Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.

“Bẩm, thiên tinh chiếu mệnh, hôm nay đã ra đời một tân thần, hào quang xuất chúng, chắc chắn là mang theo cự đại năng lực. Hơn nữa, tân thần ấy là xuất thân ở Triệu Quốc chúng ta.” Quan chiêm tinh Triệu Quốc tiến vào đại điện, lớn miệng bẩm báo.

“Có chuyện tốt như vậy sao, lúc này hắn đang ở đâu ??” Triệu Đà sáng mắt, nói.

“Âu Lạc.”

“...”

Cả nơi này lại chìm vào im lìm, mọi vật tựa như đang trôi qua, nhưng, cũng tựa như chẳng hề trôi chút nào, bởi rằng tất cả đã trầm ngâm mà quên cả di chuyển.

“Ta quyết rồi, nếu như có thần Triệu Quốc ở Âu Lạc, chắc chắn tương quan lực lượng sẽ rất ổn, chúng ta có thể xuất...” Triệu Đà tiếng lớn như hổ, gào lên.

“Chúng thần nhất nhất theo bệ hạ, dù chết không từ, ngày xuất binh xin ngài định đoạt !!” Ngay lập tức cả hàng võ quan quỳ xuống, đồng thanh nói.

“Ta có nói xuất binh đâu, là xuất...” Triệu Đà bối rối.

“Thần nguyện đi ngay lập tức, sớm ngày đem được đàm phán xuất khẩu về cho bệ hạ !!” Một vị văn quan quỳ xuống, dập đầu nói.

“Ta cũng không nói là xuất khẩu, là xuất...” Triệu Đà hơi khó xử.

“Nhẽ nào là, xuất...sản xuất...”

“Tất cả đều không phải, Triệu Trọng Thủy tên ăn bám váy mẹ kia, mau ra đây, theo ta sang đó, ngươi chuẩn bị xuất giá !!!” Triệu Đà hít một hơi thật sâu, lớn tiếng.

Triệu Trọng Thủy rúm người, mặt như viết mấy chữ ‘cái vẹo gì lại vòng sang ta ??’

Triệu Đà cười nham hiểu, kiểu như ‘thế nào thì thế, ngươi ắt sẽ biết chuyện gì xảy ra’.

“Nghe đây, khi Xương Cuồng giáng lâm, toàn bộ đội ngũ Hắc Bạch Cấm Vệ của chúng ta đã tận diệt, ta tưởng rằng cả hai bên đều tổn thất, ai ngờ tên Vô Danh kia trực tiếp lấy tàn dư của Xương Cuồng mà chế tạo ra một cái nỏ thần, còn đặt vào đó một cái móng rùa trắng. Bởi vậy mà chúng ta yếu thế, thành chúng chắc như vảy Kim Long, nỏ bắn đau như tử thần Thiên Lôi.

Nay, nhân cơ hội khai sinh một tân thần, Triệu Trọng Thủy con trai ta sẽ sang đó, vì nước quên thân, cố gắng cưa đổ Mỵ Nương, sau đó cướp nỏ, giật thành, đem về đại thắng cho Tổ quốc !!!”

Triệu Đà một hơi nói ra, chính mình còn thấy kế hoạch này hoang đường.

Khi ấy Cuội tách thần hồn Xương Cuồng khỏi thân, đã nhắc sẵn là sẽ dư ra một phần vật chất cực kì kinh khủng. Vô Danh nghịch nghịch một lúc, thế là thành công tạo ra thần khí, đặt tên là Nỏ Liên Châu.

Kĩ năng tự thân của Nỏ Liên Châu: Hấp Hối Oán Niệm: Sao chép kĩ năng mà nó nhận sát thương cuối cùng sau đó khuếch đại lên 100000 lần !!

Còn nhớ, Lưu Phàm lúc xử Xương Cuồng, phút cuối để phá hủy nhiều ấn kí nhất có thể đã vô tình sử dụng Kim Quy Cung Vương...

Nói cách khác, với tầng thứ 15 của Kim Quy Cung Vương được nhân lên 100000 lần, tương đương 1,5 triệu Tiễn Khí chỉ trong một lần bắn ra !!!

An Dương Vương đột nhiên sử dụng được thứ thần khí này, không sớm thì muộn cũng có thể đạp nát Triệu Quốc, chỉ là hắn có muốn làm hay không mà thôi.

“Phụ hoàng, ngươi...thực sự muốn hi sinh ta sao ??”

“Ta cho ngươi sang làm con rể Thục Phán, ở rể rồi trộm nỏ thần, ai nói ngươi phải hi sinh ??”

“Nhỡ người ta không gả con gái thì sao ??” Triệu Trọng Thủy ẻo lả nói.

“Sẽ gả thôi, Thục Phán ư, hắn từng là tù trưởng một bộ lạc, khi ấy chiến tranh liên miên, hắn thà hi sinh con gái mình còn hơn để đánh mất hòa bình, ta hiểu rõ lắm, còn nữa, chắc chắn tân thần ấy sẽ đỡ lưng ngươi.” Triệu Đà đáp.

An Dương Vương Thục Phán, khi Hùng Vương để mất nước, liền mới dẫn quân từ vùng núi phía bắc xuống đòi lại giang sơn, nói cách khác, hắn từng là môt tù trưởng, cũng từng phải sân si đong đếm từng bữa ăn giấc ngủ của nhân dân.

“Vậy phụ hoàng, người bảo trọng.” Triệu Trọng Thủy bội phần yên lòng, cứ như vậy định tiến sang Âu Lạc.

Bạch mã, thêm vào là hoàng tử, thế nhưng không lãng mạn đến vậy, người ta nhìn ra đây rõ ràng là một tên lừa đảo lên đường. Triệu Trọng Thủy đi người không, hảo hảo đi tới Cổ Loa Thành.

Hỏi Trọng Thủy hắn vinh hay nhục sao, dĩ nhiên hắn đáp là vinh hạnh.

Hỏi Trọng Thủy hắn có thấy có lỗi không, dĩ nhiên là không.

Hắn đã và đang hết lòng vì hoàng triều, lừa thì sao, nếu như binh pháp cứ thẳng tuột mà đánh, việc gì phải sinh ra quân sư, nếu như chiếm thành chỉ có một con đường là lao đến bất chấp, việc gì mà phải tạo ra kế sách ??

Triệu Trọng Thủy, xét cho cùng cũng không hẳn là người sai, chỉ là người không tốt thôi.

Nhưng, Lưu Phàm không quan tâm đến chuyện ấy, hắn chỉ có một và chỉ một mục đích khi xuyên không, ấy là ngăn Trọng Thủy đến với Mỵ Châu, qua đó bảo vệ Âu Lạc.

Vấn đề nan giải ở chỗ, hắn không biết phải làm như thế nào.

...

“Lưu Phàm, nhẽ nào tân thần là ngươi ??” An Dương Vương nhìn bóng áo hạ xuống từ thiên giới, lớn tiếng hỏi.

“Nói theo một cách nào đó, đúng là như vậy.” Lưu Phàm đáp.

Hắn có thể cảm nhận từ thân mình tỏa ra từng luồng hào quang, giống như kĩ năng Hào Quang Chi Thần khi hệ thống đạt cấp 2 vậy. Điều này căn bản chính là xác nhận hắn là thần, nhưng, nghĩ đến việc tu vi còn xa mới đuổi kịp, hắn cũng không khỏi cảm thấy băn khoăn.

“Khà khà, tiền đồ vô lượng, đột phá Thần Cấp khi mới hơn 20 tuổi, ấy là cực kì hiếm thấy !!”

“Đa tạ, thực ra ta không hề đột phá Thần Cấp...ta chỉ được phong thần mà thôi.” Lưu Phàm đáp.

“?!?!!”

“Chuyện này kể ra rất khó hiểu, nhưng, ý ta muốn nói là đừng trông cậy nơi ta nhiều quá, năng lực trước sau không mấy khác biệt.” Lưu Phàm cười khổ.

Đúng lúc ấy, một lính lao vào đại điện, quỳ rạp xuống, mặt hiện ra một nét sửng sốt cực kì lớn.

“Báo !! Thái tử Triệu Quốc Triệu Trọng Thủy đang đợi ở cổng thành !!!”

“Cái gì, mai phục với do thám đâu ??” An Dương Vương vung tay, căn bản không tin.

“ Hắn đi người không, điều này ta có thể đảm bảo.” Lưu Phàm nói ra.

“Lưu Phàm, cho dù thế nào cũng không thể có chuyện đó, lẽ nào Triệu Đà hắn không quan tâm đến Triệu Trọng Thủy sao, điều này rõ ràng là hoang đường !!!” An Dương Vương phản bác.

“Còn nhớ, Mỹ Hầu Vương khi đại náo thiên cung đã xưng Hỏa Nhãn Kim Tinh hắn có thể nhìn xa ngàn dặm, dù là ma vật hay yêu tinh đều có thể thấu đạt. Ta mang Lôi Nhãn Kim Tinh, khẳng định không thể nào sai lệch, Triệu Trọng Thủy đơn độc đến đây !!” Lưu Phàm đáp lời.

Con vẹo nó đây chính là cơ hội, lôi Triệu Trọng Thủy vào, tiếp đến đập hắn ra bã, vứt về Triệu Quốc liền hoàn thành !!!

An Dương Vương khẽ suy nghĩ, cuối cùng lên tiếng:

“Cho hắn vào, triệu toàn bộ doanh trại lên trạng thái cảnh giác cao nhất, bất kì động tĩnh nào đáng ngờ, lập tức trảm !!”

“Rõ !!!”

Cứ như vậy, Triệu Trọng Thủy ngựa trắng vào thành, trên đường đi còn cố sức lấy hình ảnh, xuống ngựa dắt bộ, bố thí tiền tài, chung quy không gì không thiếu.

“Triệu Trọng Thủy, ngươi vì sao dám tới đây, rốt cuộc Triệu Vương đang tính toán gì !!!” Lưu Huyền Di đột nhiên xuất hiện, tay cầm Kim Kiếm, nhằm thẳng yết hầu Triệu Trọng Thủy mà chém đến.

“Lưu lão gia, ta đến trong hòa bình và sẽ ở lại trong sự chân thành.” Trọng Thủy đáp, tựa như không hề lo sợ.

Lưỡi kiếm Lưu Huyền Di vừa vặn ngự trên yết hầu Trọng Thủy liền dừng lại, cho dù hận Triệu Quốc, nhưng, nghĩa quy về nghĩa, Lưu Huyền Di không thể xuống tay được.

“Lưu ái khanh, thái tử lúc này là khách quý của Âu Lạc, ngươi không được vô lễ !!” An Dương Vương theo tùy tùng tiến đến, nói.

Lưu Huyền Di ngay lập tức lùi lại, Đỗ Xung tiến lên một bước, chắn trước Trọng Thủy với An Dương Vương, căn bản đề phòng cũng không thừa.

“Nói đi, ngươi đến đây làm gì ??” An Dương Vương nói.

“Thay mặt Triệu Vương Triệu Đà, ta tức Triệu Trọng Thủy xin được dâng lên ngài một bức tâm thư, trong đó giãi bày cảnh quan hai nước cũng như ước nguyện của hoàng triều Triệu Quốc. Phụ hoàng ta vốn cũng như ngài, yêu dân như con, nay nhìn thấy tương quan lực lượng đã quá sức chênh lệch, vì bá tính Triệu Quốc, chúng ta xin được phép nghị hòa vô thời hạn, hai bên mãi mãi kết thành một đồng minh vững chãi !!” Triệu Trọng Thủy nói ra.

“Ngươi...muốn cầu thân nhi nữ ta ??” An Dương Vương mở thư, đọc lên trong sững sờ.

“Bẩm, không sai, ta từ lâu đã mến mộ vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Mỵ Châu, đã từng sớm hôm mong chờ được gặp nàng, cho dù không thể với lấy cành vàng lá ngọc như vậy, ta cũng xin được một lần chiêm ngưỡng dung nhan ấy.”

Lưu Phàm giật giật miệng, con vẹo nó tên Triệu Trọng Thủy này quá sức ngọt, những lời mà người thường đều không dám nói ra vì ngượng, hắn đều phun hết !!

“Chuyện này không thể nói trong một sớm một chiều, ngươi tốt nhất theo người về phủ, nghỉ ngơi một thời gian hẵng tính tiếp.” An Dương Vương đáp.

. Đồng Nhân Đấu La Đại Lục, Nhân Vật Bá, Lái Gundam. Tất Cả Các Nhân Vật Đều IQ Cao, Không Não Tàn.

Chapter
1 Chương 1: Từ Việt Nam về Âu Lạc.
2 Chương 2: Ném hắn đi.
3 Chương 3: Tịch Thần hệ thống.
4 Chương 4: Tinh Linh hóa.
5 Chương 5: Chân chính về Âu Lạc.
6 Chương 6: Tổ đội.
7 Chương 7: Bàn chuyện vận khí.
8 Chương 8: Thử nghiệm.
9 Chương 9: Thiên chức.
10 Chương 10: Gậy ông đập lưng ông.
11 Chương 11: Thần Sơn nói chuyện.
12 Chương 12: Làm công ăn lương.
13 Chương 13: Dọn thư viện.
14 Chương 14: Vua hố bán đồ.
15 Chương 15: Ta tính khí chính là như vậy.
16 Chương 16: Mỗi kẻ một suy tính.
17 Chương 17: Liên miên tiễn vũ.
18 Chương 18: Đánh kiểu chủ động.
19 Chương 19: Lật cái bàn cờ.
20 Chương 20: Tử Lôi Hải.
21 Chương 21: Loạn Trùng Ma.
22 Chương 22: Diệt trùng.
23 Chương 23: Không muốn học, chỉ muốn ra tiền.
24 Chương 24: Ép đi học.
25 Chương 25: Đặc thù thể chất.
26 Chương 26: Điện chủ.
27 Chương 27: Gia nhập.
28 Chương 28: Tranh tài.
29 Chương 29: Biến thái ma đầu.
30 Chương 30: Đối chiến.
31 Chương 31: Hỗn Ma.
32 Chương 32: Kết nghĩa.
33 Chương 33: Cẩu lương.
34 Chương 34: Nhân lực dồi dào.
35 Chương 35: Thần vật.
36 Chương 36: Phụ trợ Cốt Kiếp Cung.
37 Chương 37: Yêu thú.
38 Chương 38: Thâu hồn.
39 Chương 39: Trở về.
40 Chương 40: Mối làm ăn.
41 Chương 41: Đại lịch luyện.
42 Chương 42: Ba chọi ba.
43 Chương 43: Phong chủ.
44 Chương 44: Tiến vào đồ sát.
45 Chương 45: Trực tiếp đối đầu.
46 Chương 46: Siêu Cấp chiến.
47 Chương 47: Dị Ma Linh.
48 Chương 48: Lập lại tất cả.
49 Chương 49: Điều khiển.
50 Chương 50: Ngay lập tức tòng quân.
51 Chương 51: Doanh trại.
52 Chương 52: Thạch Sanh.
53 Chương 53: Tiên nhân.
54 Chương 54: Người đi ta ở.
55 Chương 55: Ma rừng.
56 Chương 56: Vong linh thủy triều.
57 Chương 57: Cứu vớt.
58 Chương 58: Niết bàn.
59 Chương 59: Giảng một lần về đổi mới.
60 Chương 60: Lập trình khả năng.
61 Chương 61: Phong hầu.
62 Chương 62: Dã Tràng.
63 Chương 63: Cổ tích đen.
64 Chương 64: Hận nữ nhân.
65 Chương 65: Nhọ nhất thế gian.
66 Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.
67 Chương 67: Tựu Thạch Sư.
68 Chương 68: Lặn.
69 Chương 69: Tầng thứ 30.
70 Chương 70: Thân phận.
71 Chương 71: Vô Danh Đảo tiến đến.
72 Chương 72: Yêu Ngư.
73 Chương 73: Thực Tế Hóa.
74 Chương 74: Khoảng lặng.
75 Chương 75: Âm mưu.
76 Chương 76: Liên kết.
77 Chương 77: Lôi Hải.
78 Chương 78: Thần khí.
79 Chương 79: Quỷ Địa Quy.
80 Chương 80: Cuồng.
81 Chương 81: Viện quân.
82 Chương 82: Vị ‘cóc’.
83 Chương 83: Đại địa chi tử.
84 Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.
85 Chương 85: Truy lùng.
86 Chương 86: Lưu Huyền Di.
87 Chương 87: Huyết mạch ức chế.
88 Chương 88: Xuất hiện.
89 Chương 89: Cứu hộ.
90 Chương 90: Lật mặt.
91 Chương 91: Cửu giáo chủ, đại giáo hoàng.
92 Chương 92: Luật Thạch.
93 Chương 93: Xây Cổ Loa Thành.
94 Chương 94: Hắc Bạch Cấm Vệ.
95 Chương 95: Hệ thống.
96 Chương 96: Đa đại lục.
97 Chương 97: Thầy bói xem voi.
98 Chương 98: Khôi Lỗi Sư.
99 Chương 99: Chấm dứt thế nào là việc của ta.
100 Chương 100: Xương Cuồng !
101 Chương 101: An Vương Giới.
102 Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.
103 Chương 103: Phá pháp.
104 Chương 104: Ma giới.
105 Chương 105: Cuội điên rồi.
106 Chương 106: Lưu Linh Tôn.
107 Chương 107: Chư thần.
108 Chương 108: Ngang.
109 Chương 109: Ba chiếc rìu.
110 Chương 110: Báo cáo bắt buộc của Cung Đình Xạ Tuyến.
111 Chương 111: Ác quan Từ Thức.
112 Chương 112: Hên xui.
113 Chương 113: Miễn nhiễm toàn bộ.
114 Chương 114: Hùng biện.
115 Chương 115: Thân phận Tịch Thần.
116 Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.
117 Chương 117: Hỗn Độn Chi Chủ.
118 Chương 118: Ba Bị.
119 Chương 119: Trang Thần.
120 Chương 120: Zeus tận số.
121 Chương 121: Nhậm chức.
122 Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.
123 Chương 123: Ngòi nổ của khởi nghĩa.
124 Chương 124: Thời hạn.
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Từ Việt Nam về Âu Lạc.
2
Chương 2: Ném hắn đi.
3
Chương 3: Tịch Thần hệ thống.
4
Chương 4: Tinh Linh hóa.
5
Chương 5: Chân chính về Âu Lạc.
6
Chương 6: Tổ đội.
7
Chương 7: Bàn chuyện vận khí.
8
Chương 8: Thử nghiệm.
9
Chương 9: Thiên chức.
10
Chương 10: Gậy ông đập lưng ông.
11
Chương 11: Thần Sơn nói chuyện.
12
Chương 12: Làm công ăn lương.
13
Chương 13: Dọn thư viện.
14
Chương 14: Vua hố bán đồ.
15
Chương 15: Ta tính khí chính là như vậy.
16
Chương 16: Mỗi kẻ một suy tính.
17
Chương 17: Liên miên tiễn vũ.
18
Chương 18: Đánh kiểu chủ động.
19
Chương 19: Lật cái bàn cờ.
20
Chương 20: Tử Lôi Hải.
21
Chương 21: Loạn Trùng Ma.
22
Chương 22: Diệt trùng.
23
Chương 23: Không muốn học, chỉ muốn ra tiền.
24
Chương 24: Ép đi học.
25
Chương 25: Đặc thù thể chất.
26
Chương 26: Điện chủ.
27
Chương 27: Gia nhập.
28
Chương 28: Tranh tài.
29
Chương 29: Biến thái ma đầu.
30
Chương 30: Đối chiến.
31
Chương 31: Hỗn Ma.
32
Chương 32: Kết nghĩa.
33
Chương 33: Cẩu lương.
34
Chương 34: Nhân lực dồi dào.
35
Chương 35: Thần vật.
36
Chương 36: Phụ trợ Cốt Kiếp Cung.
37
Chương 37: Yêu thú.
38
Chương 38: Thâu hồn.
39
Chương 39: Trở về.
40
Chương 40: Mối làm ăn.
41
Chương 41: Đại lịch luyện.
42
Chương 42: Ba chọi ba.
43
Chương 43: Phong chủ.
44
Chương 44: Tiến vào đồ sát.
45
Chương 45: Trực tiếp đối đầu.
46
Chương 46: Siêu Cấp chiến.
47
Chương 47: Dị Ma Linh.
48
Chương 48: Lập lại tất cả.
49
Chương 49: Điều khiển.
50
Chương 50: Ngay lập tức tòng quân.
51
Chương 51: Doanh trại.
52
Chương 52: Thạch Sanh.
53
Chương 53: Tiên nhân.
54
Chương 54: Người đi ta ở.
55
Chương 55: Ma rừng.
56
Chương 56: Vong linh thủy triều.
57
Chương 57: Cứu vớt.
58
Chương 58: Niết bàn.
59
Chương 59: Giảng một lần về đổi mới.
60
Chương 60: Lập trình khả năng.
61
Chương 61: Phong hầu.
62
Chương 62: Dã Tràng.
63
Chương 63: Cổ tích đen.
64
Chương 64: Hận nữ nhân.
65
Chương 65: Nhọ nhất thế gian.
66
Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.
67
Chương 67: Tựu Thạch Sư.
68
Chương 68: Lặn.
69
Chương 69: Tầng thứ 30.
70
Chương 70: Thân phận.
71
Chương 71: Vô Danh Đảo tiến đến.
72
Chương 72: Yêu Ngư.
73
Chương 73: Thực Tế Hóa.
74
Chương 74: Khoảng lặng.
75
Chương 75: Âm mưu.
76
Chương 76: Liên kết.
77
Chương 77: Lôi Hải.
78
Chương 78: Thần khí.
79
Chương 79: Quỷ Địa Quy.
80
Chương 80: Cuồng.
81
Chương 81: Viện quân.
82
Chương 82: Vị ‘cóc’.
83
Chương 83: Đại địa chi tử.
84
Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.
85
Chương 85: Truy lùng.
86
Chương 86: Lưu Huyền Di.
87
Chương 87: Huyết mạch ức chế.
88
Chương 88: Xuất hiện.
89
Chương 89: Cứu hộ.
90
Chương 90: Lật mặt.
91
Chương 91: Cửu giáo chủ, đại giáo hoàng.
92
Chương 92: Luật Thạch.
93
Chương 93: Xây Cổ Loa Thành.
94
Chương 94: Hắc Bạch Cấm Vệ.
95
Chương 95: Hệ thống.
96
Chương 96: Đa đại lục.
97
Chương 97: Thầy bói xem voi.
98
Chương 98: Khôi Lỗi Sư.
99
Chương 99: Chấm dứt thế nào là việc của ta.
100
Chương 100: Xương Cuồng !
101
Chương 101: An Vương Giới.
102
Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.
103
Chương 103: Phá pháp.
104
Chương 104: Ma giới.
105
Chương 105: Cuội điên rồi.
106
Chương 106: Lưu Linh Tôn.
107
Chương 107: Chư thần.
108
Chương 108: Ngang.
109
Chương 109: Ba chiếc rìu.
110
Chương 110: Báo cáo bắt buộc của Cung Đình Xạ Tuyến.
111
Chương 111: Ác quan Từ Thức.
112
Chương 112: Hên xui.
113
Chương 113: Miễn nhiễm toàn bộ.
114
Chương 114: Hùng biện.
115
Chương 115: Thân phận Tịch Thần.
116
Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.
117
Chương 117: Hỗn Độn Chi Chủ.
118
Chương 118: Ba Bị.
119
Chương 119: Trang Thần.
120
Chương 120: Zeus tận số.
121
Chương 121: Nhậm chức.
122
Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.
123
Chương 123: Ngòi nổ của khởi nghĩa.
124
Chương 124: Thời hạn.