Chương 51: Em sẽ không làm phiền cậu chủ nữa

Những ngày tiếp theo Bạch Dương Vĩ và Tiểu Ái Nhi thật sự rất bận. Nghe nói cổ đông ở công ty có người muốn lật đổ Bạch Dương Vĩ, gia đình Tiểu Ái Nhi cũng có cổ phần tại công ty này. Cho nên hai người tạm gác lại chuyện cãi nhau, đi sớm về khuya thường không thấy bóng dáng ở nhà.

Khỏi phải nói, Sở Hòa những ngày hôm nay thật sự rất yên bình. Ngoại trừ những lúc nhớ Bạch Dương Vĩ ra, cậu mỗi ngày thức dậy sớm để chăm chỉ làm việc.

Nói thế nào ? Thật ra công việc giúp việc này cũng không nặng. Bạch Dương Vĩ thuê nhiều người làm như vậy vốn để mọi người có thể chu toàn mỗi phần việc, không cần vội vã làm xong việc này đến việc khác.

Tựa như Sở Hòa vậy, chỉ cần làm việc nhà giặt giũ xong là sẽ hết phần việc của mình. Lắm lúc nếu người trong nhà nhớ đến tay nghề của cậu, Sở Hòa sẽ lén lút đổi việc mình thì nấu ăn cho mọi người, thím Hoa sẽ giúp cậu dọn dẹp.

Bạch Dương Vĩ và Tiểu Ái Nhi bận đến tối mặt mũi, thường thì bọn họ sẽ ở bên ngoài cũng nhau ăn tối, về nhà lúc mười hai giờ đêm hoặc một giờ sáng.

Giờ đó Sở Hòa đã ngủ say, Bạch Dương Vĩ sẽ có đôi lúc như bị trúng tà lén lút mở cửa nhìn trộm cậu một chút.

Hôm nay là cuối tuần, nghe thím Hoa nói Tiểu Ái Nhi cùng những người ở trong công ty đi công tác ba ngày nữa mới về. Bạch Dương Vĩ tăng ca như mọi hôm, mọi chuyện vẫn chưa được xử lí ổn thỏa.

Sở Hòa ngồi trên bãi cỏ, cùng Minh Tuấn và thím Hoa uống một chút trà chiều.

"Từ ngày cậu chủ và cô chủ đi làm đến bây giờ cũng đã nửa tháng rồi. Chúng ta xem chừng cũng đã rãnh rỗi nửa tháng nay!"

Minh Tuấn lắc đầu, cảm thán.

"Dù sao chức vụ càng lớn thì trọng trách càng nặng mà. Họ không giống chúng ta, xong một phần việc có thể ngồi thong thả uống trà!"

Khuôn mặt của Sở Hòa đã lành lại như cũ, cậu ngoan ngoãn ngồi nghe hai người lớn tuổi nói chuyện. Nhấp một ngụm trà nhỏ, Sở Hòa nghĩ.

"Đã nửa tháng rồi chưa từng thấy mặt cậu chủ!"

Sở Hòa vẫn luôn nhớ đến Bạch Dương Vĩ, nói đúng hơn một chút thì mỗi ngày đều nhớ.

Nhưng cậu nghe thím Hoa nói Tiểu Ái Nhi vì không thích cậu ở đây nên liên tục gây sự với Bạch Dương Vĩ. Có nhiều đêm Bạch Dương Vĩ phải ngủ ở thư phòng, xem tình hình thì càng lúc càng mệt mỏi.

Sở Hòa biết mình là gánh nặng của Bạch Dương Vĩ. Hắn là người coi trọng tình nghĩa, dù gì hiện tại có trở mặt với cậu. Sở Hòa biết Bạch Dương Vĩ thu giữ cậu lại vì cậu không còn người thân, cũng không có chốn nào để đi.

Sở Hòa ngẩng người, nhìn về nơi xa xăm. Trong lòng thầm nghĩ.

"Con chim non sau này cũng sẽ lớn lên tự đi làm tổ. Cậu đến một lúc nào đó cũng phải rời đi thật rồi"

Nghĩ đến đây, trong lòng Sở Hòa chua xót. Tâm có chút đau đớn.

Hôm nay Bạch Dương Vĩ vẫn như cũ, tan làm vào lúc mười hai giờ đêm. Hắn cởi nút áo sơ mi ra, thở dài nặng nề từng bước đi lên lầu.

Sở Hòa vẫn chưa ngủ, cậu nghe tiếng Minh Tuấn mở cửa liền biết hắn đã về. Sở Hòa nghĩ thật lâu, cuối cùng cũng quyết định rồi... Chỉ có ban đêm cậu mới gặp hắn.

Bạch Dương Vĩ bước vào phòng ngủ, nhanh chóng tắm rửa rồi mặc đồ ngủ vào.

Nửa tháng nay hắn thật sự rất mệt mỏi, hết chuyện ở công ty lên đến chuyện hai bên gia đình hối thúc việc công khai đám cưới. Bạch Dương Vĩ một lúc gánh vác hai việc, cả người trở nên nặng nề.

Tiểu Ái Nhi hiện tại đã đi công tác, ba hôm nay xem như hắn bớt một người cãi nhau.

Thật ra lúc trước tình cảm của hắn và cô rất tốt, bọn họ chưa từng cãi nhau nhiều như vậy. Sở dĩ hai người quen nhau từ lúc học cấp ba cho đến hiện tại cứ ngỡ đã hiểu nhau. Nhưng không biết vì lí do gì mà thời gian gần đây hai người gần như không thể tìm được tiếng nói chung.

Bạch Dương Vĩ xoay cổ, mệt mỏi ngồi trên giường.

Cốc! Cốc!

Hắn nhíu mày thầm nghĩ, giờ này còn ai đến làm phiền vậy?

"Vào đi!"

Bạch Dương Vĩ lười nhát nói, cánh cửa lập tức mở ra. Người tiến vào là Sở Hòa, trên tay cậu còn mang theo cái khay đựng một bát cháo tôm và ly sữa nóng.

Hắn đầu tiên là sững người, sau đó nhíu mày hỏi.

"Ai cho phép cậu vào đây? Mau cút ra ngoài. Việc này không phải của cậu, tôi cũng không ăn đồ cậu nấu"

Sở Hòa giả điếc không nghe, rụt rè đặt khay thức ăn trên chiếc tủ đặt cạnh giường.

"Tôi nói cậu không nghe sao? Mau cút khỏi mắt tôi!"

Bạch Dương Vĩ gằn từng chữ, ghét bỏ nói.

Sở Hòa đặt thức ăn lên tủ xong, đứng trước mặt hắn làm ra kí hiệu ngôn ngữ.

"Đây là lần cuối cùng em nấu cho cậu chủ, hy vọng cậu chủ có thể ăn hết ạ!"

Bạch Dương Vĩ không hiểu được kí hiệu này, khó chịu hỏi.

"Cậu định giở trò gì đây?"

Tất nhiên Sở Hòa đã đoán được việc Bạch Dương Vĩ có vẻ không hiểu. Cậu nhanh chóng lấy trong túi áo ngủ ra một chùn chìa khóa đặt vào tay hắn.

Đây là chìa khóa nhà mà Bạch Dương Vĩ phát cho mỗi người làm khi ở trong nhà, chủ yếu là dùng để thuận tiện cho việc đi lại dễ dàng. Hắn cũng đã từng nói, nếu như ai đó muốn nghỉ việc hoặc rời đi chỉ cần trả lại chìa khóa này cho hắn.

Bạch Dương Vĩ nhìn chìa khóa trong tay, lại nhìn thấy nụ cười có chút miễn cưỡng của Sở Hòa. Trong lòng kịch liệt đau nhói, nhưng ở ngoài mặt hắn vẫn hỏi.

"Cậu muốn làm cái gì đây?"

Sở Hòa lần này sợ làm ra kí hiệu ngôn ngữ hắn sẽ không hiểu nên lấy điện thoại ra. Bắt đầu gõ chữ.

Nhìn từng chữ Sở Hòa bắt đầu gõ, Bạch Dương Vĩ có chút nôn nóng. Đến khi cậu đưa đoạn tin nhắn của mình cho hắn xem, Bạch Dương Vĩ biết mình đã đoán đúng.

"Em xin phép cậu chủ cho em nghỉ việc ở đây, vài hôm nữa em sẽ về nhà chính làm việc ở đó...!"

Chapter
1 Chương 1-1: Mở đầu
2 Chương 1-2: Sở Hòa câm
3 Chương 2: Người ấy đã về
4 Chương 3: Sở Hòa ! Lại đây.
5 Chương 4: Cô gái ấy không thích Sở Hòa
6 Chương 5: Người ấy vẫn là quan trọng nhất
7 Chương 6: Tâm sự
8 Chương 7: Này ! Cậu làm sao thế?
9 Chương 8: Bị phát hiện?
10 Chương 9: Dọa đến mất hồn
11 Chương 10: Sở Hòa chỉ cười vì Dương Vĩ
12 Chương 11: Chàng trai này mệnh khổ
13 Chương 12: Gặp lại người cũ
14 Chương 13: Gặp phải Châu Hàn
15 Chương 14: Sau này cậu ở cạnh tôi
16 Chương 15: Lén lút
17 Chương 16: Tham dự tiệc cưới
18 Chương 17: Cài hoa trong đám cưới!
19 Chương 18: Hàn Châu
20 Chương 19: Lột vỏ tôm
21 Chương 20: Cành hoa cài mái tóc
22 Chương 21: Tấm ảnh
23 Chương 22: Đi biển
24 Chương 23: Chung một phòng
25 Chương 24: Dưới ánh hoàng hôn, nụ cười Sở Hòa thật đẹp
26 Chương 25: Những ngày bình thường
27 Chương 26: Có chuyện gì vậy ?
28 Chương 27: Trở về
29 Chương 28: Bọn họ là một đôi
30 Chương 29: Trung thu vui vẻ
31 Chương 30: Cậu chủ, trung thu vui vẻ
32 Chương 31: Tắm mưa
33 Chương 32: Đóng cửa lại, để cậu ta dầm mưa đi
34 Chương 33: Tiểu Ái Nhi phát hiện ra bí mật rồi
35 Chương 34: Ngã cầu thang
36 Chương 35: Cậu ta là đồng tính
37 Chương 36: Dương Vĩ, em yêu anh
38 Chương 37: Tôi cho cậu rời đi sao?
39 Chương 38: Thay thế
40 Chương 39: Lặng lẽ
41 Chương 40: Sau này anh sẽ đối tốt với em
42 Chương 41: Mọi thứ đều mới
43 Chương 42: Vứt bỏ hay cất giữ
44 Chương 43: Tên tật nguyền phế vật
45 Chương 44: Bà chủ! con thật sự không làm vậy!
46 Chương 45: Bị phạt
47 Chương 46: Vô tâm
48 Chương 47: Mang Sở Hòa về phòng
49 Chương 48: Việc con làm, sau này tự gánh hậu quả
50 Chương 49: Lén lút
51 Chương 50: Trong lòng không yên
52 Chương 51: Em sẽ không làm phiền cậu chủ nữa
53 Chương 52: Mau cút khỏi mắt tôi
54 Chương 53: Chúng ta kết hôn đi
55 Chương 54: Điềm báo
56 Chương 55: Sở Hòa, con mau đến bệnh viện đi
57 Chương 56: Cuộc gọi định mệnh
58 Chương 57: Chờ đợi
59 Chương 58: Hy sinh
60 Chương 59: Anh là người hoàn hảo nhất trong em
61 Chương 60: Hiến mắt
62 Chương 61: Sở Hòa! Cảm ơn...
63 Chương 1: Sở Hòa câm
64 Chương 62: Có một Sở Hòa rất yêu anh
65 Chương 63: Sẵn sàng
66 Chương 64: Rời đi
67 Chương 65: Tỉnh dậy
68 Chương 68: Đính hôn
69 Chương 69: Tiểu Ái Nhi gặp gỡ Sở Hòa.
70 Chương 72: Anh đưa em về
71 Chương 73: Còn dám mang người về đây?
72 Chương 74: Nếu không có Sở Hòa, người bị mù là con
73 Chương 75: Đừng mang cậu ấy đi
74 Chương 77: Để anh chăm sóc em
75 Chương 78: Ngài Bạch! hãy để tôi đi
76 Chương 79: Anh giúp em thay đồ
77 Chương 80: Em không thể rời khỏi đây
78 Chương 81: Tôi tự ăn
79 Chương 84: Ngoan nào, đừng khóc!
80 Chương 85: Sở Hòa sẽ còn một lần suýt chết
81 Chương 86: Chỉ cần còn có anh, không ai làm hại em
82 Chương 87: Tìm lại đôi mắt
83 Chương 88: Tìm cách
84 Chương 89: Xin lỗi
85 Chương 90: Vì cậu mà Bạch Dương Vĩ mới thành như vậy
86 Chương 91: Anh vất vả rồi
87 Chương 92: Hạnh phúc
88 Chương 93: Không thể nói lời từ biệt
89 Chương 94: Một nửa cái mạng
90 Chương 95: Em giết tôi trước đi
91 Chương 96: Chúng ta của hôm nay
92 Chương 97: Lão gia, tìm thấy người rồi
93 Chương 98: Dạo phố
94 Chương 99: Tìm thấy đôi mắt rồi
95 Chương 100: Ở lại hay quay về
96 Chương 101: Chúng ta về lại thành phố nhé?
97 Chương 102: Trở về là tốt
98 Chương 103: Sở Hòa, anh muốn em
99 Chương 104: Mật ngọt (H)
100 Chương 105: Mật ngọt 2 (H)
101 Chương 106: Mật ngọt 3 (H)
102 Chương 107: Gặp lại
103 Chương 108: Hành trình tìm lại ánh sáng
104 Chương 109: Tiếng khóc trong đêm
105 Chương 110: Đứa bé
106 Chương 111: Bạch Sở Khiết
107 Chương 112: Chỉ cần mình anh thương em là đủ (Hoàn văn)
108 Chương 113: Phiên ngoại
109 Chương 114: Phiên ngoại 2: Hình trình nuôi con của Sở Hoà
110 Chương 115: Phiên ngoại 3: Quá khứ của chúng ta
111 1: Mở Đầu
112 2: Sở Hòa Câm
113 3: Người Ấy Đã Về
114 4: Sở Hòa ! Lại Đây
115 5: Cô Gái Ấy Không Thích Sở Hòa
116 6: Người Ấy Vẫn Là Quan Trọng Nhất
117 7: Tâm Sự
118 8: Này ! Cậu Làm Sao Thế
119 9: Bị Phát Hiện
120 10: Dọa Đến Mất Hồn
121 11: Sở Hòa Chỉ Cười Vì Dương Vĩ
122 12: Chàng Trai Này Mệnh Khổ
123 13: Gặp Lại Người Cũ
124 14: Gặp Phải Châu Hàn
125 15: Sau Này Cậu Ở Cạnh Tôi
126 16: Lén Lút
127 33: Đóng Cửa Lại Để Cậu Ta Dầm Mưa Đi
128 34: Tiểu Ái Nhi Phát Hiện Ra Bí Mật Rồi
129 35: Ngã Cầu Thang
130 36: Cậu Ta Là Đồng Tính
131 37: Dương Vĩ Em Yêu Anh
132 38: Tôi Cho Cậu Rời Đi Sao
133 39: Thay Thế
134 40: Lặng Lẽ
135 41: Sau Này Anh Sẽ Đối Tốt Với Em
136 42: Mọi Thứ Đều Mới
137 43: Vứt Bỏ Hay Cất Giữ
138 44: Tên Tật Nguyền Phế Vật
139 45: Bà Chủ! Con Thật Sự Không Làm Vậy!
140 46: Bị Phạt
141 47: Vô Tâm
142 48: Mang Sở Hòa Về Phòng
143 65: Sẵn Sàng
144 66: Rời Đi
145 67: Tỉnh Dậy
146 68: Thiếu Vắng
147 69: Sự Thật
148 70: Đính Hôn
149 71: Tiểu Ái Nhi Gặp Gỡ Sở Hòa
150 72: Tôi Phải Đi Tìm Sở Hòa
151 73: Gặp Lại
152 74: Anh Đưa Em Về
153 75: Còn Dám Mang Người Về Đây
154 76: Nếu Không Có Sở Hòa Người Bị Mù Là Con
155 77: Đừng Mang Cậu Ấy Đi
156 78: Để Anh Chăm Sóc Em
157 79: Ngài Bạch! Hãy Để Tôi Đi
158 80: Anh Giúp Em Thay Đồ
159 97: Chúng Ta Của Hôm Nay
160 98: Lão Gia Tìm Thấy Người Rồi
161 99: Dạo Phố
162 100: Tìm Thấy Đôi Mắt Rồi
163 101: Ở Lại Hay Quay Về
164 102: Chúng Ta Về Lại Thành Phố Nhé
165 103: Trở Về Là Tốt
166 104: Sở Hòa Anh Muốn Em
167 105: Mật Ngọt H
Chapter

Updated 167 Episodes

1
Chương 1-1: Mở đầu
2
Chương 1-2: Sở Hòa câm
3
Chương 2: Người ấy đã về
4
Chương 3: Sở Hòa ! Lại đây.
5
Chương 4: Cô gái ấy không thích Sở Hòa
6
Chương 5: Người ấy vẫn là quan trọng nhất
7
Chương 6: Tâm sự
8
Chương 7: Này ! Cậu làm sao thế?
9
Chương 8: Bị phát hiện?
10
Chương 9: Dọa đến mất hồn
11
Chương 10: Sở Hòa chỉ cười vì Dương Vĩ
12
Chương 11: Chàng trai này mệnh khổ
13
Chương 12: Gặp lại người cũ
14
Chương 13: Gặp phải Châu Hàn
15
Chương 14: Sau này cậu ở cạnh tôi
16
Chương 15: Lén lút
17
Chương 16: Tham dự tiệc cưới
18
Chương 17: Cài hoa trong đám cưới!
19
Chương 18: Hàn Châu
20
Chương 19: Lột vỏ tôm
21
Chương 20: Cành hoa cài mái tóc
22
Chương 21: Tấm ảnh
23
Chương 22: Đi biển
24
Chương 23: Chung một phòng
25
Chương 24: Dưới ánh hoàng hôn, nụ cười Sở Hòa thật đẹp
26
Chương 25: Những ngày bình thường
27
Chương 26: Có chuyện gì vậy ?
28
Chương 27: Trở về
29
Chương 28: Bọn họ là một đôi
30
Chương 29: Trung thu vui vẻ
31
Chương 30: Cậu chủ, trung thu vui vẻ
32
Chương 31: Tắm mưa
33
Chương 32: Đóng cửa lại, để cậu ta dầm mưa đi
34
Chương 33: Tiểu Ái Nhi phát hiện ra bí mật rồi
35
Chương 34: Ngã cầu thang
36
Chương 35: Cậu ta là đồng tính
37
Chương 36: Dương Vĩ, em yêu anh
38
Chương 37: Tôi cho cậu rời đi sao?
39
Chương 38: Thay thế
40
Chương 39: Lặng lẽ
41
Chương 40: Sau này anh sẽ đối tốt với em
42
Chương 41: Mọi thứ đều mới
43
Chương 42: Vứt bỏ hay cất giữ
44
Chương 43: Tên tật nguyền phế vật
45
Chương 44: Bà chủ! con thật sự không làm vậy!
46
Chương 45: Bị phạt
47
Chương 46: Vô tâm
48
Chương 47: Mang Sở Hòa về phòng
49
Chương 48: Việc con làm, sau này tự gánh hậu quả
50
Chương 49: Lén lút
51
Chương 50: Trong lòng không yên
52
Chương 51: Em sẽ không làm phiền cậu chủ nữa
53
Chương 52: Mau cút khỏi mắt tôi
54
Chương 53: Chúng ta kết hôn đi
55
Chương 54: Điềm báo
56
Chương 55: Sở Hòa, con mau đến bệnh viện đi
57
Chương 56: Cuộc gọi định mệnh
58
Chương 57: Chờ đợi
59
Chương 58: Hy sinh
60
Chương 59: Anh là người hoàn hảo nhất trong em
61
Chương 60: Hiến mắt
62
Chương 61: Sở Hòa! Cảm ơn...
63
Chương 1: Sở Hòa câm
64
Chương 62: Có một Sở Hòa rất yêu anh
65
Chương 63: Sẵn sàng
66
Chương 64: Rời đi
67
Chương 65: Tỉnh dậy
68
Chương 68: Đính hôn
69
Chương 69: Tiểu Ái Nhi gặp gỡ Sở Hòa.
70
Chương 72: Anh đưa em về
71
Chương 73: Còn dám mang người về đây?
72
Chương 74: Nếu không có Sở Hòa, người bị mù là con
73
Chương 75: Đừng mang cậu ấy đi
74
Chương 77: Để anh chăm sóc em
75
Chương 78: Ngài Bạch! hãy để tôi đi
76
Chương 79: Anh giúp em thay đồ
77
Chương 80: Em không thể rời khỏi đây
78
Chương 81: Tôi tự ăn
79
Chương 84: Ngoan nào, đừng khóc!
80
Chương 85: Sở Hòa sẽ còn một lần suýt chết
81
Chương 86: Chỉ cần còn có anh, không ai làm hại em
82
Chương 87: Tìm lại đôi mắt
83
Chương 88: Tìm cách
84
Chương 89: Xin lỗi
85
Chương 90: Vì cậu mà Bạch Dương Vĩ mới thành như vậy
86
Chương 91: Anh vất vả rồi
87
Chương 92: Hạnh phúc
88
Chương 93: Không thể nói lời từ biệt
89
Chương 94: Một nửa cái mạng
90
Chương 95: Em giết tôi trước đi
91
Chương 96: Chúng ta của hôm nay
92
Chương 97: Lão gia, tìm thấy người rồi
93
Chương 98: Dạo phố
94
Chương 99: Tìm thấy đôi mắt rồi
95
Chương 100: Ở lại hay quay về
96
Chương 101: Chúng ta về lại thành phố nhé?
97
Chương 102: Trở về là tốt
98
Chương 103: Sở Hòa, anh muốn em
99
Chương 104: Mật ngọt (H)
100
Chương 105: Mật ngọt 2 (H)
101
Chương 106: Mật ngọt 3 (H)
102
Chương 107: Gặp lại
103
Chương 108: Hành trình tìm lại ánh sáng
104
Chương 109: Tiếng khóc trong đêm
105
Chương 110: Đứa bé
106
Chương 111: Bạch Sở Khiết
107
Chương 112: Chỉ cần mình anh thương em là đủ (Hoàn văn)
108
Chương 113: Phiên ngoại
109
Chương 114: Phiên ngoại 2: Hình trình nuôi con của Sở Hoà
110
Chương 115: Phiên ngoại 3: Quá khứ của chúng ta
111
1: Mở Đầu
112
2: Sở Hòa Câm
113
3: Người Ấy Đã Về
114
4: Sở Hòa ! Lại Đây
115
5: Cô Gái Ấy Không Thích Sở Hòa
116
6: Người Ấy Vẫn Là Quan Trọng Nhất
117
7: Tâm Sự
118
8: Này ! Cậu Làm Sao Thế
119
9: Bị Phát Hiện
120
10: Dọa Đến Mất Hồn
121
11: Sở Hòa Chỉ Cười Vì Dương Vĩ
122
12: Chàng Trai Này Mệnh Khổ
123
13: Gặp Lại Người Cũ
124
14: Gặp Phải Châu Hàn
125
15: Sau Này Cậu Ở Cạnh Tôi
126
16: Lén Lút
127
33: Đóng Cửa Lại Để Cậu Ta Dầm Mưa Đi
128
34: Tiểu Ái Nhi Phát Hiện Ra Bí Mật Rồi
129
35: Ngã Cầu Thang
130
36: Cậu Ta Là Đồng Tính
131
37: Dương Vĩ Em Yêu Anh
132
38: Tôi Cho Cậu Rời Đi Sao
133
39: Thay Thế
134
40: Lặng Lẽ
135
41: Sau Này Anh Sẽ Đối Tốt Với Em
136
42: Mọi Thứ Đều Mới
137
43: Vứt Bỏ Hay Cất Giữ
138
44: Tên Tật Nguyền Phế Vật
139
45: Bà Chủ! Con Thật Sự Không Làm Vậy!
140
46: Bị Phạt
141
47: Vô Tâm
142
48: Mang Sở Hòa Về Phòng
143
65: Sẵn Sàng
144
66: Rời Đi
145
67: Tỉnh Dậy
146
68: Thiếu Vắng
147
69: Sự Thật
148
70: Đính Hôn
149
71: Tiểu Ái Nhi Gặp Gỡ Sở Hòa
150
72: Tôi Phải Đi Tìm Sở Hòa
151
73: Gặp Lại
152
74: Anh Đưa Em Về
153
75: Còn Dám Mang Người Về Đây
154
76: Nếu Không Có Sở Hòa Người Bị Mù Là Con
155
77: Đừng Mang Cậu Ấy Đi
156
78: Để Anh Chăm Sóc Em
157
79: Ngài Bạch! Hãy Để Tôi Đi
158
80: Anh Giúp Em Thay Đồ
159
97: Chúng Ta Của Hôm Nay
160
98: Lão Gia Tìm Thấy Người Rồi
161
99: Dạo Phố
162
100: Tìm Thấy Đôi Mắt Rồi
163
101: Ở Lại Hay Quay Về
164
102: Chúng Ta Về Lại Thành Phố Nhé
165
103: Trở Về Là Tốt
166
104: Sở Hòa Anh Muốn Em
167
105: Mật Ngọt H