Chương 91: Anh vất vả rồi

Một tiếng đồng hồ trôi qua, Bạch Dương Vĩ cùng Tiểu Ái Nhi cuối cùng cũng họp xong cổ đông. Cuộc họp lần này không liên quan đến cơ mật của công ty, chỉ muốn nói cho các nhà đầu tư biết rằng Bạch gia và Tiểu gia vẫn sẽ hợp tác như bình thường.

Quyền lực của Bạch Dương Vĩ cũng được củng cố, đồng thời hắn cũng thừa nhận chuyện mình yêu người đồng giới. Dĩ nhiên là quang minh chính đại yêu đương, không phải như trong lời đồn nói Sở Hòa là tiểu tam.

Lần công khai này được phát sóng trực tiếp. Tiểu Ái Nhi và hắn ở trên sóng truyền hình cùng trước mặt cổ đông vẫn giữ mối quan hệ rất tốt, cô còn nói giúp đỡ hắn. Hy vọng mọi người đừng gây áp lực cho chuyện tình của hắn nữa.

Tin tức được chính chủ nhân đính chính, tay chân của Bạch Dương Vĩ cũng rất nhanh chóng tìm đến nơi những người viết báo không đúng sự thật để tính sổ từng người.

Ngay trong ngày hôm đó, tin tức Bạch Dương Vĩ công khai yêu đương mối quan hệ đồng giới được mọi người ủng hộ rộ lên. Những bài báo tiêu cực cũng bị gỡ bỏ không sót cái nào.

Địa vị của hắn ở công ty càng lúc càng củng cố. Bạch Dương Vĩ xem chừng đã dự tính từ trước.

Cuộc họp cổ đông kết thúc, truyền hình trực tiếp cũng ngưng phát sóng. Bạch Dương Vĩ nhìn đồng hồ, cũng đã gần một giờ trưa.

Hắn vội vã thu sếp tài liệu, mong muốn nhanh chóng quay về phòng làm việc của mình.

Rõ ràng hắn hứa với Sở Hòa rằng sẽ kết thúc cuộc họp trong một tiếng. Vậy mà giờ đây lại kéo dài hơn ba tiếng, gần một giờ trưa rồi...đã quá giờ cho Sở Hòa ăn cơm.

Thật ra Sở Hòa không phải trẻ nhỏ, càng không phải kẻ ngốc. Cậu có thể tự ăn cơm được, cậu vốn cũng chỉ là một người bình thường thôi mà.

Nhưng từ ngày ở chung với Dương Vĩ, hắn xem cậu như đứa con nít. Hết mực yêu chiều. Việc gì cũng phải tự tay hắn làm mới yên tâm.

Tiểu Ái Nhi đứng bên cạnh nhìn Bạch Dương Vĩ có vẻ vội vã, có chút buồn cười hỏi.

"Anh làm sao vậy? Lo lắng cho cậu ấy sao?

Bạch Dương Vĩ gật đầu, vừa đi vừa đáp.

"Đúng vậy! Quá giờ ăn cơm của em ấy rồi..."

"Anh không tính gặp bác trai và bác gái sao? Em nghe thư kí nói bọn họ đang chờ anh ở phòng tiếp khách vì văn phòng của anh bọn họ hiện tại cũng không thể tùy tiện xông vào được. Hai bác có vẻ rất tức giận..."

Bạch Dương Vĩ đứng khựng lại, vẻ mặt có chút khó xử.

Hắn biết cha mẹ đến là để gây khó dễ cho mình. Nhưng bản thân là phận làm con, hắn không thể để cha mẹ mình đợi.

Hơn nữa... Sở Hòa vẫn chưa ăn cơm, để em ấy đói thì thật không tốt...

Hắn đang phân vân, không biết nên giải quyết thế nào thì Tiểu Ái Nhi đã bật cười. Vỗ vai hắn nói.

"Em đùa đấy! Thư kí của em vừa gọi điện báo lúc vừa rồi khi anh phát truyền hình trực tiếp thú nhận và giải quyết tất cả mọi việc thì ông nội đã nhanh chóng gọi bọn họ về nói chuyện rồi...."

Nhắc đến ông nội, Bạch Dương Vĩ thoáng thở dài một hơi. Tiếp tục bước đi.

"Có ông nội thì tốt rồi, anh về đưa Sở Hòa đi ăn cơm đây!"

Tiểu Ái Nhi bĩu môi, chạy theo sau nói.

"Này...em dù gì cũng báo tin giúp anh mà. Không những thế còn giúp anh củng cố địa vị, không tính mời em và Nhậm Phi đi ăn một bữa sao?"

Bạch Dương Vĩ rất dứt khoác từ chối.

"Hai chúng ta đang trong giai đoạn yêu đương với người khác. Anh không thích làm bóng đèn giữa em và Nhậm Phi đâu, hai người tự mà đi ăn cùng nhau đi"

"Đồ Dương Vĩ keo kiệt"

Tiểu Ái Nhi ấm ức mắng, nhưng vẫn cùng Dương Vĩ nói chuyện cười đùa vui vẻ.

Xem ra hai người làm bạn, cuộc sống càng lúc càng tốt hơn nhiều.

Vừa về đến cửa văn phòng, Tiểu Ái Nhi đã lôi kéo Nhậm Phi đi ăn. Trả lại không gian riêng tư cho hai người kia.

Bạch Dương Vĩ bước vào nghỉ ngơi, đã thấy Sở Hòa ngồi trên giường.

Hắn nhẹ nhàng tiến đến ngồi xuống cạnh Sở Hòa.

"Hòa! Em có muốn đi vệ sinh không?"

Bạch Dương Vĩ sợ Sở Hòa cố gắng nhịn nên lo lắng hỏi thăm, cậu lắc đầu. Tỏ ý mình không muốn đi.

Hắn nắm tay Sở Hòa, áp nhẹ lên mặt mình. Có vẻ rất hối lỗi nói.

"Có phải rất đói bụng rồi không? Anh xin lỗi, vừa nãy cuộc họp kéo dài một chút. Bây giờ anh dẫ em đi ăn ngon nhé?"

Sở Hòa gật đầu, không làm ra động tác gì thêm.

Nhưng Bạch Dương Vĩ vẫn rất kiên trì tâm sự với cậu.

"Hôm nay ngồi ở phòng họp lâu quá, bây giờ cả người mệt mỏi muốn chết. Giá như được em ôm một cái nhỉ?"

Câu cuối cùng hắn nói ra vốn chẳng trông mong gì nhiều. Bởi vì Sở Hòa đến cả việc giao tiếp ngôn ngữ kí hiệu với hắn còn không muốn, việc được cậu ôm quá là xa vời.

Vậy mà Sở Hòa bỗng nhiên nở nụ cười, một nụ cười nhẹ nhàng ấm áp đến lạ. Làm ra kí hiệu ngôn ngữ.

"Anh vất vả rồi, có thể đến gần tôi một chút không ?"

Bạch Dương Vĩ có chút bất ngờ xen lẫn vui mừng, cậu hôm nay lại quan tâm hắn. Tất nhiên Bạch Dương Vĩ không làm trái lời, tiến đến gần Sở Hòa.

Trước mặt Sở Hòa là bóng tối bao trùm, nhưng cậu vẫn cảm nhận được có người đang ở trước mặt mình. Một khoảng cách thật sự rất gần.

Cậu tiến đến, nhẹ vòng tay qua cổ Bạch Dương Vĩ. Ôm hắn một cái.

Bạch Dương Vĩ cảm thấy bây giờ nhảy xuống biển lửa vì Sở Hòa hắn cũng cam tâm tình nguyện.

Cậu hôm nay chủ động ôm hắn, Bạch Dương Vĩ thích chết đi được.

Mặc dù sau khi họp trở về thì thái độ của Sở Hòa rất lạ. Không còn lạnh nhạt như trước, thay vào đó là sự ôn nhu...ấm áp của những ngày trước đây quay về.

Hắn nhận ra được sự khác lạ trong cậu. Nhưng Bạch Dương Vĩ lại không nghĩ nhiều đến thế, hắn vòng tay qua ôm cậu. Khẽ nói.

"Giá như chúng ta mãi mãi được như vậy, chắc chắn anh sẽ rất vui...."

Sở Hòa gác cằm lên vai hắn, nở nụ cười như có như không nghĩ trong đầu.

"Chúng ta chắc là sẽ không có mãi mãi..."

Chapter
1 Chương 1-1: Mở đầu
2 Chương 1-2: Sở Hòa câm
3 Chương 2: Người ấy đã về
4 Chương 3: Sở Hòa ! Lại đây.
5 Chương 4: Cô gái ấy không thích Sở Hòa
6 Chương 5: Người ấy vẫn là quan trọng nhất
7 Chương 6: Tâm sự
8 Chương 7: Này ! Cậu làm sao thế?
9 Chương 8: Bị phát hiện?
10 Chương 9: Dọa đến mất hồn
11 Chương 10: Sở Hòa chỉ cười vì Dương Vĩ
12 Chương 11: Chàng trai này mệnh khổ
13 Chương 12: Gặp lại người cũ
14 Chương 13: Gặp phải Châu Hàn
15 Chương 14: Sau này cậu ở cạnh tôi
16 Chương 15: Lén lút
17 Chương 16: Tham dự tiệc cưới
18 Chương 17: Cài hoa trong đám cưới!
19 Chương 18: Hàn Châu
20 Chương 19: Lột vỏ tôm
21 Chương 20: Cành hoa cài mái tóc
22 Chương 21: Tấm ảnh
23 Chương 22: Đi biển
24 Chương 23: Chung một phòng
25 Chương 24: Dưới ánh hoàng hôn, nụ cười Sở Hòa thật đẹp
26 Chương 25: Những ngày bình thường
27 Chương 26: Có chuyện gì vậy ?
28 Chương 27: Trở về
29 Chương 28: Bọn họ là một đôi
30 Chương 29: Trung thu vui vẻ
31 Chương 30: Cậu chủ, trung thu vui vẻ
32 Chương 31: Tắm mưa
33 Chương 32: Đóng cửa lại, để cậu ta dầm mưa đi
34 Chương 33: Tiểu Ái Nhi phát hiện ra bí mật rồi
35 Chương 34: Ngã cầu thang
36 Chương 35: Cậu ta là đồng tính
37 Chương 36: Dương Vĩ, em yêu anh
38 Chương 37: Tôi cho cậu rời đi sao?
39 Chương 38: Thay thế
40 Chương 39: Lặng lẽ
41 Chương 40: Sau này anh sẽ đối tốt với em
42 Chương 41: Mọi thứ đều mới
43 Chương 42: Vứt bỏ hay cất giữ
44 Chương 43: Tên tật nguyền phế vật
45 Chương 44: Bà chủ! con thật sự không làm vậy!
46 Chương 45: Bị phạt
47 Chương 46: Vô tâm
48 Chương 47: Mang Sở Hòa về phòng
49 Chương 48: Việc con làm, sau này tự gánh hậu quả
50 Chương 49: Lén lút
51 Chương 50: Trong lòng không yên
52 Chương 51: Em sẽ không làm phiền cậu chủ nữa
53 Chương 52: Mau cút khỏi mắt tôi
54 Chương 53: Chúng ta kết hôn đi
55 Chương 54: Điềm báo
56 Chương 55: Sở Hòa, con mau đến bệnh viện đi
57 Chương 56: Cuộc gọi định mệnh
58 Chương 57: Chờ đợi
59 Chương 58: Hy sinh
60 Chương 59: Anh là người hoàn hảo nhất trong em
61 Chương 60: Hiến mắt
62 Chương 61: Sở Hòa! Cảm ơn...
63 Chương 1: Sở Hòa câm
64 Chương 62: Có một Sở Hòa rất yêu anh
65 Chương 63: Sẵn sàng
66 Chương 64: Rời đi
67 Chương 65: Tỉnh dậy
68 Chương 68: Đính hôn
69 Chương 69: Tiểu Ái Nhi gặp gỡ Sở Hòa.
70 Chương 72: Anh đưa em về
71 Chương 73: Còn dám mang người về đây?
72 Chương 74: Nếu không có Sở Hòa, người bị mù là con
73 Chương 75: Đừng mang cậu ấy đi
74 Chương 77: Để anh chăm sóc em
75 Chương 78: Ngài Bạch! hãy để tôi đi
76 Chương 79: Anh giúp em thay đồ
77 Chương 80: Em không thể rời khỏi đây
78 Chương 81: Tôi tự ăn
79 Chương 84: Ngoan nào, đừng khóc!
80 Chương 85: Sở Hòa sẽ còn một lần suýt chết
81 Chương 86: Chỉ cần còn có anh, không ai làm hại em
82 Chương 87: Tìm lại đôi mắt
83 Chương 88: Tìm cách
84 Chương 89: Xin lỗi
85 Chương 90: Vì cậu mà Bạch Dương Vĩ mới thành như vậy
86 Chương 91: Anh vất vả rồi
87 Chương 92: Hạnh phúc
88 Chương 93: Không thể nói lời từ biệt
89 Chương 94: Một nửa cái mạng
90 Chương 95: Em giết tôi trước đi
91 Chương 96: Chúng ta của hôm nay
92 Chương 97: Lão gia, tìm thấy người rồi
93 Chương 98: Dạo phố
94 Chương 99: Tìm thấy đôi mắt rồi
95 Chương 100: Ở lại hay quay về
96 Chương 101: Chúng ta về lại thành phố nhé?
97 Chương 102: Trở về là tốt
98 Chương 103: Sở Hòa, anh muốn em
99 Chương 104: Mật ngọt (H)
100 Chương 105: Mật ngọt 2 (H)
101 Chương 106: Mật ngọt 3 (H)
102 Chương 107: Gặp lại
103 Chương 108: Hành trình tìm lại ánh sáng
104 Chương 109: Tiếng khóc trong đêm
105 Chương 110: Đứa bé
106 Chương 111: Bạch Sở Khiết
107 Chương 112: Chỉ cần mình anh thương em là đủ (Hoàn văn)
108 Chương 113: Phiên ngoại
109 Chương 114: Phiên ngoại 2: Hình trình nuôi con của Sở Hoà
110 Chương 115: Phiên ngoại 3: Quá khứ của chúng ta
111 1: Mở Đầu
112 2: Sở Hòa Câm
113 3: Người Ấy Đã Về
114 4: Sở Hòa ! Lại Đây
115 5: Cô Gái Ấy Không Thích Sở Hòa
116 6: Người Ấy Vẫn Là Quan Trọng Nhất
117 7: Tâm Sự
118 8: Này ! Cậu Làm Sao Thế
119 9: Bị Phát Hiện
120 10: Dọa Đến Mất Hồn
121 11: Sở Hòa Chỉ Cười Vì Dương Vĩ
122 12: Chàng Trai Này Mệnh Khổ
123 13: Gặp Lại Người Cũ
124 14: Gặp Phải Châu Hàn
125 15: Sau Này Cậu Ở Cạnh Tôi
126 16: Lén Lút
127 33: Đóng Cửa Lại Để Cậu Ta Dầm Mưa Đi
128 34: Tiểu Ái Nhi Phát Hiện Ra Bí Mật Rồi
129 35: Ngã Cầu Thang
130 36: Cậu Ta Là Đồng Tính
131 37: Dương Vĩ Em Yêu Anh
132 38: Tôi Cho Cậu Rời Đi Sao
133 39: Thay Thế
134 40: Lặng Lẽ
135 41: Sau Này Anh Sẽ Đối Tốt Với Em
136 42: Mọi Thứ Đều Mới
137 43: Vứt Bỏ Hay Cất Giữ
138 44: Tên Tật Nguyền Phế Vật
139 45: Bà Chủ! Con Thật Sự Không Làm Vậy!
140 46: Bị Phạt
141 47: Vô Tâm
142 48: Mang Sở Hòa Về Phòng
143 65: Sẵn Sàng
144 66: Rời Đi
145 67: Tỉnh Dậy
146 68: Thiếu Vắng
147 69: Sự Thật
148 70: Đính Hôn
149 71: Tiểu Ái Nhi Gặp Gỡ Sở Hòa
150 72: Tôi Phải Đi Tìm Sở Hòa
151 73: Gặp Lại
152 74: Anh Đưa Em Về
153 75: Còn Dám Mang Người Về Đây
154 76: Nếu Không Có Sở Hòa Người Bị Mù Là Con
155 77: Đừng Mang Cậu Ấy Đi
156 78: Để Anh Chăm Sóc Em
157 79: Ngài Bạch! Hãy Để Tôi Đi
158 80: Anh Giúp Em Thay Đồ
159 97: Chúng Ta Của Hôm Nay
160 98: Lão Gia Tìm Thấy Người Rồi
161 99: Dạo Phố
162 100: Tìm Thấy Đôi Mắt Rồi
163 101: Ở Lại Hay Quay Về
164 102: Chúng Ta Về Lại Thành Phố Nhé
165 103: Trở Về Là Tốt
166 104: Sở Hòa Anh Muốn Em
167 105: Mật Ngọt H
Chapter

Updated 167 Episodes

1
Chương 1-1: Mở đầu
2
Chương 1-2: Sở Hòa câm
3
Chương 2: Người ấy đã về
4
Chương 3: Sở Hòa ! Lại đây.
5
Chương 4: Cô gái ấy không thích Sở Hòa
6
Chương 5: Người ấy vẫn là quan trọng nhất
7
Chương 6: Tâm sự
8
Chương 7: Này ! Cậu làm sao thế?
9
Chương 8: Bị phát hiện?
10
Chương 9: Dọa đến mất hồn
11
Chương 10: Sở Hòa chỉ cười vì Dương Vĩ
12
Chương 11: Chàng trai này mệnh khổ
13
Chương 12: Gặp lại người cũ
14
Chương 13: Gặp phải Châu Hàn
15
Chương 14: Sau này cậu ở cạnh tôi
16
Chương 15: Lén lút
17
Chương 16: Tham dự tiệc cưới
18
Chương 17: Cài hoa trong đám cưới!
19
Chương 18: Hàn Châu
20
Chương 19: Lột vỏ tôm
21
Chương 20: Cành hoa cài mái tóc
22
Chương 21: Tấm ảnh
23
Chương 22: Đi biển
24
Chương 23: Chung một phòng
25
Chương 24: Dưới ánh hoàng hôn, nụ cười Sở Hòa thật đẹp
26
Chương 25: Những ngày bình thường
27
Chương 26: Có chuyện gì vậy ?
28
Chương 27: Trở về
29
Chương 28: Bọn họ là một đôi
30
Chương 29: Trung thu vui vẻ
31
Chương 30: Cậu chủ, trung thu vui vẻ
32
Chương 31: Tắm mưa
33
Chương 32: Đóng cửa lại, để cậu ta dầm mưa đi
34
Chương 33: Tiểu Ái Nhi phát hiện ra bí mật rồi
35
Chương 34: Ngã cầu thang
36
Chương 35: Cậu ta là đồng tính
37
Chương 36: Dương Vĩ, em yêu anh
38
Chương 37: Tôi cho cậu rời đi sao?
39
Chương 38: Thay thế
40
Chương 39: Lặng lẽ
41
Chương 40: Sau này anh sẽ đối tốt với em
42
Chương 41: Mọi thứ đều mới
43
Chương 42: Vứt bỏ hay cất giữ
44
Chương 43: Tên tật nguyền phế vật
45
Chương 44: Bà chủ! con thật sự không làm vậy!
46
Chương 45: Bị phạt
47
Chương 46: Vô tâm
48
Chương 47: Mang Sở Hòa về phòng
49
Chương 48: Việc con làm, sau này tự gánh hậu quả
50
Chương 49: Lén lút
51
Chương 50: Trong lòng không yên
52
Chương 51: Em sẽ không làm phiền cậu chủ nữa
53
Chương 52: Mau cút khỏi mắt tôi
54
Chương 53: Chúng ta kết hôn đi
55
Chương 54: Điềm báo
56
Chương 55: Sở Hòa, con mau đến bệnh viện đi
57
Chương 56: Cuộc gọi định mệnh
58
Chương 57: Chờ đợi
59
Chương 58: Hy sinh
60
Chương 59: Anh là người hoàn hảo nhất trong em
61
Chương 60: Hiến mắt
62
Chương 61: Sở Hòa! Cảm ơn...
63
Chương 1: Sở Hòa câm
64
Chương 62: Có một Sở Hòa rất yêu anh
65
Chương 63: Sẵn sàng
66
Chương 64: Rời đi
67
Chương 65: Tỉnh dậy
68
Chương 68: Đính hôn
69
Chương 69: Tiểu Ái Nhi gặp gỡ Sở Hòa.
70
Chương 72: Anh đưa em về
71
Chương 73: Còn dám mang người về đây?
72
Chương 74: Nếu không có Sở Hòa, người bị mù là con
73
Chương 75: Đừng mang cậu ấy đi
74
Chương 77: Để anh chăm sóc em
75
Chương 78: Ngài Bạch! hãy để tôi đi
76
Chương 79: Anh giúp em thay đồ
77
Chương 80: Em không thể rời khỏi đây
78
Chương 81: Tôi tự ăn
79
Chương 84: Ngoan nào, đừng khóc!
80
Chương 85: Sở Hòa sẽ còn một lần suýt chết
81
Chương 86: Chỉ cần còn có anh, không ai làm hại em
82
Chương 87: Tìm lại đôi mắt
83
Chương 88: Tìm cách
84
Chương 89: Xin lỗi
85
Chương 90: Vì cậu mà Bạch Dương Vĩ mới thành như vậy
86
Chương 91: Anh vất vả rồi
87
Chương 92: Hạnh phúc
88
Chương 93: Không thể nói lời từ biệt
89
Chương 94: Một nửa cái mạng
90
Chương 95: Em giết tôi trước đi
91
Chương 96: Chúng ta của hôm nay
92
Chương 97: Lão gia, tìm thấy người rồi
93
Chương 98: Dạo phố
94
Chương 99: Tìm thấy đôi mắt rồi
95
Chương 100: Ở lại hay quay về
96
Chương 101: Chúng ta về lại thành phố nhé?
97
Chương 102: Trở về là tốt
98
Chương 103: Sở Hòa, anh muốn em
99
Chương 104: Mật ngọt (H)
100
Chương 105: Mật ngọt 2 (H)
101
Chương 106: Mật ngọt 3 (H)
102
Chương 107: Gặp lại
103
Chương 108: Hành trình tìm lại ánh sáng
104
Chương 109: Tiếng khóc trong đêm
105
Chương 110: Đứa bé
106
Chương 111: Bạch Sở Khiết
107
Chương 112: Chỉ cần mình anh thương em là đủ (Hoàn văn)
108
Chương 113: Phiên ngoại
109
Chương 114: Phiên ngoại 2: Hình trình nuôi con của Sở Hoà
110
Chương 115: Phiên ngoại 3: Quá khứ của chúng ta
111
1: Mở Đầu
112
2: Sở Hòa Câm
113
3: Người Ấy Đã Về
114
4: Sở Hòa ! Lại Đây
115
5: Cô Gái Ấy Không Thích Sở Hòa
116
6: Người Ấy Vẫn Là Quan Trọng Nhất
117
7: Tâm Sự
118
8: Này ! Cậu Làm Sao Thế
119
9: Bị Phát Hiện
120
10: Dọa Đến Mất Hồn
121
11: Sở Hòa Chỉ Cười Vì Dương Vĩ
122
12: Chàng Trai Này Mệnh Khổ
123
13: Gặp Lại Người Cũ
124
14: Gặp Phải Châu Hàn
125
15: Sau Này Cậu Ở Cạnh Tôi
126
16: Lén Lút
127
33: Đóng Cửa Lại Để Cậu Ta Dầm Mưa Đi
128
34: Tiểu Ái Nhi Phát Hiện Ra Bí Mật Rồi
129
35: Ngã Cầu Thang
130
36: Cậu Ta Là Đồng Tính
131
37: Dương Vĩ Em Yêu Anh
132
38: Tôi Cho Cậu Rời Đi Sao
133
39: Thay Thế
134
40: Lặng Lẽ
135
41: Sau Này Anh Sẽ Đối Tốt Với Em
136
42: Mọi Thứ Đều Mới
137
43: Vứt Bỏ Hay Cất Giữ
138
44: Tên Tật Nguyền Phế Vật
139
45: Bà Chủ! Con Thật Sự Không Làm Vậy!
140
46: Bị Phạt
141
47: Vô Tâm
142
48: Mang Sở Hòa Về Phòng
143
65: Sẵn Sàng
144
66: Rời Đi
145
67: Tỉnh Dậy
146
68: Thiếu Vắng
147
69: Sự Thật
148
70: Đính Hôn
149
71: Tiểu Ái Nhi Gặp Gỡ Sở Hòa
150
72: Tôi Phải Đi Tìm Sở Hòa
151
73: Gặp Lại
152
74: Anh Đưa Em Về
153
75: Còn Dám Mang Người Về Đây
154
76: Nếu Không Có Sở Hòa Người Bị Mù Là Con
155
77: Đừng Mang Cậu Ấy Đi
156
78: Để Anh Chăm Sóc Em
157
79: Ngài Bạch! Hãy Để Tôi Đi
158
80: Anh Giúp Em Thay Đồ
159
97: Chúng Ta Của Hôm Nay
160
98: Lão Gia Tìm Thấy Người Rồi
161
99: Dạo Phố
162
100: Tìm Thấy Đôi Mắt Rồi
163
101: Ở Lại Hay Quay Về
164
102: Chúng Ta Về Lại Thành Phố Nhé
165
103: Trở Về Là Tốt
166
104: Sở Hòa Anh Muốn Em
167
105: Mật Ngọt H