Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.

“Các ngươi có muốn cống hiến cho đất nước, cho giang sơn này không, các ngươi có nguyện vì lê dân bách tính mà bước ra không ??” Lưu Phàm gằn giọng.

“Có !!”

“Ta không làm điều này để hành xác các ngươi, ta làm là để khiến các ngươi không biến thành xác, nếu như bị địch đuổi, mạng là quan trọng, có 20 vòng quanh chân núi mà không chạy được, các ngươi chắc chắn chết, có muốn như vậy không ??” Lưu Phàm một lần nữa nhấn mạnh.

“Không !!”

“Ai cho ta lương thiện, ai cho ta hòa nhã, không có đâu, chỉ có những kẻ đang rình rập để cướp đi quê hương và đất nước của các ngươi, ta cũng như các ngươi vậy, cũng không thể cam chịu thứ tình cảnh chết bằm này, ta thà phơi thây ngoài nội cỏ, thà bán sống bán chết cùng quân thù liều mạng còn hơn rúc trong chăn sợ hãi chờ chúng đến !! Các ngươi có muốn mạnh lên không, các ngươi có muốn thay đổi cục diện này không, các ngươi có muốn người người nhắc đến mệnh danh của mình như một vị anh hùng không ??”

“Có !!”

“Nếu vậy, chạy đi, chạy như đằng sau các ngươi có vạn địch, tất thảy bọn chúng đều muốn bắt giết ngươi, hãy dốc tất cả niềm tin vào cuộc sống của các ngươi mà chạy !!”

Một hồi sôi sục qua đi, Lưu Phàm chạy trước, nhìn lại phía sau bốn tên bở hơi tai đang lết theo, tinh thần cực kì cao, nhưng, chỉ qua khoảng chục vòng đầu liền sụt xuống. Hắn thở dài một hơi, vốn đã biết rõ tình huống này sẽ tới, biện pháp cũng đã tính rồi.

“Không chạy...tiễn này sẽ găm vào người các ngươi.” Hắn trực tiếp rút ra Cốt Kiếp Cung, chĩa vào mấy tên này mà nói.

Bốn cái nam tử đẹp mã lộ ra sợ hãi, tiếp tục chạy, bọn chúng hiểu rõ Lưu Phàm là loại không thể chống đối.

“Một vòng vừa rồi các ngươi lấy ở đâu ra, rõ ràng bảo đã kiệt sức rồi cơ mà, các ngươi vẫn chưa hề chạm đến giới hạn của bản thân, các ngươi còn có thể bước thêm vòng nữa, lại vòng nữa, chỉ cần tin tưởng phía trước mình sẽ còn chạy được !!” Lưu Phàm cười ha hả, nói.

Bọn chúng tập luyện vất vả quy về vất vả, khâm phục Lưu Phàm vẫn là vô cùng, căn bản là lời hắn nói cực kì đúng, rõ ràng chỉ cần cố thêm, cố thêm nữa là có thể kịp một vòng, thực như khai sáng bọn chúng không sai.

Lưu Phàm cười khẩy, nhân loại lúc nào cũng có tâm lý như vậy, cứ tưởng như cực hạn đã đến, nhưng, kì thực mới là bắt đầu, ngạn ngữ ‘giới hạn cũng chính là xuất phát điểm’ chính dùng để nói đến tình huống như lúc này.

Chắc khoảng một tháng, ăn đan hồi sức, luyện lại một số diễn kĩ và khả năng trà trộn, tiểu đội Vải của Lưu Phàm có thể sang Hắc Hổ, đi ngược lên Triệu Quốc để tiến hành thám thính. Hắn đã an bài hạng mục ấy, tiếp đến sẽ ngay lập tức chuyển sang quá trình điều tra về Thông Thiên Nghiên Cứu Hội.

“Như ở Y Trấn, Vũ Hậu Thanh đã nói, một sinh linh cần đến bản nguyên, linh hồn và tu vi, nếu như Thông Thiên Nghiên Cứu Hội muốn hồi sinh hay triệu hồi thần của bọn hắn, chắc chắn sẽ cần đến những yếu tố ấy, vấn đề là những thứ này chắc chắn cực kì kinh thiên, không thể dễ dàng giấu diếm như vậy...” Lưu Phàm vắt tay lên trán, lẳng lặng suy nghĩ mà mông lung.

Một tháng qua đi, Lưu Phàm đã lập được không ít giả thuyết, nhưng, kiến thức về linh hồn hay hồi sinh của hắn căn bản qua ít để có thể chắc chắn điều gì, chung quy là vẫn quyết về Y Trấn một chuyến nữa.

“Các ngươi đi mạnh khỏe, thông tin tình báo quan trọng, nhưng, trọng hơn là bí mật của nước nhà và cả cái mạng của các ngươi nữa, nói chung là cứ thấy biến là co chân lên chạy cho ta, rõ chưa ??” Lưu Phàm đứng ra, chỉnh lại cải trang cho bốn tên này, nói.

“Rõ thưa đội trưởng !!” Cả bốn thanh niên đồng thanh đáp.

Lưu Phàm có chút hơi bịn rịn, chuyến này bọn hắn đi chưa chắc có thể toàn vẹn trở về, những ngày qua gắn bó luyện tập thực sự đã để lại dấu ấn khó phai, nếu như đây là lần cuối vĩnh biệt, Lưu Phàm thực sẽ đau lòng.

“Nhớ rõ, mạng là quan trọng nhất, có vô liêm sỉ thế nào cũng phải để ý tính mạng.” Hắn một lần nữa nhắc lại.

“Rõ thưa đội trưởng !!” Mấy tên kia thoáng ngập ngừng, dĩ nhiên đã nhận ra sự lo lắng của Lưu Phàm, đáp to để át đi cái ủy mị ấy.

Trèo lên kị thú, chất đầy hai thúng là quả vải đỏ tươi, trưởng thôn và nhân dân đông đảo ra tiễn, chung quy chuyến này không phải là bị đặt nhẹ, ngược lại sẽ mãi mãi được lưu truyền, cho bốn thanh niên cảm tử một loại cảm giác như có chết không đáng tiếc.

“Ngài lại đi luôn sao ??” Trưởng thôn vừa tiễn bốn thanh niên xong, ngay lập tức nhận ra Lưu Phàm đã lên kị thú chuẩn bị rời đi.

“Ta chỉ là một kẻ qua đường thôi, các ngươi ở lại cố gắng mỗi ngày đan thêm một cái rổ, một cái thúng, dần dần ắt cải thiện được số lượng, không có gì là cực hạn cả, chính bọn hắn là minh chứng sống cho các ngươi nhìn vào.” Lưu Phàm đáp.

“Thượng lộ bình an, lời đại nhân dặn, bọn ta thấu đạt.” Trưởng thôn thay mặt cho toàn thể nói.

Lại một chuyến ngao du, núi sông đều lội qua, nhưng, chuyến này đã trút được một nhiệm vụ, hắn mới rảnh ra một chút ngắm nước non mình.

Đẹp, chung quy là vậy, đẹp, nhưng, người buồn cảnh có vui đâu bao giờ, liệu ngoài kia có biết bao cảnh đẹp, những danh thắng khi nói khách quan còn đẹp hơn nơi đây ??

Lưu Phàm mặc kệ, non sơn này là quê hương hắn, là nơi hắn có thể cảm nhận được sự hào hùng của cha ông, sự da diết của tiếng suối chảy, sự rộn rạo của từng hồi gió mạnh luồn qua khe lá, nơi này là nơi hắn yêu, là nơi hắn muốn bảo vệ, ngoài kia ra sao, kệ, đẹp ra sao, vẫn thua !

Đấy là tình cảm thuần khiết, thực nói ra có chút ngượng mồm, nhưng, như câu ‘chồng em áo rách em thương, chồng người áo gấm xông hương mặc người’, rõ ràng yếu tố cảm xúc quyết định rất nhiều đến thế cục của mọi chuyện, không phải thứ gì dùng lý trí suy xét cũng có thể đúng, vì vậy ngành tâm lý học mới ra đời, tựa như một nỗ lực yếu ớt để kiểm soát tâm lý và tình cảm con người.

Lưu Phàm kiếp trước tức Lê Hoàng hiểu rõ vấn đề này, tâm lý học chỉ là một thứ công cụ không hơn không kém, thứ hắn cần làm không phải là khoe mẽ, không phải là diễn kĩ, quan trọng nhất là có thể để người khác cảm nhận được hành động và lý tưởng của hắn, chỉ có như vậy nhân dân mới tín niệm hắn một cách lâu dài.

“Khoan đã, nếu như bản nguyên là từ ý chí mà ra, việc truyền cảm hứng và ý chí có liên quan gì đến vấn đề bản nguyên ??” Lưu Phàm bỗng dưng dựng lên một suy nghĩ khác.

Nếu như ý chí và lý chí, thậm chí là cả tham vọng đều giống nhau, liệu có thể hợp nhất thành một bản nguyên ??

Hắn nén lại, đến Y Trấn, mò vào tận trong mật thất mà trình bày.

“Ngươi cũng là kẻ sáng dạ đấy, hồi sinh cần thứ nhất là bản nguyên, thứ hai là linh hồn, về phần tu vi buộc phải sử dụng một nguồn năng lượng cực kì lớn để bù vào, việc này đâu phải gì hiếm gặp, chính ta cũng từng chứng kiến qua, một kẻ tên Cuội đã làm như vậy.” Tiên nhân cóc nói một hơi.

“Ngươi kể rõ một chút đi.”

“Cuội là kẻ sở hữu Thần Cấp Quang Thạch và Thần Cấp Mộc Thạch, hắn đã dung hợp và biến thứ ấy thành một loại thánh thụ, một lá của nó thôi...lực lượng có thể so với long mạch của cả một vùng đất, cho nên, chỉ cần cho kẻ mới chết ăn thứ lá ấy, bản nguyên sẽ được kéo ngược về, tu vi sẽ hồi phục lại, linh hồn cũng tự động được ngưng tu.” Tiên nhân cóc tiếp lời.

Kì thật là trong cổ tích, Cuội là kẻ có một cây đa thần, chuyên dùng nó để cứu người, ngay cả vợ bị giết chết hắn còn có thể hồi sinh, chỉ trách là hơi lỗi một chút, bởi vậy lúc sau mới dẫn đến việc cả người cả cây đều bay lên trời.

“Thứ ngươi nói, cái gọi là chung lý tưởng và tham vọng, ấy gọi là cộng hưởng, đúng thật chúng ta có thể dựa vào nhiều người có chung một lý tưởng như vậy để ngưng tụ ra một bản nguyên khác, chỉ cần một pháp trận hay ấn kì phù hợp mà thôi, một thứ có thể dồn nén lực lượng như vậy...còn về vấn đề linh hồn, cỡ Thần Cấp khẳng định là qua ngàn năm thần hồn chưa chắc bị phá toái, có thể ngưng tụ lại.” Tiên nhân cóc mặt lộ ra lo lắng, nói.

“Tức là Thông Thiên Nghiên Cứu Hội kì thực là một thứ được tên thần ấy lợi dụng để tiếp tục duy trì tham vọng và bản nguyên, bọn chúng sẽ chỉ còn một vấn đề duy nhất cần phải giải quyết, ấy là năng lượng đúng chứ ??” Lưu Phàm cũng nhận ra tính chất nghiêm trọng của vấn đề này, nói.

Thân hồn dễ kiếm, bản nguyên có thể ngưng tụ, nếu như lọt vào tay Thông Thiên Nghiên Cứu Hội một nguồn lực lượng đủ lớn, không phải nói đã vẽ đường cho Ma Thần trỗi dậy sao ??

“Ta e là như vậy, thần hồn không thể dễ dàng cho kẻ như ngươi và ta phá diệt, tên Ma Thần này cực kì mạnh mẽ, về vấn đề bản nguyên, e rằng chỉ có thể giết hết những kẻ kế thừa tín ngưỡng này mới được, trong thời gian ấy, nhiệm vụ của chúng ta là không để bất cứ nguồn năng lượng quá lớn nào xuất hiện.” Tiên nhân cóc có chút bất lực nói ra.

Thiên đình đúng là lũ mù, Ma Thần đang định sống dậy lại cứ dửng dưng như thế, thiên binh thiên tướng vứt hết vào xó nào rồi ??

, thể loại hắc thủ sau màn

Chapter
1 Chương 1: Từ Việt Nam về Âu Lạc.
2 Chương 2: Ném hắn đi.
3 Chương 3: Tịch Thần hệ thống.
4 Chương 4: Tinh Linh hóa.
5 Chương 5: Chân chính về Âu Lạc.
6 Chương 6: Tổ đội.
7 Chương 7: Bàn chuyện vận khí.
8 Chương 8: Thử nghiệm.
9 Chương 9: Thiên chức.
10 Chương 10: Gậy ông đập lưng ông.
11 Chương 11: Thần Sơn nói chuyện.
12 Chương 12: Làm công ăn lương.
13 Chương 13: Dọn thư viện.
14 Chương 14: Vua hố bán đồ.
15 Chương 15: Ta tính khí chính là như vậy.
16 Chương 16: Mỗi kẻ một suy tính.
17 Chương 17: Liên miên tiễn vũ.
18 Chương 18: Đánh kiểu chủ động.
19 Chương 19: Lật cái bàn cờ.
20 Chương 20: Tử Lôi Hải.
21 Chương 21: Loạn Trùng Ma.
22 Chương 22: Diệt trùng.
23 Chương 23: Không muốn học, chỉ muốn ra tiền.
24 Chương 24: Ép đi học.
25 Chương 25: Đặc thù thể chất.
26 Chương 26: Điện chủ.
27 Chương 27: Gia nhập.
28 Chương 28: Tranh tài.
29 Chương 29: Biến thái ma đầu.
30 Chương 30: Đối chiến.
31 Chương 31: Hỗn Ma.
32 Chương 32: Kết nghĩa.
33 Chương 33: Cẩu lương.
34 Chương 34: Nhân lực dồi dào.
35 Chương 35: Thần vật.
36 Chương 36: Phụ trợ Cốt Kiếp Cung.
37 Chương 37: Yêu thú.
38 Chương 38: Thâu hồn.
39 Chương 39: Trở về.
40 Chương 40: Mối làm ăn.
41 Chương 41: Đại lịch luyện.
42 Chương 42: Ba chọi ba.
43 Chương 43: Phong chủ.
44 Chương 44: Tiến vào đồ sát.
45 Chương 45: Trực tiếp đối đầu.
46 Chương 46: Siêu Cấp chiến.
47 Chương 47: Dị Ma Linh.
48 Chương 48: Lập lại tất cả.
49 Chương 49: Điều khiển.
50 Chương 50: Ngay lập tức tòng quân.
51 Chương 51: Doanh trại.
52 Chương 52: Thạch Sanh.
53 Chương 53: Tiên nhân.
54 Chương 54: Người đi ta ở.
55 Chương 55: Ma rừng.
56 Chương 56: Vong linh thủy triều.
57 Chương 57: Cứu vớt.
58 Chương 58: Niết bàn.
59 Chương 59: Giảng một lần về đổi mới.
60 Chương 60: Lập trình khả năng.
61 Chương 61: Phong hầu.
62 Chương 62: Dã Tràng.
63 Chương 63: Cổ tích đen.
64 Chương 64: Hận nữ nhân.
65 Chương 65: Nhọ nhất thế gian.
66 Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.
67 Chương 67: Tựu Thạch Sư.
68 Chương 68: Lặn.
69 Chương 69: Tầng thứ 30.
70 Chương 70: Thân phận.
71 Chương 71: Vô Danh Đảo tiến đến.
72 Chương 72: Yêu Ngư.
73 Chương 73: Thực Tế Hóa.
74 Chương 74: Khoảng lặng.
75 Chương 75: Âm mưu.
76 Chương 76: Liên kết.
77 Chương 77: Lôi Hải.
78 Chương 78: Thần khí.
79 Chương 79: Quỷ Địa Quy.
80 Chương 80: Cuồng.
81 Chương 81: Viện quân.
82 Chương 82: Vị ‘cóc’.
83 Chương 83: Đại địa chi tử.
84 Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.
85 Chương 85: Truy lùng.
86 Chương 86: Lưu Huyền Di.
87 Chương 87: Huyết mạch ức chế.
88 Chương 88: Xuất hiện.
89 Chương 89: Cứu hộ.
90 Chương 90: Lật mặt.
91 Chương 91: Cửu giáo chủ, đại giáo hoàng.
92 Chương 92: Luật Thạch.
93 Chương 93: Xây Cổ Loa Thành.
94 Chương 94: Hắc Bạch Cấm Vệ.
95 Chương 95: Hệ thống.
96 Chương 96: Đa đại lục.
97 Chương 97: Thầy bói xem voi.
98 Chương 98: Khôi Lỗi Sư.
99 Chương 99: Chấm dứt thế nào là việc của ta.
100 Chương 100: Xương Cuồng !
101 Chương 101: An Vương Giới.
102 Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.
103 Chương 103: Phá pháp.
104 Chương 104: Ma giới.
105 Chương 105: Cuội điên rồi.
106 Chương 106: Lưu Linh Tôn.
107 Chương 107: Chư thần.
108 Chương 108: Ngang.
109 Chương 109: Ba chiếc rìu.
110 Chương 110: Báo cáo bắt buộc của Cung Đình Xạ Tuyến.
111 Chương 111: Ác quan Từ Thức.
112 Chương 112: Hên xui.
113 Chương 113: Miễn nhiễm toàn bộ.
114 Chương 114: Hùng biện.
115 Chương 115: Thân phận Tịch Thần.
116 Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.
117 Chương 117: Hỗn Độn Chi Chủ.
118 Chương 118: Ba Bị.
119 Chương 119: Trang Thần.
120 Chương 120: Zeus tận số.
121 Chương 121: Nhậm chức.
122 Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.
123 Chương 123: Ngòi nổ của khởi nghĩa.
124 Chương 124: Thời hạn.
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Từ Việt Nam về Âu Lạc.
2
Chương 2: Ném hắn đi.
3
Chương 3: Tịch Thần hệ thống.
4
Chương 4: Tinh Linh hóa.
5
Chương 5: Chân chính về Âu Lạc.
6
Chương 6: Tổ đội.
7
Chương 7: Bàn chuyện vận khí.
8
Chương 8: Thử nghiệm.
9
Chương 9: Thiên chức.
10
Chương 10: Gậy ông đập lưng ông.
11
Chương 11: Thần Sơn nói chuyện.
12
Chương 12: Làm công ăn lương.
13
Chương 13: Dọn thư viện.
14
Chương 14: Vua hố bán đồ.
15
Chương 15: Ta tính khí chính là như vậy.
16
Chương 16: Mỗi kẻ một suy tính.
17
Chương 17: Liên miên tiễn vũ.
18
Chương 18: Đánh kiểu chủ động.
19
Chương 19: Lật cái bàn cờ.
20
Chương 20: Tử Lôi Hải.
21
Chương 21: Loạn Trùng Ma.
22
Chương 22: Diệt trùng.
23
Chương 23: Không muốn học, chỉ muốn ra tiền.
24
Chương 24: Ép đi học.
25
Chương 25: Đặc thù thể chất.
26
Chương 26: Điện chủ.
27
Chương 27: Gia nhập.
28
Chương 28: Tranh tài.
29
Chương 29: Biến thái ma đầu.
30
Chương 30: Đối chiến.
31
Chương 31: Hỗn Ma.
32
Chương 32: Kết nghĩa.
33
Chương 33: Cẩu lương.
34
Chương 34: Nhân lực dồi dào.
35
Chương 35: Thần vật.
36
Chương 36: Phụ trợ Cốt Kiếp Cung.
37
Chương 37: Yêu thú.
38
Chương 38: Thâu hồn.
39
Chương 39: Trở về.
40
Chương 40: Mối làm ăn.
41
Chương 41: Đại lịch luyện.
42
Chương 42: Ba chọi ba.
43
Chương 43: Phong chủ.
44
Chương 44: Tiến vào đồ sát.
45
Chương 45: Trực tiếp đối đầu.
46
Chương 46: Siêu Cấp chiến.
47
Chương 47: Dị Ma Linh.
48
Chương 48: Lập lại tất cả.
49
Chương 49: Điều khiển.
50
Chương 50: Ngay lập tức tòng quân.
51
Chương 51: Doanh trại.
52
Chương 52: Thạch Sanh.
53
Chương 53: Tiên nhân.
54
Chương 54: Người đi ta ở.
55
Chương 55: Ma rừng.
56
Chương 56: Vong linh thủy triều.
57
Chương 57: Cứu vớt.
58
Chương 58: Niết bàn.
59
Chương 59: Giảng một lần về đổi mới.
60
Chương 60: Lập trình khả năng.
61
Chương 61: Phong hầu.
62
Chương 62: Dã Tràng.
63
Chương 63: Cổ tích đen.
64
Chương 64: Hận nữ nhân.
65
Chương 65: Nhọ nhất thế gian.
66
Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.
67
Chương 67: Tựu Thạch Sư.
68
Chương 68: Lặn.
69
Chương 69: Tầng thứ 30.
70
Chương 70: Thân phận.
71
Chương 71: Vô Danh Đảo tiến đến.
72
Chương 72: Yêu Ngư.
73
Chương 73: Thực Tế Hóa.
74
Chương 74: Khoảng lặng.
75
Chương 75: Âm mưu.
76
Chương 76: Liên kết.
77
Chương 77: Lôi Hải.
78
Chương 78: Thần khí.
79
Chương 79: Quỷ Địa Quy.
80
Chương 80: Cuồng.
81
Chương 81: Viện quân.
82
Chương 82: Vị ‘cóc’.
83
Chương 83: Đại địa chi tử.
84
Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.
85
Chương 85: Truy lùng.
86
Chương 86: Lưu Huyền Di.
87
Chương 87: Huyết mạch ức chế.
88
Chương 88: Xuất hiện.
89
Chương 89: Cứu hộ.
90
Chương 90: Lật mặt.
91
Chương 91: Cửu giáo chủ, đại giáo hoàng.
92
Chương 92: Luật Thạch.
93
Chương 93: Xây Cổ Loa Thành.
94
Chương 94: Hắc Bạch Cấm Vệ.
95
Chương 95: Hệ thống.
96
Chương 96: Đa đại lục.
97
Chương 97: Thầy bói xem voi.
98
Chương 98: Khôi Lỗi Sư.
99
Chương 99: Chấm dứt thế nào là việc của ta.
100
Chương 100: Xương Cuồng !
101
Chương 101: An Vương Giới.
102
Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.
103
Chương 103: Phá pháp.
104
Chương 104: Ma giới.
105
Chương 105: Cuội điên rồi.
106
Chương 106: Lưu Linh Tôn.
107
Chương 107: Chư thần.
108
Chương 108: Ngang.
109
Chương 109: Ba chiếc rìu.
110
Chương 110: Báo cáo bắt buộc của Cung Đình Xạ Tuyến.
111
Chương 111: Ác quan Từ Thức.
112
Chương 112: Hên xui.
113
Chương 113: Miễn nhiễm toàn bộ.
114
Chương 114: Hùng biện.
115
Chương 115: Thân phận Tịch Thần.
116
Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.
117
Chương 117: Hỗn Độn Chi Chủ.
118
Chương 118: Ba Bị.
119
Chương 119: Trang Thần.
120
Chương 120: Zeus tận số.
121
Chương 121: Nhậm chức.
122
Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.
123
Chương 123: Ngòi nổ của khởi nghĩa.
124
Chương 124: Thời hạn.