Chương 171: Một xu cũng không được thiếu!: Nắm chặt trong tay

Khóe miệng Bành Viễn Chinh hiện lên một nét cười khẩy hết sức mơ hồ.

Hắn nhìn Hách Kiến Niên, lại nói:

-Bí thư Hách, loại chuyện "ăn uống" này tuy là vì việc công, nhưng dùng tiền của bên tài vụ cũng không thích hợp, tôi nghĩ nên dùng tiền trong quỹ đen của thị trấn.

Sắc mặt Hách Kiến Niên chợt biến đổi, nhưng ông ta che giấu được ngay, trong lòng thấy rất khó chịu.

Thật ra, lấy chút tiền từ quỹ đen mời khách, cũng không vấn đề gì, nhưng ông ta quá nhạy cảm, thấy không ngờ Bành Viễn Chinh lại nhằm vào quỹ đen trong tay của mình, lòng đầy cảnh giác.

Ông ta do dự một lát, rồi mới ra vẻ thản nhiên nói:

-Cũng được, tóm lại đều là vì công tác. Cậu bảo họ làm cái dự toán, tôi ký tên. Mục đích của quỹ đen là để giải quyết một số khoản nhạy cảm, nói ngắn gọn, đều là tiền của thị trấn, đều là phục vụ cho sự phát triển của thị trấn, tuy nhiên là hai nhánh khác nhau, ha ha!

Rốt cuộc Hách Kiến Niên vẫn phải đồng ý. Tuy quỹ đen do ông ta nắm trong tay, nhưng cũng có ích lợi và chức năng chung. Nếu chỉ có một mình ông ta hưởng, chắc chắn sẽ có chuyện. Không chừng sẽ có người âm thầm tố cáo lên quận và thành phố.

Hàng năm mỗi kỳ nghỉ phép, Hách Kiến Niên tổ chức cho bộ máy lãnh đạo và các nhân viên ở những vị trí quan trọng đi chơi một chuyến, dùng quỹ đen để chi trả, mục đích là để bịt miệng mọi người.

Từ khi Bành Viễn Chinh lên lầu nói chuyện với Hách Kiến Niên, Lý Tuyết Yến luôn đứng nghe ngóng động tĩnh.

Thấy Bành Viễn Chinh tươi cười xuống lầu, lúc này cô mới thở phào một cái, bước tới đón, hạ giọng hỏi:

-Ông ta đồng ý?

Bành Viễn Chinh mỉm cười:

-Chuyện này đâu phải việc cá nhân của tôi, sao ông ấy lại không đồng ý?

Đồng chí Tân Hoa, cô lại đây một chút.

Bành Viễn Chinh đến cửa phòng Đảng chính, gọi Lý Tân Hoa.

-Dạ, lãnh đạo!

Lý Tân Hoa lập tức tươi cười chạy ra.

Bình thường, cán bộ thị trấn gọi Bành Viễn Chinh là "Chủ tịch thị trấn Bành" hoặc "Chủ tịch thị trấn", còn Hách Kiến Niên gọi hắn là "Chủ tịch thị trấn Viễn Chinh". Chỉ có một mình Lý Tân Hoa gọi hắn là "lãnh đạo".

Đây là do một thời gian ngắn trước kia hai người cùng đi thăm viếng các nơi trong thị trấn, cô xưng hô như vậy đã thành thói quen, về sau cũng không thay đổi, mà Bành Viễn Chinh cũng mặc nhiên chấp nhận.

-Lãnh đạo có gì chỉ bảo?

-Cô lại đây một chút.

Bành Viễn Chinh sải bước vào văn phòng của mình:

-Cô ngồi đi.

-Hì hì, không cần đâu. Lãnh đạo có công việc gì, cứ căn dặn, tôi sẽ đi xử lý.

Lý Tân Hoa kính cẩn nói.

Bành Viễn Chinh chăm chú nhìn Lý Tân Hoa, thầm gật đầu. Cô gái này rất khá, rất có tầm nhìn. Hơn nữa cũng khá chăm chỉ, làm việc bền bĩ, vững vàng, quan trọng nhất là kín miệng.

Chủ nhiệm văn phòng Đảng chính là người của Hách Kiến Niên, Lý Tân Hoa có thể kiên định theo sát Bành Viễn Chinh bất chấp áp lực của lãnh đạo trực tiếp, quả là không dễ dàng. Nhưng có băng đèo vượt suối mới lên tới đỉnh cao, nếu cô không vất vả ươm mầm trong hiện tại, làm sao ngày sau nếm được trái ngọt?

-Ừ, là thế này. Tôi và đồng chí Tuyết Yến, đồng chí Cổ Lượng muốn mời lãnh đạo Ủy ban Xây dựng ăn cơm, cô đánh máy một bản báo cáo, lên xin chữ ký của Bí thư Hách, rồi đến phòng tài vụ nhận kinh phí. Sau khi lấy được tiền, cô lại đi sắp xếp một chút, chuẩn bị mười thùng gà ăn mày và mười thùng rượu đặc biệt Vân Thủy.

Gà ăn mày là đặc sản của thị trấn Vân Thủy, rượu Vân Thủy cũng do nhà máy rượu Vân Thủy sản xuất. Quà tặng thông thường của chính quyền thị trấn đều có hai thứ này.

Bành Viễn Chinh lại nhẹ nhàng nói thêm:

-Tôi đã nói với Bí thư Hách rồi.

"Phòng Tài vụ" là bộ phận "ảo" của thị trấn, và khi chỉ cần nghe nhắc tới "Phòng Tài vụ", cán bộ thị trấn hiểu ngay là nói tới quỹ đen.

Lý Tân Hoa hiểu ý mỉm cười:

-Dạ tôi hiểu rồi. Lãnh đạo, cần khoảng bao nhiêu tiền?

Bành Viễn Chinh trầm ngâm một chút:

-Bữa tiệc bao gồm cả tôi, đồng chí Tuyết Yến và đồng chí Cổ Lượng, khoảng mười mấy người, tiền rượu và đồ ăn ở khách sạn Dạ Hải chừng năm sáu trăm tệ, cộng với tiền quà tặng, tạm thời cần khoảng hai ngàn, nếu còn dư, sau lại dùng tiếp.

Lý Tân Hoa gật đầu, đi làm báo cáo. Không bao lâu sau, cô mang báo cáo quay lại, trên đó đã có chữ ký của Lý Tuyết Yến cùng bút phê của cô: Xin Bí thư Hách và Chủ tịch thị trấn Bành phê duyệt.

Bành Viễn Chinh cầm lấy, nhìn lướt qua, liền cầm bút ký tên và ghi ý kiến: Xin Bí thư Hách phê duyệt.

-Tốt lắm, cô đến xin chữ ký của Bí thư Hách. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

Lý Tân Hoa dạ một tiếng, xoay người bước đi. Cô vội vã đến văn phòng của Hách Kiến Niên, nghe thấy có tiếng Chử Lượng bên trong, do dự một chút, vẫn gõ cửa.

-Vào đi!

Lý Tân Hoa đẩy cửa đi vào, kính cẩn cười:

-Bí thư Hách!

Hách Kiến Niên bình tĩnh gật đầu.

-Bí thư Hách, Bí thư Lý và Chủ tịch thị trấn Bành bảo tôi đến xin chữ ký của lãnh đạo.

Lý Tân Hoa đưa báo cáo lên.

Hách Kiến Niên vừa nói chuyện với Chử Lượng, vừa nhìn lướt qua báo cáo, đôi mày đột nhiên nhíu chặt:

-Hai ngàn? Nhiều vậy? Ăn bữa cơm thôi mà cần hai ngàn?

Hách Kiến Niên ném báo cáo xuống mặt bàn, sắc mặt âm trầm, nhìn Lý Tân Hoa lạnh lùng nói:

-Sao lại nhiều như vậy?

Lý Tân Hoa hơi sợ hãi, cô khẽ đáp:

-Bí thư Hách, tôi cũng không biết…Tiền là do Chủ tịch thị trấn Bành và Bí thư Lý ấn định.

Đột nhiên Hách Kiến Niên vỗ bàn:

-Nói bậy! Làm bừa bãi! Mượn cớ làm dự án, thực chất chẳng được bao nhiêu, cả ngày ở ngoài làm chuyện vớ vẩn!

Lý Tân Hoa câm như hến, không dám nói lời nào.

Hách Kiến Niên lại quỏe trách vài câu, rồi nói một cách thản nhiên:

-Hai ngàn quá nhiều, không được! Một ngàn thôi! Cô quay lại nói với Chủ tịch Viễn Chinh, hiện nay tài chính thị trấn cũng khá khó khăn, chúng ta làm gì cũng phải tiết kiệm mới đủ chi dùng được.

Hách Kiến Niên ném báo cáo lại cho Lý Tân Hoa.

Lý Tân Hoa không dám chậm trễ, cầm báo cáo quay về tìm Bành Viễn Chinh. Cô hiểu, mình là người chuyển lời, đương nhiên, lúc này cũng là một cái túi để lãnh đạo trút giận.

Lý Tuyết Yến đang ở trong phòng làm việc vủa Bành Viễn Chinh, nghe nói Hách Kiến Niên không phê duyệt, khuôn mặt cô đầy vẻ lo lắng.

-Đi chơi tốn hàng chục ngàn không xót, làm chuyện công, bỏ ra có hai ngàn lại cho rằng nhiều? Buồn cười!

Bành Viễn Chinh tức giận.

Lý Tuyết Yến phất tay, ra hiệu cho Lý Tân Hoa lui ra, rồi nhẹ nhàng nói:

-Viễn Chinh, một ngàn thì một ngàn, ăn cơm hắn là đủ. Về phần quà tặng, để tôi gọi điện nhờ xí nghiệp tài trợ là được. Đây là chuyện nhỏ, trở mặt với ông ta chỉ khiến người ta chê cười.

Sắc mặt Bành Viễn Chinh trầm xuống, dứt khoát lắc đầu:

-Không được! Hiện giờ đối phó như vậy, sau này kinh phí lên tỉnh tính sao? Đúng hai ngàn, không được thiếu một xu! Nếu ông ta không ký tên, vậy thì đừng ký!

Bành Viễn Chinh nói xong, cầm điện thoại gọi cho Sở trưởng Sở tài chính kiêm "Trưởng phòng Tài vụ" Cát Tiểu Vân:

-Sở trưởng Cát, tôi Bành Viễn Chinh đây, cô sang đây một chuyến.

Cát Tiểu Vân cúp điện thoại, nhướng mày lên. Vừa rồi, Bí thư Hách gọi điện thoại nói về chuyện Bành Viễn Chinh muốn được cấp tiền, bảo cô chỉ cấp một ngàn, không thể nhiều hơn. Cô là cán bộ do Hách Kiến Niên đề bạt, Hách Kiến Niên giao quyền tài chính cho cô, đủ thấy cô là tâm phúc của ông ta.

Tuy luôn tự cao là người của Hách Kiến Niên, lại được ông ta coi trọng, nhưng dù sao Bành Viễn Chinh cũng là Chủ tịch thị trấn, Phòng tài chính là do chính quyền quản lý, cô không dám không theo.

Cát Tiểu Vân nhấc điện thoại gọi cho Hách Kiến Niên:

-Bí thư Hách, người kia tìm tôi.

-Hắn tìm cô? Không cần để ý đến hắn, bảo hắn muốn gì thì đến nói với tôi! Chuyện vô nghĩa, ăn bữa cơm mất hai ngàn, mà hắn lại có thể mở miệng đòi được!

...

Cát Tiểu Vân vội vàng đến văn phòng Bành Viễn Chinh, thấy có mặt Lý Tuyết Yến và Lý Tân Hoa, cô ta do dự một chút, gõ cửa đi vào, cười nói:

-Chủ tịch thị trấn Bành, anh tìm tôi?

-Ừ, Sở trưởng Cát, tôi có chuyện muốn nói với cô.

Bành Viễn Chinh cầm tờ báo cáo của Lý Tân Hoa đập đập, thản nhiên nói:

-Chuyện cải tạo phố buôn bán ở thị trấn, thủ tục đang được hoàn tất, cần một ít kinh phí. Tôi đã nói với Bí thư Hách, sẽ dùng quỹ đen. Đây là báo cáo, cô cầm lấy đi làm thủ tục.

Cát Tiểu Vân nhận lấy báo cáo nhìn lướt qua, do dự nói:

-Chủ tịch thị trấn Bành, số tiền này hình như hơi lớn?

-Cô cho rằng số tiền này lớn?

Bành Viễn Chinh cười:

-Nhưng tôi cho rằng còn lâu mới đủ! Kế tiếp, thị trấn còn phải lên tỉnh lo liệu, cần một khoản nữa. Cô cứ chi ra, sau khi xong chuyện, tôi sẽ bảo Lý Tân Hoa nộp lại đầy đủ các hóa đơn thanh toán cho cô.

Cát Tiểu Vân hơi khó xử, gượng cười nói:

-Chủ tịch thị trấn Bành, theo chế độ tài vụ, kinh phí vượt quá 500 tệ đều cần Bí thư Hách ký tên. Chủ tịch xem xem, có lẽ cần Bí thư Hách ký trước đã ạ!

Cát Tiểu Vân không muốn trực tiếp xung đột với Bành Viễn Chinh, liền đá quả bóng sang cho Hách Kiến Niên.

-Chế độ tài vụ? Nếu thật sự tuân thủ chế độ tài vụ và kỷ luật tài vụ, cô đã không cần quản lý tới hai cuốn sổ! Tôi không hơi đâu đi cãi vã với cô, bây giờ là 11 giờ, chiều nay tôi mời lãnh đạo Ủy ban Xây dựng ắn cơm, nhất định cô phải xử lý ngay!

Bành Viễn Chinh lạnh lùng cười:

-Thiếu chữ ký của Bí thư Hách, cô phải đi nhờ ông ấy ký! Nhớ kỹ, hai ngàn, không được thiếu một xu!

Bành Viễn Chinh nói không chút khách khí. Cát Tiểu Vân hơi xấu hổ và thật sự tức giận, cô ngẩng đầu nhìn Bành Viễn Chinh, mặt hơi câng lên. Cô là người thân tín của Hách Kiến Niên, lại quản lý tài sản, cán bộ thị trấn, thậm chí thành viên lãnh đạo bộ máy đều phải nể mặt cô vài phần, không ngờ hôm nay lại bị Bành Viễn Chinh "làm nhục" thẳng thừng như vậy, trong lòng rất phẫn nộ.

-Chủ tịch thị trấn Bành, tôi chỉ quản lý tài vụ, chuyện làm báo cáo, xin lãnh đạo ký tên này nọ, là do phòng Đảng chính lo!

Cát Tiểu Vân cố kìm chế cơn tức, lạnh lùng nói.

-Cô có thể giải thích, đây là do tôi giao cho cô làm!

Khóe miệng Bành Viễn Chinh hiện lên một tia khinh miệt.

Phòng Tài chính là đơn vị trực thuộc Ủy ban nhân dân thị trấn, Bành Viễn Chinh là Chủ tịch thị trấn, giao công tác cho cô ta, đương nhiên cô ta phải làm.

Cát Tiểu Vân bị Bành Viễn Chinh nói một câu nghẹn họng, mặt đỏ bừng lên, một câu cũng không nói nên lời.

Chapter
1 Chương 001: Mùa hè tủi nhục và đau xót
2 Chương 002: Ác khí
3 Chương 003: Thân thế kinh thiên
4 Chương 004: Không môn đăng hộ đối
5 Chương 005: Bạch Vân Quan
6 Chương 006: Công phá thành lũy từ bên trong
7 Chương 007: Gia đình quyền quý
8 Chương 008: Luyện Thái cực (Phần 1)
9 Chương 009: Luyện Thái cực (Phần 2)
10 Chương 10: Dò xét
11 Chương 11: Khống chế ván cờ, không lo quân cờ
12 Chương 12: Gặp con cả của Phùng gia
13 Chương 13: Phùng gia gợn sóng
14 Chương 14: Phùng Thiến Như thất thố
15 Chương 15: Thu mua
16 Chương 16: Lấy lui vì tiến, tìm tòi trước khi hành động
17 Chương 17: Gặp Phùng lão
18 Chương 18: Kiên quyết
19 Chương 19: Phùng lão an bài
20 Chương 20: Phía trong “Bức tường đỏ”
21 Chương 21: Phùng lão đầy thâm ý
22 Chương 22: Không biết điều
23 Chương 23: Khách đến từ thủ đô
24 Chương 24: Quyết định lựa chọn trọng đại lần thứ hai
25 Chương 25: Bối cảnh
26 Chương 26: Trưởng ban Tống
27 Chương 27: Vận may?
28 Chương 28: Mã Tự chứ không phải cái bô
29 Chương 29: Uy thế phủ đầu
30 Chương 30: Xung đột
31 Chương 31: Sợ cái khỉ mốc!
32 Chương 32: Âm kém dương sai
33 Chương 33: Tiếng lành đồn xa
34 Chương 34: Lời mời của Phùng Thiến Như
35 Chương 35: Số ghế sắp xếp thứ tự đời thứ ba Phùng gia
36 Chương 36: Bạn trai thần bí của Phùng Thiến Như
37 Chương 37: Một nụ hôn
38 Chương 38: Chỉ dạy Thái cực quyền cho các lão lãnh đạo (Phần 1)
39 Chương 39: Chỉ dạy Thái cực quyền cho các lão lãnh đạo (Phần 2)
40 Chương 40: Quà tặng nhỏ của các lão lãnh đạo
41 Chương 41: Vương An Na
42 Chương 42: Rất quyến rũ
43 Chương 43: Không thể không vượt qua cạm bẫy
44 Chương 44: Lời gợi ý của Trưởng ban Tống
45 Chương 45: Làm khó dễ
46 Chương 46: Chuột chạy ngoài đường
47 Chương 47: Không quan tâm hơn thua
48 Chương 48: Cuộc họp phê bình
49 Chương 49: Con trai Tống Bính Nam
50 Chương 50: Nể hay không nể?
51 Chương 51: Xa hoa trụy lạc
52 Chương 52: Có chuyện xảy ra
53 Chương 53: Mạnh Lâm thất nghiệp
54 Chương 54: Tai nạn xe hơi
55 Chương 55: Tôi nhất định sẽ phải đòi công bằng
56 Chương 56: Điêu dân có lai lịch
57 Chương 57: Lai lịch người gây ra tai nạn
58 Chương 58: Trưởng ban Tống dò xét
59 Chương 59: Báo cảnh sát
60 Chương 60: Phùng lão nổi giận
61 Chương 61: Cục trưởng Cục Công an thành phố Cổ Đạt Xuân
62 Chương 62: Kính trọng nhưng giữ khoảng cách
63 Chương 63: Các người diễn trò đủ chưa?
64 Chương 64: Trương gia sụp đổ
65 Chương 65: Lệnh điều chuyển
66 Chương 66: Chị là công thần của Phùng gia chúng ta
67 Chương 67: Long trời lở đất
68 Chương 68: Tôi thay mẹ tôi hỏi các người!
69 Chương 69: Bái tế - Khiếp sợ
70 Chương 70: Cháu đích tôn của Phùng gia
71 Chương 71: Đại biến động về nhân sự
72 Chương 72: Đề nghị
73 Chương 73: Mặc cho gió táp mưa sa
74 Chương 74: Đống lửa thứ nhất
75 Chương 75: Gia Cát Cấu
76 Chương 76: Lòng đố kỵ vô danh
77 Chương 77: Tiềm long chưa vọt khỏi vực sâu
78 Chương 78: Hoàn toàn bị chọc giận
79 Chương 79: Xem một trò hay
80 Chương 80: Đề cử cán bộ tập huấn
81 Chương 81: Mắc nghẹn
82 Chương 82: Quan điểm khác biệt
83 Chương 83: Hai Phó phòng
84 Chương 84: Thời tiết lại thay đổi
85 Chương 85: Không thể không tranh
86 Chương 86: Tái điều chỉnh cao tầng
87 Chương 87: Năm mới
88 Chương 88: Cạnh tranh thăng chức
89 Chương 89: Vô đề
90 Chương 90: Bất cứ giá nào
91 Chương 91: Biện luận (Phần 1)
92 Chương 92: Biện luận (Phần 2)
93 Chương 93: Biện luận (phần cuối)
94 Chương 94: Dân chủ xác định và đánh giá
95 Chương 95: Tạ Tiểu Dung rời khỏi
96 Chương 96: Xuất thế ngang trời
97 Chương 97: Rất nhiều thủ đoạn
98 Chương 98: Cho dù tóc bạc da mồi cũng đừng nên coi thường người trẻ tuổi
99 Chương 99: Lễ vật của Bành Viễn Chinh
100 Chương 100: Mạnh dạn góp lời, vị trí thấp kém cũng có thể lo nghĩ cho đất nước
101 Chương 101: Vén màn bí mật: Chấn động!
102 Chương 102: Phùng Thiến Như bỏ trốn: Chấn động!
103 Chương 103: Ước định: Hiểu lầm lớn
104 Chương 104: Cha con Tống Bính Nam đến nhà: Hiểu lầm lớn
105 Chương 105: Nữ diễn viên Mộ Tình: Hiểu lầm lớn
106 Chương 106: Gặp gỡ bất ngờ: Hiểu lầm lớn
107 Chương 107: Bốn bóng đèn lớn: Hiểu lầm lớn
108 Chương 108: Ai đánh mặt ai?: Hiểu lầm lớn
109 Chương 109: Ấn tượng đảo điên: Hiểu lầm lớn
110 Chương 110: Thị trấn Vân Thủy: Hiểu lầm lớn
111 Chương 111: Điểm nút nhân sinh: Hiểu lầm lớn
112 Chương 112: Thân thế Lý Tuyết Yến: Hiểu lầm lớn
113 Chương 113: Người có quan hệ với Bí thư Thành ủy?: Hiểu lầm lớn
114 Chương 114: Nổi danh vì cái gì?: Hiểu lầm lớn
115 Chương 115: Một người phụ nữ khá lẳng lơ: Hiểu lầm lớn
116 Chương 116: Tạ Tiểu Dung và Cao Ý Tuyên xuất sư chưa chiến thắng: Hiểu lầm lớn
117 Chương 117: Nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy: Hiểu lầm lớn
118 Chương 118: Người lợi hại đương nhiên có cách xử lý lợi hại: Hiểu lầm lớn
119 Chương 119: Lại xảy ra sự cố: Hiểu lầm lớn
120 Chương 120: Lối tắt khác: Hiểu lầm lớn
121 Chương 121: Mánh khóe thông thiên: Hiểu lầm lớn
122 Chương 122: Tiếng sấm giữa trời quang: Hiểu lầm lớn
123 Chương 123: “Người hùng” giấu mặt: Hiểu lầm lớn
124 Chương 124: Hiểu lầm: Hiểu lầm lớn
125 Chương 125: Phùng má giả làm người mập: Hiểu lầm lớn
126 Chương 126: Vô liêm sỉ: Hiểu lầm lớn
127 Chương 127: Điểm sáng: Hiểu lầm lớn
128 Chương 128: Lấy việc công làm việc tư?: Hiểu lầm lớn
129 Chương 129: Lãnh đạo chủ chốt Tỉnh ủy: Hiểu lầm lớn
130 Chương 130: Bạn học lãnh đạo chủ chốt Tỉnh ủy kiêm cao thủ Thái cực quyền: Hiểu lầm lớn
131 Chương 131: Đột nhiên tập kích: Hiểu lầm lớn
132 Chương 132: Bành Viễn Chinh sáng tạo khái niệm kinh tế độc đáo: Hiểu lầm lớn
133 Chương 133: Bành Viễn Chinh tặng lễ vật, lãnh đạo lão thành “điểm tướng”: Hiểu lầm lớn
134 Chương 134: Sáng rọi và vinh quang: Hiểu lầm lớn
135 Chương 135: Ý niệm trao quyền cho cấp dưới: Hiểu lầm lớn
136 Chương 136: Lạc Thiên Niên đại náo Thành ủy: Hiểu lầm lớn
137 Chương 137: Biến chuyển công tác: Hiểu lầm lớn
138 Chương 138: Lệnh bổ nhiệm - Phùng lão cho gọi: Hiểu lầm lớn
139 Chương 139: Vấn đề hôn nhân của Bành Viễn Chinh: Hiểu lầm lớn
140 Chương 140: Công ty máy tính Hoa Vũ: Hiểu lầm lớn
141 Chương 141: Cũng là người theo đuổi em?: Hiểu lầm lớn
142 Chương 142: Mở rộng cửa lòng: Hiểu lầm lớn
143 Chương 143: Ném đá giấu tay: Hiểu lầm lớn
144 Chương 144: Cha con họ Dương đến nhà xin lỗi: Hiểu lầm lớn
145 Chương 145: Diễm phúc tích từ kiếp trước: Hiểu lầm lớn
146 Chương 146: Đại hội nhậm chức: Hiểu lầm lớn
147 Chương 147: Mới nhậm chức đã “va chạm”?: Hiểu lầm lớn
148 Chương 148: Vấn đề văn phòng: Hiểu lầm lớn
149 Chương 149: Vấn đề xe chuyên dụng: Hiểu lầm lớn
150 Chương 150: Từ người thành thật đến người gàn dở: Hiểu lầm lớn
151 Chương 151: Trước cứ gác lại: Hiểu lầm lớn
152 Chương 152: Lấy thành tích và danh tiếng bù đắp cho kinh nghiệm: Hiểu lầm lớn
153 Chương 153: Mời “thử’ gái Tây!: Hiểu lầm lớn
154 Chương 154: Nữ thư ký và uống rượu không đỏ mặt
155 Chương 155: Uy tín là làm được
156 Chương 156: Lần đầu giao phong trực chiến
157 Chương 157: Lần đầu giao phong: kẻ sĩ chết vì người tri kỷ
158 Chương 158: Lần đầu giao phong: Nắm chặt trong tay
159 Chương 159: Nắm chắc thắng lợi: Nắm chặt trong tay
160 Chương 160: Hướng đi cao trào: Nắm chặt trong tay
161 Chương 161: Ngầm giấu đao: Nắm chặt trong tay
162 Chương 162: Giương cung, rút kiếm, vừa đấm vừa xoa: Nắm chặt trong tay
163 Chương 163: Im lặng cự tuyệt: Nắm chặt trong tay
164 Chương 164: Đại danh đỉnh đỉnh Bành Viễn Chinh: Nắm chặt trong tay
165 Chương 165: Mặt mũi của anh lớn lắm sao?: Nắm chặt trong tay
166 Chương 166: Thay tôi uống chén rượu này!: Nắm chặt trong tay
167 Chương 167: Quỹ đen: Nắm chặt trong tay
168 Chương 168: Cơ hội làm giàu: Nắm chặt trong tay
169 Chương 169: Không thể lảng tránh nội tâm của mình: Nắm chặt trong tay
170 Chương 170: Dùng quỹ đen mời khách: Nắm chặt trong tay
171 Chương 171: Một xu cũng không được thiếu!: Nắm chặt trong tay
172 Chương 172: “Cách Sơn Đả Ngưu”: Nắm chặt trong tay
173 Chương 173: Oan gia ngõ hẹp: Nắm chặt trong tay
174 Chương 174: Vì sao tôi lại khóc?: Nắm chặt trong tay
175 Chương 175: Cấp dưới quá thông minh, lãnh đạo không dám dùng: Nắm chặt trong tay
176 Chương 176: Khảo sát và ám chỉ: Nắm chặt trong tay
177 Chương 177: Không thể tưởng tượng được: Nắm chặt trong tay
178 Chương 178: Xảy ra biến cố: Nắm chặt trong tay
179 Chương 179: Sự kiện bãi công: Nắm chặt trong tay
180 Chương 180: Sói già biến thành cừu non: Nắm chặt trong tay
181 Chương 181: Cần cứng rắn phải cứng rắn: Nắm chặt trong tay
182 Chương 182: Chuẩn bị thành lập phòng quản lý xí nghiệp: Nắm chặt trong tay
183 Chương 183: Một mặt khác của Bành Viễn Chinh: Nắm chặt trong tay
184 Chương 184: Bão tố nổi lên: Nắm chặt trong tay
185 Chương 185: Sắp bùng nổ: Nắm chặt trong tay
186 Chương 186: Trở mặt: Nắm chặt trong tay
187 Chương 187: Chủ tịch quận triệu kiến, Ủy ban nhân dân quận kiêm chức: Nắm chặt trong tay
188 Chương 188: Không thể nghịch chuyển?: Nắm chặt trong tay
189 Chương 189: Điều chỉnh lớn: Nắm chặt trong tay
190 Chương 190: Đại hội bổ nhiệm: Nắm chặt trong tay
191 Chương 191: Bổ nhiệm: Nắm chặt trong tay
192 Chương 192: Cậu vỗ bàn cho ai xem?: Nắm chặt trong tay
193 Chương 193: Tâm huyết nam: Nắm chặt trong tay
194 Chương 194: Lập đỉnh núi khác?: Nắm chặt trong tay
195 Chương 195: Người không độ lượng, không phẩm hạnh, không nên ra làm quan: Nắm chặt trong tay
196 Chương 196: Hợp lại thì cùng có lợi, không hợp lại thì cùng tổn thất: Nắm chặt trong tay
197 Chương 197: Khác thường: Nắm chặt trong tay
198 Chương 198: Mượn lực tạo thế: Nắm chặt trong tay
199 Chương 199: Đứng thành hàng: Đả kích trí mạng
200 Chương 200: Có khó cũng phải làm: Đả kích trí mạng
201 Chương 201: Hách Kiến Niên chịu thua?: Đả kích trí mạng
202 Chương 202: Nghi kỵ và e dè: Đả kích trí mạng
203 Chương 203: Không cần cũng không có khả năng trở thành thân tín của ai: Đả kích trí mạng
204 Chương 204: Bí thư quận ủy đột nhiên triệu kiến: Đả kích trí mạng
205 Chương 205: Không làm người chuyển lời
206 Chương 206: Một kẻ cứng đầu cứng
207 Chương 207: Hai biển quảng cáo
208 Chương 208: Hách Kiến Niên được Bí thư quận ủy ủng hộ
209 Chương 209: Bí quá hóa liều
210 Chương 210: Trong lúc nguy cấp
211 Chương 211: Trở về Thủ đô
212 Chương 212: Bà nội bức hôn
213 Chương 213: Yêu nên ra yêu
214 Chương 214: Giải quyết dứt khoát
215 Chương 215: Gặp gỡ bất ngờ
216 Chương 216: Anh có biết tôi không?
217 Chương 217: Khoe khoang dẫn đến phiền toái
218 Chương 218: Khúm núm
219 Chương 219: Nữ theo đuổi nam chỉ cách một tờ giấy
220 Chương 220: Nữ theo đuổi nam chỉ cách một tờ giấy (Phần 2)
221 Chương 221: Cần người có người, cần tiền có tiền!
222 Chương 222: Tần Phượng dụ dỗ
223 Chương 223: Không thể ngồi chờ chết
224 Chương 224: Che gió đụt mưa
225 Chương 225: Bạn gái của Chủ tịch thị trấn Bành?
226 Chương 226: Xung đột kịch liệt
227 Chương 227: Quân tử không đoạt đồ quý của người
228 Chương 228: Cáo già
229 Chương 229: Bão táp trong hội nghị thường vụ
230 Chương 230: Bão táp trong hội nghị thường vụ (2)
231 Chương 231: “Ông vua không ngai”
232 Chương 232: Trình độ và sự độ lượng
233 Chương 233: Bẽ mặt Chủ tịch quận Cố
234 Chương 234: Phản kích
235 Chương 235: Tùy cơ ứng biến
236 Chương 236: Cô chỉ là một người say!
237 Chương 237: Vi Tiểu Cương khiếu oan
238 Chương 238: Trở mặt
239 Chương 239: Cậu dám làm nhục tôi?
240 Chương 240: Rung cây nhát khỉ
241 Chương 241: Tráng sĩ tự chặt tay
242 Chương 242: Hách Kiến Niên bị bắt
243 Chương 243: Lấy lãnh đạo ra hù tôi à?
244 Chương 244: Cầm lông gà làm lệnh tiễn
Chapter

Updated 244 Episodes

1
Chương 001: Mùa hè tủi nhục và đau xót
2
Chương 002: Ác khí
3
Chương 003: Thân thế kinh thiên
4
Chương 004: Không môn đăng hộ đối
5
Chương 005: Bạch Vân Quan
6
Chương 006: Công phá thành lũy từ bên trong
7
Chương 007: Gia đình quyền quý
8
Chương 008: Luyện Thái cực (Phần 1)
9
Chương 009: Luyện Thái cực (Phần 2)
10
Chương 10: Dò xét
11
Chương 11: Khống chế ván cờ, không lo quân cờ
12
Chương 12: Gặp con cả của Phùng gia
13
Chương 13: Phùng gia gợn sóng
14
Chương 14: Phùng Thiến Như thất thố
15
Chương 15: Thu mua
16
Chương 16: Lấy lui vì tiến, tìm tòi trước khi hành động
17
Chương 17: Gặp Phùng lão
18
Chương 18: Kiên quyết
19
Chương 19: Phùng lão an bài
20
Chương 20: Phía trong “Bức tường đỏ”
21
Chương 21: Phùng lão đầy thâm ý
22
Chương 22: Không biết điều
23
Chương 23: Khách đến từ thủ đô
24
Chương 24: Quyết định lựa chọn trọng đại lần thứ hai
25
Chương 25: Bối cảnh
26
Chương 26: Trưởng ban Tống
27
Chương 27: Vận may?
28
Chương 28: Mã Tự chứ không phải cái bô
29
Chương 29: Uy thế phủ đầu
30
Chương 30: Xung đột
31
Chương 31: Sợ cái khỉ mốc!
32
Chương 32: Âm kém dương sai
33
Chương 33: Tiếng lành đồn xa
34
Chương 34: Lời mời của Phùng Thiến Như
35
Chương 35: Số ghế sắp xếp thứ tự đời thứ ba Phùng gia
36
Chương 36: Bạn trai thần bí của Phùng Thiến Như
37
Chương 37: Một nụ hôn
38
Chương 38: Chỉ dạy Thái cực quyền cho các lão lãnh đạo (Phần 1)
39
Chương 39: Chỉ dạy Thái cực quyền cho các lão lãnh đạo (Phần 2)
40
Chương 40: Quà tặng nhỏ của các lão lãnh đạo
41
Chương 41: Vương An Na
42
Chương 42: Rất quyến rũ
43
Chương 43: Không thể không vượt qua cạm bẫy
44
Chương 44: Lời gợi ý của Trưởng ban Tống
45
Chương 45: Làm khó dễ
46
Chương 46: Chuột chạy ngoài đường
47
Chương 47: Không quan tâm hơn thua
48
Chương 48: Cuộc họp phê bình
49
Chương 49: Con trai Tống Bính Nam
50
Chương 50: Nể hay không nể?
51
Chương 51: Xa hoa trụy lạc
52
Chương 52: Có chuyện xảy ra
53
Chương 53: Mạnh Lâm thất nghiệp
54
Chương 54: Tai nạn xe hơi
55
Chương 55: Tôi nhất định sẽ phải đòi công bằng
56
Chương 56: Điêu dân có lai lịch
57
Chương 57: Lai lịch người gây ra tai nạn
58
Chương 58: Trưởng ban Tống dò xét
59
Chương 59: Báo cảnh sát
60
Chương 60: Phùng lão nổi giận
61
Chương 61: Cục trưởng Cục Công an thành phố Cổ Đạt Xuân
62
Chương 62: Kính trọng nhưng giữ khoảng cách
63
Chương 63: Các người diễn trò đủ chưa?
64
Chương 64: Trương gia sụp đổ
65
Chương 65: Lệnh điều chuyển
66
Chương 66: Chị là công thần của Phùng gia chúng ta
67
Chương 67: Long trời lở đất
68
Chương 68: Tôi thay mẹ tôi hỏi các người!
69
Chương 69: Bái tế - Khiếp sợ
70
Chương 70: Cháu đích tôn của Phùng gia
71
Chương 71: Đại biến động về nhân sự
72
Chương 72: Đề nghị
73
Chương 73: Mặc cho gió táp mưa sa
74
Chương 74: Đống lửa thứ nhất
75
Chương 75: Gia Cát Cấu
76
Chương 76: Lòng đố kỵ vô danh
77
Chương 77: Tiềm long chưa vọt khỏi vực sâu
78
Chương 78: Hoàn toàn bị chọc giận
79
Chương 79: Xem một trò hay
80
Chương 80: Đề cử cán bộ tập huấn
81
Chương 81: Mắc nghẹn
82
Chương 82: Quan điểm khác biệt
83
Chương 83: Hai Phó phòng
84
Chương 84: Thời tiết lại thay đổi
85
Chương 85: Không thể không tranh
86
Chương 86: Tái điều chỉnh cao tầng
87
Chương 87: Năm mới
88
Chương 88: Cạnh tranh thăng chức
89
Chương 89: Vô đề
90
Chương 90: Bất cứ giá nào
91
Chương 91: Biện luận (Phần 1)
92
Chương 92: Biện luận (Phần 2)
93
Chương 93: Biện luận (phần cuối)
94
Chương 94: Dân chủ xác định và đánh giá
95
Chương 95: Tạ Tiểu Dung rời khỏi
96
Chương 96: Xuất thế ngang trời
97
Chương 97: Rất nhiều thủ đoạn
98
Chương 98: Cho dù tóc bạc da mồi cũng đừng nên coi thường người trẻ tuổi
99
Chương 99: Lễ vật của Bành Viễn Chinh
100
Chương 100: Mạnh dạn góp lời, vị trí thấp kém cũng có thể lo nghĩ cho đất nước
101
Chương 101: Vén màn bí mật: Chấn động!
102
Chương 102: Phùng Thiến Như bỏ trốn: Chấn động!
103
Chương 103: Ước định: Hiểu lầm lớn
104
Chương 104: Cha con Tống Bính Nam đến nhà: Hiểu lầm lớn
105
Chương 105: Nữ diễn viên Mộ Tình: Hiểu lầm lớn
106
Chương 106: Gặp gỡ bất ngờ: Hiểu lầm lớn
107
Chương 107: Bốn bóng đèn lớn: Hiểu lầm lớn
108
Chương 108: Ai đánh mặt ai?: Hiểu lầm lớn
109
Chương 109: Ấn tượng đảo điên: Hiểu lầm lớn
110
Chương 110: Thị trấn Vân Thủy: Hiểu lầm lớn
111
Chương 111: Điểm nút nhân sinh: Hiểu lầm lớn
112
Chương 112: Thân thế Lý Tuyết Yến: Hiểu lầm lớn
113
Chương 113: Người có quan hệ với Bí thư Thành ủy?: Hiểu lầm lớn
114
Chương 114: Nổi danh vì cái gì?: Hiểu lầm lớn
115
Chương 115: Một người phụ nữ khá lẳng lơ: Hiểu lầm lớn
116
Chương 116: Tạ Tiểu Dung và Cao Ý Tuyên xuất sư chưa chiến thắng: Hiểu lầm lớn
117
Chương 117: Nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy: Hiểu lầm lớn
118
Chương 118: Người lợi hại đương nhiên có cách xử lý lợi hại: Hiểu lầm lớn
119
Chương 119: Lại xảy ra sự cố: Hiểu lầm lớn
120
Chương 120: Lối tắt khác: Hiểu lầm lớn
121
Chương 121: Mánh khóe thông thiên: Hiểu lầm lớn
122
Chương 122: Tiếng sấm giữa trời quang: Hiểu lầm lớn
123
Chương 123: “Người hùng” giấu mặt: Hiểu lầm lớn
124
Chương 124: Hiểu lầm: Hiểu lầm lớn
125
Chương 125: Phùng má giả làm người mập: Hiểu lầm lớn
126
Chương 126: Vô liêm sỉ: Hiểu lầm lớn
127
Chương 127: Điểm sáng: Hiểu lầm lớn
128
Chương 128: Lấy việc công làm việc tư?: Hiểu lầm lớn
129
Chương 129: Lãnh đạo chủ chốt Tỉnh ủy: Hiểu lầm lớn
130
Chương 130: Bạn học lãnh đạo chủ chốt Tỉnh ủy kiêm cao thủ Thái cực quyền: Hiểu lầm lớn
131
Chương 131: Đột nhiên tập kích: Hiểu lầm lớn
132
Chương 132: Bành Viễn Chinh sáng tạo khái niệm kinh tế độc đáo: Hiểu lầm lớn
133
Chương 133: Bành Viễn Chinh tặng lễ vật, lãnh đạo lão thành “điểm tướng”: Hiểu lầm lớn
134
Chương 134: Sáng rọi và vinh quang: Hiểu lầm lớn
135
Chương 135: Ý niệm trao quyền cho cấp dưới: Hiểu lầm lớn
136
Chương 136: Lạc Thiên Niên đại náo Thành ủy: Hiểu lầm lớn
137
Chương 137: Biến chuyển công tác: Hiểu lầm lớn
138
Chương 138: Lệnh bổ nhiệm - Phùng lão cho gọi: Hiểu lầm lớn
139
Chương 139: Vấn đề hôn nhân của Bành Viễn Chinh: Hiểu lầm lớn
140
Chương 140: Công ty máy tính Hoa Vũ: Hiểu lầm lớn
141
Chương 141: Cũng là người theo đuổi em?: Hiểu lầm lớn
142
Chương 142: Mở rộng cửa lòng: Hiểu lầm lớn
143
Chương 143: Ném đá giấu tay: Hiểu lầm lớn
144
Chương 144: Cha con họ Dương đến nhà xin lỗi: Hiểu lầm lớn
145
Chương 145: Diễm phúc tích từ kiếp trước: Hiểu lầm lớn
146
Chương 146: Đại hội nhậm chức: Hiểu lầm lớn
147
Chương 147: Mới nhậm chức đã “va chạm”?: Hiểu lầm lớn
148
Chương 148: Vấn đề văn phòng: Hiểu lầm lớn
149
Chương 149: Vấn đề xe chuyên dụng: Hiểu lầm lớn
150
Chương 150: Từ người thành thật đến người gàn dở: Hiểu lầm lớn
151
Chương 151: Trước cứ gác lại: Hiểu lầm lớn
152
Chương 152: Lấy thành tích và danh tiếng bù đắp cho kinh nghiệm: Hiểu lầm lớn
153
Chương 153: Mời “thử’ gái Tây!: Hiểu lầm lớn
154
Chương 154: Nữ thư ký và uống rượu không đỏ mặt
155
Chương 155: Uy tín là làm được
156
Chương 156: Lần đầu giao phong trực chiến
157
Chương 157: Lần đầu giao phong: kẻ sĩ chết vì người tri kỷ
158
Chương 158: Lần đầu giao phong: Nắm chặt trong tay
159
Chương 159: Nắm chắc thắng lợi: Nắm chặt trong tay
160
Chương 160: Hướng đi cao trào: Nắm chặt trong tay
161
Chương 161: Ngầm giấu đao: Nắm chặt trong tay
162
Chương 162: Giương cung, rút kiếm, vừa đấm vừa xoa: Nắm chặt trong tay
163
Chương 163: Im lặng cự tuyệt: Nắm chặt trong tay
164
Chương 164: Đại danh đỉnh đỉnh Bành Viễn Chinh: Nắm chặt trong tay
165
Chương 165: Mặt mũi của anh lớn lắm sao?: Nắm chặt trong tay
166
Chương 166: Thay tôi uống chén rượu này!: Nắm chặt trong tay
167
Chương 167: Quỹ đen: Nắm chặt trong tay
168
Chương 168: Cơ hội làm giàu: Nắm chặt trong tay
169
Chương 169: Không thể lảng tránh nội tâm của mình: Nắm chặt trong tay
170
Chương 170: Dùng quỹ đen mời khách: Nắm chặt trong tay
171
Chương 171: Một xu cũng không được thiếu!: Nắm chặt trong tay
172
Chương 172: “Cách Sơn Đả Ngưu”: Nắm chặt trong tay
173
Chương 173: Oan gia ngõ hẹp: Nắm chặt trong tay
174
Chương 174: Vì sao tôi lại khóc?: Nắm chặt trong tay
175
Chương 175: Cấp dưới quá thông minh, lãnh đạo không dám dùng: Nắm chặt trong tay
176
Chương 176: Khảo sát và ám chỉ: Nắm chặt trong tay
177
Chương 177: Không thể tưởng tượng được: Nắm chặt trong tay
178
Chương 178: Xảy ra biến cố: Nắm chặt trong tay
179
Chương 179: Sự kiện bãi công: Nắm chặt trong tay
180
Chương 180: Sói già biến thành cừu non: Nắm chặt trong tay
181
Chương 181: Cần cứng rắn phải cứng rắn: Nắm chặt trong tay
182
Chương 182: Chuẩn bị thành lập phòng quản lý xí nghiệp: Nắm chặt trong tay
183
Chương 183: Một mặt khác của Bành Viễn Chinh: Nắm chặt trong tay
184
Chương 184: Bão tố nổi lên: Nắm chặt trong tay
185
Chương 185: Sắp bùng nổ: Nắm chặt trong tay
186
Chương 186: Trở mặt: Nắm chặt trong tay
187
Chương 187: Chủ tịch quận triệu kiến, Ủy ban nhân dân quận kiêm chức: Nắm chặt trong tay
188
Chương 188: Không thể nghịch chuyển?: Nắm chặt trong tay
189
Chương 189: Điều chỉnh lớn: Nắm chặt trong tay
190
Chương 190: Đại hội bổ nhiệm: Nắm chặt trong tay
191
Chương 191: Bổ nhiệm: Nắm chặt trong tay
192
Chương 192: Cậu vỗ bàn cho ai xem?: Nắm chặt trong tay
193
Chương 193: Tâm huyết nam: Nắm chặt trong tay
194
Chương 194: Lập đỉnh núi khác?: Nắm chặt trong tay
195
Chương 195: Người không độ lượng, không phẩm hạnh, không nên ra làm quan: Nắm chặt trong tay
196
Chương 196: Hợp lại thì cùng có lợi, không hợp lại thì cùng tổn thất: Nắm chặt trong tay
197
Chương 197: Khác thường: Nắm chặt trong tay
198
Chương 198: Mượn lực tạo thế: Nắm chặt trong tay
199
Chương 199: Đứng thành hàng: Đả kích trí mạng
200
Chương 200: Có khó cũng phải làm: Đả kích trí mạng
201
Chương 201: Hách Kiến Niên chịu thua?: Đả kích trí mạng
202
Chương 202: Nghi kỵ và e dè: Đả kích trí mạng
203
Chương 203: Không cần cũng không có khả năng trở thành thân tín của ai: Đả kích trí mạng
204
Chương 204: Bí thư quận ủy đột nhiên triệu kiến: Đả kích trí mạng
205
Chương 205: Không làm người chuyển lời
206
Chương 206: Một kẻ cứng đầu cứng
207
Chương 207: Hai biển quảng cáo
208
Chương 208: Hách Kiến Niên được Bí thư quận ủy ủng hộ
209
Chương 209: Bí quá hóa liều
210
Chương 210: Trong lúc nguy cấp
211
Chương 211: Trở về Thủ đô
212
Chương 212: Bà nội bức hôn
213
Chương 213: Yêu nên ra yêu
214
Chương 214: Giải quyết dứt khoát
215
Chương 215: Gặp gỡ bất ngờ
216
Chương 216: Anh có biết tôi không?
217
Chương 217: Khoe khoang dẫn đến phiền toái
218
Chương 218: Khúm núm
219
Chương 219: Nữ theo đuổi nam chỉ cách một tờ giấy
220
Chương 220: Nữ theo đuổi nam chỉ cách một tờ giấy (Phần 2)
221
Chương 221: Cần người có người, cần tiền có tiền!
222
Chương 222: Tần Phượng dụ dỗ
223
Chương 223: Không thể ngồi chờ chết
224
Chương 224: Che gió đụt mưa
225
Chương 225: Bạn gái của Chủ tịch thị trấn Bành?
226
Chương 226: Xung đột kịch liệt
227
Chương 227: Quân tử không đoạt đồ quý của người
228
Chương 228: Cáo già
229
Chương 229: Bão táp trong hội nghị thường vụ
230
Chương 230: Bão táp trong hội nghị thường vụ (2)
231
Chương 231: “Ông vua không ngai”
232
Chương 232: Trình độ và sự độ lượng
233
Chương 233: Bẽ mặt Chủ tịch quận Cố
234
Chương 234: Phản kích
235
Chương 235: Tùy cơ ứng biến
236
Chương 236: Cô chỉ là một người say!
237
Chương 237: Vi Tiểu Cương khiếu oan
238
Chương 238: Trở mặt
239
Chương 239: Cậu dám làm nhục tôi?
240
Chương 240: Rung cây nhát khỉ
241
Chương 241: Tráng sĩ tự chặt tay
242
Chương 242: Hách Kiến Niên bị bắt
243
Chương 243: Lấy lãnh đạo ra hù tôi à?
244
Chương 244: Cầm lông gà làm lệnh tiễn