Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.

“Thấy bờ rồi !!!” Hỏa Tự gào lên.

Lưu Phàm trong mắt điềm tĩnh lúc này cũng đã lộ ra vẻ vui sướng, hiểm cảnh chung quy như một thứ thuốc làm trẻ hóa tâm hồn, cho ta thêm tự tin và nhiệt huyết, cho ta tìm thấy niềm vui từ những gì bình thường nhất.

Thuyền không gió, nhưng, lúc này nào cần đến thứ thừa thãi như vậy, chèo tay đã quá đủ để đến được đảo kia rồi.

-Bập !!!-

Hỏa Tự lao nhanh lên bờ, lăn ra mặt cát, tự vùi mình vào, cảm giác thế giới xung quanh không chòng chành mà hạnh phúc.

“Hỏa Tự đồ lười này, đứng lên, đây không phải mục đích của chúng ta đâu !!” Lưu Phàm đá văng hắn khỏi bãi cát, nói.

Hỏa Tự khó khăn bò dậy, giương đầu ra ngoài đầy ngao ngán.

-Bụp !!!-

“Thương nhân hay hải tặc, nói trước là cẩn thận lời ngươi nói ra !!!” Ngay lúc ấy, một đạo âm thành truyền đến.

Một nam tử người còn nhỏ hơn Lưu Phàm, nhưng, cứ như vậy dễ dàng vác trên vai một thúng dưa lớn, chí ít cũng phải đạt đến gần trăm cân, hắn bước đến, bá đạo nói ra.

“ Bọn ta...kì thực là người bị lạc đường, không có đe dọa gì a !!” Lưu Phàm nhìn người trước mặt, bất giác cảm thấy đáng sợ, nói.

“ Hừ, có kẻ nào lại nói mình nguy hiểm chứ, mà thôi, cha ta không ở đây, cho dù có là hải tặc thì cũng cút nhanh đi.” Nam thanh niên gẩy gẩy tay, khẽ nhún vai xốc lại thúng dưa, nói.

“ Khoan, ngươi tên gì ??” Lưu Phàm bất giác cảm thấy sai sai.

“ Mai Quang Dũng, ngươi có gì cấp bách lắm sao ???” Mai Quang Dũng nhìn Lưu Phàm sắc mặt, nói.

“Cha ngươi là...Mai An Tiêm ??” Lưu Phàm xác nhận lại.

“Ừ.”

Nói ra thì cũng đúng, trong chuyện, Mai An Tiêm ra đảo là cùng với vợ và con trai, từ góc độ Lưu Phàm mà nói, tên này mới là chân chính kẻ đáng ngưỡng mộ, tí tuổi đầu đã bị lôi đi, vẫn có thể sống ngoài đảo mặc dù chưa trưởng thành, chắc chắn phải hơn người.

“ Ta ngưỡng mộ ngươi đã lâu, giờ mới có dịp gặp.” Lưu Phàm cười.

“Lấy lòng một cách thô như vậy, trên đời này, không mấy ai biết đến tên ta, làm sao nói ngươi ngưỡng mộ ta ?” Mai Quang Dung lừ mắt.

Cứng họng...

“ Ngươi biết Hiền Nhân Đảo ở đâu không ??” Lưu Phàm thoáng ngập ngừng, nói.

“ Biết.”

“Có thể...chỉ đường cho ta được không ??”

“Được, nhưng, ta có một điều kiện.” Mai Quang Dung cười nham hiểm nói.

“C-Cứ nói, nếu như trong tầm tay, ta sẽ dốc sức.” Lưu Phàm nuốt một ngụm khí lớn, lấy hơi lên, căn bản dáng điệu của Mai Quang Dung quá sức đáng sợ.

Cảm giác như một sự tình gì cả đời chỉ có thể làm một lần.

“ Ngay bây giờ quay thuyền, ta làm hoa tiêu cho ngươi, trực tiếp chạy thật nhanh khỏi cha ta !!” Mai Quang Dung vung vung tay, nói.

“?!?!?”

Cái hiện tượng này có chút khó lý giải, liệu rằng Mai Quang Dung có hay không rơi vào một trạng thái khao khát tự do như thiếu niên bình thường ??

Kiểu như Mai An Tiêm đã quản giáo quá cực đoan, khiến Mai Quang Dung phải tìm đường trốn đi. Lưu Phàm phân tích một hồi, như vậy không phải là không có lý, trong cổ tích, Mai An Tiên ra đảo là bì đày đi, dĩ nhiên là có một oán niệm nhất định với người lục địa, không muốn trở về.

Mai Quang Dung thì ngược lại, làm thanh niên trai tráng, chung quy định kiến đối với hắn là không có mấy tác dụng, một lòng là ý chí của tự do.

Vẫn nên ủng hộ, chính Lưu Phàm cũng không thích việc bị phụ huynh kèm chặt.

Hắn nhẹ gật đầu, Mai Quang Dung nháy mắt lao đến, nhảy lên trên thuyền, xem xét một hồi vô cùng chi tiết, nói:

“ Cột buồm chắc, dây buộc cũng rất kĩ càng, nhưng, ta cảm giác như thuyền này là các ngươi trộm lấy, ngay cả những nút mở bình thường nhất này cũng chưa tháo ra...” Mai Quang Dung phán.

Lưu Phàm:...

“ Nói chung có thể thoát được tầm ngắm của cha ta, tốt rồi !!” Mai Quang Dung kéo mạnh một nút buộc, ngay lập tức thấy cánh buồm căng lên mấy phần, có thể cảm thấy được lực đẩy bội phần mạnh mẽ.

Hắn thoăn thoắt đưa tay, kéo từ dây này sang dây khác, liên tục tháo lại buộc, tinh chỉnh một hồi, cả con thuyền như đang căng mình ra, một dạng đầy sức sống, tựa như có thể xuyên bão mà vô sự !

“ Còn chờ gì nữa, lên thuyền !!” Mai Quang Dung búi cao tóc lên, ném thúng dưa lên thuyền, kéo ra từ trong áo một cái mũ da, đội lên đầu cực điểm oai phong.

Đây mới là thuyền trưởng phong thái !

Lưu Phàm nháy mắt nhảy lên thuyền, kiếm một võng dây mà nằm, thư thái hết sức nhìn Mai Quang Dung kéo lên mỏ neo.

“Thằng kia, lại định trốn đi chơi à !!!!” Đúng lúc thuyền Lưu Phàm thoát khỏi, một đạo kinh thiên âm thanh vang lên, rung động cả một mảnh rừng.

“Con không về nữa đâu, ai thèm ở ru rú trong một xó như thế, cho dù là ngàn năm nữa, con vẫn sẽ đi !!!” Mai Quang Dung quát lên.

“Hỗn hào, nguyên thức – Hắc Mộc Vũ !!!” Mai An Tiêm điên tiết với tên nghịch tử này, trực tiếp thi triển nguyên thức.

“Nguyên thức – Hải Phong Tuyến !!” Mai Quang Dung nghiến răng, đáp.

Không mất mấy lâu, Lưu Phàm có thể nhìn thấy cả vùng trời trên hòn đảo ấy đen lại, chen chúc không biết bao nhiêu hạt dưa màu đen, toàn bộ hướng thuyền này đánh đến.

Hải Phong Tuyến là Phong hệ Cao Cấp chiêu thức, Mai Quang Dung vung tay cực mạnh, cảm giác như đang kéo đi luồng khí lưu trong không gian, nhắm thẳng buồm trắng mà ném đến.

-Vụt !!!!!-

-Rụm !!!!-

Thuyền Lưu Phàm vọt đi, Hải Phong Tuyến cực mạnh thổi vào buồm, ép căng đến mức cong cả cột buồm, toàn bộ phần đầu thuyền như bị nhấc khỏi mặt nước, lao đến nhanh vô cùng nhanh.

Một đám mây hạt dưa rơi xuống, hạt nào cũng có sức công kích không kém một viên đạn, phải nói Lưu Phàm không chắc bản thân có hay không thể trụ được mấy đòn. Mai An Tiêm chiêu thức Hắc Mộc Vũ tầm công cực kì rộng lớn, cả một vùng biển như bị đun lên, liên tục bắn tóe nước, có thẻ nhìn thấy một chút ngư tộc bị tai bay vạ gió, máu lênh láng lên.

Nói cách khác, Mai Quang Dung chỉ lo lắng về việc làm sao thoát được Hắc Mộc Vũ, thoát được rồi coi như là sống sót.

Nhưng, để có thể băng qua diện tích lớn như vậy Hắc Mộc Vũ trong thời gian chỉ bằng một cái thở dài, hoàn toàn là không dễ, chính bởi vậy mới cần thứ thuyền kinh khủng đến mức có thể chịu được.

Dã Tràng thiết kế và chế tạo thứ này với mong muốn đến được thủy cung, dĩ nhiên là rất đầu tư, phẩm chất và độ tinh xảo của gỗ đóng tàu là cực kì cao.

“Cố lên !!!” Mai Quang Dung giữ chặt mũ da trên đầu, trên mặt là miệng cười đắc thắng, tay còn lại vẫy liên tục điều Phong Nguyên Tố đến Hải Phong Tuyến nguyên thức.

-Rào !!!!-

Nước biển bị Hắc Mộc Vũ làm cho bắn lên cực kì nhiều, lúc này đồng loạt rơi xuống, tựa như một dạo mưa rào kinh khủng, xối xả kêu lên.

“Nghịch tử, mò về là nát lưng !!!” Mai An Tiêm tiếng hét vọng lại.

“ Con không về đâu !!!” Mai Quang Dung cũng gân cổ nói.

Một hồi yên ắng qua đi, cột buồm này đã xuất hiện không ít vết rạn, Mai Quang Dung thở hồng hộc trên sàn, miệng vẫn không dứt tiếng cười.

Lưu Phàm nhìn tên này, chính xác là đã tự mình vắt cạn linh lực trong đòn vừa rồi.

“Cha ngươi không đuổi sao ??” Lưu Phàm bối rối hỏi.

“ Nà, Thủy Tề mò lên nói chuyện cha ta vì ổng thả dưa ra biển, hắn nói rằng vẹo nó thả thế này nhiều quả thối ra, ô nhiễm kinh khủng, cha ta đành phải chấp nhận hiệp ước rằng, nếu như còn thả dưa ra biển, cha ta còn không thể ra biển, suốt đời sẽ sống trên đảo.” Mai Quang Dung đáp.

Lưu Phàm gật gù, câu chuyện này thực sự có chút quen quen...

“ Ngươi vì sao muốn đến Hiền Nhân Đảo ??” Mai Quang Dung ngước mắt lên nhìn, nói.

“ Ta đi cứu người.”

“Hửm, Hiền Nhân Đảo là do Đông Hiền Giả Vương Thúy Kiều nắm giữ, ngươi đến đấy thì cứu ai, nàng căn bản là cai quản rất tốt.”

“Ta đi chính là muốn cứu Vương Thúy Kiều.”

“Xàm, ta không tin.”

“Tin hay không thì tùy, dù sao ngươi phải đi với ta đấy !!” Lưu Phàm không tìm được cái gì luận điểm để Mai Quang Dung tin.

“Ừ, sau đó ta sẽ được lên đất liền, được ăn những thứ chỉ đất liền mới có, những loại quả khác ngoài dưa...” Mai Quang Dung mơ mộng đưa mắt nhìn ra biển lớn, nói.

“ Mai Quang Dung, hay là ngươi theo ta ngao du đi, lúc này Âu Lạc cần người, ngươi có muốn tham chiến hay không ??” Lưu Phàm hỏi.

“Hửm ?? Được sao ??” Mai Quang Dung nhướng cao lông mày.

“ Ừ, ngươi còn có thể đi học, mà ngươi bao nhiêu tuổi rồi ??”

“ À, năm nay cũng hơn trăm tuổi rồi, nhưng nói thật, kiến thức hay tầm hiểu biết của ta đều ở cỡ trẻ con, trên đảo tài nguyên Phong hệ thiếu thốn, tu vi ta cũng chỉ dừng lại ở Nghệ Cao Cấp cỡ này.” Mai Quang Dung đáp.

Hơn trăm...tuổi...

“Khụ khụ, tuổi tác không phải vấn đề, ngươi vẫn có thể làm lại.” Lưu Phàm nói ra.

“Lưu Phàm, ngươi quả thực là rất lạ, không coi vấn đề tuổi này ra gì sao ??” Mai Quang Dung khó hiểu nói.

Lưu Phàm gật đầu, Mai Quang Dung là một đồng minh không yếu, chắc chắn có thể trợ hắn rất nhiều thứ, hơn nữa lại là một kẻ có hiểu biết không cao, dễ dàng sai bảo.

“Mai Quang Dung, ngươi vì sao có nhiều thông tin về thuyền bè vậy ??” Lưu Phàm sực nhớ, nói.

“ Bao nhiêu năm làm tiếp thị dưa hấu, ta ngày nào cũng nghe ngư dân và hải tặc nói chuyện, dĩ nhiên có một chút chuyên sâu.” Mai Quang Dung cười.

, thể loại hắc thủ sau màn

Chapter
1 Chương 1: Từ Việt Nam về Âu Lạc.
2 Chương 2: Ném hắn đi.
3 Chương 3: Tịch Thần hệ thống.
4 Chương 4: Tinh Linh hóa.
5 Chương 5: Chân chính về Âu Lạc.
6 Chương 6: Tổ đội.
7 Chương 7: Bàn chuyện vận khí.
8 Chương 8: Thử nghiệm.
9 Chương 9: Thiên chức.
10 Chương 10: Gậy ông đập lưng ông.
11 Chương 11: Thần Sơn nói chuyện.
12 Chương 12: Làm công ăn lương.
13 Chương 13: Dọn thư viện.
14 Chương 14: Vua hố bán đồ.
15 Chương 15: Ta tính khí chính là như vậy.
16 Chương 16: Mỗi kẻ một suy tính.
17 Chương 17: Liên miên tiễn vũ.
18 Chương 18: Đánh kiểu chủ động.
19 Chương 19: Lật cái bàn cờ.
20 Chương 20: Tử Lôi Hải.
21 Chương 21: Loạn Trùng Ma.
22 Chương 22: Diệt trùng.
23 Chương 23: Không muốn học, chỉ muốn ra tiền.
24 Chương 24: Ép đi học.
25 Chương 25: Đặc thù thể chất.
26 Chương 26: Điện chủ.
27 Chương 27: Gia nhập.
28 Chương 28: Tranh tài.
29 Chương 29: Biến thái ma đầu.
30 Chương 30: Đối chiến.
31 Chương 31: Hỗn Ma.
32 Chương 32: Kết nghĩa.
33 Chương 33: Cẩu lương.
34 Chương 34: Nhân lực dồi dào.
35 Chương 35: Thần vật.
36 Chương 36: Phụ trợ Cốt Kiếp Cung.
37 Chương 37: Yêu thú.
38 Chương 38: Thâu hồn.
39 Chương 39: Trở về.
40 Chương 40: Mối làm ăn.
41 Chương 41: Đại lịch luyện.
42 Chương 42: Ba chọi ba.
43 Chương 43: Phong chủ.
44 Chương 44: Tiến vào đồ sát.
45 Chương 45: Trực tiếp đối đầu.
46 Chương 46: Siêu Cấp chiến.
47 Chương 47: Dị Ma Linh.
48 Chương 48: Lập lại tất cả.
49 Chương 49: Điều khiển.
50 Chương 50: Ngay lập tức tòng quân.
51 Chương 51: Doanh trại.
52 Chương 52: Thạch Sanh.
53 Chương 53: Tiên nhân.
54 Chương 54: Người đi ta ở.
55 Chương 55: Ma rừng.
56 Chương 56: Vong linh thủy triều.
57 Chương 57: Cứu vớt.
58 Chương 58: Niết bàn.
59 Chương 59: Giảng một lần về đổi mới.
60 Chương 60: Lập trình khả năng.
61 Chương 61: Phong hầu.
62 Chương 62: Dã Tràng.
63 Chương 63: Cổ tích đen.
64 Chương 64: Hận nữ nhân.
65 Chương 65: Nhọ nhất thế gian.
66 Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.
67 Chương 67: Tựu Thạch Sư.
68 Chương 68: Lặn.
69 Chương 69: Tầng thứ 30.
70 Chương 70: Thân phận.
71 Chương 71: Vô Danh Đảo tiến đến.
72 Chương 72: Yêu Ngư.
73 Chương 73: Thực Tế Hóa.
74 Chương 74: Khoảng lặng.
75 Chương 75: Âm mưu.
76 Chương 76: Liên kết.
77 Chương 77: Lôi Hải.
78 Chương 78: Thần khí.
79 Chương 79: Quỷ Địa Quy.
80 Chương 80: Cuồng.
81 Chương 81: Viện quân.
82 Chương 82: Vị ‘cóc’.
83 Chương 83: Đại địa chi tử.
84 Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.
85 Chương 85: Truy lùng.
86 Chương 86: Lưu Huyền Di.
87 Chương 87: Huyết mạch ức chế.
88 Chương 88: Xuất hiện.
89 Chương 89: Cứu hộ.
90 Chương 90: Lật mặt.
91 Chương 91: Cửu giáo chủ, đại giáo hoàng.
92 Chương 92: Luật Thạch.
93 Chương 93: Xây Cổ Loa Thành.
94 Chương 94: Hắc Bạch Cấm Vệ.
95 Chương 95: Hệ thống.
96 Chương 96: Đa đại lục.
97 Chương 97: Thầy bói xem voi.
98 Chương 98: Khôi Lỗi Sư.
99 Chương 99: Chấm dứt thế nào là việc của ta.
100 Chương 100: Xương Cuồng !
101 Chương 101: An Vương Giới.
102 Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.
103 Chương 103: Phá pháp.
104 Chương 104: Ma giới.
105 Chương 105: Cuội điên rồi.
106 Chương 106: Lưu Linh Tôn.
107 Chương 107: Chư thần.
108 Chương 108: Ngang.
109 Chương 109: Ba chiếc rìu.
110 Chương 110: Báo cáo bắt buộc của Cung Đình Xạ Tuyến.
111 Chương 111: Ác quan Từ Thức.
112 Chương 112: Hên xui.
113 Chương 113: Miễn nhiễm toàn bộ.
114 Chương 114: Hùng biện.
115 Chương 115: Thân phận Tịch Thần.
116 Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.
117 Chương 117: Hỗn Độn Chi Chủ.
118 Chương 118: Ba Bị.
119 Chương 119: Trang Thần.
120 Chương 120: Zeus tận số.
121 Chương 121: Nhậm chức.
122 Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.
123 Chương 123: Ngòi nổ của khởi nghĩa.
124 Chương 124: Thời hạn.
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Từ Việt Nam về Âu Lạc.
2
Chương 2: Ném hắn đi.
3
Chương 3: Tịch Thần hệ thống.
4
Chương 4: Tinh Linh hóa.
5
Chương 5: Chân chính về Âu Lạc.
6
Chương 6: Tổ đội.
7
Chương 7: Bàn chuyện vận khí.
8
Chương 8: Thử nghiệm.
9
Chương 9: Thiên chức.
10
Chương 10: Gậy ông đập lưng ông.
11
Chương 11: Thần Sơn nói chuyện.
12
Chương 12: Làm công ăn lương.
13
Chương 13: Dọn thư viện.
14
Chương 14: Vua hố bán đồ.
15
Chương 15: Ta tính khí chính là như vậy.
16
Chương 16: Mỗi kẻ một suy tính.
17
Chương 17: Liên miên tiễn vũ.
18
Chương 18: Đánh kiểu chủ động.
19
Chương 19: Lật cái bàn cờ.
20
Chương 20: Tử Lôi Hải.
21
Chương 21: Loạn Trùng Ma.
22
Chương 22: Diệt trùng.
23
Chương 23: Không muốn học, chỉ muốn ra tiền.
24
Chương 24: Ép đi học.
25
Chương 25: Đặc thù thể chất.
26
Chương 26: Điện chủ.
27
Chương 27: Gia nhập.
28
Chương 28: Tranh tài.
29
Chương 29: Biến thái ma đầu.
30
Chương 30: Đối chiến.
31
Chương 31: Hỗn Ma.
32
Chương 32: Kết nghĩa.
33
Chương 33: Cẩu lương.
34
Chương 34: Nhân lực dồi dào.
35
Chương 35: Thần vật.
36
Chương 36: Phụ trợ Cốt Kiếp Cung.
37
Chương 37: Yêu thú.
38
Chương 38: Thâu hồn.
39
Chương 39: Trở về.
40
Chương 40: Mối làm ăn.
41
Chương 41: Đại lịch luyện.
42
Chương 42: Ba chọi ba.
43
Chương 43: Phong chủ.
44
Chương 44: Tiến vào đồ sát.
45
Chương 45: Trực tiếp đối đầu.
46
Chương 46: Siêu Cấp chiến.
47
Chương 47: Dị Ma Linh.
48
Chương 48: Lập lại tất cả.
49
Chương 49: Điều khiển.
50
Chương 50: Ngay lập tức tòng quân.
51
Chương 51: Doanh trại.
52
Chương 52: Thạch Sanh.
53
Chương 53: Tiên nhân.
54
Chương 54: Người đi ta ở.
55
Chương 55: Ma rừng.
56
Chương 56: Vong linh thủy triều.
57
Chương 57: Cứu vớt.
58
Chương 58: Niết bàn.
59
Chương 59: Giảng một lần về đổi mới.
60
Chương 60: Lập trình khả năng.
61
Chương 61: Phong hầu.
62
Chương 62: Dã Tràng.
63
Chương 63: Cổ tích đen.
64
Chương 64: Hận nữ nhân.
65
Chương 65: Nhọ nhất thế gian.
66
Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.
67
Chương 67: Tựu Thạch Sư.
68
Chương 68: Lặn.
69
Chương 69: Tầng thứ 30.
70
Chương 70: Thân phận.
71
Chương 71: Vô Danh Đảo tiến đến.
72
Chương 72: Yêu Ngư.
73
Chương 73: Thực Tế Hóa.
74
Chương 74: Khoảng lặng.
75
Chương 75: Âm mưu.
76
Chương 76: Liên kết.
77
Chương 77: Lôi Hải.
78
Chương 78: Thần khí.
79
Chương 79: Quỷ Địa Quy.
80
Chương 80: Cuồng.
81
Chương 81: Viện quân.
82
Chương 82: Vị ‘cóc’.
83
Chương 83: Đại địa chi tử.
84
Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.
85
Chương 85: Truy lùng.
86
Chương 86: Lưu Huyền Di.
87
Chương 87: Huyết mạch ức chế.
88
Chương 88: Xuất hiện.
89
Chương 89: Cứu hộ.
90
Chương 90: Lật mặt.
91
Chương 91: Cửu giáo chủ, đại giáo hoàng.
92
Chương 92: Luật Thạch.
93
Chương 93: Xây Cổ Loa Thành.
94
Chương 94: Hắc Bạch Cấm Vệ.
95
Chương 95: Hệ thống.
96
Chương 96: Đa đại lục.
97
Chương 97: Thầy bói xem voi.
98
Chương 98: Khôi Lỗi Sư.
99
Chương 99: Chấm dứt thế nào là việc của ta.
100
Chương 100: Xương Cuồng !
101
Chương 101: An Vương Giới.
102
Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.
103
Chương 103: Phá pháp.
104
Chương 104: Ma giới.
105
Chương 105: Cuội điên rồi.
106
Chương 106: Lưu Linh Tôn.
107
Chương 107: Chư thần.
108
Chương 108: Ngang.
109
Chương 109: Ba chiếc rìu.
110
Chương 110: Báo cáo bắt buộc của Cung Đình Xạ Tuyến.
111
Chương 111: Ác quan Từ Thức.
112
Chương 112: Hên xui.
113
Chương 113: Miễn nhiễm toàn bộ.
114
Chương 114: Hùng biện.
115
Chương 115: Thân phận Tịch Thần.
116
Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.
117
Chương 117: Hỗn Độn Chi Chủ.
118
Chương 118: Ba Bị.
119
Chương 119: Trang Thần.
120
Chương 120: Zeus tận số.
121
Chương 121: Nhậm chức.
122
Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.
123
Chương 123: Ngòi nổ của khởi nghĩa.
124
Chương 124: Thời hạn.