Chương 14: 14: Không Cam Lòng 1

Đại Tranh không biết mình đã vượt qua ngày hôm đó thế nào, nàng chỉ nhớ khi Lan Cửu nói rõ chuyện vòng tay thì hai mắt nàng đã tối sầm.

Khi tỉnh lại, nàng ngửi được mùi sách ngào ngạt xung quanh.

“Ngươi tỉnh rồi.

”“Chưởng quầy……”Giọng nói nàng vô cùng khàn, chắc là đã khóc một lúc lâu.

La chưởng quầy thấy nàng tỉnh dậy thì rót một chén trà đưa cho nàng.

Đại Tranh vừa duỗi tay, thì phát hiện trên tay mình có một vòng bạc, trong phút chốc, trời đất quay cuồng, nàng chạy vào trong viện, ôm thùng nước và bắt đầu nôn.

Ký ức đáng sợ tràn ngập trong đầu, nàng căn bản chưa ăn gì, chỉ toàn nôn ra nước, uống vài ly trà nóng mới miễn cưỡng ngừng lại.

“Ngươi có khỏe không?”Có người vỗ vỗ lưng nàng, Đại Tranh xoay người thì thấy đó là La Văn Chi.

Hắn thoạt nhìn không sao, chỉ hơi tiều tụy.

“Không tốt lắm.

” Lời nàng nói là thật.

“Người nọ đã đi rồi.

” La Văn Chi đang quét tuyết trong sân và nói: “Cụ thể thì ta không rõ lắm, chỉ biết chủ của Chu phủ không thấy đâu, huyện lệnh không quản việc này, còn hỗ trợ họ, nhìn thì chắc là không dám đụng đến.

”Nàng dùng mu bàn tay chùi khóe miệng, tháo vòng tay ra, lấy lại tinh thần và nói: “Ừm, ngươi không sao thì tốt rồi.

”Lại là một khoảng trầm mặc, La Văn Chi dẹp chổi, cuối cùng hắn ta cũng nói ra lời hắn ta muốn nói: “A Tranh, ta chưa bao giờ biết ngươi là nữ tử, ngươi yên tâm, là Vân Nương cách vách giúp ngươi thay đồ, ta chưa làm gì ngươi cả! Nhất định mấy năm nay ngươi có nỗi khổ riêng của mình, ta sẽ không hỏi.

Thật khổ cho ngươi, kia, người kia có phải tri kỷ mà ngươi hay nói không? Hắn ta biết chuyện này nên hắn ta bắt nạt ngươi? Hắn ta có bắt nạt ngươi không?”Nhắc đến chuyện này, Đại Tranh cảm thấy lý do mà La Văn Chi nói hơi không đúng, nhưng trong lòng nàng lại xuất hiện hình ảnh của người nọ, trong lòng nàng vô cùng chua xót: “Hắn không biết.

”La Văn Chi như trút được gánh mặt: “Hắn ta đã cho ngươi tiền sao?”“Cái gì?” Chính nàng hỏi hắn có muốn trả tiền không, nhưng cuối cùng vẫn không thực hiện được: “Ngươi đừng nói vậy, hắn chưa đưa tiền cho ta.

”“À, quý nhân hay quên, chúng ta không trèo nổi, chỉ là không được phân tiền nào thì tiếc thật, đến đây, ăn cơm trước đi!”Giọng điệu La Văn Chi nhẹ nhàng, giống như chưa phát sinh ra chuyện gì.

“Ngày đó ta thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì, lúc đến Chu phủ tìm ngươi thì nơi đó đã bị cháy rồi, nếu không phải ngươi thì có lẽ ta đã không thể ngồi ở đây!”Hắn dọn sạch chén đĩa trên bàn và nói tiếp với Đại Tranh: “Không phải ngươi và đại nhân kia rất quen thuộc sao? Ngươi có thể nói thử xem ngày thường hắn thế nào không?”Đại Tranh thật sự không biết La Văn Chi đang nghĩ gì, giọng điệu nàng hơi tức giận: “Nói chuyện này làm gì? Ngươi không thấy ta quỳ xuống cầu xin hắn sao?”“Trong thoại bản đại nhân đều phong trần, huống chi mạng của chúng ta cũng không bị gì, còn có gì không thỏa mãn chứ!”Bàn tay đang nắm đũa của Đại Tranh nhịn không được mà run rẩy: “Ý của ngươi là, hiện tại ta rất thỏa mãn rồi sao? Ta cứu hắn, đối xử tốt với hắn, dựa vào đâu —— bởi vì hắn là quý nhân còn ta là nô tỳ sao? Chẳng lẽ hắn tha mạng cho ta, ta còn phải cảm ơn hắn sao? Có còn công lý không?”“A Tranh, thôi bỏ đi.

” La Văn Chi gắp một miếng đồ ăn, chỉ đành nói những chuyện thú vị: “Vị kia nhìn qua thì là người chúng ta không thể chọc, ngươi muốn lấy lại công đạo, căn bản là không được.

”“Sao lại không được ——”“Ăn cơm trước đi.

”La chưởng quầy đang vùi đầu ăn cơm cuối cùng cũng ngẩng đầu, ông ngắt lời Đại Tranh: “Tết rồi, ăn xong thì ra ngoài đốt pháo đi, chuyện xui xẻo này thì cho qua đi.

”Cho qua, lúc trước hắn cũng nói nhẹ nhàng như vậy, giống như cho cơm vào miệng nhai vậy.

Đại Tranh cũng không muốn giả vờ như vậy.

Hiện tại khế ước bán mình của nàng đã không còn, chủ nhân Chu phủ cũng không thấy đâu, nàng thoát tịch thế nào?Chẳng lẽ muốn nàng cả đời này làm nô tỳ sao.

Tại sao không ai đồng ý với ý của nàng.

Nhưng cuối cùng nhiều ngày qua nàng vẫn bị La gia nhận nuôi, nàng có chút tiền, liền dựa vào giá tiền phòng mà trả hết, cũng không thể để người ta thấy khinh thường.

Nhưng ông trời liền không cho nàng sống yên ổn, ăn cơm ăn đến một nửa, liền nghe thấy tự trước cửa truyền đến tiếng hô.

“Đại Tranh phủ! Đại Tranh phủ! Ngươi lăn ra đây cho ta!”Là giọng của dượng và cô mẫu nàng.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Đại Tranh Phủ 1
2 Chương 2: 2: Đại Tranh Phủ 2
3 Chương 3: 3: Tích Tiền Đón Năm Mới 1
4 Chương 4: 4: Tích Tiền Đón Năm Mới 2
5 Chương 5: 5: Tích Tiền Đón Năm Mới 3
6 Chương 6: 6: Liều Mình 1
7 Chương 7: 7: Liều Mình 2
8 Chương 8: 8: Liều Mình 3
9 Chương 9: 9: Đại Tranh 1
10 Chương 10: 10: Đại Tranh 2
11 Chương 11: 11: Lửa Lớn 1
12 Chương 12: 12: Lửa Lớn 2
13 Chương 13: 13: Lửa Lớn 3
14 Chương 14: 14: Không Cam Lòng 1
15 Chương 15: 15: Không Cam Lòng 2
16 Chương 16: 16: Không Cam Lòng 3
17 Chương 17: 17: Trường An 1
18 Chương 18: 18: Trường An 2
19 Chương 19: 19: Lan Tiêu 1
20 Chương 20: 20: Lan Tiêu 2
21 Chương 21: 21: Lan Tiêu 3
22 Chương 22: 22: Đoạn Tụ 1
23 Chương 23: 23: Đoạn Tụ 2
24 Chương 24: 24: Đoạn Tụ 3
25 Chương 25: 25: Quyến Rũ 1
26 Chương 26: 26: Quyến Rũ 2
27 Chương 27: 27: Quyến Rũ 3
28 Chương 28: 28: Nằm Mơ 1
29 Chương 29: 29: Nằm Mơ 2
30 Chương 30: 30: Nằm Mơ 3
31 Chương 31: 31: Hội Thơ 1
32 Chương 32: 32: Hội Thơ 2
33 Chương 33: 33: Rừng Đào 1
34 Chương 34: 34: Rừng Đào 2
35 Chương 35: 35: Xe Ngựa
36 Chương 36: 36: Ghê Tởm
37 Chương 37: 37: Phong Hàn 1
38 Chương 38: 38: Phong Hàn 2
39 Chương 39: 39: Muốn Nàng Cầu Xin Hắn
40 Chương 40: 40: Đến Gây Rối 1
41 Chương 41: 41: Đến Gây Rối 2
42 Chương 42: 42: Cầu Xin Ngươi
43 Chương 43: 43: Sẽ Bị Trừng Phạt
44 Chương 44: 44: Thế Gian Này Vốn Không Có Lan Cửu
45 Chương 45: 45: Sinh Thần
46 Chương 46: 46: Hôn Mê
47 Chương 47: 47: Đừng Làm Ta Thất Vọng
48 Chương 48: 48: Yêu Đương Vụng Trộm
49 Chương 49: 49: Cô Đơn Chiếc Bóng
50 Chương 50: 50: Uống Rượu
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: 1: Đại Tranh Phủ 1
2
Chương 2: 2: Đại Tranh Phủ 2
3
Chương 3: 3: Tích Tiền Đón Năm Mới 1
4
Chương 4: 4: Tích Tiền Đón Năm Mới 2
5
Chương 5: 5: Tích Tiền Đón Năm Mới 3
6
Chương 6: 6: Liều Mình 1
7
Chương 7: 7: Liều Mình 2
8
Chương 8: 8: Liều Mình 3
9
Chương 9: 9: Đại Tranh 1
10
Chương 10: 10: Đại Tranh 2
11
Chương 11: 11: Lửa Lớn 1
12
Chương 12: 12: Lửa Lớn 2
13
Chương 13: 13: Lửa Lớn 3
14
Chương 14: 14: Không Cam Lòng 1
15
Chương 15: 15: Không Cam Lòng 2
16
Chương 16: 16: Không Cam Lòng 3
17
Chương 17: 17: Trường An 1
18
Chương 18: 18: Trường An 2
19
Chương 19: 19: Lan Tiêu 1
20
Chương 20: 20: Lan Tiêu 2
21
Chương 21: 21: Lan Tiêu 3
22
Chương 22: 22: Đoạn Tụ 1
23
Chương 23: 23: Đoạn Tụ 2
24
Chương 24: 24: Đoạn Tụ 3
25
Chương 25: 25: Quyến Rũ 1
26
Chương 26: 26: Quyến Rũ 2
27
Chương 27: 27: Quyến Rũ 3
28
Chương 28: 28: Nằm Mơ 1
29
Chương 29: 29: Nằm Mơ 2
30
Chương 30: 30: Nằm Mơ 3
31
Chương 31: 31: Hội Thơ 1
32
Chương 32: 32: Hội Thơ 2
33
Chương 33: 33: Rừng Đào 1
34
Chương 34: 34: Rừng Đào 2
35
Chương 35: 35: Xe Ngựa
36
Chương 36: 36: Ghê Tởm
37
Chương 37: 37: Phong Hàn 1
38
Chương 38: 38: Phong Hàn 2
39
Chương 39: 39: Muốn Nàng Cầu Xin Hắn
40
Chương 40: 40: Đến Gây Rối 1
41
Chương 41: 41: Đến Gây Rối 2
42
Chương 42: 42: Cầu Xin Ngươi
43
Chương 43: 43: Sẽ Bị Trừng Phạt
44
Chương 44: 44: Thế Gian Này Vốn Không Có Lan Cửu
45
Chương 45: 45: Sinh Thần
46
Chương 46: 46: Hôn Mê
47
Chương 47: 47: Đừng Làm Ta Thất Vọng
48
Chương 48: 48: Yêu Đương Vụng Trộm
49
Chương 49: 49: Cô Đơn Chiếc Bóng
50
Chương 50: 50: Uống Rượu