Chương 93: Không thể nói lời từ biệt

Sở Hòa sau khi kết thúc bữa ăn sáng thì được thím Hoa dẫn về phòng. Đây là việc mà Bạch Dương Vĩ trước khi đi đã dặn dò rất kĩ.

Tiết trời mấy hôm nay rất lạnh, không thể dẫn Sở Hòa đi dạo trong vườn được. Sức khỏe của cậu vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, hơn nữa một người lớn tuổi cùng một người bị mù đi dạo ngoài sân, đường thì trơn trượt quá là nguy hiểm.

Thím Hoa đưa Sở Hòa lên phòng, mày mò mở tivi cho Sở Hòa, tiếng phim truyền hình cổ trang vang lên. Sở Hòa lắng tai nghe.

Bà ngồi bên cạnh cậu, quan sát rất kĩ.

Sở Hòa từ khi trở về cho đến bây giờ cũng rất ít khi giao tiếp với bà và Minh Tuấn. Bởi vì Bạch Dương Vĩ chăm sóc người ta rất kĩ, hầu như việc gì liên quan đến Sở Hòa đều do hắn làm.

"Hòa, con muốn uống nước không?"

Sở Hòa mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu.

Thím Hoa nhanh chóng chạy đi pha cho Sở Hòa một cốc nước ấm.

Thật ra khi trước ở trong phòng Bạch Dương Vĩ cũng có sẵn máy lọc nước và ly thủy tinh. Nhưng từ sau khi sống chung với Sở Hòa, hắn hạn chế những thứ không cần thiết trong phòng ngủ.

Chẳng hạn như máy lọc nước, hắn sợ cậu lúc đi lại trong phòng sẽ đâm trúng nó. Ly thủy tinh nếu vỡ sẽ gây ra vết thương cho Sở Hòa.

Thím Hoa mang một cốc nước lọc ấm lên cho Sở Hòa, cậu cầm trong tay. Mỉm cười gật đầu cảm ơn bà.

Thím Hoa nhìn Sở Hòa ngoan ngoãn nghe âm thanh tivi truyền đến, trong lòng hoàn toàn không có chút phòng bị. Bà đắp chăn lên chân Sở Hòa, hỏi thăm.

"Hòa! Con ngồi đây được không? Ta đang hầm canh xương ở dưới đó cho con. Bây giờ ta xuống canh nồi xương một lúc, sau đó lên với con nhé? Cũng sắp xong rồi..."

Sở Hòa gật đầu, mỉm cười hiền lành. Trông có vẻ rất ngoan.

Thím Hoa quan sát cậu một lần nữa, thấy cậu hoàn toàn không có gì bất thường mới vội vã rời đi.

Sở Hòa ngồi thẩn thờ ở trên giường. Nghe âm thanh múa kiếm ở trong tivi vang vào lỗ tai, trong lòng thầm nghĩ.

"Đây chẳng phải là lúc tốt nhất sao?"

Sở Hòa không nghĩ nhiều, một tay cầm ly nước. Sau đó chậm rãi bước xuống giường.

Sở Hòa sống trong bóng tối thành quen, cộng thêm việc thời gian này cậu chủ yếu chỉ quanh quẩn trong căn phòng này cho nên hiện tại việc đi lại rất dễ dàng.

Sở Hòa theo cảm tính, lần mò đến cửa phòng. Sau đó nhanh chóng đóng nó lại, còn không quên đóng chặt cửa.

Căn phòng trống vắng hiện tại chỉ còn mình cậu. Đây là phòng cách âm, cộng thêm việc có âm thanh tivi hỗ trợ. Người bên ngoài chắc chắn sẽ không nghe thấy gì.

Sở Hòa lúc này trên miệng vẫn nở nụ cười thật tươi, bàn tay cố tình thả ly thủy tinh xuống.

Tiếng thủy tinh va đập với mặt sàn nhà lạnh lẽo, sau đó cứ thế vỡ tan nát.

Sở Hòa nghe tiếng thủy tinh vỡ, cảm thấy nó thật giống mình...

Rồi một lúc nữa thôi, cậu cũng sẽ giống nó. Không còn giá trị sống thiết thực, cũng không còn có thể giữ lại được nữa.

Sở Hòa cúi người xuống, dùng đôi tay của mình lần mò tìm một miếng thủy tinh. Bởi vì cậu không thấy gì, việc cuối xuống tìm thủy tinh là một hành động nguy hiểm.

Nhưng Sở Hòa hoàn toàn không sợ, lúc tay cậu bị những mảnh thủy tinh làm bị thương. Những vết thương ngoài da không thể bằng vết thương lòng.

Cuối cùng cậu cũng chọn được miếng vỡ thủy tinh hợp lí, Sở Hòa vẫn giữ nụ cười bình thản cầm miếng thủy tinh lên. Chậm chạp đi về phía giường.

Đôi chân của cậu đạp lên những mảnh thủy tinh, bàn chân bắt đầu dính nhớp nháp cùng tanh tưởi.

Sở Hòa biết rằng mình đang chảy máu, nhưng cậu mặc kệ, đôi chân vẫn đi về phía giường ngủ.

Ngồi xuống chiếc giường êm ái, nơi đây đã không còn lưu giữ hơi ấm của Bạch Dương Vĩ. Sở Hòa lặng người đưa tay phải lên, sau đó dùng bàn tay trái đang cầm mảnh vỡ thủy tinh lên rạch một đường ngay cổ tay.

Có vẻ Sở Hòa đã quyết định ra đi. Cho nên lúc thủy tinh ghim vào da thịt, cậu đã cố gắng đâm nó xuống thật sâu, máu cũng bắt đầu chảy ra.

Sở Hòa đau đớn nhíu mày, nhưng khuôn miệng vẫn nở một nụ cười thỏa mãn.

Cậu nằm lên giường, lặng lẽ chờ cái chết ập đến.

Máu đổ càng lúc càng nhiều, thần trí Sở Hòa mỗi lúc một mơ hồ.

"Anh sẽ chăm sóc em cả đời"

"Sở Hòa ngoan quá, tắm ngoan thế này ai lại không thương chứ!"

"Ngoan! Em thế nào anh cũng không chê! Chúng ta vào tắm nhé."

"Trời lạnh quá, Hòa lại đây cho anh ôm một cái"

"Giá như chúng mãi mãi bên nhau"

Từng âm thanh của những ngày tháng gần đây như hồi chuông vang không ngừng trong đầu Sở Hòa.

Cậu biết ơn Bạch Dương Vĩ đã ở bên cậu.

Cảm ơn hắn đã cùng cậu trải qua những ngày mà trước kia cậu mơ ước.

Nhưng suy đi cũng phải nghĩ lại, người bị tàn tật thật ra họ cũng có mặc cảm, tự ti.

Có thể Sở Hòa sinh ra đã bị câm, cái đó là bẩm sinh. Ông trời đã sắp đặt cho Sở Hòa, vậy thì cậu sẽ đón nhận.

Nhưng bỗng nhiên mất đi đôi mắt, cậu sẽ nghĩ mình là phế vật. Làm việc gì cũng không xong, sống ở trên đời này chính là gánh nặng.

Sự tự ti, việc luôn suy nghĩ cho Bạch Dương Vĩ đã khiến cho Sở Hòa mỗi ngày đều sống trong sự khổ sở hối lỗi vì đã làm gánh nặng cho hắn.

Sở Hòa muốn kết thúc cuộc đời này để bản thân không thành gánh nặng của ai nữa cả...

Bạch Dương Vĩ chắc chắn sẽ có đau lòng, nhưng thời gian sẽ xoa dịu đi tất cả.

Mất đi cậu, có lẽ chính là mất đi gánh nặng. Bạch Dương Vĩ cả đời sẽ không cần phải mệt tâm vì cậu nữa.

Sở Hòa đúng là ấu trĩ, nhưng chí ít cậu nghĩ mình ra đi sẽ không còn là nỗi phiền muộn của thím Hoa, bác Minh Tuấn....hay là Bạch Dương Vĩ nữa.

Thần trí của Sở Hòa bắt đầu mờ nhạt, máu đổ càng lúc càng nhiều. Sở Hòa như gần chìm vào mê man.

Nhưng bỗng nhiên lại có tiếng mở cửa, âm thanh chạy vội vào...còn có tiếng gào khóc hốt hoảng của thím Hoa cứ vang lên bên tai không ngừng.

"Sở Hòa, ôi trời ơi...Sở Hòa. Còn đừng làm ta sợ mà, Sở Hòa... Con quên rằng mình vừa hứa sẽ đợi Dương Vĩ về sao. Minh Tuấn...mau gọi xe cấp cứu, Sở Hòa tự sát rồi"

Sở Hòa nằm trên giường, nước mắt tràn bên khóe. Cậu cố sức nặn ra nụ cười, tự nói với lòng.

"Đúng rồi, phải ra đi trước khi Dương Vĩ về..."

Chapter
1 Chương 1-1: Mở đầu
2 Chương 1-2: Sở Hòa câm
3 Chương 2: Người ấy đã về
4 Chương 3: Sở Hòa ! Lại đây.
5 Chương 4: Cô gái ấy không thích Sở Hòa
6 Chương 5: Người ấy vẫn là quan trọng nhất
7 Chương 6: Tâm sự
8 Chương 7: Này ! Cậu làm sao thế?
9 Chương 8: Bị phát hiện?
10 Chương 9: Dọa đến mất hồn
11 Chương 10: Sở Hòa chỉ cười vì Dương Vĩ
12 Chương 11: Chàng trai này mệnh khổ
13 Chương 12: Gặp lại người cũ
14 Chương 13: Gặp phải Châu Hàn
15 Chương 14: Sau này cậu ở cạnh tôi
16 Chương 15: Lén lút
17 Chương 16: Tham dự tiệc cưới
18 Chương 17: Cài hoa trong đám cưới!
19 Chương 18: Hàn Châu
20 Chương 19: Lột vỏ tôm
21 Chương 20: Cành hoa cài mái tóc
22 Chương 21: Tấm ảnh
23 Chương 22: Đi biển
24 Chương 23: Chung một phòng
25 Chương 24: Dưới ánh hoàng hôn, nụ cười Sở Hòa thật đẹp
26 Chương 25: Những ngày bình thường
27 Chương 26: Có chuyện gì vậy ?
28 Chương 27: Trở về
29 Chương 28: Bọn họ là một đôi
30 Chương 29: Trung thu vui vẻ
31 Chương 30: Cậu chủ, trung thu vui vẻ
32 Chương 31: Tắm mưa
33 Chương 32: Đóng cửa lại, để cậu ta dầm mưa đi
34 Chương 33: Tiểu Ái Nhi phát hiện ra bí mật rồi
35 Chương 34: Ngã cầu thang
36 Chương 35: Cậu ta là đồng tính
37 Chương 36: Dương Vĩ, em yêu anh
38 Chương 37: Tôi cho cậu rời đi sao?
39 Chương 38: Thay thế
40 Chương 39: Lặng lẽ
41 Chương 40: Sau này anh sẽ đối tốt với em
42 Chương 41: Mọi thứ đều mới
43 Chương 42: Vứt bỏ hay cất giữ
44 Chương 43: Tên tật nguyền phế vật
45 Chương 44: Bà chủ! con thật sự không làm vậy!
46 Chương 45: Bị phạt
47 Chương 46: Vô tâm
48 Chương 47: Mang Sở Hòa về phòng
49 Chương 48: Việc con làm, sau này tự gánh hậu quả
50 Chương 49: Lén lút
51 Chương 50: Trong lòng không yên
52 Chương 51: Em sẽ không làm phiền cậu chủ nữa
53 Chương 52: Mau cút khỏi mắt tôi
54 Chương 53: Chúng ta kết hôn đi
55 Chương 54: Điềm báo
56 Chương 55: Sở Hòa, con mau đến bệnh viện đi
57 Chương 56: Cuộc gọi định mệnh
58 Chương 57: Chờ đợi
59 Chương 58: Hy sinh
60 Chương 59: Anh là người hoàn hảo nhất trong em
61 Chương 60: Hiến mắt
62 Chương 61: Sở Hòa! Cảm ơn...
63 Chương 1: Sở Hòa câm
64 Chương 62: Có một Sở Hòa rất yêu anh
65 Chương 63: Sẵn sàng
66 Chương 64: Rời đi
67 Chương 65: Tỉnh dậy
68 Chương 68: Đính hôn
69 Chương 69: Tiểu Ái Nhi gặp gỡ Sở Hòa.
70 Chương 72: Anh đưa em về
71 Chương 73: Còn dám mang người về đây?
72 Chương 74: Nếu không có Sở Hòa, người bị mù là con
73 Chương 75: Đừng mang cậu ấy đi
74 Chương 77: Để anh chăm sóc em
75 Chương 78: Ngài Bạch! hãy để tôi đi
76 Chương 79: Anh giúp em thay đồ
77 Chương 80: Em không thể rời khỏi đây
78 Chương 81: Tôi tự ăn
79 Chương 84: Ngoan nào, đừng khóc!
80 Chương 85: Sở Hòa sẽ còn một lần suýt chết
81 Chương 86: Chỉ cần còn có anh, không ai làm hại em
82 Chương 87: Tìm lại đôi mắt
83 Chương 88: Tìm cách
84 Chương 89: Xin lỗi
85 Chương 90: Vì cậu mà Bạch Dương Vĩ mới thành như vậy
86 Chương 91: Anh vất vả rồi
87 Chương 92: Hạnh phúc
88 Chương 93: Không thể nói lời từ biệt
89 Chương 94: Một nửa cái mạng
90 Chương 95: Em giết tôi trước đi
91 Chương 96: Chúng ta của hôm nay
92 Chương 97: Lão gia, tìm thấy người rồi
93 Chương 98: Dạo phố
94 Chương 99: Tìm thấy đôi mắt rồi
95 Chương 100: Ở lại hay quay về
96 Chương 101: Chúng ta về lại thành phố nhé?
97 Chương 102: Trở về là tốt
98 Chương 103: Sở Hòa, anh muốn em
99 Chương 104: Mật ngọt (H)
100 Chương 105: Mật ngọt 2 (H)
101 Chương 106: Mật ngọt 3 (H)
102 Chương 107: Gặp lại
103 Chương 108: Hành trình tìm lại ánh sáng
104 Chương 109: Tiếng khóc trong đêm
105 Chương 110: Đứa bé
106 Chương 111: Bạch Sở Khiết
107 Chương 112: Chỉ cần mình anh thương em là đủ (Hoàn văn)
108 Chương 113: Phiên ngoại
109 Chương 114: Phiên ngoại 2: Hình trình nuôi con của Sở Hoà
110 Chương 115: Phiên ngoại 3: Quá khứ của chúng ta
111 1: Mở Đầu
112 2: Sở Hòa Câm
113 3: Người Ấy Đã Về
114 4: Sở Hòa ! Lại Đây
115 5: Cô Gái Ấy Không Thích Sở Hòa
116 6: Người Ấy Vẫn Là Quan Trọng Nhất
117 7: Tâm Sự
118 8: Này ! Cậu Làm Sao Thế
119 9: Bị Phát Hiện
120 10: Dọa Đến Mất Hồn
121 11: Sở Hòa Chỉ Cười Vì Dương Vĩ
122 12: Chàng Trai Này Mệnh Khổ
123 13: Gặp Lại Người Cũ
124 14: Gặp Phải Châu Hàn
125 15: Sau Này Cậu Ở Cạnh Tôi
126 16: Lén Lút
127 33: Đóng Cửa Lại Để Cậu Ta Dầm Mưa Đi
128 34: Tiểu Ái Nhi Phát Hiện Ra Bí Mật Rồi
129 35: Ngã Cầu Thang
130 36: Cậu Ta Là Đồng Tính
131 37: Dương Vĩ Em Yêu Anh
132 38: Tôi Cho Cậu Rời Đi Sao
133 39: Thay Thế
134 40: Lặng Lẽ
135 41: Sau Này Anh Sẽ Đối Tốt Với Em
136 42: Mọi Thứ Đều Mới
137 43: Vứt Bỏ Hay Cất Giữ
138 44: Tên Tật Nguyền Phế Vật
139 45: Bà Chủ! Con Thật Sự Không Làm Vậy!
140 46: Bị Phạt
141 47: Vô Tâm
142 48: Mang Sở Hòa Về Phòng
143 65: Sẵn Sàng
144 66: Rời Đi
145 67: Tỉnh Dậy
146 68: Thiếu Vắng
147 69: Sự Thật
148 70: Đính Hôn
149 71: Tiểu Ái Nhi Gặp Gỡ Sở Hòa
150 72: Tôi Phải Đi Tìm Sở Hòa
151 73: Gặp Lại
152 74: Anh Đưa Em Về
153 75: Còn Dám Mang Người Về Đây
154 76: Nếu Không Có Sở Hòa Người Bị Mù Là Con
155 77: Đừng Mang Cậu Ấy Đi
156 78: Để Anh Chăm Sóc Em
157 79: Ngài Bạch! Hãy Để Tôi Đi
158 80: Anh Giúp Em Thay Đồ
159 97: Chúng Ta Của Hôm Nay
160 98: Lão Gia Tìm Thấy Người Rồi
161 99: Dạo Phố
162 100: Tìm Thấy Đôi Mắt Rồi
163 101: Ở Lại Hay Quay Về
164 102: Chúng Ta Về Lại Thành Phố Nhé
165 103: Trở Về Là Tốt
166 104: Sở Hòa Anh Muốn Em
167 105: Mật Ngọt H
Chapter

Updated 167 Episodes

1
Chương 1-1: Mở đầu
2
Chương 1-2: Sở Hòa câm
3
Chương 2: Người ấy đã về
4
Chương 3: Sở Hòa ! Lại đây.
5
Chương 4: Cô gái ấy không thích Sở Hòa
6
Chương 5: Người ấy vẫn là quan trọng nhất
7
Chương 6: Tâm sự
8
Chương 7: Này ! Cậu làm sao thế?
9
Chương 8: Bị phát hiện?
10
Chương 9: Dọa đến mất hồn
11
Chương 10: Sở Hòa chỉ cười vì Dương Vĩ
12
Chương 11: Chàng trai này mệnh khổ
13
Chương 12: Gặp lại người cũ
14
Chương 13: Gặp phải Châu Hàn
15
Chương 14: Sau này cậu ở cạnh tôi
16
Chương 15: Lén lút
17
Chương 16: Tham dự tiệc cưới
18
Chương 17: Cài hoa trong đám cưới!
19
Chương 18: Hàn Châu
20
Chương 19: Lột vỏ tôm
21
Chương 20: Cành hoa cài mái tóc
22
Chương 21: Tấm ảnh
23
Chương 22: Đi biển
24
Chương 23: Chung một phòng
25
Chương 24: Dưới ánh hoàng hôn, nụ cười Sở Hòa thật đẹp
26
Chương 25: Những ngày bình thường
27
Chương 26: Có chuyện gì vậy ?
28
Chương 27: Trở về
29
Chương 28: Bọn họ là một đôi
30
Chương 29: Trung thu vui vẻ
31
Chương 30: Cậu chủ, trung thu vui vẻ
32
Chương 31: Tắm mưa
33
Chương 32: Đóng cửa lại, để cậu ta dầm mưa đi
34
Chương 33: Tiểu Ái Nhi phát hiện ra bí mật rồi
35
Chương 34: Ngã cầu thang
36
Chương 35: Cậu ta là đồng tính
37
Chương 36: Dương Vĩ, em yêu anh
38
Chương 37: Tôi cho cậu rời đi sao?
39
Chương 38: Thay thế
40
Chương 39: Lặng lẽ
41
Chương 40: Sau này anh sẽ đối tốt với em
42
Chương 41: Mọi thứ đều mới
43
Chương 42: Vứt bỏ hay cất giữ
44
Chương 43: Tên tật nguyền phế vật
45
Chương 44: Bà chủ! con thật sự không làm vậy!
46
Chương 45: Bị phạt
47
Chương 46: Vô tâm
48
Chương 47: Mang Sở Hòa về phòng
49
Chương 48: Việc con làm, sau này tự gánh hậu quả
50
Chương 49: Lén lút
51
Chương 50: Trong lòng không yên
52
Chương 51: Em sẽ không làm phiền cậu chủ nữa
53
Chương 52: Mau cút khỏi mắt tôi
54
Chương 53: Chúng ta kết hôn đi
55
Chương 54: Điềm báo
56
Chương 55: Sở Hòa, con mau đến bệnh viện đi
57
Chương 56: Cuộc gọi định mệnh
58
Chương 57: Chờ đợi
59
Chương 58: Hy sinh
60
Chương 59: Anh là người hoàn hảo nhất trong em
61
Chương 60: Hiến mắt
62
Chương 61: Sở Hòa! Cảm ơn...
63
Chương 1: Sở Hòa câm
64
Chương 62: Có một Sở Hòa rất yêu anh
65
Chương 63: Sẵn sàng
66
Chương 64: Rời đi
67
Chương 65: Tỉnh dậy
68
Chương 68: Đính hôn
69
Chương 69: Tiểu Ái Nhi gặp gỡ Sở Hòa.
70
Chương 72: Anh đưa em về
71
Chương 73: Còn dám mang người về đây?
72
Chương 74: Nếu không có Sở Hòa, người bị mù là con
73
Chương 75: Đừng mang cậu ấy đi
74
Chương 77: Để anh chăm sóc em
75
Chương 78: Ngài Bạch! hãy để tôi đi
76
Chương 79: Anh giúp em thay đồ
77
Chương 80: Em không thể rời khỏi đây
78
Chương 81: Tôi tự ăn
79
Chương 84: Ngoan nào, đừng khóc!
80
Chương 85: Sở Hòa sẽ còn một lần suýt chết
81
Chương 86: Chỉ cần còn có anh, không ai làm hại em
82
Chương 87: Tìm lại đôi mắt
83
Chương 88: Tìm cách
84
Chương 89: Xin lỗi
85
Chương 90: Vì cậu mà Bạch Dương Vĩ mới thành như vậy
86
Chương 91: Anh vất vả rồi
87
Chương 92: Hạnh phúc
88
Chương 93: Không thể nói lời từ biệt
89
Chương 94: Một nửa cái mạng
90
Chương 95: Em giết tôi trước đi
91
Chương 96: Chúng ta của hôm nay
92
Chương 97: Lão gia, tìm thấy người rồi
93
Chương 98: Dạo phố
94
Chương 99: Tìm thấy đôi mắt rồi
95
Chương 100: Ở lại hay quay về
96
Chương 101: Chúng ta về lại thành phố nhé?
97
Chương 102: Trở về là tốt
98
Chương 103: Sở Hòa, anh muốn em
99
Chương 104: Mật ngọt (H)
100
Chương 105: Mật ngọt 2 (H)
101
Chương 106: Mật ngọt 3 (H)
102
Chương 107: Gặp lại
103
Chương 108: Hành trình tìm lại ánh sáng
104
Chương 109: Tiếng khóc trong đêm
105
Chương 110: Đứa bé
106
Chương 111: Bạch Sở Khiết
107
Chương 112: Chỉ cần mình anh thương em là đủ (Hoàn văn)
108
Chương 113: Phiên ngoại
109
Chương 114: Phiên ngoại 2: Hình trình nuôi con của Sở Hoà
110
Chương 115: Phiên ngoại 3: Quá khứ của chúng ta
111
1: Mở Đầu
112
2: Sở Hòa Câm
113
3: Người Ấy Đã Về
114
4: Sở Hòa ! Lại Đây
115
5: Cô Gái Ấy Không Thích Sở Hòa
116
6: Người Ấy Vẫn Là Quan Trọng Nhất
117
7: Tâm Sự
118
8: Này ! Cậu Làm Sao Thế
119
9: Bị Phát Hiện
120
10: Dọa Đến Mất Hồn
121
11: Sở Hòa Chỉ Cười Vì Dương Vĩ
122
12: Chàng Trai Này Mệnh Khổ
123
13: Gặp Lại Người Cũ
124
14: Gặp Phải Châu Hàn
125
15: Sau Này Cậu Ở Cạnh Tôi
126
16: Lén Lút
127
33: Đóng Cửa Lại Để Cậu Ta Dầm Mưa Đi
128
34: Tiểu Ái Nhi Phát Hiện Ra Bí Mật Rồi
129
35: Ngã Cầu Thang
130
36: Cậu Ta Là Đồng Tính
131
37: Dương Vĩ Em Yêu Anh
132
38: Tôi Cho Cậu Rời Đi Sao
133
39: Thay Thế
134
40: Lặng Lẽ
135
41: Sau Này Anh Sẽ Đối Tốt Với Em
136
42: Mọi Thứ Đều Mới
137
43: Vứt Bỏ Hay Cất Giữ
138
44: Tên Tật Nguyền Phế Vật
139
45: Bà Chủ! Con Thật Sự Không Làm Vậy!
140
46: Bị Phạt
141
47: Vô Tâm
142
48: Mang Sở Hòa Về Phòng
143
65: Sẵn Sàng
144
66: Rời Đi
145
67: Tỉnh Dậy
146
68: Thiếu Vắng
147
69: Sự Thật
148
70: Đính Hôn
149
71: Tiểu Ái Nhi Gặp Gỡ Sở Hòa
150
72: Tôi Phải Đi Tìm Sở Hòa
151
73: Gặp Lại
152
74: Anh Đưa Em Về
153
75: Còn Dám Mang Người Về Đây
154
76: Nếu Không Có Sở Hòa Người Bị Mù Là Con
155
77: Đừng Mang Cậu Ấy Đi
156
78: Để Anh Chăm Sóc Em
157
79: Ngài Bạch! Hãy Để Tôi Đi
158
80: Anh Giúp Em Thay Đồ
159
97: Chúng Ta Của Hôm Nay
160
98: Lão Gia Tìm Thấy Người Rồi
161
99: Dạo Phố
162
100: Tìm Thấy Đôi Mắt Rồi
163
101: Ở Lại Hay Quay Về
164
102: Chúng Ta Về Lại Thành Phố Nhé
165
103: Trở Về Là Tốt
166
104: Sở Hòa Anh Muốn Em
167
105: Mật Ngọt H