Chương 95: Em giết tôi trước đi

Sở Hòa giống như một cái xác chết, không cử động, không phát ra âm thanh gì, cũng chẳng phản kháng lời nói của hắn.

Bạch Dương Vĩ cảm nhận từng thống khổ của cậu mang lại, lúc ôm Sở Hòa càng siết chặt hơn. Hắn cũng khóc, nước mắt của hắn chảy dài trên mặt.

Sự đau đớn này hắn nên xứng đáng nhận được, nhưng không phải là từ cái chết mang lại.

Hắn không dám tưởng tượng rằng nếu Sở Hòa chết đi, cuộc sống sau này hắn phải nên làm thế nào nữa.

Bạch Dương Vĩ vừa tức giận vừa đau lòng, hắn nghiến răng nói cho người kia nghe.

"Sở Hòa, nếu em muốn chết thì hãy cứ giết tôi trước đi rồi chết. Em có ích kỉ một mình như vậy!"

Lời nói của Bạch Dương Vĩ rõ ràng Sở Hòa nghe được, nhưng mà cậu không muốn đáp lại. Cậu hiện tại đã quá mệt mỏi, cuộc sống của cậu cứ kéo dài như vậy thì có ích gì kia chứ?

Sở Hòa tự hỏi trong lòng, cuối cùng là bản thân cậu mang lại lợi ích gì.

Nhưng Bạch Dương Vĩ ôm cậu ở bên trên nói không ngừng.

"Em tự cắt cổ tay mình, có phải em rất muốn chết không? Được! Vậy thì để tôi cắt cổ tay của mình, sau khi tôi chết đi thì em hãy tự tử sau!"

Bạch Dương Vĩ có vẻ rất kích động, hắn nghĩ rằng Sở Hòa thật sự muốn rời bỏ hắn. Cho nên hắn cũng rất sợ sẽ sống tiếp phần đời còn lại này như thế nào nữa.

Bạch Dương Vĩ buông Sở Hòa ra, miệng lẩm bẩm.

"Để tôi tìm thứ gì đó tự cắt cổ tay mình, tôi với em cùng chết!"

"A..."

Sở Hòa thấy Bạch Dương Vĩ đặt mình xuống giường, chiếc giường cũng không còn sức nặng như trước nữa, cậu tưởng hắn định tự tử thật bỗng nhiên kêu lên.

Bàn tay của cậu đưa lên, tìm kiếm giữa không trung chưa mất một lúc đã nắm được góc áo của Bạch Dương Vĩ.

"A ...a...a"

Sở Hòa không cho phép Bạch Dương Vĩ chết, cậu không muốn hắn chết...

Nhưng sức lực của Sở Hòa vẫn còn rất yếu, nắm góc áo cũng không chặt. Cậu chỉ có thể dùng sức kêu lên vài tiếng ú ớ bất lực.

"Tránh ra, hôm nay tôi với em cùng chết!"

Bạch Dương Vĩ nhìn bàn tay đang nắm góc áo của mình, trong lòng càng tức giận hơn.

Rõ ràng là cậu muốn chết, vậy mà hắn muốn chết cậu lại không cho phép.

Nhưng mà Sở Hòa lắc đầu, bắt đầu khóc nức nở...

"Hu...a...a...a"

Sở Hòa không biết vì sao mình khóc, chỉ là cảm thấy bản thân thật ấm ức.

Lần này Sở Hòa khóc rất to hệt như một đứa trẻ. Những muộn phiền nhịn bấy lâu nay cứ theo nước mắt tuôn ra.

Bạch Dương Vĩ nghe cậu khóc lớn cũng thức tỉnh tinh thần. Hình như vừa nãy hắn đã quá kích động rồi...

Bạch Dương Vĩ nhìn Sở Hòa mặc dù khóc nức nở nhưng vẫn nắm góc áo của mình, trong lòng dịu đi một chút.

Hắn ngồi xuống, lại nâng cậu lên ôm vào lòng. Hắn hết hôn lên tóc, lại tham lam hít mùi hương của Sở Hòa. Bạch Dương Vĩ siết chặt người kia vào lòng, khẽ nói.

"Hòa...chúng ta đừng hành hạ nhau nữa có được không?"

Sở Hòa không đáp, chỉ liên tục khóc.

Bạch Dương Vĩ biết Sở Hòa chịu nhiều đau khổ. Tổn thương của cậu đã bức ép cậu chọn cách này giải quyết.

Một phần là do hắn, hắn phải gánh chịu tất cả.

"Em ngu ngốc thật! Anh thương em. Thật sự rất thương em, không phải vì trách nhiệm hay vì báo ơn gì cả. Nếu muốn báo ơn, anh chỉ cần cho em vật chất là đủ. Nhưng em nhìn xem, thời gian qua em dù có thế nào anh cũng đều không chê, một lòng chăm sóc Sở Hòa. Đó gọi là tình yêu, không phải là trách nhiệm"

Sở Hòa được hắn ôm trong lòng, cảm thấy trái tim mình nghẹn lại. Giờ phút này, cậu cũng giống hắn... Đã quá mệt mỏi với cuộc sống hiện thực này.

"Hòa... Nếu em chết đi, phần đời còn lại anh phải sống thế nào? Em nghĩ rằng anh sẽ đi tìm người khác sao? Hay là nghĩ rằng em đi rồi anh sẽ sống tốt?"

Những lời Bạch Dương Vĩ nói ra khiến Sở Hòa ngừng khóc, cậu không ngờ là người kia lại nói trúng tim đen mình đến như vậy.

Sở Hòa lặng người nằm trong lòng Dương Vĩ, chỉ còn lại tiếng thút thít khe khẽ.

"Hòa, tại sao em không nghĩ đến việc nếu em chết, anh cũng sẽ tự sát theo em ? Tại sao em không nghĩ đến việc mất đi em, anh sẽ sống dở chết dở như thế nào? Hòa...em đừng bỏ anh đi nữa có được không? Anh biết em cũng mệt rồi, chúng ta từ bỏ tất cả mọi thứ được không. Em yêu anh, anh cũng yêu em. Chúng ta yêu nhau nhiều như thế...hay là thử cho nhau cơ hội đi?"

Sở Hòa chọn ra đi có lẽ là cách giải quyết cậu cho là nhẹ nhàng nhất. Nhưng thật ra nó vốn dĩ chỉ là một sự chạy trốn.

Những lời Bạch Dương Vĩ nói quả thật cậu chưa nghĩ đến.

Nếu như cậu ra đi, Bạch Dương Vĩ sẽ như thế nào? Thật sự hạnh phúc sao?

Thời gian qua được hắn chăm sóc, Sở Hòa biết Bạch Dương Vĩ đối với mình là thật lòng. Hắn chưa từng chê bai cậu bất cứ thứ gì cả.

Chỉ là cậu tự ti mà thôi...

Bạch Dương Vĩ ôm Sở Hòa dỗ dành từng chút.

"Em bị mù là vì anh, nó có ích... Nó giúp anh rất nhiều. Hiện tại em bị mù, vậy thì anh sẽ là đôi mắt của em...có được không ?"

Sở Hòa nghe đến đây thì mím môi, trong lòng cậu cũng có dao động.

Cậu bị những lời chân thành của Bạch Dương Vĩ làm cho cảm động. Hai bàn tay khẽ đan vào nhau.

Bạch Dương Vĩ mỉm cười nói nhỏ bên tai.

"Chúng ta từ bỏ tất cả đi, về một vùng quê sống. Chỉ có anh và em thôi có được không? Anh quyết định rồi, chúng từ bỏ nơi đông đúc này, cùng nhau trải qua cuộc sống bình yên nhé?"

Bạch Dương Vĩ quyết định từ bỏ tất cả, hắn nhận ra...vật chất có thể kiếm lại được, nhưng người đã mất đi thì vĩnh viễn không thể tìm được.

Hắn cùng Sở Hòa bỏ hết mọi thứ bộn bề ở đây. Đi đến một nơi không ai làm phiền, sống một cuộc sống của hai người. Như thế là quá đủ rồi.

"A..."

Sở Hòa kêu ra tiếng, gương mặt có hiện lên vẻ lo lắng.

Bạch Dương Vĩ như đọc được suy nghĩ của cậu, vừa hôn tóc Sở Hòa vừa nói.

"Anh không làm sai, anh không thẹn với người ngoài. Anh chỉ thẹn với Sở Hòa bởi vì để em chịu nhiều đau khổ như vậy.... Hòa! Về bên anh có được không?"

Sở Hòa mệt mỏi rồi, hy sinh cũng nhiều rồi. Muốn chết mà chết cũng không thành, có lẽ cuộc đời cậu là mồ câu chuyện đã được ông trời định sẵn. Cậu tránh cũng không được, chạy trốn cũng không xong.

Vậy thì cậu không chạy nữa, cũng không chịu đựng nữa.

Cậu cũng muốn có hạnh phúc...

Sở Hòa cũng muốn cả đời ở bên Bạch Dương Vĩ.

Cậu nghĩ thông rồi... Dù cho sau này có thế nào, cậu vẫn quyết định yêu hắn.

Sở Hòa đưa hai tay lên, nhẹ nhàng ôm đáp lại hắn. Chỉ là một cái ôm đơn giản, nhưng dường như lại khiến hai trái tim không còn đau khổ nữa.

Trong căn phòng bệnh yên tĩnh, có hai chàng trai đang ôm nhau. Bọn họ không nói gì, chỉ lặng lẽ mỉm cười đến rơi lệ...

Chapter
1 Chương 1-1: Mở đầu
2 Chương 1-2: Sở Hòa câm
3 Chương 2: Người ấy đã về
4 Chương 3: Sở Hòa ! Lại đây.
5 Chương 4: Cô gái ấy không thích Sở Hòa
6 Chương 5: Người ấy vẫn là quan trọng nhất
7 Chương 6: Tâm sự
8 Chương 7: Này ! Cậu làm sao thế?
9 Chương 8: Bị phát hiện?
10 Chương 9: Dọa đến mất hồn
11 Chương 10: Sở Hòa chỉ cười vì Dương Vĩ
12 Chương 11: Chàng trai này mệnh khổ
13 Chương 12: Gặp lại người cũ
14 Chương 13: Gặp phải Châu Hàn
15 Chương 14: Sau này cậu ở cạnh tôi
16 Chương 15: Lén lút
17 Chương 16: Tham dự tiệc cưới
18 Chương 17: Cài hoa trong đám cưới!
19 Chương 18: Hàn Châu
20 Chương 19: Lột vỏ tôm
21 Chương 20: Cành hoa cài mái tóc
22 Chương 21: Tấm ảnh
23 Chương 22: Đi biển
24 Chương 23: Chung một phòng
25 Chương 24: Dưới ánh hoàng hôn, nụ cười Sở Hòa thật đẹp
26 Chương 25: Những ngày bình thường
27 Chương 26: Có chuyện gì vậy ?
28 Chương 27: Trở về
29 Chương 28: Bọn họ là một đôi
30 Chương 29: Trung thu vui vẻ
31 Chương 30: Cậu chủ, trung thu vui vẻ
32 Chương 31: Tắm mưa
33 Chương 32: Đóng cửa lại, để cậu ta dầm mưa đi
34 Chương 33: Tiểu Ái Nhi phát hiện ra bí mật rồi
35 Chương 34: Ngã cầu thang
36 Chương 35: Cậu ta là đồng tính
37 Chương 36: Dương Vĩ, em yêu anh
38 Chương 37: Tôi cho cậu rời đi sao?
39 Chương 38: Thay thế
40 Chương 39: Lặng lẽ
41 Chương 40: Sau này anh sẽ đối tốt với em
42 Chương 41: Mọi thứ đều mới
43 Chương 42: Vứt bỏ hay cất giữ
44 Chương 43: Tên tật nguyền phế vật
45 Chương 44: Bà chủ! con thật sự không làm vậy!
46 Chương 45: Bị phạt
47 Chương 46: Vô tâm
48 Chương 47: Mang Sở Hòa về phòng
49 Chương 48: Việc con làm, sau này tự gánh hậu quả
50 Chương 49: Lén lút
51 Chương 50: Trong lòng không yên
52 Chương 51: Em sẽ không làm phiền cậu chủ nữa
53 Chương 52: Mau cút khỏi mắt tôi
54 Chương 53: Chúng ta kết hôn đi
55 Chương 54: Điềm báo
56 Chương 55: Sở Hòa, con mau đến bệnh viện đi
57 Chương 56: Cuộc gọi định mệnh
58 Chương 57: Chờ đợi
59 Chương 58: Hy sinh
60 Chương 59: Anh là người hoàn hảo nhất trong em
61 Chương 60: Hiến mắt
62 Chương 61: Sở Hòa! Cảm ơn...
63 Chương 1: Sở Hòa câm
64 Chương 62: Có một Sở Hòa rất yêu anh
65 Chương 63: Sẵn sàng
66 Chương 64: Rời đi
67 Chương 65: Tỉnh dậy
68 Chương 68: Đính hôn
69 Chương 69: Tiểu Ái Nhi gặp gỡ Sở Hòa.
70 Chương 72: Anh đưa em về
71 Chương 73: Còn dám mang người về đây?
72 Chương 74: Nếu không có Sở Hòa, người bị mù là con
73 Chương 75: Đừng mang cậu ấy đi
74 Chương 77: Để anh chăm sóc em
75 Chương 78: Ngài Bạch! hãy để tôi đi
76 Chương 79: Anh giúp em thay đồ
77 Chương 80: Em không thể rời khỏi đây
78 Chương 81: Tôi tự ăn
79 Chương 84: Ngoan nào, đừng khóc!
80 Chương 85: Sở Hòa sẽ còn một lần suýt chết
81 Chương 86: Chỉ cần còn có anh, không ai làm hại em
82 Chương 87: Tìm lại đôi mắt
83 Chương 88: Tìm cách
84 Chương 89: Xin lỗi
85 Chương 90: Vì cậu mà Bạch Dương Vĩ mới thành như vậy
86 Chương 91: Anh vất vả rồi
87 Chương 92: Hạnh phúc
88 Chương 93: Không thể nói lời từ biệt
89 Chương 94: Một nửa cái mạng
90 Chương 95: Em giết tôi trước đi
91 Chương 96: Chúng ta của hôm nay
92 Chương 97: Lão gia, tìm thấy người rồi
93 Chương 98: Dạo phố
94 Chương 99: Tìm thấy đôi mắt rồi
95 Chương 100: Ở lại hay quay về
96 Chương 101: Chúng ta về lại thành phố nhé?
97 Chương 102: Trở về là tốt
98 Chương 103: Sở Hòa, anh muốn em
99 Chương 104: Mật ngọt (H)
100 Chương 105: Mật ngọt 2 (H)
101 Chương 106: Mật ngọt 3 (H)
102 Chương 107: Gặp lại
103 Chương 108: Hành trình tìm lại ánh sáng
104 Chương 109: Tiếng khóc trong đêm
105 Chương 110: Đứa bé
106 Chương 111: Bạch Sở Khiết
107 Chương 112: Chỉ cần mình anh thương em là đủ (Hoàn văn)
108 Chương 113: Phiên ngoại
109 Chương 114: Phiên ngoại 2: Hình trình nuôi con của Sở Hoà
110 Chương 115: Phiên ngoại 3: Quá khứ của chúng ta
111 1: Mở Đầu
112 2: Sở Hòa Câm
113 3: Người Ấy Đã Về
114 4: Sở Hòa ! Lại Đây
115 5: Cô Gái Ấy Không Thích Sở Hòa
116 6: Người Ấy Vẫn Là Quan Trọng Nhất
117 7: Tâm Sự
118 8: Này ! Cậu Làm Sao Thế
119 9: Bị Phát Hiện
120 10: Dọa Đến Mất Hồn
121 11: Sở Hòa Chỉ Cười Vì Dương Vĩ
122 12: Chàng Trai Này Mệnh Khổ
123 13: Gặp Lại Người Cũ
124 14: Gặp Phải Châu Hàn
125 15: Sau Này Cậu Ở Cạnh Tôi
126 16: Lén Lút
127 33: Đóng Cửa Lại Để Cậu Ta Dầm Mưa Đi
128 34: Tiểu Ái Nhi Phát Hiện Ra Bí Mật Rồi
129 35: Ngã Cầu Thang
130 36: Cậu Ta Là Đồng Tính
131 37: Dương Vĩ Em Yêu Anh
132 38: Tôi Cho Cậu Rời Đi Sao
133 39: Thay Thế
134 40: Lặng Lẽ
135 41: Sau Này Anh Sẽ Đối Tốt Với Em
136 42: Mọi Thứ Đều Mới
137 43: Vứt Bỏ Hay Cất Giữ
138 44: Tên Tật Nguyền Phế Vật
139 45: Bà Chủ! Con Thật Sự Không Làm Vậy!
140 46: Bị Phạt
141 47: Vô Tâm
142 48: Mang Sở Hòa Về Phòng
143 65: Sẵn Sàng
144 66: Rời Đi
145 67: Tỉnh Dậy
146 68: Thiếu Vắng
147 69: Sự Thật
148 70: Đính Hôn
149 71: Tiểu Ái Nhi Gặp Gỡ Sở Hòa
150 72: Tôi Phải Đi Tìm Sở Hòa
151 73: Gặp Lại
152 74: Anh Đưa Em Về
153 75: Còn Dám Mang Người Về Đây
154 76: Nếu Không Có Sở Hòa Người Bị Mù Là Con
155 77: Đừng Mang Cậu Ấy Đi
156 78: Để Anh Chăm Sóc Em
157 79: Ngài Bạch! Hãy Để Tôi Đi
158 80: Anh Giúp Em Thay Đồ
159 97: Chúng Ta Của Hôm Nay
160 98: Lão Gia Tìm Thấy Người Rồi
161 99: Dạo Phố
162 100: Tìm Thấy Đôi Mắt Rồi
163 101: Ở Lại Hay Quay Về
164 102: Chúng Ta Về Lại Thành Phố Nhé
165 103: Trở Về Là Tốt
166 104: Sở Hòa Anh Muốn Em
167 105: Mật Ngọt H
Chapter

Updated 167 Episodes

1
Chương 1-1: Mở đầu
2
Chương 1-2: Sở Hòa câm
3
Chương 2: Người ấy đã về
4
Chương 3: Sở Hòa ! Lại đây.
5
Chương 4: Cô gái ấy không thích Sở Hòa
6
Chương 5: Người ấy vẫn là quan trọng nhất
7
Chương 6: Tâm sự
8
Chương 7: Này ! Cậu làm sao thế?
9
Chương 8: Bị phát hiện?
10
Chương 9: Dọa đến mất hồn
11
Chương 10: Sở Hòa chỉ cười vì Dương Vĩ
12
Chương 11: Chàng trai này mệnh khổ
13
Chương 12: Gặp lại người cũ
14
Chương 13: Gặp phải Châu Hàn
15
Chương 14: Sau này cậu ở cạnh tôi
16
Chương 15: Lén lút
17
Chương 16: Tham dự tiệc cưới
18
Chương 17: Cài hoa trong đám cưới!
19
Chương 18: Hàn Châu
20
Chương 19: Lột vỏ tôm
21
Chương 20: Cành hoa cài mái tóc
22
Chương 21: Tấm ảnh
23
Chương 22: Đi biển
24
Chương 23: Chung một phòng
25
Chương 24: Dưới ánh hoàng hôn, nụ cười Sở Hòa thật đẹp
26
Chương 25: Những ngày bình thường
27
Chương 26: Có chuyện gì vậy ?
28
Chương 27: Trở về
29
Chương 28: Bọn họ là một đôi
30
Chương 29: Trung thu vui vẻ
31
Chương 30: Cậu chủ, trung thu vui vẻ
32
Chương 31: Tắm mưa
33
Chương 32: Đóng cửa lại, để cậu ta dầm mưa đi
34
Chương 33: Tiểu Ái Nhi phát hiện ra bí mật rồi
35
Chương 34: Ngã cầu thang
36
Chương 35: Cậu ta là đồng tính
37
Chương 36: Dương Vĩ, em yêu anh
38
Chương 37: Tôi cho cậu rời đi sao?
39
Chương 38: Thay thế
40
Chương 39: Lặng lẽ
41
Chương 40: Sau này anh sẽ đối tốt với em
42
Chương 41: Mọi thứ đều mới
43
Chương 42: Vứt bỏ hay cất giữ
44
Chương 43: Tên tật nguyền phế vật
45
Chương 44: Bà chủ! con thật sự không làm vậy!
46
Chương 45: Bị phạt
47
Chương 46: Vô tâm
48
Chương 47: Mang Sở Hòa về phòng
49
Chương 48: Việc con làm, sau này tự gánh hậu quả
50
Chương 49: Lén lút
51
Chương 50: Trong lòng không yên
52
Chương 51: Em sẽ không làm phiền cậu chủ nữa
53
Chương 52: Mau cút khỏi mắt tôi
54
Chương 53: Chúng ta kết hôn đi
55
Chương 54: Điềm báo
56
Chương 55: Sở Hòa, con mau đến bệnh viện đi
57
Chương 56: Cuộc gọi định mệnh
58
Chương 57: Chờ đợi
59
Chương 58: Hy sinh
60
Chương 59: Anh là người hoàn hảo nhất trong em
61
Chương 60: Hiến mắt
62
Chương 61: Sở Hòa! Cảm ơn...
63
Chương 1: Sở Hòa câm
64
Chương 62: Có một Sở Hòa rất yêu anh
65
Chương 63: Sẵn sàng
66
Chương 64: Rời đi
67
Chương 65: Tỉnh dậy
68
Chương 68: Đính hôn
69
Chương 69: Tiểu Ái Nhi gặp gỡ Sở Hòa.
70
Chương 72: Anh đưa em về
71
Chương 73: Còn dám mang người về đây?
72
Chương 74: Nếu không có Sở Hòa, người bị mù là con
73
Chương 75: Đừng mang cậu ấy đi
74
Chương 77: Để anh chăm sóc em
75
Chương 78: Ngài Bạch! hãy để tôi đi
76
Chương 79: Anh giúp em thay đồ
77
Chương 80: Em không thể rời khỏi đây
78
Chương 81: Tôi tự ăn
79
Chương 84: Ngoan nào, đừng khóc!
80
Chương 85: Sở Hòa sẽ còn một lần suýt chết
81
Chương 86: Chỉ cần còn có anh, không ai làm hại em
82
Chương 87: Tìm lại đôi mắt
83
Chương 88: Tìm cách
84
Chương 89: Xin lỗi
85
Chương 90: Vì cậu mà Bạch Dương Vĩ mới thành như vậy
86
Chương 91: Anh vất vả rồi
87
Chương 92: Hạnh phúc
88
Chương 93: Không thể nói lời từ biệt
89
Chương 94: Một nửa cái mạng
90
Chương 95: Em giết tôi trước đi
91
Chương 96: Chúng ta của hôm nay
92
Chương 97: Lão gia, tìm thấy người rồi
93
Chương 98: Dạo phố
94
Chương 99: Tìm thấy đôi mắt rồi
95
Chương 100: Ở lại hay quay về
96
Chương 101: Chúng ta về lại thành phố nhé?
97
Chương 102: Trở về là tốt
98
Chương 103: Sở Hòa, anh muốn em
99
Chương 104: Mật ngọt (H)
100
Chương 105: Mật ngọt 2 (H)
101
Chương 106: Mật ngọt 3 (H)
102
Chương 107: Gặp lại
103
Chương 108: Hành trình tìm lại ánh sáng
104
Chương 109: Tiếng khóc trong đêm
105
Chương 110: Đứa bé
106
Chương 111: Bạch Sở Khiết
107
Chương 112: Chỉ cần mình anh thương em là đủ (Hoàn văn)
108
Chương 113: Phiên ngoại
109
Chương 114: Phiên ngoại 2: Hình trình nuôi con của Sở Hoà
110
Chương 115: Phiên ngoại 3: Quá khứ của chúng ta
111
1: Mở Đầu
112
2: Sở Hòa Câm
113
3: Người Ấy Đã Về
114
4: Sở Hòa ! Lại Đây
115
5: Cô Gái Ấy Không Thích Sở Hòa
116
6: Người Ấy Vẫn Là Quan Trọng Nhất
117
7: Tâm Sự
118
8: Này ! Cậu Làm Sao Thế
119
9: Bị Phát Hiện
120
10: Dọa Đến Mất Hồn
121
11: Sở Hòa Chỉ Cười Vì Dương Vĩ
122
12: Chàng Trai Này Mệnh Khổ
123
13: Gặp Lại Người Cũ
124
14: Gặp Phải Châu Hàn
125
15: Sau Này Cậu Ở Cạnh Tôi
126
16: Lén Lút
127
33: Đóng Cửa Lại Để Cậu Ta Dầm Mưa Đi
128
34: Tiểu Ái Nhi Phát Hiện Ra Bí Mật Rồi
129
35: Ngã Cầu Thang
130
36: Cậu Ta Là Đồng Tính
131
37: Dương Vĩ Em Yêu Anh
132
38: Tôi Cho Cậu Rời Đi Sao
133
39: Thay Thế
134
40: Lặng Lẽ
135
41: Sau Này Anh Sẽ Đối Tốt Với Em
136
42: Mọi Thứ Đều Mới
137
43: Vứt Bỏ Hay Cất Giữ
138
44: Tên Tật Nguyền Phế Vật
139
45: Bà Chủ! Con Thật Sự Không Làm Vậy!
140
46: Bị Phạt
141
47: Vô Tâm
142
48: Mang Sở Hòa Về Phòng
143
65: Sẵn Sàng
144
66: Rời Đi
145
67: Tỉnh Dậy
146
68: Thiếu Vắng
147
69: Sự Thật
148
70: Đính Hôn
149
71: Tiểu Ái Nhi Gặp Gỡ Sở Hòa
150
72: Tôi Phải Đi Tìm Sở Hòa
151
73: Gặp Lại
152
74: Anh Đưa Em Về
153
75: Còn Dám Mang Người Về Đây
154
76: Nếu Không Có Sở Hòa Người Bị Mù Là Con
155
77: Đừng Mang Cậu Ấy Đi
156
78: Để Anh Chăm Sóc Em
157
79: Ngài Bạch! Hãy Để Tôi Đi
158
80: Anh Giúp Em Thay Đồ
159
97: Chúng Ta Của Hôm Nay
160
98: Lão Gia Tìm Thấy Người Rồi
161
99: Dạo Phố
162
100: Tìm Thấy Đôi Mắt Rồi
163
101: Ở Lại Hay Quay Về
164
102: Chúng Ta Về Lại Thành Phố Nhé
165
103: Trở Về Là Tốt
166
104: Sở Hòa Anh Muốn Em
167
105: Mật Ngọt H