Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.

Toàn bộ được chỉ định sẽ tiến đến cảnh giới mà người người ao ước, cảnh giới mà vạn kiếp không một sinh vật nào không thèm muốn.

Thần...

Trong một giờ đồng hồ, tất cả đồng minh sẽ được nếm trải cảm giác làm đấng tối cao tối cường, không còn chịu ràng buộc của thiên địa linh khí như Tiên Cấp, không còn phải lo về nguyên tố phân biệt như Siêu Cấp trở xuống.

Nhưng, cảm giác và quyền năng này, liệu có đủ để chống lại Xương Cuồng hay không ??

-Vụt !!!!-

Một lần nữa dây leo lại điên cuồng tấn công, không để một khoảng nghỉ nào cho quân Âu Lạc, toàn bộ đội ngũ chao đảo như diều yếu thế, mặc cho cuồng phong xô đẩy.

“Ta...thực sự...thấy rằng chúng ta có thể thua...” Không biết từ đâu vang lên một âm thanh.

“Sao vị nữ thần ấy còn chưa hiển linh !!” An Dương Vương chêm vào một lời.

“Đại Lục Khống !!!” Bắc Sơn Vương Sơn Tinh vung tay, nặng nề kéo lên cả một mảnh lớn đến khoa trương tường đất.

“Huyền Vũ Ân Huệ !!!” Lưu Phàm không chút nào chậm thêm vào một lớp gia trì.

-Oành !!!!!-

Dây leo quất mạnh vào tường đất, đẩy một lực khiến cho toàn bộ đại địa này run rẩy, muông thú trong rừng một dạng là không thể chịu nổi, kêu lên oang oác từng hồi. Nhà cửa đã sụp xuống rất nhiều, nhân dân cũng có người chết trong đống đổ nát ấy.

“Lưu Phàm, ngươi mau bảo An Dương Vương đưa cả ta, Hỏa Tự, Tử Ly vào tầm của An Vương Giới, sau đó có thể tính tiếp !!” Bạch Ngân bên trong linh ước nói ra.

“Được !” Lưu Phàm gật đầu, nhanh chóng làm theo.

An Dương Vương thoáng liếc mắt qua ba vị châu chấu trên tay Lưu Phàm, cực nhanh chỉ định ấy là đồng minh, để cảnh giới Bạch Ngân, Hỏa Tự còn có Tử Ly lao bạo lên.

Cả thiên địa đang bị đè ép này bỗng dưng có chút nên thơ, ánh sáng của tinh lân thoang thoảng trong không gian, thoáng qua còn có thể thấy một vài cánh thực vật phiêu dật. Khí tức Xương Cuồng đột nhiên trở nên dịu đi, tựa như bị một thế lực nào đó gột rửa.

Bạch Ngân lúc này chính là một hình thái gần giống lúc gặp Lưu Phàm, nhưng, toàn bộ khí khái là thuộc về một vị nữ cường cực kì bất khuất, dung nhan kinh diễm như đang ẩn chứa một dạng lửa giận to lớn.

“Ta có thể chưa kể cho ngươi, nhưng, Xương Cuồng này ta đã từng gặp qua, thậm chí...ta với hắn đã giao chiến một trận dài 20 năm.” Bạch Ngân phiêu dật thân ảnh đến bên Lưu Phàm, nói.

Lại nói, phía bên kia nơi Hỏa Tự tại, một khối thiên hỏa giáng xuống, vật chất hóa thành khải giáp, hỏa diễm hóa thành huyết nhục, không bao lâu sau đã thành hình một Hỏa Tự có nhân dạng. Đuôi khổng tước vuốt dài trên mũ giáp, hoàn thành việc đạo tạc nên hình một tên mãnh phu.

“ Ra vậy, tinh linh của Lưu Phàm trước giờ lại chính là thiên địch của Xương Cuồng, năm đó sát cánh đẩy lùi, hân hạnh hân hạnh.” An Dương Vương cười, tựa như đã tìm được hi vọng, nhìn về phía Bạch Ngân mà nói.

“Năm đó ta đường đường mang danh một trong Tam Hoàng của Thụ giới được đẩy xuống Nhân giới, tu vi còn ở Tinh Thần Cấp, ấy vậy vẫn còn khó khăn với Xương Cuồng, lúc này không được phồn thịnh như xưa, càng phải nên thận trọng.” Bạch Ngân lạnh giọng đáp.

-Oành !!!- Đúng lúc ấy, Xương Cuồng vung dây leo đáp trả.

“Xương Cuồng đã không còn là một sinh vật nữa, hắn là một dạng trận pháp với đầy đủ khả năng phòng thủ, tấn công và duy trì thần hồn, nói cách khác, để tiêu diệt đến tận gốc, buộc phải tìm ra nút thắt của trận pháp này mà hủy bỏ. Năm xưa khi ta hiến tế thần lực để tạo ra Mộc Không Khống trói buộc Xương Cuồng, thực sự đã tiêu tốn rất nhiều, đã vậy còn chỉ là giải pháp tạm thời, lần này không thể lặp lại.” Bạch Ngân nói ra.

Nàng một tay vung mạnh lên, cảm giác như bao nhiêu dây leo kia đều hóa thành một dạng tăm nhỏ, rơi vào Thiên Lý Lộ mà tan biến.

“Lần này khác rồi, có ta và Lệ Thanh, khẳng định có thể giải quyết mấy vấn đề pháp trận này.” Lưu Phàm nói.

“Đã hiểu, vậy sẽ cần một đội phòng thủ, một đội tập trung làm nhiễu và kiềm chế, một đội tham gia phá giải pháp trận.” An Dương Vương phân phó.

Hoàn toàn không có độ trễ, Xương Cuồng tiếp tục tấn công, lực lượng Âu Lạc ngay lập tức được dàn mỏng ra, theo kế hoạch mà làm.

“Ca, ngươi thực sự muốn ôm lấy trách nhiệm này sao ??” Lý Lệ Thanh sợ đến tái mặt, nói.

“Ta với ngươi đang làm thần đấy, chẳng nhẽ lại muốn quay đuôi mà chạy đi như chó, mặc cho đất nước lâm nguy ??” Lưu Phàm có một điểm giận dữ, nói.

“Không, chắc chắn không.”

Lưu Phàm vận chuyển một bên Lôi Nhãn Kim Tinh, nhìn thật sâu vào bản chất của Xương Cuồng, liền phát hiện nó thực sự không phải một cái cây đã thành tinh, hoàn toàn là một thứ hệ thống pháp trận cực kì phức tạp.

“Lệ Thanh...thứ này...quy mô chí ít bằng một ngàn lần Khổng Linh Trận...quá trình thu nạp và chuyển đổi linh khí được xây dựng cực điểm tốt, căn bản là không thể can thiệp.” Lưu Phàm nói ra.

“Không thể can thiệp ?? Ngươi định đối mắt với nó kiểu gì ??” Lý Lệ Thanh không mảy may nghi ngờ phán đoán của Lưu Phàm, hỏi.

“Phá, phá theo cách thô bạo nhất, dùng linh lực trực tiếp oanh vào các mối nối quan trọng.” Lưu Phàm đáp lại.

Điều này căn bản là không khó, thứ nhất, hai người bọn hắn đều là xạ thủ, khả năng tập trung uy lực vào một điểm nhỏ là rất tốt, thứ hai, vũ khí hai tên này dùng đều là thứ ngàn năm khó kiếm, hoàn toàn có thể tập trung và dồn nén lực lượng.

“Chúng ta không nên đánh kiểu cô lập, đừng cố vô hiệu hóa các ấn kí bên ngoài, trực tiếp tấn công thúc vào một điểm, như vậy sẽ giảm đi khả năng công kích của Xương Cuồng, cũng là giảm áp lực lên quân Âu Lạc !!!”

“Rõ !!!”

Kích thước của ấn kí này phải dùng thân người để đo, một hình thôi đã có thể lớn ngang ngửa Lưu Phàm. Hắn đáp xuống, nhìn vào thứ trước mắt mà đau đầu.

“Theo đường vân này...đây !!”

-Bùm !!!-

Cốt Kiếp Cung giương lên, từ trên thiên không ngay lập tức xuất hiện hai đạo bạch dực bay đến trợ lực, tựa như đồ vật của chân chính thiên thần, bắn ra uy lực chính là của Nghệ Thần Cấp. Ấn kí bị phá nát một vùng nhỏ, ngay lập tức mất đi lưu thông linh lực bên trong, Lưu Phàm đã thành công vô hiệu hóa một vị trí.

“Để loại bỏ khả năng di chuyển phần thân dưới bên phải của nó...còn gần 100 cái ấn kí nữa...” Hắn thở dài, vừa lười vừa lo.

Lười, căn bản từng ấy công việc còn phải lo, dĩ nhiên là rất oải.

Lo, không biết quân mình còn có thể trụ bao nhiêu lâu.

Trong lúc đó, tại thiên giới...

Ngọc Hoàng cũng không ngồi ấm chỗ, chốc chốc lại hỏi Thiên Lý Nhãn và Thuận Phong Nhĩ về tình hình dưới hạ giới.

“Sổ thiên mệnh không nêu rõ sao ??” Ngọc Hoàng quay sang một bên, nhìn vào Nam Tào Bắc Đẩu, hỏi.

“Bẩm, Xương Cuồng chỉ là một cái ấn kí, sổ thiên mệnh không thể bao quát đến hắn.” Nam Tào cung kính đáp.

“Chết thật chứ, thiên binh thiên tướng phái xuống chỉ tổ tốn nhân lực, đều tại ta năm xưa ngu dốt !!” Ngọc Hoàng dậm mạnh chân, vô cùng sốt ruột nói ra.

Chuyện này vốn dĩ không mấy người biết được, nhưng, Xương Cuồng đã từng là một tiên nhân được phái xuống từ Tiên giới, nơi Âu Cơ tổ mẫu khai sinh. Hắn xuống thiên đình, tại nơi này chiếm được niềm tin của Ngọc Hoàng, liền tỉ tê hỏi:

“Bẩm, không biết Ngọc Hoàng như ngài có bao giờ phải lo về vấn đề tuổi thọ ??”

“Dĩ nhiên không, ngươi có chuyện gì sao ??” Ngọc Hoàng cười, đáp.

“Bẩm, ta thực chỉ là một tiểu mộc thụ, sống đời cũng không được mấy lâu, không thể tiếp tục cùng ngài đánh cờ uống rượu !!” Xương Cuồng lúc trẻ tiếp lời.

“Nếu vậy, ta sẽ cho ngươi một ân huệ, ấy cũng không phải thứ gì to tát cho cam, chỉ là mấy quả đào tiên mà bất kì thiên binh thiên tướng nào cũng từng nếm qua, đảm bảo tuổi thọ kéo dài gấp bội.” Ngọc Hoàng không hề coi ấy là việc lớn, nói.

“Cung kính cung kính.”

Đó chính là chuyện Xương Cuồng đoạt đào tiên, hắn lại là một cái mộc tinh, không bao lâu sau tu luyện đã chiếm được thần cách của đào tiên, sau đó xuống hạ giới mà tác oai tác quái.

Thiên binh thiên tướng, kể cả Ngọc Hoàng đều phải bó tay với thứ ấy, bởi rằng, tất thảy thiên đình này có kẻ nào không chịu Đào Tiên Ân Huệ cơ chứ, đã như vậy không tài nào gây sát thương lên kẻ có đào tiên thần cách, ngay cả muốn bẻ lá đào tiên cũng không thể.

Mỹ Hầu Vương cũng không ngoại lệ, có thể đại náo thiên cung, đạp lò Bát Quái, xóa sổ thiên mệnh, nhưng, hắn cũng từng nếm đào tiên, hoàn toàn không thể đụng đến nổi một cành một lá.

Nói tóm lại, vì Ngọc Hoàng đã ban cho Xương Cuồng mệnh cách của đào tiên, cả thiên cung này không có một kẻ nào đụng vào hắn được.

Cho nên, tất thảy phải tới tay Kinh Dương Vương năm xưa, trấn áp Xương Cuồng, bảo an Nhân giới, làm việc nghĩa phủ đến kín trời.

, thể loại hắc thủ sau màn

Chapter
1 Chương 1: Từ Việt Nam về Âu Lạc.
2 Chương 2: Ném hắn đi.
3 Chương 3: Tịch Thần hệ thống.
4 Chương 4: Tinh Linh hóa.
5 Chương 5: Chân chính về Âu Lạc.
6 Chương 6: Tổ đội.
7 Chương 7: Bàn chuyện vận khí.
8 Chương 8: Thử nghiệm.
9 Chương 9: Thiên chức.
10 Chương 10: Gậy ông đập lưng ông.
11 Chương 11: Thần Sơn nói chuyện.
12 Chương 12: Làm công ăn lương.
13 Chương 13: Dọn thư viện.
14 Chương 14: Vua hố bán đồ.
15 Chương 15: Ta tính khí chính là như vậy.
16 Chương 16: Mỗi kẻ một suy tính.
17 Chương 17: Liên miên tiễn vũ.
18 Chương 18: Đánh kiểu chủ động.
19 Chương 19: Lật cái bàn cờ.
20 Chương 20: Tử Lôi Hải.
21 Chương 21: Loạn Trùng Ma.
22 Chương 22: Diệt trùng.
23 Chương 23: Không muốn học, chỉ muốn ra tiền.
24 Chương 24: Ép đi học.
25 Chương 25: Đặc thù thể chất.
26 Chương 26: Điện chủ.
27 Chương 27: Gia nhập.
28 Chương 28: Tranh tài.
29 Chương 29: Biến thái ma đầu.
30 Chương 30: Đối chiến.
31 Chương 31: Hỗn Ma.
32 Chương 32: Kết nghĩa.
33 Chương 33: Cẩu lương.
34 Chương 34: Nhân lực dồi dào.
35 Chương 35: Thần vật.
36 Chương 36: Phụ trợ Cốt Kiếp Cung.
37 Chương 37: Yêu thú.
38 Chương 38: Thâu hồn.
39 Chương 39: Trở về.
40 Chương 40: Mối làm ăn.
41 Chương 41: Đại lịch luyện.
42 Chương 42: Ba chọi ba.
43 Chương 43: Phong chủ.
44 Chương 44: Tiến vào đồ sát.
45 Chương 45: Trực tiếp đối đầu.
46 Chương 46: Siêu Cấp chiến.
47 Chương 47: Dị Ma Linh.
48 Chương 48: Lập lại tất cả.
49 Chương 49: Điều khiển.
50 Chương 50: Ngay lập tức tòng quân.
51 Chương 51: Doanh trại.
52 Chương 52: Thạch Sanh.
53 Chương 53: Tiên nhân.
54 Chương 54: Người đi ta ở.
55 Chương 55: Ma rừng.
56 Chương 56: Vong linh thủy triều.
57 Chương 57: Cứu vớt.
58 Chương 58: Niết bàn.
59 Chương 59: Giảng một lần về đổi mới.
60 Chương 60: Lập trình khả năng.
61 Chương 61: Phong hầu.
62 Chương 62: Dã Tràng.
63 Chương 63: Cổ tích đen.
64 Chương 64: Hận nữ nhân.
65 Chương 65: Nhọ nhất thế gian.
66 Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.
67 Chương 67: Tựu Thạch Sư.
68 Chương 68: Lặn.
69 Chương 69: Tầng thứ 30.
70 Chương 70: Thân phận.
71 Chương 71: Vô Danh Đảo tiến đến.
72 Chương 72: Yêu Ngư.
73 Chương 73: Thực Tế Hóa.
74 Chương 74: Khoảng lặng.
75 Chương 75: Âm mưu.
76 Chương 76: Liên kết.
77 Chương 77: Lôi Hải.
78 Chương 78: Thần khí.
79 Chương 79: Quỷ Địa Quy.
80 Chương 80: Cuồng.
81 Chương 81: Viện quân.
82 Chương 82: Vị ‘cóc’.
83 Chương 83: Đại địa chi tử.
84 Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.
85 Chương 85: Truy lùng.
86 Chương 86: Lưu Huyền Di.
87 Chương 87: Huyết mạch ức chế.
88 Chương 88: Xuất hiện.
89 Chương 89: Cứu hộ.
90 Chương 90: Lật mặt.
91 Chương 91: Cửu giáo chủ, đại giáo hoàng.
92 Chương 92: Luật Thạch.
93 Chương 93: Xây Cổ Loa Thành.
94 Chương 94: Hắc Bạch Cấm Vệ.
95 Chương 95: Hệ thống.
96 Chương 96: Đa đại lục.
97 Chương 97: Thầy bói xem voi.
98 Chương 98: Khôi Lỗi Sư.
99 Chương 99: Chấm dứt thế nào là việc của ta.
100 Chương 100: Xương Cuồng !
101 Chương 101: An Vương Giới.
102 Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.
103 Chương 103: Phá pháp.
104 Chương 104: Ma giới.
105 Chương 105: Cuội điên rồi.
106 Chương 106: Lưu Linh Tôn.
107 Chương 107: Chư thần.
108 Chương 108: Ngang.
109 Chương 109: Ba chiếc rìu.
110 Chương 110: Báo cáo bắt buộc của Cung Đình Xạ Tuyến.
111 Chương 111: Ác quan Từ Thức.
112 Chương 112: Hên xui.
113 Chương 113: Miễn nhiễm toàn bộ.
114 Chương 114: Hùng biện.
115 Chương 115: Thân phận Tịch Thần.
116 Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.
117 Chương 117: Hỗn Độn Chi Chủ.
118 Chương 118: Ba Bị.
119 Chương 119: Trang Thần.
120 Chương 120: Zeus tận số.
121 Chương 121: Nhậm chức.
122 Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.
123 Chương 123: Ngòi nổ của khởi nghĩa.
124 Chương 124: Thời hạn.
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Từ Việt Nam về Âu Lạc.
2
Chương 2: Ném hắn đi.
3
Chương 3: Tịch Thần hệ thống.
4
Chương 4: Tinh Linh hóa.
5
Chương 5: Chân chính về Âu Lạc.
6
Chương 6: Tổ đội.
7
Chương 7: Bàn chuyện vận khí.
8
Chương 8: Thử nghiệm.
9
Chương 9: Thiên chức.
10
Chương 10: Gậy ông đập lưng ông.
11
Chương 11: Thần Sơn nói chuyện.
12
Chương 12: Làm công ăn lương.
13
Chương 13: Dọn thư viện.
14
Chương 14: Vua hố bán đồ.
15
Chương 15: Ta tính khí chính là như vậy.
16
Chương 16: Mỗi kẻ một suy tính.
17
Chương 17: Liên miên tiễn vũ.
18
Chương 18: Đánh kiểu chủ động.
19
Chương 19: Lật cái bàn cờ.
20
Chương 20: Tử Lôi Hải.
21
Chương 21: Loạn Trùng Ma.
22
Chương 22: Diệt trùng.
23
Chương 23: Không muốn học, chỉ muốn ra tiền.
24
Chương 24: Ép đi học.
25
Chương 25: Đặc thù thể chất.
26
Chương 26: Điện chủ.
27
Chương 27: Gia nhập.
28
Chương 28: Tranh tài.
29
Chương 29: Biến thái ma đầu.
30
Chương 30: Đối chiến.
31
Chương 31: Hỗn Ma.
32
Chương 32: Kết nghĩa.
33
Chương 33: Cẩu lương.
34
Chương 34: Nhân lực dồi dào.
35
Chương 35: Thần vật.
36
Chương 36: Phụ trợ Cốt Kiếp Cung.
37
Chương 37: Yêu thú.
38
Chương 38: Thâu hồn.
39
Chương 39: Trở về.
40
Chương 40: Mối làm ăn.
41
Chương 41: Đại lịch luyện.
42
Chương 42: Ba chọi ba.
43
Chương 43: Phong chủ.
44
Chương 44: Tiến vào đồ sát.
45
Chương 45: Trực tiếp đối đầu.
46
Chương 46: Siêu Cấp chiến.
47
Chương 47: Dị Ma Linh.
48
Chương 48: Lập lại tất cả.
49
Chương 49: Điều khiển.
50
Chương 50: Ngay lập tức tòng quân.
51
Chương 51: Doanh trại.
52
Chương 52: Thạch Sanh.
53
Chương 53: Tiên nhân.
54
Chương 54: Người đi ta ở.
55
Chương 55: Ma rừng.
56
Chương 56: Vong linh thủy triều.
57
Chương 57: Cứu vớt.
58
Chương 58: Niết bàn.
59
Chương 59: Giảng một lần về đổi mới.
60
Chương 60: Lập trình khả năng.
61
Chương 61: Phong hầu.
62
Chương 62: Dã Tràng.
63
Chương 63: Cổ tích đen.
64
Chương 64: Hận nữ nhân.
65
Chương 65: Nhọ nhất thế gian.
66
Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.
67
Chương 67: Tựu Thạch Sư.
68
Chương 68: Lặn.
69
Chương 69: Tầng thứ 30.
70
Chương 70: Thân phận.
71
Chương 71: Vô Danh Đảo tiến đến.
72
Chương 72: Yêu Ngư.
73
Chương 73: Thực Tế Hóa.
74
Chương 74: Khoảng lặng.
75
Chương 75: Âm mưu.
76
Chương 76: Liên kết.
77
Chương 77: Lôi Hải.
78
Chương 78: Thần khí.
79
Chương 79: Quỷ Địa Quy.
80
Chương 80: Cuồng.
81
Chương 81: Viện quân.
82
Chương 82: Vị ‘cóc’.
83
Chương 83: Đại địa chi tử.
84
Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.
85
Chương 85: Truy lùng.
86
Chương 86: Lưu Huyền Di.
87
Chương 87: Huyết mạch ức chế.
88
Chương 88: Xuất hiện.
89
Chương 89: Cứu hộ.
90
Chương 90: Lật mặt.
91
Chương 91: Cửu giáo chủ, đại giáo hoàng.
92
Chương 92: Luật Thạch.
93
Chương 93: Xây Cổ Loa Thành.
94
Chương 94: Hắc Bạch Cấm Vệ.
95
Chương 95: Hệ thống.
96
Chương 96: Đa đại lục.
97
Chương 97: Thầy bói xem voi.
98
Chương 98: Khôi Lỗi Sư.
99
Chương 99: Chấm dứt thế nào là việc của ta.
100
Chương 100: Xương Cuồng !
101
Chương 101: An Vương Giới.
102
Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.
103
Chương 103: Phá pháp.
104
Chương 104: Ma giới.
105
Chương 105: Cuội điên rồi.
106
Chương 106: Lưu Linh Tôn.
107
Chương 107: Chư thần.
108
Chương 108: Ngang.
109
Chương 109: Ba chiếc rìu.
110
Chương 110: Báo cáo bắt buộc của Cung Đình Xạ Tuyến.
111
Chương 111: Ác quan Từ Thức.
112
Chương 112: Hên xui.
113
Chương 113: Miễn nhiễm toàn bộ.
114
Chương 114: Hùng biện.
115
Chương 115: Thân phận Tịch Thần.
116
Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.
117
Chương 117: Hỗn Độn Chi Chủ.
118
Chương 118: Ba Bị.
119
Chương 119: Trang Thần.
120
Chương 120: Zeus tận số.
121
Chương 121: Nhậm chức.
122
Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.
123
Chương 123: Ngòi nổ của khởi nghĩa.
124
Chương 124: Thời hạn.