương 30: Cậu chủ, trung thu vui vẻ
32
Chương 31: Tắm mưa
33
Chương 32: Đóng cửa lại, để cậu ta dầm mưa đi
34
Chương 33: Tiểu Ái Nhi phát hiện ra bí mật rồi
35
Chương 34: Ngã cầu thang
36
Chương 35: Cậu ta là đồng tính
37
Chương 36: Dương Vĩ, em yêu anh
38
Chương 37: Tôi cho cậu rời đi sao?
39
Chương 38: Thay thế
40
Chương 39: Lặng lẽ
41
Chương 40: Sau này anh sẽ đối tốt với em
42
Chương 41: Mọi thứ đều mới
43
Chương 42: Vứt bỏ hay cất giữ
44
Chương 43: Tên tật nguyền phế vật
45
Chương 44: Bà chủ! con thật sự không làm vậy!
46
Chương 45: Bị phạt
47
Chương 46: Vô tâm
48
Chương 47: Mang Sở Hòa về phòng
49
Chương 48: Việc con làm, sau này tự gánh hậu quả
50
Chương 49: Lén lút
51
Chương 50: Trong lòng không yên
52
Chương 51: Em sẽ không làm phiền cậu chủ nữa
53
Chương 52: Mau cút khỏi mắt tôi
54
Chương 53: Chúng ta kết hôn đi
55
Chương 54: Điềm báo
56
Chương 55: Sở Hòa, con mau đến bệnh viện đi
57
Chương 56: Cuộc gọi định mệnh
58
Chương 57: Chờ đợi
59
Chương 58: Hy sinh
60
Chương 59: Anh là người hoàn hảo nhất trong em
61
Chương 60: Hiến mắt
62
Chương 61: Sở Hòa! Cảm ơn...
63
Chương 1: Sở Hòa câm
64
Chương 62: Có một Sở Hòa rất yêu anh
65
Chương 63: Sẵn sàng
66
Chương 64: Rời đi
67
Chương 65: Tỉnh dậy
68
Chương 68: Đính hôn
69
Chương 69: Tiểu Ái Nhi gặp gỡ Sở Hòa.
70
Chương 72: Anh đưa em về
71
Chương 73: Còn dám mang người về đây?
72
Chương 74: Nếu không có Sở Hòa, người bị mù là con
73
Chương 75: Đừng mang cậu ấy đi
74
Chương 77: Để anh chăm sóc em
75
Chương 78: Ngài Bạch! hãy để tôi đi
76
Chương 79: Anh giúp em thay đồ
77
Chương 80: Em không thể rời khỏi đây
78
Chương 81: Tôi tự ăn
79
Chương 84: Ngoan nào, đừng khóc!
80
Chương 85: Sở Hòa sẽ còn một lần suýt chết
81
Chương 86: Chỉ cần còn có anh, không ai làm hại em
82
Chương 87: Tìm lại đôi mắt
83
Chương 88: Tìm cách
84
Chương 89: Xin lỗi
85
Chương 90: Vì cậu mà Bạch Dương Vĩ mới thành như vậy
86
Chương 91: Anh vất vả rồi
87
Chương 92: Hạnh phúc
88
Chương 93: Không thể nói lời từ biệt
89
Chương 94: Một nửa cái mạng
90
Chương 95: Em giết tôi trước đi
91
Chương 96: Chúng ta của hôm nay
92
Chương 97: Lão gia, tìm thấy người rồi
93
Chương 98: Dạo phố
94
Chương 99: Tìm thấy đôi mắt rồi
95
Chương 100: Ở lại hay quay về
96
Chương 101: Chúng ta về lại thành phố nhé?
97
Chương 102: Trở về là tốt
98
Chương 103: Sở Hòa, anh muốn em
99
Chương 104: Mật ngọt (H)
100
Chương 105: Mật ngọt 2 (H)
101
Chương 106: Mật ngọt 3 (H)
102
Chương 107: Gặp lại
103
Chương 108: Hành trình tìm lại ánh sáng
104
Chương 109: Tiếng khóc trong đêm
105
Chương 110: Đứa bé
106
Chương 111: Bạch Sở Khiết
107
Chương 112: Chỉ cần mình anh thương em là đủ (Hoàn văn)
108
Chương 113: Phiên ngoại
109
Chương 114: Phiên ngoại 2: Hình trình nuôi con của Sở Hoà
110
Chương 115: Phiên ngoại 3: Quá khứ của chúng ta
111
1: Mở Đầu
112
2: Sở Hòa Câm
113
3: Người Ấy Đã Về
114
4: Sở Hòa ! Lại Đây
115
5: Cô Gái Ấy Không Thích Sở Hòa
116
6: Người Ấy Vẫn Là Quan Trọng Nhất
117
7: Tâm Sự
118
8: Này ! Cậu Làm Sao Thế
119
9: Bị Phát Hiện
120
10: Dọa Đến Mất Hồn
121
11: Sở Hòa Chỉ Cười Vì Dương Vĩ
122
12: Chàng Trai Này Mệnh Khổ
123
13: Gặp Lại Người Cũ
124
14: Gặp Phải Châu Hàn
125
15: Sau Này Cậu Ở Cạnh Tôi
126
16: Lén Lút
127
33: Đóng Cửa Lại Để Cậu Ta Dầm Mưa Đi
128
34: Tiểu Ái Nhi Phát Hiện Ra Bí Mật Rồi
129
35: Ngã Cầu Thang
130
36: Cậu Ta Là Đồng Tính
131
37: Dương Vĩ Em Yêu Anh
132
38: Tôi Cho Cậu Rời Đi Sao
133
39: Thay Thế
134
40: Lặng Lẽ
135
41: Sau Này Anh Sẽ Đối Tốt Với Em
136
42: Mọi Thứ Đều Mới
137
43: Vứt Bỏ Hay Cất Giữ
138
44: Tên Tật Nguyền Phế Vật
139
45: Bà Chủ! Con Thật Sự Không Làm Vậy!
140
46: Bị Phạt
141
47: Vô Tâm
142
48: Mang Sở Hòa Về Phòng
143
65: Sẵn Sàng
144
66: Rời Đi
145
67: Tỉnh Dậy
146
68: Thiếu Vắng
147
69: Sự Thật
148
70: Đính Hôn
149
71: Tiểu Ái Nhi Gặp Gỡ Sở Hòa
150
72: Tôi Phải Đi Tìm Sở Hòa
151
73: Gặp Lại
152
74: Anh Đưa Em Về
153
75: Còn Dám Mang Người Về Đây
154
76: Nếu Không Có Sở Hòa Người Bị Mù Là Con
155
77: Đừng Mang Cậu Ấy Đi
156
78: Để Anh Chăm Sóc Em
157
79: Ngài Bạch! Hãy Để Tôi Đi
158
80: Anh Giúp Em Thay Đồ
159
97: Chúng Ta Của Hôm Nay
160
98: Lão Gia Tìm Thấy Người Rồi
161
99: Dạo Phố
162
100: Tìm Thấy Đôi Mắt Rồi
163
101: Ở Lại Hay Quay Về
164
102: Chúng Ta Về Lại Thành Phố Nhé
165
103: Trở Về Là Tốt
166
104: Sở Hòa Anh Muốn Em
167
105: Mật Ngọt H