Chương 85: Sở Hòa sẽ còn một lần suýt chết

Sau đêm đó Bạch Dương Vĩ cũng để ý nhiều hơn. Hắn đã hỏi bác sĩ, nếu chịu khó cho ăn uống điều độ cùng uống thuốc. Nhanh thì ba ngày, chậm thì một tuần là bệnh tiêu chảy sẽ thuyên giảm.

Bạch Dương Vĩ quyết định không đến công ty một tuần tập trung ở nhà chăm sóc cho Sở Hòa.

Thật ra thì việc này hắn cũng không cần lắm, ở nhà còn có dì giúp việc cùng quản gia. Nhưng bệnh tình của Sở Hòa cách một tiếng phải hỏi một lần, nếu cậu gật đầu thì đưa Sở Hòa vào nhà vệ sinh, nếu cậu lắc đầu thì tức là không cần.

Bạch Dương Vĩ sợ những người khác hỏi Sở Hòa sẽ ngại, cho nên ở nhà theo sát Sở Hòa.

Không những thế, hắn còn thuê người lót thảm dưới sàn nhà, là loại thảm êm ái nhất. Tránh trường hợp bị ngã cũng không đau lắm.

Thật ra Bạch Dương Vĩ là toàn tâm toàn ý yêu thương Sở Hòa. Nếu không nhờ có chuyện hiến mắt, Bạch Dương Vĩ có lẽ cũng không thể nhận ra điều này.

Có lúc đang họp với các nhân viên qua máy tính, chỉ cần Sở Hòa gật đầu muốn đi vệ sinh. Hắn cũng sẽ bỏ dở công việc, nhẹ nhàng dẫn cậu đi vào toilet.

Việc Bạch Dương Vĩ yêu một người cùng giới cuối cùng cũng truyền ra công ty, còn truyền ra đến bên ngoài. Báo chí cũng bắt đầu đưa tin, hại ông bà nhà họ Bạch tức gần chết.

Thái Tuế Vân mấy ngày này cũng đòi gặp Bạch Dương Vĩ hoặc Sở Hòa vài lần.

Nhưng cuối cùng thím Hoa cùng quản gia chỉ có thể ra sức ngăn cản bà, hai thân già yếu cũng khổ quá đi...

Một tuần trôi qua, Sở Hòa vẫn lạnh nhạt với hắn. Ngoài việc mỗi lần cần đi vệ sinh thì sẽ để Bạch Dương Vĩ dẫn đi, còn lại những chuyện khác cậu sẽ tự làm.

Mặc dù bọn họ ngủ chung một giường, nhưng không có nghĩa là sẽ đắp chung một chăn.

Cũng giống như việc bọn họ có tình cảm, nhưng không có nghĩa là sẽ có thể nhanh chóng hòa làm một với nhau.

Giữa trưa, Sở Hòa ngồi trên giường ngủ, ăn hết múi quýt mà Bạch Dương Vĩ đã đưa cho mình. Sau đó lặng lẽ ngoan ngoãn tự rúc vào chăn đi ngủ.

Cuộc sống của cậu xem như rất nhàn hạ những ngày qua. Hết ăn rồi lại ngủ, không ngủ thì cũng ăn. Chán quá thì Bạch Dương Vĩ dẫn cậu đi ra ngoài vườn đi dạo một chút. Cho nên sắc mặt Sở Hòa càng lúc càng tốt hơn.

Nhưng mà Sở Hòa vẫn vì chuyện đại tiện trong quần mà trở thành nổi ám ảnh. Cậu hiện tại xem mình là gánh nặng của Bạch Dương Vĩ, cho nên cố gắng ngoan hết sức để không gây phiền cho hắn.

Đợi sức khỏe khỏe lại, cậu nhất định sẽ rời đi. Không làm ảnh hưởng đến hắn nữa.

Bạch Dương Vĩ ngồi ở bên cạnh giải quyết công việc, thấy Sở Hòa lại bắt đầu ngủ trưa. Hắn mỉm cười hài lòng, tiếp tục gõ máy tính.

Khoảng chừng ba mươi phút, thím Hoa gõ cửa, sau khi hắn ra mở cửa. Bà nói nhỏ.

"Cậu chủ, có khách đến tìm cậu!"

Bạch Dương Vĩ nhớ rõ mình chưa từng hẹn ai đến nhà, nhíu mày nghi hoặc hỏi.

"Là ai vậy?"

Thím Hoa đáp.

"Là vị thầy pháp Thẩm Trúc Bạch cùng với ngài Trạch Khiết Long ạ!"

Hai người kia từng đến xem phong thủy cho nhà cha mẹ của hắn. Tính tình cũng xem như là tốt. Lại còn ngang ngửa tuổi với hắn, nhưng Bạch Dương Vĩ không biết hai người họ đến đây làm gì.

Thím Hoa còn nói thêm.

"Bọn họ...còn tự tiện đến tầng thờ cúng, lấy trái cây trên bàn thờ nhà mình bỏ vào túi nilong ạ..."

Bạch Dương Vĩ thật sự cạn lời, bất lực nói.

"Được rồi! Để tôi đi gặp bọn họ"

Bạch Dương Vĩ vừa bước lên lầu, đã nghe tiếng Thẩm Trúc Bạch nói chuyện với ai đó.

"Được rồi! Là do mấy thổ địa cùng các vị thần canh cửa nhà này mời tôi đấy nhé. Chậc...trái cây nhà này đúng là tốt ghê ha, nho còn là loại đắt nhất. Ái chà...tiện thể lấy luôn hộp bánh vậy..."

Bạch Dương Vĩ vừa lên tầng đã thấy Trạch Khiết Long bình thản dựa tường vào nhìn Thẩm Trúc Bạch nói chuyện với cái bàn thờ, tay người kia còn nhanh nhẹn lấy luôn cả trái cây và bánh kẹo đắt tiền được thờ ở trên đó.

Thật ra Thẩm Trúc Bạch là thầy pháp nổi tiếng gần đây, cậu không những diệt trừ yêu ma quỷ quái, lại còn thay đổi phong thủy. Giúp nhiều nhà làm ăn phát đạt, tương đối có tiếng tăm trong giới nhà giàu.

Cậu cũng có một tật xấu, đó chính là đến nhà giàu nào cũng tiện tay lấy hết trái cây cùng bánh kẹo đắt tiền trên bàn thờ nhà đấy mang về.

Nhà nghèo thì cậu giúp họ trừ họa miễn phí, chỉ thích lấy của người giàu.

Cũng có vài người hỏi rằng cậu không sợ bị thần linh phạt sao. Lúc đó Thẩm Trúc Bạch sẽ đáp.

"Là thần linh, linh hồn nhà các người mời tôi ăn mà..."

Thế là trái cây ở nhà Thẩm Trúc Bạch không hề thiếu.

Thật ra chồng của Thẩm Trúc Bạch cũng là một tổng tài giàu có, được xếp ngang hàng với Bạch Dương Vĩ. Nhưng mà xem chừng anh ta cũng rất ủng hộ việc này.

Bạch Dương Vĩ vừa lên tầng, Thẩm Trúc Bạch đã cảm nhận được. Vội quay đầu lại cười rất tươi nói.

"Xin chào! Là mẹ của anh gọi tôi đến đây..."

Bạch Dương Vĩ khó hiểu, còn chưa kịp nói gì thì Thẩm Trúc Bạch đã sửa lại lời nói của mình.

"À thật ra là mẹ của anh nhờ tôi đến đây giúp anh trừ tà. Nhưng tôi vô tình chọc tức bà ấy, tiện thể vừa xem ảnh của anh treo ở bên nhà chính liền biết anh sắp có nạn"

Bạch Dương Vĩ ngẩn người, còn cho là Thẩm Trúc Bạch nói bừa.

Nhưng Thẩm Trúc Bạch lại như đoán được suy nghĩ của hắn. Cậu tiện tay bẻ trái chuối trên bàn thờ, sau đó tự nhiên lột vỏ bỏ vào miệng. Tiếp tục nói.

"Dây tơ hồng của anh rất mỏng manh, nhưng dương khí của anh còn rất mạnh. Có thể thấy bạn đời hoặc người yêu của anh có thể sẽ chết. Hai người âm dương cách biệt..."

Chapter
1 Chương 1-1: Mở đầu
2 Chương 1-2: Sở Hòa câm
3 Chương 2: Người ấy đã về
4 Chương 3: Sở Hòa ! Lại đây.
5 Chương 4: Cô gái ấy không thích Sở Hòa
6 Chương 5: Người ấy vẫn là quan trọng nhất
7 Chương 6: Tâm sự
8 Chương 7: Này ! Cậu làm sao thế?
9 Chương 8: Bị phát hiện?
10 Chương 9: Dọa đến mất hồn
11 Chương 10: Sở Hòa chỉ cười vì Dương Vĩ
12 Chương 11: Chàng trai này mệnh khổ
13 Chương 12: Gặp lại người cũ
14 Chương 13: Gặp phải Châu Hàn
15 Chương 14: Sau này cậu ở cạnh tôi
16 Chương 15: Lén lút
17 Chương 16: Tham dự tiệc cưới
18 Chương 17: Cài hoa trong đám cưới!
19 Chương 18: Hàn Châu
20 Chương 19: Lột vỏ tôm
21 Chương 20: Cành hoa cài mái tóc
22 Chương 21: Tấm ảnh
23 Chương 22: Đi biển
24 Chương 23: Chung một phòng
25 Chương 24: Dưới ánh hoàng hôn, nụ cười Sở Hòa thật đẹp
26 Chương 25: Những ngày bình thường
27 Chương 26: Có chuyện gì vậy ?
28 Chương 27: Trở về
29 Chương 28: Bọn họ là một đôi
30 Chương 29: Trung thu vui vẻ
31 Chương 30: Cậu chủ, trung thu vui vẻ
32 Chương 31: Tắm mưa
33 Chương 32: Đóng cửa lại, để cậu ta dầm mưa đi
34 Chương 33: Tiểu Ái Nhi phát hiện ra bí mật rồi
35 Chương 34: Ngã cầu thang
36 Chương 35: Cậu ta là đồng tính
37 Chương 36: Dương Vĩ, em yêu anh
38 Chương 37: Tôi cho cậu rời đi sao?
39 Chương 38: Thay thế
40 Chương 39: Lặng lẽ
41 Chương 40: Sau này anh sẽ đối tốt với em
42 Chương 41: Mọi thứ đều mới
43 Chương 42: Vứt bỏ hay cất giữ
44 Chương 43: Tên tật nguyền phế vật
45 Chương 44: Bà chủ! con thật sự không làm vậy!
46 Chương 45: Bị phạt
47 Chương 46: Vô tâm
48 Chương 47: Mang Sở Hòa về phòng
49 Chương 48: Việc con làm, sau này tự gánh hậu quả
50 Chương 49: Lén lút
51 Chương 50: Trong lòng không yên
52 Chương 51: Em sẽ không làm phiền cậu chủ nữa
53 Chương 52: Mau cút khỏi mắt tôi
54 Chương 53: Chúng ta kết hôn đi
55 Chương 54: Điềm báo
56 Chương 55: Sở Hòa, con mau đến bệnh viện đi
57 Chương 56: Cuộc gọi định mệnh
58 Chương 57: Chờ đợi
59 Chương 58: Hy sinh
60 Chương 59: Anh là người hoàn hảo nhất trong em
61 Chương 60: Hiến mắt
62 Chương 61: Sở Hòa! Cảm ơn...
63 Chương 1: Sở Hòa câm
64 Chương 62: Có một Sở Hòa rất yêu anh
65 Chương 63: Sẵn sàng
66 Chương 64: Rời đi
67 Chương 65: Tỉnh dậy
68 Chương 68: Đính hôn
69 Chương 69: Tiểu Ái Nhi gặp gỡ Sở Hòa.
70 Chương 72: Anh đưa em về
71 Chương 73: Còn dám mang người về đây?
72 Chương 74: Nếu không có Sở Hòa, người bị mù là con
73 Chương 75: Đừng mang cậu ấy đi
74 Chương 77: Để anh chăm sóc em
75 Chương 78: Ngài Bạch! hãy để tôi đi
76 Chương 79: Anh giúp em thay đồ
77 Chương 80: Em không thể rời khỏi đây
78 Chương 81: Tôi tự ăn
79 Chương 84: Ngoan nào, đừng khóc!
80 Chương 85: Sở Hòa sẽ còn một lần suýt chết
81 Chương 86: Chỉ cần còn có anh, không ai làm hại em
82 Chương 87: Tìm lại đôi mắt
83 Chương 88: Tìm cách
84 Chương 89: Xin lỗi
85 Chương 90: Vì cậu mà Bạch Dương Vĩ mới thành như vậy
86 Chương 91: Anh vất vả rồi
87 Chương 92: Hạnh phúc
88 Chương 93: Không thể nói lời từ biệt
89 Chương 94: Một nửa cái mạng
90 Chương 95: Em giết tôi trước đi
91 Chương 96: Chúng ta của hôm nay
92 Chương 97: Lão gia, tìm thấy người rồi
93 Chương 98: Dạo phố
94 Chương 99: Tìm thấy đôi mắt rồi
95 Chương 100: Ở lại hay quay về
96 Chương 101: Chúng ta về lại thành phố nhé?
97 Chương 102: Trở về là tốt
98 Chương 103: Sở Hòa, anh muốn em
99 Chương 104: Mật ngọt (H)
100 Chương 105: Mật ngọt 2 (H)
101 Chương 106: Mật ngọt 3 (H)
102 Chương 107: Gặp lại
103 Chương 108: Hành trình tìm lại ánh sáng
104 Chương 109: Tiếng khóc trong đêm
105 Chương 110: Đứa bé
106 Chương 111: Bạch Sở Khiết
107 Chương 112: Chỉ cần mình anh thương em là đủ (Hoàn văn)
108 Chương 113: Phiên ngoại
109 Chương 114: Phiên ngoại 2: Hình trình nuôi con của Sở Hoà
110 Chương 115: Phiên ngoại 3: Quá khứ của chúng ta
111 1: Mở Đầu
112 2: Sở Hòa Câm
113 3: Người Ấy Đã Về
114 4: Sở Hòa ! Lại Đây
115 5: Cô Gái Ấy Không Thích Sở Hòa
116 6: Người Ấy Vẫn Là Quan Trọng Nhất
117 7: Tâm Sự
118 8: Này ! Cậu Làm Sao Thế
119 9: Bị Phát Hiện
120 10: Dọa Đến Mất Hồn
121 11: Sở Hòa Chỉ Cười Vì Dương Vĩ
122 12: Chàng Trai Này Mệnh Khổ
123 13: Gặp Lại Người Cũ
124 14: Gặp Phải Châu Hàn
125 15: Sau Này Cậu Ở Cạnh Tôi
126 16: Lén Lút
127 33: Đóng Cửa Lại Để Cậu Ta Dầm Mưa Đi
128 34: Tiểu Ái Nhi Phát Hiện Ra Bí Mật Rồi
129 35: Ngã Cầu Thang
130 36: Cậu Ta Là Đồng Tính
131 37: Dương Vĩ Em Yêu Anh
132 38: Tôi Cho Cậu Rời Đi Sao
133 39: Thay Thế
134 40: Lặng Lẽ
135 41: Sau Này Anh Sẽ Đối Tốt Với Em
136 42: Mọi Thứ Đều Mới
137 43: Vứt Bỏ Hay Cất Giữ
138 44: Tên Tật Nguyền Phế Vật
139 45: Bà Chủ! Con Thật Sự Không Làm Vậy!
140 46: Bị Phạt
141 47: Vô Tâm
142 48: Mang Sở Hòa Về Phòng
143 65: Sẵn Sàng
144 66: Rời Đi
145 67: Tỉnh Dậy
146 68: Thiếu Vắng
147 69: Sự Thật
148 70: Đính Hôn
149 71: Tiểu Ái Nhi Gặp Gỡ Sở Hòa
150 72: Tôi Phải Đi Tìm Sở Hòa
151 73: Gặp Lại
152 74: Anh Đưa Em Về
153 75: Còn Dám Mang Người Về Đây
154 76: Nếu Không Có Sở Hòa Người Bị Mù Là Con
155 77: Đừng Mang Cậu Ấy Đi
156 78: Để Anh Chăm Sóc Em
157 79: Ngài Bạch! Hãy Để Tôi Đi
158 80: Anh Giúp Em Thay Đồ
159 97: Chúng Ta Của Hôm Nay
160 98: Lão Gia Tìm Thấy Người Rồi
161 99: Dạo Phố
162 100: Tìm Thấy Đôi Mắt Rồi
163 101: Ở Lại Hay Quay Về
164 102: Chúng Ta Về Lại Thành Phố Nhé
165 103: Trở Về Là Tốt
166 104: Sở Hòa Anh Muốn Em
167 105: Mật Ngọt H
Chapter

Updated 167 Episodes

1
Chương 1-1: Mở đầu
2
Chương 1-2: Sở Hòa câm
3
Chương 2: Người ấy đã về
4
Chương 3: Sở Hòa ! Lại đây.
5
Chương 4: Cô gái ấy không thích Sở Hòa
6
Chương 5: Người ấy vẫn là quan trọng nhất
7
Chương 6: Tâm sự
8
Chương 7: Này ! Cậu làm sao thế?
9
Chương 8: Bị phát hiện?
10
Chương 9: Dọa đến mất hồn
11
Chương 10: Sở Hòa chỉ cười vì Dương Vĩ
12
Chương 11: Chàng trai này mệnh khổ
13
Chương 12: Gặp lại người cũ
14
Chương 13: Gặp phải Châu Hàn
15
Chương 14: Sau này cậu ở cạnh tôi
16
Chương 15: Lén lút
17
Chương 16: Tham dự tiệc cưới
18
Chương 17: Cài hoa trong đám cưới!
19
Chương 18: Hàn Châu
20
Chương 19: Lột vỏ tôm
21
Chương 20: Cành hoa cài mái tóc
22
Chương 21: Tấm ảnh
23
Chương 22: Đi biển
24
Chương 23: Chung một phòng
25
Chương 24: Dưới ánh hoàng hôn, nụ cười Sở Hòa thật đẹp
26
Chương 25: Những ngày bình thường
27
Chương 26: Có chuyện gì vậy ?
28
Chương 27: Trở về
29
Chương 28: Bọn họ là một đôi
30
Chương 29: Trung thu vui vẻ
31
Chương 30: Cậu chủ, trung thu vui vẻ
32
Chương 31: Tắm mưa
33
Chương 32: Đóng cửa lại, để cậu ta dầm mưa đi
34
Chương 33: Tiểu Ái Nhi phát hiện ra bí mật rồi
35
Chương 34: Ngã cầu thang
36
Chương 35: Cậu ta là đồng tính
37
Chương 36: Dương Vĩ, em yêu anh
38
Chương 37: Tôi cho cậu rời đi sao?
39
Chương 38: Thay thế
40
Chương 39: Lặng lẽ
41
Chương 40: Sau này anh sẽ đối tốt với em
42
Chương 41: Mọi thứ đều mới
43
Chương 42: Vứt bỏ hay cất giữ
44
Chương 43: Tên tật nguyền phế vật
45
Chương 44: Bà chủ! con thật sự không làm vậy!
46
Chương 45: Bị phạt
47
Chương 46: Vô tâm
48
Chương 47: Mang Sở Hòa về phòng
49
Chương 48: Việc con làm, sau này tự gánh hậu quả
50
Chương 49: Lén lút
51
Chương 50: Trong lòng không yên
52
Chương 51: Em sẽ không làm phiền cậu chủ nữa
53
Chương 52: Mau cút khỏi mắt tôi
54
Chương 53: Chúng ta kết hôn đi
55
Chương 54: Điềm báo
56
Chương 55: Sở Hòa, con mau đến bệnh viện đi
57
Chương 56: Cuộc gọi định mệnh
58
Chương 57: Chờ đợi
59
Chương 58: Hy sinh
60
Chương 59: Anh là người hoàn hảo nhất trong em
61
Chương 60: Hiến mắt
62
Chương 61: Sở Hòa! Cảm ơn...
63
Chương 1: Sở Hòa câm
64
Chương 62: Có một Sở Hòa rất yêu anh
65
Chương 63: Sẵn sàng
66
Chương 64: Rời đi
67
Chương 65: Tỉnh dậy
68
Chương 68: Đính hôn
69
Chương 69: Tiểu Ái Nhi gặp gỡ Sở Hòa.
70
Chương 72: Anh đưa em về
71
Chương 73: Còn dám mang người về đây?
72
Chương 74: Nếu không có Sở Hòa, người bị mù là con
73
Chương 75: Đừng mang cậu ấy đi
74
Chương 77: Để anh chăm sóc em
75
Chương 78: Ngài Bạch! hãy để tôi đi
76
Chương 79: Anh giúp em thay đồ
77
Chương 80: Em không thể rời khỏi đây
78
Chương 81: Tôi tự ăn
79
Chương 84: Ngoan nào, đừng khóc!
80
Chương 85: Sở Hòa sẽ còn một lần suýt chết
81
Chương 86: Chỉ cần còn có anh, không ai làm hại em
82
Chương 87: Tìm lại đôi mắt
83
Chương 88: Tìm cách
84
Chương 89: Xin lỗi
85
Chương 90: Vì cậu mà Bạch Dương Vĩ mới thành như vậy
86
Chương 91: Anh vất vả rồi
87
Chương 92: Hạnh phúc
88
Chương 93: Không thể nói lời từ biệt
89
Chương 94: Một nửa cái mạng
90
Chương 95: Em giết tôi trước đi
91
Chương 96: Chúng ta của hôm nay
92
Chương 97: Lão gia, tìm thấy người rồi
93
Chương 98: Dạo phố
94
Chương 99: Tìm thấy đôi mắt rồi
95
Chương 100: Ở lại hay quay về
96
Chương 101: Chúng ta về lại thành phố nhé?
97
Chương 102: Trở về là tốt
98
Chương 103: Sở Hòa, anh muốn em
99
Chương 104: Mật ngọt (H)
100
Chương 105: Mật ngọt 2 (H)
101
Chương 106: Mật ngọt 3 (H)
102
Chương 107: Gặp lại
103
Chương 108: Hành trình tìm lại ánh sáng
104
Chương 109: Tiếng khóc trong đêm
105
Chương 110: Đứa bé
106
Chương 111: Bạch Sở Khiết
107
Chương 112: Chỉ cần mình anh thương em là đủ (Hoàn văn)
108
Chương 113: Phiên ngoại
109
Chương 114: Phiên ngoại 2: Hình trình nuôi con của Sở Hoà
110
Chương 115: Phiên ngoại 3: Quá khứ của chúng ta
111
1: Mở Đầu
112
2: Sở Hòa Câm
113
3: Người Ấy Đã Về
114
4: Sở Hòa ! Lại Đây
115
5: Cô Gái Ấy Không Thích Sở Hòa
116
6: Người Ấy Vẫn Là Quan Trọng Nhất
117
7: Tâm Sự
118
8: Này ! Cậu Làm Sao Thế
119
9: Bị Phát Hiện
120
10: Dọa Đến Mất Hồn
121
11: Sở Hòa Chỉ Cười Vì Dương Vĩ
122
12: Chàng Trai Này Mệnh Khổ
123
13: Gặp Lại Người Cũ
124
14: Gặp Phải Châu Hàn
125
15: Sau Này Cậu Ở Cạnh Tôi
126
16: Lén Lút
127
33: Đóng Cửa Lại Để Cậu Ta Dầm Mưa Đi
128
34: Tiểu Ái Nhi Phát Hiện Ra Bí Mật Rồi
129
35: Ngã Cầu Thang
130
36: Cậu Ta Là Đồng Tính
131
37: Dương Vĩ Em Yêu Anh
132
38: Tôi Cho Cậu Rời Đi Sao
133
39: Thay Thế
134
40: Lặng Lẽ
135
41: Sau Này Anh Sẽ Đối Tốt Với Em
136
42: Mọi Thứ Đều Mới
137
43: Vứt Bỏ Hay Cất Giữ
138
44: Tên Tật Nguyền Phế Vật
139
45: Bà Chủ! Con Thật Sự Không Làm Vậy!
140
46: Bị Phạt
141
47: Vô Tâm
142
48: Mang Sở Hòa Về Phòng
143
65: Sẵn Sàng
144
66: Rời Đi
145
67: Tỉnh Dậy
146
68: Thiếu Vắng
147
69: Sự Thật
148
70: Đính Hôn
149
71: Tiểu Ái Nhi Gặp Gỡ Sở Hòa
150
72: Tôi Phải Đi Tìm Sở Hòa
151
73: Gặp Lại
152
74: Anh Đưa Em Về
153
75: Còn Dám Mang Người Về Đây
154
76: Nếu Không Có Sở Hòa Người Bị Mù Là Con
155
77: Đừng Mang Cậu Ấy Đi
156
78: Để Anh Chăm Sóc Em
157
79: Ngài Bạch! Hãy Để Tôi Đi
158
80: Anh Giúp Em Thay Đồ
159
97: Chúng Ta Của Hôm Nay
160
98: Lão Gia Tìm Thấy Người Rồi
161
99: Dạo Phố
162
100: Tìm Thấy Đôi Mắt Rồi
163
101: Ở Lại Hay Quay Về
164
102: Chúng Ta Về Lại Thành Phố Nhé
165
103: Trở Về Là Tốt
166
104: Sở Hòa Anh Muốn Em
167
105: Mật Ngọt H