Chương 95: Hệ thống.

Công việc xây thành mệt nhọc, Triệu Quốc tưởng rằng phải bao quát toàn bộ nhân dân trong thành, nhưng, ai ngờ được đến cuối chỉ có bốn kẻ phải chịu ảnh hưởng. An Dương Vương kì thực ban đầu còn do dự chưa muốn xây thành, căn bản cũng vì nếu như phải huy động nhân dân và binh lính, khẳng định xây xong thành Triệu Quốc sẽ tiến quân.

Tóm lại, việc long mạch Triệu Quốc suy yếu là điều kiện cần thiết để đảm bảo xây thành xong Âu Lạc có thể yên ổn.

“Hửm, bồ câu có sọc vàng bên khóe mép, đây là mật báo đến từ tiểu đội Vải.” Lưu Phàm nhìn một con bồ câu đưa thư bay đến, nói.

Bồ câu ngoan ngoãn đáp vào tay người, hắn rất nhanh rút mật báo ra. Lưu Phàm nhìn tờ mật báo lần này có chút dày, cũng là hơi lo lắng trong lòng.

“Hắc Bạch Cấm Vệ lên đường, Triệu Quốc định nhằm lúc tân thành yếu đuối ban đầu để tấn công, dự rằng đến mai quân đã đứng trước tường thành, chầu chực đánh vào.”

“Lưu Phàm, chuyện thế này ta đã phần nào đoán được, nhưng, ta cũng đã kêu gọi lực lượng của Cung Đình Xạ Tuyến đến rồi, hơn nữa, Hắc Bạch Cấm Vệ cũng không phải thứ gì quá khó để đối phó, căn bản chỉ cần biết suy nghĩ một chút.” An Dương Vương nói ra.

“Nếu vậy xin nhờ ngài, ta nếu hôm nay còn chạy việc, e rằng ngày mai không đứng nổi trước chiến trường.” Lưu Phàm thở dài một hơi.

An Dương Vương cười dài, không bao lâu sau liền rời đi.

Lưu Phàm ngửa mặt lên trời mà suy nghĩ, định hỏi Lãnh Nhã Cơ xem lực lượng còn lại của Cung Đình Xạ Tuyến ra sao, nhưng nghĩ lại trạng thái của nàng, hắn căn bản không hỏi được.

“Lệ Thanh, ngươi có cái gọi là...hệ thống không ??” Lưu Phàm ngập ngừng mãi, nói ra.

“Ca, ngươi cũng có hệ thống sao !!!” Lý Lệ Thanh mắt sáng lên, nói.

“Ừ, lẽ nào ngươi cũng vậy ??” Lưu Phàm bất ngờ quy về bất ngờ, vui vẻ quy về vui vẻ.

“Ta là Thiên Tuệ Hệ Thống, chỉ cần có người khen ta từ tận đáy lòng, ta sẽ được tích một điểm, dần dần khi đạt đỉnh sẽ tiến hành tấn thăng !!” Lý Lệ Thanh nói ra.

Lưu Phàm:...

Vẹo nó cái thứ hệ thống này quá sức bá đạo, không hề yêu cầu khó khăn như Lưu Phàm. Hơn nữa, với cái nền kiến thức kinh khủng của Lê Thành, Lý Lệ Thanh được người ta khen không tính làm chuyện hiếm thấy, ngược lại còn nhiều hơn cơm bữa, tu vi cứ đội gió lao lên.

“Ta là Tịch Thần Hệ Thống, bất cứ hành động nào liên quan đến thần đều sẽ cho ta tặng phẩm.” Lưu Phàm nói ra.

Lý Lệ Thanh trên mặt vui vẻ đột nhiên ngừng lại một nhịp, nàng đi từ bối rối, bất ngờ đến thán phục, nói:

“Ca, nếu như vậy, để có thể đạt đến ngày hôm nay, ngươi chắc chắn đã phải giao du với rất nhiều thần, quả thực khiến cho người ta khâm phục !!”

“Ừm, thân phận ta cũng không phải quá sức tệ, chỉ là những năm đầu đời sống có chút khó khăn, nhưng, ta thấy cái giá phải trả cũng là hợp lý.” Lưu Phàm cười, đáp lời.

“Ta thì có thể gọi là nhung lụa từ đầu đến chân, chắc ta không thể như ngươi đọc thấu các tình huống cổ tích, nhưng, chí ít ta biết cả cha cả mẹ ta đều là nhân vật phản diện.” Lý Lệ Thanh khe khẽ nói ra.

“Hửm, kể một chút xem !!” Lưu Phàm bỗng dưng dâng lên hứng thú, nói.

“À thì...sau khi hai kẻ bị đày đi bởi tội đại nghịch bất đạo của mình, cuối cùng lại được ân xá cùng một ngày, lòng hai người đều đã trong sạch, nguyện hết lòng vì chính nghĩa, bởi cùng chí hướng mà nên duyên vợ chồng...Phụ mẫu ta là Lý Thông và Lan Thiên Cám...” Lý Lệ Thanh cười khổ đáp.

Lưu Phàm:...

“Ngươi không tin sao, tên của ta được ghép từ chữ Lệ và chữ Thanh, ấy nghĩa là âm thanh của nỗi buồn, âm thanh đến từ những tình huống oái oăm khiến người ta đổ lệ, chỉ nhìn vào tên con đã thấy độ hận đời của cha mẹ !!” Lý Lệ Thanh tiếp lời.

“Đ-Được rồi, thứ thông tin này...ta đã nắm được, sốc quy về sốc, ngưỡng mộ quy về ngưỡng mộ, ngươi có một thân phận rất không tệ !!” Lưu Phàm đáp.

“Đa tạ !!” Lý Lệ Thanh như trút được gánh nặng trong lòng, vui vẻ nói ra.

“Xung quanh toàn quái nhân, Hỏa Long duy nhất của Thủy Cung, Đại Địa Chi Tử mạnh nhất, kẻ duy nhất kế thừa huyết mạch Xích Thố, giọt máu cuối cùng của Ngàn Năm Yêu Hồ, người chưởng quản thánh lâm, thực thể duy nhất nhận được Huyền Vũ Ân Huệ...giờ thêm vào con của hai phản diện nổi tiếng nhất trong cổ tích cũng không thể làm ta xao động nữa.” Lưu Phàm thở dài.

Bỗng, từ đâu lao đến bóng Song Tu Thủy Hỏa Thần Ưng, sừng sững đứng trước mặt Lưu Phàm, Vô Danh từ trên bước xuống chào hỏi.

“Lưu Phàm, phải chào ta như thế nào ??” Vô Danh bày ra thái độ không hài lòng, nhẹ nhàng hỏi.

“À...Ừm...Đã lâu không gặp, nhạc phụ.” Lưu Phàm bối rối cực kì nói.

“Tạm ổn, ta đến đưa quà như đã hứa đây.” Vô Danh gật gù.

Hai tay hắn úp vào nhau, tựa như đang giấu đi một vật gì bên trong, từ từ tiến đến trước mặt Lưu Phàm.

“Sẵn sàng chưa ??” Vô Danh hỏi.

“Rồi, thưa nhạc phụ !!” Lưu Phàm đáp lại, nhìn chằm chằm vào nắm tay kia.

Hai tay khẽ mở, long trọng đến mực tưởng như có tiếng nhạc đâu đây, Lưu Phàm sắc mặt một lần nữa rơi vào trạng thái không thể tin nổi, một mực hoài nghi nhân sinh.

“Đây, ta thấy con có vẻ rất ưa thích châu chấu, liền đây chính là Song Tu Thủy Hỏa Châu Chấu, hơn nữa, ta còn thêm vào Thanh Mạn đây một cái chức nghiệp vô cùng thú vị.” Vô Danh nâng nâng châu chấu nhỏ trong tay, nói.

“Lại là châu chấu...” Lưu Phàm thở dài một hơi.

“Khi ta bay xuyên thế gian này, ta đã từng dừng lại ở một nơi ở phương Tây, khi ấy là lần đầu ta thấy chức nghiệp ấy, ngay lập tức đã nghĩ đến tương lai của Cơ Cơ. Nàng là nữ cường, không thể trói nàng trong vấn đề tề gia nội trợ của chồng được, cần có một người đủ tín nhiệm và đa tài, còn phải biết thân biết phận để cáng đáng công việc gia đình.

Lưu Phàm, có thể ngươi chưa biết, chức nghiệp này gọi là hầu gái, tiếng địa phương hình như gọi là Maid !!!”

Vô Danh nâng châu chấu nhỏ, một hơi ca ngợi hết lời.

“Ca, không phải kiếp trước ngươi rất thích người kiểu này sao ??” Lý Lệ Thanh cười đầy châm biếm.

Lưu Phàm lừ mắt, trước mặt có Vô Danh vừa khen vừa nói nhảm, sau lưng có Lý Lệ Thanh cười cực kì gọi đòn, sao số phận hắn đón nhận châu chấu lại phải khổ thế này.

Song Tu Thủy Hỏa Châu Chấu thế nhưng bị lão Vô Danh này huấn luyện thành hầu gái.

Thực sự không thể tin nổi...

“ Thanh Mạn đúng không, nếu như theo sắp xếp cuả nhạc phụ ta, ngươi từ giờ sẽ là cộng sự của ta.” Lưu Phàm cuối cùng vẫn đón lấy Song Tu Thủy Hỏa Châu Chấu, nói.

“Cộng sự sao ?? Ta chỉ là người hầu của công tử, nếu như vậy nên được xưng hô là thuộc hạ...” Thanh Mạn giọng nói đáp lại.

“ Thiên hạ tự do, cho dù ngươi được tạo ra để làm thuộc hạ, nhưng, ai cũng có quyền được tự do của bản thân, ngươi sẽ là cộng sự của ta cùng với Hỏa Tự, Tử Ly và Bạch Ngân.” Lưu Phàm ấm áp đáp lại.

“Công tử...nếu vậy ta sẽ gọi công tử là công tử, công tử gọi ta là Thanh Mạn sao ??” Thanh Mạn cảm giác như không thể hiểu nổi.

“Cũng được, nhưng, đừng nhắc đến thuộc hạ hay người hầu, chế độ xã hội tự do không tồn tại những khái niệm như vậy.” Lưu Phàm đặt Song Tu Thủy Hỏa Châu Chấu lên vai, nói.

Châu chấu thứ tư, Song Tu Thủy Hỏa Châu Chấu – Thanh Mạn, tu vi Chuẩn Cao Cấp và bộ kĩ năng hầu gái, đã thu !!

“Hỏa Tự, bỏ ngay cái ý định tán tỉnh Thanh Mạn đi !!” Lưu Phàm nhìn vào linh ước, mắng một câu.

, thể loại hắc thủ sau màn

Chapter
1 Chương 1: Từ Việt Nam về Âu Lạc.
2 Chương 2: Ném hắn đi.
3 Chương 3: Tịch Thần hệ thống.
4 Chương 4: Tinh Linh hóa.
5 Chương 5: Chân chính về Âu Lạc.
6 Chương 6: Tổ đội.
7 Chương 7: Bàn chuyện vận khí.
8 Chương 8: Thử nghiệm.
9 Chương 9: Thiên chức.
10 Chương 10: Gậy ông đập lưng ông.
11 Chương 11: Thần Sơn nói chuyện.
12 Chương 12: Làm công ăn lương.
13 Chương 13: Dọn thư viện.
14 Chương 14: Vua hố bán đồ.
15 Chương 15: Ta tính khí chính là như vậy.
16 Chương 16: Mỗi kẻ một suy tính.
17 Chương 17: Liên miên tiễn vũ.
18 Chương 18: Đánh kiểu chủ động.
19 Chương 19: Lật cái bàn cờ.
20 Chương 20: Tử Lôi Hải.
21 Chương 21: Loạn Trùng Ma.
22 Chương 22: Diệt trùng.
23 Chương 23: Không muốn học, chỉ muốn ra tiền.
24 Chương 24: Ép đi học.
25 Chương 25: Đặc thù thể chất.
26 Chương 26: Điện chủ.
27 Chương 27: Gia nhập.
28 Chương 28: Tranh tài.
29 Chương 29: Biến thái ma đầu.
30 Chương 30: Đối chiến.
31 Chương 31: Hỗn Ma.
32 Chương 32: Kết nghĩa.
33 Chương 33: Cẩu lương.
34 Chương 34: Nhân lực dồi dào.
35 Chương 35: Thần vật.
36 Chương 36: Phụ trợ Cốt Kiếp Cung.
37 Chương 37: Yêu thú.
38 Chương 38: Thâu hồn.
39 Chương 39: Trở về.
40 Chương 40: Mối làm ăn.
41 Chương 41: Đại lịch luyện.
42 Chương 42: Ba chọi ba.
43 Chương 43: Phong chủ.
44 Chương 44: Tiến vào đồ sát.
45 Chương 45: Trực tiếp đối đầu.
46 Chương 46: Siêu Cấp chiến.
47 Chương 47: Dị Ma Linh.
48 Chương 48: Lập lại tất cả.
49 Chương 49: Điều khiển.
50 Chương 50: Ngay lập tức tòng quân.
51 Chương 51: Doanh trại.
52 Chương 52: Thạch Sanh.
53 Chương 53: Tiên nhân.
54 Chương 54: Người đi ta ở.
55 Chương 55: Ma rừng.
56 Chương 56: Vong linh thủy triều.
57 Chương 57: Cứu vớt.
58 Chương 58: Niết bàn.
59 Chương 59: Giảng một lần về đổi mới.
60 Chương 60: Lập trình khả năng.
61 Chương 61: Phong hầu.
62 Chương 62: Dã Tràng.
63 Chương 63: Cổ tích đen.
64 Chương 64: Hận nữ nhân.
65 Chương 65: Nhọ nhất thế gian.
66 Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.
67 Chương 67: Tựu Thạch Sư.
68 Chương 68: Lặn.
69 Chương 69: Tầng thứ 30.
70 Chương 70: Thân phận.
71 Chương 71: Vô Danh Đảo tiến đến.
72 Chương 72: Yêu Ngư.
73 Chương 73: Thực Tế Hóa.
74 Chương 74: Khoảng lặng.
75 Chương 75: Âm mưu.
76 Chương 76: Liên kết.
77 Chương 77: Lôi Hải.
78 Chương 78: Thần khí.
79 Chương 79: Quỷ Địa Quy.
80 Chương 80: Cuồng.
81 Chương 81: Viện quân.
82 Chương 82: Vị ‘cóc’.
83 Chương 83: Đại địa chi tử.
84 Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.
85 Chương 85: Truy lùng.
86 Chương 86: Lưu Huyền Di.
87 Chương 87: Huyết mạch ức chế.
88 Chương 88: Xuất hiện.
89 Chương 89: Cứu hộ.
90 Chương 90: Lật mặt.
91 Chương 91: Cửu giáo chủ, đại giáo hoàng.
92 Chương 92: Luật Thạch.
93 Chương 93: Xây Cổ Loa Thành.
94 Chương 94: Hắc Bạch Cấm Vệ.
95 Chương 95: Hệ thống.
96 Chương 96: Đa đại lục.
97 Chương 97: Thầy bói xem voi.
98 Chương 98: Khôi Lỗi Sư.
99 Chương 99: Chấm dứt thế nào là việc của ta.
100 Chương 100: Xương Cuồng !
101 Chương 101: An Vương Giới.
102 Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.
103 Chương 103: Phá pháp.
104 Chương 104: Ma giới.
105 Chương 105: Cuội điên rồi.
106 Chương 106: Lưu Linh Tôn.
107 Chương 107: Chư thần.
108 Chương 108: Ngang.
109 Chương 109: Ba chiếc rìu.
110 Chương 110: Báo cáo bắt buộc của Cung Đình Xạ Tuyến.
111 Chương 111: Ác quan Từ Thức.
112 Chương 112: Hên xui.
113 Chương 113: Miễn nhiễm toàn bộ.
114 Chương 114: Hùng biện.
115 Chương 115: Thân phận Tịch Thần.
116 Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.
117 Chương 117: Hỗn Độn Chi Chủ.
118 Chương 118: Ba Bị.
119 Chương 119: Trang Thần.
120 Chương 120: Zeus tận số.
121 Chương 121: Nhậm chức.
122 Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.
123 Chương 123: Ngòi nổ của khởi nghĩa.
124 Chương 124: Thời hạn.
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Từ Việt Nam về Âu Lạc.
2
Chương 2: Ném hắn đi.
3
Chương 3: Tịch Thần hệ thống.
4
Chương 4: Tinh Linh hóa.
5
Chương 5: Chân chính về Âu Lạc.
6
Chương 6: Tổ đội.
7
Chương 7: Bàn chuyện vận khí.
8
Chương 8: Thử nghiệm.
9
Chương 9: Thiên chức.
10
Chương 10: Gậy ông đập lưng ông.
11
Chương 11: Thần Sơn nói chuyện.
12
Chương 12: Làm công ăn lương.
13
Chương 13: Dọn thư viện.
14
Chương 14: Vua hố bán đồ.
15
Chương 15: Ta tính khí chính là như vậy.
16
Chương 16: Mỗi kẻ một suy tính.
17
Chương 17: Liên miên tiễn vũ.
18
Chương 18: Đánh kiểu chủ động.
19
Chương 19: Lật cái bàn cờ.
20
Chương 20: Tử Lôi Hải.
21
Chương 21: Loạn Trùng Ma.
22
Chương 22: Diệt trùng.
23
Chương 23: Không muốn học, chỉ muốn ra tiền.
24
Chương 24: Ép đi học.
25
Chương 25: Đặc thù thể chất.
26
Chương 26: Điện chủ.
27
Chương 27: Gia nhập.
28
Chương 28: Tranh tài.
29
Chương 29: Biến thái ma đầu.
30
Chương 30: Đối chiến.
31
Chương 31: Hỗn Ma.
32
Chương 32: Kết nghĩa.
33
Chương 33: Cẩu lương.
34
Chương 34: Nhân lực dồi dào.
35
Chương 35: Thần vật.
36
Chương 36: Phụ trợ Cốt Kiếp Cung.
37
Chương 37: Yêu thú.
38
Chương 38: Thâu hồn.
39
Chương 39: Trở về.
40
Chương 40: Mối làm ăn.
41
Chương 41: Đại lịch luyện.
42
Chương 42: Ba chọi ba.
43
Chương 43: Phong chủ.
44
Chương 44: Tiến vào đồ sát.
45
Chương 45: Trực tiếp đối đầu.
46
Chương 46: Siêu Cấp chiến.
47
Chương 47: Dị Ma Linh.
48
Chương 48: Lập lại tất cả.
49
Chương 49: Điều khiển.
50
Chương 50: Ngay lập tức tòng quân.
51
Chương 51: Doanh trại.
52
Chương 52: Thạch Sanh.
53
Chương 53: Tiên nhân.
54
Chương 54: Người đi ta ở.
55
Chương 55: Ma rừng.
56
Chương 56: Vong linh thủy triều.
57
Chương 57: Cứu vớt.
58
Chương 58: Niết bàn.
59
Chương 59: Giảng một lần về đổi mới.
60
Chương 60: Lập trình khả năng.
61
Chương 61: Phong hầu.
62
Chương 62: Dã Tràng.
63
Chương 63: Cổ tích đen.
64
Chương 64: Hận nữ nhân.
65
Chương 65: Nhọ nhất thế gian.
66
Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.
67
Chương 67: Tựu Thạch Sư.
68
Chương 68: Lặn.
69
Chương 69: Tầng thứ 30.
70
Chương 70: Thân phận.
71
Chương 71: Vô Danh Đảo tiến đến.
72
Chương 72: Yêu Ngư.
73
Chương 73: Thực Tế Hóa.
74
Chương 74: Khoảng lặng.
75
Chương 75: Âm mưu.
76
Chương 76: Liên kết.
77
Chương 77: Lôi Hải.
78
Chương 78: Thần khí.
79
Chương 79: Quỷ Địa Quy.
80
Chương 80: Cuồng.
81
Chương 81: Viện quân.
82
Chương 82: Vị ‘cóc’.
83
Chương 83: Đại địa chi tử.
84
Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.
85
Chương 85: Truy lùng.
86
Chương 86: Lưu Huyền Di.
87
Chương 87: Huyết mạch ức chế.
88
Chương 88: Xuất hiện.
89
Chương 89: Cứu hộ.
90
Chương 90: Lật mặt.
91
Chương 91: Cửu giáo chủ, đại giáo hoàng.
92
Chương 92: Luật Thạch.
93
Chương 93: Xây Cổ Loa Thành.
94
Chương 94: Hắc Bạch Cấm Vệ.
95
Chương 95: Hệ thống.
96
Chương 96: Đa đại lục.
97
Chương 97: Thầy bói xem voi.
98
Chương 98: Khôi Lỗi Sư.
99
Chương 99: Chấm dứt thế nào là việc của ta.
100
Chương 100: Xương Cuồng !
101
Chương 101: An Vương Giới.
102
Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.
103
Chương 103: Phá pháp.
104
Chương 104: Ma giới.
105
Chương 105: Cuội điên rồi.
106
Chương 106: Lưu Linh Tôn.
107
Chương 107: Chư thần.
108
Chương 108: Ngang.
109
Chương 109: Ba chiếc rìu.
110
Chương 110: Báo cáo bắt buộc của Cung Đình Xạ Tuyến.
111
Chương 111: Ác quan Từ Thức.
112
Chương 112: Hên xui.
113
Chương 113: Miễn nhiễm toàn bộ.
114
Chương 114: Hùng biện.
115
Chương 115: Thân phận Tịch Thần.
116
Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.
117
Chương 117: Hỗn Độn Chi Chủ.
118
Chương 118: Ba Bị.
119
Chương 119: Trang Thần.
120
Chương 120: Zeus tận số.
121
Chương 121: Nhậm chức.
122
Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.
123
Chương 123: Ngòi nổ của khởi nghĩa.
124
Chương 124: Thời hạn.