Chương 65: Nhọ nhất thế gian.

-Oành !!!-

Êm ả mấy ngày trên thuyền trôi qua, đột nhiên băng Lưu Phàm gặp phải một vật cản, cực nhanh nó leo lên thuyền, thoi thóp thở.

“C-Cứu ta, về sau ta ắt có trả ơn, mà nói thật, cho dù là lương thiện hay hám tiền cũng được, cứ cứu ta đi đã, ắt có báo đáp về sau.” Con kia rắn nhỏ nói ra.

“ Phàm ca, chuyện gì vậy ??” Hi Ngọc Trác nói vọng ra.

“ Không có gì, chỉ là một chút phiếm thôi, ngươi cứ làm gì thì làm.” Lưu Phàm đáp.

Nếu hắn suy đoán không nhầm, trước mặt hắn lúc này chính là vị thanh niên ngàn năm không già đi, mãi mãi yếu nhược, là kẻ xui nhất trong suốt chiều dài lịch sử của cổ tích Việt Nam, thậm chí đáng thương đến độ còn không được người ta nhớ đến tên, thánh nhọ đời đầu thường được biến đến với bốn chữ...

“ Ngươi là con trai Thủy Tề Vương.” Lưu Phàm trực tiếp hướng rắn nhỏ nói.

“ Nha, ngươi biết là tốt, thả ta xuống nước được không ??” Rắn nhỏ đáp, thoi thóp thở.

“ Từ từ, ngươi có tỉ muội hay người thân nào là long nhân thất lạc không ??” Lưu Phàm nói ra.

“ Ta còn không phải long nhân, chỉ có cha ta là như vậy, về phần cái khác long nhân ta chưa từng gặp qua.” Rắn nhỏ đáp vội vàng, miệng há ra như sắp chết.

“ Nè, cho ta biết tên ngươi được không ??” Lưu Phàm tạm thời cứng họng với thể loại phế vật này, nói.

Rắn nhỏ bỗng nhiên ngừng lại, nghiêng đầu nhìn Lưu Phàm, một dạng như chưa từng gặp qua ai như vậy.

“ Đã mấy ngàn năm mới có người hỏi tên ta, hức hức, ngươi muốn báu vật gì ta đều đòi cha ta cho hết !!” Rắn nhỏ oà lên khóc.

“ Nói tên đi đã.”

“À, ừm, ta...ta...ngạch, xúc động quá không nói nổi !!” Rắn nhỏ lắc lắc đầu.

Lưu Phàm: (ㆆ_ㆆ)

Rắn nhỏ: ᕙ(^▿^-ᕙ)

“ Ta tên Thủy Tích, hân hạnh hân hạnh !!” Thủy Tích yếu ớt ngẩng đầu, nói.

Lưu Phàm cười, nhấc hắn lên, mạnh tay văng xuống biển.

“ Thủy Tích, hẹn ngày tái ngộ !!”

“ Hẹn ngày tái ngộ, à mà, ngươi tên gì ???” Thủy Tích nói ra.

“ Ta là Lưu Phàm, nhớ lấy !!” Lưu Phàm đáp gọn.

Nếu như quên mất, không phải hắn lỗ nặng sao, là mất đi một món bảo vật của Thủy Tề Vương đấy !

Phải nói, ngay cả Như Ý Bổng của Tôn Ngộ Không cũng được lấy ra từ đấy.

Khoan, nói vậy...có khi Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới hay Sa Tăng đều có thể tồn tại ở thời đại này ??

Lưu Phàm thấy thế giới xung quanh này quá sức rộng lớn, căn bản là càng nghĩ càng đau đầu, càng nghĩ càng cảm thấy không thể hiểu thấu.

Hiệu ứng này như là leo núi vậy, nếu như làm ngơ, chỉ nhìn dưới chân mình từng bước, chính mình sẽ tiến lên trong chậm rãi và chắc chắn, nhưng, nếu như có tuyết lở, mình chắc chắn không chết cũng sẽ bị thương. Ngược lại, khi ngước mắt nhìn lên, có thể đoán định và né tránh tuyết lở, nhưng, nếu như tinh thần không đủ vững chãi, rất nhanh cảm thấy bị ngợp và hoảng loạn bởi chiều cao của núi.

Cái gì cũng là lưỡi dao hai mặt...

Lại mấy ngày lênh đênh trên biển, thiếu thốn Hỏa Nguyên Tố, loại như Hỏa Tự này đúng là đang hấp hối, Lưu Phàm cũng không phải không lo.

“ Trác Tử, chúng ta sao đi lâu đến vậy ??”

“P-Phàm ca, ngươi còn nhớ hôm trước gặp mưa to chứ, từ lúc ấy chúng ta đã lệch khỏi hải trình, mà ta cũng không tìm được đường quay lại nữa.” Hi Ngọc Trác hít một hơi thật sâu, nói.

Nàng đây là theo một cách định hướng cực kì sơ sài, chỉ nhằm thẳng vuông góc với mặt biển mà đi, nói chung là sẽ tới được, nhưng, một khi lạc sẽ là vô pháp sửa lại.

“Trác Tử, ta không muốn lạc lên đảo hoang đâu...” Lưu Phàm gục đầu xuống bàn, nói.

Vẹo nó, cho dù là cô nam quả nữ trên đảo hoang có thể tùy ý làm việc, nhưng, Lưu Phàm đây là không có chút gì nhu cầu, một lòng muốn tu vì tương lai đất nước.

Nếu Lưu Phàm không lầm, cuộc chiến giữa Âu Lạc và Triệu Quốc sẽ lên đỉnh điểm trong khoảng vài năm nữa, và chính tại thời điểm bế tắc ấy, Triệu Trọng Thủy – bậc thầy của ngành đào mỏ đã xuất hiện và đào mất nỏ thần.

Nhưng, nỏ thần và rùa thần Kim Quy cũng chưa hề xuất hiện...

“ Vẹo nó, từ giờ ta không nghĩ xa nghĩ xăm nữa, trước hết giải quyết việc bị lạc này !!” Lưu Phàm hét lên.

Mười mấy năm làm kẻ trầm cảm, chí ít cũng có một năm bỏ hết tất cả công việc mà nghiên cứu thiên văn, Lưu Phàm tự tin trên hải trình có thể tìm đường như các bậc xa xưa.

Khoan...

“ Trác Tử, nơi tiểu thư ngươi ở có sao chiếu không ??” Lưu Phàm hỏi.

“ Có, nhiều lắm, cả một biển sao, ta đếm không xuể, lâu ngày thành không để ý.”

“ Nếu vậy, hướng nào có ngôi sao sáng nhất, lúc xẩm tối ý ??” Lưu Phàm cố vớt vát.

“ Không nhớ.” Hi Ngọc Trác đáp, triệt để cho Lưu Phàm sụp đổ.

Cuộc đời lúc này đã lâm vào bế tắc, đường lối hắn đi không còn là con đường thiên lý nữa, chính là đi lạc, không cách nào tìm được bến bờ, tệ hơn có thể chết trôi ngoài biển.

-Rục !!-

“Lưu Phàm, ta vớt được cái gì này !!” Hỏa Tự giơ giơ trên tay chính là một thứ quả màu xanh.

Vỏ xanh ruột đỏ, ngoài lạnh mà trong còn lạnh hơn, thứ có thể sánh ngang với trò thả chai thủy tinh vượt biển, Lưu Phàm lúc này trông thấy, không khác gì tìm được một tia sáng cuối đường hầm.

“Dưa hấu !!!!” Lưu Phàm hai tay nâng lên thứ quả này, dáng điệu trân trọng hơn cả báu vật.

“ P-Phàm ca, đây là thứ gì đồ vật ??” Hi Ngọc Trác hỏi.

“ Là dưa hấu, ta không nghĩ nó cập vào đại lục lại muộn đến vậy, chả trách trước giờ ta chưa bao giờ thấy chúng ở Âu Lạc !!” Lưu Phàm tay không bẻ đôi vỏ xanh dưa hấu, nói.

Hỏa Tự lần đầu nhìn thấy thứ đỏ như vậy ở bên trong, tưởng là Hỏa Nguyên Tố được cất giữ, ngay lập tức lao đầu vào.

“Ày, không thấy nguyên tố, nhưng, thứ này là cực kì ngon a !!” Hỏa Tự độc chiếm một nửa quả dưa, nói.

Dĩ nhiên, bản năng châu chấu là ham ăn, hai vị còn lại rất nhanh bị cuốn vào, trực tiếp xử lý hết ruột đỏ bên trong. Lưu Phàm tiếc rẻ nhìn, thở dài, thực nói đối với hắn, dưa hấu không khác gì một thứ quả toàn năng, muốn ăn kiểu gì cũng được, cho châu chấu ăn cũng...không sai, chỉ là hơi phí.

“ Trác Tử, giong buồm theo hướng của những thứ trôi nổi này, nếu ta không lầm, có khả năng sẽ đến được một vùng đất có tiên nhân !” Lưu Phàm chỉ vào một dải dưa hấu đang lững lờ trôi trên biển, nói.

Dưa hấu, kiểu thả trôi một cách phú hào này, chắc chắn chỉ có một người, chính xác là Mai An Tiêm !!

Với niềm tin sắt đá sẽ được bám chân Mai An Tiêm, Lưu Phàm lên đường, một lòng hướng về biển lớn. Sóng gió cũng kinh khủng vô cùng, có thể không quật cường bằng ý chí của Lưu Phàm, nhưng, chắc chắn đã đánh ngã Hỏa Tự.

“ Lưu Phàm, nếu như ta chết, ta muốn được chôn bên dưới một ngọn cây có lá dài, nhỏ xuống thành từng giọt sương mỗi ngày trên cùng một vị trí, như vậy, có chết ta cũng không thiếu nước ngọt, có chết cũng không phải khổ cực và mặn mòi như thế này...” Hỏa Tự nói ra.

“Nốc viên Thanh Trác Đan này đi.” Lưu Phàm dí vào mồm đối phương một viên đan dược.

Hỏa Tự thực ra là bị say sóng, cực kì nặng say sóng, các triệu chứng mê sảng, mất khả năng di chuyển, nói nhảm này không hề hiếm thấy, chung quy là không chết nổi.

Phân tích một chút lý do vì sao Lưu Phàm và mấy tên còn lại miễn nhiễm, thứ nhất, Lưu Phàm là Thủy Tinh Linh, ra biển còn say sóng đúng là tự nhục vào huyết mạch, thứ hai, Hi Ngọc Trác sống ở biển từ lúc nhìn đời, lúc này say sóng quả thực là vô lý, thứ ba, với tên có hệ thống thính giác kinh khủng cỡ Tử Ly, những dao động của bề mặt sóng đối với hắn chính là một dạng nhạc trầm, không đáng nói, cuối cùng, Bạch Ngân kì thực là không tiếc linh lực và Mộc Mạch Thảo của Lưu Phàm để duy trì thi triển Mộc Không Khống ngăn cách với rung động mặt sóng, đảm bảo không bị mất đi hình tượng.

, thể loại hắc thủ sau màn

Chapter
1 Chương 1: Từ Việt Nam về Âu Lạc.
2 Chương 2: Ném hắn đi.
3 Chương 3: Tịch Thần hệ thống.
4 Chương 4: Tinh Linh hóa.
5 Chương 5: Chân chính về Âu Lạc.
6 Chương 6: Tổ đội.
7 Chương 7: Bàn chuyện vận khí.
8 Chương 8: Thử nghiệm.
9 Chương 9: Thiên chức.
10 Chương 10: Gậy ông đập lưng ông.
11 Chương 11: Thần Sơn nói chuyện.
12 Chương 12: Làm công ăn lương.
13 Chương 13: Dọn thư viện.
14 Chương 14: Vua hố bán đồ.
15 Chương 15: Ta tính khí chính là như vậy.
16 Chương 16: Mỗi kẻ một suy tính.
17 Chương 17: Liên miên tiễn vũ.
18 Chương 18: Đánh kiểu chủ động.
19 Chương 19: Lật cái bàn cờ.
20 Chương 20: Tử Lôi Hải.
21 Chương 21: Loạn Trùng Ma.
22 Chương 22: Diệt trùng.
23 Chương 23: Không muốn học, chỉ muốn ra tiền.
24 Chương 24: Ép đi học.
25 Chương 25: Đặc thù thể chất.
26 Chương 26: Điện chủ.
27 Chương 27: Gia nhập.
28 Chương 28: Tranh tài.
29 Chương 29: Biến thái ma đầu.
30 Chương 30: Đối chiến.
31 Chương 31: Hỗn Ma.
32 Chương 32: Kết nghĩa.
33 Chương 33: Cẩu lương.
34 Chương 34: Nhân lực dồi dào.
35 Chương 35: Thần vật.
36 Chương 36: Phụ trợ Cốt Kiếp Cung.
37 Chương 37: Yêu thú.
38 Chương 38: Thâu hồn.
39 Chương 39: Trở về.
40 Chương 40: Mối làm ăn.
41 Chương 41: Đại lịch luyện.
42 Chương 42: Ba chọi ba.
43 Chương 43: Phong chủ.
44 Chương 44: Tiến vào đồ sát.
45 Chương 45: Trực tiếp đối đầu.
46 Chương 46: Siêu Cấp chiến.
47 Chương 47: Dị Ma Linh.
48 Chương 48: Lập lại tất cả.
49 Chương 49: Điều khiển.
50 Chương 50: Ngay lập tức tòng quân.
51 Chương 51: Doanh trại.
52 Chương 52: Thạch Sanh.
53 Chương 53: Tiên nhân.
54 Chương 54: Người đi ta ở.
55 Chương 55: Ma rừng.
56 Chương 56: Vong linh thủy triều.
57 Chương 57: Cứu vớt.
58 Chương 58: Niết bàn.
59 Chương 59: Giảng một lần về đổi mới.
60 Chương 60: Lập trình khả năng.
61 Chương 61: Phong hầu.
62 Chương 62: Dã Tràng.
63 Chương 63: Cổ tích đen.
64 Chương 64: Hận nữ nhân.
65 Chương 65: Nhọ nhất thế gian.
66 Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.
67 Chương 67: Tựu Thạch Sư.
68 Chương 68: Lặn.
69 Chương 69: Tầng thứ 30.
70 Chương 70: Thân phận.
71 Chương 71: Vô Danh Đảo tiến đến.
72 Chương 72: Yêu Ngư.
73 Chương 73: Thực Tế Hóa.
74 Chương 74: Khoảng lặng.
75 Chương 75: Âm mưu.
76 Chương 76: Liên kết.
77 Chương 77: Lôi Hải.
78 Chương 78: Thần khí.
79 Chương 79: Quỷ Địa Quy.
80 Chương 80: Cuồng.
81 Chương 81: Viện quân.
82 Chương 82: Vị ‘cóc’.
83 Chương 83: Đại địa chi tử.
84 Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.
85 Chương 85: Truy lùng.
86 Chương 86: Lưu Huyền Di.
87 Chương 87: Huyết mạch ức chế.
88 Chương 88: Xuất hiện.
89 Chương 89: Cứu hộ.
90 Chương 90: Lật mặt.
91 Chương 91: Cửu giáo chủ, đại giáo hoàng.
92 Chương 92: Luật Thạch.
93 Chương 93: Xây Cổ Loa Thành.
94 Chương 94: Hắc Bạch Cấm Vệ.
95 Chương 95: Hệ thống.
96 Chương 96: Đa đại lục.
97 Chương 97: Thầy bói xem voi.
98 Chương 98: Khôi Lỗi Sư.
99 Chương 99: Chấm dứt thế nào là việc của ta.
100 Chương 100: Xương Cuồng !
101 Chương 101: An Vương Giới.
102 Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.
103 Chương 103: Phá pháp.
104 Chương 104: Ma giới.
105 Chương 105: Cuội điên rồi.
106 Chương 106: Lưu Linh Tôn.
107 Chương 107: Chư thần.
108 Chương 108: Ngang.
109 Chương 109: Ba chiếc rìu.
110 Chương 110: Báo cáo bắt buộc của Cung Đình Xạ Tuyến.
111 Chương 111: Ác quan Từ Thức.
112 Chương 112: Hên xui.
113 Chương 113: Miễn nhiễm toàn bộ.
114 Chương 114: Hùng biện.
115 Chương 115: Thân phận Tịch Thần.
116 Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.
117 Chương 117: Hỗn Độn Chi Chủ.
118 Chương 118: Ba Bị.
119 Chương 119: Trang Thần.
120 Chương 120: Zeus tận số.
121 Chương 121: Nhậm chức.
122 Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.
123 Chương 123: Ngòi nổ của khởi nghĩa.
124 Chương 124: Thời hạn.
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Từ Việt Nam về Âu Lạc.
2
Chương 2: Ném hắn đi.
3
Chương 3: Tịch Thần hệ thống.
4
Chương 4: Tinh Linh hóa.
5
Chương 5: Chân chính về Âu Lạc.
6
Chương 6: Tổ đội.
7
Chương 7: Bàn chuyện vận khí.
8
Chương 8: Thử nghiệm.
9
Chương 9: Thiên chức.
10
Chương 10: Gậy ông đập lưng ông.
11
Chương 11: Thần Sơn nói chuyện.
12
Chương 12: Làm công ăn lương.
13
Chương 13: Dọn thư viện.
14
Chương 14: Vua hố bán đồ.
15
Chương 15: Ta tính khí chính là như vậy.
16
Chương 16: Mỗi kẻ một suy tính.
17
Chương 17: Liên miên tiễn vũ.
18
Chương 18: Đánh kiểu chủ động.
19
Chương 19: Lật cái bàn cờ.
20
Chương 20: Tử Lôi Hải.
21
Chương 21: Loạn Trùng Ma.
22
Chương 22: Diệt trùng.
23
Chương 23: Không muốn học, chỉ muốn ra tiền.
24
Chương 24: Ép đi học.
25
Chương 25: Đặc thù thể chất.
26
Chương 26: Điện chủ.
27
Chương 27: Gia nhập.
28
Chương 28: Tranh tài.
29
Chương 29: Biến thái ma đầu.
30
Chương 30: Đối chiến.
31
Chương 31: Hỗn Ma.
32
Chương 32: Kết nghĩa.
33
Chương 33: Cẩu lương.
34
Chương 34: Nhân lực dồi dào.
35
Chương 35: Thần vật.
36
Chương 36: Phụ trợ Cốt Kiếp Cung.
37
Chương 37: Yêu thú.
38
Chương 38: Thâu hồn.
39
Chương 39: Trở về.
40
Chương 40: Mối làm ăn.
41
Chương 41: Đại lịch luyện.
42
Chương 42: Ba chọi ba.
43
Chương 43: Phong chủ.
44
Chương 44: Tiến vào đồ sát.
45
Chương 45: Trực tiếp đối đầu.
46
Chương 46: Siêu Cấp chiến.
47
Chương 47: Dị Ma Linh.
48
Chương 48: Lập lại tất cả.
49
Chương 49: Điều khiển.
50
Chương 50: Ngay lập tức tòng quân.
51
Chương 51: Doanh trại.
52
Chương 52: Thạch Sanh.
53
Chương 53: Tiên nhân.
54
Chương 54: Người đi ta ở.
55
Chương 55: Ma rừng.
56
Chương 56: Vong linh thủy triều.
57
Chương 57: Cứu vớt.
58
Chương 58: Niết bàn.
59
Chương 59: Giảng một lần về đổi mới.
60
Chương 60: Lập trình khả năng.
61
Chương 61: Phong hầu.
62
Chương 62: Dã Tràng.
63
Chương 63: Cổ tích đen.
64
Chương 64: Hận nữ nhân.
65
Chương 65: Nhọ nhất thế gian.
66
Chương 66: Không phải Mai An Tiêm.
67
Chương 67: Tựu Thạch Sư.
68
Chương 68: Lặn.
69
Chương 69: Tầng thứ 30.
70
Chương 70: Thân phận.
71
Chương 71: Vô Danh Đảo tiến đến.
72
Chương 72: Yêu Ngư.
73
Chương 73: Thực Tế Hóa.
74
Chương 74: Khoảng lặng.
75
Chương 75: Âm mưu.
76
Chương 76: Liên kết.
77
Chương 77: Lôi Hải.
78
Chương 78: Thần khí.
79
Chương 79: Quỷ Địa Quy.
80
Chương 80: Cuồng.
81
Chương 81: Viện quân.
82
Chương 82: Vị ‘cóc’.
83
Chương 83: Đại địa chi tử.
84
Chương 84: Luận chuyện hồi sinh.
85
Chương 85: Truy lùng.
86
Chương 86: Lưu Huyền Di.
87
Chương 87: Huyết mạch ức chế.
88
Chương 88: Xuất hiện.
89
Chương 89: Cứu hộ.
90
Chương 90: Lật mặt.
91
Chương 91: Cửu giáo chủ, đại giáo hoàng.
92
Chương 92: Luật Thạch.
93
Chương 93: Xây Cổ Loa Thành.
94
Chương 94: Hắc Bạch Cấm Vệ.
95
Chương 95: Hệ thống.
96
Chương 96: Đa đại lục.
97
Chương 97: Thầy bói xem voi.
98
Chương 98: Khôi Lỗi Sư.
99
Chương 99: Chấm dứt thế nào là việc của ta.
100
Chương 100: Xương Cuồng !
101
Chương 101: An Vương Giới.
102
Chương 102: Ngọc Hoàng sai nước.
103
Chương 103: Phá pháp.
104
Chương 104: Ma giới.
105
Chương 105: Cuội điên rồi.
106
Chương 106: Lưu Linh Tôn.
107
Chương 107: Chư thần.
108
Chương 108: Ngang.
109
Chương 109: Ba chiếc rìu.
110
Chương 110: Báo cáo bắt buộc của Cung Đình Xạ Tuyến.
111
Chương 111: Ác quan Từ Thức.
112
Chương 112: Hên xui.
113
Chương 113: Miễn nhiễm toàn bộ.
114
Chương 114: Hùng biện.
115
Chương 115: Thân phận Tịch Thần.
116
Chương 116: Gà vịt đánh nhau, người chết.
117
Chương 117: Hỗn Độn Chi Chủ.
118
Chương 118: Ba Bị.
119
Chương 119: Trang Thần.
120
Chương 120: Zeus tận số.
121
Chương 121: Nhậm chức.
122
Chương 122: Loạn thế, Triệu Trọng Thủy.
123
Chương 123: Ngòi nổ của khởi nghĩa.
124
Chương 124: Thời hạn.