Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.

Đúng lúc ấy, một đạo ảnh điểu vọt qua trời tây, đủ để cho Polyhymnia nhìn rõ phần nào, đặc biệt là thủy hỏa chi nhãn. Không ai khác ngoài Lưu Phàm, theo lệnh Tơ và Nguyệt mà bay cưỡi mây đi qua, tạo nên khung cảnh vô tình gặp gỡ, cực điểm nên thơ.

“H-Hắn...” Polyhymnia che miệng nhỏ, cảm giác như vô cùng xúc động khi bắt gặp Lưu Phàm.

“Tên đó ư ??” Clio có chút bất ngờ với khẩu vị của tiểu muội.

Nói gì thì nói, đường đường là một tiên tử tôn quý bậc nhất thiên giới, lẽ nào lại vương vấn một tên đến mệnh danh còn chưa được ghi vào sử sách, rõ ràng là quá không hợp thường.

“Ừm, đúng là đôi mắt ấy.” Polyhymnia run run nói.

Clio: (0_0) ??

VÌ cớ gì mà tiểu muội khác nhiều so với mọi ngày đến thế ??

Cái thứ thái độ lạnh tanh của một tiên tử chỉ biết đọc nhân tâm và thuyết phục người khác đâu rồi, cái kiểu đắc thắng đến mức kiêu ngạo đã biến đi đâu ??

“Muội ăn phải thứ gì sao ??”

“Không hề.”

Lưu Phàm lượn một vòng trên mây, không chút nào chậm liền trở về trời Đông, việc của hắn đã xong rồi, thứ hạt giống hắn gieo ngày hôm nay rồi sẽ lớn mạnh, nàng sẽ ngoan ngoãn tự tìm đến cửa.

“Tơ và Nguyệt, ta tưởng còn một kẻ tên Cupid quản lý vấn đề tình cảm này ??” Lưu Phàm sau khi đã về trời Đông, hỏi.

“À, một núi không thể có hai hổ, một nước không thể có hai vua, bọn ta...giết hắn rồi.” Tơ và Nguyệt cười, tưởng như đấy là một thứ chuyện rất đỗi bình thường.

“Giết rồi ???”

“Ừ, còn sót lại một cái cung, nghe nói được tạo ra bởi xương sườn lão Zeus, cho ngươi này.” Tơ rút khỏi nhẫn chứa đồ một cây cung, nói.

Lưu Phàm nhíu mày, thứ di vật của Cupid này ngập trong một màu ám khí, căn bản như đang nhìn vào một núi huyết nhục chất đống lên, cực kì đáng sợ. Hắn nhớ lại, Cupid được sinh ra từ sườn Zeus, Athena được sinh ra từ đầu Zeus, chuyện quái quỷ như vậy dĩ nhiên cho ra một thứ thành phẩm trái với luân thường.

“Cho ta cung này...được chứ ??” Không còn là hình thái Lưu Phàm, đột nhiên Lưu Linh Tôn xuất hiện, đẩy Lưu Phàm vào lại thế giới tinh thần.

“Ngươi...là ai ??”

“Tiểu muội của Phàm ca, Lưu Linh Tôn, cũng là một kẻ muốn giết Zeus.” Lưu Linh Tôn lạnh mặt đáp.

“Được thôi, ngươi còn ưa nhìn hơn tên tiểu tử kia, lấy chính xương sườn của Zeus để giết hắn, đúng là xuống mồ còn thấy nhục nhã vô song !!” Tơ cười, ném ác cung đến vị trí Lưu Linh Tôn.

“Giám định !!!”

“Cốt Thần Cung, diệu dụng: gia trì tất thảy hắc ám chi lực, chiêu thức sử dụng càng nhiều, tốc độ thi triển và tiêu tốn của linh lực người dùng càng được rút ngắn !!”

Lưu Phàm ngồi trong thế giới tinh thần đột nhiên rùng mình, để thứ như vậy rơi vào tay Lưu Linh Tôn, khác nào chắp cánh cho hổ. Vật chất tối tiêu tốn nhiều linh lực, thi triển mất thời gian, liền đã được Cốt Thần Cung giải quyết, lại đồng thời nhận được Cốt Thần Cung gia trì.

“Hay đi đánh giết Zeus luôn ??”

...

“Lưu Phàm, ở dưới hạ giới xảy ra đại loạn rồi !!” Mai Quang Dung hớt hải chạy vào phòng, nói.

“Phàm cái đầu ngươi, nói đi, có chuyện gì ??” Lưu Linh Tôn gắt lên, hỏi.

“À thì...Áp Tinh Phệ Nhật đang một đối một đánh nhau với Bạch Ma Kê Tinh, còn là ngay trước Cổ Loa Thành !!” Mai Quang Dung nói.

Não Lưu Linh Tôn thì tàn không phải nói, nhưng, Lưu Phàm rất nhanh đã nắm được đầu đuôi câu chuyện.

Một bên là con vịt đã xơi đủ 9 mặt trời, 8 mặt trăng, một bên là con yêu tinh mạnh đến nỗi chỉ được xếp sau Xương Cuồng, phải nói chỉ cần hai con này thở mạnh thôi, e rằng nhiều kẻ đã muốn mất mạng !!

“Nhanh, hai con gia cầm này không thả rông thế được !!!”

Lưu Phàm cướp lại quyền kiểm soát cơ thể, lao thẳng xuống hạ giới, nhìn một mảnh bình địa mà xót xa. Con vẹo nó khi trước đại chiến Xương Cuồng đã nát đến không thể nát hơn, lúc này bên ngoài Cổ Loa Thành thẳng như một cái sân bay, căn bản không có một thứ gì tồn tại.

Một con gà trống trắng kiêu ngạo giương đầu, nó rung rung mào đỏ, gáy lên một hồi:

“Ò ó o o !!!”

Bên này không hề kém cạnh, con vịt cổ lùn lấy đà ngửa ra sau, vọc mạnh về phía trước phun ra mấy chữ:

“Quạc quạc !!!”

Ngay tập tức, cả thiên địa này run rẩy, cảnh vật co rúm vào, căn bản không chịu nổi linh lực ẩn bên trong mấy tiếng ấy. Lưu Phàm bịt tai, co người, ngay cả mắt cũng không dám mở đủ to.

Hắn vận Lôi Nhãn Kim Tinh, lúc này mới nhìn thấu lực lượng hai bên, một sắc tro xám và một sắc hoàng kim lớn đến ngang ngửa thương khung này, từng tấc từng thước đều như có thể ăn tươi nuốt sống người ta.

Trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết, e là đã xưa rồi, lúc này chính là ‘áp kê đối dực, thiên tai giáng’ !!!

Lưu Phàm thoáng thấy bóng An Dương Vương, ngài cũng đang lo lắng vô cùng, không hiểu hôm nay có phải đại họa của Âu Lạc hay không.

“An Vương, ngươi...thấy thế nào ??”

“Theo thông dịch viên nói, lúc nãy có con giun tu luyện đến ngàn năm vừa mới ngoi lên, ai ngờ Bạch Ma Kê Tinh ham ăn nuốt hết, thành ra Áp Tinh Phệ Nhật không bằng lòng, muốn sống muốn chết lôi ruột đối phương ra.” An Dương Vương trên mặt hiện ra khó tả, không biết nên cười hay nên khóc.

“Thế...không kiếm được con giun khác ư ??”

“Không, lấy đâu ra con giun ngàn năm cơ chứ !!” An Dương Vương cười khổ.

-Oành !!!!-

Nháy mắt cả thương khung này tối đen lại, trên đầu Bạch Ma Kê Tinh ngưng tụ một khối hắc ám cực kì to lớn, oan hồn oán niệm gào thét to đến vô cùng, nhưng, Áp Tinh Phệ Nhật cũng chẳng vừa, từ mồm vừa há ra trực tiếp hình thành một hòn thái dương, quang minh lấn át hắc ám, song song đem ra đối chọi !!

Và rồi hai cỗ lực lượng đối nghịch ấy va chạm, một mảnh hỗn độn được mở ra, không khí cứ chảy vào đó như một cái động không đáy. Lưu Phàm sửng sốt, hắn bỗng dưng nhớ lại.

“...khi hai cỗ lực lượng Quang Ám đủ mạnh, co kéo sẽ là quá lớn để thiên địa này chịu lực, trực tiếp tạo ra thông đạo dẫn đến Hỗn Độn U Vực !!!”

Không sai đến một ly, thông đạo cuồn cuộn thu nạp vật chất để hút đến Hỗn Độn U Vực, Lưu Phàm cũng không biết bao nhiêu binh lính cũng bị nhấc bổng lên, từ từ bị kéo theo đường khí lưu ấy. Cũng trách hắn và các lính không phải Siêu Cấp, không thể bay một cách tự chủ, khí cụ phi hành của Lưu Phàm cũng không đủ để chống trả áp lực này.

Lớn hơn không biết bao nhiều lần thông đạo mà hộ pháp Lưu thị tạo ra, quả thực mang theo năng lực đến mức áp đảo !!

“An Vương, tạm biệt !!” Lưu Phàm trước khi bị hoàn toàn cuốn vào, hét lại một câu.

Mời đọc , truyện khá hài chuyên tổ đội săn khí vận chi tử.

Chapter
1 Chương 1: Từ Việt Nam về Âu Lạc.
2 Chương 2: Ném hắn đi.
3 Chương 3: Tịch Thần hệ thống.
4 Chương 4: Tinh Linh hóa.
5 Chương 5: Chân chính về Âu Lạc.
6 Chương 6: Tổ đội.
7 Chương 7: Bàn chuyện vận khí.
8 Chương 8: Thử nghiệm.
9 Chương 9: Thiên chức.
10 Chương 10: Gậy ông đập lưng ông.
11 Chương 11: Thần Sơn nói chuyện.
12 Chương 12: Làm công ăn lương.
13 Chương 13: Dọn thư viện.
14 Chương 14: Vua hố bán đồ.
15 Chương 15: Ta tính khí chính là như vậy.
16 Chương 16: Mỗi kẻ một suy tính.
17 Chương 17: Liên miên tiễn vũ.
18 Chương 18: Đánh kiểu chủ động.
19 Chương 19: Lật cái bàn cờ.
20 Chương 20: Tử Lôi Hải.
21 Chương 21: Loạn Trùng Ma.
22 Chương 22: Diệt trùng.
23 Chương 23: Không muốn học, chỉ muốn ra tiền.
24 Chương 24: Ép đi học.
25 Chương 25: Đặc thù thể chất.
26 Chương 26: Điện chủ.
27 Chương 27: Gia nhập.
28 Chương 28: Tranh tài.
29 Chương 29: Biến thái ma đầu.
30 Chương 30: Đối chiến.
31 Chương 31: Hỗn Ma.
32 Chương 32: Kết nghĩa.
33 Chương 33: Cẩu lương.
34 Chương 34: Nhân lực dồi dào.
35 Chương 35: Thần vật.
36 Chương 36: Phụ trợ Cốt Kiếp Cung.
37 Chương 37: Yêu thú.
38 Chương 38: Thâu hồn.
39 Chương 39: Trở về.
40 Chương 40: Mối làm ăn.
41 Chương 41: Đại lịch luyện.
42 Chương 42: Ba chọi ba.
43 Chương 43: Phong chủ.
44 Chương 44: Tiến vào đồ sát.
45 Chương 45: Trực tiếp đối đầu.
46 Chương 46: Siêu Cấp chiến.
47 Chương 47: Dị Ma Linh.
48 Chương 48: Lập lại tất cả.
49 Chương 49: Điều khiển.
50 Chương 50: Ngay lập tức tòng quân.
51 Chương 51: Doanh trại.
52 Chương 52: Thạch Sanh.
53 Chương 53: Tiên nhân.
54 Chương 54: Người đi ta ở.
55 Chương 55: Ma rừng.
56 Chương 56: Vong linh thủy triều.
57 Chương 57: Cứu vớt.
58 Chương 58: Niết bàn.
59 Chương 59: Giảng một lần về đổi mới.
60 Chương 60: Lập trình khả năng.
61 Chương 61: Phong hầu.
62 Chương 62: Dã Tràng.
63 Chương 63: Cổ tích đen.
64 Chương 64: Hận nữ nhân.
65 Chương 65: Nhọ nhất thế gian.
66 Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.
67 Chương 67: Tựu Thạch Sư.
68 Chương 68: Lặn.
69 Chương 69: Tầng thứ 30.
70 Chương 70: Thân phận.
71 Chương 71: Vô Danh Đảo tiến đến.
72 Chương 72: Yêu Ngư.
73 Chương 73: Thực Tế Hóa.
74 Chương 74: Khoảng lặng.
75 Chương 75: Âm mưu.
76 Chương 76: Liên kết.
77 Chương 77: Lôi Hải.
78 Chương 78: Thần khí.
79 Chương 79: Quỷ Địa Quy.
80 Chương 80: Cuồng.
81 Chương 81: Viện quân.
82 Chương 82: Vị ‘cóc’.
83 Chương 83: Đại địa chi tử.
84 Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.
85 Chương 85: Truy lùng.
86 Chương 86: Lưu Huyền Di.
87 Chương 87: Huyết mạch ức chế.
88 Chương 88: Xuất hiện.
89 Chương 89: Cứu hộ.
90 Chương 90: Lật mặt.
91 Chương 91: Cửu giáo chủ, đại giáo hoàng.
92 Chương 92: Luật Thạch.
93 Chương 93: Xây Cổ Loa Thành.
94 Chương 94: Hắc Bạch Cấm Vệ.
95 Chương 95: Hệ thống.
96 Chương 96: Đa đại lục.
97 Chương 97: Thầy bói xem voi.
98 Chương 98: Khôi Lỗi Sư.
99 Chương 99: Chấm dứt thế nào là việc của ta.
100 Chương 100: Xương Cuồng !
101 Chương 101: An Vương Giới.
102 Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.
103 Chương 103: Phá pháp.
104 Chương 104: Ma giới.
105 Chương 105: Cuội điên rồi.
106 Chương 106: Lưu Linh Tôn.
107 Chương 107: Chư thần.
108 Chương 108: Ngang.
109 Chương 109: Ba chiếc rìu.
110 Chương 110: Báo cáo bắt buộc của Cung Đình Xạ Tuyến.
111 Chương 111: Ác quan Từ Thức.
112 Chương 112: Hên xui.
113 Chương 113: Miễn nhiễm toàn bộ.
114 Chương 114: Hùng biện.
115 Chương 115: Thân phận Tịch Thần.
116 Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.
117 Chương 117: Hỗn Độn Chi Chủ.
118 Chương 118: Ba Bị.
119 Chương 119: Trang Thần.
120 Chương 120: Zeus tận số.
121 Chương 121: Nhậm chức.
122 Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.
123 Chương 123: Ngòi nổ của khởi nghĩa.
124 Chương 124: Thời hạn.
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Từ Việt Nam về Âu Lạc.
2
Chương 2: Ném hắn đi.
3
Chương 3: Tịch Thần hệ thống.
4
Chương 4: Tinh Linh hóa.
5
Chương 5: Chân chính về Âu Lạc.
6
Chương 6: Tổ đội.
7
Chương 7: Bàn chuyện vận khí.
8
Chương 8: Thử nghiệm.
9
Chương 9: Thiên chức.
10
Chương 10: Gậy ông đập lưng ông.
11
Chương 11: Thần Sơn nói chuyện.
12
Chương 12: Làm công ăn lương.
13
Chương 13: Dọn thư viện.
14
Chương 14: Vua hố bán đồ.
15
Chương 15: Ta tính khí chính là như vậy.
16
Chương 16: Mỗi kẻ một suy tính.
17
Chương 17: Liên miên tiễn vũ.
18
Chương 18: Đánh kiểu chủ động.
19
Chương 19: Lật cái bàn cờ.
20
Chương 20: Tử Lôi Hải.
21
Chương 21: Loạn Trùng Ma.
22
Chương 22: Diệt trùng.
23
Chương 23: Không muốn học, chỉ muốn ra tiền.
24
Chương 24: Ép đi học.
25
Chương 25: Đặc thù thể chất.
26
Chương 26: Điện chủ.
27
Chương 27: Gia nhập.
28
Chương 28: Tranh tài.
29
Chương 29: Biến thái ma đầu.
30
Chương 30: Đối chiến.
31
Chương 31: Hỗn Ma.
32
Chương 32: Kết nghĩa.
33
Chương 33: Cẩu lương.
34
Chương 34: Nhân lực dồi dào.
35
Chương 35: Thần vật.
36
Chương 36: Phụ trợ Cốt Kiếp Cung.
37
Chương 37: Yêu thú.
38
Chương 38: Thâu hồn.
39
Chương 39: Trở về.
40
Chương 40: Mối làm ăn.
41
Chương 41: Đại lịch luyện.
42
Chương 42: Ba chọi ba.
43
Chương 43: Phong chủ.
44
Chương 44: Tiến vào đồ sát.
45
Chương 45: Trực tiếp đối đầu.
46
Chương 46: Siêu Cấp chiến.
47
Chương 47: Dị Ma Linh.
48
Chương 48: Lập lại tất cả.
49
Chương 49: Điều khiển.
50
Chương 50: Ngay lập tức tòng quân.
51
Chương 51: Doanh trại.
52
Chương 52: Thạch Sanh.
53
Chương 53: Tiên nhân.
54
Chương 54: Người đi ta ở.
55
Chương 55: Ma rừng.
56
Chương 56: Vong linh thủy triều.
57
Chương 57: Cứu vớt.
58
Chương 58: Niết bàn.
59
Chương 59: Giảng một lần về đổi mới.
60
Chương 60: Lập trình khả năng.
61
Chương 61: Phong hầu.
62
Chương 62: Dã Tràng.
63
Chương 63: Cổ tích đen.
64
Chương 64: Hận nữ nhân.
65
Chương 65: Nhọ nhất thế gian.
66
Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.
67
Chương 67: Tựu Thạch Sư.
68
Chương 68: Lặn.
69
Chương 69: Tầng thứ 30.
70
Chương 70: Thân phận.
71
Chương 71: Vô Danh Đảo tiến đến.
72
Chương 72: Yêu Ngư.
73
Chương 73: Thực Tế Hóa.
74
Chương 74: Khoảng lặng.
75
Chương 75: Âm mưu.
76
Chương 76: Liên kết.
77
Chương 77: Lôi Hải.
78
Chương 78: Thần khí.
79
Chương 79: Quỷ Địa Quy.
80
Chương 80: Cuồng.
81
Chương 81: Viện quân.
82
Chương 82: Vị ‘cóc’.
83
Chương 83: Đại địa chi tử.
84
Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.
85
Chương 85: Truy lùng.
86
Chương 86: Lưu Huyền Di.
87
Chương 87: Huyết mạch ức chế.
88
Chương 88: Xuất hiện.
89
Chương 89: Cứu hộ.
90
Chương 90: Lật mặt.
91
Chương 91: Cửu giáo chủ, đại giáo hoàng.
92
Chương 92: Luật Thạch.
93
Chương 93: Xây Cổ Loa Thành.
94
Chương 94: Hắc Bạch Cấm Vệ.
95
Chương 95: Hệ thống.
96
Chương 96: Đa đại lục.
97
Chương 97: Thầy bói xem voi.
98
Chương 98: Khôi Lỗi Sư.
99
Chương 99: Chấm dứt thế nào là việc của ta.
100
Chương 100: Xương Cuồng !
101
Chương 101: An Vương Giới.
102
Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.
103
Chương 103: Phá pháp.
104
Chương 104: Ma giới.
105
Chương 105: Cuội điên rồi.
106
Chương 106: Lưu Linh Tôn.
107
Chương 107: Chư thần.
108
Chương 108: Ngang.
109
Chương 109: Ba chiếc rìu.
110
Chương 110: Báo cáo bắt buộc của Cung Đình Xạ Tuyến.
111
Chương 111: Ác quan Từ Thức.
112
Chương 112: Hên xui.
113
Chương 113: Miễn nhiễm toàn bộ.
114
Chương 114: Hùng biện.
115
Chương 115: Thân phận Tịch Thần.
116
Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.
117
Chương 117: Hỗn Độn Chi Chủ.
118
Chương 118: Ba Bị.
119
Chương 119: Trang Thần.
120
Chương 120: Zeus tận số.
121
Chương 121: Nhậm chức.
122
Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.
123
Chương 123: Ngòi nổ của khởi nghĩa.
124
Chương 124: Thời hạn.